Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 61: Mua sắm ở huyện


Trên đường về nhà sau bữa tối, màn đêm yên tĩnh, tiếng sóng biển rì rào vọng lại từ xa như một khúc hát ru dịu dàng.


Vầng trăng treo lơ lửng giữa trời cao, tỏa ánh sáng bàng bạc, kéo dài bóng hai người trên mặt đất.


Cố Minh Nguyệt khoác tay Lục Lẫm, trong lòng ấm áp lạ thường.


Cô ngước nhìn vầng trăng tròn vành vạnh, khẽ nói: “Đêm trên đảo đẹp thật đấy.”


Lục Lẫm nắm chặt tay cô, chỉ mong thời khắc này kéo dài thêm chút nữa, cứ nắm tay cô đi mãi thế này.


Sáng sớm hôm sau, Cố Minh Nguyệt đang ngủ say thì bị tiếng kèn hiệu vang dội đánh thức.


Lục Lẫm vội vàng đưa tay bịt tai cho cô nhưng âm thanh đã chui tọt vào màng nhĩ.


Cố Minh Nguyệt mơ màng dụi mắt, ngơ ngác hỏi: “Tiếng gì thế anh? Tiếng kèn hiệu à?”


Lục Lẫm giải thích: “Là kèn báo thức của bộ đội đấy, ngày nào cũng thổi giờ này để nhắc mọi người dậy tập luyện.”


Tiếng kèn nhanh chóng dứt, căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.


Lục Lẫm cười cúi xuống, dém lại chăn cho cô: “Còn sớm, em ngủ thêm chút nữa đi.”


Cố Minh Nguyệt lắc đầu: “Không ngủ được nữa rồi.”


Từ khi xuyên đến thời đại này, đồng hồ sinh học của cô lành mạnh hẳn ra, cô vươn vai trên giường, cười nói: “Dậy thôi, hôm nay chúng ta dọn dẹp sân vườn nhé?”


Cái sân nhỏ tuy nhìn gọn gàng nhưng vẫn còn nhiều chỗ cần chỉnh sửa lại còn phải trồng rau trồng hoa nữa.


Lục Lẫm cười xua tay: “Không vội, anh mượn được xe của đơn vị rồi, hôm nay chúng ta đi huyện chơi.”



Mắt Cố Minh Nguyệt sáng lên: “Đi huyện á? Thế là chúng ta được đi dạo phố rồi!”


“Ừ.” Lục Lẫm gật đầu.


Bên kia đảo có một thị trấn huyện lỵ, bình thường khi không tiện đi thuyền ra đất liền, mọi người đều đến đó mua sắm.


“Hôm nay vừa hay rảnh rỗi, anh đưa em đi xem cho biết.”


Cố Minh Nguyệt phấn khích hẳn lên: “Tuyệt quá! Em cũng đang muốn biết thị trấn trên đảo trông như thế nào đây.”


Chuyến đi huyện lần này, họ còn có một nhiệm vụ quan trọng nhất, đó là sắm “tam chuyển nhất hưởng”.


Thời đại này, kết hôn là phải có “tam chuyển nhất hưởng”.


“Tam chuyển nhất hưởng” tức là máy khâu, xe đạp, đồng hồ đeo tay và đài radio.


Đây không chỉ là những vật dụng thiết yếu trong cuộc sống mà còn là biểu tượng cho sự sung túc của đôi vợ chồng mới cưới.


Lục Lẫm đã sớm hạ quyết tâm, người khác có gì thì anh cũng phải để Cố Minh Nguyệt có cái đó.


Lục Lẫm bảo vợ ở nhà đợi, anh đến doanh trại lấy xe.


Nghĩ đến chặng đường đi huyện khá xa, Lục Lẫm tiện đường ghé nhà ăn mua bữa sáng mang về, ăn lót dạ một chút.


Ăn sáng xong, hai người thu dọn qua loa rồi lên đường.


Xe chạy dọc theo con đường ven biển, ngoài cửa sổ là biển cả mênh mông, gió biển lùa vào xe mang theo vị mặn mòi.


“Đến huyện, anh đưa em đi ăn mì hải sản nổi tiếng nhất ở tiệm cơm quốc doanh nhé.” Lục Lẫm nói.


Cố Minh Nguyệt cười gật đầu: “Được thôi nhưng lúc về mình phải mua ít đồ trang trí cho nhà cửa đẹp hơn nữa.”



Chẳng mấy chốc xe đã đến huyện.


So với sự yên tĩnh trên đảo, nơi này náo nhiệt hơn nhiều.


Hai bên đường là các cửa hàng, biển hiệu ghi Tiệm cơm quốc doanh, Hợp tác xã mua bán và Bưu điện.


“Đi ăn mì trước đã.” Lục Lẫm thấy cô ăn sáng ít sợ đói nên đưa Cố Minh Nguyệt rẽ vào tiệm cơm quốc doanh.


“Mì hải sản ở đây bát to lại ngon nữa.”


Tuy chưa đến giờ cơm nhưng trong quán đã khá đông khách, không khí nồng nàn mùi hải sản thơm phức.


Thực đơn treo trên tường ghi đầy đủ các loại mì hải sản.


Lục Lẫm gọi hai bát mì hải sản, trả tiền và phiếu xong thì tìm chỗ ngồi đợi.


Rất nhanh, hai bát mì hải sản nóng hổi được bưng lên.


Sợi mì vàng óng, nước dùng có tôm to, sò điệp, mực, màu sắc vô cùng hấp dẫn.


Cố Minh Nguyệt húp thử một ngụm nước dùng, mắt sáng rực lên: “Tươi ngon quá đi mất!”


Đây là bát mì hải sản ngon nhất cô từng ăn, chỉ toàn vị tươi ngọt của hải sản chứ không hề tanh chút nào.


Lục Lẫm biết cô thích ăn thịt nên gắp hết thịt trong bát mình sang cho cô.


Cố Minh Nguyệt vội che bát lại: “Cho em hết thì anh ăn gì, anh mau ăn đi.”


Lục Lẫm cười: “Anh không thích ăn cái này, em ăn nhiều vào.”


Cố Minh Nguyệt nhìn anh đầy nghi ngờ: “Thật hay đùa đấy? Lần trước anh còn bảo thịt kho tàu là món anh thích nhất cơ mà.”



Cố Minh Nguyệt không nói nhiều, kiên quyết ngăn cản hành động của anh.


Lục Lẫm cười bất lực đành tự mình ăn.


Bát mì hải sản quá đầy đặn, Cố Minh Nguyệt nhìn bát mì còn lại mà no căng bụng.


Cô ngại ngùng nhìn Lục Lẫm: “Em ăn không hết rồi.”


Lục Lẫm không chút do dự kéo bát của cô về phía mình, cười nói: “Không sao để anh ăn nốt cho.”


Cố Minh Nguyệt xua tay rối rít: “Nhưng mà dính nước bọt của em rồi.”


“Chút này nhằm nhò gì, có phải chưa ăn bao giờ đâu.” Lục Lẫm cúi đầu ăn ngon lành như thể đó là chuyện bình thường nhất trên đời.


Cố Minh Nguyệt nghe anh nói vậy suýt sặc nước miếng.


Cái người này thật là giữa thanh thiên bạch nhật mà nói toạc móng heo ra thế.


Ăn xong, hai người bắt đầu đi dạo quanh thị trấn.


Tuy thị trấn lớn hơn khu gia binh nhưng hàng hóa cũng chẳng phong phú hơn là bao, chỉ có một con phố chính, mọi hoạt động buôn bán đều tập trung ở đây.


Lục Lẫm lái xe đỗ trước cửa hợp tác xã.


Chưa bước vào cửa, Cố Minh Nguyệt đã cảm nhận được hợp tác xã này lớn hơn cái ở khu gia binh nhiều.


Hợp tác xã huyện là một tòa nhà hai tầng, bên trong bày biện đủ loại hàng hóa.


Người đến mua sắm cũng đông, Lục Lẫm dặn Cố Minh Nguyệt phải bám sát lấy anh.


Ở bên ngoài hai người không tiện tiếp xúc quá thân mật, chỉ có thể giữ khoảng cách vừa phải.



Lục Lẫm mua vài món đồ trang trí nhỏ, có chuông gió làm bằng vỏ ốc còn có cả mô hình thuyền gỗ nhỏ.


Cố Minh Nguyệt mua ít kem dưỡng da và khá nhiều vải vóc định bụng về tự may quần áo.


Chẳng mấy chốc, trên tay hai người đã lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ.


Đến quầy bán đồ gia dụng lớn, nhân viên bán hàng biết họ muốn mua “tam chuyển nhất hưởng” liền nhiệt tình giới thiệu: “Máy khâu hiệu Con Bướm này là hàng Thượng Hải đấy, chất lượng tốt miễn bàn, dùng mười mấy năm cũng không hỏng đâu.”


Cố Minh Nguyệt sờ mặt bàn máy khâu, ánh mắt lộ vẻ thích thú nhưng lại hơi do dự: “Đắt quá anh ạ.”


“Chuyện cưới xin cả đời có một lần, không thể tiết kiệm được.”


Lục Lẫm ngắt lời cô, giọng kiên quyết: “Em thích cái nào thì mình mua cái đó.”


Nhân viên bán hàng nói với Cố Minh Nguyệt: “Đồng chí đúng là có phúc, lấy được người chồng tốt quá.”


Người đàn ông hào phóng như anh thế này hiếm lắm.


Nhiều nhà “tam chuyển nhất hưởng” sắm được một món đã là tốt lắm rồi.


Nhưng nhìn bộ quân phục trên người Lục Lẫm, cô nhân viên cũng hiểu ra phần nào.


Những món đồ lớn như máy khâu tốt nhất là nên mua loại tốt, dùng được bền lâu.


Cuối cùng, họ chọn một chiếc máy khâu hiệu Con Bướm màu đen và một chiếc xe đạp hiệu Phượng Hoàng ở quầy xe đạp.


Đồng hồ đeo tay thì có sẵn nhưng đài radio lại hết hàng.


Cố Minh Nguyệt nghĩ ngợi, dù sao bình thường cô cũng ít nghe đài.


Hồi ở Bắc Kinh, nhà có đài mà cô cũng chẳng mấy khi động đến, thôi thì tiết kiệm tiền đó mua vải may quần áo cũng được.


Lục Lẫm không có ý kiến gì: “Em là tay hòm chìa khóa của gia đình, em quyết định là được.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 61: Mua sắm ở huyện
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...