Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 38: Bám theo
"Bươm bướm?"
Nghe Bạch Vi miêu tả, Nolan trầm ngâm suy nghĩ.
Bạch Vi nhìn hắn, không biết hắn đang nghĩ gì. Một lúc lâu sau, cô rốt cuộc không kìm được sự tò mò: "Anh biết là chuyện gì rồi sao?"
Nolan cúi xuống nhìn cô, nói: "Tôi đại khái đoán ra rồi."
"Là gì?"
Nolan nghiêm túc đáp: "Chứng tỏ chúng ta rất có duyên."
Bạch Vi ngẩn người, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Nolan khi nói chuyện lúc nào cũng mang dáng vẻ nghiêm cẩn, khiến cô chẳng phân biệt nổi hắn đang nói thật hay chỉ đùa vui.
Nhưng dù chỉ là một câu nói đùa, tâm trạng của cô vẫn không sao kìm được mà vui lên.
Dường như Nolan cảm nhận được niềm vui ấy, ánh mắt hắn dịu lại, giọng nói ôn hòa mà chừng mực: "Bất kể những con bướm em thấy là gì, tôi đều rất cảm ơn chúng."
Cảm ơn điều gì?
Bạch Vi nhìn sâu vào đôi mắt xanh như dòng suối cạn của hắn.
Cảm ơn bươm bướm đã để họ gặp lại nhau sao?
Tim cô như hụt mất một nhịp, liền quay mặt đi theo bản năng. Nếu nhìn thêm nữa, e rằng cô sẽ chết chìm trong dòng suối xanh ấy mất.
"Tuyết nặng hạt rồi." Bạch Vi kéo chặt áo khoác.
Ông chủ múa rối đã thu dọn quầy. Những tiết mục khác trên quảng trường Tùng Hồ cũng lần lượt kết thúc. Chỉ còn đoàn xiếc Thung lũng Vàng ở chính giữa quảng trường vẫn sáng đèn, thỉnh thoảng từ trong lều vọng ra tiếng reo hò cười nói.
Nolan thuận theo gật đầu: "Muộn rồi, tôi đưa em về."
Không biết từ lúc nào, người đánh xe đã đánh cỗ xe tới trước mặt họ. Khoảnh khắc cửa xe mở ra, hơi ấm trong khoang xe ập tới, khiến Bạch Vi thoải mái khẽ thở ra một tiếng.
Cô bước lên xe ngựa, ghé qua cửa sổ nhỏ báo địa chỉ cho người đánh xe. Anh ta cười tươi, gật đầu, rồi đánh xe hướng về phố Charing.
"Số 58 phố Charing?" Nolan lục lọi trong trí nhớ một lúc, cuối cùng nhớ ra nơi đó, "Em ở đoàn xiếc Thung lũng Vàng?"
Trong khoảnh khắc ấy, hắn nhớ tới ngày Bạch Vi rời đi cùng tấm thiệp mạ vàng cô để lại dưới cổng Torii. Rồi lại xa hơn nữa — đã từng có lúc, chính hắn cùng cô tới quảng trường Tùng Hồ, chứng kiến lễ đón đoàn xiếc Thung lũng Vàng trở về.
Vì thế, ngay từ buổi sớm hôm ấy, khi hoa vàng tung bay khắp trời, trống nhạc vang dội tưng bừng, Bạch Vi đã âm thầm tính toán chuyện rời xa hắn.
"Vâng." Bạch Vi không định giấu giếm. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với mọi chất vấn: vì sao cô lại tới đoàn xiếc, liệu cô có đang toan tính điều gì hay không, thậm chí cả chuyện đêm ấy cô chủ động hôn hắn, cô cũng đã nghĩ sẵn lời biện giải.
Cô xoa tay, lấy tinh thần, chờ Nolan lên tiếng hỏi.
Không ngờ điều Nolan hỏi lại là một câu hoàn toàn ngoài dự liệu của cô.
Hắn chống khuỷu tay lên cửa sổ xe ngựa, rất nghiêm túc hỏi: "Em không thích Torii sao?"
Bạch Vi ngẩn ra một chút: "Thích chứ, tôi rất thích Torii."
"Vậy em không thích Blackberry?" Hắn lại hỏi.
Không hiểu hắn định làm gì, Bạch Vi đành nói thật: "Blackberry rất đáng yêu, sao tôi lại ghét nó được?"
"Thế còn người đánh xe?"
"Tôi cũng thích người đánh xe."
Vừa dứt lời, người đánh xe trên ghế lái vui vẻ quất nhẹ dây cương, không giấu nổi niềm vui vì câu trả lời của Bạch Vi.
Còn Nolan sau khi nghe xong lại trầm mặc hẳn xuống. Hắn nhìn Bạch Vi với thần sắc khó dò, như có điều muốn nói lại thôi.
Bạch Vi rời khỏi Torii, ắt hẳn là vì nơi ấy có điều gì đó không hợp lòng cô.
Cô thích Torii, thích người đánh xe, cũng không ghét Blackberry ồn ào náo nhiệt, vậy thì người khiến cô không vừa ý... còn có thể là ai?
Trong Torii tổng cộng chỉ có dăm ba người, Nolan khó tránh khỏi việc tự kiểm điểm bản thân.
Nhưng còn chưa kịp kiểm điểm ra điều gì, xe ngựa đã dừng trước cửa số 58 phố Charing.
Bạch Vi ngồi ngay ngắn ở đó không hiểu vì sao nét mặt Nolan lại u uất đến vậy.
"Đến rồi." Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lén liếc Nolan một cái, "Cảm ơn anh đã đưa tôi về."
Tuyết đêm càng lúc càng lớn, gió rít từng cơn, lạnh buốt đến tận xương.
"Tôi tiễn em vào tận cửa." Nolan nói. Hắn xuống xe, mở một chiếc ô lớn, che cho cả hai dưới tán ô. Từ xe ngựa tới cổng vẫn còn một đoạn, hắn vẫn có thể ở bên cô thêm một chút nữa.
Chỉ tiếc con đường ấy ngắn đến đáng thương, rất nhanh đã đi tới cuối.
Nolan đứng dưới bậc đá, nhìn Bạch Vi xách váy bước về phía cổng.
Đến dưới mái hiên đá, Bạch Vi bỗng dừng lại, quay người nhìn Nolan. Hắn đứng yên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn cô.
"Nolan." Giọng Bạch Vi nhẹ như lông vũ, "Đêm nay rất vui, cảm ơn anh."
Nói xong, cô vẫn đứng đó không nhúc nhích. Cô đang đợi hắn lên tiếng — cô biết, hắn hẳn là có điều muốn nói với cô.
Nolan nhìn cô gái đứng trên bậc đá thướt tha như ngọc, bất giác lại thất thần. Cô dường như đã trưởng thành hơn, nét non nớt từng vương nơi chân mày giờ đã hoàn toàn tan biến. Mái tóc ngắn đen nhánh khiến cô trông gọn gàng và lanh lợi hơn. Đôi mắt đen sóng sánh nhìn hắn tựa cơn gió dịu dàng nhất phương Đông, lại như cơn mưa quấn quýt nhất của Đa Luân.
Nolan bỗng cảm thấy màng nhĩ ong ong. Nhịp tim hỗn loạn truyền thẳng vào tai hắn, ồn ào đến mức khiến hắn không thể suy nghĩ.
Lần này, trái tim mất kiểm soát không phải của Bạch Vi, mà là của chính hắn.
"Nolan?" Bạch Vi lại gọi hắn một tiếng.
Bạch Vi bật cười: "Có ai cản anh đâu."
Nolan nói tiếp: "Tôi còn một yêu cầu cuối cùng."
"Gì vậy?"
"Đừng lại rời đi mà không nói một lời, được không?" Dừng một chút, giọng Nolan mềm xuống, "Nếu thật sự muốn đi, hãy nói với tôi một tiếng."
Lần này có Sách tiên tri dẫn đường, lại có bươm bướm đưa lối — vậy lần sau thì sao? Hắn còn biết đi đâu để tìm cô?
Tuyết rơi phủ đầy chiếc ô của Nolan, nhưng hắn chẳng hề hay biết, như một bức tượng đứng yên tại chỗ, vừa kiên nhẫn vừa thấp thỏm chờ câu trả lời của cô.
"Được." Bạch Vi nhìn thẳng vào mắt hắn, "Tôi hứa với anh."
"Nolan, ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Nolan dõi theo bóng Bạch Vi bước qua cánh cổng, cho tới khi cánh cổng khép lại, hắn mới thu hồi ánh nhìn.
Người đánh xe lặng lẽ ngồi trên ghế lái, nở một nụ cười thật lớn với Nolan. Cảm xúc của người giấy chưa bao giờ được che giấu — vui hay buồn, lúc nào cũng đơn giản và rõ ràng.
Anh ta nhìn Nolan, đôi mắt lấp lánh ánh lên niềm vui và lời chúc phúc chân thành.
Nolan thở dài một hơi. Hắn cảm thấy vô cùng may mắn vì tối nay người đi cùng là người đánh xe thay vì Blackberry — nếu là Blackberry, lúc này hẳn đã líu ríu đến đau cả đầu.
Nolan cúi đầu đứng thêm một lúc, rồi bỗng bật cười một mình. Cảm giác bồn chồn mà ngọt ngào đang đập trong lồng ngực khiến hắn thấy mới mẻ, nhưng hắn thích cảm giác ấy, tựa như thân xác khô cằn bỗng được hồi sinh.
Hắn có một sinh mệnh vô tận, mỗi ngày mỗi đêm với hắn vốn chẳng khác nhau. Thế nhưng lúc này đây, hắn đã bắt đầu mong chờ ngày mai.
Vừa rồi hắn đã nhận được lời đồng ý của Bạch Vi, đợi đến sáng sớm ngày mai, hắn đã có thể đến tìm cô.
Chỉ cần nghĩ tới đó thôi, tâm trạng của Nolan đã trở nên nhẹ nhõm. Hắn vừa suy tính sắp xếp cho ngày mai, vừa chậm rãi bước về phía xe ngựa. Ngay khi sắp đặt chân lên khoang xe, động tác của hắn chợt khựng lại, nét thư thái trên mặt lập tức tan biến.
Trong đêm gió tuyết giao hòa có một âm thanh xen lẫn vào đó — rất nhỏ, nhưng lại cực kỳ đột ngột.
"Để ta đánh xe." Nolan nói với người đánh xe.
Người đánh xe ngơ ngác nhìn hắn rồi nghe lời nhảy xuống ghế lái, chui vào khoang xe.
Nolan ngồi lên ghế đánh xe, kéo thấp vành mũ, giật nhẹ dây cương. Hắn thong thả điều khiển xe, nhưng toàn bộ tinh thần đều tập trung lắng nghe động tĩnh xung quanh.
Nếu hắn không nghe nhầm, thì từ lúc rời quảng trường Tùng Hồ, âm thanh ấy đã lén lút bám theo Bạch Vi và hắn. Cho tới khi Bạch Vi vừa bước vào nhà, chủ nhân của âm thanh mới lộ ra một sơ hở nhỏ, để hắn bắt được dấu vết.
Xe ngựa đi qua một góc phố nào đó trên đường Charing bỗng dừng lại. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, trên ghế lái đã không còn bóng dáng Nolan nữa.
Cùng lúc đó, trong một con hẻm nhỏ nơi góc phố, một bóng người cao lớn bị quật mạnh xuống nền tuyết. Lớp tuyết dày bị nện thành một hố sâu, đủ thấy cú ngã ấy nặng đến mức nào.
Người kia chật vật bò dậy khỏi tuyết, phun phì phì những cục tuyết và bùn đất trong miệng ra ngoài. Gã lảo đảo đứng thẳng, ngẩng đầu nhìn về phía đầu hẻm nơi Nolan đang đứng.
Giữa dáng vẻ như thể cả thùng thuốc nhuộm bị đổ ụp ấy, Nolan nhanh chóng khóa chặt ánh nhìn vào một chỗ — trên má trái của gã hề có khắc một hình xăm trông như mặt đồng hồ.
Hình xăm ấy dường như đã ăn sâu vào da thịt, được tạo ra bằng cách nung đỏ kìm sắt rồi áp thẳng lên mặt để đóng dấu, sau đó lau đi máu thừa và lớp da hoại tử, cuối cùng đông cứng lại thành dấu ấn.
Nolan không hề xa lạ với kiểu đóng dấu này. Vào thời Trung Cổ, từng có một nhánh ma thuật đen rất ưa dùng thủ đoạn ấy để thu nạp tín đồ.
Gã hề đứng thẳng người, nheo mắt nhìn Nolan: "Có phải tôi đã gặp anh ở đâu rồi không?"
Nói xong, gã lại lắc đầu: "Không đúng, gương mặt này thì đúng là lần đầu tiên tôi thấy, nhưng khí tức của anh... hình như tôi đã từng chạm mặt ở đâu đó... ở đâu nhỉ? Chắc cũng không lâu, là gần đây thôi..."
Gã hề đột ngột im bặt.
"Là anh." Gã từ từ nhe răng cười, "Anh là người đàn ông ở bên cạnh Vi. Nhưng vì sao anh lại khác hẳn dáng vẻ khi đó?"
Gã hề nhíu mày nghĩ hồi lâu, rồi bỗng giãn ra: "Chẳng lẽ..."
"Anh là Ngàn mặt?"
Gã dựng một ngón trỏ đặt lên môi, nụ cười càng lúc càng rạng rỡ: "Thật vinh hạnh, tôi lại được thấy một Ngàn mặt còn sống. Tôi cứ tưởng Ngàn mặt đã tuyệt diệt từ lâu rồi chứ."
Nolan lạnh lùng nhìn gã, thản nhiên đáp: "Ta cũng không ngờ lại gặp được một tên phù thuỷ đen còn sống ở đây. Ta vẫn tưởng các ngươi đã chết sạch từ thời Trung Cổ."
"Thưa ngài Ngàn mặt, ngài tìm tôi có việc gì?" Gã hề xoa xoa bả vai, "Cú ngã vừa rồi đau thật đấy."
Nolan không biểu cảm: "Vì sao ngươi lại theo dõi Bạch Vi?"
Gã hề cười híp mắt: "Xem ra ngài Ngàn mặt rất thích con mèo nhỏ ấy nhỉ."
"Vì sao lại theo dõi cô ấy?"
Gã hề lùi lại mấy bước, nhe răng: "Đoán xem." Vừa dứt lời, cả người gã đã bật lên không trung, xoay mình nhảy lên ống khói bên cạnh.
Nhưng gã không thể bước thêm bước thứ hai. Một nguồn lực vô hình nhưng cực mạnh bất ngờ đẩy gã mạnh về phía sau, khiến gã mất điểm tựa, rơi thẳng từ mái nhà xuống, ầm một tiếng, lại nện vào nền tuyết.
Gã hề nằm sấp trên đất, nhìn bước chân Nolan ngày càng đến gần.
"Vì sao lại theo dõi cô ấy?" Nolan vẫn lịch thiệp hỏi. Hắn có sự kiên nhẫn vô hạn, đủ để cạy cho bằng được bí mật trong miệng đối phương.
Gã hề cười khan hai tiếng: "Bởi vì tôi yêu cô ấy... á!"
Nguồn lực vô hình lập tức bẻ gãy cổ tay gã.
"Rồi rồi rồi, tôi không đùa nữa, sao tôi dám tranh người với ngài Ngàn mặt chứ?"
Thấy cổ tay còn lại sắp gặp họa, gã vội vàng nói: "Tôi theo dõi cô ấy, vì cô ấy đến từ phương Đông thần bí kia!"
"Phương Đông?"
"Đúng vậy. Cô ấy là người thứ tư trong mấy trăm năm nay từ phương Đông xa xôi đến đại lục này, một kẻ bất tử. Nhưng theo quan sát của tôi, sự bất tử của cô ấy dường như không giống chúng tôi. Cô ấy đạt đến bất tử thông qua vô số lần chết đi."
Gã hề bỗng trở nên im lặng.
Một lúc sau, gã ngửa đầu cười nhìn Nolan: "Chúng tôi muốn để ma thuật trường tồn."
"Thế giới thay đổi quá nhanh. Ma thuật sinh ra từ tự nhiên đã bị bào mòn qua hàng vạn năm, chẳng còn lại bao nhiêu. Việc tôi muốn làm, chính là giữ lại nó."
"Chuyện đó liên quan gì đến Bạch Vi?" Chân mày Nolan càng nhíu chặt hơn.
Gã hề buông xuôi nằm ngửa trên tuyết, rõ ràng không định trả lời.
Nolan bình thản nói: "Nếu ngươi dám làm hại cô ấy, ta sẽ giết ngươi trước khi chuyện đó xảy ra. Tay ta đã dính không ít máu của phù thuỷ đen, không thiếu gì một kẻ như ngươi."
"Nói đi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
Đột nhiên, gã hề bật cười.
"Không nói cho ngài biết."
Âm cuối còn chưa tan, thân thể gã hề đã như làn khói nổ tung, trong chớp mắt tán ra bốn phía. Trên nền tuyết chỉ còn lại một bộ trang phục hề trơ trọi.
Nolan khẽ thở ra một hơi. Cách nhiều năm rồi, hắn lại được chứng kiến chiêu thức thoát thân quen thuộc của phù thuỷ đen.
Lúc này, tên hề kia e rằng đã chạy xa ngàn dặm, không còn khả năng truy đuổi.
Nhưng may mắn thay, hắn vẫn moi được từ miệng gã vài manh mối.
Ngoài con hẻm, người đánh xe đã quay lại ngồi trên ghế lái, lặng lẽ chờ Nolan. Thấy Nolan mang vẻ mặt u ám bước ra từ hẻm tối om, anh ta hiểu ý, khẽ cụp mắt xuống.
"Về Torii." Nolan bước vào khoang xe, rầm một tiếng đóng sập cửa.
*
Sau khi chia tay Nolan, Bạch Vi trở về tháp. Cô bước lên từng bậc cầu thang, dáng đi nhẹ nhàng đến mức dường như bất cứ lúc nào cũng có thể xoay người nhảy múa.
Đi được một lúc, cô không nhịn được mà cong cong khóe môi. Ôi, Nolan đúng là một khúc gỗ.
Vừa đặt chân lên bậc thang cuối cùng, một mùi thuốc lá ngọt gắt bất ngờ ập tới. Cô còn chưa kịp thu lại nụ cười đã thấy trước cửa phòng có một người phụ nữ xa lạ.
Người phụ nữ ấy có mái tóc bạc uốn sóng lớn, điểm vài lọn xanh công lộng lẫy, thân hình cao ráo đầy đặn bị ép trong chiếc váy trễ vai đính đầy kim sa, vừa lạnh lùng vừa gợi cảm. Cô ta khoanh tay, thờ ơ rít xì gà, đôi giày cao gót mảnh khảnh gõ nhịp lên sàn tháp.
Người phụ nữ quay đầu lại, nhìn thấy Bạch Vi.
"Cuối cùng cô cũng về rồi." Cô ta gạt tàn xì gà, "Tôi suýt nữa thì tưởng Angelo lừa tôi."
Bạch Vi sững người, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Người phụ nữ bỗng nheo mắt đầy tinh quái, hạ giọng nói: "Giờ thì tôi tin cô không phải người phụ nữ của lão đại Leon rồi. Người vừa đưa cô về ấy quyến rũ hơn Leon gấp trăm lần!"
Bạch Vi lại ngẩn ra lần nữa.
"Xin chào, tôi là Becky, thuộc đoàn xiếc." Cô ta nói, "Nghe Angelo nói cô muốn tìm tôi để hỏi về chuyện đứa trẻ bị lạc."
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 38: Bám theo
10.0/10 từ 47 lượt.
