Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 39: Xe ngựa
Lò sưởi trong căn phòng nhỏ của tháp vừa mới được nhóm lên, từng cụm lửa cam nhỏ tí tách nhảy múa trên đống củi. Chiếc ấm nước trên bàn khe khẽ réo vang, trong bụng ấm là dòng nước sôi trào cuồn cuộn.
"Trà đen được không?" Bạch Vi mở một túi trà.
Becky vắt chân ngồi trên ghế gỗ: "Có rượu không?"
Bạch Vi bất lực liếc cô ta một cái, không nói gì.
Becky khúc khích cười: "Thế thì cho tôi một cốc nước vậy."
Bạch Vi rót nước sôi trong ấm vào cốc, đưa cho Becky, rồi lại tự rót cho mình một cốc khác, thả túi trà hoa hồng vào.
Becky chống cằm nhìn Bạch Vi: "Trước khi đến đây, cô hẳn là một tiểu thư quý tộc được nuông chiều nhỉ?"
"Hử?" Bạch Vi đang dùng thìa khuấy trà.
"Tôi ngửi ra được." Becky nhíu mũi, thở dài, "Cái vẻ tao nhã và chừng mực ăn sâu trong xương cốt ấy."
Cô gái với mái tóc đen trước mặt có tấm lưng thẳng tắp, cần cổ cao mềm mại, từng cử chỉ đều toát lên sự giáo dưỡng. Bản thân cô không tự nhận ra, nhưng Becky thì biết rõ — khí chất và phong thái như vậy chỉ có thể được mài giũa qua năm tháng dài đằng đẵng, nhờ giáo dục và rèn luyện nghiêm cẩn mới hòa vào cuộc sống một cách tự nhiên, trở thành bản năng.
Một căn nhà đơn sơ hay chiếc váy đã sờn gấu đều không thể che giấu được điều ấy.
Huống chi lúc này, cô gái còn khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu vang, bờ vai và chiếc cổ thanh tú cùng dáng vẻ đoan trang rạng rỡ.
Chiếc váy tôn người, còn người làm váy thêm đẹp.
"Quý ngài đưa cô về vừa rồi là người yêu của cô, đúng không?" Becky hỏi.
Bàn tay đang cầm thìa trà của Bạch Vi khựng lại, hai giọt nước b*n r* khỏi cốc.
"Anh ấy là bạn tôi." Giọng Bạch Vi nhàn nhạt.
"Bạn à?" Becky nhướng mày, "Sao bạn bè của tôi chẳng ai nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng như thế nhỉ?"
Hàng mi Bạch Vi rũ xuống, không đáp.
"Chỉ là bạn bình thường thôi sao?" Becky l**m môi, "Nếu cô không cần, vậy thì tôi ra tay trước đấy nhé?"
Bạch Vi căng người theo phản xạ, lập tức ngẩng đầu lên.
Becky bật cười tinh quái: "Thấy chưa, không nỡ rồi."
"Cô thích anh ấy." Becky nói chắc nịch.
"Đừng nói bừa."
"Chậc, người trẻ tuổi." Becky lắc đầu, "Nếu là tôi có tình cảm song phương với một quý ông anh tuấn thế này, tôi đã chẳng dây dưa do dự như cô."
"Nếu là tôi, đêm nay tôi đã không về rồi." Becky cười hì hì, "Dù sao thì cũng phải ngủ với anh ta trước đã."
Tim Bạch Vi khẽ run lên, không kìm được mà nhớ tới giấc mộng xuân từng có ở Torii. Cô trong mơ táo bạo vô cùng, chẳng còn chút rụt rè nào, còn Nolan thì dịu dàng, tiết chế, kiên nhẫn để mặc cô làm càn.
Giấc mộng ấy chân thực đến mức ngay lúc này, cô vẫn còn nhớ được nhiệt độ nóng bỏng của người đàn ông ấy, cùng những đường nét cơ bắp gọn gàng, rắn rỏi.
Dừng lại. Không được nghĩ nữa.
Bạch Vi quay mặt đi: "Cô nói cô đến để kể cho tôi chuyện xảy ra vào đêm đứa trẻ bị lạc. Tối hôm đó, cô đã thấy gì?"
"Ồ..." Becky đang hào hứng liền cụt hứng, hạ chân xuống.
"Tối đó đúng là tôi là người rời đi cuối cùng." Becky nói, "Nhưng lúc ra khỏi lều tôi không để ý xung quanh. Có thể tôi đã thấy gì đó, chỉ là không đặt trong lòng."
Bạch Vi không khỏi thất vọng, nhưng lại nghe Becky nói tiếp: "Tuy tôi không chú ý, nhưng cô thì tinh ý hơn tôi. Cô có thể tự mình xem."
Nói rồi, Becky đưa tay che lên mắt phải, dễ dàng móc nhãn cầu ra.
Bạch Vi giật mình, trà trong cốc đổ ra hơn nửa: "Cô..."
Nhưng cảnh tượng máu me bê bết như cô tưởng tượng lại không hề xuất hiện. Trong hốc mắt phải của Becky là một khối cơ màu trắng sữa nhẵn mịn, không mạch máu, không thớ thịt, khối cơ nhỏ ấy chậm rãi co bóp, như một chiếc nôi ấm áp nuôi dưỡng nhãn cầu kia.
"Này." Becky đưa con mắt cho Bạch Vi.
"Sao?" Becky liếc cô một cái, "Angelo chưa nói với cô à? Bản thể của tôi là một con mắt."
Bạch Vi ngẩn người nhìn nhãn cầu nằm trong lòng bàn tay Becky. Nói là mắt, chi bằng nói nó giống một ngôi sao nhỏ hơn — bên trong viên cầu ấy dường như có ánh sao lưu chuyển.
Dù đã rời khỏi hốc mắt, Bạch Vi vẫn cảm nhận được sự sống từ nó.
Nó còn sống.
Bạch Vi cố nén sự chấn động trong lòng, hỏi: "Tôi phải xem thế nào?"
"Cầm nó lên." Becky nói.
Bạch Vi làm theo. Ngay khoảnh khắc ấy, ngôi sao kia như có sinh mệnh mà chui thẳng vào lòng bàn tay cô. Khi da thịt chạm vào nhãn cầu, cô cảm nhận được một nguồn sức mạnh mênh mông mà dịu dàng theo lòng bàn tay tràn vào tim.
Như rơi vào một tấm lưới mềm mại, tầm nhìn của Bạch Vi dần mờ đi, ánh sáng và bóng tối nhanh chóng đan xen. Khi mọi thứ lại rõ ràng, trước mắt cô đã không còn là căn phòng nhỏ trong tháp mà là một quảng trường phủ đầy tuyết.
Bạch Vi đứng một mình bên lều xiếc. Các thành viên khác của đoàn xiêc đã đi trước đến nhà xe, xung quanh yên ắng đến lạ thường, chỉ có từng mảng tuyết rơi không chịu được cô đơn, lặng lẽ bầu bạn với cô.
Đây là góc nhìn của Becky.
Bạch Vi thử nhúc nhích chân, phát hiện mình không thể tự do đi lại, chỉ có thể tuân theo quỹ tích hoạt động của Becky trong đêm ấy. Thế là cô không còn cố điều khiển thân thể này nữa, chỉ dùng đôi mắt để quan sát động tĩnh xung quanh.
Quảng trường Tùng Hồ giữa đêm khuya trống trải vô cùng. Ngoài lều xiếc, những chiếc lều biểu diễn khác đều đã bị tháo dỡ sạch sẽ. Lúc này, ngay cả trong lều xiếc cũng không còn ai, hẳn là đứa trẻ của Sarah đã bị đưa đi rồi.
Từ góc nhìn của Becky có thể thấy toàn bộ quảng trường Tùng Hồ và phần lớn khu vực quanh lều xiếc, nhưng Bạch Vi không nhìn thấy người phụ nữ mắt đen hành tung quỷ dị mà Sarah từng miêu tả.
Chẳng lẽ đã đến muộn?
Đúng lúc này, Becky cử động. Cô ta ngáp một cái, chậm rãi đi về phía nhà xe ngựa, hẳn là định cùng các thành viên khác quay về số 58 phố Charing.
Bạch Vi tập trung quan sát xung quanh. Trên con đường dẫn tới nhà xe vẫn không có bóng người, trên lớp tuyết dày cũng chẳng hề có thêm dấu chân thừa nào. Ngay khi cô sắp đến nơi, cuối cùng cô cũng phát hiện ra một điểm khác thường giữa vùng tuyết hoang vắng ấy.
Không xa bên lề đường có một cỗ xe ngựa được trang trí vô cùng tinh xảo đang đỗ lại.
Trong đêm tuyết rơi như thế này, cỗ xe đơn độc đứng bên đường trông hết sức đột ngột. Trên ghế đánh xe, bàn tay người phu xe cầm dây cương bỗng khựng lại giữa không trung, con ngựa kéo xe cũng bất động, như thể thời gian xung quanh họ đã bị đóng băng.
Vì cách một quãng, Bạch Vi không thể nhìn rõ diện mạo và thần sắc của người đánh xe, nhưng chỉ qua những hoa văn mạ vàng nóng trên thùng xe, cô đã nhận ra chủ nhân đứng sau cỗ xe ấy — những đường nét kia hợp lại thành gia huy của gia tộc Buck.
Bá tước Buck, chính là vị quý tộc đã ruồng bỏ mẹ con Sarah năm xưa.
Vậy thì cỗ xe trước mắt này rất có khả năng chính là chiếc đã chở Mike đi.
Bạch Vi hận không thể thoát khỏi thân thể của Becky mà lao thẳng về phía cỗ xe kia. Đáng tiếc đây chỉ là ký ức của Becky, cô chỉ có thể theo bước chân cô ta, trơ mắt nhìn cỗ xe ngày một rời xa.
Tuyết càng lúc càng dày, gió cuốn theo tuyết quất vào cỗ xe đang chở Mike. Tiếng gió rít lên nghe như tiếng khóc của đàn bà, rờn rợn mà thê lương.
Ngay khoảnh khắc cuối cùng trước khi cỗ xe biến mất khỏi tầm mắt Bạch Vi, trong lòng cô chợt dấy lên một nghi vấn.
Quá yên tĩnh. Trong xe không hề có tiếng trẻ con.
Dù chỉ là một tiếng nức nở khe khẽ cũng không có.
Đột nhiên trước mắt Bạch Vi chao đảo, ánh sáng và bóng tối xoay tròn rồi tách rời. Khi cô mở mắt ra lần nữa, quảng trường Tùng Hồ và cỗ xe đã biến mất, trước mắt chỉ còn căn phòng ngủ quen thuộc trong tháp.
"Có manh mối gì chưa?" Becky chống cằm, uể oải hỏi.
Bạch Vi im lặng một lát, rồi đưa nhãn cầu trả lại cho Becky: "Cũng thu được chút gì đó."
"Cô biết đứa trẻ đi đâu rồi à?" Becky thuần thục ấn nhãn cầu trở lại.
"Không biết." Bạch Vi lắc đầu, "Nhưng tôi nghĩ, tôi đã biết tiếp theo nên tìm ai."
Becky nghi hoặc chớp chớp mắt, đang định nói gì đó thì bỗng dưới cửa lớn tầng tháp vang lên tiếng chửi rủa quen thuộc.
"Vi! Cô tự mình về quay rồi cũng không thèm báo với tôi một tiếng à?! Tôi đứng chờ cô ở quảng trường Tùng Hồ đến giờ đấy!"
Bạch Vi và Becky đều sững người nhìn nhau.
Là Angelo.
"Đừng trốn nữa! Tôi thấy đèn phòng của cô đang sáng rồi! Hắt xì— lạnh chết người rồi— hắt xì—"
Becky vỗ tay cảm thán: "Vi, giỏi lắm, vì quý ngài anh tuấn kia mà cô cho Angelo leo cây à?"
Bạch Vi không kịp thay váy, cô xách vạt váy chạy thẳng xuống dưới tháp. Chuyện gì thế này? Rõ ràng cô không hề nhìn thấy Angelo và cỗ xe san hô của hắn ta ngoài Nhà hát Hoàng gia, sao lại thành ra hắn ta chờ cô cả đêm?
Cô vừa lao ra khỏi tháp, bỗng có một vật nhỏ đâm sầm vào chân cô. Bạch Vi khựng lại, kinh ngạc nhận ra đó chính là đứa trẻ mắt xanh đã từng rắc đầy cánh hoa hồng lên đầu cô đêm nọ.
"Không sao chứ?" Bạch Vi ngồi xổm xuống, đỡ đứa trẻ dậy khỏi tuyết.
Đứa bé ngơ ngác nhìn cô, không nói một lời.
Lúc này Bạch Vi mới nhớ ra cậu bé là trẻ tuyết, sẽ không có phản ứng.
"Vi!" Angelo hầm hầm nhảy xuống từ xe ngựa, chống nạnh trừng mắt nhìn Bạch Vi.
Tiếng gào này vang dội khí thế, lập tức khiến sân trong và các ô cửa sổ trên lầu chen chúc đầy người.
Trong sân, không ngoài dự đoán, giọng điệu cợt nhả của Sid vang lên: "Ây da, tôi có bỏ lỡ chuyện gì không thế? Thưa quý ông quý bà, chúng ta cá xem Vi sẽ theo ai nào — là lão đại Leon phong lưu đa tình của chúng ta, hay là Angelo khéo tay tao nhã hiên ngang? Đặt cược đi, đặt cược đi! Mua là không đổi! Á—"
Năm cây kim thép mảnh như mũi tên cắm chính xác không sai lệch chút nào vào mông Sid.
Bạch Vi mặc kệ sự ồn ào trong sân, cau mày nhìn Angelo: "Anh nói anh đã đợi tôi ngoài Nhà hát Hoàng gia à?"
"Cô nghĩ sao?" Angelo hậm hực đáp.
"Nhưng khi ra khỏi nhà hát, tôi hoàn toàn không thấy anh."
"Cô mù à? Tôi đỗ ngay ở cửa bên trái của nhà hát."
Bạch Vi hồi tưởng một chút, rồi lập tức lắc đầu dứt khoát: "Không có. Anh không ở đó. Tôi không thể nhớ nhầm."
Angelo vừa định mở miệng thì bỗng lại hắt xì một cái.
Bạch Vi chợt nhíu mày: "Đừng nhúc nhích." Nói xong, cô đưa tay nắm lấy cổ áo Angelo.
"Cô làm gì thế?" Angelo lập tức cảnh giác. Hắn ta chợt nhớ ra mình đã quá lời — Vi là ai chứ? Đó là người từng tay không xé toạc cổ họng Cancun kia mà.
Angelo run rẩy chờ đợi, nhưng không hề có cơn thịnh nộ nào giáng xuống.
Cô gái tóc đen vê nhẹ lớp bột nơi đầu ngón tay: "Angelo, hôm nay anh có phải đã nhìn thấy gì đó không?"
"Cái gì?" Angelo ngơ ngác.
"Ví dụ như... bươm bướm." Bạch Vi nói, "Những con bươm bướm màu xanh."
Cô vỗ vỗ tay, phủi đi lớp bột trong tay, và cùng lúc đó, một cái xác bươm bướm xanh nhỏ xíu cũng tan ra theo.
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 39: Xe ngựa
10.0/10 từ 47 lượt.
