Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 105: Đi khám lại


Tin tức vừa lan ra, các thím các chị đã xách ghế đẩu ra sân tập trung.


Có người còn đặc biệt kéo tay Cố Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt này, bánh trung thu lần trước cháu cho ăn là ngon nhất đấy, phải dạy các cô làm với nhé!”


Cố Minh Nguyệt vui vẻ nhận lời, sáng sớm đã mang cây cán bột và vải xô ở nhà ra sân.


Trên bàn dài bày sẵn bột mì, mỡ lợn, nhân đậu xanh, mấy cô vợ lính trẻ đang loay hoay với cục bột, thấy cô đến liền xúm lại.


“Minh Nguyệt, bột dầu này nhào mãi không đều, em dạy chị với.”


Cố Minh Nguyệt cầm cục bột làm mẫu: “Nước ấm phải đổ từ từ, nhào đến khi kéo được màng mỏng mới đạt, giống như 'giãn gân cốt' cho bột vậy.”


Cô vừa nói vừa cầm tay chỉ việc giúp điều chỉnh lực tay, chẳng mấy chốc cục bột thô ráp đã trở nên mịn màng dẻo dai.


Bên kia, Đàm Hồng Mai đang đánh vật với bột dầu, Cố Minh Nguyệt lại qua hướng dẫn: “Mỡ lợn và bột mì trong bột dầu phải đúng tỷ lệ, lúc nhào đừng dùng sức chà xát mạnh quá, không thì dễ bị chai bột.”


Cô còn dốc hết bí kíp làm bánh của mình ra truyền lại: “Lúc bọc nhân phải đẩy vỏ từ từ, tạo hình hoa văn lực tay phải đều, trước khi nướng quét hai lớp lòng đỏ trứng gà thì màu bánh mới đẹp.”


Lục Lẫm đi tập về từ xa đã thấy khói bếp bay nghi ngút trong sân.


Cố Minh Nguyệt đeo tạp dề đứng trước bàn, xung quanh là một đám người, tay ai cũng cầm cục bột học theo.



Lúc anh đến gần vừa kịp mẻ bánh đầu tiên ra lò, bánh vàng ươm bốc khói nghi ngút, các thím cười nhét vào tay anh.


“Nếm thử đi, Minh Nguyệt dạy chúng tôi làm đấy!”


Lục Lẫm cắn một miếng, vị ngọt thơm hòa quyện với mùi khói bếp tan trong miệng, ngẩng đầu thấy Cố Minh Nguyệt đang giúp chấm nốt đỏ lên bánh, trán lấm tấm mồ hôi nhưng miệng cười tươi rói.


Hoàng hôn buông xuống, lò nướng trong sân vẫn đỏ lửa, nhà nào nhà nấy đều bưng bánh trung thu vừa nướng xong trên tay, không khí ngập tràn mùi thơm ngọt ngào.


Mọi người nắm tay Cố Minh Nguyệt nói: “Trung thu sang năm lại phải nhờ cô giáo Cố dạy tiếp nhé.”


Cố Minh Nguyệt cười gật đầu, nhìn cảnh tượng vui vẻ khắp sân, trong lòng còn ngọt ngào hơn cả chiếc bánh trên tay.


Hôm sau, Cố Minh Nguyệt đặc biệt đến bưu điện đóng gói cẩn thận hộp bánh trung thu và bánh pía trứng chảy.


Mỗi chiếc bánh đều được bọc giấy dầu riêng, dưới đáy hộp còn lót một tờ giấy nhắn cô tự tay viết, từng chữ đều chứa đựng sự quan tâm dặn dò.


Gửi bưu phẩm xong, cô lại đến bốt điện thoại trong doanh trại, cầm ống nghe lạnh ngắt, nghe tiếng tút tút đầu dây bên kia mà tim cũng treo lên theo.


Mãi mới kết nối được, giọng nói quen thuộc vang lên trong ống nghe, mắt Cố Minh Nguyệt cay cay, giọng nói cũng mềm nhũn: “Bà nội, cháu gửi bánh trung thu về rồi ạ, chắc trước rằm là đến nơi thôi.”


Đầu dây bên kia, Hạ Tuệ Anh ríu rít hỏi han sức khỏe của cô lại bảo cả nhà đều mong cô về đoàn tụ.


Cố Minh Nguyệt cười đáp lời, kể chuyện làm bánh trung thu, chuyện hàng xóm láng giềng vui vẻ cho bà nghe.



Cố Minh Nguyệt vâng dạ, lúc cúp máy còn nghe thấy tiếng cười của người nhà vọng lại.


Cố Minh Nguyệt cầm ống nghe, vừa nói xong chuyện gửi bánh thì nghe đầu dây bên kia báo tin vui.


“À đúng rồi Minh Nguyệt, con bé Uyển Uyển với thằng Hạ Tiêu sắp đính hôn rồi đấy, ngày định là sau tháng mười.”


Mắt Cố Minh Nguyệt sáng lên, tay cầm ống nghe siết chặt hơn: “Thật ạ? Thế thì tốt quá! Uyển Uyển với Hạ Tiêu tìm hiểu nhau lâu thế rồi, cuối cùng cũng có kết quả tốt đẹp.”


Cô vẫn còn nhớ rõ lần về quê trước, Lục Uyển Uyển lén lút kể cho cô nghe về tình cảm với Hạ Tiêu, ánh mắt không giấu nổi niềm vui.


Hạ Tuệ Anh ở đầu dây bên kia thao thao bất tuyệt về chuyện chuẩn bị đính hôn, nào là may chăn màn mới, nào là mời họ hàng đến chung vui.


Cố Minh Nguyệt chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại chêm vào vài câu, nụ cười luôn nở trên môi.


Cúp điện thoại, Cố Minh Nguyệt quay người thì va phải Lục Lẫm đang đứng cách đó không xa, vội vàng kéo tay anh chia sẻ: “Uyển Uyển sắp đính hôn với Hạ Tiêu rồi! Ngày sau tháng mười, bà nội bảo đang bận rộn chuẩn bị đấy.”


Lục Lẫm cũng vui lây: “Hai đứa nó lẽ ra phải chốt từ lâu rồi để hôm nào mình nhờ người gửi quà mừng về.”


Cơm tối xong, Cố Minh Nguyệt lôi tấm lụa đỏ quý giá trong nhà ra, tìm thêm chỉ ngũ sắc, ngồi dưới đèn tỉ mẩn.


“Uyển Uyển thích màu sắc tươi sáng, chữ hỷ này phải thêu đầy đặn chút mới đẹp.”


Cô vừa nói vừa dùng phấn vẽ nhẹ đường viền lên vải lụa, ngón tay cầm kim thêu, xỏ chỉ đỏ, từng mũi kim đường chỉ khéo léo thêu dệt.



Lục Lẫm rửa bát xong đi ra, thấy cô cúi đầu thêu thùa chăm chú, tóc mai rủ xuống trán, bèn kéo ghế nhỏ ngồi bên cạnh, cầm cuộn chỉ giúp cô gỡ rối.


“Nhớ hồi Uyển Uyển còn bé, thằng nhóc Hạ Tiêu đã lẽo đẽo theo sau xách cặp cho nó rồi.”


Lục Lẫm cười nhớ lại, ngón tay vụng về giúp cô xỏ kim, mấy lần không được khiến Cố Minh Nguyệt bật cười.


“Hồi đó ai mà ngờ được hai đứa nó lại thành đôi chứ.”


Tay Cố Minh Nguyệt vẫn thoăn thoắt, chữ “Hỷ” trên nền lụa đỏ dần hiện ra, viền chữ còn được điểm xuyết vài sợi chỉ vàng, lấp lánh dưới ánh đèn.


Đêm đã khuya, Cố Minh Nguyệt cuối cùng cũng thêu xong mũi cuối cùng, trải khăn tay ra bàn ngắm nghía.


Lụa đỏ tôn lên chữ Hỷ chỉ vàng, trông thật hỉ khí. Cô cẩn thận gấp lại, đặt vào hộp gấm đã chuẩn bị sẵn.


Hôm sau, Cố Minh Nguyệt canh giờ Lục Uyển Uyển đi làm, ôm tâm lý thử vận may gọi điện đến cơ quan cô bé.


Đợi một lúc, đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc đầy phấn khởi: “A lô, xin chào?”


“Uyển Uyển là chị đây.” Cố Minh Nguyệt cười nói.


Vừa dứt lời đã nghe thấy tiếng reo vui vẻ: “Chị dâu! Sao chị lại gọi điện đến cơ quan em thế?”


Giọng nói trong điện thoại chứa chan niềm vui không giấu được, ngữ điệu cũng nhẹ nhàng hơn mọi ngày.



Nhắc đến Hạ Tiêu, giọng cô bé dịu dàng hẳn đi: “Hôm qua anh ấy còn lén mua cho em cái đồng hồ hoa mai, bảo là sính lễ.”


Cố Minh Nguyệt im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại vài câu, qua giọng nói hân hoan của cô bé, cô như nhìn thấy đôi mắt cười cong cong của người con gái đang hạnh phúc.


“Nghe em nói thế là chị biết em đang hạnh phúc rồi.” Cố Minh Nguyệt cười dặn dò: “Hôm đính hôn đừng mặc phong phanh quá, sáng tối trời lạnh đấy.”


Lục Uyển Uyển vâng dạ lia lịa sau đó lại quay sang hỏi thăm sức khỏe bà bầu.


Hai chị em buôn chuyện hồi lâu, mãi đến khi có người gọi Lục Uyển Uyển đi làm việc mới luyến tiếc cúp máy.


Đặt ống nghe xuống, Cố Minh Nguyệt thấy lòng nhẹ nhõm.


Niềm hạnh phúc không giấu được trong giọng nói của Lục Uyển Uyển khiến cô an tâm hơn bất cứ lời nói nào.


Ngày tháng cứ thế trôi đi, thoắt cái Cố Minh Nguyệt đã mang thai được ba tháng.


Qua giai đoạn nghén ngẩm mệt mỏi ban đầu, cuối cùng cô cũng có thể ra ngoài hít thở không khí.


Hôm đi khám lại, cô mang theo một tâm nguyện nho nhỏ, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.


Lục Lẫm vẫn chở cô đi bệnh viện bằng xe đạp, lúc chờ đợi luôn che chắn cô vào góc ít người qua lại.


Đến lượt khám, bác sĩ cười bảo thai nhi phát triển ổn định.


Tảng đá trong lòng Cố Minh Nguyệt được trút bỏ, cô ngập ngừng một lúc rồi lí nhí hỏi: “Bác sĩ ơi, dạo này cháu hay thèm ăn cay, giờ ăn một ít có được không ạ?”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 105: Đi khám lại
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...