Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Chương 151: Phá ma
“Lão sư…”
Tang Mộ lẩm bẩm đầy như không dám tin, hốc mắt cũng dần đỏ hoe.
Cảnh tượng trước Thiên Hải Lâu hôm ấy quá mức thảm liệt, mà bọn họ lại chẳng có lấy một cơ hội ra tay, đợi đến khi phản ứng lại thì chỉ có thể trơ mắt nhìn Phương Thốn Tâm chết trong tay Hung Nhưỡng. Dù cho Tang Mộ xưa nay vốn trầm ổn, tưởng như lạnh tình, nhưng ngày hôm ấy trong lòng cũng không kìm được bi phẫn ngập tràn, siết chặt nắm tay chỉ muốn báo thù cho Phương Thốn Tâm.
Dù đã mấy mươi ngày trôi qua, cái chết của Phương Thốn Tâm đối với bọn họ vẫn là nỗi ám ảnh nặng nề và đầy bi thương.
Nào có ngờ đâu, bọn họ thế mà vẫn còn cơ hội gặp lại nàng.
Cũng giống như năm xưa tại Mặc Thạch Vọng Hạc, nàng luôn xuất hiện vào những lúc nguy nan nhất, tựa như chiếc ô lớn che chắn phía sau mọi người, chống đỡ một phương trời đất. Dường như chỉ cần có nàng ở đó, mọi hiểm nguy đều sẽ hóa bình an.
Niềm vui sướng mãnh liệt khi bất ngờ hội ngộ cùng cảm giác an toàn ùa về trong tim khiến cả Dư Tùy và Tang Mộ đều trở nên phấn khích.
“Ta không thích người khác khóc lóc trước mặt mình đâu.” Phương Thốn Tâm yên lặng liếc mắt nhìn ra ngoài nhà kho, vừa day day ấn đường vừa nói.
Tang Mộ chớp mắt, cố nén đi giọt lệ đã trào đến khóe mi, chỉ có Dư Tùy là ra sức dụi mắt, khiến cả đầu mũi cũng đỏ ửng lên theo, nhưng rốt cuộc cậu vẫn không để nước mắt rơi xuống.
Đằng kia, Vân Tịch đã lẳng lặng kéo hai tên áo giáp đen bên ngoài vào trong rồi đóng cửa nhà kho lại, đổi lấy ánh mắt tán thưởng của Phương Thốn Tâm.
“Lão sư, người cũng nhận được tin cầu cứu của Đại Minh sao?”
Xác nhận Phương Thốn Tâm thực sự còn sống, Tang Mộ cuối cùng cũng hoàn hồn, tình huống đặc biệt nên nàng cũng chẳng màng tò mò chuyện trước kia nữa mà mở miệng đi thẳng vào vấn đề.
“Đại Minh cầu cứu ư?” Phương Thốn Tâm giơ tay đón lấy bộ y phục mà Vân Tịch vừa lột từ trên người tên áo giáp đen ném tới, rồi nhảy từ trên cao xuống.
“Hôm kia em nhận được tin cầu cứu cậu ấy truyền tới từ Học viện Cửu Hoàn.” Dư Tùy cũng đã thu lại tâm tình, trong mắt chỉ còn đầy vẻ hưng phấn, cậu vừa đưa ngọc truyền âm qua vừa nói: “Chẳng lẽ lão sư không phải vì Đại Minh mà đến đây sao?”
Phương Thốn Tâm nhận lấy ngọc truyền âm liếc qua một cái, lắc đầu hỏi: “Các em lén lút xuống núi đấy à?”
Tang Mộ và Vân Tịch nhìn nhau, đáp: “Vâng. Đại Minh cầu cứu quá đột ngột, em và Dư Tùy thứ nhất là không có bằng chứng xác thực cậu ấy xảy ra chuyện gì, thứ hai là những ngày này bầu không khí trong Ngũ tông rất nặng nề, căn bản không thể phân tâm lo việc khác, nên bọn em mới bàn bạc một chút, quyết định lẻn vào Học viện Cửu Hoàn thám thính tình hình trước rồi tính sau.”
“Các bạn học cũ ở Vọng Hạc của em cũng gặp tình trạng tương tự, những ai vào Học viện Cửu Hoàn đều dần dần mất liên lạc với bên ngoài.” Vân Tịch cũng lên tiếng, “Em cảm thấy có gì đó không ổn nên mới đi cùng họ, không ngờ nơi này lại cổ quái đến thế. Rõ ràng chỉ là nơi bồi dưỡng người tài cho Tiên quân vậy mà canh phòng nghiêm ngặt chẳng khác nào nhà tù, quả thực là cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.”
“Vậy các em làm thế nào mà bắt liên lạc được với Thẩm Khanh Y?” Phương Thốn Tâm vừa khoác áo choàng của đám lính gác lên người, vừa tiếp tục hỏi.
“Từ Xích Mạc đi tới đây trạm canh gác rất nghiêm ngặt, bọn em hoàn toàn không tìm ra cách lẻn vào. Cũng may nhờ Vân Tịch…” Tang Mộ nhìn về phía Vân Tịch, “Cậu ấy dùng quan hệ của Vân gia dò hỏi được chuyện Vọng Hạc Thành phụ trách vận chuyển vật tư cho Học viện Cửu Hoàn, bọn em mới tìm được Thẩm thành chủ nhờ giúp đỡ, để ngài ấy đưa bọn em vào học viện.”
“Hắn ta thế mà lại yên tâm để ba đứa các em lẻn vào cái nơi quỷ quái này sao?” Phương Thốn Tâm nhíu mày, trong thời gian ngắn không phân biệt được Thẩm Khanh Y là thật lòng muốn giúp, hay là đang đưa ba con cừu non này vào miệng cọp.
“Ngài ấy không yên tâm, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Ngay cả ngài ấy cũng chưa từng vào bên trong nội bộ học viện, chúng em hoàn toàn mù tịt về nơi này. Đại Minh gửi xong tin nhắn đó thì bặt vô âm tín, bọn em lo cho sự an nguy của cậu ấy và mấy người khác, thực sự không dám chậm trễ, chỉ đành mạo hiểm một phen.” Tang Mộ nói tiếp.
“Thành chủ Thẩm đã giao hẹn với bọn em rồi, bất luận có dò la được tin tức hay cứu được người hay không, đến lúc trời sáng bọn em đều bắt buộc phải rời khỏi học viện, ngài ấy sẽ tiếp ứng ở Xích Mạc. Bọn em và ngài ấy có dùng Phù Truyền Tống Tử Mẫu, lúc cần thiết có thể trực tiếp truyền tống đến bên cạnh ngài ấy.” Dư Tùy nhanh nhảu nói, dứt lời lại khó hiểu hỏi: “Lão sư… không tin tưởng Thành chủ Thẩm sao?”
“Hắn ta đã hợp tác với học viện, sao em biết được bọn họ không phải là cá mè một lứa?” Phương Thốn Tâm có chút trêu chọc nói, “Ngộ nhỡ hắn giả vờ giúp đỡ, thực chất là đưa các em vào miệng cọp, đến lúc bị bán rồi các em cũng chẳng biết chuyện gì xảy ra đâu.”
“……” Dư Tùy nghẹn lời.
“Nhìn cái mặt dọa người chưa kìa.” Phương Thốn Tâm chỉnh trang lại y phục, thấy vẻ mặt của cậu thì không khỏi buồn cười, “Đi theo sát ta, đừng có chạy lung tung.”
“Phương lão sư, người đến đây là vì…” Vân Tịch cũng đã mặc xong đồ, hạ giọng hỏi.
“Không phải chuyên vì Đại Minh, nhưng có lẽ mục tiêu cũng giống với các em.” Phương Thốn Tâm vừa nói vừa nhìn về phía cửa lớn nhà kho, “Bên ngoài có người tới rồi, đã chuẩn bị xong chưa?”
Cả ba người đều giật mình, bọn họ cũng đã vận dụng thần thức và ngũ quan của mình đến mức tối đa, nhưng lại chẳng hề nhận ra dị trạng bên ngoài, rốt cuộc lão sư đã phát hiện bằng cách nào?
“Hướng Đông Nam hai người, chính Bắc hai người, phía Tây hai người, giao cho các em.” Kể từ khi tiến vào Xích Mạc, Phương Thốn Tâm đã hoàn toàn mở nguyên thần của mình.
Nguyên thần cảnh giới Nguyên Anh viên mãn, đâu phải thứ thần thức yếu ớt khi vết thương chưa lành trước kia có thể so sánh được. Phương viên trăm dặm, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của nguyên thần nàng.
Xung quanh nhà kho thoạt nhìn không có gì bất thường, nhưng bốn tên giáp đen canh gác đã đi vào quá lâu mà chưa thấy ra, điều này khiến tên thủ lĩnh phụ trách canh giữ khu vực này cảm thấy không ổn.
Đám áo giáp đen tuần tra từ ba hướng khác nhau đang từ từ khép vòng vây về phía nhà kho, thế nhưng cửa kho bỗng nhiên mở toang, đèn đuốc tắt ngấm, bên trong một mảnh tối om. Ba bóng người tựa như quỷ mị vọt lên, lao vào màn đêm.
Nguy rồi!
Khi đám áo giáp đen đang bao vây nhà kho phát hiện bị tập kích thì đã quá muộn.
Bên ngoài nhà kho hoàn toàn nằm dưới sự bao phủ của nguyên thần Phương Thốn Tâm, nàng phân ra ba luồng linh thức rót vào cơ thể Dư Tùy, Tang Mộ và Vân Tịch, dùng nguyên thần của chính mình dẫn dắt ba người, khiến hành tung của đám giáp vệ kia hoàn toàn phơi bày trong thần thức của bọn họ.
Có sự dẫn dắt từ nguyên thần của Phương Thốn Tâm, ba người Dư Tùy, Tang Mộ và Vân Tịch cảm thấy đầu óc minh mẫn chưa từng thấy, động tác của đám áo giáp đen trong mắt họ dường như cũng trở nên chậm chạp, ngay cả những biến động hơi thở yếu ớt khi đối phương thi triển pháp bảo cũng bị họ dễ dàng bắt được, khiến trận chiến trong đêm này trở nên hoàn toàn áp đảo.
Dây gai trong tay Dư Tùy quấn chặt lấy hai kẻ địch, gai nhọn tiết ra độc dịch tiêm vào cơ thể đối phương; Tang Mộ hóa thành tàn ảnh, dùng chưởng làm dao, chém vào gáy đối thủ; Vân Tịch thì bắt quyết hóa băng, trong nháy mắt đã đóng băng đối thủ của mình.
Phương Thốn Tâm đi theo sau ba người, là người cuối cùng bước ra khỏi cửa kho.
Mỗi bước nàng đi, trên bầu trời lại có một con chim ưng con rối hóa thành tro bụi.
Chỉ trong chốc lát, khu vực bên ngoài nhà kho đã được dọn sạch, ba người lui về bên cạnh Phương Thốn Tâm, ánh mắt sáng ngời tràn đầy hưng phấn.
Chim ưng bay lượn trên cao rất nhanh chỉ còn lại một con, bị nguyên thần hùng mạnh của Phương Thốn Tâm khống chế.
“Lưu thống lĩnh, khu vực Tây Nam có bất thường, Huyền Ưng tuần tra chỉ còn lại một con.” Trong thạch thất cách nhà kho mười dặm, tu sĩ phụ trách giám sát toàn bộ khu vực báo cáo với nam nhân cao lớn mặc chiến giáp màu tím bên cạnh.
Chiến giáp màu tím, chính là trang bị thống nhất của Tiên quân.
Trước mặt hai người dựng một hàng mấy chục tấm vách ảnh, hình ảnh hiện lên trên đó là tình hình trong phạm vi mười dặm quanh doanh trại, thế nhưng mấy bức ảnh bích thuộc khu vực Tây Nam đều đã tối đen, chỉ còn lại một bức là vẫn còn hình ảnh.
“Liên lạc với đội Hắc Giáp Vệ phụ trách tuần tra khu vực đó.” Lưu thống lĩnh vừa trầm giọng ra lệnh, vừa nhìn về phía vách ảnh duy nhất còn hình ảnh kia.
“Không có hồi đáp.” Tu sĩ dưới trướng hắn nhanh chóng trả lời.
Mày Lưu thống lĩnh lập tức nhíu chặt, nhìn chằm chằm vào bức vách ảnh duy nhất còn sáng ở khu vực Tây Nam.
Hình ảnh này dường như có chút không đúng.
Mắt của chim ưng gắn ở ngay phía trước, theo hình ảnh hiển thị trên vách ảnh này, hướng bay của con chim ưng kia…
Chính là phòng điều khiển của bọn họ.
Ý nghĩ này vừa mới hiện lên trong đầu hắn, con chim ưng trong hình ảnh đã đâm sầm vào vách đá ngay phía trước.
“Không ổn!” Hắn quát lớn một tiếng, nhưng chưa kịp cảnh báo mọi người thì đã nghe thấy vách đá bên phải phòng điều khiển vang lên một tiếng nổ ầm trời.
Bức tường dày cộp bị người ta đập nát từ bên ngoài, kéo theo đó là vô số tia sét đan thành lưới giáng xuống, âm thanh chói tai vô cùng, đánh cho tất cả mọi người trong phòng trở tay không kịp, toàn bộ cơ quan pháp bảo từ trong ra ngoài thạch thất thế mà đều bị phá hủy sạch sẽ.
Trong cơn thịnh nộ, Lưu thống lĩnh nhanh chóng triệu hồi một tấm khiên ánh sáng màu tím chắn trước người, miễn cưỡng chống đỡ được sấm sét.
Ba người Dư Tùy, Tang Mộ và Vân Tịch xông vào từ lỗ hổng bị đập thủng trên tường, dây leo, băng phong và lưới kiếm, ba thuật cùng xuất, ra tay không chút lưu tình.
Đi theo Phương Thốn Tâm, chính là đơn giản và thô bạo như thế.
Tay trái Phương Thốn Tâm cầm Linh Tất Chùy, là người cuối cùng bay vào thạch thất, tay phải nắm chặt thành quyền, thân pháp tựa sao băng, giáng một đấm cực mạnh lên tấm khiên ánh sáng của Lưu thống lĩnh.
Tấm khiên bị đấm vỡ nát ngay lập tức, nhưng nắm đấm của Phương Thốn Tâm vẫn chưa chịu dừng lại, thuận đà giáng thẳng vào má trái Lưu thống lĩnh, đánh hắn bay ngược về sau, đập mạnh vào bức vách ảnh.
Cơn đau buốt óc như thể xương cốt nứt toác truyền đến, nửa khuôn mặt của Lưu thống lĩnh tức thì sưng vù như đầu heo. Hắn kinh hãi tột độ, cố gắng gượng dậy, trên người cũng bừng lên ám quang, cơ bắp bắt đầu phồng to, nhưng còn nhanh hơn cả hắn, chính là bàn tay của Phương Thốn Tâm.
“Ta khuyên ngươi đừng có dùng đến sức mạnh của dị thú.” Phương Thốn Tâm lạnh lùng nói, trong đáy mắt lóe lên tia sáng tím, tỏa ra sát khí kh*ng b* khiến người ta phải run rẩy.
Ám quang trên người Lưu thống lĩnh mất kiểm soát mà ảm đạm dần rồi tắt hẳn, khiến cơ thể hắn trở lại nguyên dạng. Hắn kinh hoàng nhìn người lạ mặt đang khoác y phục Hắc Giáp Vệ trước mắt.
Dị thú trong cơ thể hắn, vậy mà lại bị nguyên thần của nàng ta trấn áp.
Đây là chuyện chưa từng xảy ra.
“Các… các người là ai?” Hắn cố nén đau đớn hỏi.
Đằng kia, nhóm ba người Tang Mộ cũng đã khống chế được toàn bộ người trong thạch thất.
“Ngươi đừng quản bọn ta là ai.” Phương Thốn Tâm xách cổ hắn đứng dậy, lạnh giọng, “Đám học sinh đang ở đâu?”
“Bọn họ không ở trong doanh trại này.” Lưu thống lĩnh gian nan đáp, “Ở nội bộ học viện, nơi đó rất khó vào, ta khuyên các người đừng có đi nộp mạng…”
Lời còn chưa dứt, hắn đã bị giáng cho hai luồng sấm sét, đau đớn đến mức toàn thân run bần bật.
“Đừng nói lời thừa thãi. Ta hỏi cái gì, ngươi trả lời cái đó.” Phương Thốn Tâm mân mê cây Linh Tất Chùy đang tràn ngập điện tím trong tay, mặt không chút cảm xúc nói, “Tìm bản đồ của Học viện Cửu Hoàn ra đây.”
“Chỗ ta không có…” Hắn đau đến vã mồ hôi hột, nhưng vẫn cắn chặt răng nói.
Vừa dứt lời, lôi quang đã bò lan khắp người, giật cho hắn đau đến mức hai mắt trợn ngược, ngay cả dị thú trong cơ thể cũng quằn quại không yên, tựa như muốn khuấy nát lục phủ ngũ tạng của hắn.
Một lát sau, hắn thở hồng hộc, đầu đầy mồ hôi lạnh, run rẩy đưa ra một tấm thẻ ngọc: “Ta chỉ có bản đồ của doanh trại này, không có bản đồ khu vực nội bộ, muốn vào trong đó có thể đi qua con đường phía Bắc của doanh trại…”
Phương Thốn Tâm thu lấy thẻ ngọc, vừa định tiếp tục tra hỏi thì nghe thấy tiếng Vân Tịch vang lên sau lưng.
“Phương lão sư, mọi người mau nhìn này.”
Ánh mắt tiểu cô nương dừng lại trên một bức vách ảnh bên cạnh. Phương Thốn Tâm dùng lôi quang trói chặt Lưu thống lĩnh, xoay người bước tới trước vách ảnh đó, rũ mắt nhìn xuống.
Trên vách ảnh hiện lên một thao trường rộng lớn, chính giữa thao trường có ba chiếc xe đang đậu, xung quanh xe là vô số tu sĩ mặc giáp đen đang đứng, bọn họ nhân lúc đêm tối áp giải một nhóm người lên xe. Trời quá tối, hình ảnh trên tường lại hơi mờ, bọn họ không nhìn rõ đó là những ai.
Phương Thốn Tâm ấn một chưởng lên vách ảnh, điều khiển con chim ưng đang truyền hình ảnh kia bay thấp xuống, để nhìn rõ khung cảnh trên thao trường hơn một chút.
“Đại Minh?!”
Dư Tùy chợt thốt lên, chỉ vào người đang xếp hàng trong hình ảnh mà kích động không thôi, “Còn có cả Từ Dương nữa! Tìm thấy bọn họ rồi!”
“Đây là chỗ nào?” Phương Thốn Tâm lại lôi Lưu thống lĩnh tới, dúi mặt hắn vào trước ảnh bích hỏi.
“Đây… đây là cửa Bắc của học viện.” Lưu thống lĩnh nhắm mắt lại, đáp.
“Cửa Bắc? Bọn họ định đi đâu?” Phương Thốn Tâm tiếp tục ép hỏi.
“Ta không biết, ta chỉ phụ trách giám sát doanh trại này thôi, đây là chỉ thị của người bên trên, không đến lượt ta được quyền hỏi đến.” Lưu thống lĩnh hít sâu một hơi nói.
Thế nhưng đáp lại hắn, là cú sét đánh còn đáng sợ hơn lúc trước cùng giọng nói lạnh lẽo của Phương Thốn Tâm.
“Trước khi mở miệng hãy nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời, còn có lần sau, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng chết.” Phương Thốn Tâm lạnh lùng nhìn hắn, “Cánh cửa này có phải thông tới Hoành Nhận Sơn không? Các người muốn áp giải đám học sinh này tới Hoành Nhận Sơn để làm thức ăn cho dị thú, đúng không?”
Lời này vừa thốt ra, không chỉ Lưu thống lĩnh biến sắc, mà ngay cả ba người Dư Tùy cũng đồng thời tái mặt.
“Cái gì? Cho dị thú ăn?” Dư Tùy kinh hãi thốt lên, khó tin nhìn hình ảnh trên vách ảnh.
Đã nói là vào Học viện Cửu Hoàn để cống hiến cho quân đội, mưu cầu một tiền đồ xán lạn, hóa ra tất cả chỉ là một lời nói dối tày trời sao?
Vân Tịch và Tang Mộ cũng bị tin tức này làm cho chấn động đến mức khó mà hồi thần.
“Ngươi… thế mà lại biết?” Bên kia, Lưu thống lĩnh đã mở miệng.
“Dẫn ta tới chỗ đó.” Phương Thốn Tâm lười nói nhảm với hắn, trực tiếp xách hắn lên lao vút ra bên ngoài, chỉ bỏ lại một câu từ xa vọng lại: “Đừng để bọn chúng lên tiếng, dọn dẹp tàn cuộc xong thì qua tìm ta.”
*
Trên thao trường tối đen như mực, Đại Minh đứng trong hàng ngũ mà run như cầy sấy. Cậu nhìn Từ Dương đang đứng cách mình một hàng bị trùm đầu đen kín mít rồi bị áp giải lên chiếc xe hoàn toàn đóng kín. Xung quanh đều là Hắc Giáp Vệ tay lăm lăm pháp bảo có sát thương cực mạnh, chỉ cần bọn họ có dấu hiệu bỏ trốn là sẽ bị tiêu diệt không chút thương tình.
Cậu rơi vào nỗi sợ hãi cùng cực.
Chẳng bao lâu đã tới lượt cậu, có người thô bạo trùm chiếc mũ đen lên đầu cậu, trước mắt tức thì tối sầm, cậu cảm thấy mình như con cừu non chờ bị làm thịt, bị người ta lùa lên chiếc xe đi tới lò sát sinh.
Bên cạnh cậu chen chúc đầy những người bình thường giống như mình, cùng ăn cùng ngủ cùng huấn luyện, cũng từng cãi vã đánh nhau nhìn nhau không thuận mắt, nhưng tất cả mọi người trước sau đều ấp ủ cùng một ước mơ. Bọn họ tràn đầy nhiệt huyết tiến vào học viện, tưởng rằng sẽ có một ngày có thể hội ngộ với những người bạn ngày xưa ở Thiên Liệt, cho dù có chết, cũng là chết một cách oanh liệt hào hùng, chứ không phải như bây giờ, ngay cả cái chết cũng mờ ám không minh bạch.
Xe rất nhanh khởi động, bóng ma tử vong dần dần bao trùm lấy cậu.
Không biết đã đi bao lâu, cũng không biết xe chạy đi đâu, khi trước mắt khôi phục lại ánh sáng, cậu đã đứng trong một hang động xa lạ. Hang động rất nhỏ, nhưng mặt đất trải một lớp băng, tỏa ra hơi lạnh thấu xương, làm cho hàm răng cậu đánh vào nhau cầm cập. Phía sau truyền đến tiếng đóng cửa, cậu quay đầu nhìn lại, Hắc Giáp Vệ áp giải cậu tháo mũ trùm đầu ra rồi rời khỏi hang động, đóng sầm cánh cửa sắt nặng nề lại.
Trên cửa sắt có chừa một ô cửa sổ nhỏ dùng để quan sát tình hình bên trong, trong động không có nguồn sáng, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt vào từ ô cửa sổ nhỏ, khiến nơi này mờ mờ ảo ảo. Trên vách tường ngay phía trước dường như có xích một người, cậu dè dặt nhìn sang, lại nghe thấy một tiếng “keng” giòn tan, dường như là tiếng xích sắt tuột ra, người trên tường bước ra từ trong bóng tối, từ mơ hồ trở nên rõ ràng.
“Tráng Anh?!”
Nhìn thấy người bạn mất tích đã lâu, Đại Minh thốt lên kinh hãi.
Nhưng Tráng Anh trước mắt tuy mở mắt, nhưng dường như không nhận ra cậu, trong mắt như phủ một lớp màng đục, cử động cũng cứng ngắc vô cùng, cơ thể cậu ta ngược lại cường tráng hơn gấp mấy lần ban đầu, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên gần như muốn làm rách toạc y phục.
Đại Minh ý thức được điều gì đó, vừa liên tục gọi tên cậu ta, cố gắng đánh thức bạn tốt, vừa không ngừng lùi lại, cho đến khi lưng chạm vào cánh cửa sắt lạnh lẽo. Cậu rùng mình một cái, kinh hoàng nhìn Tráng Anh đã trở nên dữ tợn vặn vẹo đang ép sát trước mắt mình.
Y phục trước ngực Tráng Anh bị căng rách, lộ ra một gương mặt thú kinh khủng trên lồng ngực, gương mặt thú kia há to miệng, lộ ra hàm răng sắc nhọn, cắn phập về phía Đại Minh.
“A!!” Đại Minh hét lên thất thanh, ôm đầu ngồi thụp xuống.
Thế nhưng đau đớn trong dự liệu mãi vẫn chưa tới, cậu không khỏi hé mắt, nhìn qua khe hở ngón tay.
Tráng Anh không hề biến mất, chỉ lẳng lặng đứng trước mặt cậu, giống như bị đóng băng, con dị thú quỷ dị đáng sợ kia đang ngước mắt lên, nhìn chằm chằm về phía sau lưng cậu.
Đại Minh thở mạnh cũng không dám, chậm rãi quay đầu nhìn lên, thấy trong ô cửa sổ nhỏ đang mở trên cửa sắt có nhét một cục gì đó màu đỏ cam. Chưa đợi cậu nhìn rõ, vật nhỏ kia đã “bộp” một tiếng nhảy xuống, nảy từ trên đầu cậu xuống mặt đất trước mặt, làm cậu giật nảy mình.
Một nhóc con trong suốt giống như thạch rau câu, nhìn qua chẳng có chút sát thương nào.
Tráng Anh lùi lại hai bước, con dị thú trước ngực cậu ta gầm gừ một tiếng về phía vật nhỏ kia, tựa như loài dã thú đang cảm nhận được mối đe dọa.
Đáp lại nó, là hỏa thú đột nhiên bạo trướng.
Ánh cam rực rỡ bùng lên, tràn ngập cả căn phòng. Nhóc con trong nháy mắt hóa thành Hỏa Uyên Dị Thú khổng lồ, cái miệng đỏ lòm há to phun ra ngọn lửa hừng hực, dọa cho Đại Minh sợ đến mức lại ngồi bệt xuống đất.
Dị thú trên người Tráng Anh cũng lập tức co rúm lại chui tọt vào trong cơ thể, lồng ngực cậu ta nhanh chóng khép lại, khôi phục nguyên trạng.
Lúc này nhóc con mới chịu ngừng hù dọa, trở lại hình dáng ban đầu, quay đầu nhảy phóc lên đầu Đại Minh, nhún nhảy trên đó, dường như đang đắc ý khoe khoang chiến tích với người đứng ngoài cửa.
Đầu óc Đại Minh đã tê liệt, chẳng thể suy nghĩ được gì nữa.
Đúng lúc này, cánh cửa sắt được người bên ngoài nhẹ nhàng đẩy ra, một bóng người xuất hiện ngay ngưỡng cửa.
“Cái đồ ăn hại này, lăn qua đây, đừng có dọa học trò của ta sợ.” Một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Lão… lão sư…” Đại Minh ngẩn ngơ nhìn người đứng nơi cửa, còn chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy sau lưng nàng lại có một bóng người lách ra.
“Lão sư, đã giải quyết xong đám áo giáp đen bên ngoài rồi.”
Cậu không ngờ bức thư cầu cứu mình lén lút gửi đi trong vô vọng, thế mà lại thực sự mang cứu tinh đến cho mình.
“Đại Minh, đừng sợ, ta tới cứu em đây.” Phương Thốn Tâm sải bước tiến lên, đỡ Đại Minh dậy, “Có chuyện này cần hỏi, em có nắm được bố cục bên trong Học viện Cửu Hoàn không?”
Đại Minh trấn tĩnh lại một chút rồi mới gật đầu: “Em biết một phần ạ. Bên trong học viện chia làm khu học trò thường, là nơi ăn ở và huấn luyện của những sinh trò không có thiên phú như bọn em. Đi sâu vào trong nữa là Tứ Thánh Doanh, lúc Tráng Anh mới được chọn vào đó, bọn em từng lén đi thăm cậu ấy…”
Nhắc tới Tráng Anh, cậu lại ngoái đầu nhìn, thấy Tráng Anh vẫn đang đứng đờ đẫn tại chỗ, tâm trạng phức tạp nói tiếp: “Nội bộ Tứ Thánh Doanh chia làm bốn khu, canh phòng nghiêm ngặt hơn bên ngoài nhiều. Nằm ngay chính giữa Tứ Thánh Doanh là tháp phòng ngự của toàn bộ học viện…”
Cậu nói tuy không quá rõ ràng, nhưng cũng phác họa được một đường nét đại khái.
“Lão sư, có thể cứu được Tráng Anh không ạ?” Bên kia, Dư Tùy đã đi tới bên cạnh Tráng Anh, vẻ mặt đầy lo lắng hỏi.
Phương Thốn Tâm ngước mắt nhìn Tráng Anh đã hoàn toàn mất đi lý trí, một luồng nguyên thần hùng mạnh lập tức tràn vào ấn đường cậu ta. Chỉ trong thoáng chốc, lớp màng đục ngầu trong mắt Tráng Anh đã tan biến sạch sẽ.
Tráng Anh lấy lại được sự tỉnh táo, lập tức mềm nhũn ngã quỵ xuống đất, nước mắt trào ra.
Cậu nhận thức được tất cả mọi chuyện xảy ra bên ngoài, nhưng lại chẳng thể khống chế cơ thể mình, chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân suýt chút nữa đã nuốt chửng người bạn thân thiết.
“Tráng Anh, rốt cuộc Tứ Thánh Doanh là thế nào?” Phương Thốn Tâm không cho cậu thời gian để bình ổn tâm trạng, tình thế cấp bách, nàng bắt buộc phải nhanh chóng nắm rõ tình hình nơi này.
“Tứ Thánh Doanh cái quái gì chứ, đó căn bản là cái địa ngục ăn thịt người!” Cậu vừa quệt nước mắt vừa nghẹn ngào, “Bọn chúng chọn những học sinh có thiên phú đưa vào Tứ Thánh Doanh, nói cái gì mà bồi dưỡng trọng điểm, nhổ vào! Toàn là lũ lừa đảo! Bọn chúng coi chúng em như vật thí nghiệm, dùng để nghiên cứu dị thú ký sinh. Không phải ai cũng có thể dung hợp với dị thú, những người thất bại chỉ có một con đường chết, bị ném làm thức ăn cho dị thú, còn những ai dung hợp thành công thì sẽ biến thành con rối của Tứ Thánh Doanh, bị chúng khống chế sai khiến, trở thành cái gọi là Tứ Thánh Hắc Giáp Binh. Chúng em căn bản chẳng có quyền lựa chọn.”
Cậu ta vừa nói vừa nhìn về phía Đại Minh: “Còn những học sinh khác thì biến thành thức ăn nuôi dưỡng dị thú. Đáng thương cho tất cả mọi người đều bị che mắt bịt tai, vẫn còn mơ mộng hão huyền rằng một ngày nào đó sẽ được công thành danh toại…”
Dư Tùy nhổ toẹt xuống đất một cái, bắt đầu chửi ổng lên, mãi đến khi bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Phương Thốn Tâm mới chịu im lặng.
“Lão sư, còn Từ Dương thì sao?” Đại Minh bỗng nhớ tới Từ Dương, kinh hãi hỏi.
“Không sao đâu, Tang Mộ và Vân Tịch đang ở bên đó rồi.” Phương Thốn Tâm vừa trả lời vừa hỏi lại, “Lần nào bọn chúng cũng đưa nhiều người đến làm thức ăn cho dị thú thế này sao?”
Vừa rồi đi theo suốt một đường, đếm sơ qua thì nhóm học sinh thường này cũng phải hơn sáu mươi người.
“Không đâu, bình thường mỗi lần sẽ không quá mười người, để tránh bị học sinh phát hiện ra sơ hở.” Tráng Anh đáp lời, “Lần này là do thời gian trước mới nhập về một lứa dị thú mới, cần gấp thức ăn để nuôi dưỡng.”
Cậu ta chính là một trong những Hắc Giáp Vệ chịu trách nhiệm chăn nuôi dị thú, lúc bị khống chế là thân không do mình, nhưng mọi chuyện xảy ra bên ngoài cậu đều nắm rõ mồn một.
“Trong số đó có mẫu thể của dị thú Khu Năm mà năm xưa chúng ta từng gặp ở Vọng Hạc Thành không?”
“Có.” Tráng Anh gật đầu thật mạnh, “Ngoài ra, gần đây học viện đã tập hợp tổng cộng hai trăm tên Tứ Thánh Hắc Giáp Binh, hai ngày nay đều tập trung ở đây cho ăn, sau đó chia làm bốn đợt xuất phát đến Huyền Cơ Các. Em thuộc đợt cuối cùng gồm năm mươi người, tối mai sẽ xuất phát, chậm nhất là sáng ngày kia bắt buộc phải đến nơi, cho nên lần này mới đưa nhiều học trò tới đây như vậy.”
Phương Thốn Tâm lập tức nhíu mày, chẳng còn màng đến chuyện Thẩm Khanh Y là tốt hay xấu nữa. Nàng quả quyết đưa ra phán đoán và quyết định, quay sang nói với Dư Tùy trước: “Em liên lạc với Thẩm Khanh Y, đưa Từ Dương và Đại Minh ra ngoài, bảo Thẩm Khanh Y dẫn hai đứa đến Ly Dã hội họp với lão Đường.”
Sau đó nàng lại quay sang nói với Từ Dương, Đại Minh và Tráng Anh: “Tráng Anh ở lại đây với ta. Nhưng em phải vẽ lại bản đồ của Tứ Thánh Doanh và hang động ở Hoành Nhận Sơn, nhớ được bao nhiêu vẽ bấy nhiêu, để Từ Dương và Đại Minh mang ra ngoài đưa cho lão Đường.”
Sau khi dặn dò mấy người có mặt xong xuôi, nàng lại mở truyền âm, kết nối với lão Đường, hỏi thẳng: “Tô Đoạn Thủy liên lạc với ông chưa?”
“Liên lạc rồi, một trăm tu sĩ của Lôi Hi Tông đã đến Ly Dã.” Đầu bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp của lão Đường.
“Tốt. Ta đang ở trong nội bộ Học viện Cửu Hoàn và Hoành Nhận Sơn.” Một câu nói của Phương Thốn Tâm khiến đầu bên kia hít hà một hơi khí lạnh.
“Đến lúc trời sáng, Thẩm Khanh Y sẽ đưa hai người tới đó, ông nhớ tiếp ứng. Hai người đó nắm rõ tình hình bên trong Học viện Cửu Hoàn và Hoành Nhận Sơn, sẽ giúp ích cho mọi người. Bên ngoài giao cho ông và Tô Đoạn Thủy chỉ huy, ta sẽ ở lại đây nội ứng ngoại hợp với mọi người. Nhớ kỹ, đừng nói cho họ biết ta còn sống.”
Đánh bất ngờ mới dễ thành công, nàng vẫn chưa muốn tin tức mình còn sống bị truyền ra ngoài nhanh như vậy.
“Khi nào thì động thủ?” Lão Đường ưng thuận một tiếng rồi lại hỏi.
“Không vội, đợi tín hiệu của ta.” Phương Thốn Tâm trầm giọng nói.
Ngày kia… chính là ngày Diệp Huyền Tuyết lên Diệt Kiếp Đài chịu lôi kiếp.
Nàng cũng đang chuẩn bị lên đường đến Huyền Cơ Các.
Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Story
Chương 151: Phá ma
10.0/10 từ 29 lượt.
