Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 137: Kẹo hỷ
Cố Minh Nguyệt bị đánh thức bởi tiếng ọc ạch rất khẽ bên cạnh, cô không mở mắt ngay, chỉ cảm thấy trong phòng ngủ ấm áp vô cùng.
Trong cơn mơ màng, cô nghe tiếng bước chân thật nhẹ của Lục Lẫm trên sàn nhà từ từ hé mắt ra, thấy anh đang ngồi xổm bên cạnh nôi em bé, lưng quay về phía cô, vai hơi khom xuống như sợ che mất ánh sáng của con.
Thằng bé đã tỉnh từ lúc nào, đầu nhỏ xoay qua xoay lại trên gối, khuôn mặt lộ ra ngoài, cái miệng nhỏ chu lên, phát ra tiếng ê a khe khẽ.
Bàn tay Lục Lẫm nhẹ nhàng đặt lên lưng con, động tác chậm rãi như đếm kim giây, vỗ từng cái một xuống lớp áo nhỏ.
Vỗ được hai cái, anh còn cúi xuống, trán chạm nhẹ vào trán con, giọng nói rất khẽ: “Ngoan nào, bố đây rồi, mẹ còn đang ngủ đấy.”
Không biết là do được vỗ về dễ chịu hay nghe hiểu tiếng bố, tiếng ê a của thằng bé nhỏ dần, đầu nhỏ dụi vào tay anh lại nhắm mắt, cái miệng nhỏ lại mím lại như đang bú sữa.
Lục Lẫm không đứng dậy ngay mà giữ nguyên tư thế ngồi xổm vỗ về con thêm một lúc lâu, đến khi chắc chắn con đã ngủ say mới cẩn thận đứng thẳng dậy, quay người lại thì bắt gặp ánh mắt của Cố Minh Nguyệt đang nhìn mình.
Anh ngẩn ra một chút rồi mỉm cười, đưa tay lên miệng làm dấu “suỵt”, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.
“Em dậy rồi à, đói không? Mẹ vừa nấu cơm xong đấy.” Lục Lẫm hạ giọng nói.
Cố Minh Nguyệt lắc đầu, lúc này có chuyện quan trọng hơn cả ăn uống.
Cô vừa ngủ dậy, tóc tai hơi rối, ngồi dựa vào đầu giường một lúc mới nói nhỏ: “Lục Lẫm, em muốn đi vệ sinh.”
Vừa dứt lời, cô định bước xuống giường thì phát hiện đôi dép đi trong nhà bị chăn của con che mất, cúi xuống lấy thì động tác vẫn còn hơi chậm chạp.
Lục Lẫm nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu nhìn sang, vội vàng bước nhanh tới bên cạnh Cố Minh Nguyệt. “Để anh dìu em.”
Anh đỡ lấy cánh tay cô, bàn tay vững chãi đỡ lấy eo cô: “Mới sinh xong đừng vội để anh bế em đi.”
Cố Minh Nguyệt dựa vào người anh, không nhịn được cười: “Đi vệ sinh thôi mà, có gì mà yếu đuối thế.”
Nói thì nói vậy nhưng cô vẫn nương theo lực của anh từ từ đứng dậy, bước đi thật chậm.
Lục Lẫm dìu cô đến tận cửa nhà vệ sinh, dặn dò: “Có gì cứ gọi anh, anh đợi ngay bên ngoài.”
Anh không quay lại phòng ngủ mà đứng dựa lưng vào tường đối diện nhà vệ sinh, tai dỏng lên nghe ngóng, thở cũng khẽ khàng.
Một lúc sau, nghe thấy tiếng bước chân nhẹ trong nhà vệ sinh, anh lập tức đứng thẳng dậy, ngón tay vô thức mân mê đường chỉ quần, cửa vừa hé mở anh đã đưa tay ra: “Vịn vào anh từ từ thôi.”
Lục Lẫm cười dìu cô về phòng ngủ: “Em và con đều là bảo bối của anh, đều phải chăm sóc cẩn thận.”
Vừa vào phòng ngủ, hai người thấy đứa bé vừa ngủ được một lúc lại khóc.
Lục Lẫm kiểm tra một chút: “Chắc là tè rồi.”
Anh trải tã sạch lên đùi mình cho phẳng sau đó cẩn thận n*ng m*ng con lên, động tác nhẹ nhàng như nâng trứng hứng hoa.
Thằng bé vừa tỉnh, chân tay đạp loạn xạ, ngón chân thỉnh thoảng đạp vào mu bàn tay anh khiến anh không nhịn được cười.
“Đạp nhẹ thôi con, bố thay tã xong rồi cho con đi tìm mẹ nhé.”
Lục Lẫm vừa nói vừa dùng khăn nhẹ nhàng lau người cho con, lau xong còn không quên dùng ngón tay cọ cọ vào làn da mềm mại ấy, ánh mắt tràn ngập ý cười.
Cố Minh Nguyệt vừa định đưa tay trêu con trên thảm bò thì ngoài cửa có tiếng gõ nhẹ, tiếp đó là giọng Chung Dục Tú: “Minh Nguyệt, Lục Lẫm, mẹ vào nhé.”
Chung Dục Tú bưng bát đi vào: “Ba ngày đầu sau sinh phải ăn đồ mềm dễ tiêu hóa, ngoài canh trứng ra mẹ còn nấu cháo kê củ từ nữa.”
Bát canh trứng đánh tơi, điểm xuyết vài lá cải bó xôi non, muối nêm rất nhạt.
Bà bưng canh vào phòng ngủ, Cố Minh Nguyệt định ngồi dậy thì bị bà ấn xuống: “Ngồi yên đấy đừng động đậy, trong tháng phải nghỉ ngơi cho tốt.”
Nói rồi bà đưa bát canh cho cô: “Canh trứng này mẹ hầm gần một tiếng đồng hồ đấy, trứng mềm tan ra rồi, con nếm thử xem, không nóng đâu.”
Cố Minh Nguyệt bưng bát canh ấm nóng, húp một ngụm, vị ngọt của trứng và vị thanh mát của rau cải lan tỏa trong miệng, dạ dày ấm áp, dễ chịu vô cùng.
Lục Lẫm đắp chăn nhỏ cho con bên cạnh, cười nói: “Mẹ chu đáo thật đấy, hơn hẳn con.”
Chung Dục Tú lườm con trai: “Con thay tã cho ra hồn là tốt lắm rồi, cơm nước của Minh Nguyệt mẹ phải đích thân lo liệu mới yên tâm.”
Chung Dục Tú ngồi xuống ghế cạnh giường, đưa tay vuốt lại tóc mai cho cô: “Trong canh này không bỏ gia vị gì đâu, chỉ cho tí hành hoa cho thơm thôi, giờ dạ dày con yếu, phải ăn đồ thanh đạm thế này.”
“Con biết mẹ chu đáo mà, uống vào dễ chịu lắm ạ.” Cố Minh Nguyệt uống thêm một ngụm nhỏ, cười nói: “Chỉ là con cứ thấy người không có sức, bế con cũng thấy mệt.”
Chung Dục Tú xua tay ngay:
“Con bé ngốc này, mới sinh ba ngày sao dùng sức được? Con đấy, cứ lo dưỡng sức cho khỏe đã. Đừng có ham bế con, lúc cho bú mỏi lưng thì nằm xuống mà cho bú, Lục Lẫm ở ngay bên cạnh, bảo nó giúp một tay.”
Lục Lẫm đắp chăn cho con xong, vội gật đầu lia lịa: “Mẹ nói đúng đấy, em cứ yên tâm nghỉ ngơi, thay tã, dỗ con ngủ anh bao tất.”
Cố Minh Nguyệt ngoan ngoãn vâng lời.
Đang nói chuyện thì thằng bé bỗng “ê a” một tiếng, quay đầu về phía bát canh, mũi nhỏ còn chun chun hít hà khiến cả ba người bật cười.
Chung Dục Tú đặt thìa cháo xuống, đưa tay trêu cháu: “Mèo con tham ăn, canh này không phải cho cháu đâu, đợi cháu lớn chút nữa bà làm trứng hấp cho ăn nhé.”
Sáng sớm, Lục Lẫm xách một túi kẹo đi đến doanh trại, bước chân nhẹ nhàng như lướt trên gió xuân.
Hôm nay anh mặc áo sơ mi, trông sắc mặt hồng hào rạng rỡ, tinh thần phấn chấn khác hẳn vẻ mệt mỏi sau khi huấn luyện mọi ngày.
Đi được vài bước thì gặp Triệu Cương cùng đội, Lục Lẫm liền thò tay vào túi áo, lấy ra hai viên kẹo hoa quả bọc giấy dầu đưa cho cậu ta: “Này, ăn đi.”
Triệu Cương ngẩn ra, nhận lấy kẹo, thấy Lục Lẫm cười toe toét đến tận mang tai, không kìm được trêu: “Anh nhặt được vàng à mà cười tươi thế?”
Lục Lẫm cũng chẳng giấu giếm, vỗ vỗ túi kẹo trong lòng, giọng đầy tự hào:
“Còn vui hơn nhặt được vàng ấy chứ, nhà tôi có thêm thành viên mới rồi là thằng c* mập mạp, mới sinh hôm qua, tôi tranh thủ về phát kẹo hỷ cho anh em đây.”
Nói rồi anh lại nhét thêm hai viên kẹo vào tay Triệu Cương: “Cầm lấy, chia cho anh em trong đội nữa.”
Đang nói chuyện thì mấy chiến sĩ vừa tập thể dục buổi sáng xong vây lại, Lục Lẫm dứt khoát mở vạt áo, lôi hết kẹo trong túi áo trong ra, nhét từng nắm vào tay mọi người.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 137: Kẹo hỷ
10.0/10 từ 18 lượt.
