Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 6: Nghi vấn
Louis là em trai cùng mẹ khác cha của tiểu thư Waldorf, là một thiếu niên gầy gò mười ba tuổi. Nghe nói vì mất mẹ từ nhỏ nên tính cách khá khép kín và cô độc.
"Lý do là gì?" Nolan hỏi. "Phu nhân Bella dựa vào đâu mà cho rằng Louis là hung thủ?"
Luke đáp: "Bà ta ám chỉ rằng từ nhỏ Louis và tiểu thư Waldorf đã không hòa thuận. Khi phu nhân Liên còn sống, bà ấy thiên vị tiểu thư Waldorf, khiến Louis sinh lòng bất mãn. Nghe nói lúc Louis bảy tuổi, cậu ta từng bày mưu đẩy tiểu thư Waldorf xuống ban công, suýt chút nữa thì mất mạng."
"Động cơ giết người này quá khiên cưỡng." Luke trợn mắt, "Hơn nữa, cho dù Louis có thể giết chị mình, thì làm sao giết được bảy người đàn ông kia? Tôi nghi ngờ phu nhân Bella cố tình kéo dài thời gian. Sáng nay tôi chỉ kịp hỏi có từng ấy người cũng vì bà ta chiếm gần hết thời gian. Suốt cả buổi sáng bà ta cứ giăng bẫy, cố thuyết phục tôi rằng hung thủ là Louis."
Nolan lại hỏi: "Ngày tiểu thư Waldorf gặp nạn, Louis đang ở đâu?"
"Sau khi gặp phu nhân Bella, tôi có hỏi thêm vài người hầu trong trang viên. Hôm đó Louis ở trong trang viên cắt tỉa hoa cỏ, cả ngày không ra ngoài. Có mấy người làm vườn đều có thể làm chứng."
Luke nhún vai: "Ai biết được phu nhân Bella có phải vì muốn con trai mình kế thừa gia sản nhà Waldorf mà cố tình đổ tội cho Louis hay không. Được rồi, cũng gần đến giờ rồi, tôi phải đi gặp tử tước Waldorf đây."
Nói xong, cậu ta đội mũ bằng một tay, dẫn Amp xuống lầu.
Trong lúc Luke và Nolan nói chuyện, Bạch Vi đứng sang một bên, chỉ lặng lẽ lắng nghe, không chen lời. Giờ Luke đã đi, trong hành lang chỉ còn lại cô và Nolan. Cô im lặng, cúi đầu chờ Nolan sắp xếp. Giờ đây cô không nơi nương tựa, ngoài việc đi theo Nolan ra, cô chẳng còn chốn nào để về.
"Cô đói không?" Nolan quay người hỏi.
Bạch Vi ngoan ngoãn gật đầu.
Blackberry thò đầu ra từ vai Nolan: "Nolan, trông cô bé này có vẻ ăn khỏe lắm đấy, sợ là không dễ nuôi đâu."
Bạch Vi tủi thân trợn tròn mắt. Đôi mắt long lanh như nước, tựa hai quả nho nhỏ.
Blackberry trừng đôi mắt to như chuông đồng đối đầu với hai quả nho ấy chừng hai giây thì lập tức đầu hàng: "Thôi được rồi, cho cô ta ăn mấy quả trái cây vậy."
Nolan gõ nhẹ lên đầu Blackberry, nói với Bạch Vi: "Đi thôi, xuống dưới ăn chút gì đó."
Hậu sảnh tầng dưới là một phòng trà bánh rộng rãi. Không ít khách tới dự tang lễ đang ngồi uống trà chiều tại đây.
Nolan tìm một chỗ khá yên tĩnh, dẫn Bạch Vi ngồi xuống. Bên cạnh là cửa kính sát đất, ngoài cửa sổ là lá ngô đồng bị mưa quất đến lay lắt.
Trên giá bánh bày đủ các loại bánh ngọt cùng hoa quả. Bạch Vi chỉ chọn trái cây, cắn từng miếng nhỏ.
Nolan nhấp một ngụm hồng trà nóng, nói: "Nó bảo cô ăn trái cây thì cô chỉ ăn trái cây thật sao?"
Bạch Vi còn chưa kịp trả lời, Blackberry đã tha hai miếng bánh ném vào chiếc đĩa nhỏ của cô: "Cầm lấy, cầm hết đi! Con gái đúng là phiền phức."
Bạch Vi cúi đầu, khóe môi không nhịn được mà cong lên.
"Nolan, ngươi nhìn cô ta kìa! Quá đáng thật!"
Nolan liếc Blackberry một cái: "Yên nào."
Blackberry tức tối mổ thủng một lỗ trên quả dâu tây.
Ăn xong một miếng bánh, Bạch Vi khẽ hỏi: "Những câu Luke muốn hỏi... sao lại không đến hỏi tôi?"
Cô từng qua lại với những ai, vì sao lại có mặt ở dinh thự của Fisher — không ai hiểu rõ hơn chính bản thân cô. Vậy cớ gì lại bỏ gần tìm xa?
"Vốn là muốn hỏi cô." Nolan đặt chiếc cốc xuống, "Luke đi hỏi người nhà Waldorf, còn tôi thì hỏi cô."
Bạch Vi hiểu ra: "Vậy nên ngay từ đầu anh đã định thẩm vấn tôi, đúng không?"
Nolan gõ nhẹ ngón tay lên thành cốc: "Dùng từ 'thẩm vấn' không thích hợp lắm. Tôi không phải người của sở cảnh sát, không có quyền thẩm vấn; còn cô là nạn nhân, càng không cần bị thẩm vấn. Tôi chỉ muốn hỏi rõ tình hình. Nếu cô chịu hợp tác, tiến triển vụ án sẽ thuận lợi hơn rất nhiều."
"Dù sao cũng không phải lúc nào cũng có vận may thế này, người chết có thể sống lại ngay trước mặt tôi."
Bạch Vi gật đầu: "Anh hỏi đi."
"Cô có thể kể lại cho tôi nghe, ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì không?" Nolan nhìn cô.
Bạch Vi im lặng một lúc, rồi bắt đầu hồi tưởng: "Hôm đó... không có gì khác so với thường ngày. Cũng mưa như thế này. Tôi ở trong phòng đọc sách. Sau bữa trưa, xe ngựa của ngài Fisher đã tới."
Nói đến đây, cô dừng lại một chút: "Họ nói tôi sống khép kín, đúng mà cũng không đúng. Sau năm mười bốn tuổi, tôi đã được đưa tới chỗ ngài Fisher, phần lớn thời gian không ở trang viên Waldorf. Người hầu trong phủ thấy tôi thường đóng cửa không ra ngoài, nhưng thực ra những lúc đó tôi không ở trong phòng. Quả thật tôi cũng không có vòng giao tế nào. Trước mười hai tuổi, khi mẹ tôi còn sống, bà không cho phép tôi xuất hiện trong giới quý nữ. Sau khi mẹ mất, tôi được đưa tới bên cạnh ngài Fisher, lại càng không có cơ hội giao thiệp."
"Nếu phải nói tôi từng tiếp xúc với những ai, thì chỉ có người trong trang viên Waldorf và ngài Fisher mà thôi."
Blackberry cảm thấy kỳ lạ: "Vì sao không phải tử tước Waldorf? Khả năng Waldorf tiếp xúc với bảy người chết kia chẳng phải lớn hơn sao?"
"Nhà Waldorf đến đời này, ngoài tước vị quý tộc ra thì chẳng còn gì cả." Giọng Bạch Vi nhàn nhạt, "Cơ hội tiếp xúc với xã hội thượng lưu của ông ta còn không bằng một kỹ nữ xã giao như Bella."
"Sau đó thì sao?" Nolan hỏi, "Sau khi cô đến dinh thự của Fisher, đã xảy ra chuyện gì?"
"Khi tôi đến dinh thự của ngài Fisher, ngài ấy không có ở đó. Vì thế tôi vào căn phòng mình thường ở." Bạch Vi nói, "Tôi không bắt gặp hiện trường cướp bóc nào, cũng không thấy kẻ khả nghi. Đến khoảng chiều tối, ngài Fisher trở về. Chúng tôi cãi nhau một trận."
Ánh mắt Nolan trầm xuống. Chính vào buổi chiều mưa ấy, tiểu thư Waldorf đã chết trong một căn phòng nào đó tại dinh thự Fisher.
"Vì sao lại cãi nhau?"
Hàng mi Bạch Vi run lên: "Ngài ấy nói tôi... không đủ ngoan ngoãn."
"Rồi sao nữa?"
"Hắn ta đóng sập cửa bỏ đi, trong phòng chỉ còn lại một mình tôi."
Nolan kiên nhẫn lắng nghe. Phần tiếp theo chính là mắt xích quan trọng nhất của toàn bộ câu chuyện.
"Tôi bắt đầu thấy buồn ngủ, định nằm nghỉ một lát. Đúng lúc đó, tôi nghe thấy có người mở cửa bước vào." Bạch Vi hồi tưởng, "Tôi không để tâm lắm, vì ngài Fisher khi vào phòng xưa nay chưa từng gõ cửa. Tôi quay lưng về phía cửa, nghe thấy tiếng kim loại cọ trên sàn nhà, giống như... tiếng móng ngựa đóng sắt. Tôi quay người lại, thì thấy người đó giơ dao lao tới."
"Người đó trông như thế nào?" Nolan hỏi.
"Tôi không nhớ rõ diện mạo của hắn." Bạch Vi lắc đầu, "Mọi thứ lúc ấy rất hỗn loạn, tôi vô cùng sợ hãi. Hơn nữa, tứ chi của tôi khi đó cứng đờ, chắc là đã bị hạ thuốc."
Nolan dịu giọng dẫn dắt: "Cố nhớ kỹ hơn xem, hắn trông thế nào?"
Sắc mặt Bạch Vi tái nhợt: "Tôi... không nhớ ra."
Nolan ôn tồn: "Cô nói là 'hắn', không phải 'cô ta'. Vậy có thể xác định hung thủ là nam giới, đúng không?"
"Đúng vậy." Bạch Vi gật đầu.
Nolan chu đáo rót cho cô một tách trà nóng: "Còn vài câu hỏi nữa."
"Ai là người sắp xếp để cô được đưa đến bên cạnh Fisher?" Nolan hỏi.
"Năm tôi mười bốn tuổi, chính Bella đã đưa tôi đến gặp ngài Fisher." Bạch Vi khựng lại, "Còn là chủ ý của ai, tôi không biết."
"Hôm đó là Fisher muốn gặp cô nên mới sai xe ngựa đến đón?"
Bạch Vi gật đầu: "Thời gian của ngài Fisher không cố định. Thường thì khi hắn ta cao hứng sẽ cho xe tới đón người; hết hứng thì lại đưa về."
"Cô có nghĩ ra mình đã bị hạ thuốc vào lúc nào không?" Nolan hỏi.
Bạch Vi nghĩ một lúc rồi lắc đầu: "Tôi không biết. Từ khi lên xe ngựa cho đến lúc chết, tôi không hề ăn uống gì. Bữa trưa là ăn cùng mọi người ở trang viên Waldorf, hẳn là cũng không có vấn đề."
Nolan "ừm" một tiếng, đổi chủ đề: "Quan hệ của cô với Bella thế nào?"
"Tôi không tiếp xúc với bà ta nhiều," Bạch Vi nói thẳng, "Nhưng tôi không thích bà ta."
"Còn Louis thì sao?"
"Louis à..." Ánh mắt Bạch Vi dịu xuống, "Là một thằng nhóc hư hỏng khiến người ta đau đầu."
"Tử tước Waldorf thì thế nào? Tình cảm cha con của hai người ra sao?"
Bạch Vi trầm mặc trong chốc lát, rồi nói: "Thưa ngài, tôi không mang họ Waldorf." Cô nhúng ngón tay vào nước trà, viết lên mặt bàn một chữ Hán: .
"Tôi tên là Bạch Vi," Cô nói, "Bạch mới là họ của tôi. Mẹ đưa tôi tới đây, nhưng nơi này chưa từng là nhà của tôi."
Nolan chống cằm nhìn cô. Một lúc lâu sau, hắn hỏi: "Vậy còn Fisher thì sao?"
Tay Bạch Vi run lên, nước trà nóng tràn ra khỏi tách.
Nolan lặng lẽ thu hết mọi phản ứng của cô vào đáy mắt: "Fisher đối xử với cô thế nào?"
*
Trong thư phòng trên tầng cao nhất của dinh thự Waldorf, Luke cầm chiếc mũ, đứng trước bàn làm việc. Bên cạnh bàn là hai khung cửa sổ vòm sát đất, nhìn ra bãi cỏ rộng mênh mông phía xa và bóng dáng mờ ảo của nhà thờ Thánh Marian.
Luke hoàn hồn, kéo ghế trước bàn ra rồi ngồi xuống.
"Tôi nghe nói cậu đã nói chuyện với Bella." Tử tước Waldorf lên tiếng, "Cô ta xưa nay vốn không biết chừng mực. Nếu những lời nói nhảm của cô ta khiến cậu khó chịu, xin đừng để tâm."
Luke mỉm cười: "Không đến mức khó chịu. Bà ta cũng cho rằng đây không phải là một vụ cướp đơn thuần."
"Nếu cậu có phán đoán mới, hãy đưa ra bằng chứng." Sắc mặt ngài Waldorf hơi giận dữ, "Những gì cậu muốn biết tôi đều đã nói. Ngày Vi gặp chuyện, tôi ở một mình trong thư phòng. Dù lúc đó không có ai bên cạnh, nhưng người trong trang viên đều có thể làm chứng rằng hôm ấy tôi không hề ra ngoài. Cậu lại nghi ngờ là do tôi làm — thật quá hoang đường!"
"Ngài lo xa rồi, đây chỉ là hỏi han theo quy trình." Luke nói.
Luke tiếp tục: "Vậy vì sao hôm đó tiểu thư Waldorf lại ở trong dinh thự của ngài Fisher?"
"Vi nói bỏ quên đồ ở nhà ngài Fisher." Ngài Waldorf mệt mỏi day day thái dương, "Vì thế tôi đã liên lạc với ngài Fisher, nhờ ông ta đến đón người."
"Quan hệ giữa tiểu thư Waldorf và ngài Fisher là gì?"
Thân người Tử tước Waldorf cứng đờ: "Cậu có ý gì?"
"Nếu cô ấy không qua lại với ngài Fisher, sao lại bỏ quên đồ ở dinh thự của ông ta?" Luke điềm nhiên nói, "Nếu giao tình không sâu, cớ sao ngài Fisher lại đích thân phái xe đến đón người?"
Tử tước Waldorf trầm mặt, không đáp.
Luke tiếp tục: "Nghe nói ngài Fisher là người phong lưu. Ngài đem con gái mình đưa tới dinh thự ông ta để lấy lòng, mong ông ta nâng đỡ trên con đường quan lộ. Tôi nói có đúng không?"
"Chuyện đó thì liên quan gì đến vụ án?" Waldorf lạnh giọng hỏi, "Cậu đến điều tra hay đến sỉ nhục tôi?"
Luke nhìn chằm chằm vào mắt ông ta: "Vậy tôi nói có đúng không?"
Hai người nhất thời giằng co, không ai chịu nhượng bộ.
Đột nhiên, ánh mắt Luke vượt qua vai tử tước Waldorf, dừng lại ở một điểm ngoài cửa sổ. Trời đã nhá nhem tối, dưới bầu trời xám xịt có một đốm đỏ rực vô cùng chói mắt — đó là nhà thờ Thánh Marian.
Tử tước Waldorf nhìn theo ánh mắt Luke, không khỏi sững sờ: "Cháy rồi sao? Trời mưa ẩm thế này, sao lại có thể cháy được?"
Luke đứng bật dậy.
"Không ổn rồi — tầng hầm nhà thờ!"
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 6: Nghi vấn
10.0/10 từ 47 lượt.
