Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 106: Cãi vã


Bác sĩ đặt bệnh án xuống, kiên nhẫn giải thích: “Qua ba tháng đầu thai kỳ rồi, nếu đường ruột không có vấn đề gì thì thỉnh thoảng ăn chút cay nhẹ cũng được, đừng ăn đồ quá k*ch th*ch là được.”


Nghe vậy mắt Cố Minh Nguyệt sáng rực lên, ra khỏi phòng khám cô kéo tay Lục Lẫm cười tít mắt: “Bác sĩ bảo em ăn được cay rồi!”


Lục Lẫm cũng cười theo, đưa tay xoa đầu cô: “Được rồi, về nhà anh làm cho bát mì dầu chan ít cay nhé, chỉ cho một tẹo thôi đấy.”


Hai người sóng vai đi về nhà, Cố Minh Nguyệt nghĩ đến vị cay nồng của bát mì dầu mà thèm thuồng.


Vừa bước vào nhà, Cố Minh Nguyệt đã giục Lục Lẫm đi nấu mì ngay.


Lục Lẫm dìu cô ngồi xuống ghế, cười đi vào bếp: “Em nghỉ ngơi chút đi, mì có ngay đây.”


Sáng nay trước khi đi anh đã nhào bột ủ sẵn, giờ chỉ việc cán mỏng rồi chần qua nước sôi.


Trong lúc chờ mì chín, anh lấy bát thịt băm sốt tương đã làm sẵn từ trong tủ ra.


Thịt ba chỉ băm nhỏ xào với tương đậu nành, thêm chút nấm hương thái hạt lựu, hâm nóng trên bếp tỏa mùi thơm nức mũi.


Mì chín vớt ra bát, rưới sốt thịt nóng hổi lên trên, thêm một thìa dầu ớt, cuối cùng rắc hành hoa và tỏi băm.



Dầu nóng dội vào phát ra tiếng “xèo” vui tai, mùi thơm lập tức lan tỏa khắp phòng.


“Nếm thử xem, sốt thịt này sáng nay anh mới làm đấy.” Lục Lẫm đưa bát mì cho Cố Minh Nguyệt còn ân cần trộn đều giúp cô.


Cố Minh Nguyệt gắp một đũa mì, sợi mì dai dai thấm đẫm sốt thịt đậm đà, vừa đưa vào miệng đã thấy thỏa mãn vô cùng.


Cô ngẩng đầu nhìn Lục Lẫm đang mỉm cười nhìn mình, không kìm được khen: “Ngon hơn cả tiệm cơm quốc doanh nấu.”


Lục Lẫm xoa đầu cô: “Em thích ăn thì sau này anh làm thường xuyên cho.”


Ăn xong bát mì, Cố Minh Nguyệt dựa lưng vào ghế xoa cái bụng tròn vo, ngón tay nhẹ nhàng v**t v*, giọng nói dịu dàng: “Bé con, bát mì lúc nãy ngon không? Bố làm sốt thịt ngon lắm đấy, sau này bố cũng làm cho con ăn nhé.”


Lục Lẫm bưng chậu nước ấm đi tới, ngồi xuống bên chân cô, đặt chân cô lên đầu gối mình, nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân.


“Đừng xoa bụng nhiều quá, cẩn thận đè vào con.”


Miệng thì nói vậy nhưng ánh mắt anh lại dán chặt vào bụng cô, giọng nói tràn đầy yêu thương: “Vợ chồng mình đặt tên ở nhà cho con đi? Gọi cho thân mật.”


Mắt Cố Minh Nguyệt sáng lên, suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu là con gái thì gọi là Nhạc Nhạc, mong con lúc nào cũng vui vẻ còn nếu là con trai thì gọi là Dương Dương, mong con lúc nào cũng tỏa sáng như mặt trời nhỏ.”


Lục Lẫm gật đầu, ngón tay vô thức v**t v* mắt cá chân cô: “Được, nghe em tất.”



“Dù gọi là gì thì cũng phải cao giống anh đấy nhé.”


Gen chân dài của Lục Lẫm không thể bỏ phí được.


Lục Lẫm ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt tràn đầy ý cười: “Giống em cũng được, dịu dàng lại chu đáo.”


Đang bàn chuyện đặt tên cho con thì ngoài cổng vang lên tiếng gọi sang sảng của chị Đàm: “Minh Nguyệt, Lục Lẫm, có nhà không đấy?”


Lục Lẫm đứng dậy ra mở cửa, Cố Minh Nguyệt cũng vịn ghế đứng lên.


Cửa mở, chị Đàm xách một giỏ tre đứng đó, bên trong là mấy bắp ngô vừa luộc còn nóng hổi.


“Chị vừa luộc ngô, nghĩ hai đứa chưa được ăn ngô tươi đầu mùa nên mang sang cho mấy bắp.”


Chị Đàm cười bước vào, nhìn bụng Cố Minh Nguyệt: “Bụng to hơn lần trước chị gặp rồi đấy, người ngợm vẫn khỏe chứ em?”


Cố Minh Nguyệt kéo chị ngồi xuống ghế: “Em khỏe lắm chị ạ, bác sĩ bảo em bé phát triển tốt. Chị ngồi chơi, em đi rót nước.”


Chị Đàm xua tay, nhét bắp ngô vào tay cô: “Thôi khỏi, chị tiện đường ghé qua đưa chút đồ thôi.”


Sáng nay gặp nhau ở bệnh viện, chị Đàm vẫn nhớ nên luộc ngô mang sang, tiện thể tán gẫu vài câu.



Chị Đàm ngồi xuống ghế đẩu, mân mê cái cốc tráng men Cố Minh Nguyệt đưa, ngập ngừng một lúc mới hỏi: “Minh Nguyệt này, dạo này em có liên lạc với Lâm Tuệ không? Mấy hôm nay chị chẳng thấy cô ấy ra ngoài.”


Cố Minh Nguyệt ngẩn người, lắc đầu: “Từ hồi có bầu em cũng ít đi lại, lần cuối gặp là hôm trung thu mọi người tụ tập ở sân, sau đó không gặp nữa. Có chuyện gì hả chị?”


Chị Đàm thở dài thườn thượt, hạ giọng:


“Còn chuyện gì nữa, nghe đâu gia đình lục đục. Lâm Tuệ muốn gửi con đi nhà trẻ, mẹ chồng cô ấy không chịu, bảo bà ấy trông được lại còn chê nhà trẻ tốn tiền. Hai người cãi nhau mấy trận vì chuyện này rồi, Lâm Tuệ tức đến nỗi mấy ngày nay chẳng ăn uống gì tử tế, chú Phạm kẹp ở giữa cũng khó xử.”


Hồi Lâm Tuệ và Phạm Quý Trung mới chuyển đến khu gia binh, hai vợ chồng vừa đi làm vừa chăm con nên hơi vất vả.


Sau đó Phạm Quý Trung bàn với mẹ nuôi là bà Lý ở quê, không ngờ bà Lý lại khăn gói quả mướp lên ngay, bảo là lên giúp trông cháu cho hai vợ chồng đỡ vất vả.


Lúc đầu Lâm Tuệ cũng mừng, nghĩ có người già đỡ đần cũng đỡ mệt.


Nhưng ở chung chưa được bao lâu thì mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh.


Bà Lý cứ khăng khăng làm theo nếp cũ ở quê, chê Lâm Tuệ mua quần áo cho con lòe loẹt quá.


Lại chê sữa bột cô mua không bổ bằng nước cơm còn hay nói bóng gió trước mặt Phạm Quý Trung bảo cô đẻ thêm thằng con trai nối dõi tông đường cho nhà họ Phạm.


Lâm Tuệ tính hiền lành nên lúc đầu cũng nhịn nhưng nhịn mãi cũng tức nước vỡ bờ.



Chẳng ai ngờ chuyến đi giúp đỡ của bà Lý lại trở thành gánh nặng khó gỡ bỏ cho gia đình nhỏ này.


Cố Minh Nguyệt nghe xong cau mày, nhớ lại hôm trung thu Lâm Tuệ còn cười kể chuyện con gái thích hát bài hát học ở nhà trẻ, không ngờ quay đi quay lại đã xảy ra chuyện này.


“Thế giờ Lâm Tuệ sao rồi chị? Tinh thần có ổn định không?” Cô lo lắng hỏi, ngón tay siết chặt vạt áo.


Chị Đàm lắc đầu: “Hôm qua chị đi qua nhà cô ấy nghe thấy tiếng động không bình thường nhưng cũng không tiện vào khuyên can, nghĩ em với cô ấy thân thiết hơn, nếu tiện thì em sang khuyên giải xem sao.”


Lục Lẫm bưng đĩa táo đã gọt sẵn ra, nghe vậy cũng nói thêm: “Nếu cần giúp đỡ thì để anh tìm cơ hội nói chuyện với Phạm Quý Trung, đàn ông với nhau dễ nói chuyện hơn.”


Cố Minh Nguyệt gật đầu, trong lòng lo lắng cho Lâm Tuệ.


Mấy người đang trò chuyện thì ngoài cổng bỗng vang lên tiếng cãi vã chói tai, xen lẫn tiếng khóc của trẻ con.


Cố Minh Nguyệt giật thót mình, cùng chị Đàm và Lục Lẫm chạy vội ra ngoài.


Vừa đến cổng nhà Lâm Tuệ đã thấy cảnh tượng hỗn loạn.


Mẹ chồng Lâm Tuệ đang túm tóc cô, dúi đầu cô vào tường, Lâm Tuệ khóc lóc thảm thiết, tay vẫn ôm chặt đứa con đang sợ hãi nấp sau lưng.


“Dừng tay!” Lục Lẫm sải bước tới, nắm chặt cổ tay bà cụ, dùng sức tách hai người ra.


Cố Minh Nguyệt vội vàng đỡ lấy Lâm Tuệ đang run rẩy, thấy trán cô sưng đỏ, tóc tai rối bù, xót xa vuốt lại tóc cho cô: “Lâm Tuệ, chị không sao chứ?”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 106: Cãi vã
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...