Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 60: Hạnh phúc giản đơn
Dương Dương cầm chiếc bánh nhỏ trên tay cắn một miếng, ăn xong một cái liền đặt những cái còn lại vào đĩa.
“Sao cháu không ăn nữa?” Cố Minh Nguyệt tò mò hỏi.
“Cháu để dành bụng lát nữa ăn đồ ngon ạ.”
Dương Dương nghiêm túc nói: “Mẹ cháu bảo, muộn rồi ăn bánh ngọt sâu sẽ ăn răng đấy ạ.”
Mọi người nghe xong đều bật cười.
Hà Bỉnh Lâm xoa đầu con trai cười nói: “Đúng rồi, Dương Dương nhà ta ngoan nhất.”
Hạ Thanh Hà bưng hai đĩa thức ăn lên, ngượng ngùng nói: “Tay nghề em không được tốt lắm, chỉ biết làm mấy món rau thôi, mấy món mặn này là em mua ở nhà ăn về đấy, mọi người đừng chê nhé.”
Cố Minh Nguyệt cười: “Chê gì chứ, đồ ăn ở nhà ăn cũng ngon mà.”
Thực đơn ở nhà ăn cũng phong phú lắm, tuy điều kiện còn khó khăn nhưng lãnh đạo rất quan tâm đến bữa ăn của chiến sĩ, cố gắng cung cấp những gì tốt nhất.
Cố Minh Nguyệt cũng bày hai món mình mang đến lên bàn, canh sườn rong biển thơm phức và trứng xào vàng ươm.
Chẳng mấy chốc, chiếc bàn vuông nhỏ đã đầy ắp thức ăn, đủ màu sắc, hương thơm nức mũi. Tuy có món mua ở nhà ăn, có món tự làm ở nhà nhưng món nào cũng chứa đựng sự chân thành và hiếu khách.
“Nào, mọi người ăn đi!” Hà Bỉnh Lâm mời mọc: “Phải thử tay nghề của Minh Nguyệt xem sao, tớ nghe danh đã lâu rồi.”
Dương Dương háo hức gắp một miếng trứng xào Cố Minh Nguyệt làm, mắt sáng rực lên: “Ngon quá! Còn ngon hơn cả ở nhà ăn nữa!”
Hạ Thanh Hà cũng nếm thử một miếng, gật gù tán thành ý kiến của con trai.
“Minh Nguyệt, tay nghề em tuyệt thật đấy.”
Trứng xào tuy đơn giản nhưng làm sao cho ngon thì không dễ chút nào.
Cố Minh Nguyệt cười: “Chị quá khen rồi cũng đơn giản thôi mà, cho thêm chút nước ấm vào trứng đánh tan, lửa đừng to quá là trứng sẽ mềm ngay.”
Dương Dương gật gù lia lịa như đang ghi chép “bí kíp” nấu ăn của mẹ.
“Hóa ra là làm thế, mấy hôm nữa chị cũng thử xem sao.”
Trên bàn ăn, Hình Nghị cắm cúi ăn, đũa gắp lia lịa như đang chạy đua với thời gian.
Hà Bỉnh Lâm không nhịn được hỏi: “Hình Nghị, sao cậu không nói năng gì thế?”
Hình Nghị ngẩng đầu lên, miệng vẫn nhai nhồm nhoàm, nói không rõ tiếng: “Nói thì hết phần ăn mất.”
Mọi người không ngờ lý do lại là thế này, thảo nào cậu ta cứ ăn không ngừng nghỉ.
Lục Lẫm nghiêm túc tiếp lời: “Thế thì cậu phải ăn nhiều vào, không tí nữa hết thật đấy!”
Hà Bỉnh Lâm cười trêu: “Cậu sợ bọn tớ tranh ăn với cậu à?”
Hình Nghị gật đầu cái rụp rồi lại cúi xuống tiếp tục “chiến đấu”.
Dương Dương cảm thán: “Chú Hình ăn khỏe thật đấy, bụng cứ như cái thùng không đáy ấy!”
Hình Nghị cười đắc ý: “Ăn nhiều mới có sức khỏe, cháu xem chú đô con không này.”
Dương Dương nhìn bắp tay cuồn cuộn của Hình Nghị, gật đầu lia lịa, cậu bé cũng phải ăn thật nhiều để khỏe như chú Hình, sau này sẽ không ai dám bắt nạt cậu bé nữa.
Ăn xong, mấy người kê ghế đẩu ra sân ngồi hóng mát nói chuyện.
Màn đêm buông xuống dịu dàng, gió biển mang theo vị mặn thoang thoảng thổi qua.
Hạ Thanh Hà bưng một ấm trà nóng và đĩa bánh ra, cười mời: “Mọi người uống trà, ăn chút bánh ngọt tráng miệng nhé.”
Lục Lẫm rót trà cho Cố Minh Nguyệt trước, ân cần đặt chén trà vào tay cô.
Cố Minh Nguyệt ngước mắt nhìn anh, hai người nhìn nhau cười tình tứ.
Ánh mắt ăn ý và dịu dàng ấy khiến Hạ Thanh Hà không kìm được tò mò hỏi: “Hai em quen nhau thế nào vậy? Trông tình cảm tốt ghê.”
Cố Minh Nguyệt cười nhẹ: “Bọn em ấy ạ là thanh mai trúc mã. Hai nhà quen biết nhau từ nhỏ, người lớn đã định hôn ước từ bé rồi.”
“Giống hệt bọn chị này!” Hạ Thanh Hà ngạc nhiên nói: “Chị với ông xã nhà chị cũng lớn lên bên nhau từ bé, gia đình hai bên đã giao ước từ trước rồi.”
Hà Bỉnh Lâm cười tiếp lời: “Xem ra mấy cặp đôi chúng ta đều là duyên trời định cả.”
Hình Nghị xen vào trêu chọc: “Thanh mai trúc mã có cái hay của thanh mai trúc mã, hiểu rõ về nhau, nền tảng tình cảm vững chắc.”
Tiếc là cậu ta thân cô thế cô, đến cái bóng hồng cũng chẳng có, nói gì đến thanh mai trúc mã.
Lục Lẫm nhìn cậu ta cười nói: “Cậu chẳng phải đã đăng ký tham gia tiệc liên hoan rồi sao, chuẩn bị sớm đi biết đâu lại có cơ hội.”
Hình Nghị ngẩn ra một chút rồi cười ngượng ngùng: “Tớ đi cho vui thôi, chứ có nghĩ ngợi gì đâu.”
“Thế không được.” Hạ Thanh Hà hào hứng hẳn lên.
“Tiệc liên hoan toàn là người trẻ trong quân đội, cậu phải thể hiện cho tốt vào. Minh Nguyệt, chị em mình bày cách cho cậu ấy đi, con gái thích gì nhỉ?”
Nghe mọi người nói vậy, Hình Nghị bỗng thấy mình có hy vọng tràn trề.
Cố Minh Nguyệt gật đầu cười: “Trước hết là phải sạch sẽ gọn gàng, quần áo chỉnh tề. Thêm nữa là nói chuyện phải chân thành, đừng có lẻo mép quá.”
Hà Bỉnh Lâm cũng gia nhập hội “quân sư”: “Tớ thấy cậu nên chuẩn bị món quà nhỏ, ví dụ như tự làm bánh chẳng hạn, thế mới thể hiện được tấm lòng.”
Dương Dương xen vào: “Còn phải biết kể chuyện nữa ạ!”
Mọi người cười ồ lên.
Hình Nghị gãi đầu ngượng ngùng: “Vậy tớ phải về chuẩn bị kỹ càng mới được.”
Lục Lẫm vỗ vai cậu ta: “Đúng rồi đấy, cơ hội chỉ dành cho người có sự chuẩn bị thôi.”
Cố Minh Nguyệt nhìn vợ chồng Hà Bỉnh Lâm hạnh phúc bên nhau cũng tò mò về chuyện tình của họ.
“Thế hai anh chị chơi với nhau từ bé có hay cãi nhau không ạ?”
Hà Bỉnh Lâm và Hạ Thanh Hà nhìn nhau cười.
Hạ Thanh Hà nói: “Đương nhiên là có rồi nhưng lần nào cãi nhau xong anh ấy cũng tìm cách dỗ dành chị.”
“Nhớ có lần anh ấy ăn vụng bánh táo đỏ mẹ để dành cho chị, chị giận tím mặt không thèm nói chuyện với anh ấy mấy ngày liền.”
Bị vợ vạch trần quá khứ huy hoàng trước mặt anh em, Hà Bỉnh Lâm hơi ngượng:
“Tại hồi đó thèm ăn quá mà, sau đó anh phải nhịn ăn vặt mấy ngày để dành tiền mua cho em xâu kẹo hồ lô chuộc lỗi, em mới chịu làm hòa đấy chứ.”
Hạ Thanh Hà nghe xong lại cười kể tiếp: “Có lần anh ấy làm mất cái dây buộc tóc hoa chị thích nhất, chị khóc cả buổi chiều, anh ấy phải chạy đi tìm khắp nơi, cuối cùng tìm thấy trong bụi cỏ ven sông.”
Hà Bỉnh Lâm tiếp lời: “Lúc tìm thấy thì ướt sũng rồi, anh đem phơi nắng, ai ngờ nó bạc phếch màu luôn.”
Dương Dương nghe say sưa, mắt sáng long lanh: “Hóa ra hồi bé bố mẹ vui tính thế ạ.”
Cố Minh Nguyệt chống cằm nghe chăm chú, hóa ra tình yêu thanh mai trúc mã lại ngọt ngào đến thế.
Cô bất giác liên tưởng đến mình và Lục Lẫm, nếu họ quen nhau từ nhỏ thì sẽ thế nào nhỉ.
Trong lúc cô đang suy nghĩ miên man, Lục Lẫm nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng như ánh trăng, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Hai người nhìn nhau say đắm, thời gian như ngừng trôi, chỉ còn tiếng tim đập rộn ràng bên tai.
Hà Bỉnh Lâm thấy hành động nhỏ của Lục Lẫm liền trêu: “Thôi thôi, đừng có phát 'cơm chó' trước mặt bọn này nữa, mọi người vẫn còn ngồi lù lù đây này.”
Dương Dương ôm cốc nước đường mẹ pha, uống ngon lành, hoàn toàn không hiểu người lớn đang nói gì.
Thấy mọi người cười, cậu bé ngơ ngác nhìn quanh.
Người lớn lạ thật đấy, có gì mà cười vui thế nhỉ?
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 60: Hạnh phúc giản đơn
10.0/10 từ 18 lượt.
