Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 35: Váy đỏ
Trong phòng im lặng như tờ.
Brian bỗng cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo. Bản năng của loài thú khiến toàn thân hắn căng cứng lại theo phản xạ. Nhưng rất nhanh, luồng sát khí ấy đã tan biến không dấu vết.
Nó đột ngột kéo đến, rồi cũng vội vàng rời đi.
Brian theo bản năng nhìn về phía Bạch Vi đang đứng trước bàn lật giở sách truyện cổ tích. Trông cô không khác gì thường ngày, vẫn là dáng vẻ yên tĩnh, dịu dàng ấy.
Sát khí vừa rồi... hẳn chỉ là ảo giác, hắn nghĩ.
Đúng lúc đó, Bạch Vi quay đầu hỏi: "Không ai trong các anh nhìn ra được chủng tộc của tôi sao?"
Brian sững người. Nghĩ cũng lạ, dù là chủng tộc nào, che giấu kỹ đến đâu cũng sẽ để lộ chút dấu vết. Dẫu có thể qua mặt phần lớn mọi người, cũng không thể giấu được những kẻ già dặn từng trải. Thế nhưng trong toàn bộ đoàn xiếc, không ai biết được bản thể của Bạch Vi — ngay cả lão Hope đã sống qua mấy thế kỷ cũng không nhìn thấu.
Điều này từng trở thành đề tài bí ẩn nhất của đoàn xiếc.
Lão Hope từng vuốt râu nói rằng: Vi hoặc chỉ là một con người bình thường, hoặc là một chủng tộc cực kỳ hiếm thấy, ít nhất là vô cùng hiếm trên lục địa này.
Không ai tin cô là con người, bởi đêm ấy, sức mạnh khi cô xé toạc cổ họng Cancun bằng tay không tuyệt đối không thể đến từ một con người yếu đuối.
Vậy thì... cô là gì?
Thiếu nữ mắt đen trầm lặng, xinh đẹp, dịu dàng mà mạnh mẽ ấy, rốt cuộc đến từ chủng tộc nào?
Brian bỗng thấy căng thẳng. Có lẽ tối nay hắn sẽ nhận được câu trả lời.
Nhưng thứ hắn chờ đợi đã không đến. Chỉ nghe Bạch Vi nhẹ nhàng nói: "Tôi nói thẳng cho anh biết như vậy, chẳng phải là không công bằng với những người khác tham gia cá cược sao?"
"Thế này đi," Cô nói, "Tôi cho anh một gợi ý. Có đoán ra được hay không là tùy anh."
Tinh thần Brian lập tức phấn chấn: "Cô nói đi."
"Màu trắng." Bạch Vi khẽ cong môi cười. "Bản thể của tôi là màu trắng, trắng thuần khiết, không lẫn một chút tạp chất nào."
Brian ngẩn người hồi lâu. Chủng tộc nào lại có màu trắng thuần như vậy?
Những loài có da hay lông trắng không hề ít, phần lớn sinh sống ở vùng cực băng tuyết. Lông trắng là lớp ngụy trang giúp chúng hòa vào tuyết. Nhưng theo hiểu biết của hắn, ngay cả các loài vùng cực cũng hiếm khi trắng đến mức không pha lẫn chút màu nào — thường vẫn có những vệt màu khác để hòa hợp với bụi cây hay đá tảng.
Thẳng thắn mà nói, một giống loài sở hữu vẻ ngoài tinh khiết như vậy rất khó sinh tồn trong thế giới hoang dã nơi kẻ mạnh nuốt kẻ yếu. Quá nổi bật, gặp kẻ săn mồi thường khó mà thoát thân.
Có lẽ điều này ứng nghiệm với lời lão Hope nói: một chủng tộc cực kỳ hiếm hoi.
Vì mong manh, nên hiếm có.
Và những kẻ có thể sống sót vì thế mà mài giũa nên sức mạnh phi thường.
Giống như Bạch Vi.
Brian dường như đã nắm được chút manh mối, nhưng chưa kịp suy nghĩ sâu hơn thì Bạch Vi đã ngắt lời hắn.
"Muộn rồi, Brian." Cô ngáp nhẹ. "Anh về từ từ nghĩ tiếp đi."
Brian như bừng tỉnh khỏi giấc mơ: "Xin lỗi vì đã làm phiền cô nghỉ ngơi."
"Ngủ ngon."
Hắn lui ra ngoài, cẩn thận khép cửa phòng lại.
Căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng củi trong lò sưởi lách tách cháy đỏ.
Tách hồng trà trên bàn đã nguội. Bạch Vi không còn hứng pha lại, liền ngả người vào ghế bập bênh, kéo tấm chăn phủ lên đầu gối.
Cô tiện tay chọn một cuốn tranh truyện đặt lên đùi. Những cuốn sách Brian và Cancun tặng vừa dày vừa nặng, bìa làm bằng vỏ cây, trông như đã có tuổi đời khá lâu.
Biết đâu trong những câu chuyện cổ xưa và truyền thuyết này lại có điều cô đang tìm kiếm?
Nghĩ vậy, cô mở trang đầu tiên.
Nhưng lật qua từng trang, cô không tìm thấy câu chuyện về "Ngàn mặt", nhưng lại bất ngờ thấy cái tên La Llorona.
La Llorona trong sách được khắc họa giống hệt những gì các cô gái ở tổ xiếc kể — một người phụ nữ đáng thương bị chồng ruồng bỏ. Nàng vốn là một thiếu nữ thôn quê xinh đẹp, yêu một chàng quý tộc trẻ tình cờ đi ngang qua làng, rồi cùng nhau lập gia đình. Ai ngờ chàng quý tộc nhanh chóng có tình nhân mới và quyết định rời bỏ ngôi làng nơi họ từng chung sống.
La Llorona dẫn theo hai đứa con đuổi theo, nhưng người đàn ông nhẫn tâm đánh xe ngựa, chở theo tình nhân, không ngoái đầu lại. Nàng phẫn nộ đến mức mất trí, trút toàn bộ oán hận lên chính những đứa con của mình.
Bên cạnh nàng khi ấy có một con sông. Trong cơn mất kiểm soát, nàng đã dìm chết hai đứa trẻ dưới dòng nước.
Khoảnh khắc bọn trẻ tắt thở, La Llorona đột ngột hối hận.
Nhưng đã quá muộn. Dòng sông cuốn đi thi thể bọn trẻ, chỉ để lại người phụ nữ cô độc đứng trên bãi cạn, hoang mang và lạc lõng.
Bạch Vi lật tiếp từng trang, đến cuối câu chuyện thì thấy bức chân dung của La Llorona.
Than chì được dùng để phác họa một người phụ nữ gầy gò, tóc tai rối bù, toàn thân ướt sũng, dường như đã trải qua một hành trình dài đằng đẵng, lang thang tìm kiếm con mình. Dưới bức vẽ có người dùng bút lông viết một dòng chú thích: "Nếu có một ngày bạn nghe thấy tiếng khóc của La Llorona, xin đừng quay đầu lại — hãy chạy đi."
Đúng lúc ấy, ngoài cửa sổ có gió nổi lên, đập vang vào ô cửa tháp, nghe hệt như tiếng khóc ai oán của một người đàn bà.
Vai Bạch Vi run lên, cuốn sách dày rơi xuống đất. Cùng rơi theo còn có một mảnh giấy dài. Mảnh giấy vốn kẹp trong trang sách, bị lực rơi làm bật ra.
Bạch Vi cúi xuống nhặt lên.
Đó là một tấm vé nhỏ hình vuông in hoa văn, trên đó vẽ bóng lưng một người phụ nữ, phía trên in mấy chữ viết kiểu hoa mỹ: 'Hồ Điệp Phu Nhân.'
Bạch Vi sững người. Đây là vé của Nhà hát Hoàng gia, cho buổi diễn vở opera 'Hồ Điệp Phu Nhân' đang rất được chú ý trong những tháng gần đây. Trên vé ghi rõ thời gian: tám giờ tối mai.
Chẳng lẽ đây cũng là quà xin lỗi Brian và Cancun tặng cô?
Nhưng nhìn thế nào cũng không thấy hai người họ là kiểu yêu thích opera. Huống hồ vé công diễn đầu tiên của 'Hồ Điệp Phu Nhân' vốn khó cầu, vậy mà họ lại kiếm được?
Bạch Vi gãi gãi má.
Thôi vậy, ngày mai hỏi Brian sau.
Ngày hôm sau, Bạch Vi không gặp được Brian. Nghe Koen nói, Brian đã theo xe của đoàn xiếc đến Quảng trường Tùng Hồ biểu diễn, phải đến nửa đêm mới về.
Trong khi đó, 'Hồ Điệp Phu Nhân' lại khai màn lúc tám giờ tối.
Bạch Vi nghĩ một lát, quyết định không thể để lãng phí tấm vé quý giá ngàn vàng khó cầu này. Nhưng rất nhanh, cô phát hiện ra một vấn đề đau đầu — cô không có chiếc váy phù hợp.
Nhà hát Hoàng gia ở Quảng trường Tùng Hồ là nhà hát nổi tiếng nhất toàn thành Đa Luân, trang hoàng cầu kỳ, khách mời toàn là giới danh lưu. Nếu ăn mặc thất lễ, đó sẽ là một sự bất kính khó chấp nhận.
Lúc này, những bộ váy Bạch Vi có thể lấy ra chỉ còn chiếc sườn xám do phu nhân Liên để lại. Nhưng mặc sườn xám đến nhà hát opera thì rõ ràng không ổn chút nào.
Đứng trước tủ quần áo trống trơn, Bạch Vi bất giác bật cười. Không ngờ có ngày cô lại phải đau đầu vì váy áo.
Bỗng nhiên, cô nhớ đến chiếc váy xanh lam đậm mà Love từng chọn cho cô. Để ở đâu nhỉ? Nghĩ một lát, hẳn là bị bỏ quên trong đại sảnh thử đồ của các cô gái.
Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, rồi lập tức chạy về phía trung đình.
Khi thở hơi gấp chạy tới phòng thử đồ, cô mới phát hiện cửa đã bị khóa.
"Vi, cô đứng đây làm gì vậy?"
Bạch Vi quay đầu, liền thấy Angelo đang đi lên lầu.
"Váy của tôi... ở trong đó." Giọng cô vừa bối rối vừa bất lực, hiếm hoi đến mức đỏ cả mặt.
Angelo bật cười ha hả: "À, ra là thế. Vậy thì phiền rồi, chìa khóa đang ở chỗ lão Hope, mà ông ấy lại không có mặt."
Bạch Vi đưa tay xoa trán. Phải làm sao đây? Phá cửa? Phá cửa sổ?
Angelo quan sát rất kỹ biểu cảm trên mặt cô, thử dò hỏi: "Cô... không phải đang định đá tung cửa đấy chứ?"
Bạch Vi liếc hắn một cái sắc lẹm.
"Ha ha ha ha ha —" Angelo cười đến mức gập người lại, "Vi, cô đúng là... ha ha ha..."
Ngay lúc Bạch Vi sắp nổi giận, Angelo kịp thời im bặt.
Hắn chớp mắt: "Hay thế này đi, tôi may cho cô một chiếc váy."
Khi Bạch Vi ngồi trên bậc đá trong đại sảnh tổ xiếc, nhìn Angelo lục tung mọi ngóc ngách để tìm dụng cụ, trong lòng cô không khỏi nghi ngờ quyết định của mình. Người trước mắt trông thật sự không đáng tin — rốt cuộc hắn có may ra được một chiếc váy đàng hoàng không đây?
Lúc này trong sảnh không có ai khác, các thành viên tổ xiếc đều đã đến Quảng trường Tùng Hồ biểu diễn. Không ai quản Angelo bày bừa, thế là hắn bày đồ đạc khắp nơi.
Cuối cùng, hắn ngồi xuống bậc đá, lấy từ túi áo sơ mi ra một cặp kính gọng tròn, đeo lên sống mũi. Sau đó mở chiếc rương gỗ lớn bên cạnh, lấy ra một cuộn vải màu rượu vang sẫm, lấp lánh ánh sao vụn. Cuộn vải dường như có sinh mệnh, nó khẽ nhấp nhô, màu sắc cũng theo đó mà biến đổi tinh tế.
"Đây là tảo san hô," Angelo nói, "Giống như tảo biển dùng cho vòng xiếc, đều do Brian mang về từ biển vùng cực."
Bạch Vi trầm trồ, đưa tay chạm vào: "Đẹp thật."
"Để dành lời khen đi, tôi còn chưa bắt đầu may đâu." Angelo nhướng mày.
Bạch Vi nhìn hắn: "Kim của anh đâu?"
"Ở đây này." Angelo cười, đưa tay phải ra. Chỉ trong chớp mắt, bàn tay xương xương ấy hóa thành một mũi kim ánh lên sắc kim loại u tối.
Bạch Vi trợn tròn mắt, nhìn năm ngón tay hắn biến thành năm cây kim với độ lớn khác nhau. Những mũi kim ấy kéo theo sợi chỉ mảnh, linh hoạt xuyên qua tảo san hô, nhanh đến mức hoa cả mắt.
"Angelo..." Bạch Vi thì thầm, "Bản thể của anh... là kim sao?"
Hóa ra, ngay cả đồ vật vô tri cũng có thể có sinh mệnh. Không hiểu sao, Bạch Vi lại nghĩ đến người đánh xe bằng giấy trông tầm thường ở cổng Torii.
"Đương nhiên rồi," Angelo nói, "Chỉ là chúng tôi không thể tự tiến hóa giống chủng tộc của Brian. Muốn nói chuyện với cô thế này, tôi phải nhờ đến thứ khác."
"Thứ gì?"
"Ma thuật." Angelo đáp. "Đồ vật vô tri biến đổi về bản chất đều nhờ ma thuật. Trong một cơ duyên nào đó, ma thuật đã kích hoạt sinh mệnh của tôi, biến tôi từ một cây kim thành kẻ biết nói. Sid cũng vậy — ma thuật khiến cậu ta tỉnh dậy từ bức tượng. Nhưng nếu một ngày nào đó ma thuật biến mất, chúng tôi cũng chỉ có thể trở về hình dạng ban đầu thôi."
Trong lúc nói chuyện, Angelo đã may xong chiếc váy.
"Thử đi." Hắn nói.
Bạch Vi nhận lấy chiếc váy, nhẹ giũ ra. Váy san hô màu rượu vang khẽ lay động, như ánh huỳnh quang mịn màng chảy xuôi, đẹp đến mức chẳng giống vật phẩm nhân gian.
Cô nhanh chóng thay váy. Kích cỡ vừa khít hoàn hảo, đường nét mềm mại thanh thoát, từng chi tiết đều được Angelo xử lý gọn gàng tinh tế.
"Thế nào?" Bạch Vi nhấc gấu váy, xoay một vòng trước mặt Angelo.
Angelo ngồi trên bậc đá, chống tay lên đầu gối, cắn gọng kính cười: "Được đấy, Vi. Cô mặc thế này chẳng thua gì mấy cô gái múa đâu."
"Cảm ơn." Bạch Vi cười cong mắt.
Angelo hỏi: "Trời tối rồi, cô định mặc đẹp thế này đi đâu?"
"Mấy giờ rồi?" Bạch Vi bỗng căng thẳng.
Angelo ngẩn ra: "Bảy rưỡi. Sao vậy?"
"Opera sắp bắt đầu rồi!"
"Hả?"
Bạch Vi che mặt. Từ đây đến Quảng trường Tùng Hồ còn một quãng không ngắn, mà cô lại không có xe ngựa.
"Angelo?" Cô chợt nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
"Hử?"
"Anh... có may được một chiếc xe ngựa không?"
"......"
Tối hôm ấy, mười lăm phút trước khi 'Hồ Điệp Phu Nhân' khai màn, một cỗ xe ngựa xanh thẳm như biển sâu dừng trước Nhà hát Hoàng gia.
Khách khứa phát hiện cỗ xe ấy dường như tỏa ra một vầng sáng kỳ lạ, tựa ánh trăng thấm xuống đáy biển, từng gợn sóng li ti lăn tăn lan tỏa.
Từ trên xe bước xuống là một mỹ nhân phương Đông tóc đen mắt đen, dung nhan như tranh vẽ, váy đỏ rực lửa.
Cô đến một mình, không có bạn đồng hành, như yêu tinh dị quốc, tay nhấc gấu váy, dáng đi uyển chuyển thướt tha, hòa vào ánh đèn rực rỡ của nhà hát.
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 35: Váy đỏ
10.0/10 từ 47 lượt.
