Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 140: Sát tâm


Cửa đá vừa mở, đám người câm như phát điên lao lên bậc thang đá, tháo chạy về phía đại sảnh bên trên. Ba người Phương Thốn Tâm nhận nhiệm vụ cắt đuôi, đợi Tiểu Ngũ ném nốt mảnh thi thể cuối cùng xuống vực, cả ba mới phi thân lướt lên trên.


Thế nhưng lính canh bên ngoài đã phát hiện dị thường bên dưới, lập tức ấn cơ quan đóng cửa, cánh cửa đá dày nặng ầm ầm khép lại. Khi ba người đuổi tới nơi, khe cửa chỉ còn lại một khe hở hẹp vừa đủ một người lách qua. Diệp Huyền Tuyết nhanh như chớp giật, lao lên đầu tiên chen vào giữa hai cánh cửa, vận kình vào song chưởng chống lên cửa đá, gồng mình đẩy mạnh sang hai bên, ngăn không cho cửa đá khép lại.


Lính canh thấy thế lập tức gọi pháp bảo, cơ quan cung nỏ bố trí bốn phía đại sảnh cũng đồng loạt nhắm thẳng vào Diệp Huyền Tuyết, đồng loạt bắn về phía ngực hắn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen vụt lao ra từ bên sườn hắn, kèm theo đó là một luồng khí hùng hậu trào dâng, đánh rơi toàn bộ tên nỏ đang bắn tới trước ngực hắn. Bóng đen kia lại dùng tốc độ nhanh như sấm sét lao đến bên cạnh tên lính canh đứng đầu, ra tay chính là sát chiêu, một tay bóp chặt yết hầu tên lính, dùng sức vặn mạnh, tên kia lập tức mềm oặt ngã xuống đất.


Phía bên kia, Tiểu Ngũ cũng theo đó lao ra, phân thân thành ba, nghênh chiến với đám tu sĩ thủ vệ đang ùa tới từ bốn phía. Diệp Huyền Tuyết thấy mọi người đã an toàn rời khỏi bậc thang đá, thu tay lách người qua khe cửa. Cửa đá ầm một tiếng đóng sập lại, lúc này Diệp Huyền Tuyết đã lơ lửng giữa không trung đại sảnh, quanh người nổi lên vô số mảnh sắc nhọn. Dưới sự điều khiển của hắn, băng lăng bay tứ tán, nghênh đón đợt tấn công thứ hai từ cơ quan cung nỏ bốn phía.


Những mũi băng sắc bén chém đôi tên nỏ, sau đó lao thẳng vào các cơ quan ẩn trong tường và trên trần nhà, lần lượt phá hủy từng cái một.


Ngay lúc hắn đang chuyên tâm đối phó, sau lưng Diệp Huyền Tuyết chợt lóe lên một bóng người, mũi dùi sắc lạnh nhắm thẳng vào hậu tâm hắn định đâm xuống, nhưng động tác của kẻ đó bỗng khựng lại. Một dải roi mềm từ xa bay tới, quấn chặt lấy cổ kẻ đánh lén, Phương Thốn Tâm dùng sức giật mạnh, roi dài cuốn lấy cổ đối phương quất văng cả người hắn đi.


Khi rơi xuống đất, kẻ kia đã gãy xương cổ, đầu ngoẹo sang một bên mà chết, lúc này Phương Thốn Tâm mới nhảy đến sau lưng Diệp Huyền Tuyết, đứng tựa lưng vào nhau, cười nói một câu: “Thực lực cuối cùng cũng mạnh hơn Giang Tịnh rồi, không đến nỗi bắt ta phải cõng chàng nữa.”


Diệp Huyền Tuyết quay đầu giũ tay áo, một mũi băng từ trong tay áo bay ra, sượt qua tóc mai Phương Thốn Tâm, găm thẳng vào họng cơ quan đen ngòm ngay phía trước mặt nàng, đáp lại: “Quá khen.”


Đằng kia Tiểu Ngũ đã đánh bại ba tên lính canh, cao giọng hỏi: “Bây giờ đi hay ở?”


Hai bên đông tây của đại sảnh không biết đã mở ra hai cánh cửa nhỏ từ lúc nào, các tu sĩ mặc y phục lính canh đang liên tục lao ra, tấn công về phía ba người.


“Động tĩnh lớn thế này, Cơ Linh Di chắc chắn đã phát hiện, nơi này không thể ở lâu.” Diệp Huyền Tuyết phất tay đánh ra một con băng long về phía cửa đông.


Nơi băng long đi qua, sương tuyết bao phủ, đám tu sĩ đều bị đóng băng tại chỗ.


Phương Thốn Tâm nhìn quanh bốn phía, chợt hô lên: “Khoan đã.”


Dứt lời, nàng phi thân lướt đến sau cột đá ở góc đại sảnh, từ chân cột túm lấy một người lôi ra.


Kẻ đó đã sớm chứng kiến thủ đoạn của Phương Thốn Tâm trong đại sảnh, tự biết không phải đối thủ, đang run lẩy bẩy trốn trong góc cầu nguyện không bị sát thần này để mắt tới, nào ngờ sự đời trớ trêu, vẫn bị nàng tóm lấy yết hầu xách lên.



“Nói, sổ sách ghi chép ở đây cất nơi nào?” Phương Thốn Tâm trầm giọng hỏi.


Người nàng đang túm trong tay chính là tên tu sĩ lúc nãy điểm danh ghi chép trong sảnh, Phương Thốn Tâm đoán hắn chính là kẻ phụ trách văn thư sổ sách ở nơi này.


Kẻ đó ho khan hai tiếng, run rẩy chỉ tay về phía cửa nhỏ bên đông.


“Tốt nhất đừng lừa ta, nếu không ngươi sẽ chết rất đau đớn đấy.” Phương Thốn Tâm đe dọa một câu, rồi xách hắn lao về phía cửa đông.


Diệp Huyền Tuyết và Tiểu Ngũ cũng không hỏi nhiều, phi thân lướt theo sau nàng. Trong tay Diệp Huyền Tuyết đã hóa ra một thanh băng kiếm, mũi kiếm hướng về phía trước, mấy con băng long gầm thét lao ra, lướt qua người Phương Thốn Tâm tràn vào cửa đông. Sau mấy tiếng “ầm ầm” vang dội, đám tu sĩ đang xông ra từ bên trong đều bị chấn lui, Tiểu Ngũ thì chặn hậu cho hai người, ba phân thân tựa như ba bóng ma, liên tục bức lui những kẻ truy đuổi phía sau.


Ba người phối hợp ăn ý, sau khi lướt vào đường đạo cửa đông thì một mạch tiến thẳng, đến ngay đích.


“Chính… chính là chỗ này.” Tên tu sĩ kia run lẩy bẩy chỉ vào gian phòng đá u tối trước mặt, nói năng cũng không còn lưu loát.


Phương Thốn Tâm đứng bên ngoài cảm nhận một lát, xác nhận bên trong có tỏa ra khí tức của Án Hạp, mới ném người kia cho Tiểu Ngũ: “Ngươi trông chừng hắn.”


Dứt lời nàng nhìn sang Diệp Huyền Tuyết, chưa đợi nàng mở miệng, Diệp Huyền Tuyết đã nói trước: “Ta hộ pháp cho nàng. Nhưng nàng phải nhanh lên, không còn thời gian nữa đâu, Lâm sư huynh truyền âm báo Cơ Linh Di đã quay lại rồi.”


Phương Thốn Tâm gật đầu, không nói thêm lời thừa thãi, xoay người bay vào thạch thất.


Gian phòng lưu trữ trước mắt không khác biệt mấy so với ở Thiên Hài Tư, Phương Thốn Tâm đưa tay ấn lên Án Hạp, nhắm mắt rót linh thức vào. Trong giây lát, trước mắt nàng hiện lên một biển xanh biếc, vô số văn tự và con số tràn vào trong não, nàng không dừng lại ở đó mà điều khiển linh thức đi sâu vào trong, cho đến khi nhìn thấy một khu vực bị phong tỏa bởi mấy tấm phù ấn màu vàng.


Phù văn Lôi nhãn màu tím chợt hiện lên, khu vực bị phong tỏa trong Án Hạp ngay lập tức được mở ra.


Quả nhiên là vậy.


Bên ngoài, một luồng uy áp tựa núi cao ập đến bao trùm tất cả, từ đầu kia lối vào vang lên tiếng phượng hót lảnh lót, ngọn lửa vàng rực hóa thành phượng hoàng xuyên qua lối. Trong khoảnh khắc, băng tuyết bao phủ lối vào tan chảy, ngọn lửa với thế như chẻ tre lao thẳng vào thạch thất lưu trữ.


Tiểu Ngũ ngay cả cơ hội đánh trả cũng không có, lập tức bị chấn bay, tên tu sĩ hắn đang túm chặt trong tay lại càng không thể chống đỡ, dưới ngọn lửa hừng hực hóa thành một cái xác khô. May mà trong lúc nguy cấp, Diệp Huyền Tuyết một tay đỡ lấy Tiểu Ngũ, tay kia ném ra một mảnh băng sáu cạnh, mảnh băng nhanh chóng hóa thành tấm khiên băng triệt tiêu sức mạnh của ngọn lửa.


“Cơ Linh Di đến rồi! Nhanh, kích hoạt pháp trận dịch chuyển, chúng ta phải đi ngay.” Diệp Huyền Tuyết vừa chống đỡ đòn tấn công của Cơ Linh Di, vừa trầm giọng giục.



“Nhưng mà…” Tiểu Ngũ liếc nhìn Phương Thốn Tâm vẫn đang nhắm nghiền mắt.


“Không có nhưng nhị gì cả!” Diệp Huyền Tuyết quát lớn.


Băng long đã bị đối phương đánh tan, một vũng nước màu xanh biếc từ từ chảy vào thạch thất, kèm theo vài tiếng gầm trầm đục, hơi thở quỷ dị cũng theo đó tràn tới.


Nếu không đi ngay, e rằng sẽ không kịp nữa, Cơ Linh Di đã thả ra con dị thú không rõ tên kia rồi.


“Làm theo lời huynh ấy.” Phương Thốn Tâm vẫn nhắm mắt, mở miệng nói.


Tiểu Ngũ gật đầu, cắn răng lùi ra sau lưng Diệp Huyền Tuyết, gọi ra pháp bảo dịch chuyển đã thiết lập xong từ trước.


Đó là pháp bảo bảo mệnh mà Trác gia đưa cho hắn, khác với pháp bảo dịch chuyển thông thường, thứ này có thể xé rách không gian tạo ra khe hở.


Một khe nứt tối tăm từ từ mở ra ngay giữa thạch thất, Diệp Huyền Tuyết tung ra một luồng bão tuyết dữ dội, đánh về phía con quái vật khổng lồ đã tràn đến cửa, nhưng lại bị con quái vật kia húc nát. Khối nước xanh biếc nhân cơ hội ùa vào thạch thất, vồ lấy ba người đang đứng trước khe nứt, nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, cả ba người cùng với khe nứt đều biến mất khỏi thạch thất.


Một lát sau, ngọn lửa lao vút vào phòng, hóa thành hình dáng Cơ Linh Di.


Đôi mắt lạnh lẽo quét qua phòng đá đã sớm không còn một bóng người, giữa trán bà ta hiện lên vẻ bạo ngược và sát ý nồng đậm.


*


Đầu bên kia của khe nứt mở ra bên ngoài Thái Thương Lâm của Huyền Cơ Các, Diệp Huyền Tuyết kéo Phương Thốn Tâm bay ra, cùng với Tiểu Ngũ bay thẳng vào trong rừng.


Rừng trúc thanh u được màn đêm bao phủ, một vẻ tĩnh mịch an yên. Ba người vừa thoát chết trong gang tấc đều thở hổn hển, cuối cùng cũng trút được gánh nặng.


Tiểu Ngũ vẫn còn sợ hãi lau mồ hôi, giọng ồm ồm nói: “Cơ Linh Di phát hiện ra chúng ta rồi, làm sao đây? Liệu bà có đuổi theo không?”


“Sẽ không.” Phương Thốn Tâm và Diệp Huyền Tuyết đồng thanh đáp.


Hai người nhìn nhau một cái, rồi Diệp Huyền Tuyết giải thích: “Những chuyện mờ ám đó không thể để lộ ra ánh sáng, dù biết là do chúng ta làm, bà ta cũng sẽ không ra tay ngoài sáng, tránh để lộ tội ác của mình. Thứ chúng ta cần đề phòng là bà hạ sát thủ trong tối.”



Tiểu Ngũ gật đầu, chợt hỏi lại: “Chúng ta đã phát hiện ra tội ác của bà ta, hay là báo cho Bùi soái biết?”


“Vô dụng thôi, bà ta đã phát hiện có người lẻn vào ám cung, làm sao còn giữ lại lối ra vào cho người khác điều tra nữa?” Diệp Huyền Tuyết nói: “Tội danh lớn như vậy, nói miệng không bằng chứng, Cơ Linh Di lại giữ chức vụ quan trọng, cho dù là Bùi nguyên soái cũng không thể tùy tiện bắt người.”


“Đáng chết!” Tiểu Ngũ giật phăng tấm rèm che mặt ném mạnh xuống đất: “Không có bằng chứng, chẳng lẽ cứ thế bỏ qua sao?”


“Ai bảo ngươi là không có chứng cứ?” Phương Thốn Tâm giơ tay lên, trong lòng bàn tay nắm chặt một miếng ngọc bài nhỏ: “Ta đã kịp sao chép lại ghi chép bọn chúng nuôi dưỡng dị thú từ trong Án Hạp, bên trên đều có pháp ấn của Cơ Linh Di.”


Thông tin trong án hạp quá đồ sộ, e là ghi chép về việc nuôi dưỡng dị thú trong suốt mấy chục năm, thậm chí cả trăm năm qua. Nhìn số lượng, e rằng không chỉ có mỗi một con mẫu thể Khu Năm. Tuy nhiên, những thông tin có thể chứng minh hành vi của Cơ Linh Di đều bị phong ấn trong khu vực riêng tư của bà ta. Thời gian dành cho Phương Thốn Tâm quá ngắn ngủi, không đủ để nàng xem hết toàn bộ nội dung, chỉ đành chọn lọc vài thông tin đắt giá nhất có thể làm bằng chứng để sao chép lại.


Thật đáng tiếc, nàng vẫn muốn tra cứu cho rõ ràng, giữa Thiên Hải Lâu và thôn Kim Tê rốt cuộc có mối quan hệ gì.


“Tuyệt quá! Như vậy là chúng ta có thể bẩm báo lên Bùi nguyên soái rồi!” Tiểu Ngũ mừng rỡ, chuyến mạo hiểm này coi như không uổng phí.


“Vẫn chưa được!” Phương Thốn Tâm và Diệp Huyền Tuyết lại một lần nữa đồng thanh lên tiếng.


“……”


Sắc mặt Tiểu Ngũ lập tức tối sầm, hắn nhìn hai người từ trên xuống dưới, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở đôi tay vẫn còn đang nắm chặt lấy nhau của bọn họ: “Hai người các ngươi đủ chưa hả! Buông tay nhau ra trước đi đã!”


Dứt lời, hắn vung chưởng bổ mạnh vào chỗ hai bàn tay đang nắm chặt.


Hai người vội vã rụt tay về, lúc này mới nghe giọng điệu châm chọc quái gở của Tiểu Ngũ: “Tại sao lại chưa được?”


Phương Thốn Tâm lại trao đổi ánh mắt với Diệp Huyền Tuyết, rồi mới đáp: “Bởi vì… Cơ Linh Di không phải là kẻ chủ mưu, bên trên bà ta chắc chắn vẫn còn một người nữa!”


Với thân phận của Cơ Linh Di, người có thể sai khiến được bà ta, ngoại trừ các Tông chủ của Ngũ tông ra thì không thể là ai khác, trước khi xác định được kẻ chủ mưu cuối cùng, bằng chứng này chưa thể giao ra ngay được.


“Được rồi, chuyến đi này mọi người đều đã mệt mỏi, Thái Thương Lâm hiện tại vẫn an toàn, hai người tạm thời ở lại đây nghỉ ngơi đi.” Diệp Huyền Tuyết nói: “Việc này chúng ta cần phải bàn bạc kỹ lưỡng hơn.”


Phương Thốn Tâm nghe vậy liếc nhìn Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ nhún vai: “Địa bàn tình nhân của ngươi mà ta cũng được hưởng sao? Tốt quá.”



Dứt lời, hắn đặt mông ngồi phịch xuống, ngả ngớn dựa vào pháp tọa, một mình chiếm trọn cả đài sen.


*


Màn đêm đã đặc quánh, ngọn lửa đan hỏa hung tàn đã tắt hẳn, trận pháp dịch chuyển giấu bên dưới ngọn lửa cũng đã bị người ta xóa sạch dấu vết.


Xử lý xong xuôi mọi việc, Cơ Linh Di mới bước vào mật thất, đứng trước một tảng đá lớn bắt quyết thi pháp. Tảng đá trong giây lát hóa thành mặt gương, trong gương hiện lên bóng người đang ngồi trên pháp tọa cao ngất.


Kẻ đó bị bóng tối bao trùm, không nhìn rõ khuôn mặt, chỉ có đôi mắt b*n r* tia sáng quỷ dị, toát lên hơi thở nhiếp hồn đoạt phách.


“Nơi nuôi thú đã bị Phương Thốn Tâm và Diệp Huyền Tuyết phát hiện rồi.” Cơ Linh Di không nói thừa nửa lời, chỉ chắp tay cúi người bẩm báo: “Không thể để Phương Thốn Tâm sống nữa, có cần…”


Kẻ kia phất tay, ra hiệu cho Cơ Linh Di im miệng.


“Ngươi dăm lần bảy lượt đều thất bại, lần này không cần ngươi ra tay nữa.” Một giọng nói không nam không nữ vang lên, lanh lảnh chói tai không giống người bình thường: “Muốn giết Phương Thốn Tâm thì có gì khó? Kẻ có thể giết ả, vẫn luôn ở ngay bên cạnh ả đấy thôi.”


Cơ Linh Di kinh hãi: “Ý ngài là…”


Dưới cái nhìn u tối của đối phương, câu nói đành bỏ dở giữa chừng.


Vầng trăng khuyết ẩn mình sau lớp mây dày, ngọn núi của Huyền Cơ Các chìm vào bóng tối vô tận, ngay cả bên ngoài Thái Thương Lâm cũng trở nên u thâm tĩnh mịch lạ thường.


Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ đều đã bắt đầu điều tức đả tọa, riêng Diệp Huyền Tuyết vẫn một mình lơ lửng trên không trung Thái Thương Lâm, rũ mắt nhìn xuống Phương Thốn Tâm đang ở sâu trong rừng trúc.


Cứ lặng lẽ ngắm nhìn như vậy hồi lâu, hắn mới siết chặt khối hàn băng trong tay, phi thân lướt ra khỏi Thái Thương.


Khối hàn băng đó là thứ hắn đã lén lút đục lấy từ trong băng cung nuôi dưỡng dị thú của Cơ Linh Di.


Đó là Vạn niên băng tinh lấy từ sâu dưới đáy Vô Lượng Hải, có thể phong ấn vạn vật, cứng rắn tột cùng, là bí bảo của Vô Lượng Hải.


*


Tinh Nguyệt: Thông báo với mọi người là tác giả đã viết xong truyện (nhìn lại thì trong nhà toàn đào hố các bộ truyện tác giả đang viết, ít được mn biết tới, thật sự rất dễ bốc trúng secret =)) ). Tổng cộng truyện có 170 chương, tức là còn 30c nữa là kết thúc, các bí mật đang dần được hé lộ rồi. Mn có thể yên tâm đọc vì ta sẽ đẩy truyện hoàn nhanh thôi. 


Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Story Chương 140: Sát tâm
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...