Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 152: Huyền Cơ Biến (1)


Tuyết nhỏ rơi suốt đêm ở Huyền Cơ Các, bầu trời âm u, mây đen ép xuống thấp như muốn sập xuống đầu người ta. Lớp tuyết mỏng phủ lên mái hiên và những ngọn cây, càng tô điểm thêm vẻ u sầu cho Huyền Cơ Các vốn đã nặng nề không khí áp bức.


Ý lạnh thấu xương bất chợt hoành hành, dường như cảm nhận được hôm nay là một ngày đặc biệt.


Trên những tảng đá trơ trọi bên ngoài Cấm Trì đã kết một lớp băng dày, mấy cột băng rủ xuống từ đỉnh hang, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo âm u. Lâm Tụng xoa xoa tay, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm.


Là một tu sĩ, ông thừa sức chống chọi với chút giá lạnh này, nhưng hôm nay không biết vì sao lại cảm thấy lạnh toát từ đầu đến chân.


Lạnh thấu cả tâm can.


“Cái thằng ranh con này, về đến nơi xem ta xử lý thế nào!” Hắn lầm bầm mắng Dư Tùy vài câu.


Biết rõ hôm nay là ngày quan trọng, thế mà còn dám để lại thư rồi tự ý rời tông môn, đợi nó vác mặt về xem ông có lột da tên phản nghịch đó không.


Nghĩ đoạn, ông bước lên bậc đá dẫn vào Cấm Trì.


Sau lưng ông là mười tu sĩ mặc chiến giáp, toàn thân toát ra vẻ túc sát, ai nấy đều là cường giả của Tiên quân từng kinh qua chiến trường Thiên Liệt. Tất cả đều được tạm thời điều động từ Ngũ tông trở về, chuyên chuẩn bị cho buổi thẩm phán hôm nay để đề phòng xảy ra bất trắc.


Lần này, bọn họ đi theo hộ tống Lâm Tụng vào Cấm Trì áp giải phạm nhân.


Lâm Tụng vốn tính tình phóng khoáng, thích nói cười ồn ào, hôm nay lại khác hẳn ngày thường. Ông im lặng đưa lệnh bài trong tay cho đệ tử gác cửa, nhìn những cánh cửa của Cấm Trì lần lượt mở ra, nỗi sầu muộn trong mắt càng lúc càng sâu.


Vừa mới bước vào Cấm Trì, ông đã không kìm được mà thốt lên: “Tiểu Diệp Tử…”


Sống mũi và hốc mắt cay xè.


Diệp Huyền Tuyết ngồi một mình giữa hồ nước bẩn thỉu, y phục trắng đã sớm nhơ nhuốc, mái tóc dài rối tung xõa xuống. Hai sợi xích sắt to tướng xuyên qua xương tỳ bà hai bên vai y, vết máu loang lổ đã khô lại trên dây xích.


Duy chỉ có khuôn mặt kia là vẫn sạch sẽ tựa bạch tuyết.



Đôi con ngươi đen láy như bầu trời sâu thẳm, vài điểm sáng vụn vặt chẳng khác nào sao trời, đó là đôi mắt có thể nhìn thấu tâm can người đối diện.


Cũng chẳng biết từ bao giờ, đôi mắt vốn luôn tràn ngập sự lạnh lùng và vô tình của Diệp Huyền Tuyết đã lắng đọng vô vàn những cảm xúc phức tạp, khiến người ta đọc không hiểu, nhìn không thấu, nhưng lại vô thức bị hắn làm cho rung động.


Lâm Tụng càng nhìn trong lòng càng khó chịu.


Tuy danh nghĩa là sư huynh đệ, nhưng Diệp Huyền Tuyết cũng là đứa trẻ ông nhìn từ lúc còn nằm nôi mà lớn lên. Sư tôn quá bận rộn, luôn giao trách nhiệm chăm sóc Diệp Huyền Tuyết cho ông.


Ông từng dắt tay hắn khi còn bé, từng đẽo kiếm gỗ dạy hắn luyện kiếm, hắn gây họa cũng toàn đổ lên đầu ông… Dù ngoài miệng lúc nào cũng chê bai không dứt, nhưng đối với Lâm Tụng, hắn đã sớm là người thân thiết nhất.


Mà nay, ông phải tự tay đưa Diệp Huyền Tuyết lên Diệt Kiếp Đài.


“Lâm sư huynh.” Diệp Huyền Tuyết thấy ông đứng ở cửa, vẻ mặt bi thương nhìn mình chằm chằm thì còn gì mà không hiểu, hắn khó nhọc đứng dậy, nghiêm túc gọi một tiếng.


Mỗi cử động là một lần đau đớn kịch liệt ập tới, xích sắt kéo giật xương cốt như bị dao cùn cứa qua cứa lại, kinh mạch tắc nghẽn như bị ngàn mũi kim châm chích liên hồi. Động tác của hắn trở nên vô cùng chậm chạp, đi một bước lại phải dừng một chút.


Lâm Tụng thấy thế vội vung tay, biến hai sợi xích sắt thành móc cứng to cỡ ngón tay, tuy vẫn móc vào xương tỳ bà, nhưng ít ra cũng giúp hắn đi lại bớt đau đớn hơn.


“Đa tạ.” Diệp Huyền Tuyết nói lời cảm ơn.


Nghe giọng nói khàn đặc của hắn, Lâm Tụng đưa tay dụi mắt.


Khoảng cách chỉ vài bước chân mà Diệp Huyền Tuyết đi cực kỳ gian nan, mất hồi lâu mới tới được bên cạnh ông. Hắn gật đầu với ông một cái, rồi lướt qua người tiếp tục đi ra ngoài.


Bất ngờ, trong lòng bàn tay hắn bị ai đó len lén nhét vào một tấm bùa mỏng manh, hắn hơi sững sờ, ngước lên lại thấy Lâm Tụng đã đi lên phía trước, để lại một bóng lưng đơn độc.


“Nghịch tu Ngũ tông Diệp Huyền Tuyết, theo ta lên Diệt Kiếp Đài chịu thẩm vấn.”


Giọng nói vang dội truyền khắp bốn phương.


Diệt Kiếp Đài của Huyền Cơ Các nằm ở hướng chính nam, là ngọn núi hiểm trở quanh năm bị mây đen bao phủ. Trên đỉnh núi dùng đá Hỗn Độn làm đài, dựng chín cột vẫn thiết làm nhà lao, là hình đài duy nhất trên khắp Cửu Hoàn có thể dẫn lôi kiếp giáng xuống.



Trong cơ thể Diệp Huyền Tuyết phong ấn dị thú đứng đầu chiến trường Thiên Liệt là Hung Nhưỡng, đủ để đe dọa an nguy của cả Cửu Hoàn, còn đáng sợ hơn đám ác tu kia gấp bội.


Thế nhưng khi bóng dáng Diệp Huyền Tuyết xuất hiện dưới chân Diệt Kiếp Đài, bốn phương tám hướng lại truyền đến tiếng thở dài thổn thức.


“Diệp sư huynh…”


“Đại sư huynh…”


Lúc này Diệp Huyền Tuyết mới phóng mắt nhìn ra xung quanh.


Trận thế hôm nay rất lớn, các thượng tu của Ngũ tông như Thái Vi – Tư Khấu Tĩnh Viễn, Lôi Hi – Tiêu Tây Lâm, Trầm Uyên – Hải Túc, Vô Lượng – Tịch Thừa Thương đều đã có mặt. Đệ tử của họ tại Huyền Cơ Các cũng tề tựu gần như đông đủ, vây quanh cách Diệt Kiếp Đài hơn trăm bước chân. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía một mình hắn, trong đó có rất nhiều người mắt đã đỏ hoe, đặc biệt là các đệ tử ở vị trí của Vô Lượng Hải.


Diệp Huyền Tuyết trước kia tuy là con rối vô cảm trong tay Bùi Kính Xuyên, nhưng vẫn luôn tuân thủ quy tắc, làm một Đại sư huynh của Ngũ tông suốt hơn một trăm năm qua. Trong mắt mọi người, hắn có thiên phú xuất chúng, thực lực cao cường, tuy tính tình lạnh lùng xa cách, không gần nhân tình, nhưng những việc nên làm, những việc không phải phận sự của mình, hắn chưa từng bỏ sót một việc nào.


Dạy dỗ sư đệ sư muội mới nhập môn, dù là đệ tử tông môn khác cũng chưa bao giờ nề hà; đi khắp Cửu Hoàn trừ ác diệt ma, chém giết dị thú, hắn chưa từng than khổ một câu; trên chiến trường Thiên Liệt, hắn dẫn dắt hơn ngàn tu sĩ đối đầu dị thú, lập nên chiến công hiển hách, năm lần bảy lượt bất chấp nguy hiểm cứu đồng môn từ miệng dị thú trở về…


Từng việc từng việc, không phải chỉ một câu “bị Hung Nhưỡng ký sinh” là có thể xóa bỏ hoàn toàn.


Đệ tử có mặt tại đây, người chịu ơn huệ của hắn chiếm hơn ba thành, người từng cùng hắn kề vai chiến đấu chiếm ba thành, bốn thành còn lại cũng từng nhiều lần được hắn chỉ điểm.


Tuy Hung Nhưỡng tội đáng muôn chết, nhưng hôm nay thấy hắn bị hành hạ đến mức này trước Diệt Kiếp Đài, trong lòng ai nấy đều không đành lòng. Nhớ tới những điều tốt đẹp ngày xưa không ít đệ tử các tông dần đỏ mắt, nghẹn ngào gọi thành tiếng.


Một con rối mà làm được đến mức này, cũng coi như trăm năm qua không sống uổng phí.


Diệp Huyền Tuyết rất ít khi cười với người ngoài, nhưng hôm nay dưới chân Diệt Kiếp Đài này, hắn lại khẽ nhếch khóe môi với đám đông xung quanh, nở một nụ cười nhàn nhạt.


Nụ cười ấy dịu dàng ấm áp, giữa trời tuyết lạnh giá mây đen cuồn cuộn này, tựa như gió xuân lướt qua.


Ngay lập tức có không ít đệ tử không kìm được, cao giọng gọi to: “Diệp sư huynh!”


Có mấy người định xông lên trước Diệt Kiếp Đài, nhưng lại bị đệ tử Huyền Cơ Các canh gác bên dưới chặn lại.



Diệp Huyền Tuyết khẽ nhíu mày. Đệ tử Huyền Cơ Các y phần lớn đều đã gặp qua, tuy chưa chắc nhớ hết tên họ, nhưng người đã gặp thì hắn đều nhớ mặt. Thế nhưng hôm nay, những kẻ đứng trong ngoài Diệt Kiếp Đài này lại toàn là những khuôn mặt xa lạ.


Đang cảm thấy kỳ lạ, chân trời bỗng có mấy bóng người lướt tới, giọng nói uy nghiêm vang dội cũng theo đó vang lên.


“Đệ tử Vô Lượng Hải Diệp Huyền Tuyết, chịu sự ký sinh của dị thú Thiên Liệt Hung Nhưỡng, đã trở thành con rối của dị thú, tàn hại đồng môn phạm vào tội ác tày trời. Hơn nữa Hung Nhưỡng bản tính hung tàn, từng là dị thú mạnh nhất Thiên Liệt, khiến Tiên quân Ngũ tông ta tử thương vô số. Hôm nay Bản tọa lấy danh nghĩa Thống soái Tiên quân Ngũ tông và Tông chủ Huyền Cơ Các, thông cáo thiên hạ, trục xuất Diệp Huyền Tuyết khỏi Ngũ tông, thi hành lôi kiếp trên Diệt Kiếp Đài để tru diệt Hung Nhưỡng, bảo vệ sự an ninh của Cửu Hoàn.”


Bùi Kính Xuyên lơ lửng giữa không trung, tiếng nói vang vọng đất trời: “Đưa Diệp Huyền Tuyết lên Diệt Kiếp Đài!”


Tuy đã sớm biết kết quả này, nhưng nghe thấy lời tuyên án đanh thép ấy, đám đệ tử vẫn không khỏi thổn thức xót xa.


Lâm Tụng thở dài, vừa định bước tới đưa Diệp Huyền Tuyết lên đài thì trước mắt lóe lên một luồng ánh bạc chói lòa, kiếm khí sắc bén hóa thành cuồng phong đẩy lui mọi người trước Diệt Kiếp Đài.


Một thanh trường kiếm cắm phập xuống mặt đất Diệt Kiếp Đài, vang lên tiếng “keng” chói tai.


“Ta xem ai dám?”


Tịch Thừa Thương đáp xuống đất, nhìn Diệp Huyền Tuyết một cái rồi lạnh lùng đối mặt Bùi Kính Xuyên.


“Nó là đệ tử Vô Lượng Hải của ta, cũng là đệ tử của Tịch Thừa Thương ta, cho dù muốn trừng phạt thì cũng là về Vô Lượng Hải ta, dựa vào đâu mà chịu hình phạt của Huyền Cơ Các các ngươi tại đây? Ngươi giam cầm nó mấy chục ngày, một lời giải thích đầu đuôi cũng không có liền muốn định tội nó, ta không đồng ý!”


“Tịch Tông chủ, hôm nay Tông chủ bốn tông cùng Tây Lâm Thần Quân đều tề tựu tại đây, kết quả này cũng là do tu sĩ Ngũ tông chúng ta cùng nhau thương nghị quyết định. Ta biết hắn là ái đồ của ngươi, ngươi không nỡ nhìn hắn hồn phi phách tán dưới lôi kiếp, nhưng ta nào có nhẫn tâm? Hắn là đệ tử của ngươi, nhưng cũng là người thân thiết nhất của ta!”


Bùi Kính Xuyên nghe vậy dường như chẳng hề bất ngờ, chỉ đưa mắt nhìn quanh ba người khác đang lơ lửng bên cạnh mình, trầm giọng đau đớn nói: “Đầu đuôi sự việc này liên quan rất rộng, ta tự sẽ cẩn thận điều tra chứng thực, cho tất cả mọi người một lời giải thích thỏa đáng. Nhưng sự tồn tại của Hung Nhưỡng đã là đại họa của Cửu Hoàn, chúng ta cần phải nhanh chóng tiêu diệt nó mới an lòng người! Hai việc này không hề xung đột với nhau.”


“Bớt nói lời thừa thãi, tội danh này ta sẽ không nhận, nếu các người thực sự muốn xâm phạm Vô Lượng Hải của ta, cứ việc thử xem! Hôm nay ta nhất định phải đưa nó đi, kẻ nào dám ngăn cản, trước hết hãy hỏi qua kiếm trong tay ta!”


Tịch Thừa Thương nhìn thấu đối phương rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, nói nhiều ở đây cũng vô dụng, nàng dứt khoát vung ngang kiếm, tiên uy cùng sát khí cuồn cuộn tràn ra.


Các đệ tử Vô Lượng Hải đi theo sau bà cũng nghiêm túc dàn trận đón địch, ai nấy đều triệu rồi pháp bảo.


“Được, nếu ngươi đã cố chấp muốn đối đầu với bốn tông, ta sẽ chiều đến cùng!” Bùi Kính Xuyên sa sầm mặt mày, vung cây Phần Thiên Tiên Kích, “Chư tu Huyền Cơ nghe lệnh, hành hình hôm nay không cho phép bất cứ kẻ nào phá hoại, kẻ nào trái lệnh, giết không tha!”



Bên kia, Tịch Thừa Thương cũng đã hóa ra kiếm trận rợp trời, mũi kiếm hướng thẳng về phía Bùi Kính Xuyên.


Cả hai đều là những tu sĩ đỉnh cao của Cửu Hoàn, còn chưa chính thức giao tranh, tiên uy lừng lẫy đã bao trùm toàn bộ Huyền Cơ Các. Mây đen chân trời cuồn cuộn đổi thay, sát khí cùng nộ ý khiến tất cả người đứng xem đều lạnh toát sống lưng, những kẻ tu vi yếu một chút đã không chống đỡ nổi mà phải quỳ một gối xuống đất.


Trận chiến này nếu nổ ra, Huyền Cơ Các ít nhất sẽ bị hủy hoại ba phần.


Thế nhưng trong khoảnh khắc nhanh như chớp giật, một luồng ánh sáng u tối lại b*n r* từ sau lưng Tịch Thừa Thương, cùng với hơi thở chí âm chí hàn nhắm thẳng vào giữa lưng nàng.


“Sư tôn, cẩn thận!” Diệp Huyền Tuyết đột nhiên hét lớn, ném mạnh vật đang nắm chặt trong tay ra.


Tấm bùa mà Lâm Tụng lén đưa cho hắn dùng để chống đỡ lôi kiếp giữ mạng, nay hóa thành một tấm khiên vàng rơi xuống sau lưng Tịch Thừa Thương, thay nàng đỡ đòn đánh lén này.


Ánh sáng u tối va vào khiên vàng, cả hai cùng vỡ tan. Tịch Thừa Thương cũng quay người lại, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ và căm hận nhìn chằm chằm kẻ ra tay sau lưng mình, thốt lên: “Thiệu Hàm Sơn?!”


“Thiệu tướng quân?” Ngay cả đệ tử Vô Lượng Hải cũng khó tin nhìn người vừa ra tay.


Người đó chính là tu sĩ có địa vị chỉ đứng sau Tịch Thừa Thương tại Vô Lượng Hải, sư thúc của Diệp Huyền Tuyết, đồng thời cũng là Phó soái Tiên quân, Viện trưởng Học viện Cửu Hoàn – Thiệu Hàm Sơn.


“Các vị! Ta đứng ra làm chứng, những lời Cơ Linh Di nói hoàn toàn là sự thật! Đám dị thú kia hiện giờ đều đang ở trong Vô Lượng Hải của ta!”


Lời này vừa thốt ra, bốn phía đều chấn động!


Bên kia, Diệp Huyền Tuyết dốc toàn lực ném lá bùa đi, đã chẳng còn chút sức lực nào để chống đỡ cơ thể đứng dưới chân Diệt Kiếp Đài nữa. Cổ họng dâng lên vị tanh ngọt phun ra một ngụm máu, cơ thể cũng suýt ngã quỵ, may mắn được một đệ tử đang đứng trước Diệt Kiếp Đài chuẩn bị áp giải lên đài đỡ lấy.


Đệ tử kia mặc y phục Huyền Cơ Các, tóc dài buộc gọn, nãy giờ vẫn luôn cúi đầu đứng một bên, lúc này mới ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau.


Gương mặt này bình thường chẳng có gì nổi bật, nhưng đôi mắt kia lại sáng đến lạ kỳ.


Diệp Huyền Tuyết chỉ nhìn thoáng qua, trong lòng bỗng chấn động dữ dội.


Người trước mặt lại lặng lẽ đưa ngón tay lên môi, ra hiệu im lặng.


Diệp sư huynh, nàng đến rồi.


Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Story Chương 152: Huyền Cơ Biến (1)
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...