Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 7: Nội tặc


Ở chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ trong phòng trà bánh, Bạch Vi tái mét mặt mày, khẽ cụp mi mắt xuống.


Nolan thong thả nhấp một ngụm hồng trà, dường như hoàn toàn không nhận ra sự bồn chồn bất an của cô.


"Hắn ta..." Bạch Vi cân nhắc từng câu chữ, "Ngài Fisher đối với tôi..."


"Nolan!" Giọng Luke đột ngột vang lên từ cửa phòng trà. Bạch Vi giật mình, vội nuốt ngược những lời sắp thốt ra.


Nolan nhìn Luke đang chạy vội từ đại sảnh tới, có chút bất ngờ: "Sao vậy?"


"Nhà thờ cháy rồi."


Tim Bạch Vi chấn động, theo phản xạ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài sắc trời u ám, mưa rơi lất phất, nơi chân trời xa xa dường như có mây đen nặng nề đang đè xuống.


Luke nghiến răng nói: "Thời tiết quỷ quái thế này thì làm sao tự nhiên bốc cháy được? Chắc chắn là có người phóng hỏa. Chúng ta phải tới nhà thờ ngay."


Nolan cầm khăn ăn lau nhẹ khóe môi, chống gậy đứng dậy. Hắn cúi đầu liếc Bạch Vi một cái:
"Đừng chạy lung tung, chờ tôi quay lại."


Động tĩnh bên này đã thu hút ánh nhìn của những vị khách khác. Bạch Vi không tiện hỏi thêm, chỉ gật đầu đáp gọn: "Vâng."


Sau khi Nolan và Luke rời đi, những tiếng thì thầm trong phòng trà vẫn chưa dứt. Nhưng Bạch Vi chẳng mấy để tâm. Cô ăn hết miếng bánh trong đĩa, uống nốt tách trà, rồi mới đứng dậy rời khỏi phòng trà.


Đại sảnh náo loạn, gia nhân trong phủ đều tất bật chạy đi, chuẩn bị đến nhà thờ cứu hỏa.


Bạch Vi quay người bước lên cầu thang. Cô không dừng lại ở tầng phòng khách, mà tiếp tục đi lên, thẳng đến tầng dành cho nữ quyến nhà Waldorf. Liếc nhanh một vòng xung quanh xong, cô mới rẽ vào hành lang.



Trong hành lang không thấy bóng dáng một người hầu nào — tất cả đều đã chạy đi cứu hỏa. Bạch Vi dừng lại trước căn phòng ở cuối hành lang. Cô rút sợi thép giấu trong chiếc kẹp tóc, đưa vào ổ khóa, thuần thục móc lấy cơ quan bên trong. Cạch một tiếng, khóa mở. Cô lách người vào phòng, quay lại khóa trái cửa.


Căn phòng vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc cô rời đi. Chăn gối xộc xệch, rèm cửa hé mở.


Trái tim treo lơ lửng của Bạch Vi cuối cùng cũng hạ xuống. May mắn thay, bọn họ vẫn chưa kịp động vào phòng của cô. Cô bước nhanh đến bàn trang điểm, sờ vào một ô bí mật bên dưới mặt bàn rồi dùng sức đẩy mạnh. Một ngăn kéo nhỏ bật ra. Cô lấy chiếc hộp trang sức vuông bằng gỗ nam mộc bên trong bỏ vào túi áo sát người.


Xong xuôi, cô khôi phục lại ngăn bí mật, rồi đi đến giá sách. Ở tầng thứ ba, từ phía tay phải đếm sang trái, đến cuốn thứ chín thì đẩy vào trong. Những cuốn sách ở ô thứ chín đổ xuống. Phía sau trống trơn, không có gì cả.


Đồng tử Bạch Vi co rút. Cô đưa tay s* s**ng vào trong giá sách, nhưng vẫn không tìm được gì. Cuốn sổ tay chữ Hán mẹ cô để lại đã biến mất.


Sao lại không có? Bạch Vi cau mày. Cuốn sổ tay ấy chẳng có giá trị gì, ai lại lấy nó? Huống hồ nội dung đều viết bằng chữ Hán, người ở đây có lấy đi cũng không đọc được. Cô không cam tâm, lục tung cả tầng giá sách, trong ngoài đều tìm, nhưng vẫn không thấy bóng dáng cuốn sổ.


Đúng lúc ấy, ngoài cửa phòng vang lên tiếng tra chìa mở khóa.


*


Trên con đường ngoại ô dẫn tới nhà thờ Thánh Marian, Luke giật mạnh dây cương, bồn chồn thúc xe ngựa lao đi. Cậu lớn tiếng nói với Nolan trong xe: "Tôi đã kiểm tra chứng cứ ngoại phạm của mấy người đó rồi. Dù là Louis, phu nhân Bella hay tử tước Waldorf, tất cả đều không có thời gian gây án. Thân quyến và gia nhân trong trang viên cũng vậy. Nhưng tôi luôn cảm thấy tử tước Waldorf hẳn biết điều gì đó, chỉ là ông ta không chịu nói ra."


"Còn một chuyện nữa," Luke nói tiếp, "Louis biến mất rồi. Sau khi trở về từ tang lễ, cậu ta tự nhốt mình trong phòng. Nhưng chiều nay tôi đến tìm thì trong phòng chẳng có ai. Không ai trong phủ biết thiếu gia Louis đã đi đâu."


Nolan khoanh tay, tựa vào vách xe, nhắm mắt dưỡng thần, dường như chẳng hề nghe thấy báo cáo của Luke.


Blackberry ngẩng đầu nhìn hắn: "Ngươi lo cô nhóc kia ở một mình trong trang viên sẽ gây chuyện sao?"


Nolan lắc đầu: "Ta đang nghĩ về câu trả lời của Bạch Vi."


"Có sơ hở gì à?" Blackberry hỏi.



"Không có." Nolan đáp, "Câu trả lời của cô ấy kín kẽ đến giọt nước cũng không lọt. Và đó mới chính là vấn đề."


"Hả?"


"Cô ấy bình tĩnh một cách bất ngờ, hoàn toàn không giống người từng trải qua án mổ bụng dã man. Những câu trả lời ấy giống như đã được tập dượt từ trước, như thể..." Nolan nhíu mày, "Như thể cô ấy đã sớm biết mình sẽ chết theo cách đó, và sẽ phải đối diện với những câu hỏi của ta."


Xe ngựa càng lúc càng tiến gần nhà thờ Thánh Marian. Luke ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy đại giáo đường đỏ rực trong biển lửa. Mưa lất phất rơi, nhưng ngọn lửa không hề có dấu hiệu suy giảm.


Luke quệt nước mưa trên mặt, đánh xe vào mái che phía sau nhà thờ. Xe còn chưa kịp dừng hẳn, bỗng từ bốn phía lao ra một đàn dơi đen kịt, ào ạt đập thẳng vào xe ngựa.


"Khốn kiếp!" Luke rút súng hỏa mai, bắn một phát lên trời. Đám súc sinh da đen mắt nhỏ kia lúc này mới miễn cưỡng tản ra.


Luke ngẩng đầu, lập tức hít sâu một ngụm khí lạnh. Không chỉ ở chuồng ngựa, mà cả chóp nhọn của nhà thờ cũng bị một đàn dơi vây kín. Chúng tụ tập thành bầy, như lũ kền kền sống bằng thịt người, lượn vòng trên mái giáo đường đang cháy rực, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng có thể bổ nhào xuống, cướp đi sinh mệnh trong biển lửa.


"Nolan, chúng ta phải nhanh lên." Luke nhảy khỏi xe, giật mạnh cửa xe, "Nol—"


Bên trong trống không. Người và chim đều đã biến mất không dấu vết.


*


Trong căn phòng tại trang viên Waldorf, Bạch Vi lưng tựa ban công, nín thở lắng nghe động tĩnh bên trong. Bước chân của người tới trầm ổn và vững vàng, hẳn là một người đàn ông trung niên. Rõ ràng kẻ đó không hề hay biết trong phòng còn có người khác, cứ thế đi thẳng tới bàn viết lục lọi.


Bạch Vi phân biệt được, trước tiên hắn đã mở chiếc hộp gỗ đựng bút mực giấy nghiên trên bàn, sau đó kéo các ngăn kéo ra. Khi kéo đến ngăn thứ tư, hắn dừng lại, rồi lấy ra một món đồ bên trong.


Từ trên xuống, ngăn thứ tư. Bạch Vi hơi suy nghĩ, lòng chợt trĩu xuống.


Sau khi tìm được thứ mình muốn trong ngăn bàn, hắn không vội rời đi, mà mở luôn tủ quần áo của Bạch Vi.



Hắn định làm gì? Bạch Vi không đoán ra.


Cô lén dịch sát về phía cửa sổ thêm vài tấc, muốn nhìn rõ xem kẻ đó rốt cuộc là ai. Ngay khi mặt cô vừa áp sát cửa kính, trong không khí đột ngột vang lên một tràng tiếng sột soạt cao vút. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, có thứ gì đó đập thẳng vào mặt cô.


Cô nhìn kỹ lại, lập tức hét lên thất thanh. Trước mắt là một bầy dơi đen nghịt. Không biết chúng từ đâu kéo tới, lúc này từng con một liều mạng lao vào ô cửa kính, va đập đến mức kính kêu ầm ầm.


Ngay từ tiếng hét đầu tiên bật ra, Bạch Vi đã biết là hỏng rồi. Cô vội vàng bịt chặt miệng, chỉ mong người trong phòng không nghe thấy. Nhưng hiển nhiên, mọi chuyện không diễn ra như ý muốn. Sau vài giây ngừng lại, người kia bắt đầu bước về phía cửa sổ.


Ban công nối với cửa sổ vô cùng chật hẹp. Chỉ cần người đó đứng trước cửa sổ, mọi thứ trên ban công sẽ hoàn toàn lộ diện. Bạch Vi tuyệt vọng nhắm chặt mắt lại.


Tiếng bước chân ngày càng gần. Ngay khi Bạch Vi tưởng rằng mình sắp bị tóm gọn, cô bỗng cảm thấy thắt lưng nhẹ hẫng, một lực nâng khẽ khàng mà nhanh nhẹn nhấc bổng cô lên, kéo cô rời khỏi ban công trong chớp mắt. Tốc độ ấy quá nhanh, nhanh đến mức cô còn chưa kịp nhìn rõ là thứ gì thì đã đứng trên mái nhà.


Bạch Vi vẫn chưa hoàn hồn, vừa ngẩng đầu đã thấy Nolan đứng ngay bên cạnh. Cùng lúc đó, ô cửa sổ phía dưới đột ngột bị đẩy mở, có người thò đầu ra ngoài.


Là tử tước Waldorf.


Tử tước Waldorf đảo mắt nhìn quanh, không phát hiện điều gì bất thường. Đàn dơi bị lực mở cửa xô tản ra, có vài con định bay vào phòng thì đều bị ông ta dùng vạt váy cuộn trong tay quật rơi.


Rầm một tiếng, cửa sổ đóng sập lại. Đàn dơi bên ngoài dần dần tan đi.


Bạch Vi ôm chặt ngực, quay sang nhìn Nolan đứng bên cạnh.


"Anh... sao anh lại tới đây?" Giọng cô run run.


Nolan bình thản liếc cô một cái: "Tôi đã nói rồi, đừng chạy lung tung. Có việc gì thì chờ tôi quay về rồi hãy nói."


"Tôi..." Bạch Vi định tìm một lý do cho thỏa đáng, nhưng Nolan không cho cô cơ hội ấy.



"Cô còn muốn quay lại phòng không?" Nolan hỏi. "Tử tước Waldorf đã rời khỏi phòng cô rồi."


"Sao anh biết ông ta đã đi?" Bạch Vi kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ.


Nolan khẽ chỉ vào tai phải của mình: "Nghe được. Trong phòng giờ đã không còn âm thanh của ông ta nữa."


Bạch Vi nhất thời nghẹn lời. Cô biết người đàn ông này thân phận mờ mịt, lại sở hữu những năng lực dị thường, nhưng chưa bao giờ cô thấy bất an như lúc này. Nolan dường như ở khắp mọi nơi, không gì là không biết.


"Tôi muốn quay lại." Cô dứt khoát không che giấu nữa. "Xin anh hãy đưa tôi trở về phòng."


Nolan gật đầu, một tay vòng qua eo Bạch Vi. Chỉ trong một nhịp lên xuống, hai người đã vững vàng đáp xuống ban công.


Bạch Vi vừa định trèo qua cửa sổ vào trong thì bị Nolan kéo lại.


"Suỵt." Hắn khẽ nói. "Chờ một chút."


Bạch Vi không biết hắn định làm gì, nhưng vẫn phối hợp, dừng động tác lại.


Trong phòng yên tĩnh đến lạ. Khoảng chừng một khắc sau, bên trong vang lên những tiếng sột soạt khe khẽ. Có người từ gầm giường bò ra.


Bạch Vi trừng to mắt, chỉ nghe Nolan ghé sát tai cô nói nhỏ: "Tôi nghe thấy trong phòng, ngoài tử tước Waldorf ra còn có hơi thở của một người khác."


Bạch Vi với thần sắc phức tạp nhìn Louis đang bò ra khỏi gầm giường. Thiếu niên gầy gò khoác một chiếc áo ngủ mỏng chui đầu, tựa vào bên giường, không biết đang nghĩ gì. Rõ ràng, cậu đã trốn dưới gầm giường từ trước khi Bạch Vi bước vào phòng. Cậu ta đã chứng kiến toàn bộ hành động của cô, nhưng một lời cũng không nói. Tương tự, cậu cũng nhìn thấy tử tước Waldorf đến rồi vội vã rời đi.


Ánh mắt Bạch Vi dừng lại ở tay trái của Louis. Trong tay cậu nắm chặt một cuốn sổ mỏng, bìa sách đã ngả vàng, trên đó viết một dòng chữ nhỏ nét. Bạch Vi khẽ thở ra một hơi — đó chính là cuốn sổ tay chữ Hán mà cô tìm mãi không thấy.


"Tôi đổi ý rồi." Bạch Vi nói.


"Tôi không muốn vào phòng nữa. Chúng ta đi thôi."


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 7: Nội tặc
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...