Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 138

Thời tiết đã dần ấm lên, đường phố cũng trở nên nhộn nhịp hơn hẳn.

 

Có lẽ vì lo sợ tuyết tan rồi sẽ phải chờ rất lâu mới được chiêm ngưỡng khung cảnh tuyết rơi đẹp như vậy nữa, mọi người túa ra khỏi nhà, lưu giữ lại thật nhiều kỷ niệm và hình ảnh đẹp.

 

Máy ảnh bỗng chốc bán chạy như tôm tươi.

 

Nghĩ cũng phải, chiếc máy ảnh bình thường nhất chỉ có chức năng chụp ảnh cũng đã có giá 3 đồng vàng rồi. Mặc dù đời sống của mọi người đã được cải thiện, nhưng 3 đồng vàng cũng bằng một tháng lương của bọn họ.


 

Bỏ ra số tiền mồ hôi nước mắt như vậy để mua một thứ không phải ngày nào cũng dùng đến, nói không tiếc tiền là giả đó.

 

Nhưng đã vất vả làm việc bấy lâu, ai cũng muốn có một chút “Phản hồi tích cực”, mà mua sắm chính là cách thức tốt nhất để đạt được điều đó.

 

Lấy cớ mùa đông lạnh giá đã qua, mùa xuân ấm áp đã đến, mọi người đều hào phóng chi tiêu.

 

Nhưng khi mà khắp nơi ở Lãnh địa Lan Tư Duy Lợi đang rộn ràng mua sắm trong niềm vui hân hoan, thì ở lãnh địa Hân Vinh lại gặp phải rắc rối.


 

Nhiệt độ tăng lên khiến lượng tuyết tích tụ bắt đầu tan chảy, đồng thời cũng là lúc thời gian lạnh giá nhất bắt đầu.

 

Đúng là nhiệt độ đã tăng lên, nhưng hơi ấm ấy lại bị lớp tuyết dày hấp thụ hết, trở thành động lực để chúng tan thành nước.

 

Vì vậy, ngoài trời vẫn lạnh cắt da cắt thịt.

 

Công việc dọn tuyết ở lãnh địa Hân Vinh đã tạo công ăn việc làm cho rất nhiều người. Tuy trong thành không còn nhiều tuyết đọng, nhưng tuyết không thể biến mất một cách kỳ diệu như vậy được, chúng được tập kết hết lên mặt sông, sau đó vận chuyển ra khỏi thành bằng đường băng.


 

Lượng tuyết lớn tan ra đã hấp thụ một lượng nhiệt lớn, khiến nhiệt độ thực tế trong thành phố cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

 

Một số người bắt đầu có những động thái bất thường, ngo ngoe muốn động.

 

Mùa xuân, một mùa ngập tràn hy vọng nhưng cũng chất chứa biết bao tuyệt vọng.

 

Nói ngập tràn hy vọng là bởi vì sắp đến mùa gieo trồng, còn tuyệt vọng là bởi vì đây là giai đoạn thiếu lương thực trầm trọng nhất.


 

Rất nhiều gia đình sau khi vượt qua được mùa đông lạnh giá, lại phải chết đói vào thời điểm này.

 

Rau dại ngoài đồng còn chưa mọc, lương thực tích trữ trong suốt mùa đông dài đằng đẵng cũng gần cạn kiệt, muốn chờ đến mùa thu hoạch còn rất lâu, vậy khoảng thời gian này biết lấy gì để lấp đầy bụng đây? Lấy gì để sống sót đây?

 

Trong mắt những kẻ đã tích trữ lương thực từ mùa đông ánh lên tia sáng tham lam, nhìn đống khoai tây trong nhà chẳng khác nào nhìn thấy cả núi vàng!


 

“Khoai tây bán thế nào? Cái gì?! Bốn đồng một cân?! Hôm qua không phải còn ba đồng sao?!”

 

“Ba đồng một cân hôm qua là loại khoai to này, còn bốn đồng một cân hôm nay là loại khoai nhỏ.” Người đàn ông lắc lắc củ “khoai to” còn nhỏ hơn nắm tay của hắn, “Bây giờ loại này phải sáu đồng một cân!”

 

Người phụ nữ đến mua khoai tây trợn tròn mắt kinh ngạc: “Ông đi cướp luôn đi!” Giá tăng chóng mặt như vậy, bà ta làm sao chấp nhận nổi!


 

Người đàn ông chẳng hề nao núng, cười hề hề nói: “Giá này là đã ưu đãi lắm rồi, bà quên giá khoai tây những năm trước rồi sao? Sáu đồng một cân là tôi đang làm việc thiện đấy! Bà mua hay không thì tùy, hôm nay chỉ có giá sáu đồng thôi, ngày mai đừng hòng có giá này nữa!”

 

Suốt cả mùa đông giá khoai tây vẫn luôn rất thấp, khoai to ba đồng một cân, khoai nhỏ hai đồng một cân. Lúc đầu mọi người thi nhau mua loại khoai tây rẻ như cho này, nhưng theo thời gian, giá khoai tây vẫn vậy, mọi người cũng không còn đổ xô đi mua nữa.

 

Chỉ cần đảm bảo trong nhà có một ít khoai tây là được rồi.


 

Dù sao khoai tây cũng rẻ, các loại rau khác cũng vậy.

 

Khoai lang, bí đỏ, bắp cải, thậm chí là gạo, chỉ cần trong tay có tiền, giá cả không phải quá đắt đỏ thì vẫn có người sẵn sàng bỏ tiền ra mua.

 

“Ông…..”

 

Người phụ nữ tức giận ném củ khoai tây xuống, giá tăng cao như vậy, chi bằng bà ta mua gạo còn hơn!


 

Gạo tuy có đắt hơn một chút, mười đồng một cân, nhưng gạo tấm sẽ rẻ hơn một chút, bảy đồng một cân.

 

Tuy so với khoai tây thì giá cao hơn rất nhiều, nhưng gạo vừa ngon lại bổ dưỡng!

 

“Cái, cái gì?! Hai mươi đồng?! Các người đi cướp luôn đi!”

 

Hôm nay tuy có rất nhiều người bày bán ngoài chợ, nhưng giá cả không những không hề rẻ hơn mà còn tăng chóng mặt.


 

Những tiểu thương bày bán cười hề hề, trên người toát ra vẻ gian xảo khiến người khác khó chịu: “Vẫn còn kêu đắt à? Năm ngoái gạo còn bán đến bốn mươi đồng một cân đấy, năm nay giảm một nửa rồi, bà còn tham lam gì nữa?!”

 

Lời này cũng không sai, năm ngoái khi lãnh địa này còn do Gia tộc Cao Nhĩ Đặc cai trị, giá gạo là bốn mươi đồng một cân, còn khoai tây là mười sáu đồng.

 

Lý do khiến mọi người an tâm như vậy hoàn toàn là vì giá lương thực do lãnh địa Lan Tư Duy Lợi cung cấp luôn rất rẻ.

 

Đúng, là rất rẻ.

 

Khoai tây nhỏ hai đồng một cân, đây là điều chưa từng có trong lịch sử.

 

Nếu không phải được cung ứng ổn định trong một thời gian dài như vậy, chắc chắn bọn họ đã dốc hết số tiền tiết kiệm của mình để mua khoai tây rồi.

 

Đúng rồi, cung ứng ổn định!

 

Người phụ nữ như chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng chạy đến siêu thị thực phẩm tươi sống. Siêu thị thực phẩm tươi sống cách nhà bà ta khá xa, đi đi về về mất một tiếng đồng hồ. Mùa đông thời tiết lạnh giá, ban đầu bà ta còn đến siêu thị thực phẩm tươi sống để mua, sau này thấy ven đường cũng có nhiều hàng quán bán với giá cả tương tự nên bà ta mua luôn ở những quán nhỏ gần nhà cho tiện.

 

Nói chính xác thì đã rất lâu rồi bà ta không đến siêu thị thực phẩm tươi sống.

 

Lúc người phụ nữ đến nơi, trước cửa siêu thị đã chật kín người, thân hình nhỏ bé của bà ta bỗng chốc bộc phát sức mạnh chen lấn vào bên trong: “Xin chào, cho hỏi khoai tây hôm nay…..”

 

Người phụ nữ sững sờ, quầy hàng trong Siêu thị thực phẩm tươi sống trống trơn, đừng nói là giá cả, đến một củ khoai tây cũng không thấy đâu.

 

Những vị khách đứng chặn ở đây không chịu rời đi hỏi: “Bao giờ mới có khoai tây vậy? Giá cả thế nào?”

 

Nữ nhân viên bán hàng cũng không ngờ siêu thị ngày thường vắng vẻ như vậy mà hôm nay lại đột nhiên đông nghẹt người đến thế, cô ta vội vàng trấn an mọi người: “Khoai tây nhỏ hai đồng, khoai to ba đồng, sẽ có xe chở khoai tây đến ngay thôi, muộn nhất là ngày mai sẽ có hàng!”

 

Cô ta gần như hét khản cả giọng nhưng hiệu quả thu lại chẳng được bao nhiêu.

 

Mọi người đều không mấy tin tưởng vào từ “Ngày mai” nữa, cảm giác an toàn vừa mới được xây dựng nên trong phút chốc sụp đổ. Những người nghe được tin tức vội vàng rời đi, nhưng lại có thêm nhiều người chen chúc vào bên trong.

 

Người phụ nữ chen chúc ra khỏi siêu thị thực phẩm tươi sống, đến trước một quán hàng rong gần đó: “Cho tôi mười cân khoai tây nhỏ.” Bà ta vội vàng lấy hết số tiền mang theo ra.

 

Bà ta có bảy đứa con, năm đứa đã có thể kiếm ra tiền, bây giờ cỏ lác đang vào mùa sinh trưởng, mỗi ngày đều có thể đổi được kha khá tiền. Bà ta cũng trở nên hào phóng hơn, định bụng mua một ít bột mì, một ít khoai lang, một ít bắp cải để cải thiện bữa ăn, nếu có thể, bà ta còn muốn mua thêm vài quả trứng gà.

 

Nhưng không ngờ giá cả lại tăng chóng mặt như vậy, đừng nói là cải thiện bữa ăn, mua hết khoai tây nhỏ cũng đã là may mắn lắm rồi!

 

Chủ quầy nhe răng cười: “Khoai tây nhỏ của tôi không phải loại bình thường đâu, một cân sáu đồng đấy!”

 

Người phụ nữ trừng lớn hai mắt, nhưng khi quay đầu lại nhìn thấy dòng người ngày càng đông, bà ta đành cố kìm nén cơn tức giận hỏi: “Vậy khoai to giá bao nhiêu?”

 

Chủ quầy giơ tám ngón tay.

 

Người phụ nữ lập tức quay người bỏ đi.

 

Chủ quầy cười khẩy, cũng không thèm để ý.

 

Người phụ nữ đi hỏi giá từng quầy hàng một, kết quả là khoai tây nhỏ rẻ nhất cũng đã tăng lên năm đồng một cân. Bà ta hơi hối hận, vội vàng quay lại quầy hàng đầu tiên lúc nãy ra giá “bốn đồng”.

 

“Bốn đồng á? Bây giờ đã không còn giá đó nữa rồi, năm đồng, một đồng cũng không bớt!”

 

Thái độ của chủ quầy rất kiêu ngạo, nhưng người phụ nữ không dám tỏ ra bất mãn: “Vậy phiền ông lấy cho tôi bốn mươi đồng.”

 

Năm đồng một cân, so với giá cả thời điểm này năm ngoái thì đã là rất rẻ, nhưng so với hai đồng một cân của ngày hôm qua, và bốn đồng một cân của một tiếng trước, thì lại đắt hơn rất nhiều.

 

Nhưng dù đắt hơn nữa cũng phải mua!

 

Gia đình bà tuy có sáu lao động có thể kiếm tiền, nhưng chỉ có bốn người được ăn cơm trưa miễn phí tại xưởng, còn bà và bốn đứa con nhỏ phải tự mình kiếm tiền bằng cách nhổ cỏ lác và làm thêm một số công việc được trả công theo sản phẩm, không có cơm trưa miễn phí, phải tự mình lo liệu bữa ăn.

 

Hơn nữa bây giờ giá cả lại tăng cao như vậy, cũng không biết còn có cơm trưa miễn phí nữa hay không.

 

Nhất định không thể bị hủy bỏ! Nếu không còn khoai tây giá rẻ, lại mất thêm cả bữa cơm trưa miễn phí, gia đình bà ta thật sự không còn đường sống!

 

Khoai tây nhỏ năm đồng một cân rõ ràng chỉ là sự khởi đầu, năm ngoái khi ai nấy đều nghèo khó còn có thể bán được mười bảy đồng một cân, năm nay nhà nhà đều có của ăn của để, biết chừng giá sẽ còn tăng vọt lên hai mươi đồng một cân.

 

Tuy trong nhà cũng có chút ít tích lũy, nhưng đó đều là số tiền mồ hôi nước mắt mà họ dành dụm được từng đồng từng cắc!

 

Không thể nào, không thể như vậy được!

 

Người phụ nữ mua khoai tây về nhà, đứa con đang ở nhà nhặt cỏ lác lúc đầu còn hớn hở chạy lại, mẹ đã nói trước khi ra khỏi nhà là hôm nay sẽ mua trứng gà cho chúng ăn.

 

Nhưng khi không thấy trứng gà mà chỉ có khoai tây, bọn trẻ đều ngơ ngác, chẳng lẽ trứng gà và khoai tây trông giống nhau sao?

 

Trứng gà và khoai tây đương nhiên là không giống nhau rồi!

 

Người phụ nữ nhìn những vết thương trên tay mấy đứa con, cố kìm nén cảm giác muốn òa khóc, nhỏ giọng nói: “Hôm nay mẹ không mua được trứng gà, mấy hôm nữa mẹ mua sau.”

 

Nhưng “Mấy hôm nữa” cụ thể là bao nhiêu ngày thì lại là một ẩn ý sâu xa.

 

Bọn trẻ không hề khóc lóc, trong thế giới của chúng, khoai tây nướng đã là món ăn vô cùng thơm ngon rồi. Chúng l**m mép, bốn đôi mắt thèm thuồng nhìn mẹ.

 

Người phụ nữ lại suýt nữa bật khóc.

 

Nhổ cỏ lác tuy có thể kiếm được tiền, nhưng mấy người trong xưởng của bọn họ không phải ai cũng ra ngoài nhổ cỏ lác mỗi ngày, vất vả cả ngày cũng chỉ kiếm được mười một, mười hai đồng. Trước đây khoai tây hai đồng một cân thì còn đỡ, cho dù ăn no căng bụng cũng có thể để dành được một ít, cộng thêm tiền lương mà chồng và con trai kiếm được, tiền tiết kiệm cũng nhanh chóng tăng lên.

 

Nhưng nếu khoai tây quay trở lại mười bảy đồng một cân, thì đừng nói là tiết kiệm, đến việc muốn ăn no cũng đã là một điều rất khó khăn rồi.

 

Bà ta thậm chí còn không cho con cái lấy khoai tây ra nướng ăn, mà cất hết vào trong chiếc hòm duy nhất có khóa trong nhà, sau đó cầm tiền vội vàng ra khỏi cửa.

 

Bà ta không phải đi mua khoai tây, mà là đi mua bánh mì đen rẻ hơn khoai tây.

 

Những ngày mùa đông không có rau xanh, phần lớn là ăn rau khô trộn với bánh mì đen, ăn cho đỡ đói rồi uống thêm nước là có thể sống qua ngày.

 

Nhưng một tháng trở lại đây cuộc sống quá đỗi sung túc, khiến bọn họ ăn hết sạch cả rau khô và bánh mì đen rồi.

 

Người phụ nữ ra ngoài mua bánh mì đen, nhưng nhà nào cũng vậy, đã ăn hết sạch từ nửa tháng trước rồi, lấy đâu ra bánh mì đen nữa chứ!

 

Cho dù có, thì lúc này cũng sẽ chẳng có ai ngốc nghếch mang ra bán đâu.

 

Người phụ nữ hỏi han một vòng, cuối cùng lại quay trở lại quầy hàng rong lúc nãy: “Khoai tây bán thế nào một cân?”

 

“Khoai tây nhỏ tám đồng một cân, khoai to mười hai đồng.”

 

Chỉ trong vòng nửa ngày, giá khoai tây vốn chỉ có hai đồng một cân đã tăng lên gấp nhiều lần.

 

Nhưng tâm trạng của người phụ nữ còn kinh khủng hơn giá khoai tây tăng vọt kia gấp nhiều lần!

 

Bà ta gần như kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, lảo đảo muốn quay về nhà, nhưng đi được hai bước lại quay đầu lại.

 

“Cho tôi, cho tôi ba cân khoai tây nhỏ.” Tim bà ta như đang rỉ máu.

 

Đợi đến lúc chồng con của người phụ nữ trở về, thì chuyện giá cả tăng vọt đã lan truyền khắp thành Kha Nhĩ Đặc.

 

Bọn họ ngồi kiểm tra lại toàn bộ số tiền tiết kiệm trong nhà, tổng cộng là bảy trăm hai mươi ba đồng, đều là do bọn họ vất vả lắm mới có được.

 

Thuế má vào mùa xuân tương đối ít, đây là thời điểm khan hiếm lương thực nhất, giới quý tộc đã có thể kiếm bộn tiền từ lương thực rồi, nên sẽ không ép người dân quá đáng trong việc thu thuế.

 

Nhưng giá lương thực cao ngất ngưởng như vậy vẫn khiến người ta lo lắng.

 

Người chồng đếm năm trăm đồng đưa cho con trai cả: “Ngày mai con đi mua thêm khoai tây về, mua được bao nhiêu thì mua.”

 

Mùa xuân cũng là mùa dễ phát bệnh, nếu không phải lo sợ sẽ gặp phải chuyện bất trắc gì cần dùng đến tiền, chắc chắn bọn họ đã tranh thủ lúc giá khoai tây còn chưa tăng cao như vậy mà mua hết số tiền mình có.

 

Người phụ nữ gần như chết lặng trong đau khổ: “Hu hu hu, giá như lúc trước tôi tiết kiệm một chút thì tốt rồi!”

 

Rau khô không mất tiền mua, rau khô thực chất là cỏ khô, đối với người dân thường mà nói, rau dại chính là loại cỏ có vị ngon hơn một chút, tuy ngon hơn nhưng cũng rất hạn chế.

 

Nhưng ít ra nó có thể ăn được!

 

Bắt đầu từ mùa xuân, rau dại chính là lương thực chính của đa số người dân.

 

Bọn họ ăn rau dại, phơi rau dại, mùa xuân, mùa hè, mùa thu ăn rau dại tươi, mùa đông thì ăn rau khô đã phơi từ trước đó.

 

Thi thoảng có thêm một chút bánh mì đen ăn kèm đã là một điều vô cùng hạnh phúc rồi.

 

Nếu ba mùa xuân, hạ, thu không siêng năng, không hái đủ rau dại, nhiều hơn cả lượng ăn hàng ngày, thì mùa đông sẽ phải chết đói.

 

Cả nhà người phụ nữ đều là những người rất siêng năng, nhưng ăn suốt cả một mùa đông, mà mùa đông lại không có thu nhập, chỉ có chi tiêu, nên ngày thường bọn họ đều rất dè sẻn, ăn uống rất cẩn thận.

 

Nhưng chẳng phải là do giá cả thấp đã mang đến cho bọn họ cảm giác an toàn quá lớn hay sao?

 

Vốn dĩ đến tháng cuối cùng của mùa đông đã chẳng còn lại bao nhiêu, khoai tây hai đồng một cân và thu nhập ít nhất mười sáu đồng một ngày đã mang đến cho bọn họ cảm giác an toàn, nên số rau khô ít ỏi kia rất nhanh đã bị ăn hết sạch.

 

Sau này, khi thu nhập một ngày tăng lên hơn ba mươi đồng, bọn họ lại thèm thuồng trứng gà.

 

Trứng gà ở siêu thị thực phẩm tươi sống được bán theo kích cỡ, một quả ba đồng.

 

Với thu nhập của gia đình bọn họ, mỗi ngày ăn mười quả cũng có thể chi trả được!

 

Người phụ nữ không chỉ hối hận vì đã không tích trữ thêm khoai tây nhỏ hai đồng một cân, mà còn hối hận vì đã không mua thêm trứng gà.

 

“Giá như hôm trước lúc con bé Ni Ni nói muốn ăn trứng gà mà tôi mua cho nó thì tốt rồi!” Cuối cùng vẫn là do nghèo mà sợ, bà ta do dự mãi đến ba ngày sau mới nghiến răng quyết định mua trứng gà về ăn, kết quả là đến cả khoai tây cũng không mua nổi nữa!

 

Giá cả của mấy hôm trước mới rẻ làm sao!

 

Khoai lang và bí đỏ ngọt lịm đều có giá ba đồng một cân, bắp cải to ba đồng một cây nặng đến mấy cân, cải thìa hai đồng một bó, cà chua bốn đồng một cân, nấm năm đồng một hộp….. Ngay cả thịt lợn cũng chỉ có hai mươi đồng một cân.

 

Người phụ nữ khóc nức nở, người chồng cũng đỏ hoe đôi mắt.

 

Bữa cơm trong nhà ăn dành cho công nhân của bọn họ vốn dĩ rất ngon, cơm trắng hay mì sợi đều ăn thoải mái, hai món mặn một bát canh, thỉnh thoảng còn có thêm thịt xào và trứng hấp, có thể coi như là được hưởng phúc.

 

Nhưng cũng chỉ có những công nhân như bọn họ mới được hưởng phúc, vợ và bốn đứa con nhỏ ở nhà không đi làm, chỉ có bữa bánh chẻo ngày Tết mới được ăn thịt.

 

Đêm đó, cả thành Kha Nhĩ Đặc chẳng có mấy ai ngủ ngon giấc.

 

Bối Đặc Tây cũng vậy, cậu ta không tài nào chợp mắt nổi. Trên bàn làm việc chất đầy tài liệu, tuy rằng thuốc bổ sung tinh lực giúp cậu ta không cần ngủ quá nhiều, nhưng vì khoảng thời gian này làm việc quá sức, cấp bậc của cậu ta gần như dậm chân tại chỗ.

 

Người phụ trách siêu thị thực phẩm tươi sống đang báo cáo tình hình xảy ra trong ngày.

 

“Có thể xác định là do đám người đó làm không?”

 

Người phụ trách nghiêm nghị đáp: “Xác định!”

 

Bối Đặc Tây bấm một dãy ấn ký ma pháp.

 

“Ước Thư Á đại nhân, là tôi, Bối Đặc Tây đây. Tôi có chuyện quan trọng cần báo cáo.”

 

Vấn đề lương thực luôn là vấn đề trọng đại được quan tâm hàng đầu, do đó ngay trong ngày đầu tiên xảy ra hỗn loạn, người phụ trách siêu thị thực phẩm tươi sống đã lập tức cho người đi điều tra.

 

Bối Đặc Tây vô cùng tức giận, cậu ta không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.

 

Đối với quý tộc mà nói, thao túng giá lương thực là một thủ đoạn kiếm tiền rất phổ biến, bởi vì con người không thể không ăn.

 

Bối Đặc Tây đã sớm đề phòng chiêu trò này của bọn họ! Cậu ta đã trực tiếp nắm quyền kiểm soát việc buôn bán lương thực trong tay.

 

Không ngờ, đám quý tộc kia vì kiêng dè vũ lực của Lan Tư Duy Lợi nên vẫn chưa dám manh động, còn đang trong giai đoạn thăm dò, thế mà đám thường dân có chút tiền bạc và đầu óc đầu cơ kia lại tự mình tổ chức trước rồi!

 

Đúng vậy, vụ thao túng giá lương thực lần này là có chủ đích, hơn nữa rất hiếm khi không liên quan đến quý tộc.

 

Rõ ràng là chúng đã có sự chuẩn bị kỹ càng từ trước.

 

Kế hoạch lần này không phải do một hai người thực hiện, mà là rất nhiều người, ít nhất cũng phải đến cả vạn người.

 

Từ một tháng trước, chúng đã bắt đầu hành động.

 

Chúng mua hàng từ siêu thị thực phẩm tươi sống với giá sỉ, mỗi lần bán được một phần hai đến hai phần ba số hàng thì lại đến siêu thị nhập thêm hàng.

 

Siêu thị thực phẩm tươi sống thường được mở theo từng khu vực, phục vụ việc bán các sản phẩm nông nghiệp. Tuy nhiên, hình thức này không thể mang lại sự tiện lợi cho tất cả mọi nhà. Vẫn còn nhiều hộ gia đình, đặc biệt là vào mùa đông lạnh giá, phải đi bộ quãng đường dài đến siêu thị để mua thức ăn, rất bất tiện.

 

Lúc này, những người bán hàng rong đã giúp bọn họ một việc lớn.

 

Bọn chúng bày bán hàng rong ở khắp các con đường, cam kết không lấn chiếm lòng đường, không gây cản trở giao thông, giá cả thống nhất, giúp người dân chỉ cần đi vài bước là có thể mua được lương thực, rau củ quả tươi ngon.

 

Lợi nhuận chính là phần chênh lệch mà Hợp tác xã đã giảm giá cho bọn hắn.

 

Ví dụ như khoai tây, giá sỉ mà Hợp tác xã đưa ra là một trăm đồng năm mươi cân, có đủ loại to nhỏ, sau khi mua về tự mình phân loại cũng có thể thu được ít nhất hai mươi lăm đồng tiền lời. Những loại như bí đỏ thì lợi nhuận còn cao hơn, chỉ cần chịu khó chịu rét và vất vả một chút, một ngày bán hàng rong kiếm được ba bốn mươi đồng là chuyện rất đơn giản.

 

Phải biết rằng, những công việc nặng nhọc như khuân vác cũng chỉ kiếm được tám đồng một ngày!

 

Siêu thị thực phẩm tươi sống hoàn toàn nhường toàn bộ lợi nhuận cho bọn họ, bản thân không kiếm một đồng nào.

 

Nhưng mục đích ban đầu của đám người này vốn dĩ không phải là kiếm chút tiền lẻ từ việc bán hàng rong!

 

Âm mưu của chúng là lợi dụng việc bán hàng rong để “Thuần hóa” những người khác, khiến mọi người từ chỗ “Đến siêu thị thực phẩm tươi sống mua rau mua lương thực” trở thành “Đến hàng rong mua rau mua lương thực”, vừa bồi dưỡng thói quen cho khách hàng, vừa âm thầm rút ruột kho hàng của siêu thị.

 

Gần đây có rất nhiều dự án khởi công vào mùa xuân, lượng hàng hóa vận chuyển bằng Phong huyền phù cũng tăng lên rất nhiều, phần lớn đều được ưu tiên cho các nhà máy, bởi vì để cho mọi người đều có việc làm mới, là chuyện quan trọng hàng đầu, vấn đề lương thực của Lãnh địa Hân Vinh không quá nghiêm trọng.

 

Vì vậy, đơn đặt hàng vận chuyển lương thực đã bị dời lại một chút.

 

Điều này khiến đám người kia tưởng rằng đã nắm bắt được thời cơ tốt —— kho hàng của siêu thị thực phẩm tươi sống đã bị chúng rút ruột!

 

Hơn nữa, nguồn tin của đám người này rất rộng rãi, ngay cả quản lý kho của siêu thị thực phẩm tươi sống cũng có người của chúng.

 

—— Nhân viên của siêu thị thực phẩm tươi sống phần lớn đều được tuyển dụng tại chỗ, công việc ở đây không có yêu cầu quá cao về kỹ thuật, hoàn toàn có thể tạo công ăn việc làm cho lãnh địa Hân Vinh, không cần phải tốn công tuyển người từ Lan Tư Duy Lợi xa xôi.

 

Người quản lý kho của siêu thị đã âm thầm truyền tin cho những kẻ khác, hôm nay bọn chúng vẫn hành động như thường lệ, đến siêu thị mua hết sạch số hàng cuối cùng.

 

Đương nhiên, nhân viên của siêu thị cũng đã chuẩn bị sẵn số hàng cần bán trong ngày hôm nay, nhưng ưu thế đông người của nhóm người thao túng giá lúc này đã phát huy tác dụng —— một nhóm người phụ trách hạ lượng hàng tồn kho của siêu thị xuống mức thấp nhất, một nhóm khác thì canh lúc siêu thị vừa mở cửa liền chen chúc vào cướp sạch toàn bộ số hàng còn lại.

 

Chờ đến khi những vị khách thực sự đầu tiên đến mua hàng, thứ bọn họ nhìn thấy chính là bên trong siêu thị trống trơn chẳng còn gì.

 

Dù là thời đại nào, lương thực luôn có ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Nhìn thấy siêu thị đã bán hết sạch hàng, mọi người bắt đầu hoang mang lo lắng.

 

Chưa kể, trong số nhân viên thu ngân và nhân viên bốc xếp hàng của siêu thị cũng có người là đồng bọn của chúng, sau một hồi xúi giục, cảm xúc hoang mang của mọi người lập tức bùng nổ.

 

Những kẻ bán hàng rong đã tích trữ một lượng lớn hàng hóa bên ngoài bắt đầu đồng loạt tăng giá điên cuồng.

 

Hỗn loạn, toàn bộ lãnh địa rơi vào cảnh hỗn loạn.

 

Cuối cùng, thậm chí còn phải huy động cả đội cảnh sát đến để duy trì trật tự.

 

“Đại khái là như vậy.” Sau khi báo cáo xong, Bối Đặc Tây cam đoan: “Chúng tôi đã liên lạc với công ty vận chuyển và công ty cung ứng nông sản rồi, trước rạng sáng ngày mai, toàn bộ số hàng nhất định sẽ được phân bổ đến kho hàng của các siêu thị thực phẩm tươi sống, giá cả tăng vọt nhất định sẽ được kiểm soát trước buổi trưa ngày mai.”

 

Tại sao Bối Đặc Tây có thể khẳng định chắc chắn là không có dính líu đến quý tộc? Lý do rất đơn giản, kế hoạch lần này kéo dài quá lâu.

 

Quý tộc có tiền, có lương thực, không cần thiết phải lên kế hoạch từ tận một tháng trước, bọn hắn chỉ cần trực tiếp đấu giá, so xem ai có nhiều hàng tồn kho hơn là được. Đánh cho siêu thị thực phẩm tươi sống phá sản, sau đó một lần nữa độc chiếm toàn bộ thị trường.

 

Nhưng đám quý tộc bây giờ sẽ không làm như vậy.

 

Lý do cũng rất đơn giản, tin tức của bọn hắn rất nhanh nhạy, bọn hắn biết rõ trong tay Phỉ Lạc Ti có bao nhiêu lương thực —— vô số.

 

Cho dù có dùng hết toàn bộ số lương thực hiện có để đấu giá, thì cũng có thể lập tức sản xuất ra thêm một mẻ mới.

 

Muốn một triệu tấn hay mười nghìn tỷ tấn, đều có thể sản xuất cho, đây chính là khí phách của việc có đến ba triệu Siêu Phàm Giả!

 

Chưa kể, vì chuyện của Gia tộc Cao Nhĩ Đặc, các tộc Tinh Linh trên khắp các vị diện đều tập trung lại theo lệnh của Tinh Linh Nữ vương, hiện đang tạm trú tại Lan Tư Duy Lợi.

 

Với mối quan hệ giữa Lan Tư Duy Lợi và tộc Tinh Linh hiện nay, chỉ cần ủy thác cho tộc Tinh Linh, bảo bọn họ dùng hơn mười vạn Druid cấp cao cùng nhau thúc đẩy sinh trưởng là có thể dễ dàng sản xuất ra lượng lương thực bình thường lên đến hàng trăm triệu tấn.

 

Quý tộc là bọn người khôn ngoan, không phải ngu ngốc! Chuyện rõ ràng vừa mất tiền vừa đắc tội với Phỉ Lạc Ti như vậy, bọn hắn sẽ không làm đâu.

 

Kẻ có thể làm ra loại chuyện này, chính là mấy tên ngu xuẩn tự cho mình là thông minh kia!

 

Giọng nói của Ước Thư Á từ một không gian khác truyền đến tai Bối Đặc Tây và người phụ trách siêu thị: “Các cậu định xử lý chuyện này như thế nào?”

 

Bối Đặc Tây im lặng một lúc, sau đó mới nói ra kế hoạch chi tiết.

 

Nói không hồi hộp là giả.

 

Mặc dù thời gian làm thư ký của cậu ta còn lâu hơn cả Ước Thư Á, nhưng dù là về mặt nào thì Ước Thư Á cũng đều là người dẫn dắt và dạy bảo cậu ta rất nhiều.

 

Tuy nói là thư ký, nhưng chức vụ thư ký Lĩnh chủ vốn dĩ rất đặc thù, nói là vô cùng quan trọng cũng không ngoa.

 

Văn phòng Lĩnh chủ là trung tâm quyền lực thực sự, bọn họ là thư ký, tự nhiên cũng là những người gần gũi với quyền lực tối cao nhất.

 

Nhưng Bối Đặc Tây lại bị “Hạ phóng”.

 

Cậu ta đã rời khỏi trung tâm quyền lực đó.

 

Bối Đặc Tây biết rõ trong lòng, đây là bản thân mình đang bị thử thách.

 

Là lập công trạng được điều trở về thăng chức, hay là cứ an phận thủ thường ở đây làm “Gà đầu đàn”?

 

Tất nhiên là Bối Đặc Tây cũng hy vọng bản thân mình có thể tiến xa hơn.

 

Cậu ta mới hai mươi tuổi, tuổi còn trẻ như vậy, chẳng lẽ lại không có chí tiến thủ, chỉ muốn an nhàn hưởng thụ sao?!

 

Cậu ta muốn làm chút việc thiết thực cho người dân ở đây, nhưng có thể làm tốt, sau khi làm tốt rồi được rời khỏi đây để leo lên vị trí cao hơn mới là kết quả khiến cậu ta hài lòng nhất.

 

“Phương án của cậu không tệ.” Ước Thư Á chỉ nhận xét ngắn gọn, năng lực của Bối Đặc Tây, hắn cũng rất rõ ràng, ổn định giá cả, trấn an lòng người, trừng phạt nhóm người thao túng giá cả, đều là những quyết sách rất chính xác và ổn thỏa.

 

“Nhưng mà…..”

 

Tim Bối Đặc Tây lập tức nhảy thót lên, chỉ cần không phải kẻ ngốc đều hiểu, nội dung sau chữ “Nhưng mà” kia mới là trọng điểm.

 

“Bối Đặc Tây, với tư cách là người đứng đầu thành Kha Nhĩ Đặc, cậu vẫn còn quá nhân từ rồi.”

 

Nhưng giọng nói truyền đến sau chữ “Nhưng mà” lại không phải của Ước Thư Á.

 

Bối Đặc Tây sợ đến mức suýt chút nữa đánh đổ cả bình thuốc bổ sung tinh lực trong tay, sắc mặt người phụ trách siêu thị cũng lập tức trắng bệch.

 

Giọng nói lạnh lùng và tàn nhẫn của Phỉ Lạc Ti từ đầu dây bên kia truyền đến: “Sợ hãi, đôi khi mới là cách tốt nhất để ngăn chặn chuyện này tái diễn.”

 

“Vâng, vâng, ngài nói rất đúng!” Người phụ trách siêu thị liên tục gật đầu khom lưng, cho dù người nói chuyện không có ở đây, cũng không nhìn thấy y, nhưng ông ta vẫn cung kính cúi đầu khom lưng cười làm lành.

 

Bối Đặc Tây: “……”

 

Bối Đặc Tây bị phản ứng muốn chọc cười người khác của ông ta chọc cho suýt chút nữa bật cười thành tiếng, may mà vẫn nhịn được. Nhưng cũng nhờ vào tình huống nhỏ này mà cậu ta không còn căng thẳng như trước nữa.

 

Mặc dù Ước Thư Á không nhìn thấy cảnh tượng bên kia là như thế nào, nhưng cũng có thể đoán được, hắn nhịn không được khẽ mỉm cười, nhưng lại cảm thấy bản thân như vậy có chút không nghiêm túc, thế là mượn tạm áo choàng của Phỉ Lạc Ti che giấu tiếng cười của mình.

 

Phỉ Lạc Ti bất đắc dĩ liếc nhìn Ước Thư Á, nhưng cũng không lập tức nói ra cách xử lý dứt khoát hơn cho chuyện này, mà là cho Bối Đặc Tây thêm thời gian suy nghĩ.

 

Bối Đặc Tây đi theo bên cạnh Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á cũng không phải chỉ suốt ngày photocopy tài liệu, cậu ta suy nghĩ một chút, sửa đổi phương án một chút: “Ổn định giá cả, đồng thời phải để cho đám người này phải chịu hình phạt đủ nghiêm khắc, giết gà dọa khỉ.”

 

“Tôi có thể từ từ hạ giá xuống, từng chút từng chút một đánh sập niềm tin của chúng.” Giết người không dao, từng chút từng chút một cắt thịt. Chúng càng muốn giá khoai tây tăng lên, Bối Đặc Tây càng muốn đối đầu với chúng, ép giá xuống!

 

Buổi tối, khi đội cảnh sát dùng vũ lực giải tán chợ đen, giá khoai tây đã tăng vọt lên mức khủng khiếp là mười ba đồng một cân!

 

Mức giá này, còn cao hơn cả lợi nhuận của khoai tây chiên! Một gói khoai tây chiên nhỏ như vậy, tuy rằng bán với giá năm đồng, nhưng tính ra, rửa sạch, chiên giòn, nhiên liệu, đóng gói, vận chuyển, bán hàng đều có chi phí cả.

 

Thế nhưng đám người này thì có chi phí gì? Giá sỉ hai đồng một cân, bán ra mười ba đồng, một cân đã kiếm lời được mười một đồng rồi!

 

Nếu chỉ là lợi nhuận cao, Bối Đặc Tây sẽ không tức giận như vậy, thị trường theo đuổi lợi nhuận là chuyện rất bình thường, lợi nhuận có cao hơn nữa thì có thể cao hơn « Ma Pháp Thiếu Niên —— » được sao?!

 

Lợi nhuận của thẻ bài ma pháp kia còn cao hơn khoai tây nhiều!

 

Nhưng thẻ bài ma pháp có thể không mua, khoai tây thì không thể không mua được.

 

Đám người này rõ ràng cũng từng phải chịu cảnh đói bụng, cũng từng có trải nghiệm vì ăn không no mà nửa đêm thức giấc, khó chịu đến mức lăn lộn trên giường.

 

Thế mà chúng lại lợi dụng tâm lý muốn tạo điều kiện thuận lợi hơn cho người dân của siêu thị thực phẩm tươi sống, từng chút từng chút một thâu tóm việc buôn bán lương thực, còn muốn hủy hoại mong muốn được ăn no của người khác.

 

Người phụ trách siêu thị và Bối Đặc Tây không chỉ tức giận vì sự độc ác của chúng, mà còn cảm thấy lạnh lẽo.

 

Đám người này, chẳng lẽ không có chút nhân tính nào hay sao?

 

Nghe cậu ta bổ sung và cải thiện phương án, Phỉ Lạc Ti không hề che giấu tán thưởng của mình: “Xem ra cách rèn luyện một người tốt nhất chính là để cho cậu ta tự mình đảm đương một phía.”

 

Gương mặt Bối Đặc Tây hơi đỏ lên: “Tất cả đều nhờ vào sự dạy bảo của ngài và Ước Thư Á đại nhân.”

 

Phỉ Lạc Ti đã từng nói, mọi việc của lãnh địa Hân Vinh đều do cậu ta tự mình xử lý, do đó chỉ dặn dò một câu: “Chú ý đến cảm xúc của người dân.”

 

Bối Đặc Tây nghiêm túc đáp lời.

 

Phỉ Lạc Ti liền dứt khoát cúp máy.

 

Bối Đặc Tây và người phụ trách siêu thị đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

 

Tuy rằng cả hai đều xem Phỉ Lạc Ti là thần tượng sùng bái, nhưng cho dù Phỉ Lạc Ti không có ở đây, thì áp lực mà y mang đến vẫn rất lớn.

 

Người phụ trách siêu thị vốn là một quản lý trang trại rất có năng lực ở Lan Tư Duy Lợi, tuy rằng siêu thị thực phẩm tươi sống cần cung cấp việc làm cho người dân bình thường ở lãnh địa Hân Vinh, nhưng những nhân tài chủ chốt như người phụ trách thì lãnh địa Hân Vinh rất khó có thể tìm được, cho dù có tìm được, thì cũng cần một khoảng thời gian để thích ứng với hệ thống của Lan Tư Duy Lợi, chi bằng trực tiếp tuyển dụng ở Lan Tư Duy Lợi cho đơn giản và hiệu quả.

 

Trước đây, ngày nào người phụ trách cũng mong mỏi bản thân có thể gặp mặt Lĩnh chủ một lần, như vậy có chết cũng không còn gì tiếc nuối!

 

Thế nhưng hôm nay rốt cuộc đã thực hiện được một nửa nguyện vọng, ông ta lại bị khí thế của Lĩnh chủ dọa đến mức thở không thông.

 

Yêu thích mà không hiểu rõ, chính là nói ông ta đây mà!

 

Bối Đặc Tây thì tốt hơn ông ta rất nhiều, bởi vì cậu ta đã làm thư ký cho Phỉ Lạc Ti một khoảng thời gian không ngắn, cũng coi như là được rèn luyện rồi.

 

Tuy nhiên, nói là không có cảm giác gì thì là giả.

 

Nhưng hình như cậu ta lại cảm thấy bản thân quên mất điều gì đó, luôn có một cảm giác kỳ lạ nào đó quẩn quanh trong lòng, nhưng rốt cuộc là gì thì… Thôi, không nghĩ nữa, làm việc trước đã!

 

Bối Đặc Tây cũng là một người cuồng công việc giống hệt như Phỉ Lạc Ti, sau khi bình tĩnh lại, cậu bắt đầu tập trung hoàn thiện và điều chỉnh các chính sách về giá cả.

 

“Ngày mai mọi người đừng vội hạ giá xuống —— à phải, ngày mai các anh cho treo một tấm biển ở tất cả các siêu thị…..”

 

Trong quá trình dặn dò, Bối Đặc Tây lại nảy ra không ít ý tưởng, sau khi bổ sung thêm một chút mới nói sơ qua chính sách cơ bản cho người phụ trách.

 

Người phụ trách liên tục gật đầu: “Bối Đặc Tây đại nhân, ngài thật sự quá lợi hại!”

 

Bối Đặc Tây có chút ngại ngùng khi được nịnh nọt như vậy, nhưng khi vừa ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy trong mắt người phụ trách là thái độ sùng bái chân thành.

 

Bối Đặc Tây ngẩn người.

 

Người phụ trách có chút ngại ngùng nói: “Tôi là người không có bản lĩnh gì, nhưng mỗi khi nghĩ đến người dân ở lãnh địa Hân Vinh có thể gặp được vị quan chấp chính hết lòng quan tâm và chăm sóc bọn họ như ngài, tôi lại cảm thấy rất vui!”

 

“Vậy, Bối Đặc Tây đại nhân, tôi xin phép cáo lui trước.”

 

Người phụ trách rời đi, nhưng Bối Đặc Tây vẫn không thể nào bình tĩnh lại được.

 

Mình, thế mà lại được người khác cảm ơn sao? Rõ ràng là vì mình suy nghĩ không chu toàn, mới khiến giá cả biến thành như bây giờ, có biết bao nhiêu người vì sai lầm của mình mà trằn trọc khó ngủ trong đêm nay chứ?

 

“Đừng đổ lỗi lầm của người khác lên đầu mình.” Một bóng người mang theo hơi lạnh rét buốt đẩy cửa bước vào, hắn ta đặt một tập tài liệu dày cộp lên bàn làm việc của Bối Đặc Tây.

 

“Ngải Luân, sao anh lại đến đây?”

 

Tuy rằng Bối Đặc Tây là quan chấp chính tối cao của lãnh địa Hân Vinh, nhưng lãnh địa rộng lớn như vậy, dân số đông đảo như vậy, chỉ dựa vào một mình cậu ta thì không thể nào quản lý xuể.

 

Ngải Luân với tư cách là phó quan, hắn ta đang quản lý khu vực phía Đông Bắc ở thành phố Cổ Hàn Băng cách xa thành Kha Nhĩ Đặc nhất, bình thường sẽ không rời khỏi đó.

 

Sau khi mở tập tài liệu mà Ngải Luân mang đến ra xem, Bối Đặc Tây đã tìm được câu trả lời cho thắc mắc của mình.

 

Tập tài liệu này là tư liệu của nhóm người đầu cơ lần này.

 

Ngay cả thành Kha Nhĩ Đặc có điều kiện khí hậu và tài nguyên tốt nhất trong lãnh địa cũng bị người ta để mắt đến, huống chi là thành phố Cổ Hàn Băng có điều kiện khắc nghiệt hơn.

 

Ngải Luân đã lập tức bắt tay vào điều tra ngay từ đầu.

 

Đối với chuyện này, ngược lại Bối Đặc Tây là người biết tin muộn nhất.

 

Mỗi ngày cậu ta đều có rất nhiều việc phải xử lý, tin tức báo cáo cũng được phân chia theo mức độ khẩn cấp, quan trọng và không quan trọng, phải trải qua một số khâu sàng lọc nhất định, tính kịp thời đã giảm đi rất nhiều.

 

Khoan đã, buổi tối…..

 

Cuối cùng Bối Đặc Tây cũng hiểu được điểm kỳ lạ mà cậu ta không nói rõ được là ở đâu rồi.

 

Mối quan hệ giữa Lĩnh chủ và Ước Thư Á đại nhân rất tốt, còn thường hay cùng nhau chơi game gì đó, nhưng hiện tại cũng không phải là thời gian bọn họ hẹn nhau chơi game mà!

 

Vừa rồi rõ ràng cậu ta gọi điện thoại ma pháp cho Ước Thư Á đại nhân, tại sao Lĩnh chủ lại ở đó?!

 

Có lẽ là giống như cậu ta, cũng đang báo cáo công việc….. Hình như cũng không đúng lắm, bởi vì Ước Thư Á không phải là người khi bản thân đang báo cáo công việc còn muốn nghe người khác báo cáo công việc.

 

Kỳ lạ thật.

 

Bối Đặc Tây cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, nhưng lại không nói rõ được là kỳ lạ ở đâu.

 

Thôi, không nghĩ ngợi gì nữa, hiện tại điều quan trọng nhất là giá cả hỗn loạn ở lãnh địa Hân Vinh và cho đám khốn kiếp có bộ mặt tham lam xấu xí kia một bài học nhớ đời!

 

Bên này, đám tiểu thương vừa kiếm được một khoản tiền lớn đang hò reo vui mừng.

 

“Giá này vẫn còn quá thấp!”

 

Chúng học theo dáng vẻ của quý tộc trong tưởng tượng, mặc bộ quần áo đẹp nhất của mình, nâng bát lớn đựng đầy rượu, hất cằm lên, trên mặt đầy vẻ đắc ý vênh váo.

 

Đúng là chúng có tư cách vênh váo, mới chỉ ngày đầu tiên thôi mà đã kiếm được mấy nghìn đồng rồi!

 

Phải, cho dù là người kiếm được ít nhất cũng kiếm được hơn một nghìn đồng!

 

Khoai tây được chúng mua vào với giá hai đồng một cân, ban đầu vốn ít, không mua được nhiều, nhưng bán hàng rong đúng là một công việc rất kiếm tiền, kiếm được ba mươi đồng một ngày đồng nghĩa với việc kho hàng của chúng lại tăng thêm mười lăm cân khoai tây.

 

Theo mức giá cao nhất hôm nay, mười lăm cân khoai tây có thể kiếm được hơn một trăm đồng!

 

Nhưng trong bầu không khí khiến ai nấy hoang mang lo sợ hôm nay, số khoai tây bán ra nào chỉ có mười lăm cân!

 

Ít nhất cũng phải ba trăm cân! Chỉ là, không phải tất cả khoai tây đều được bán với “Giá cao nhất”, hơn nữa, trị an tốt cũng giúp chúng không gặp phải tên cướp nào chặn đường cướp sạch khi về nhà.

 

Kiếm được đến cuối cùng, túi tiền khi về đến nhà nặng trĩu, nặng đến mức phải dùng cả hai tay mới bê nổi —— toàn là đồng xu, một tay căn bản không cầm nổi!

 

“Đám người mặc đồ xanh kia quản nhiều chuyện quá! Thật là tức chết đi được!”

 

Nếu không phải đám cảnh sát kia kiên quyết giải tán, hôm nay chúng hoàn toàn có thể bán với giá cao hơn!

 

Chờ đến lúc đó, tiền kiếm được còn nhiều hơn bây giờ!

 

Nhưng mà cũng không sao, sau một ngày lên men trong cảm giác hoang mang lo lắng, giá cả ngày mai nhất định sẽ còn tăng chóng mặt hơn.

 

“Khoai tây tốt như vậy, hai đồng một cân căn bản không xứng với nó, ít nhất cũng phải hai mươi đồng một cân mới được!”

 

Tín đồ cuồng nhiệt của khoai tây thét lên như vậy.

 

Còn những tín đồ cuồng tín hơn lại hô hào: “Ba mươi đồng một cân!”

 

“Bốn mươi đồng một cân ——”

 

Chúng điên cuồng hô vang danh hiệu của Thần khoai tây, ca ngợi sự vĩ đại của khoai tây.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 138
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...