Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 139: Khu Năm


Nhìn bóng dáng Diệp Huyền Tuyết khuất dần, Phương Thốn Tâm cũng không chút do dự bóp nát phù lục, sắc vàng từ tấm phù bùng lên bao lấy nàng, chỉ trong chớp mắt, nàng đã xuất hiện trong một gian phòng đá hoàn toàn xa lạ.


Phòng đá tối tăm, bốn bề kín mít không một ô cửa sổ, chỉ có dạ minh châu trên tường tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo cứng nhắc, miễn cưỡng soi rõ một tu sĩ đang hôn mê nằm trên đất, ngoại bào đã bị l*t s*ch. Đứng bên cạnh tu sĩ kia là một nam nhân mặc trường bào có mũ trùm mặt che rèm da, chỉ để lộ đôi mắt dài hẹp quen thuộc, chính là Tiểu Ngũ, người đã lẻn vào Thiên Hải Lâu để ngầm bố trí trận pháp dịch chuyển.


Mà Diệp Huyền Tuyết, người đến trước nàng một bước, lúc này đã ngồi xổm trên đất quan sát tu sĩ đang hôn mê kia: “Hắn không giống đệ tử của Huyền Cơ Các.”


Đệ tử Huyền Cơ Các hắn đều đã gặp qua, dù không nhớ tên thì cũng nhớ mặt, nhưng tu sĩ trước mắt này lại vô cùng xa lạ. Huống hồ da dẻ kẻ này trắng bệch không chút huyết sắc, hai mắt trũng sâu, má hóp lại, chẳng có chút tinh khí thần nào của tu sĩ, trông giống như thường dân sống lâu ngày trong bóng tối không thấy mặt trời hơn. Nếu người này thực sự sống trong Thiên Hải Lâu nhiều năm nhưng lại không phải đệ tử có tên trong danh sách của Huyền Cơ Các, vậy thì nơi này rõ ràng đang thực hiện những mưu đồ không thể để người khác phát hiện, thậm chí ngay cả đệ tử bản môn cũng không dám dùng.


“Nơi này không phải Thiên Hải Lâu!” Tiểu Ngũ kéo rèm che mặt xuống, hít sâu một hơi, hạ giọng nói.


Phương Thốn Tâm đi tới trước bức tường đá, đưa tay gõ nhẹ lên mặt tường, rồi lại rót vào một tia linh thức để thăm dò.


Tiểu Ngũ tiếp tục nói: “Ban ngày ta đã ngầm điều tra Thiên Hải Lâu, lâu này có tổng cộng bảy tầng, bên trong thiết lập bốn mươi chín động phủ mật thất, phần lớn là phòng luyện khí, một phần nhỏ là động phủ của các tu sĩ luyện khí Huyền Cơ Các, trong đó bao gồm cả động phủ của Cơ Linh Di. Các tu sĩ ở đây đều đang luyện chế một số pháp bảo bí mật, tuy không biết cụ thể là gì, nhưng có lẽ không liên quan đến dị thú mà ngươi muốn điều tra. Ta ẩn mình trong động phủ của Cơ Linh Di chuẩn bị thám thính, ai ngờ lại phát hiện trong lò lửa phòng luyện khí của bà ta thật sự có huyền cơ khác.”


Lửa lò nóng rực, có thể nung chảy vạn vật, vậy mà trận pháp dịch chuyển bí mật kia lại được giấu ngay dưới ngọn lửa luyện khí.


Cũng may đêm qua lúc Diệp Huyền Tuyết rời đi đã tặng hắn một viên Phù Sương Minh Quang, hắn mới có thể dựa vào đó hộ thân, thành công tránh được hơi nóng của lò lửa mà tiến vào trận pháp dịch chuyển.


“Cơ Linh Di trời sinh Hỏa linh căn, giỏi hỏa thuật nhất, Phù Sương Minh Quang là để Tiểu Ngũ dùng bảo mệnh.” Diệp Huyền Tuyết mở miệng giải thích thêm.


“Cho nên, ngươi cứ thế đường hoàng để hắn dính líu vào chuyện này sao?” Câu này là Phương Thốn Tâm đang quay sang chất vấn Tiểu Ngũ.


“Chẳng phải chính ngươi nói với ta, lúc ở Thiên Hài Tư hắn dùng tên giả Giang Tịnh, đã sớm hợp tác với ngươi, chuyện của ngươi hắn còn rõ hơn cả ta sao.” Tiểu Ngũ nhún vai đáp: “Hơn nữa hôm qua hắn đã giúp ta che giấu, lại tặng Phù Sương Minh Quang, đằng nào cũng đã nhìn thấu kế hoạch của ta và ngươi, có gì mà không thể dính líu? Người cũng đã đến rồi, ngươi cứ coi như có thêm một trợ thủ đi.”


“Hai người còn tiếp tục truy cứu nữa thì trời sẽ sáng mất.” Diệp Huyền Tuyết cắt ngang cuộc tranh cãi thì thầm của hai người: “Ngươi ở đây đã thăm dò được gì chưa?”


Tiểu Ngũ lắc đầu: “Ta cũng mới đến đây chưa bao lâu, mải tìm chỗ thiết lập trận pháp dịch chuyển cho các ngươi nên chưa kịp nhìn kỹ.”


“Còn hắn?” Diệp Huyền Tuyết liếc nhìn tu sĩ đang hôn mê dưới đất, hỏi.



“Hắn có thể là tạp dịch ở đây, ta thấy người ra vào nơi này đều ăn mặc như vậy nên mới lột một bộ từ trên người hắn xuống.” Tiểu Ngũ vừa nói vừa chỉnh lại y phục đang mặc trên người.


“Nơi này có khả năng nằm dưới lòng đất, linh thức không cách nào xuyên qua vách đá, rất khó xác định phương hướng.” Phương Thốn Tâm trầm ngâm suy tính: “Ra ngoài xem thử rồi tính tiếp, không biết khi nào Cơ Linh Di sẽ quay lại, chúng ta phải hành động nhanh lên.”


“Ta đã nhờ Lâm sư huynh hẹn bà ta thảo luận về luyện khí rồi, trong thời gian ngắn bà ta sẽ không về ngay được đâu.” Diệp Huyền Tuyết vừa nói vừa đi tới cửa gian phòng đá, ra hiệu bảo bọn họ ở lại đừng động đậy, còn bản thân thì hóa thành một tàn ảnh, trong nháy mắt biến mất khỏi thạch thất.


Chỉ trong cái chớp mắt, hắn đã quay lại, hai tay xách theo hai người lóe mình vào thạch thất, “bịch bịch” hai tiếng ném xuống đất.


Phương Thốn Tâm không nói thừa một câu, nhanh như cắt l*t s*ch y phục trên người hai kẻ kia, ném một bộ cho Diệp Huyền Tuyết. Tiểu Ngũ khoanh tay đứng một bên, buông một câu mát mẻ: “Ăn ý gớm nhỉ, cứ như đôi uyên ương đạo tặc vậy.”


Phương Thốn Tâm thay xong y phục đứng dậy, lườm hắn một cái, rồi chăm chú kiểm tra lệnh bài bên hông vừa giật được từ trên người hai kẻ kia.


Lệnh bài bằng sắt đúc tinh xảo nặng trịch, bên trên chỉ khắc một chữ “Giáp” sơn đỏ, giống hệt cái bên hông Tiểu Ngũ, đoán chừng là thẻ thân phận ở nơi này. Phương Thốn Tâm thuận tay treo lên thắt lưng mình, lại đi đến bên cạnh Diệp Huyền Tuyết, cầm dây treo lệnh bài cứ thế nhét vào thắt lưng hắn.


Diệp Huyền Tuyết theo bản năng quay đầu lại, trên khuôn mặt đã sớm đeo mũ trùm và rèm che chỉ còn lộ ra một đôi mắt xinh đẹp. Ánh mắt vốn tựa băng sương dường như vì động tác thân mật đầy tự nhiên của nàng mà tan chảy, hóa thành một thoáng vui vẻ dịu dàng lướt qua.


Lối đi bên ngoài phòng đá vắng tanh, ba người lúc này mới lần lượt bước ra, men theo lối tiến về phía trước. Đi chưa được bao lâu, lối dần mở rộng, phía trước xuất hiện một sảnh rộng lớn. Bên trong sảnh có khá nhiều người đang đứng, trong đó có năm kẻ ăn mặc y hệt nhóm Phương Thốn Tâm, xếp thành hai hàng đứng ngay chính giữa, chẳng biết là đang chờ làm gì.


Còn dưới chân những cột đá cao sừng sững bốn phía sảnh lại có vài tu sĩ trông như lính canh, tuy cũng che kín mặt mũi nhưng y phục lại khác hẳn bọn họ, bên hông còn treo lệnh bài khắc hình thanh kiếm.


Bốn bề không còn lối đi nào khác, Phương Thốn Tâm trao đổi ánh mắt với Diệp Huyền Tuyết và Tiểu Ngũ, cả ba đồng loạt thu lại tu vi, bắt chước dáng vẻ của những người kia, hơi khom lưng, hai tay rụt vào tay áo, chậm rãi bước tới.


“Mẹ kiếp, nhanh cái chân lên cho ông! Chỉ có ba đứa chúng mày là lề mề, làm lỡ việc chính thì liệu hồn đấy!” Một tiếng quát tháo như sấm nổ bất ngờ vang lên.


Từ trong bóng tối, một tu sĩ có thân hình vạm vỡ như người khổng lồ bước ra, vừa chửi mắng vừa vung roi dài trong tay quất mạnh xuống.


Chát!


Tiếng roi vang lên giòn tan, ngọn roi không lệch đi đâu được quất thẳng vào lưng Phương Thốn Tâm.


Phương Thốn Tâm cắn môi chịu đựng cú roi này, cơ thể theo đà lảo đảo ngã vào người Diệp Huyền Tuyết bên cạnh, giả bộ yếu ớt như kẻ không có tu vi. Diệp Huyền Tuyết mắt sắc tay nhanh đỡ lấy nàng, sát khí lạnh lẽo cuộn trào trong đáy mắt nhưng bị hắn cố gắng kìm nén. Ngược lại Tiểu Ngũ không nhịn được, may mà bị Phương Thốn Tâm kịp thời kéo lại mới không lập tức phát tác.



Ba người vội rảo bước, đi đến xếp hàng sau lưng năm người kia.


“Hôm nay đội Giáp trực, người đã đến đủ.” Một kẻ bên cạnh điểm danh qua loa, gạch một nét vào sổ tay rồi gật đầu với tên tu sĩ hung dữ ban nãy.


“Lũ câm chúng bay liệu hồn mà làm việc cho tốt, hầu hạ Đại lão gia bên dưới cho chu đáo, nếu để xảy ra sơ suất thì tự biết kết cục thế nào rồi đấy.”


Tên tu sĩ lại gầm gừ thêm vài tiếng, quất roi vào không trung tạo ra mấy tiếng nổ giòn giã để cảnh cáo, sau đó mới dẫn đám Tiên dân thuộc đội Giáp này đi về phía trước.


Đội này toàn là người câm sao? May mà ban nãy bọn họ không lên tiếng.


Phương Thốn Tâm vừa đi vừa liếc nhìn người bên cạnh, thấy kẻ đó cúi gầm mặt, dáng vẻ co ro run rẩy, dường như vô cùng sợ hãi, mắt cũng không dám liếc ngang liếc dọc, xem ra nàng chẳng thể moi được tin tức gì từ những người này.


Lúc này, bức vách đá ngay phía trước sảnh ầm ầm mở ra hai bên, để lộ một lối cầu thang đá sâu hun hút dẫn xuống dưới.


Trong lòng Phương Thốn Tâm bỗng chấn động mạnh.


Một mùi hương nồng nặc xộc thẳng vào mũi…


Hàng người bắt đầu di chuyển, Phương Thốn Tâm theo chân người phía trước rảo bước qua cửa đá, cả đội nhanh chóng xếp thành một hàng đi xuống dưới.


Sau khi tất cả đã tiến vào, vách đá sau lưng lại khép lại, vài tia sáng u ám hắt lên từ cuối cầu thang khiến người ta chẳng thể nhìn rõ dưới chân, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ trượt chân lăn xuống. Ngoài mùi hương nồng nặc kia, một luồng khí lạnh thấu xương cũng từ bên dưới thốc lên, tựa như kim châm vào da thịt mọi người, người đi trước Phương Thốn Tâm đã bắt đầu run cầm cập, hai hàm răng va vào nhau.


Đi khoảng thời gian chừng vài tuần trà, cuối cùng mọi người cũng xuống đến đáy. Tận cùng bậc thang đá là một cung điện khổng lồ được xây bằng băng, trông chẳng khác nào một hầm băng lớn.


Những khối băng ấy tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, cuộn trào một loại hơi thở quỷ dị, không giống băng thường. Thế nhưng thứ khiến Phương Thốn Tâm kinh ngạc lại là đống đồ chất cao như núi ở phía bên trái băng cung.


Những thi thể nguyên vẹn lẫn lộn với chân tay cụt ngủn, thân xác đứt đoạn, có của người, có của thú, toát ra hơi thở tàn khốc tựa địa ngục. Máu đen nhỏ xuống mặt đất lập tức bị băng giá đông cứng lại, bốc lên mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn.


Vậy mà đám tiên dân đội Giáp trước mắt lại dường như đã quen với cảnh này, chẳng hề có chút phản ứng nào.


“Đại lão gia đã đói từ lâu rồi, các ngươi làm việc nhanh tay lên, mau chóng cho ngài ấy ăn xong rồi dọn dẹp chỗ này cho sạch.” Tên tu sĩ áp giải đứng cách bọn họ một đoạn khá xa quát lớn.



Chẳng biết hắn ấn vào cơ quan nào, phía trước vang lên tiếng ầm ầm rung chuyển, bức tường băng biến mất, để lộ ra một vực sâu băng giá bên dưới.


Đám người kia tản ra, máy móc ôm lấy những mảnh xác chết đi đến bên vách đá ném xuống.


Mùi hương nồng nặc đến mức tưởng chừng như cô đặc lại thành thực thể, Phương Thốn Tâm phải dốc toàn lực để giữ cho đầu óc tỉnh táo, nàng tùy tiện ôm lấy một nửa thân xác đứt đoạn, định bụng nhân lúc ném xuống sẽ tranh thủ quan sát bên dưới.


Thế nhưng, chưa đợi nàng đi đến mép vực, dị biến đã bất ngờ nảy sinh.


Một khối thịt mềm nhũn màu da người bất ngờ trào ra từ vách đá, nhanh như chớp giật lao vào người một tiên dân câm. Tiên dân kia còn chưa kịp giãy giụa đã bị thứ đó nuốt chửng, lôi tuột xuống vực sâu.


Những tiên dân còn lại sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, vội vã lùi lại, nhưng lại bị kẻ đứng sau quất roi tới tấp.


“Lũ chúng mày còn lề mề chọc Đại lão gia không vui, thì kết cục của hắn chính là kết cục của chúng mày đấy. Làm việc nhanh lên!” Tên tu sĩ vung roi quất mạnh lên khắp người bọn họ.


Chỉ có Phương Thốn Tâm ôm nửa mảnh thi thể tàn khuyết đã đi tới mép vực, cúi đầu nhìn xuống.


Dưới vách băng là cả một biển thịt khổng lồ, khiến nàng nhớ tới con dị thú đáng sợ từng gặp trong trận chung kết tuyển chọn ở Vọng Hạc Thành.


Sinh sôi vô hạn, tái sinh vô hạn…


Nàng nhanh chóng liếc nhìn Diệp Huyền Tuyết, xác nhận thân phận của con dị thú này qua ánh mắt hắn, đây chính là mẫu thể của con dị thú mang tên “Khu năm” năm xưa.


“Làm việc nhanh lên!” Tên tu sĩ thấy Phương Thốn Tâm đứng bất động bên mép vực, trừng mắt quát, vung roi quất về phía nàng.


Ngọn roi mang theo kình lực cương mãnh quất thẳng vào lưng nàng không chút lưu tình, nếu là một tiên dân bình thường, e rằng trúng một roi này sẽ bị đánh văng xuống vực thẳm.


Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, bóng dáng còng lưng trong mắt tên tu sĩ bỗng nhiên thẳng người dậy.


Nàng chợt giơ tay lên, chộp chuẩn xác lấy ngọn roi đang quất tới tấp xuống đầu xuống mặt mình. Tên tu sĩ sững sờ, nhưng chưa đợi hắn kịp phản ứng, đầu roi bên kia bỗng truyền đến một lực kéo cực lớn, lôi tuột cả người hắn bay ra khoảng không phía trên vách băng.


“A!!!”



Hắn sợ hãi hét lên thất thanh, lập tức buông tay thả rơi trường roi, định phi thân quay lại bờ, nào ngờ từ xa bay tới hai mũi băng nhọn, một trái một phải đánh trúng người hắn.


Hắn tức thì mất hết sức lực, từ dưới vực sâu lại trào lên một khối thịt mềm, cuốn chặt lấy hắn lôi tuột xuống dưới, biến thành bữa ngon cho dị thú.


Đám tiên dân câm kinh hãi ngồi bệt xuống đất, đột nhiên không biết nên vui mừng vì được cứu, hay nên sợ hãi trước sự xâm nhập của mấy kẻ lạ mặt này.


Liên tiếp ăn hai người sống, con dị thú dưới vực sâu dường như đã biết mùi, lại bắt đầu tràn lên vách đá.


Phương Thốn Tâm không chần chừ nữa, chỉ nói: “Tiểu Ngũ, ném hết đống xác kia xuống vực sâu đi.”


Tiểu Ngũ nghe lời, vận khí đẩy đống xác chất như núi xuống vực cho dị thú nuốt chửng, nhằm tranh thủ thời gian cho bọn họ.


“Muốn sống thì nói cho chúng ta biết, làm sao để ra ngoài.” Diệp Huyền Tuyết quay sang hỏi đám người câm.


Cuối cùng cũng có một người câm run rẩy đứng dậy, chỉ tay về phía một tảng băng tường không có gì nổi bật ở cách đó không xa. Diệp Huyền Tuyết phất tay áo cách không, phóng ra một luồng khí kình đẩy tảng băng đó vào trong.


Rất nhanh, phía trên truyền đến tiếng ầm ầm mở cửa.


*


Trong Tiên Mính đình trên đỉnh Miểu Vân, Lâm Tụng đang cùng Cơ Linh Di đấu cờ kịch liệt.


Ván cờ đánh đến tan tác, Cơ Linh Di rõ ràng tâm thần bất định.


“Lâm sư huynh, huynh mời ta đến đây, nếu chỉ để đánh cờ thì thứ lỗi cho ta còn có việc quan trọng, không thể tiếp chuyện được nữa.” Đánh liền ba ván, Cơ Linh Di đã cạn kiệt kiên nhẫn, đứng dậy nói.


“Muội đừng vội, những lĩnh ngộ về luyện khí của ta đều từ ván cờ này mà ra.” Lâm Tụng ấn tay xuống, ra hiệu cho bà ngồi lại: “Sư muội, muội đúng là tính tình quá nóng nảy rồi…”


Lời còn chưa dứt, sắc mặt Cơ Linh Di bỗng nhiên biến đổi.


Bà ta quay phắt đầu lại, nhìn về hướng Thiên Hải Lâu.


Lần này, ngay cả lời khách sáo cáo từ cũng không nói đã phi thân bay vút về phía Thiên Hải Lâu.


Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Story Chương 139: Khu Năm
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...