Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 36: Bươm bướm


Bên trong Nhà hát Opera Hoàng gia là ánh đèn rực rỡ chói lòa, phần lớn khách mời đã yên vị.


Vở opera còn chưa bắt đầu, dàn nhạc trên sân khấu đang tấu lên những giai điệu dịu dàng, êm ái. Âm nhạc hòa quyện cùng những lời thì thầm và tiếng cười khẽ trong khán phòng, khiến nơi đây giống như một buổi tụ họp nửa đêm đầy nhã nhặn. Ngay cả không khí cũng phảng phất vẻ lười biếng, thư thái.


Bạch Vi xách gấu váy, đối chiếu con số trên vé để tìm chỗ ngồi của mình. Cô tìm một lúc lâu, nhưng vẫn không thấy vị trí ấy trong đại sảnh.


"Thưa tiểu thư, tôi có thể giúp gì không?" Một người hầu tiến lại, khẽ cúi mình.


Bạch Vi hơi ngượng ngùng: "Có vẻ như tôi không tìm được chỗ ngồi của mình."


"Cho phép tôi xem thiệp mời của cô." Bạch Vi đưa tấm vé qua.


Người hầu mỉm cười: "Chỗ ngồi của cô không ở đây. Xin mời đi theo tôi."


Bạch Vi theo người hầu, bước lên cầu thang xoắn ở một bên đại sảnh. Càng đi lên cao, lòng cô càng thấp thỏm. Những lô ghế phòng riêng ở phía này đều dành cho những người ở địa vị cao — ngay cả tử tước Waldorf cũng chưa từng có vinh dự được ngồi tại đây.


Sao Brian có thể kiếm được loại vé như vậy? Tấm vé này căn bản không phải của Brian, càng không thể là dành cho cô!


Người hầu dừng lại trước một phòng riêng, khẽ cúi mình: "Đến rồi, thưa tiểu thư."


Bạch Vi cứng người đứng tại chỗ. Những phòng riêng thế này thường không chỉ dành cho một người mà là cả gia đình quý tộc cùng đến hay quý ông đi cùng bạn đồng hành nữ. Người trong phòng có lẽ còn chưa biết rằng tấm vé này đã vô tình rơi vào tay cô. Nếu họ nổi giận, cho rằng cô là kẻ trộm thì phải làm sao?


Bạch Vi đang vắt óc nghĩ lời biện minh thì người hầu không hề báo trước đã bất ngờ kéo rèm phòng riêng ra.


Tim cô thót lên, lời ngăn cản còn chưa kịp thốt ra.



Nhưng khi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, trái tim treo lơ lửng của cô mới chậm rãi hạ xuống, bởi trong phòng không có một ai.


"Mời vào." Người hầu nói.


Bạch Vi khẽ hỏi: "Xin hỏi... trong phòng còn ai khác không?"


Người hầu lắc đầu: "Không có, thưa tiểu thư. Phòng này chỉ có mình cô."


Bạch Vi âm thầm thở phào.


"Cảm ơn." Cô mỉm cười nói với người hầu.


Người hầu lui ra. Bạch Vi bước lên tấm thảm trong phòng, tiến vào bên trong. Phòng riêng không lớn, chỉ có một chiếc bàn ba chân mạ vàng và hai chiếc ghế tựa bọc nhung. Trên bàn là chén tách được úp ngay ngắn, không hề có dấu vết đã từng sử dụng.


Phòng đối diện trực tiếp với sân khấu, tầm nhìn cực tốt. Chỉ cần nhìn cũng đủ hiểu cấp bậc của phòng này cao đến mức nào, và cũng dễ dàng tưởng tượng ra người có thể đặt được nó hẳn phải có địa vị vô cùng tôn quý.


Vậy rốt cuộc, chủ nhân ban đầu của phòng riêng này là ai? Và vì sao tấm vé thượng hạng ấy lại bị kẹp trong cuốn truyện cổ tích cũ kỹ kia?


Bạch Vi không có câu trả lời, cũng không định truy tìm nguyên do. Đã đến đây rồi, chi bằng cứ yên tâm ngồi xuống thưởng thức vở opera này.


Cô ngồi xuống, tự rót cho mình một ly. Trong bình cao cổ là trà hoa hồng, hương thơm thoang thoảng, ngọt dịu mà không gắt, vừa vặn đến hoàn hảo. Đột nhiên, dàn nhạc trên sân khấu ngừng chơi, cả khán phòng lập tức trở nên lặng phắc.


Chỉ trong chốc lát, tiếng cello trầm thấp vang lên, âm thanh như dòng nước chảy, buồn bã và nặng nề. Giữa tiếng đàn ấy, màn sân khấu chậm rãi kéo sang hai bên.


Bạch Vi bất giác ngồi thẳng lưng, chăm chú nhìn về phía sân khấu.


Cô đã nghe qua về vở kịch này. 'Hồ Điệp Phu Nhân' là một câu chuyện bi thương kể về một nữ ca sĩ đem lòng yêu một quý tộc, để rồi bị nhẫn tâm ruồng bỏ. Khi đã công thành danh toại và cưới được người vợ danh giá, vị quý tộc ấy vẫn không quên mối tình đầu chốn phong trần, nên tìm đến nữ ca sĩ lần nữa. Nhưng lần này, hắn không phải để nối lại duyên xưa, mà để mang đứa con của họ đi. Vì muốn con có một cuộc sống tốt đẹp hơn, nữ ca sĩ buộc phải đồng ý.



Bạch Vi bất giác nhớ đến truyền thuyết về La Llorona. 'Hồ Điệp Phu Nhân' và La Llorona đều phải chịu sự phản bội và ruồng bỏ giống nhau, và kết cục của họ cũng khiến người ta không khỏi thở dài: La Llorona trong cơn mất kiểm soát đã g**t ch*t chính đứa con của mình, rồi dành cả quãng đời còn lại để tìm kiếm đứa trẻ đã chết; còn 'Hồ Điệp Phu Nhân' sau khi tiễn con đi đã u uất khôn nguôi, chẳng bao lâu sau liền treo cổ tự vẫn.


Họ đều bị người mình yêu nhẫn tâm vứt bỏ.


Họ đều mất đi đứa con của mình.


Và sau khi mất con, họ cũng đánh mất luôn cuộc đời của chính mình.


Giữa sân khấu, người phụ nữ trong chiếc váy dài xanh lam đậm cất cao giọng hát. Tiếng cello trầm thấp như khóc than, dường như còn bi thương hơn cả tiếng ca của nàng.


Lời ca trong vở đã được chỉnh sửa, mang theo nỗi đau thuần khiết và ngây thơ, khiến người nghe càng thêm tan nát cõi lòng.


"Cục cưng yêu dấu của ta ơi, con đang ở đâu?


Đôi mắt xanh của con là bầu trời trong nhất ngày đông,


Mái tóc xoăn bồng bềnh của con mềm mại như bông tuyết,


Ta yêu con, ta hôn con,


Thế nhưng... con lại chẳng cần đến ta nữa..."


Những khán giả mềm lòng trên khán đài đã lấy khăn tay chấm nhẹ khóe mắt — tên phụ tình tàn nhẫn ấy!


Khi màn thứ ba sắp khép lại, Bạch Vi bỗng ngửi thấy một mùi hoa nồng đậm. Mùi hương này khác hẳn với hương trà hoa hồng dịu nhẹ, nó dường như mang theo sự khiêu khích đầy rung động, từng chút từng chút khẽ gảy lên dây cung trong lòng cô.


Cô còn chưa kịp hiểu mùi hương ấy từ đâu tới thì đã thấy những con bướm bất ngờ tràn vào phòng riêng.



Những cánh bướm xanh lam lặng lẽ tuôn vào qua khe rèm, vỗ cánh lơ lửng ở một bên phòng. Chúng đứng sát nhau, không hề tiến lại gần Bạch Vi, giữ một khoảng cách vừa đủ, như đang lặng lẽ đối diện với cô.


Tiếng hát trên sân khấu vẫn bi ai não nề. Từ phòng bên cạnh vọng sang những tiếng thở dài và xuýt xoa khe khẽ. Không ai để ý rằng trong phòng riêng của Bạch Vi đã xuất hiện thêm một đàn bướm xanh phát sáng.


Lưng Bạch Vi cứng lại, nhưng cô nhận ra chúng dường như không mang ác ý. Cô không biết chuyện này rốt cuộc là sao, cũng không hiểu những con bướm ấy muốn làm gì.


Đột nhiên, đàn bướm thay đổi đội hình, hóa thành hình dạng một bàn tay, nhẹ nhàng vén tấm rèm phòng riêng.


Bàn tay ấy dường như đang nói: "Mời."


Bạch Vi ngờ vực nhìn lời mời không một tiếng động ấy, trong lòng do dự không biết có nên đáp lại cuộc hẹn kỳ lạ này hay không.


Một lúc lâu sau, cô đứng dậy, xách gấu váy bước ra ngoài rèm. Vừa rời khỏi phòng riêng, đàn bướm liền tản ra từ bên rèm, rồi lại tụ về trước mặt cô, dẫn lối cho cô tiến về những phòng riêng ở tầng cao hơn.


Ánh đèn ở hành lang hơi tối, tấm thảm dày che khuất tiếng bước chân của Bạch Vi, nhưng cô vẫn vô thức bước nhẹ hơn.


Không biết đã đi bao lâu, đàn bướm dừng lại trước một tấm rèm rồi trở nên bất động.


Bạch Vi không rõ tiếp theo chúng định làm gì, nên cũng dừng chân tại chỗ.


Đúng lúc ấy, tất cả những con bướm bỗng tụ lại, như một cơn gió, mạnh mẽ hất tung tấm rèm kia.


Khoảnh khắc rèm được vén lên, Bạch Vi nhìn thấy người bên trong phòng riêng.


Người ấy có mái tóc xoăn vàng nhạt dài ngang vai, dáng người cao ráo, đôi chân thon dài. Hắn chống đầu, chăm chú thưởng thức màn trình diễn trên sân khấu, hoàn toàn không để ý đến động tĩnh phía sau.


Chỉ cần một bóng lưng thôi, Bạch Vi đã biết người ngồi trong phòng là ai.



Cô chỉ cảm thấy máu trong người dồn cả lên đầu, hai tai ù đi, không còn nghe rõ diễn viên trên sân khấu đang hát những gì.


Cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ gặp lại Nolan trong hoàn cảnh như thế này.


Hắn thảnh thơi ngồi sau rèm lắng nghe vở opera, còn cô thì ngây người đứng ngoài, giống hệt một kẻ ngốc l* m*ng.


Đàn bướm dẫn đường chẳng biết đã bay đi đâu, chỉ để lại mình cô đứng đó, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim hỗn loạn.


Ngay khi thần trí vừa tỉnh lại, Bạch Vi lập tức nghiêng người, lưng ép sát vào bức tường ngoài phòng riêng để trốn đi.


Rèm phòng đã buông xuống, động tác của cô đủ nhanh, Nolan hẳn sẽ không nhìn thấy cô ở bên ngoài.


Bên trong phòng im phăng phắc, không có tiếng ghế xê dịch, cũng không có tiếng bước chân.
Bạch Vi âm thầm thở phào, rón rén lùi lại, nín thở men theo con đường cũ mà quay về.


Cảm giác như đã trôi qua cả một thế kỷ dài đằng đẵng, cuối cùng cô cũng trở lại phòng riêng của mình.


Cô vừa định kéo rèm phòng ra, thì không ngờ một bàn tay từ phía sau vươn tới, thay cô vén rèm lên. Động tác ấy tự nhiên, chuẩn mực, rõ ràng chủ nhân của nó là một quý ông từ trong cốt cách.


Bạch Vi cứng đờ tại chỗ.


Cô chậm rãi quay người lại, quả nhiên nhìn thấy gương mặt bình thản không gợn sóng của Nolan.


"Thật trùng hợp." Cô gượng gạo kéo ra một nụ cười. "Sao anh cũng đến đây?"


Đúng lúc này, ca sĩ trên sân khấu đang cất giọng hát:


"...Hỡi kẻ bạc tình kia ơi, ngươi còn muốn chạy trốn tới đâu?"


Nolan nhìn cô gái đang run rẩy như chim sợ lạnh trong vòng tay mình, giọng nói điềm nhiên như mây gió: "Là tôi nên hỏi em mới đúng, em định chạy đi đâu?"


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 36: Bươm bướm
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...