Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 59: Nơi nào có cô ấy, nơi đó là nhà


Thím Lưu đưa ống nghe cho bà cụ rồi ý tứ lui ra ngoài để lại không gian riêng tư cho gia đình họ nói chuyện.


“Tiểu Lẫm, hai đứa ở đó thế nào? Có quen không?”


“Tốt lắm ạ, hàng xóm láng giềng đều tốt bụng, giúp đỡ chúng cháu nhiều lắm.”


Nghe cháu trai nói vậy, Hạ Tuệ Anh yên tâm phần nào, bà giục anh đưa điện thoại cho Cố Minh Nguyệt, bà muốn nói chuyện với cháu dâu.


“Bà nội.”


Nghe tiếng cô, nụ cười trên mặt Hạ Tuệ Anh càng thêm rạng rỡ: “Nguyệt Nguyệt.”


Lại là một tràng hỏi han ân cần.


Cố Minh Nguyệt cười nói: “Hôm nay chị Đàm hàng xóm còn mang canh cá sang cho, thơm ngon lắm ạ.”


Hạ Tuệ Anh ở đầu dây bên kia cười mãn nguyện: “Thế thì tốt, hai đứa bảo ban nhau mà sống, việc nặng trong nhà cứ để thằng Lẫm nó làm, nó khỏe như trâu ấy, không sợ mệt đâu.”


Điện thoại cách âm không tốt lắm nên Lục Lẫm nghe rõ mồn một sự “quan tâm” đặc biệt của bà nội dành cho mình.


Cố Minh Nguyệt liếc anh một cái, cố nhịn cười: “Vâng, cháu biết rồi ạ, ông bà cũng nhớ giữ gìn sức khỏe, nghỉ ngơi nhiều vào nhé, cháu sẽ thường xuyên viết thư về nhà.”


Thời này cước phí điện thoại đắt đỏ, nếu không có việc gấp thì mọi người vẫn ưu tiên viết thư hơn.


Lục Uyển Uyển đi làm về, đúng lúc gặp cuộc điện thoại liền tranh lấy ống nghe.



“Chị dâu, em nhớ chị quá.”


Mới xa nhau có mấy ngày mà Lục Uyển Uyển cảm giác như đã lâu lắm rồi.


“Chị cũng nhớ Uyển Uyển.”


Hai chị em tỉ tê tâm sự mãi, đến khi người xếp hàng phía sau giục giã mới luyến tiếc cúp máy.


Bố mẹ chồng chưa tan làm nên Cố Minh Nguyệt nhờ Lục Uyển Uyển chuyển lời hỏi thăm đến họ.


Thanh toán tiền điện thoại xong, hai người xách đồ ra khỏi hợp tác xã, đi theo hướng chị Triệu chỉ dẫn để tìm chợ nhỏ.


Vì cái chợ này là “đặc sản” riêng của hải đảo nên vị trí cũng khá khuất nẻo.


Chợ nằm cách hợp tác xã không xa, vòng qua hai gốc cây to là thấy một khoảng đất trống rộng rãi hiện ra trước mắt.


Trong chợ vẫn còn khá đông người, từng sạp hàng bày bán đủ loại thực phẩm.


Có người bán cá, bán rau biển, có người bán gà vịt ngan ngỗng nhà nuôi và rau củ tự trồng.


Một chị gái lớn tiếng rao: “Rong biển tươi đây, vừa mới vớt lên xong.”


Mắt Cố Minh Nguyệt sáng lên, kéo tay Lục Lẫm đến sạp rong biển: “Cái này ngon này, em nấu canh sườn rong biển cho anh ăn nhé.”


Lục Lẫm cười gật đầu: “Em nấu gì anh cũng thích ăn.”


Chị bán hàng thấy khách đến liền nhiệt tình chào mời: “Đồng chí khéo chọn thật đấy, rong biển nhà chị ngon nhất cái chợ này, vừa dày vừa rẻ.”



Khác với rong biển nhặt được khi thủy triều rút, rong biển này là do ngư dân dong thuyền đi vớt về, lá dày thịt, ăn rất giòn ngon.


Cố Minh Nguyệt chọn mấy dải to, tổng cộng hết có hai hào lại không cần phiếu, đúng là quá rẻ.


Chị bán hàng thấy cô lạ mặt nên hào phóng tặng thêm ít vụn rong biển.


“Đồng chí đừng chê mấy cái này vụn vặt, mang về rửa sạch làm nộm ăn cũng ngon lắm đấy.”


“Vâng, cảm ơn chị.”


Họ lại đi sang sạp khác mua ít rau củ.


Cố Minh Nguyệt kiên nhẫn lựa chọn, không quên mặc cả, miệng ngọt xớt gọi thím gọi chị khiến người bán hàng vui như mở cờ trong bụng.


Mọi người thấy cô lạ mặt lại nhìn người đàn ông mặc quân phục bên cạnh, đoán chừng là vợ quân nhân mới đến cũng muốn giữ chân khách quen nên rất vui vẻ giảm giá.


Sạp thịt quả nhiên chẳng còn lại bao nhiêu, may mà vẫn còn mấy khúc xương ống to.


Thấy không mua nhanh là hết, Cố Minh Nguyệt vội vàng mua ngay.


Hai vợ chồng thu hoạch đầy tay, đạp lên ánh hoàng hôn trở về nhà.


“Lát nữa mình nấu canh sườn rong biển, thêm món trứng xào nữa, mang sang biếu hàng xóm nhé?”


“Được, chúng ta cùng làm.”


Trước khi về đây, Lục Lẫm đã cấp tốc học vài món tủ từ cô, tuy chưa thành thạo lắm nhưng làm phụ bếp thì dư sức.



Trên nóc nhà trong khu gia binh tỏa ra những làn khói bếp, xa xa văng vẳng tiếng trẻ con nô đùa.


Trong lòng Lục Lẫm trào dâng cảm giác bình yên lạ thường, ở nơi này, chỉ cần có cô, đó chính là nhà.


Về đến nhà, Cố Minh Nguyệt đặt giỏ rau xuống, hai vợ chồng bắt tay vào việc.


Trong sân có cái bếp lò lộ thiên, Lục Lẫm cọ sạch cái chảo gang to, rửa sạch xương rồi chặt miếng, cho vào nồi chần qua nước sôi để loại bỏ bọt bẩn.


Cố Minh Nguyệt ở bên cạnh rửa rong biển, cô ngâm rong biển vào nước, nhẹ nhàng chà rửa để loại bỏ cát biển bám trên đó.


“Rửa xong chưa anh?” Cố Minh Nguyệt nhìn Lục Lẫm, thấy anh gật đầu liền cho rong biển và xương vào nồi hầm lửa to.


Lục Lẫm nhìn đống củi, số củi còn lại từ trước chắc chỉ đủ nấu bữa tối nay.


Trong bếp, chảo gang nóng lên xèo xèo, Cố Minh Nguyệt xào trước một đĩa trứng.


Trứng gà vàng óng nhanh chóng đông lại trong chảo, tỏa mùi thơm nức, trước khi bắc ra cô rắc thêm ít hành hoa cho dậy mùi.


Cố Minh Nguyệt trút trứng ra hộp cơm, sau đó đi chuẩn bị quà biếu.


Nồi canh xương ngoài sân cũng bắt đầu sôi lục bục, rong biển ngấm nước dùng nở ra, trên mặt nước nổi lớp váng mỡ mỏng, thơm lừng.


Lục Lẫm phụ trách trông nồi canh, thỉnh thoảng mở vung hớt bọt, động tác tuy vụng về nhưng rất chăm chú.


Cố Minh Nguyệt xếp đồ vào giỏ, canh sườn rong biển hầm xong thì đổ ra chậu bưng đi, vì trong nhà không có cái bát nào to như thế.


Nhà Hà Bỉnh Lâm ở phía trước, hai người đi dọc theo con đường nhỏ ven biển, giữa đường gặp Hà Bỉnh Lâm ra đón.



“Tớ còn tưởng hai người quên rồi, đang định đi gọi.”


“Quên sao được, Nguyệt Nguyệt bảo đến tay không thì ngại nên làm vài món mang theo.”


“Em dâu khách sáo quá, đi thôi, Hình Nghị đang đợi rồi đấy.”


Hai người vừa bước vào cửa, Hạ Thanh Hà nghe tiếng động liền từ trong bếp đi ra, trên tay bưng đĩa thức ăn.


“Đây chắc là đồng chí Cố nhỉ?”


“Em chào chị, em vừa nấu canh sườn rong biển với trứng xào, mang sang mọi người cùng nếm thử ạ.”


Hạ Thanh Hà vội đặt đĩa thức ăn xuống, cười nói: “Nghe danh đồng chí Cố khéo tay đã lâu, hôm nay mới có dịp được thưởng thức.”


“Em chào chị, em là Cố Minh Nguyệt, chị cứ gọi em là Minh Nguyệt là được, sau này mong chị giúp đỡ nhiều ạ.”


“Đều là hàng xóm cả, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm mà.”


Hạ Thanh Hà nhiệt tình mời mọc sau đó quay vào trong gọi: “Dương Dương, mau ra chào khách đi con.”


Một cậu bé chừng ba bốn tuổi chạy từ trong nhà ra, đôi mắt lanh lợi như chú cáo nhỏ, giống Hà Bỉnh Lâm như đúc.


“Đây là con trai tớ, Dương Dương.” Hà Bỉnh Lâm cười giới thiệu: “Nghịch như quỷ sứ ấy.”


“Dương Dương đáng yêu quá.” Cố Minh Nguyệt ngồi xổm xuống ngang tầm mắt cậu bé: “Có muốn ăn thử bánh cô mang đến không?”


Lúc đi họ có mang theo ít bánh điểm tâm đặc sản Bắc Kinh, nghĩ trẻ con thích ăn ngọt nên cô mang theo một ít.


Mắt Dương Dương sáng lên nhưng cậu bé vẫn nhìn mẹ trước, thấy mẹ gật đầu mới dám nhận: “Dạ, cháu cảm ơn cô ạ.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 59: Nơi nào có cô ấy, nơi đó là nhà
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...