Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 121: Cắt giấy dán cửa sổ


Cố Minh Nguyệt còn tráng thêm hai mẻ bánh dầu, khối bột từ từ phồng lên trên chảo nóng, bánh dầu vàng ruộm kêu xèo xèo.


Mùi thơm hòa quyện với khói ấm của bếp than lan tỏa khắp sân.


Lục Uyển Uyển ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh, vừa giúp châm lửa, vừa thả những viên thịt vào nồi nước dùng.


Những viên thịt trắng tròn lăn lộn trong nước sôi, trên mặt nước nổi lớp váng dầu, rắc thêm hành lá và rau mùi, mùi thơm tươi ngon xộc thẳng vào mũi.


Đang bận rộn thì ngoài cổng vang lên tiếng bước chân, Lục Lẫm và Hạ Tiêu kẻ trước người sau bước vào, trên người còn vương hơi lạnh từ bên ngoài.


“Cuối cùng cũng về rồi.”


Cố Minh Nguyệt cầm xẻng xúc bánh dầu vừa tráng xong ra đĩa: “Mau rửa tay đi, bánh dầu mới ra lò, canh thịt viên cũng còn nóng hổi đấy.”


Hai người rửa tay xong, ngồi quây quần bên bàn ăn.


Lục Lẫm bưng bát lên, húp một ngụm canh thịt viên lớn, nước canh nóng hổi trôi xuống cổ họng, xua tan cái lạnh trong người.


Anh thở dài khoan khoái: “Vẫn là canh nhà nấu ấm nhất, gió bên ngoài như dao cắt, đi tuần tra một vòng mà tay chân tê dại hết cả.”


Hạ Tiêu gật đầu đồng tình, tay vẫn không ngừng hoạt động, kẹp dưa muối vào bánh dầu, cắn một miếng, bên ngoài giòn rụm bên trong mềm dẻo.



Cố Minh Nguyệt cười gắp thêm thịt viên vào bát họ: “Ngon thì ăn nhiều vào, trong nồi còn nhiều lắm, hai anh đi ngoài đường nhớ giữ ấm, đừng để bị cảm lạnh.”


Lục Uyển Uyển: “Em đan khăn len cho hai anh rồi, mai là xong, quàng vào cũng đỡ lạnh hơn.”


Sắp đến Tết, Cố Minh Nguyệt tìm giấy đỏ trong nhà ra, định cắt vài bức tranh giấy dán lên cửa sổ cho có không khí.


Tranh thủ buổi trưa nắng đẹp, cô mang ghế đẩu ra ngồi dưới hiên nhà, vừa phơi nắng vừa cầm kéo suy nghĩ xem nên cắt hình gì.


Chữ Phúc là không thể thiếu rồi lại nghĩ đến chuyện sắp sinh con, cô bèn cắt hình em bé bụ bẫm ôm cá chép.


Nhìn khuôn mặt tròn trịa của em bé trong tranh, cô không nhịn được cười, nghĩ đến con mình sinh ra chắc cũng đáng yêu như thế này.


Lục Uyển Uyển bưng đĩa hạt hướng dương sang chơi, vào đến hiên nhà thì cởi áo bông ra.


Nói đến món đồ cô bé thích nhất ở nhà anh chị thì chính là cái hiên nhà này, quá tiện lợi.


Mùa đông ấm áp không nói, bình thường mưa gió cũng không lo không có chỗ phơi quần áo.


Cái hiên này là do Cố Minh Nguyệt đặc biệt cho làm trước mùa đông, lúc đó cô vẽ bản thiết kế, Lục Lẫm tranh thủ thời gian nghỉ nhờ người đến giúp, làm chưa đến hai ngày là xong.


Đây là kiến trúc kiểu nhà cũ của Cố Minh Nguyệt kiếp trước, áp dụng ở hải đảo cũng rất hợp lý.


Đông Bắc cũng có nhiều kiểu này, chỉ là dùng màng nilon nhiều hơn nhưng ở thập niên 70 màng nilon là của hiếm, khó kiếm, chi bằng dựng hẳn cái hiên cho tiện.



Trước khi làm hiên, cô đã đặc biệt đến hậu cần hỏi xem có được tự ý xây dựng không, lãnh đạo cấp trên cũng không phản đối.


Ngược lại còn cử người đến khảo sát, thấy mô hình này rất hay, sau này có thể áp dụng khi xây dựng khu gia binh mới.


Quay lại chuyện chính, Lục Uyển Uyển ngồi xuống cạnh cô: “Chị dâu cắt tranh giấy đẹp thế, dạy em với, em cũng muốn cắt vài bức cho nhà mình.”


Cố Minh Nguyệt đưa kéo cho cô bé, kiên nhẫn chỉ dạy: “Gấp giấy vào trước đã, lúc cắt thì từ từ thôi, đừng để cắt vào tay.”


Lục Uyển Uyển học theo vài kiểu đơn giản nhất, cô bé tự biết mình không khéo tay lắm, làm mấy cái đơn giản cho có không khí là được.


Hai người đang cắt tranh giấy thì nghe thấy tiếng gọi lanh lảnh của Dương Dương ngoài cổng: “Cô ơi.”


Cố Minh Nguyệt ngẩng lên nhìn, thấy Hạ Thanh Hà dắt Dương Dương đi vào, trên tay còn bưng một cái chậu.


Thấy Lục Uyển Uyển cũng ở đó, chị cười nói: “Chị đoán ngay là em cũng ở đây mà, tiện thể mang đồ sang luôn.”


Hạ Thanh Hà đặt chậu xuống, mở nắp ra, bánh tổ vàng ươm bốc khói nghi ngút, xen lẫn táo đỏ đậu đỏ, mùi thơm ngọt ngào ập vào mặt.


Miếng còn lại là bánh làm từ gạo nếp trắng trộn nếp cẩm, bên trên phủ một lớp táo đỏ dày.


“Chị Thanh Hà, chị giỏi quá, biết làm cả bánh tổ nữa.”


Lục Uyển Uyển thích ăn đồ ngọt nhất, lúc này ngửi thấy mùi thơm của bánh tổ chỉ hận không thể cắn ngay một miếng.



Cố Minh Nguyệt dắt tay Dương Dương vào nhà: “Mau nếm thử kẹo hồ lô cô làm này, chua chua ngọt ngọt, chắc chắn cháu thích.”


Nói rồi cô lấy từ trong tủ ra hũ thủy tinh đựng kẹo sơn tra bọc đường trắng, đỏ au như những chiếc đèn lồng nhỏ.


Số sơn tra này là do Lục Lẫm mang về, lúc đi tuần tra trên núi anh nhìn thấy, nghĩ Cố Minh Nguyệt thích ăn nên hái về rất nhiều.


Mắt Dương Dương sáng lên, đưa tay nhón một viên bỏ vào miệng, chua đến mức nheo cả mắt lại: “Ngon quá ạ, cháu cảm ơn cô.”


Hạ Thanh Hà cũng nếm thử một viên, cười nói: “Vị này còn ngon hơn mấy lần trước làm ấy chứ.”


Cố Minh Nguyệt cười xua tay: “Đơn giản lắm, mọi người ngồi chơi đi, em đi rót nước nóng.”


Hạ Thanh Hà bảo cô đừng bận rộn nhưng Cố Minh Nguyệt không ngồi yên được, đành để mặc cô đi.


Mấy người ngồi quây quần dưới hiên nhà uống trà, cắt tranh giấy.


Hạ Thanh Hà uống ngụm nước nóng, nhìn Cố Minh Nguyệt cười hỏi:


“Sắp tết rồi, năm nay hai đứa có về Bắc Kinh không? Chị nghe ông xã nhà chị bảo tết bộ đội được nghỉ luân phiên, nếu hai đứa về thì biết đâu chúng ta còn đi cùng nhau được.”


Hạ Thanh Hà cũng mới đến đây chưa lâu, chưa nắm rõ quy định nghỉ tết nên mới sang hỏi Cố Minh Nguyệt.


Nếu cô về thì đi cùng nhau cho có bạn có bè, dọc đường cũng đỡ đần nhau được còn không về thì họ ở lại hải đảo cũng đón tết vui vẻ.



Cố Minh Nguyệt vừa cầm miếng bánh tổ cắn một miếng, nghe vậy khựng lại, quay sang nói:


“Vốn là định về nhưng giờ bụng em to rồi, bác sĩ cũng bảo hạn chế đi lại đường dài, xe cộ xóc nảy, Lục Lẫm sợ em không chịu nổi, đành đợi sinh xong mới về thăm bố mẹ.”


Hạ Thanh Hà hiểu ý cười cười:


“Cũng phải, giờ em đang bầu bí, sức khỏe là vàng, không thể mạo hiểm được, ăn tết ở khu gia binh cũng tốt mà, có chị Đàm các chị ấy nữa, đến lúc đó cùng nhau gói sủi cảo cũng vui ra phết.”


Lục Uyển Uyển: “Em với anh Hạ Tiêu năm nay cũng không về.”


Đây là năm đầu tiên cô bé theo quân, vốn cũng định về nhưng Hạ Tiêu tết này có thể phải trực ban, việc tuần tra canh gác của bộ đội trước tết không thể lơ là nên thôi không đi nữa, ở lại đây với anh chị cho vui.


Cố Minh Nguyệt vỗ tay cô bé: “Thế cũng tốt, chị em mình có bạn, cùng nhau sắm tết, ăn tết ở khu gia binh tiết kiệm, có việc gì hàng xóm láng giềng cũng giúp đỡ nhau được, an toàn hơn là đi lại trên đường.”


Một mình cô đi tàu hỏa về Bắc Kinh cũng không an toàn.


Hạ Thanh Hà: “Thế thì tốt quá, đến lúc đó chúng ta tụ tập nhé.”


Dương Dương ở bên cạnh, giơ cao viên kẹo hồ lô nhảy cẫng lên reo: “Cháu muốn gói sủi cảo to.”


Thằng bé dạo này mê làm việc nhà, lúc Hạ Thanh Hà nấu cơm nó cứ lăng xăng bên cạnh giúp một tay.


Tuy làm chẳng ra đâu vào đâu nhưng được cái nhiệt tình.


Quyết định không về Bắc Kinh ăn tết, Lục Lẫm tranh thủ lúc rảnh rỗi đưa cả nhà đi gọi điện thoại.


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 121: Cắt giấy dán cửa sổ
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...