Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 62: Cuộc sống điền viên
Từ huyện trở về, vừa vào đến khu gia binh, chiếc xe của họ đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Mọi người nhìn thấy họ mua nhiều đồ như vậy thì xúm lại bàn tán xôn xao.
“Ái chà, đây chẳng phải là 'tam chuyển nhất hưởng' sao!”
“Máy khâu này hiệu Con Bướm đấy nhỉ? Hàng hiếm đấy!”
“Nhìn chiếc xe đạp Phượng Hoàng kia kìa, bóng loáng như gương ấy!”
Lục Lẫm vừa cười chào hỏi mọi người vừa khuân từng món đồ xuống xe.
Có người không kìm được cảm thán: “Đồng chí Lục chiều vợ thật đấy, nhà người ta có gì là sắm cho vợ đủ cả, không thiếu thứ gì!”
Nghe những lời khen ngợi ấy, mặt Cố Minh Nguyệt đỏ bừng, vội vàng giúp Lục Lẫm chuyển đồ vào nhà.
Sắp xếp xong máy khâu và xe đạp đâu vào đấy, Lục Lẫm kiểm tra lại một lượt rồi mới lái xe đi trả cho đơn vị.
Lúc quay về, thấy Cố Minh Nguyệt đang ngồi nghỉ trên ghế sô pha.
Lục Lẫm đi tới rót cho cô cốc nước ấm: “Mệt lắm phải không? Nghỉ ngơi chút đi em.”
Cố Minh Nguyệt nhận lấy cốc nước, lắc đầu cười: “Không mệt đâu, việc nặng anh làm hết rồi, em chỉ đứng nhìn thôi mà.”
Lục Lẫm cưng chiều véo mũi cô: “Đứng nhìn cũng là một cách ủng hộ tinh thần rồi.”
Cố Minh Nguyệt nhẹ nhàng tựa vào vai anh, trong lòng trào dâng cảm giác ấm áp.
Trải qua một khoảng thời gian dài, bát mì hải sản buổi sáng đã tiêu hóa hết.
Cố Minh Nguyệt xoay xoay bả vai, đứng dậy đi nấu cơm.
Rau củ các chị em tặng vẫn còn trong giỏ, dưa chuột, cải thìa, cà chua và mấy quả đậu đũa thon dài.
Không ăn nhanh là hỏng mất.
Cô nhặt rửa đậu đũa sạch sẽ, bẻ khúc rồi xào nhanh tay với tỏi băm, mùi thơm lập tức lan tỏa.
Cải thìa chần qua nước sôi, trộn thêm chút muối và dầu mè giữ nguyên vị ngọt thanh mát.
Cà chua thái miếng xào với trứng thành món trứng xào cà chua chua ngọt đưa cơm.
Dưa chuột đập dập trộn giấm tỏi, thanh mát giải ngấy.
Chẳng mấy chốc, bốn món ăn đã được bày lên bàn.
Lục Lẫm nhìn mâm cơm gia đình đầy đủ sắc hương vị, không tiếc lời khen ngợi: “Tay nghề vợ anh ngày càng lên cao rồi!”
Cố Minh Nguyệt đặt bát đũa xuống: “Nhà hết thịt rồi, ăn tạm thế này nhé anh.”
Là hai tín đồ của thịt, bữa cơm thiếu thịt quả là thiếu sót lớn, cô dự định sẽ đi mua ít thịt về tự làm thịt hun khói.
Ăn trưa xong, hai vợ chồng rửa mặt mũi chân tay rồi lên giường nghỉ ngơi.
Nằm trong phòng nghe rõ tiếng sóng biển rì rào vọng lại từ xa như bản nhạc ru dương khiến người ta nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.
Nắng chiều xuyên qua rèm cửa mỏng manh, rải những đốm sáng lốm đốm khắp phòng.
Cố Minh Nguyệt tỉnh dậy trước, mơ màng ngắm nhìn Lục Lẫm đang ngủ say bên cạnh.
Lông mày anh giãn ra, hơi thở đều đều, ánh nắng nhảy múa trên hàng mi anh khiến gương mặt anh trông hiền hòa hơn hẳn lúc bình thường.
Cô không kìm được đưa tay vuốt nhẹ nếp nhăn giữa hai đầu mày anh.
Lục Lẫm như cảm nhận được từ từ mở mắt, thấy cô đang nhìn mình, khóe miệng cong lên cười: “Dậy rồi à?”
Cố Minh Nguyệt gật đầu, giọng nói vẫn còn ngái ngủ: “Vâng.”
Lục Lẫm kéo cô vào lòng, hôn nhẹ lên trán cô.
Thấy anh có ý định tiến tới, Cố Minh Nguyệt vội vàng ngăn lại: “Đang ban ngày ban mặt, cấm làm bậy.”
Lục Lẫm bắt bẻ câu chữ của cô: “Vậy ý em là buổi tối thì được chứ gì.”
“Cũng không được!”
Nếu cứ như tối qua thì cái eo của cô gãy mất.
“Thôi nào, dậy nhanh lên, chúng ta còn phải dọn dẹp sân vườn nữa.”
Cố Minh Nguyệt đẩy đẩy Lục Lẫm đang nằm ườn trên giường.
Cô xuống giường trước, rửa mặt mũi tỉnh táo rồi thay bộ quần áo cũ, Lục Lẫm cũng nhanh chóng ra ngoài, hai người bắt tay vào dọn dẹp cái sân nhỏ.
Cố Minh Nguyệt thu dọn đống đồ lặt vặt ở góc sân, Lục Lẫm cầm chổi quét lá rụng và bụi bặm.
Trong nhà không có dụng cụ vừa tay nên họ phải sang hàng xóm mượn tạm.
Mảnh đất trống hai bên sân được xới tơi để chuẩn bị trồng rau.
Cả hai đều chưa có kinh nghiệm trồng trọt nên lúc đi mượn đồ đã tranh thủ thỉnh giáo Vương Phượng Mai một phen.
Lục Lẫm đi trước cuốc luống, Cố Minh Nguyệt đi sau tưới nước, đợi nước chưa kịp thấm hết xuống đất thì rắc đều hạt giống rau lên.
Nhưng mới làm được một lúc, Cố Minh Nguyệt đã bị muỗi đốt cho mấy nốt, cánh tay và mắt cá chân ngứa ngáy khó chịu.
Lục Lẫm lập tức dừng tay, vào nhà lấy lọ cao bôi muỗi đã chuẩn bị sẵn ra bôi lên da cho cô: “Biết thế đốt nắm ngải cứu xông trước đã.”
Cố Minh Nguyệt cười nói: “Không sao đâu, tí nữa là hết ngứa ngay mà.”
Ai ngờ cao bôi muỗi chẳng có tác dụng mấy, muỗi vẫn cứ vo ve lao vào đốt cô.
Cố Minh Nguyệt gãi lấy gãi để vì ngứa.
Lục Lẫm xót vợ, bỏ dở công việc đang làm: “Để anh lên núi đào ít cỏ dại về, loại này đuổi muỗi trị ngứa tốt lắm.”
Cố Minh Nguyệt lo lắng: “Đi bây giờ á? Nắng vẫn còn to lắm.”
“Anh đi tí về ngay.” Lục Lẫm cầm cái cuốc nhỏ và cái giỏ tre.
“Trên núi có ngải cứu, bạc hà còn có cả cây hao dại nữa, hái về phơi khô, tối đốt lên xông là muỗi chạy mất dép ngay.”
Anh đi theo con đường mòn lên núi, chẳng mấy chốc bóng dáng đã khuất sau những tán cây xanh mát.
Không lâu sau, Lục Lẫm đã xách một giỏ đầy cỏ dại trở về, có ngải cứu thơm nồng, bạc hà xanh mướt và vài loại thảo dược lạ mắt.
Cố Minh Nguyệt đón lấy giỏ tre, ghé mũi ngửi thử, cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên: “Thơm quá!”
Lục Lẫm cười nói: “Tối nay chúng ta đốt ngải cứu xông sân, kết hợp với bạc hà và cao bôi muỗi, song kiếm hợp bích đảm bảo muỗi không dám bén mảng tới gần.”
Lục Lẫm chọn vài cây con khỏe mạnh trồng vào góc sân để dùng dần.
Trồng rau xong, hai người bắt tay vào dọn dẹp giàn nho ở góc sân bên kia.
Cây nho cũ đã chết khô, chỉ còn lại mấy dây leo khẳng khiu quấn quanh giàn, phát ra tiếng sột soạt khi gió thổi qua.
Lục Lẫm đứng trên thang cẩn thận gỡ dây leo khô xuống, Cố Minh Nguyệt đứng dưới giúp đưa dụng cụ và dọn dẹp cành khô.
Mùa này không thích hợp trồng nho mới, đành phải đợi sang xuân ấm áp mới trồng lại được.
Việc duy nhất có thể làm bây giờ là sửa sang lại giàn nho cho chắc chắn để chống chọi qua mùa đông.
Lục Lẫm kiểm tra từng mối nối của giàn gỗ, gia cố lại những chỗ lỏng lẻo sau đó dùng khăn lau sạch bụi bẩn trên giàn.
Cố Minh Nguyệt rải một lớp cát mịn xung quanh để ngăn cỏ dại mọc và đi lại cho sạch sẽ.
Hì hục cả buổi chiều, giàn nho đã được thay áo mới.
Tuy không có lá xanh che phủ nhưng khung gỗ gọn gàng dưới ánh hoàng hôn trông cũng rất có phong vị.
Lục Lẫm leo xuống thang, ngắm nhìn thành quả của mình, gật đầu hài lòng.
“Đợi sang xuân, chúng ta sẽ trồng mấy gốc nho giống tốt để nó leo kín giàn che mát cả cái sân này.”
Cố Minh Nguyệt tưởng tượng đến cảnh giàn nho xanh mướt mát rượi vào năm sau, trong lòng tràn đầy mong đợi.
Đến lúc đó họ có thể ngồi dưới tán cây uống trà hóng mát, đúng chuẩn cuộc sống điền viên mà cô hằng mơ ước.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 62: Cuộc sống điền viên
10.0/10 từ 18 lượt.
