Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 136: Về nhà
Lục Lẫm nhận lấy cái áo, cẩn thận đưa Thần Thần cho Cố Minh Nguyệt rồi mới đi vào nhà vệ sinh thay quần áo.
Khi anh quay lại, Thần Thần đã ngủ say trong lòng Cố Minh Nguyệt, khóe miệng vẫn còn dính chút sữa.
Lục Lẫm ghé sát vào, nhẹ nhàng chạm vào má con trai thì thầm: “Lần sau trớ sữa không được trớ vào người bố nữa nhé, không là bố phạt con nằm một mình đấy.”
Đến giờ bác sĩ đi buồng, cầm bệnh án vào phòng, cười nói với Lục Lẫm: “Sinh thường hồi phục tốt, không cần thiết phải nằm viện quan sát nữa, về nhà nghỉ ngơi cũng như ở bệnh viện thôi, chú ý đừng để sản phụ mệt là được.”
Lục Lẫm vẫn muốn vợ nằm thêm mấy ngày để theo dõi.
Bác sĩ cười bảo: “Đừng lo, sản phụ còn trẻ khỏe mạnh, về nhà tĩnh dưỡng cũng thế thôi, ở bệnh viện cũng chẳng có tác dụng gì hơn, vả lại nhà các anh chị cũng gần bệnh viện, có vấn đề gì đến ngay được mà.”
“Vậy để chúng tôi bàn bạc chút đã.”
Bác sĩ đi rồi, Lục Lẫm hỏi ý kiến Cố Minh Nguyệt, theo ý anh thì chắc chắn muốn vợ nằm thêm mấy ngày cho yên tâm, sinh nở tốn nhiều sức lực, ở bệnh viện vẫn cảm thấy an toàn hơn.
Cố Minh Nguyệt chớp mắt, nhìn qua vai Lục Lẫm, ánh mắt dừng lại ở đứa bé đang ngủ say trong nôi.
Thằng bé vẫn nhíu mày như thể trong mơ cũng đang nắm chặt tay đấu tranh gì đó.
Cô khẽ cười, giọng vẫn còn hơi khàn: “Em muốn về nhà.”
Cô nghĩ lại, bác sĩ nói cũng có lý, ở bệnh viện nhiều vi khuẩn, không tốt cho việc hồi phục, người ra người vào ồn ào, sao bằng ở nhà mình yên tĩnh.
Trước đây nghe người ta kể, có người đang gặt lúa ngoài đồng thì chuyển dạ, tìm tấm vải sạch trải lên bờ ruộng là sinh con luôn.
Ở thời sau này thì không dám nghĩ đến nhưng ở thời đại này lại là chuyện bình thường, cô nghĩ vậy, trong lòng bỗng dâng lên sự cảm phục đối với sự kiên cường của phụ nữ thời xưa.
Lục Lẫm đưa tay xoa đầu cô, động tác dịu dàng như đang chạm vào báu vật dễ vỡ: “Được, vậy chúng ta về nhà, anh đi xin xe ngay đây.”
Quyết định về nhà, cả nhà không do dự nữa, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Chung Dục Tú gấp gọn quần áo, tã lót của Thần Thần nhét vào túi vải.
Lục Uyển Uyển nhận được tin cũng đến giúp một tay.
Lục Lẫm cầm giấy giới thiệu của đơn vị, rảo bước đi mượn xe.
Đợi anh đỗ xe trước cửa bệnh viện, bế Cố Minh Nguyệt cẩn thận đặt vào ghế sau sau đó đón lấy Thần Thần từ tay Chung Dục Tú, quấn chặt trong chiếc áo khoác quân đội, chỉ lộ ra chỏm bông trên mũ đầu hổ.
“Đi chậm thôi, đừng để xóc nảy làm đau Minh Nguyệt và cháu.” Chung Dục Tú ngồi ghế phụ, vẫn không quên dặn dò.
Lục Uyển Uyển ôm túi đồ ngồi bên cạnh, chốc chốc lại quay đầu nhìn Thần Thần, sợ gió thổi vào cháu.
Xe Jeep vừa đỗ trước cổng, hàng xóm đã vây quanh.
“Về rồi đấy à.” Chị Đàm là người đầu tiên chạy ra đón, đỡ lấy túi đồ trên tay Lục Uyển Uyển, mắt cứ nhìn chằm chằm vào trong xe.
Chung Dục Tú cười gật đầu, đón lấy Thần Thần từ tay Lục Lẫm, cẩn thận vén một góc áo khoác lên: “Mọi người xem này, thằng bé ngủ ngon lành suốt dọc đường, chẳng quấy khóc tí nào.”
“Ôi chao, cái mặt tròn xoe, yêu quá.” Hàng xóm xúm lại xem.
Dương Dương kiễng chân, lí nhí hỏi: “Cô ơi, bao giờ em Thần Thần chơi với cháu được ạ? Cháu cho em con búp bê vải của cháu.”
Lục Lẫm bế Cố Minh Nguyệt xuống xe, cẩn thận dìu cô vào nhà, cười đáp: “Đợi em lớn thêm chút nữa sẽ cho chơi với cháu.”
Lục Uyển Uyển và Hạ Tiêu bận rộn dỡ đồ, hàng xóm cũng xúm vào giúp một tay, người chuyền người đỡ, sân nhà náo nhiệt hẳn lên.
Giúp chuyển đồ xong, dặn dò vài câu cần chú ý, bà con lối xóm cũng biết ý tản dần.
Chị Đàm là người về cuối cùng còn ngoái lại gọi với vào trong nhà: “Minh Nguyệt, em cứ yên tâm nghỉ ngơi, lát nữa chị mang canh chim bồ câu sang cho.”
Lục Lẫm đóng cửa lại, quay người thấy Cố Minh Nguyệt đang ngồi trên giường vỗ nhẹ con.
Thằng bé lúc nãy bị tiếng ồn ngoài phòng khách làm giật mình mấy lần, giờ rúc vào lòng mẹ, đầu nhỏ lắc lư theo nhịp vỗ, ậm ừ rồi nhắm mắt ngủ.
“Mọi người về hết rồi à?” Cố Minh Nguyệt ngẩng đầu hỏi, giọng nhẹ như sợ làm con thức giấc.
Lục Lẫm đi tới ngồi xổm bên chân cô, ngón tay chạm nhẹ vào tóc tơ mềm mại của con: “Về hết rồi, ai cũng biết con còn nhỏ không chịu được ồn ào, bảo đợi mấy hôm nữa con quen nhà rồi sang thăm.”
Anh ngừng một chút, đưa tay chỉnh lại khăn choàng bị trễ xuống của Cố Minh Nguyệt: “Em nằm xuống nghỉ đi, anh mở hé cửa sổ phòng khách cho thoáng khí sau đó hâm nóng cháo kê đường đỏ mẹ vừa mang sang.”
Lục Lẫm vào bếp, đặt nồi đất lên bếp ga, đun nhỏ lửa.
Hạt kê trong cháo ngậm đủ nước, sôi lục bục trong nồi, mùi thơm ngọt ngào của đường đỏ len lỏi qua khe vung bay ra.
Anh thỉnh thoảng lại mở vung khuấy vài cái, sợ cháo bén nồi lại tìm một cái bát nông lòng, nghĩ lát nữa múc ra cho nhanh nguội để Cố Minh Nguyệt dễ ăn.
Cố Minh Nguyệt vừa đặt con vào nôi thì nghe tiếng “lạch cạch” từ bếp vọng ra là Chung Dục Tú đang bê thùng than.
Cô ngó vào xem, thấy mẹ chồng đang cúi người xếp từng bánh than đen bóng vào lò gang.
“Mẹ để con giúp mẹ nhé?” Cố Minh Nguyệt vừa định ngồi dậy thì bị Chung Dục Tú xua tay ngăn cản: “Con mau vào phòng nghỉ đi, mới sinh xong người còn yếu, không được ra gió lạnh thế này.”
Vừa nói bà vừa bỏ thêm thanh củi nhỏ vào lò, ngọn lửa bén theo thớ gỗ bùng lên, chẳng mấy chốc đã làm bánh than đỏ rực.
Lục Lẫm bưng bát cháo kê đã nguội bớt đi tới, thấy cảnh này vội đặt bát xuống, giành lấy cây cời than trên tay mẹ: “Mẹ để con nhóm lửa cho, mẹ ra ngồi nghỉ đi ạ.”
Anh cầm cây cời khêu nhẹ mấy bánh than trong lò cho lửa cháy to hơn.
Chẳng bao lâu sau, vỏ lò gang nóng dần lên, không khí trong bếp cũng ấm áp hơn hẳn.
Chung Dục Tú lau tay, đi ra phòng khách sờ vào tấm tản nhiệt, cười nói với Cố Minh Nguyệt: “Đợi lò nóng hẳn thì trong nhà hết lạnh ngay, lát nữa hơi nóng bốc lên, con ngủ cũng không cần đắp chăn dày quá đâu.”
Uống xong bát cháo, cơn buồn ngủ ập đến như thủy triều.
Cô dựa vào ghế sô pha, mi mắt nặng trĩu không mở lên nổi, đến cốc nước ấm Lục Lẫm đưa cũng chẳng còn sức mà cầm.
Sức lực tiêu hao lúc sinh con vẫn chưa hồi phục, giờ thả lỏng một cái là sự mệt mỏi ùa về.
“Buồn ngủ thì vào phòng ngủ một lát đi.” Lục Lẫm đỡ tay cô, giọng nói nhẹ nhàng: “Anh bế con vào nằm cạnh em, em cứ ngủ ngon, có gì anh gọi.”
Nói rồi anh cẩn thận bế con từ trong nôi ra, thằng bé vẫn ngủ say, cái miệng nhỏ chốc chốc lại mím mím như đang bú trong mơ.
Cố Minh Nguyệt vừa nằm xuống đệm êm là mắt nhắm nghiền ngay lập tức.
Lục Lẫm đắp chăn mỏng cho cô, đặt con vào nôi cạnh giường, nhẹ nhàng kéo rèm cửa sổ, chỉ để lại một khe nhỏ cho thoáng khí.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 136: Về nhà
10.0/10 từ 18 lượt.
