Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 37: Gặp lại


Đầu óc của Bạch Vi trở nên trống rỗng.


Tất cả sự điềm tĩnh và lanh lợi dường như đồng loạt bỏ rơi cô, đến một câu nói đùa để xoa dịu bầu không khí cô cũng không thốt ra nổi.


Sự ngượng ngập cứng đờ này bắt nguồn từ tâm tư thầm kín của cô. Cô thích người đàn ông trước mặt, thậm chí trước khi rời đi còn cả gan trêu ghẹo hắn. Cô từng nghĩ hai người cả đời này sẽ chẳng còn gặp lại, nào ngờ giờ phút này hắn lại đứng ngay trước mặt cô.


Hắn cứ lặng lẽ nhìn cô như vậy, trong đôi mắt xanh nhạt ánh lên một tia trách móc mơ hồ, như có như không.


Bạch Vi hối hận không thôi, quả nhiên mọi hành động nông nổi đều phải trả giá.


Nolan không đợi được câu trả lời của cô, nhưng cũng chẳng vội. Hắn hơi nghiêng đầu, ra hiệu:
"Tôi có thể vào trong không?"


Bạch Vi theo phản xạ né sang một bên, nhìn Nolan ung dung bước vào phòng riêng của mình.


Hắn đảo mắt nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên chiếc bàn ba chân một lát. Trên bàn chỉ có một chiếc cốc đựng trà nóng, mấy chiếc còn lại đều úp ngược.


"Tôi ngồi ở đây được chứ?" Nolan quay sang nhìn cô, giọng điệu ôn hòa hỏi.


Bạch Vi vội xua tay: "Không không không, anh cứ ngồi."


Nolan cũng chẳng khách sáo, trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế khi nãy Bạch Vi từng ngồi.


"Em không ngồi sao?" Hắn dịu dàng nhìn cô.


Bạch Vi sững người một chút, rồi bước tới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Nolan. Hai chiếc ghế sát nhau đến mức cô thậm chí còn cảm nhận được hơi thở ấm nóng của hắn. Tối nay hắn dùng nước hoa nam, mùi trà bá tước thoang thoảng dễ dàng len vào cánh mũi cô, rồi quẩn quanh nơi lồng ngực mãi không tan.


Trên sân khấu đang hát gì cô hoàn toàn không nghe thấy. Nhịp tim loạn xạ chẳng sao khống chế được.


Không thể như vậy. Bạch Vi thầm nhắc nhở bản thân, không thể để Nolan nhận ra điều gì. Thế là cô lặng lẽ dùng cổ chân móc lấy chân ghế, định kéo chiếc ghế ra xa hắn một cách kín đáo.


Cô móc hai lần, ghế không nhúc nhích. Cô âm thầm tăng thêm lực, vậy mà ghế vẫn bất động. Cô thầm oán thán, sức mình đâu đến nỗi yếu như thế.


"Vi." Nolan bỗng nghiêng người lại gần.


"Hả?" Bạch Vi quay đầu, vừa khéo chạm phải ánh mắt hắn.


"Sao em lại móc ghế của tôi?" Trông hắn có vẻ rất khó hiểu.


Đầu Bạch Vi như nổ tung. Cô theo phản xạ cúi xuống nhìn chân ghế, phát hiện mình chẳng hề móc nhầm mà là không biết từ lúc nào Nolan đã duỗi một chân ra, móc lấy ghế của cô, khiến cô không sao nhúc nhích được.


Ngẩng đầu lên lần nữa, cô liền rơi thẳng vào đôi mắt tươi cười của hắn.


"Vi, tôi đáng sợ lắm sao?"


Bạch Vi lập tức lắc đầu: "Tất nhiên là không..."


"Vậy sao em cứ luôn muốn tránh xa tôi?" Nolan khiêm tốn hỏi.


Bạch Vi nghẹn lời. Cô cũng không muốn, nhưng... nhưng Nolan biết quá nhiều rồi. Hắn nhìn thấu mười tám năm ngắn ngủi và tẻ nhạt của cô, tận mắt chứng kiến khoảnh khắc cô như u hồn tái sinh, biết rõ vụ án Kẻ mổ bụng liên hoàn mà cô bày ra, thậm chí còn từng thấy cả bản thể của cô.



Nolan gần như biết tất cả mọi chuyện liên quan đến cô.


"Nolan, tôi là hung thủ giết người thứ tám." Bạch Vi nghiêm túc nói, "Kẻ mà anh nhận ủy thác để tìm ra có khi chính là tôi."


"Tôi biết." Nolan đáp.


"Tôi là hung thủ." Bạch Vi nghi ngờ hắn chưa nghe rõ, bèn nhấn mạnh thêm lần nữa.


"Thì sao?" Nolan đan hai tay lại, hơi ngả người ra sau tựa vào lưng ghế. "Việc tôi nhận ủy thác tôi đã làm xong rồi. Nhưng chuyện đó có mâu thuẫn gì với việc bản thân tôi muốn tìm em không?"


Bạch Vi chợt nhớ đến lời Luke từng nói, rằng Nolan đã tìm cô rất lâu. Nhưng trước nay cô chưa từng nghiêm túc nghĩ xem vì sao hắn lại muốn tìm mình.


"Nghe Luke nói, anh đang tìm tôi?" Bạch Vi do dự mở lời.


"Ừ." Nolan gật đầu. "Tôi đã tìm em đã lâu."


"Vì sao lại tìm tôi?" Cuối cùng cô cũng hỏi ra.


"Vì tôi muốn gặp em."


Bạch Vi sững người.


Nolan lặng lẽ nhìn cô, trong ánh mắt là những cảm xúc cô không sao đọc hiểu.


Một lúc sau, hắn khẽ cười: "Tóc ngắn đi rồi."


Bạch Vi ngơ ngác một chút rồi cũng cười theo. Cô lắc lắc hai lọn tóc con bên má: "Có đẹp không?"


Nolan giơ tay chạm vào ngọn tóc cô. Sợi tóc ngắn hơi nghịch ngợm cong lên, làm gương mặt của cô trông nhỏ xíu như bàn tay.


"Đẹp." Hắn vuốt nhẹ ngọn tóc cô, thuận miệng đáp.


Bạch Vi hơi ngượng, bèn đổi chủ đề: "Hôm nay sao không thấy anh mang Blackberry theo?"


Nolan thản nhiên nói: "Blackberry ồn quá."


Bạch Vi không nhịn được cười: "Câu này mà anh nói trước mặt nó, chắc nó sẽ giận cho xem."


Không biết từ lúc nào, khoảng cách giữa họ đã gần hơn. Hắn hơi nghiêng người về phía trước, tựa vào tay vịn để nói chuyện với cô. Để nghe rõ lời hắn, cô cũng nghiêng người sang, lại vô thức xích gần thêm vài phần.


Rèm sân khấu kéo lên rồi hạ xuống, hạ xuống rồi lại kéo lên, nhưng Bạch Vi hoàn toàn không hay biết. Cho đến khi cả đại sảnh bùng lên những tràng pháo tay, cô mới sực tỉnh mình đã bỏ lỡ không ít màn biểu diễn đặc sắc.


"Diễn đến đoạn nào rồi?" Cô hỏi Nolan.


Nolan khẽ ho một tiếng: "Tôi cũng không biết."


Bạch Vi bật cười: "Anh bỏ ra số tiền đắt như vậy mua vé, vậy mà nghe cũng chẳng nghe." Cô phân tâm thì còn hiểu được, không ngờ hắn cũng thế.


Nolan ừ một tiếng, chậm rãi nói: "Tôi có nghe."


"Vậy anh nghe được gì?" Bạch Vi liếc hắn, rõ ràng đến việc diễn tới màn nào hắn cũng không biết.



Nolan sờ sờ cằm, không nói gì.


Hắn đương nhiên có nghe thấy, chỉ là thứ hắn nghe khác với cô. Từ lúc bước vào căn phòng này, hắn đã tập trung lắng nghe nhịp tim của cô.


Cô bình tĩnh, kiềm chế mà đối đáp với hắn, nhưng nhịp tim lại vui sướng nhảy nhót như chú nai con.


Biểu cảm có thể dối người, nhưng nhịp tim thì không.


Nhịp tim của cô vì hắn mà khẽ khàng đổi khác.


Sự thay đổi ấy đối với hắn còn mê hoặc và êm tai hơn cả khúc opera trên sân khấu.


Dẫu có bỏ ra giá vé đắt đỏ đến đâu cũng chẳng thể mua được thứ giai điệu trong trẻo như thế.


Màn kịch cuối cùng khép lại, tiếng vỗ tay như sấm dậy vang khắp khán phòng.


Bạch Vi chợt sinh ra chút luyến tiếc — vở opera sao lại ngắn đến vậy, giá như kéo dài thêm một chút thì hay biết mấy.


Khán giả trong rạp lần lượt rời đi. Nolan đứng bên cạnh Bạch Vi, hờ hững đặt tay nơi thắt lưng cô, giữ cho cô không bị dòng người xô đẩy đến lạc mất.


Ngoài nhà hát là những bông tuyết nhỏ li ti rơi từ trên cao xuống, dưới ánh đèn neon hắt ra một quầng sáng mềm mại, mịn màng như nhung.


Bạch Vi nhìn quanh hai lượt, không thấy Angelo cùng chiếc xe ngựa rong biển của hắn ta đâu. Gã này hứa sẽ đưa cô tới nhà hát, nhưng lại chẳng nói có đến đón hay không. Xem ra, vào lúc này, Angelo đã hoàn toàn quên bẵng cô rồi.


Nolan đúng lúc lên tiếng: "Tôi có vinh hạnh được đưa em về nhà không?"


Bạch Vi do dự một chút: "Có tiện không?"


"Dĩ nhiên là tiện."


Bạch Vi đã nhìn thấy xe ngựa của Nolan. Lần này, ghế đánh xe không còn trống trơn. Người đánh xe ngồi phía trước, điều khiển cỗ xe tiến về phía họ.


Anh ta vẫn khoác chiếc áo đen giản dị nhất, đội một chiếc mũ lễ cũ kỹ. Khi trông thấy Nolan và Bạch Vi đứng trước cửa nhà hát, đôi mắt của anh ta lập tức sáng rỡ.


Anh ta không nói được, nhưng Bạch Vi vẫn cảm nhận rõ ràng niềm vui mừng ánh lên trong ánh mắt ấy.


Người đánh xe nhỏ tuổi chỉ gặp cô dăm ba lần, dường như đang vui sướng vì được gặp lại cô.


Xe ngựa dừng trước mặt, nhưng Nolan chưa vội lên xe. Hắn quay sang Bạch Vi hỏi: "Giờ vẫn còn sớm, em có muốn ra quảng trường Tùng Hồ dạo một vòng không?"


Nhà hát Hoàng gia nằm ngay rìa quảng trường Tùng Hồ. Buổi tối ở Tùng Hồ luôn náo nhiệt. dù là xiếc, múa rối hay tạp kỹ dân gian... đều dựng lều ở một góc quảng trường. Dù là dân thường hay quý tộc, ai cũng thích ghé qua dạo chơi một lượt.


Hứng thú của Bạch Vi lập tức bị khơi dậy.


"Đi chứ." Cô ngẩng đầu, đôi mày cong cong, ánh mắt sáng rỡ.


Họ sánh vai bước tới quảng trường Tùng Hồ. Nơi này còn náo nhiệt hơn ngày thường. Người còn chưa đến gần, tiếng sáo vui tươi đã vang vọng vào tai.


Trước lều múa rối là một vòng trẻ con vây kín. Đứa lớn chừng mười ba, mười bốn tuổi, đứa nhỏ mới bảy, tám tuổi. Chúng cầm những chiếc cối xay gió và gậy màu sặc sỡ, vừa nhảy nhót vừa la hét không biết đang gọi gì.


Bạch Vi dừng bước, hướng mắt nhìn lên sân khấu. Trên bục diễn cao chừng nửa người có năm con rối nhỏ đều mang trang phục trẻ con, bị những sợi dây điều khiển giật kéo, nhảy nhót không ngừng.



Một con rối nghiêng đầu, giọng nói mảnh mai đứt quãng cất lên: "Mẹ ơi mẹ, mẹ ở đâu rồi?"


Bạch Vi đứng xem một lúc rồi hiểu ra. Vở múa rối kể câu chuyện năm đứa trẻ đi tìm mẹ. Chúng lạc mất mẹ, bèn nắm tay nhau, cố băng qua vùng băng tuyết lạnh lẽo để tìm dấu vết của mẹ.


Năm đứa trẻ chẳng có gì trong tay, vừa đói vừa rét, chỉ có thể nhảy múa để sưởi ấm.


Bạch Vi thấy thú vị, bèn nghiêng đầu hỏi Nolan: "Anh nghĩ kết cục sẽ thế nào?"


Nolan gãi gãi má. Hắn vốn chẳng xem mấy trò trẻ con này, bèn đoán bừa: "Đương nhiên là bọn trẻ tìm được mẹ, đoàn viên sum vầy chứ gì."


Bạch Vi lắc đầu: "Chưa chắc đâu."


Cô chỉ lên sân khấu: "Chúng ăn mặc mỏng manh thế kia, chỉ có một đứa quàng khăn đội mũ. Chưa kịp tìm được mẹ, e là đã chết cóng rồi."


Nolan cúi mắt nhìn Bạch Vi. Để nói cho hắn nghe diễn biến câu chuyện, cô đã vô thức tiến lại gần hắn thêm vài phần. Từ góc nhìn của hắn, trông như cô đang tựa vào ngực hắn, chỉ cần hắn hơi nâng tay lên là có thể ôm trọn cô vào lòng.


Nhưng hắn không làm vậy. Hắn khẽ cúi đầu, lặng lẽ nghe cô thì thầm từng chi tiết trên sân khấu.


"Anh nhìn kìa, chúng đến hồ băng rồi." Bạch Vi kéo nhẹ tay áo Nolan, "Cá đều ở dưới lớp băng, nếu muốn bắt cá thì phải đục băng ra, nhưng làm vậy thì rất có thể sẽ rơi xuống hồ..."


Bạch Vi nói đến đây thì chợt nhận ra mình có phần quá đà. Blackberry từng nói, Nolan ghét nhất là người lắm lời. Giờ cô kéo hắn nói bao nhiêu chuyện vặt vãnh như vậy, thật sự có chút thất lễ.


Thế là cô im bặt, căng thẳng liếc trộm Nolan một cái.


"Xin lỗi nhé," Cô ngượng ngùng, "Có phải tôi quá ồn ào không?"


Nolan dường như không nghe thấy câu hỏi của cô, tiếp tục theo mạch phân tích của cô: "Em nói chúng sẽ rơi xuống hồ, nhưng nếu chỉ đục một lỗ nhỏ thôi, chúng vẫn có thể an toàn."


Bạch Vi sững người, lập tức phản bác: "Chỉ đục một lỗ nhỏ thì làm sao bắt được cá chứ..." Cô hoàn toàn quên mất mình vừa định hỏi Nolan điều gì.


Hai người tôi một câu, em một lời, bàn luận sôi nổi theo mạch câu chuyện. Họ mải mê trò chuyện, đến khi hoàn hồn lại thì vở múa rối trên sân khấu đã gần đi đến hồi kết.


Kết cục của câu chuyện chỉ có một đứa trẻ tìm được mẹ, bốn đứa còn lại vĩnh viễn ở lại trên cánh đồng băng tuyết ấy.


Đám trẻ xem kịch không hài lòng với cái kết này. Vài đứa lớn ồn ào phản đối: vì sao Angie và Finn lại chết? Rõ ràng hai đứa đó có kỹ năng sinh tồn tốt nhất cơ mà.


Cái kết khiến người ta không khỏi thở dài. Bạch Vi đoán trúng kết cục, nhưng lại chẳng hề vui vẻ.


Cô khẽ thở dài: "Tội nghiệp quá."


Nolan an ủi: "Chỉ là một câu chuyện thôi."


Bạch Vi ngẩng đầu nhìn hắn, bỗng nheo mắt đầy tinh quái: "Nhưng câu chuyện là do con người truyền miệng mà lưu lại. Nếu nhiều năm sau, cũng có người kể về câu chuyện của chúng ta thì sao?"


Nolan xoa cằm, nghiêm túc đáp: "Vậy nhất định sẽ là một cái kết đẹp."


Vở múa rối hạ màn, nhưng đám trẻ xem kịch vẫn ầm ĩ không chịu rời đi.


Ông chủ trốn sau màn cuối cùng cũng chịu không nổi mà thò đầu ra từ phía trên phông vải, hung hăng quát lũ trẻ: "Về nhà mau! Không thì để La Llorona bắt hết bọn mày ném ra băng nguyên bây giờ!"


Cái tên La Llorona vừa được nhắc tới, đám trẻ lập tức tan tác như chim muông gặp nạn, xô đẩy nhau chạy biến.



Chỉ trong chớp mắt, trước lều chỉ còn lại Bạch Vi và Nolan.


Ánh mắt Bạch Vi khẽ chuyển động, phát hiện dưới sân khấu vẫn còn một người. Một bóng lưng mảnh mai khoác áo choàng, dưới vạt áo lộ ra một góc váy xanh lam đậm.


Bỗng nhiên, người kia quay lại, đối diện với ánh nhìn của Bạch Vi.


Bạch Vi không khỏi sững người — đó chính là nữ ca sĩ vừa đảm nhiệm vai chính của 'Hồ Điệp Phu Nhân' trong Nhà hát Hoàng gia. Trên mặt cô ấy vẫn còn lớp trang điểm đậm khi biểu diễn, trang phục diễn xuất cũng chưa kịp thay.


Người phụ nữ hào phóng nở một nụ cười với Bạch Vi. Đường nét gương mặt rực rỡ sinh động, chỉ có những nếp nhăn nơi khóe mắt là khẽ khẽ hé lộ dấu vết thời gian.


Ngay sau đó, cô ta hơi khuỵu gối, cúi mình hành lễ cung đình kiểu cũ về phía Bạch Vi.


Bạch Vi còn chưa kịp hoàn hồn thì đội nhạc lễ trên quảng trường Tùng Hồ đã thổi kèn, bước những nhịp vũ sôi động, đi ngang qua nơi này.


Khi đội nhạc rời đi, cô đã không còn thấy bóng dáng người phụ nữ váy xanh đâu nữa.


"Nolan, anh có thấy cô ấy không?" Bạch Vi theo phản xạ hỏi người bên cạnh, "Người hát 'Hồ Điệp Phu Nhân' ấy."


Nolan gật đầu: "Có thấy."


Không hiểu sao, Bạch Vi chợt nhớ tới con bướm bất ngờ xuất hiện trong phòng riêng tối nay. Cô lại hỏi: "Làm sao anh biết tôi đang ở trong nhà hát?"


Nolan đáp: "Tôi nghe thấy giọng nói của em bên ngoài phòng."


Bạch Vi sững sờ. Cô đâu có phát ra tiếng động nào ngoài phòng, thứ duy nhất không thể kiểm soát được chỉ là hơi thở và bước chân. Chẳng lẽ Nolan có thể phân biệt được cả hơi thở và nhịp bước của cô?


Nhìn ra sự nghi hoặc của cô, Nolan kiên nhẫn giải thích: "Một người có thể phát ra rất nhiều loại âm thanh. Ví dụ như tay áo cọ vào vải, sự nặng nhẹ khi bàn chân trước sau chạm đất, hay tiếng tóc khẽ lướt qua khi quay đầu. Những thứ đó đều có thể bị bắt được. Mỗi người có thói quen sinh hoạt và cử chỉ khác nhau, nên âm thanh đi kèm cũng khác nhau."


Bạch Vi chỉ thấy khó tin: "Anh phân biệt được của từng người sao?"


"Không." Nolan nói thật, "Tôi không rảnh đến mức đi suy đoán chi tiết của người khác, cũng không ghi nhớ những thứ chẳng liên quan."


Nhưng hắn lại nhớ tất cả mọi chi tiết liên quan đến cô.


Nhịp tim Bạch Vi lần nữa mất kiểm soát mà tăng nhanh.


Trái tím tuy dồn dập, nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh. Cô giả vờ điềm nhiên nhìn Nolan, vậy mà chẳng hiểu vì sao, Nolan bỗng bật cười, khóe mắt đuôi mày tràn ngập niềm vui.


Bạch Vi không rõ câu nói nào của mình vừa rồi đã khiến hắn vui đến thế, chỉ biết rằng từ lúc gặp lại đến nay, Nolan dường như hay cười hơn trước rất nhiều.


Ít nhất, tối nay trước mặt cô, hắn đã cười không chỉ một lần.


Khác hẳn với Nolan lạnh nhạt, vô cảm trong ký ức của cô.


Nhưng không thể phủ nhận, một Nolan như thế này càng khiến Bạch Vi rung động.


Cô cố ổn định nhịp tim, cuối cùng cũng nhớ ra điều mình muốn hỏi: "Anh có thấy bươm bướm không? Một đàn bươm bướm xanh, chúng lật tung rèm phòng riêng của anh."


"Không." Nolan hơi ngạc nhiên, "Tôi không thấy bươm bướm như em nói."


Hắn chợt nghĩ tới điều gì đó bèn hỏi ngược lại: "Còn em, vì sao lại đi tới bên ngoài phòng của tôi?"


Sách tiên tri đã dẫn lối cho anh tới Nhà hát Hoàng gia, vậy còn cô — điều gì đã đưa cô đến bên anh?


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 37: Gặp lại
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...