Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 135: Niềm vui
Chung Dục Tú xách cái làn tre về, bên trong đựng đầy trứng gà nhuộm đỏ, hớn hở nói: “Minh Nguyệt à, mẹ vừa về nhà chia trứng đỏ cho mọi người cũng gọi điện báo tin cho ông nội rồi, ông cười sặc sụa trong điện thoại.”
Nhà họ Lục tứ đại đồng đường, đứa bé này là chắt đích tôn duy nhất của thế hệ mới, ý nghĩa trọng đại vô cùng.
Cố Minh Nguyệt dựa vào gối, nhìn những quả trứng đỏ trong làn, vỏ trứng còn vương vết giấy đỏ, lòng ấm áp lạ thường: “Ông không cuống lên chứ ạ?”
“Không đâu.” Chung Dục Tú ngồi xuống mép giường, đưa tay sờ má cháu nội.
“Mẹ bảo mẹ con đều bình an, bảo ông cứ yên tâm, đợi con ra viện rồi đưa cháu về thăm ông bà. Bà nội con còn bảo sẽ tự tay làm mũ đầu hổ cho cháu để trừ tà cầu bình an đấy.”
Đang nói chuyện thì cửa mở, Lục Uyển Uyển và Hạ Tiêu đi vào: “Chị dâu, cháu đâu rồi ạ?”
Lục Uyển Uyển vừa vào đã dáo dác tìm, thấy đứa bé trong lòng Chung Dục Tú liền sán lại, hạ giọng thì thầm: “Ôi chao, bé xíu xiu à, da dẻ non nớt quá.”
Cô bé cẩn thận đưa ngón tay chạm nhẹ vào bàn tay nhỏ xíu của cháu, đứa bé bỗng nắm chặt lấy ngón tay cô bé.
Lục Uyển Uyển cười tít mắt: “Anh chị, mẹ ơi nhìn này, nó nắm tay con này, đáng yêu quá đi mất.”
Hạ Tiêu cũng ghé vào, nhìn khuôn mặt nhăn nheo của đứa bé cười nói: “Giống anh Lẫm, mắt sáng, sau này chắc chắn lanh lợi lắm đây.”
Chung Dục Tú đưa cháu cho Lục Uyển Uyển bế, dạy cô bé cách đỡ đầu em bé: “Cẩn thận đấy, đỡ lấy chỗ này này.”
Lục Uyển Uyển bế cháu, người cứng đơ nhưng miệng cười không khép lại được: “Đương nhiên rồi, cháu là bảo bối của cả nhà mà, sau này ngày nào cô cũng sang chơi với cháu, may áo đẹp cho cháu.”
Lục Uyển Uyển người cứng đơ như khúc gỗ, thở cũng khẽ khàng sợ làm đau cháu.
Cô bé cúi đầu nhìn mặt cháu, lầm bầm: “Cục cưng ngoan, cô là cô Uyển Uyển đây.”
Vừa dứt lời, đứa bé trong lòng cựa quậy, đôi mắt đang nhắm nghiền hé mở một khe nhỏ, cái miệng nhỏ xíu toe toét cười với cô bé, tay chân khua khoắng như chào hỏi.
“Ôi trời ơi, nó cười kìa, nó cười với con kìa.”
Lục Uyển Uyển kích động hét lên, gọi mọi người xem: “Anh chị, mẹ ơi, mau lại xem này, cháu cười đấy, nó biết con.”
Sợ làm cháu đau nên cô bé không dám giơ tay lên, chỉ nghiêng đầu nhìn cháu chằm chằm, miệng cười rộng đến tận mang tai.
Lục Lẫm và Chung Dục Tú cũng vội vàng vây quanh.
“Cười thật này.” Lục Lẫm cười vỗ vai em gái: “Uyển Uyển nhà mình có phúc đấy, nụ cười đầu tiên của cháu dành cho cô rồi.”
Chung Dục Tú cười không khép được miệng: “Thằng bé này chắc biết cô thương nó đấy, Uyển Uyển à, sau này con là bà cô được cháu yêu nhất rồi.”
Lục Uyển Uyển bế cháu, đung đưa nhẹ nhàng, miệng ngân nga hát ru.
Đứa bé nghe hát lại từ từ nhắm mắt, khóe miệng vẫn vương nụ cười.
Lục Lẫm bỗng vỗ tay cái đét: “Phải rồi, anh với Minh Nguyệt bàn nhau đặt tên khai sinh cho con là Lục Thần, tên ở nhà là Thần Thần.”
Cố Minh Nguyệt cười gật đầu, chạm nhẹ vào quả bông trên mũ đầu hổ: “Sinh vào buổi sáng, tia nắng đầu tiên chiếu vào phòng bệnh, mong con giống như ánh nắng ban mai, rạng rỡ và tràn đầy sức sống.”
“Thần Thần, tên hay đấy.”
Lục Uyển Uyển đang hát ru thì Thần Thần vặn vẹo người, khóc ré lên.
Chung Dục Tú vội kiểm tra tã: “Khô ráo, không tè dầm, chắc là đói rồi.”
Vừa nghe thế, Hạ Tiêu như bị kim châm bật dậy, vơ lấy cái áo khoác: “Con nhớ ra còn cái báo cáo chưa làm xong, con về làm nốt đã, lát quay lại thăm Thần Thần sau.”
Nói rồi anh ta đi như chạy ra khỏi phòng bệnh, suýt thì vặn ngược tay nắm cửa.
Anh ta biết Cố Minh Nguyệt sắp cho con bú, đàn ông con trai ở đây bất tiện.
Lục Uyển Uyển cũng phản ứng nhanh, bế Thần Thần lắc lư, cười với chị dâu: “Chị dâu, em về cùng anh Hạ Tiêu luôn, đi mua cho chị ít bánh ngọt mềm, chị cho bú xong ăn là vừa.”
Nói xong cô bé đưa Thần Thần cho mẹ sau đó lon ton chạy theo chồng còn cẩn thận khép cửa lại.
Phòng bệnh yên tĩnh hẳn, Cố Minh Nguyệt nhìn con đang khóc trong tay mẹ chồng, đưa tay định bế.
Nhưng ngón tay vừa chạm vào tã lót thì liếc thấy Lục Lẫm vẫn ngồi lù lù trên ghế, mặt cô đỏ bừng, rụt tay lại, cúi đầu lí nhí: “Anh cũng ra ngoài đi.”
Chung Dục Tú thấy vậy vội đưa cháu cho con dâu, bảo con trai ra ngoài đi dạo, con dâu lần đầu cho con bú chắc còn ngượng ngùng.
Lục Lẫm đứng dậy ngay, cầm phích nước trên bàn: “Anh đi rót ít nước ấm cho em uống sau khi cho con bú.”
Cố Minh Nguyệt bế Thần Thần, dưới sự chỉ đạo của mẹ chồng bắt đầu cho con bú.
Thần Thần rúc vào lòng mẹ, nín khóc ngay, cái miệng nhỏ tìm kiếm nguồn sữa.
Vừa cho con bú xong, Cố Minh Nguyệt vỗ nhẹ lưng con thì cửa phòng bệnh mở ra.
Lục Lẫm bưng cốc nước ấm vào, tay còn cầm khăn sạch: “Xong rồi à? Uống chút nước đi em, mẹ bảo cho con bú xong tốn sức lắm.”
Anh đưa cốc nước cho vợ, nhìn đứa bé trong lòng cô, xung phong: “Để anh vỗ ợ hơi cho Thần Thần, lúc nãy ngoài hành lang mẹ dạy anh rồi.”
Nói rồi anh cẩn thận đón lấy con từ tay vợ, cho bé nằm sấp trên vai mình, một tay đỡ mông, tay kia khum lại vỗ nhẹ vào lưng con.
Nhưng anh làm nhẹ quá, vỗ mãi chẳng thấy gì, Thần Thần lại vặn vẹo người.
Lục Lẫm sốt ruột, vỗ mạnh hơn chút, miệng lầm bầm: “Thần Thần ngoan, ợ cái cho thoải mái nào.”
Vừa dứt lời, Thần Thần ợ một tiếng rõ to, kèm theo bãi trớ sữa lên vai áo thô của bố, loang lổ một mảng ướt.
“Úi chà.” Lục Lẫm luống cuống định lau nhưng sợ đụng vào con nên đứng ngây ra đó.
Nhìn bãi sữa trên vai lại nhìn gương mặt ngây thơ vô tội của con trai trong lòng, anh cười bất lực: “Thằng nhóc này, dám chơi bố vố này à.”
Cố Minh Nguyệt đang uống nước suýt sặc, cười ngặt nghẽo: “Ai bảo anh vỗ mạnh quá làm gì, mẹ bảo vỗ ợ hơi phải nhẹ nhàng từ từ thôi.”
Chung Dục Tú đẩy cửa bước vào, thấy vai áo con trai ướt sũng thì cười đưa cho cái áo sạch: “Biết ngay mà, mẹ chuẩn bị sẵn rồi đây, trẻ con trớ sữa là chuyện thường, bố trẻ con cứ tập dần đi là vừa.”
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 135: Niềm vui
10.0/10 từ 18 lượt.
