Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 120: Xin lỗi
Cố Minh Nguyệt đi tới, nhẹ nhàng vỗ lưng cô bé: “Ninh Ninh, sao lại khóc thế này? Mẹ cháu đâu?”
Ninh Ninh ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tèm lem nước mắt, sụt sịt mũi, tủi thân nói: “Cô Minh Nguyệt ơi, các bạn ấy cướp bánh bao đường của cháu rồi.”
Cô bé chỉ tay về phía ngã rẽ cách đó không xa: “Đại Tráng và Hổ Tử bảo cháu là con gái, không cho cháu chơi cùng còn bảo cháu ăn đường là lãng phí.”
Cố Minh Nguyệt nhìn theo, thấy Nhị Trụ đang nấp ở chân tường, miệng nhồm nhoàm nhai, tay vẫn còn cầm nửa cái bánh bao đường cắn dở, rõ ràng là cái bánh Triệu Tú Lan vừa làm cho Ninh Ninh.
Cô vội dắt tay Ninh Ninh, dỗ dành: “Đừng sợ, cô đưa cháu đi tìm mẹ.”
Đến nhà Triệu Tú Lan, vừa kể rõ sự tình, Triệu Tú Lan lập tức nổi đóa, tạp dề cũng chưa kịp cởi, bế thốc Ninh Ninh lên.
“Thế này thì loạn quá rồi! Tôi vừa ủ bột hấp được ba cái bánh bao đường để phần riêng cho con bé mà cũng dám cướp!”
Nói rồi chị hùng hổ đi sang nhà Nhị Trụ, Cố Minh Nguyệt sợ chị nóng giận mất khôn nên cũng đi theo.
Gõ cửa nhà Nhị Trụ, mẹ Nhị Trụ đang ngồi nhặt rau trong sân, thấy họ đến thì cười xòa: “Chị Tú Lan, có chuyện gì thế?”
Triệu Tú Lan đẩy Ninh Ninh lên trước: “Chị hỏi thằng Nhị Trụ nhà chị ấy! Nó cướp bánh bao đường của Ninh Ninh, cái bánh tôi vừa hấp xong đấy!”
Mẹ Nhị Trụ biến sắc, quay sang gọi con: “Mày có cướp bánh bao của em không?”
Nhị Trụ chạy từ trong nhà ra, giấu tay ra sau lưng, chối bay chối biến: “Con không có! Bánh này mẹ làm cho con mà.”
Triệu Tú Lan tức giận chỉ vào cái bánh trên tay nó: “Sáng nay nhà chị ăn cháo ngô, đào đâu ra bánh bao bột mì trắng thế kia? Bánh nhà tôi có rắc chút bột men đỏ, trên tay nó có phải còn dính không!”
Nhưng mẹ Nhị Trụ lại bênh con chằm chặp, gân cổ lên cãi: “Chị dựa vào đâu mà bảo Nhị Trụ nhà tôi cướp? Biết đâu Ninh Ninh làm mất rồi đổ thừa cho con tôi!”
Hai bên lời qua tiếng lại, Nhị Trụ sống chết không nhận, Triệu Tú Lan tức đỏ cả mặt.
Cố Minh Nguyệt vội can ngăn, sợ cãi nhau to kinh động đến lãnh đạo thì khó giải quyết.
Cố Minh Nguyệt vội bước lên kéo Triệu Tú Lan lại, quay sang cười với Nhị Trụ, giọng dịu dàng: “Nhị Trụ à, cô biết cháu không cố ý cướp bánh đâu, có phải thấy bánh của Ninh Ninh thơm quá nên muốn nếm thử không?”
Nhị Trụ ngẩn ra, lén nhìn cô một cái, không nói gì.
Cố Minh Nguyệt nói tiếp: “Nhà cô còn nướng khoai lang trên lò, ngọt hơn bánh bao đường nhiều, nếu cháu nói thật, cô sẽ dẫn cháu đi ăn khoai nướng sau đó bảo mẹ cháu hấp bánh bao đường cho cháu nữa.”
Cô dừng lại một chút, cố ý hạ thấp giọng: “Thực ra cướp đồ không đáng sợ, đáng sợ là không dám nhận lỗi.
Nếu cháu nhận lỗi thì cháu là đứa trẻ ngoan, Ninh Ninh cũng sẽ tha thứ cho cháu, sau này hai đứa lại chơi với nhau.”
“Cháu... cháu thèm ăn bánh bao đường quá, Ninh Ninh không cho nên cháu cướp.”
Nói xong, thằng bé đưa cái bánh ra, cúi gằm mặt xuống: “Xin lỗi Ninh Ninh.”
Triệu Tú Lan lạnh mặt không nói gì, mẹ Nhị Trụ cũng thấy xấu hổ, vội vàng đánh yêu con một cái.
“Cái thằng này, muốn ăn sao không bảo mẹ? Mau xin lỗi em Ninh Ninh đi!”
“Thôi khỏi, chúng tôi không dám nhận lời xin lỗi của chị, sau này bảo con chị tránh xa con gái tôi ra còn dám bắt nạt nó nữa thì đừng trách tôi không nể mặt.”
Mẹ Nhị Trụ cũng thấy mất mặt: “Thế chị muốn thế nào?”
“Xin lỗi, xin lỗi con gái tôi ngay.”
Triệu Tú Lan chỉ có mỗi mụn con gái, nâng như nâng trứng, hôm nay bị người ta chỉ vào mặt mắng, ai mà chẳng điên tiết.
Biết mình đuối lý, mẹ Nhị Trụ tát nhẹ vào đầu con trai, quát: “Còn không mau xin lỗi em đi.”
Nhị Trụ ôm đầu, ấp úng nói: “Xin... xin lỗi.”
Triệu Tú Lan lúc này mới hừ lạnh một tiếng, dắt con gái đi về.
Nói rồi chị xách từ trong nhà ra một cái túi vải nhét vào tay cô: “Đây là bánh bao đậu đỏ chị vừa hấp, nhân đậu đỏ nhuyễn đấy, em đang bầu bì ăn đồ ngọt cho vui vẻ, mang về cho Lục Lẫm nếm thử nữa.”
Cố Minh Nguyệt từ chối mãi không được đành nhận lấy, túi bánh nặng trịch còn ấm nóng.
Về đến nhà, mở túi ra xem, bánh bao cái nào cái nấy căng tròn, vỏ trắng phau, cắn một miếng nhân đậu đỏ ngọt ngào tan trong miệng, mịn màng mà không ngấy.
Lục Lẫm đi làm về nếm thử một cái, cười khen: “Tay nghề chị Tú Lan ngày càng lên tay, bánh này ngon hơn ngoài hàng bán nhiều.”
Ngày tháng dần trôi về cuối năm, không khí Tết trong khu gia binh ngày càng đậm đặc.
Nhà nào nhà nấy đều tất bật sắm sửa đồ Tết.
Lục Lẫm thấy vợ nhìn ra cửa sổ ngẩn ngơ, đi tới ôm nhẹ cô từ phía sau: “Nghĩ gì thế em?”
Cố Minh Nguyệt quay lại cười: “Nghĩ đến Tết sang năm vợ chồng mình bế con đi chúc Tết, chắc vui lắm.”
Lục Lẫm gật đầu, chỉ vào đĩa bánh bao trên bàn: “Cuối tuần này mình cũng hấp ít màn thầu với bánh bao, mua thêm ít kẹo với hạt dưa để Tết đãi khách.”
Sắp đến Tết, cơ quan Lục Uyển Uyển cũng được nghỉ nhưng Hạ Tiêu lại bận rộn hơn bình thường.
Nhiệm vụ tuần tra biển đảo cuối năm rất nặng nề, anh đi sớm về khuya, đến bữa cơm ở nhà cũng phải tranh thủ từng phút.
Bếp nhà Cố Minh Nguyệt thành chiến trường chính, trên lò than hầm nồi canh xương, trên thớt bày củ sen đã ngâm nở, thịt băm và trứng gà đánh tan.
Lục Uyển Uyển đeo tạp dề, học Cố Minh Nguyệt làm chả củ sen kẹp thịt.
“Cắt củ sen thành lát mỏng dính liền nhau, nhồi nhân thịt ba chỉ vào giữa, nhúng qua bột rồi thả vào chảo dầu chiên.”
Dưới sự chỉ huy của Cố Minh Nguyệt, mẻ chả củ sen đầu tiên da vàng ruộm, giòn rụm bên ngoài mềm ngọt bên trong, thơm nức mũi.
“Chị dâu xem em chiên cái này được chưa?”
Lục Uyển Uyển gắp một miếng chả vàng ươm lên khoe.
Cố Minh Nguyệt cắn thử một miếng, gật đầu khen: “Tiến bộ hơn lần trước nhiều rồi đấy! Lần sau để lửa nhỏ hơn chút nữa là đều màu ngay.”
Lúc làm trứng cuộn thịt, Lục Lẫm đi làm về, vừa hay giúp một tay.
Anh cầm cái muôi dài hơ nóng trên lửa, múc một thìa trứng láng đều, đợi trứng đông lại thành lớp vỏ mỏng thì cho thịt vào, dùng đũa khéo léo gấp đôi lại, thế là thành cái trứng cuộn tròn vo.
Lục Uyển Uyển nhìn thèm quá cũng muốn thử, kết quả đổ nhiều trứng quá thành cái “trứng cuộn mặt dày”, làm cả ba cười ngặt nghẽo.
Lúc chiên thịt viên, hai người phân công nhau, Cố Minh Nguyệt trộn thịt, Lục Uyển Uyển vo viên.
Những viên thịt nhỏ xíu lăn lộn trong chảo dầu, dần chuyển sang màu nâu cánh gián, vớt ra để ráo dầu, xếp đầy ắp trong rổ tre.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 120: Xin lỗi
10.0/10 từ 18 lượt.
