Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 40: Bắt giữ


Angelo vẫn giữ vẻ cảnh giác, trừng mắt nhìn Bạch Vi, đồng thời âm thầm chuẩn bị tinh thần để có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào.


"Bươm bướm gì chứ?" Hắn căng thẳng che chặt cổ áo, "Tôi không biết."


Bạch Vi vòng qua Angelo, đi đến cỗ xe phía sau lưng hắn. Cô ngẩng đầu quan sát cỗ xe một lúc lâu, lại đi vòng quanh một vòng, cuối cùng dừng lại ở vị trí ghế lái. Cô nhấc váy, nhẹ nhàng nhảy lên ghế.


Angelo run run nói: "Vi, bình tĩnh đã. Cô có đánh tôi cũng được, nhưng đừng có tháo cỗ xe, tôi chỉ còn chừng này rong biển cực địa thôi..."


Bạch Vi chẳng buồn để ý đến Angelo. Cô ngồi trên ghế lái, tưởng tượng dáng vẻ thường ngày của Angelo khi chờ trên xe. Ban đêm nhiệt độ thấp, tuyết lại dày, để tránh gió tuyết nhiều nhất có thể, người ngồi ở ghế lái thường theo phản xạ mà nghiêng người sát vào mái xe. Thế là Bạch Vi bắt chước thói quen của hắn, cô khoanh tay, hơi khom lưng, thu mình vào dưới mái xe.


Vừa co người lại, tầm nhìn lập tức thấp xuống đôi chút, tiếng gió bên tai cũng nhỏ đi. Mùi biển đặc trưng của cỗ xe rong biển ập thẳng vào mặt.


Trong mùi tanh mặn nhè nhẹ ấy, phảng phất xen lẫn một tia hương hoa mơ hồ.


Bạch Vi lần theo mùi hương mong manh tưởng như sắp tan biến ấy, cuối cùng tìm thấy trong khe hở nơi mái xe tiếp giáp với thùng xe có một con bướm xanh bé xíu.


Con bướm xanh thận trọng đậu trong khe, đôi cánh khẽ khàng lay động.


"Vi?" Angelo nghi hoặc tiến lại gần.


"Suỵt." Bạch Vi không quay đầu, giơ ngón trỏ ra hiệu im lặng với hắn, "Đừng làm nó hoảng sợ."


"Cái gì thế?"



Bạch Vi không đáp, chỉ khẽ hất cằm, ra hiệu Angelo tự nhìn.


"Bươm bướm à?" Angelo há hốc miệng, "Thật sự có bươm bướm kìa."


"Anh có thể giúp tôi bắt nó không?" Bạch Vi hạ giọng hỏi.


Angelo xoa tay, vẻ mặt đầy hứng khởi.


"Đừng làm nó bị thương." Bạch Vi lại dặn dò.


Angelo cười cười: "Yên tâm."


Chẳng thấy Angelo làm động tác gì, chỉ thấy cỗ xe bỗng nhiên đổi khác. Thân xe vốn đứng yên bắt đầu chậm rãi nhúc nhích như mạch đập. Khe hở giữa mái xe và thùng xe thu hẹp lại bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, cho đến khi hoàn toàn khép kín. Con bướm lạc đàn kia cứ thế bị nuốt trọn vào trong thân xe.


Đến lúc này, Bạch Vi mới thật sự cảm nhận rõ cỗ xe rong biển này là một sinh vật sống.


Một lúc sau, chỗ vừa nuốt con bướm phồng lên thành một ụ nhỏ. Ụ ấy trông như một bọt nước bi*n đ*ng lại, "bộp" một tiếng tách khỏi thân xe, lơ lửng rơi vào tay Bạch Vi.


Bạch Vi cẩn thận nâng bọt khí ấy lên, chăm chú ngắm nhìn con bướm xanh nhỏ xinh nằm bên trong.


Sinh vật bé nhỏ này dường như vẫn chưa nhận ra mình đã trở thành con mồi.


"Vi, cô tìm con bướm này làm gì?" Angelo tò mò thò đầu lại gần. Rõ ràng hắn đã quên sạch nỗi bực bội vì bị cho leo cây.


Bạch Vi không trả lời mà hỏi ngược lại: "Anh nói lúc tối anh đứng chờ tôi ở cửa bên trái Nhà hát Hoàng gia suốt cả đêm. Anh chắc là giữa chừng không rời đi, cũng không hề chợp mắt chứ?"



"Vậy tức là anh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cửa chính của Nhà hát Hoàng gia?"


"Đương nhiên."


"Thế tại sao lúc vở opera kết thúc, tôi từ trong nhà hát đi ra, anh lại không gọi tôi?"


Angelo chợt sững người.


Bạch Vi bình thản nhìn hắn: "Anh nhìn cửa nhà hát suốt cả buổi, vậy mà lại không thấy tôi đi ra. Là vì anh không nhận ra tôi sao?"


Dĩ nhiên là không thể. Angelo lập tức phản bác trong lòng. Cho dù hắn không nhận ra Bạch Vi cũng không thể không nhận ra chiếc váy san hô do chính tay mình may. Huống chi khán giả của Nhà hát Hoàng gia vốn không đông, Bạch Vi lại nổi bật đến thế, lẽ ra hắn phải nhìn thấy cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.


Nhưng hắn đã không thấy. Suốt cả một đêm, hắn hoàn toàn không thấy Bạch Vi bước ra khỏi nhà hát.


Vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu?


Bạch Vi khẽ cong môi: "Muốn biết đáp án không?"


Ánh mắt Angelo trông mong nhìn sang.


"Có lẽ phải đợi con bướm này nói cho anh biết rồi." Bạch Vi nâng bọt khí trong lòng bàn tay lên.


Những người bám ở cửa sổ hóng chuyện thấy Bạch Vi và Angelo chẳng hiểu sao lại làm lành với nhau liền lần lượt tản đi như chim thú tan đàn. Sân viện lại trở nên vắng lặng, chỉ còn mỗi Sid không đi đâu được, vừa r*n r* vừa nhổ những cây kim thép trên mông.


Ngoài ra, trong sân vẫn còn một người nữa.



Bạch Vi nhìn sang cậu bé mắt xanh đứng trên nền tuyết. Từ lúc cô và Angelo cãi vã, đứa trẻ đã ngơ ngác đứng ở đó, không nói một lời cũng chẳng rời đi. Nếu không biết cậu là một đứa trẻ tuyết, hẳn Bạch Vi đã tò mò không biết cậu đang suy nghĩ điều gì.


Thấy Bạch Vi nhìn đứa trẻ, Angelo bèn nói: "Nó luôn như vậy đấy, cứ hễ có tuyết là lại chạy ra ngoài, cũng chẳng biết để làm gì."


"Trẻ tuyết nào cũng thế sao?" Bạch Vi hỏi.


Angelo lắc đầu: "Dĩ nhiên là không. Nhiều trẻ tuyết như vậy, chỉ có mình nó đặc biệt say mê trời tuyết. Theo lý mà nói, những đứa trẻ này đều tắt thở trong tuyết, đáng lẽ phải rất ghét tuyết mới đúng, chỉ riêng nó là ngoại lệ."


Tuyết rơi lên tóc, lên vai, lên cả cổ chân trần lộ ra của cậu bé. Cậu đứng giữa tuyết, ngơ ngác mà cố chấp, mặc cho bông tuyết phủ kín người, biến cậu thành một khối tuyết trắng.


"Không cần để ý đến nó." Angelo nói, "Đứng đủ rồi nó sẽ tự về đoàn xiếc thôi."


Bạch Vi thu hồi ánh nhìn, nhưng nơi đáy mắt vẫn còn sót lại chút xót xa.


Thấy vậy, Angelo lại nói tiếp: "Đừng nhìn nó bằng ánh mắt như thế. Nó đã chết rồi. Có lẽ tuyết chính là chấp niệm trước khi chết của nó. Nó có một điều ước bị bỏ lại trong tuyết, biết đâu một ngày nào đó sẽ thành hiện thực. Cô nên vui cho nó mới phải."


"Vậy sao?" Bạch Vi khẽ cười.


"Cảm ơn anh, Angelo."


Angelo cúi đầu nhìn cô gái tóc đen đang cười duyên trước mặt, chợt cảm thấy áy náy vì sự nóng nảy của mình lúc nãy. Hắn khẽ ho một tiếng, làm ra vẻ chẳng có gì, nói: "Chuyện nhỏ thôi." Dừng lại một chút, rồi nghiến răng nói tiếp, "Đợi đến khi cô làm rõ được rốt cuộc con bướm kia là chuyện gì, nhất định phải nói cho tôi biết."


"Được." Bạch Vi mỉm cười.


Bạch Vi liếc nhìn đứa trẻ tuyết thêm lần cuối, rồi xoay người trở về tòa tháp.



*


Bạch Vi trở về phòng ngủ trong tòa tháp, Becky đã rời đi. Cô thay chiếc váy san hô ra, đặt bọt khí bao bọc con bướm xanh lên bàn. Đang định thu dọn mấy chiếc cốc trên bàn, cô chợt phát hiện dưới đáy một chiếc cốc có một tờ giấy ăn.


Trên tờ giấy ăn vuông vức ấy có một dòng chữ hoa viết vội bằng son môi.


"Cưa đổ hắn đi, đừng có nhát gan."


Bạch Vi kẹp tờ giấy ăn giữa những ngón tay, tưởng tượng dáng vẻ phóng túng mà vừa tức vừa thương của Becky khi viết câu này.


Nghĩ đến đó, cô không nhịn được mà bật cười.


Cưa đổ Nolan ư?


Cô nghiêm túc cân nhắc tính khả thi của chuyện này, cuối cùng chỉ khẽ thở dài — không dễ chút nào.


Đúng lúc ấy, con bướm xanh được bọc trong bọt khí bỗng cử động. Dường như lúc này nó mới nhận ra mình đã bị hạn chế tự do, liền vỗ cánh loạn xạ, va chạm tứ phía trong bọt khí. Bọt khí bị nó va đập đến chao đảo, trông như chỉ cần thêm một khắc nữa là sẽ vỡ tung.


Bạch Vi không khỏi lo lắng, cô thử đưa đầu ngón tay chạm nhẹ vào con bướm qua lớp bọt. Cái chạm ấy khiến con bướm bỗng nhiên bất động. Nó lặng lẽ đậu ngay nơi đầu ngón tay cô, đôi mắt màu đen dường như đang nhìn thẳng vào cô.


Trong khoảnh khắc đó, Bạch Vi bỗng có cảm giác con bướm này biết suy nghĩ.


"Ngươi là ai vậy?" Bạch Vi thì thầm, "Vì sao lại đến bên cạnh ta?"


Những đứa trẻ lạc lối kia... có liên quan gì đến ngươi không?


Thế nhưng kẻ duy nhất có thể cho cô đáp án lại không thể lên tiếng. Nó chỉ lặng lẽ ở yên tại chỗ, khe khẽ vỗ đôi cánh xanh biếc tựa ánh huỳnh quang.


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 40: Bắt giữ
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...