Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 119: Dọn dẹp xong xuôi
Lục Uyển Uyển theo anh chị về nhà, vừa bước vào cửa, hơi ấm đã phả vào mặt.
“Ấm quá.”
So với nhà mình đúng là một trời một vực.
Sự khác biệt này cũng là bình thường, đảo này gió to, nhất là mùa đông, gió lạnh thấu xương thổi ù ù.
Các nhà lại không xây san sát nhau nên bốn bề lộng gió.
Nếu ngày nào cũng không đốt than củi cho thật nóng thì ở trong nhà cũng chẳng khác gì đứng ngoài trời lạnh.
Vì Cố Minh Nguyệt mang thai nên trong nhà ngoài ngõ đều được đốt lò ấm sực, vào nhà mặc áo cộc tay cũng được.
“Các em ngồi nghỉ đi, anh đi nấu cơm.” Lục Lẫm đi vào bếp, không quên gọi Hạ Tiêu theo cùng.
Đã bảo muốn học nấu ăn thì phải có thái độ học tập, không thể chỉ nói mồm được.
Hạ Tiêu không nói gì thêm, lẳng lặng đi theo.
Cố Minh Nguyệt: “Chúng mình ăn cơm trước đã, ăn xong thì gọi điện về cho mẹ, chắc mẹ ở nhà cũng đang lo lắm đấy.”
Lục Uyển Uyển: “Vâng ạ.”
Đồ ăn trưa còn thừa khá nhiều, Lục Lẫm hâm nóng lại, hấp thêm hai bát trứng, vợ và em gái mỗi người một bát.
Cơm nước xong xuôi, cả nhà mặc ấm chuẩn bị ra ngoài.
Lục Lẫm sợ Cố Minh Nguyệt lạnh, sớm đã lấy áo bông dày, mũ bông, khăn quàng cổ ra quấn tầng tầng lớp lớp lên người cô.
Đầu tiên là mặc cái áo bông mới may, cài cúc kín mít sau đó quấn khăn hai vòng quanh cổ, che kín cả cằm, chỉ lộ ra mỗi đôi mắt.
Cố Minh Nguyệt bị quấn như cái bánh tét, đi được hai bước đã phải dừng lại kéo cái khăn quàng cổ ra, dở khóc dở cười:
“Lục Lẫm, anh quấn em tròn quay thế này em sắp tắc thở rồi, đi thêm hai bước nữa chắc em lăn đến hợp tác xã mất.”
Lục Lẫm chỉnh lại mũ cho cô, nới lỏng khăn quàng cổ ra một chút nhưng nhất quyết không chịu tháo ra.
“Tối gió to lắm, em đang bầu bì không được để lạnh, đi chậm chút cũng không sao, chứ để cảm lạnh thì khổ cả mẹ cả con.”
Anh đỡ tay Cố Minh Nguyệt đi chậm lại: “Em xem Uyển Uyển với Hạ Tiêu cũng mặc ấm thế kia kìa, mình cứ túc tắc đi coi như đi dạo.”
Lục Uyển Uyển đi bên cạnh nhìn bộ dạng của Cố Minh Nguyệt không nhịn được cười: “Chị dâu trông đáng yêu ghê, anh trai em giữ chị kỹ thật đấy.”
Cố Minh Nguyệt thở dài bất lực nhưng vẫn để Lục Lẫm dìu đi, tuy mặc hơi cồng kềnh nhưng đúng là ấm thật.
Đến hợp tác xã, Lục Lẫm cởi bớt khăn và mũ cho Cố Minh Nguyệt, thấy hai má cô đỏ hây hây mới yên tâm bảo: “Em đứng đây đợi nhé, anh đi xếp hàng gọi điện thoại.”
Hàng người xếp hàng không dài lắm, chẳng mấy chốc đã đến lượt họ, Lục Lẫm cầm ống nghe quay số về nhà, vừa nói được hai câu thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng mẹ.
Bà lải nhải dặn dò đủ thứ, bảo Lục Uyển Uyển: “Đến nơi là tốt rồi, ở nhà anh chị thì phải ngoan, thân thiết với chị dâu vào, chị đang bầu bì đừng để chị mệt, thiếu cái gì thì bảo mẹ gửi vào cho.”
Lục Uyển Uyển vâng dạ liên tục.
Nói chuyện xong lại đưa điện thoại cho Cố Minh Nguyệt, hai mẹ con nói chuyện một lúc mới cúp máy.
Mấy ngày sau đó, ngày nào Lục Uyển Uyển cũng ở nhà với Cố Minh Nguyệt, lúc thì cùng khâu quần áo trẻ con, lúc thì cùng ra sân phơi nắng.
Cố Minh Nguyệt quen biết nhiều hàng xóm láng giềng, thấy Lục Uyển Uyển thì nhiệt tình chào hỏi.
Trước kia đã gặp mặt, lần này biết Lục Uyển Uyển đến đây sống luôn, ai cũng vui vẻ chào đón.
Lục Uyển Uyển vốn còn hơi e dè, thấy mọi người nhiệt tình như vậy cũng dần cởi mở hơn, theo Cố Minh Nguyệt làm quen được khối người.
Một tuần sau, nhà mới của Lục Uyển Uyển và Hạ Tiêu cuối cùng cũng dọn dẹp xong xuôi.
Tường được quét vôi mới trắng tinh, khô ráo sạch sẽ.
Giường tủ quân đội cấp phát được kê ngay ngắn, trên cái kệ Lục Lẫm đóng giúp bày phích nước Cố Minh Nguyệt tặng và vỏ ốc Lục Uyển Uyển nhặt được.
Nồi niêu xoong chảo trong bếp lau chùi sáng bóng, bát đũa trong tủ xếp gọn gàng ngăn nắp, đến than củi ở góc tường cũng được xếp đâu ra đấy.
Hôm dọn về nhà mới, Lục Lẫm và Cố Minh Nguyệt sang giúp từ sáng sớm, trải nốt cái chăn bông cuối cùng là xong.
Lục Uyển Uyển nhìn căn nhà sáng sủa, cười nói: “Cuối cùng cũng ra dáng nhà cửa rồi, anh chị ơi, tối nay em mời cơm nhé, ăn mừng tân gia.”
Hạ Tiêu: “Được, tối nay để anh trổ tài.”
Sau một tuần luyện tập, tay nghề nấu nướng của anh tuy không xuất sắc nhưng cũng ăn được.
Lục Uyển Uyển phụ giúp một tay.
Cố Minh Nguyệt cũng không ngồi yên được, định vào giúp nhưng bị Lục Uyển Uyển ấn xuống ghế: “Chị dâu cứ ngồi yên đấy, đợi ăn là được rồi.”
Cố Minh Nguyệt cảm thấy mình sắp bị vỗ béo tròn quay rồi.
Theo phong tục ở khu gia binh, họ còn phải mời mấy nhà thân thiết đi ăn.
Đông người thế này là một thử thách lớn với Hạ Tiêu, cuối cùng Lục Lẫm gợi ý mời ra nhà ăn đơn vị.
Dù sao chuyện này chủ yếu là ở tấm lòng, mọi người tụ tập cho vui vẻ, ăn nhiều ăn ít không quan trọng.
Sau khi Lục Uyển Uyển chuyển đến, công việc và hộ khẩu lương thực của cô cũng được chuyển về đây, vì trước đó cô đã có việc làm nên vị trí trống được lấp vào ngay.
Ngày tháng trôi qua nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã sang tháng Chạp.
Gió tuyết trên đảo ngày một nhiều, không khí lúc nào cũng ẩm ướt lạnh lẽo thấu xương.
Cố Minh Nguyệt lười biếng hẳn, càng ngày càng không muốn ra khỏi nhà, suốt ngày ru rú trong nhà ôm lò sưởi.
Trước khi đi làm Lục Lẫm bao giờ cũng đổ đầy than vào lò còn mang than để sẵn bên cạnh đủ dùng cả ngày.
Cố Minh Nguyệt kê cái ghế nhỏ ngồi cạnh lò, lúc thì nướng hai củ khoai lang, lúc thì ném nắm hạt dẻ vào.
Chẳng mấy chốc mùi thơm ngọt ngào lan tỏa, người ấm sực buồn ngủ.
Lúc Lục Lẫm đi làm về, kiểu gì cũng thấy cô đang gà gật trên ghế, khoai lang nướng bên cạnh đã nứt vỏ, ruột vàng ươm bốc khói, hạt dẻ cũng nổ tanh tách.
Anh cười bẻ đôi củ khoai đưa lên miệng cô: “Lại ngủ gật rồi, khoai lang sắp cháy thành than rồi này.”
Cố Minh Nguyệt ngửi thấy mùi thơm, mơ màng cắn một miếng, vị ngọt bùi tan trong miệng, mắt sáng bừng lên.
“Ngọt quá. Mai mình nướng thêm ít củ từ nữa anh nhé, nghe nói bà bầu ăn tốt lắm.”
Mùa đông họ tích trữ được rất nhiều lương thực, than củi trong nhà đủ dùng, rau củ để được lâu cũng chất đầy hầm.
Đồ khô đi rừng kiếm được hôm nọ cũng cất trong kho, mùa đông không cần ra ngoài cũng đủ ăn.
Sáng hôm ấy Cố Minh Nguyệt ăn bát mì nóng hổi Lục Lẫm nấu xong, bụng ấm ách đang đi lại trong nhà cho tiêu cơm.
Bỗng nghe tiếng khóc thút thít vọng lại từ ngoài sân, cô dừng bước lắng tai nghe.
Đúng là tiếng trẻ con khóc.
Trong lòng vừa tò mò vừa thắc mắc, cô khoác áo bông đi ra ngoài.
Vừa đi được một đoạn thì thấy bé Ninh Ninh con nhà Triệu Tú Lan đang ngồi xổm ở chân tường, đầu tết hai bím tóc gục xuống đầu gối, khóc nức nở, vai run lên bần bật.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 119: Dọn dẹp xong xuôi
10.0/10 từ 18 lượt.
