Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 139

“Nhớ kỹ, mua được bao nhiêu thì mua, đừng để ý giá cả, mua hết về đây!”

 

Trời còn chưa sáng, trước cửa mỗi nhà đã có thanh niên trai tráng chuẩn bị lên đường thu mua khoai tây.

 

Đây là sợ bị người khác giành mất, cho nên đi đông người một chút, tăng thêm phần an toàn.

 

Còn chưa kịp dặn dò kỹ càng những người đảm nhiệm việc mua khoai tây thì mọi người bỗng nghe trên bầu trời truyền đến một giọng nói.


 

“Alo, alo, mọi người có nghe thấy không?”

 

Mọi người sững sờ, sau đó ngẩng đầu nhìn lên, chẳng thấy gì cả, nhưng giọng nói tròn ràng rõ chữ đó lại vẫn vang lên bên tai mỗi người.

 

“Mọi người đừng sợ, chúng tôi là nhân viên tuyên truyền của ban quản lý khu phố, đây là loa phát thanh, sau này sẽ phụ trách thông báo cho mọi người những việc quan trọng.”


 

“Ting ting ——”

 

Theo sau một tiếng chuông vang lên thanh thúy, một giọng nói nghiêm túc hơn nhưng cũng mang theo chút thân thiết vang lên: “Chào các vị dân cư, để đáp ứng nhu cầu thực phẩm ngày càng tăng của mọi người, hiện tại siêu thị thực phẩm tươi sống đã bày bán một lượng lớn nông sản giá đặc biệt, khoai tây hai đồng một cân, khoai lang bí đỏ ba đồng một cân, ngoài ra còn có các loại dưa chuột, giá đỗ, bắp cải tươi ngon tha hồ lựa chọn, nếu có nhu cầu có thể đến siêu thị thực phẩm tươi sống gần nhất để mua sắm, chúc các vị một ngày vui vẻ!”

 

“Chào các vị dân cư, để……”


 

Loa phát thanh phát đi phát lại ba lần, đảm bảo mỗi người đều nghe rõ ràng “Khoai tây 2 đồng một cân”.

 

Những người đang chuẩn bị đi mua khoai tây giá cao đều ngây ngốc, chuyện, chuyện này là sao? ! Nhưng bất kể đã xảy ra chuyện gì, bọn họ chỉ cần biết —— khoai tây 2 đồng một cân lại xuất hiện rồi!

 

Thế này mà còn không nhanh chóng chạy đi mua?!

 

Cái gì mà có nhu cầu có thể đến mua sắm, hiện tại chính là lúc “Có nhu cầu” rồi đây!


 

“Nhanh lên! Giành mua khoai tây giá rẻ mà cũng không nhanh lên, còn cái gì có thể gấp hơn nữa!”

 

Người già trẻ nhỏ trong nhà đều không ngủ nữa, hận không thể bế cả trẻ con đi cùng để góp một phần sức lực cho công cuộc giành mua khoai tây giá rẻ.

 

*****

 

Tối hôm qua Hán Tư uống có hơi nhiều rượu, thật là kiếm được nhiều tiền quá, gã ta vui quá mức.


 

Không chỉ riêng bọn gã, tất cả mọi người đều uống hơi nhiều.

 

Nhưng gã ta vẫn nhớ chuyện bày sạp bán khoai tây, cho nên dù có buồn ngủ, sau khi mặt trời mọc thì thân thể cũng nặng nề tỉnh dậy.

 

“Nước, đưa tao nước!”

 

Hán Tư nằm trên giường gọi hai tiếng cũng không có ai đưa nước cho mình, trong mắt người đàn ông lóe lên một tia giận dữ, lúc gã ta đang muốn nổi giận thì đám con gái lỗ vốn vô dụng kia đã trở về.


 

“Chị ơi, em giành được cái này!”

 

“Em cũng giành được!”

 

“Em không giành được, suýt chút nữa là giành được rồi, tiếc quá……”

 

Ba người đang nói chuyện, lúc quay đầu lại thì nhìn thấy ánh mắt hung dữ của cha mình đang đứng ở cửa ra vào, lập tức không dám nói nữa, cúi đầu im lặng, tư thế ngoan ngoãn mặc đánh mặc mắng xuất hiện trên người bọn họ hết sức thuần thục.


 

“Tao nói khát nước, chúng mày không nghe thấy à? ! Nuôi chúng mày lớn như vậy ngay cả rót cốc nước cũng không biết, rốt cuộc thì tại sao tao lại phải tốn tiền nuôi một đám phế vật như chúng mày chứ!”

 

Sắc mặt cô bé trắng bệch, đứa lớn nhất trong ba đứa trẻ vội vàng đi rót nước, con bé rất thấp, ngay cả bàn cũng không với tới, may mà cha chúng nó vì để dành chỗ, trong nhà không có gì đồ đạc, bình nước được đặt dưới đất.

 

Nơi bọn họ đang ở là ký túc xá tập thể, hệ thống sưởi ấm tập trung được truyền từ dưới sàn nhà lên, để nước dưới đất là không lo bị đóng băng nhất.


 

“Cha, cha, ngài uống nước.”

 

Cô bé cung kính cẩn thận bưng nước đến bên người người đàn ông, dáng vẻ nhút nhát sợ sệt khiến người đàn ông vô cùng coi thường, gã ta cũng không phải là người biết tự dằn vặt bản thân mà tức giận, giơ chân đạp một cái: “Đồ vô dụng!”

 

Cô bé bị đá ngã xuống đất, nhưng không dám khóc, mà ngoan ngoãn quỳ xuống.

 

Người đàn ông coi con gái như nô lệ, nhưng vì muốn nâng cao bản thân, lại dùng tiêu chuẩn của người hầu quý tộc để đối xử với những đứa trẻ này.


 

Nhưng gã ta chỉ là một tên dân đen nghèo khổ đến mức nhà cửa xiêu vẹo đổ nát, phải chuyển đến ký túc xá tập thể này mới có thể sống sót qua mùa đông, làm sao đã từng thấy quý tộc và người hầu chân chính như thế nào, chỉ là cứ nói ra những yêu cầu không thể nào thực hiện được thôi.

 

Nhưng lũ trẻ ngây thơ không biết cha mình thực chất là một tên ngu ngốc tham lam vô sỉ, bọn chúng chỉ vì muốn ít bị đánh đi một chút nên cố gắng hết sức để đáp ứng yêu cầu của gã ta.

 

Hán Tư uống nước xong, mới cảm thấy cổ họng bốc hỏa dễ chịu hơn một chút: “Phu nhân đâu?”

 

Hai đứa trẻ còn lại không dám chậm trễ, lập tức trả lời: “Phu nhân đi siêu thị thực phẩm tươi sống rồi.” Thực ra bọn chúng vừa từ siêu thị thực phẩm tươi sống trở về.

 

Chỉ là, ở đó có đông người quá, để tránh xảy ra sự cố giẫm đạp, siêu thị đã phân luồng, trẻ em dưới bảy tuổi đến một nơi khác xếp hàng nhận kẹo, còn có cơ hội bốc thăm trúng túi quà bí mật!

 

Ba đứa trẻ đều vui vẻ xếp hàng, sau đó nghe lời chị cả dặn dò, nhanh chóng ăn kẹo ngay lập tức, ăn xong rồi mới về.

 

Chỉ là có hơi tiếc một chút, ba đứa trẻ, chỉ có hai đứa “Giành” được túi quà bí mật.

 

Là một cây bút chì rất dễ thương, trên đó in đầy hình vẽ màu sắc sặc sỡ xanh xanh đỏ đỏ, nhìn đẹp mắt vô cùng!

 

Những đứa trẻ không bốc thăm trúng bút chì cơ bản đều là những đứa trẻ còn rất nhỏ, sợ bọn chúng nghịch bút chì làm bản thân bị thương, lại sợ bọn chúng ăn phải cục gôm, vậy cho nên nhân viên siêu thị chỉ âm thầm thao tác “Cảm ơn quý khách” .

 

Những đứa trẻ lớn hơn thì có bút chì để dùng, đợi thêm một thời gian nữa khi trường học khai giảng là có thể dùng rồi.

 

Một món đồ nho nhỏ lại có thể khiến lũ trẻ con vui vẻ trong một thời gian dài!

 

“Cái gì?”

 

Người đàn ông cau mày: “Chúng nó đi siêu thị thực phẩm tươi sống làm cái gì?”

 

Siêu thị thực phẩm tươi sống giờ chỉ còn là cái vỏ rỗng, không ở nhà nấu cơm chăm sóc gã ta, chạy đến đó lười biếng à?!

 

Ba đứa trẻ không hiểu chuyện phức tạp của người lớn, bọn chúng chỉ có thể cảm nhận được “Cha” có chút không vui, cha tức giận rất hay đánh người, sẽ rất đau.

 

Nhưng không trả lời cũng sẽ bị đánh.

 

Vì vậy, bọn chúng cố gắng hết sức đơn giản nhanh chóng kể lại sự việc một lượt.

 

Sắc mặt Hán Tư lập tức thay đổi, cũng không quan tâm đến những thứ khác, lập tức xông ra ngoài.

 

Không bị đánh, cha còn ra ngoài rồi, đối với mấy đứa trẻ mà nói, đây có thể coi là chuyện may mắn lớn rồi!

 

Cô chị bị đá nói: “Lát nữa chúng ta đi tìm chị Cách Lôi Tây đi! Em muốn tặng cái này cho chị ấy!” Cô bé có chút không nỡ, dùng má cọ cọ vào cây bút chì xinh đẹp.

 

Đứa trẻ bốc thăm trúng giải thưởng bí mật kia cũng nói: “Em cũng muốn tặng!”

 

Đứa trẻ không bốc thăm trúng giải thưởng bí mật nhìn bàn tay trống trơn của mình, nhỏ giọng nói: “Vậy, vậy em tặng chị ấy cái ôm. . . . . .”

 

Ba đứa trẻ đều không có tên, bọn chúng là những đứa trẻ được sinh ra sau Cách Lôi Tây, vốn dĩ Cách Lôi Tây cũng không có tên, con gái nhà bọn họ quá nhiều, chỉ có đến lúc sắp gả đi rồi mới được đặt đại một cái tên.

 

Chỉ có Cách Lôi Tây là ngoại lệ.

 

Ba đứa trẻ còn nhỏ, “Hàng hóa” trong nhà tương đối nhiều, nhưng có tấm gương của Cách Lôi Tây ở trước, người đàn ông không dám vứt bỏ ba đứa trẻ này, sợ mất đi tư cách cư trú trong căn nhà ấm áp này.

 

Nhưng vì muốn nhường chỗ cho khoai tây, Hán Tư rất không thích bọn chúng xuất hiện ở nhà.

 

Mấy đứa trẻ cũng rất biết điều, sẽ tự mình ra ngoài, thà rằng chịu lạnh cũng không muốn bị ghét bỏ.

 

Nơi này ngoại trừ nhỏ một chút, những điều kiện khác đều rất tốt!

 

Đặc biệt là lúc bên ngoài đang tuyết rơi dày, bên trong lại ấm áp như cuối xuân ấm áp.

 

Lúc này, d*c v*ng bành trướng của Hán Tư sẽ đạt đến đỉnh điểm.

 

Nhìn xem, Hán Tư gã cũng là người cao quý, nếu không tại sao lại là gã ta được hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp như vậy, còn đám người nghèo hèn kia vẫn đang chịu khổ?

 

Hán Tư vô cùng đắc ý, đặc biệt là nghĩ đến số khoai tây trong nhà, gã ta lại càng đắc ý hơn.

 

Nhưng tất cả những điều này đều được xây dựng trên cơ sở mọi thứ đều diễn ra theo đúng kế hoạch của bọn gã.

 

Điều quan trọng nhất chính là, siêu thị thực phẩm tươi sống không có hàng để bán!

 

Chỉ cần siêu thị thực phẩm tươi sống không còn hàng hóa, giá cả thị trường chẳng phải là do bọn gã quyết định sao?!

 

Mấu chốt nhất chính là ở chỗ này.

 

Nếu siêu thị thực phẩm tươi sống vẫn luôn có hàng, khoai tây 2 đồng và khoai tây 20 đồng mọi người sẽ chọn cái nào? Cho dù là bày sạp bán hàng ngay trước cửa nhà người khác, cũng sẽ không có ai lựa chọn 20 đồng trước cửa nhà.

 

Mồ hôi lạnh của Hán Tư lập tức túa ra.

 

Nhưng tại sao có thể như vậy?! Sao có thể như vậy được!

 

Phải biết rằng, đồng bọn của bọn gã làm việc trong siêu thị thực phẩm tươi sống đã thề son sắt nói rằng, trong kho hàng của siêu thị thực phẩm tươi sống đã không còn bất kỳ hàng dự trữ nào nữa rồi!

 

Mặt hàng bán chạy nhất của siêu thị thực phẩm tươi sống chính là khoai tây, bởi vì khoai tây là rẻ nhất.

 

Nói về giá cả cho mỗi cân, thực ra bắp cải là rẻ nhất, nhưng bắp cải cũng chỉ hơn rau dại về mặt hương vị thôi, người nghèo bình thường vẫn không thể nào làm ra chuyện tiêu tiền mua bắp cải được.

 

Hơn nữa, mùa xuân đã đến, bọn họ hoàn toàn có thể tự trồng bắp cải được.

 

Mặc dù bọn họ không có đất đai của riêng mình, nhưng bắp cải dễ trồng, kiếm một ít đất ở nhà cũng có thể trồng được.

 

Vì vậy, lương thực dự trữ trong siêu thị thực phẩm tươi sống nhiều nhất chính là khoai tây, các loại rau củ quả trứng thịt khác phần lớn là cung cấp cho các nhà ăn tập thể.

 

Mặc dù Hán Tư thiển cận, nhưng đối với chuyện kiếm tiền quan trọng như vậy, gã ta vẫn quan sát “Điều tra” vô cùng nghiêm túc.

 

Số lượng dân cư của thành Kha Nhĩ Đặc rất nhiều, số lượng nô lệ mà gia tộc Cao Nhĩ Đặc để lại cũng không ít, sau sự kiện Tinh Linh, các quý tộc đều đã nhanh chóng chạy trốn, những nô lệ đó vì thời gian gấp gáp không kịp mang đi, cũng mặc định thuộc về “Tài sản” của thành Kha Nhĩ Đặc, hiện tại toàn bộ đều do quan chấp chính đến từ Lan Tư Duy Lợi tiếp quản.

 

Nhiều người như vậy, ăn uống hàng ngày không phải là chuyện nhỏ!

 

Nghe nói Lan Tư Duy Lợi trước đây là một lãnh địa rất cằn cỗi, nhưng bởi vì vị Lĩnh chủ hiện tại là một Truyền Kỳ, cho nên mới phát triển tốt như vậy.

 

Nhưng Truyền Kỳ thì đã sao? Truyền Kỳ là có thể biến ra thức ăn cho nhiều người như vậy à?!

 

Cho dù là cỏ lác có sức sống mãnh liệt nhất, thích mọc hoang nhất, cũng không thể nào bởi vì uy danh của Lĩnh chủ Lan Tư Duy Lợi mà mọc lên trong một đêm được, đúng không?!

 

Hơn nữa Lan Tư Duy Lợi cách lãnh địa Hân Vinh xa như vậy, không thể nào vì chuyện nhỏ này mà lặn lội đường xá xa xôi chạy đến đây.

 

Hán Tư không ngừng tự an ủi bản thân, chẳng qua là Lĩnh chủ đối phương dù có lợi hại hơn nữa cũng không thể quản chuyện nhỏ nhặt này, siêu thị thực phẩm tươi sống nhất định là không có hàng hóa, gã ta nhất định có thể dựa vào cơ hội này để kiếm bộn tiền, từ đó đổi đời thành kẻ đứng trên vạn người.

 

Nhưng tự thôi miên cũng chỉ là tự thôi miên, gã ta còn chưa chạy đến siêu thị thực phẩm tươi sống, đầu óc đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.

 

Vô số người xách theo túi lớn túi nhỏ rau củ quả tươi ngon, không còn là khoai tây giống nhau như đúc nữa, mà là bắp cải cà rốt rau xanh bí đỏ trứng gà thậm chí là cả thịt heo!

 

“Mẹ Đại Nhĩ à, sao lại mua nhiều trứng gà thế?”

 

“Hôm qua tôi mua ít khoai tây quá, trong tay còn chút tiền, nhưng mà tôi nghĩ lại, hôm qua khoai tây 13 đồng một cân cũng mua rồi, trứng gà 3 đồng một quả thì tính là gì! Tôi định, hôm nay mua chút trứng gà về cho đám trẻ nhà tôi bồi bổ một chút. Ôi, bà còn mua cả thịt heo nữa kìa!”

 

“Hôm qua tôi cũng mua khoai tây 13 đồng một cân, nhắc mới nhớ, tôi tức quá trời quá đất đi mà! Thế mà lại bỏ ra 300 đồng mua một đống khoai tây, còn không bằng mua thịt heo 20 đồng một cân! Con bé Ni Ni nhà tôi thèm thịt bao lâu nay rồi! Nhân lúc thịt heo còn bán, tranh thủ mua chút cho con bé ăn cho đỡ thèm.”

 

Những người trời còn chưa sáng đã bò dậy chuẩn bị đi giành mua khoai tây, nói ra cũng không phải là không có thu hoạch, không mua khoai tây giá cao nữa, nhưng đông người thì sức mạnh lớn, chạy đến mua những vật tư khác cũng rất có sức cạnh tranh.

 

Thịt heo trứng gà ngày thường ít người hỏi han bỗng chốc trở thành món yêu thích của mọi người, sau khi mua khoai tây giá cao, nhìn những quả trứng gà miếng thịt heo này đều thuận mắt hơn hẳn.

 

Mọi người bước ra từ siêu thị thực phẩm tươi sống, sắc mặt hồng hào lại mang theo cảm giác mãn nguyện hạnh phúc, khỏi phải nói cũng biết là vui vẻ cỡ nào.

 

Nhưng Hán Tư lại như gặp quỷ, mặt mũi đầy vẻ khiếp sợ.

 

Sao có thể như vậy? ! Sao có thể như vậy được! Không nên như vậy mới đúng!

 

Cho dù không đi vào bên trong siêu thị thực phẩm tươi sống, nhưng từ trạng thái túi lớn túi nhỏ của những người xung quanh, Hán Tư cũng có thể suy đoán ra vật tư bên trong chất đống nhiều đến mức nào.

 

Đột nhiên, Hán Tư nhìn thấy đồng bọn của mình: “Ai Văn!” Gã ta lớn tiếng gọi rồi chạy vội tới, “Chuyện này là sao?!”

 

Ai Văn không chỉ là đồng bọn trong nhóm đầu cơ khoai tây, mà còn là công nhân vận chuyển hàng hóa của siêu thị thực phẩm tươi sống, công việc hàng ngày của hắn ta chính là phụ trách vận chuyển hàng hóa trong kho hàng của siêu thị thực phẩm tươi sống đến các siêu thị thực phẩm tươi sống gần đó.

 

Cũng bởi vì như vậy, những người trong nhóm đầu cơ khoai tây mới có thể “Nắm rõ” số lượng hàng tồn kho của siêu thị thực phẩm tươi sống.

 

Ai Văn cũng ngớ người, hắn ta thật sự là dựa theo số lượng hàng tồn trong kho báo tin cho đồng bọn mà! Hơn nữa hôm qua hắn ta cũng không nhận được thông báo nào.

 

Thông thường, nhu cầu phân phối hàng hóa của các siêu thị sẽ được gửi đến kho vào chiều hôm trước, công việc phân phối hàng hóa sẽ được thông báo trước khi tan ca vào buổi chiều, bởi vì công nhân phân phối cần phải vận chuyển hàng hóa đến siêu thị được chỉ định trước khi siêu thị thực phẩm tươi sống mở cửa vào buổi sáng, nếu thông báo trong ngày thì sẽ không kịp.

 

Nhóm đầu cơ khoai tây cũng đã tính đến việc số lượng hàng tồn kho của siêu thị thực phẩm tươi sống nhiều hơn dự kiến, nếu công nhân phân phối nhận được thông báo thì sẽ “hạ giá”, nhanh chóng bán tháo số khoai tây trong tay.

 

Ví dụ như khi giá tăng lên 13 đồng một cân, nếu công nhân phân phối nhận được thông báo thì bọn gã sẽ nhanh chóng hạ giá xuống 10 đồng một cân, những người đang hoang mang sẽ cảm thấy mức giá này là cứu tinh, điên cuồng mua vào tích trữ, như vậy tuy rằng kiếm không được nhiều như 13 đồng, nhưng cũng có thể nhanh chóng bán tháo số hàng trong tay.

 

Nhưng không hề, hôm qua tất cả công nhân phân phối và công nhân kho hàng trong nhóm đầu cơ khoai tây đều không nhận được tin tức sẽ có hàng hóa mới được vận chuyển đến.

 

Vì vậy, tất cả mọi người đều vui vẻ đi uống rượu ăn mừng.

 

Say rượu dậy muộn cũng không sao, ngược lại sẽ vì khoảng thời gian buổi sáng không có ai bày sạp mà khiến cho cảm giác hoang mang càng tăng lên, giá cả còn có thể tăng lên một chút.

 

Nhiệt độ vừa mới ấm lên, ngoài cỏ lác ra thì không có bao nhiêu rau dại có thể mọc lên, không có rau dại thì chỉ có thể mua khoai tây.

 

Bởi vì khoai lang có vị ngọt, cho nên khi giá khoai tây là 13 đồng một cân thì giá khoai lang đã tăng vọt lên 30 đồng một cân rồi!

 

13 và 30, mọi người vẫn có thể phân biệt được cái nào có lời hơn.

 

Nhưng hiện tại siêu thị thực phẩm tươi sống lại một lần nữa chất đầy hàng hóa, khoai tây của bọn gã không kịp bán tháo đi, vậy thì phiền phức rồi!

 

Ai Văn cũng không hiểu đã xảy ra chuyện gì, hắn ta cũng mua tích trữ hơn một nghìn cân khoai tây đấy!

 

Số tiền này không chỉ bao gồm toàn bộ tiền tiết kiệm của gia đình hắn ta, mà còn có cả tiền đi vay mượn người khác.

 

Điều khiến hắn ta tuyệt vọng nhất chính là, hôm qua vì tiền lương mà hắn ta đã ở trong kho cả ngày không ra ngoài bán khoai tây.

 

Để vợ con hắn ta ra ngoài bán thì hắn ta lại không yên tâm, không có đàn ông rất dễ bị người ta cướp bóc.

 

Người bị thương là chuyện nhỏ, nhưng khoai tây thì không thể có chuyện gì được!

 

Lúc đó hắn ta nghĩ, ngày mai cứ trực tiếp bán từ 15 đồng một cân, như vậy là có thể kiếm được nhiều hơn rồi!

 

Kết quả, ai ngờ chuyện làm ăn của nhóm đầu cơ khoai tây chỉ kéo dài được có một ngày! Người khác còn có thể kiếm được một ít tiền, nhưng hắn ta lại chẳng kiếm được gì!

 

“Tao, tao cũng không biết đã xảy ra chuyện gì nữa!” Ai Văn đột nhiên kêu lên, “Công việc! Công việc của tao! Tại sao không có ai gọi tao đến làm việc?”

 

Hán Tư nào còn tâm trạng đâu mà để ý đến chuyện này, gã ta túm lấy cổ áo Ai Văn đòi hắn ta phải bồi thường tổn thất cho mình.

 

Hôm qua gã ta mới bán được hơn 300 cân khoai tây, một phần là bán với giá sáu bảy đồng, giá cao nhất 13 đồng một cân mới bán được mấy chục cân thì giao dịch đã bị buộc phải dừng lại, thật sự tính ra, hôm qua gã ta cũng chỉ kiếm được hơn một nghìn đồng, uống rượu tiêu hết hơn 300 đồng, còn cách xa mục tiêu đổi đời của gã ta lắm.

 

“Hán Tư! Tên khốn này! Tên khốn lừa đảo! Trả tiền cho tao!”

 

Ưu điểm lớn nhất của ký túc xá tập thể chính là có lò sưởi, nhưng người ở ký túc xá tập thể cũng rất đông, lập tức có người nhận ra Hán Tư.

 

“Hôm qua tao mua khoai tây của mày ở đây với giá 13 đồng một cân, tao trả khoai tây lại cho mày, mày trả tiền lại cho tao!”

 

Người đàn ông túm chặt lấy Hán Tư, trong mắt người đó hằn đầy tơ máu, dáng vẻ như thể nếu Hán Tư không trả tiền thì sẽ liều mạng với gã ta ngay.

 

Hán Tư là kẻ chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu, ra ngoài lại rất hèn nhát, vừa nhìn thấy bàn tay đen thui của đối phương là có thể đoán được, đối phương là thợ mỏ làm công việc nặng nhọc, lại nhìn những người đàn ông đang vây quanh vì tiếng quát của người đàn ông kia, chân gã ta liền mềm nhũn.

 

“Tao cũng mua 13 đồng một cân, trả tiền!”

 

“Tao cũng mua 13, trả tiền đây!”

 

“Trả tiền!”

 

“Trả tiền!”

 

Ánh mắt hung dữ của mọi người như muốn ăn tươi nuốt sống Hán Tư, lúc nãy Ai Văn còn đang buồn bực vì bản thân không kiếm được tiền, kết quả lúc này lại cảm thấy có chút may mắn, hắn ta nghĩ, ít nhất thì mình không bị đánh.

 

Hán Tư gào lên: “Tiền trao cháo múc! Khoai tây của tao đều đã đưa cho chúng mày rồi, lấy đâu ra mà trả tiền!” Hơn nữa, hôm qua gã ta căn bản là không bán được bao nhiêu khoai tây 13 đồng một cân, phần lớn là bán với giá 9, 10 đồng.

 

Những người này chính là muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghi!

 

Nhưng chẳng ai để ý đến tiếng gào thét của gã ta, ngược lại còn có thêm nhiều người vây quanh hơn.

 

“Tên khốn lừa đảo này, mau trả tiền!”

 

“Trả tiền cho tao, a a a ——”

 

Một đám người đánh nhau ở cửa ra vào, hay nói đúng hơn là đơn phương đánh đập Hán Tư và Ai Văn.

 

Hán Tư bán khoai tây giá cao là sự thật rành rành, Ai Văn vừa nhìn là biết đi cùng với gã ta, rất có thể cũng là người bán khoai tây, bị đánh cùng một chỗ cũng không oan uổng!

 

Có mấy người nhìn thấy động tĩnh này, lén lút định bỏ chạy, nhưng vừa mới nhúc nhích một bước đã bị người ta tóm lấy.

 

“Hôm qua mày còn muốn bán cho tao 14 đồng một cân, may mà cảnh sát dừng giao dịch lại mới không bị mày lừa! Nhưng mà trước đó tao còn mua khoai tây 8 đồng một cân của mày, trả tiền lại cho tao!”

 

Lại thêm vài người nữa bị đánh.

 

Vợ của Hán Tư hét lên: “Đừng đánh nữa đừng đánh nữa! Đánh nữa tôi sẽ đi báo cảnh sát đấy!”

 

Nhưng chẳng ai thèm để ý.

 

Hành vi của đám người Hán Tư thật sự đã chạm đến giới hạn chịu đựng của mọi người rồi.

 

Nụ cười nịnh nọt ngày hôm qua là vì muốn sinh tồn, hung hăng ngày hôm nay không chỉ là vì muốn chiếm tiện nghi, mà còn có tức giận và phẫn nộ.

 

Số tiền đó, là bọn họ đã tích cóp từng đồng từng đồng một đấy!

 

Hoàn toàn không còn vẻ mặt nịnh nọt của ngày hôm qua cũng là chuyện rất bình thường, chẳng lẽ ngươi lại đi nịnh nọt kẻ thù của mình à?!

 

Vợ của Hán Tư đã đi báo cảnh sát, nhưng cảnh sát vốn luôn đến rất nhanh, lần này lại đến rất muộn, sau đó đưa tất cả mọi người về đồn.

 

Hán Tư và những người bị đánh đều ngớ người: “Chúng tôi là nạn nhân mà!”

 

Hải Luân lạnh lùng nói: “Lúc các người bán lương thực giá cao có đáng thương không.”

 

Lời nói của Hải Luân khiến cho ánh mắt của những người ra tay đánh người đều sáng lên.

 

Hải Luân cảnh cáo nhìn những người đang kích động: “Tụ tập gây rối cũng là phạm pháp!”

 

Tóm lại, hai bên đều bị tạm giam.

 

Bởi vì sự việc lần này khá nghiêm trọng, mức độ quan tâm của xã hội rất cao, cho nên trước cửa đồn cảnh sát cũng chen đầy người, đều muốn biết chuyện này sẽ được xử lý như thế nào.

 

Xét cho cùng thì đều có liên quan mật thiết đến lợi ích của bản thân.

 

Trong số những người này, có người nhà của người đánh người, cũng có đồng bọn của người bị đánh.

 

Hải Luân cho bọn họ hai lựa chọn: “Một là tự mình hòa giải, hai là dựa theo luật quản lý trị an mà giam giữ theo pháp luật.”

 

Hán Tư bị đánh đến mức toàn thân không còn chỗ nào lành lặn, gã ta lập tức kêu gào: “Giam hết bọn họ lại xử bắn! Tôi sẽ không hòa giải với bọn họ!”

 

Nhóm người đánh người vừa sợ hãi vừa tức giận trừng mắt nhìn Hán Tư, Hán Tư càng thêm kiên cường trừng mắt nhìn lại.

 

Hải Luân gật đầu: “Tốt, nếu bên này không tiếp nhận hòa giải, vậy thì sẽ dựa theo phán quyết giam giữ hai mươi ngày và cải tạo lao động 3 năm.”

 

Một cảnh sát khác đứng dậy nói: “Hán Tư, Ai Văn, Khắc Lao Đức, Ước Hàn Tư…… Mấy người đi theo tôi, cải tạo lao động không thuộc quyền quản lý của chúng tôi, mấy người phải đến mỏ quặng Hắc Kim lao động 3 năm.”

 

Hán Tư đang đắc ý bỗng chốc ngây người: “Tôi, tại sao chúng tôi phải đến mỏ quặng Hắc Kim?”

 

“Nhiễu loạn giá cả thị trường, đương nhiên là phải đi cải tạo rồi, nhưng thời gian cải tạo lao động không thuộc quyền quản lý của chúng tôi, còn phải xem bên phía mỏ quặng sắp xếp như thế nào.”

 

Khắc Lao Đức đi cùng với Hán Tư lập tức nói: “Tôi không có bán khoai tây giá cao, tôi chỉ mượn tiền của bọn họ, dùng khoai tây nhà tôi làm vật thế chấp thôi.”

 

Hán Tư ngây người, tức giận trừng mắt nhìn Khắc Lao Đức, nhưng Khắc Lao Đức không thèm nhìn gã ta.

 

Cải tạo lao động sẽ không được trả lương, nhưng thợ mỏ sẽ có bốn bữa ăn, cộng thêm trợ cấp xuống hầm mỏ và bảo hiểm, một ngày 10 đồng tiền lương cơ bản cộng thêm trợ cấp và phúc lợi, trung bình một ngày ít nhất cũng kiếm được 13 đồng.

 

Ba năm là bao nhiêu ngày thì hắn ta không rõ lắm, nhưng ít nhất cũng phải 1000 ngày.

 

Một ngày 13 đồng, một nghìn ngày chính là 13000, ít nhất cũng là 1 đồng vàng 30 đồng bạc!

 

Hôm qua hắn ta mới bán được bao nhiêu khoai tây chứ! Cũng chỉ kiếm được hơn hai nghìn đồng, vì hai nghìn đồng này mà đi làm việc không công, mất 1 đồng vàng 30 đồng bạc?! Hắn ta không biết chữ, nhưng hắn ta không ngu!

 

Có Khắc Lao Đức đã mở đầu, lần lượt có người giơ tay xin tự mình hòa giải.

 

Nhưng hiện tại đến lượt nhóm người đánh người lại kiên quyết không chịu hòa giải.

 

Giam giữ 20 ngày tuy rằng có 20 ngày không thể làm việc kiếm tiền, nhưng hiện tại người sốt ruột nên là bọn Khắc Lao Đức mới đúng.

 

Cuối cùng Khắc Lao Đức không còn cách nào khác, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi đồng ý trả lại toàn bộ số tiền khoai tây với giá 13 đồng một cân, lúc này mới đạt được thỏa thuận hòa giải.

 

Khắc Lao Đức và ba người khác đạt được thỏa thuận hòa giải, bọn hắn gọi người nhà đến, từ bên trong và bên ngoài cùng nhau “nhận diện” khách hàng đã mua khoai tây của bọn hắn ngày hôm qua, bắt đầu trả lại tiền.

 

Đám người Khắc Lao Đức không mang theo nhiều tiền như vậy, nhưng may mà không ít người bằng lòng nhận “bù hàng” theo hình thức khoai tây 2 đồng một cân, lúc này mới khiến cho mấy người bọn hắn tránh được hình phạt đi cải tạo lao động.

 

Hải Luân lớn tiếng nói: “Gây nhiễu loạn giá cả thị trường là hành vi vi phạm pháp luật, chúng tôi tiếp nhận báo cáo của quần chúng có chứng có cứ, mong mọi người giám sát nhiều hơn!”

 

Đám đông lập tức xôn xao: “Tôi tố cáo!”

 

“Tôi cũng tố cáo! Để tôi đi dẫn người đến!”

 

Bên trong đồn cảnh sát, mấy người cố chấp không chịu hòa giải nhìn thấy người càng ngày càng ít thì có chút hoảng hốt.

 

“Chờ đã chờ đã, đừng bỏ tôi lại mà! Tôi hòa giải, tôi hòa giải!”

 

Mấy tên đầu cơ còn lại kêu gào nửa ngày, cuối cùng cũng gọi được cảnh sát đến, chỉ là, bên cạnh bọn họ còn đi theo một đám đông những kẻ đầu cơ khác.

 

Hán Tư chết sững.

 

Chờ đến khi trở về nhà, căn nhà vốn chật chội bỗng chốc trở nên trống trải lạ thường, số khoai tây gã ta mua về chất đầy nhà đã bị gã ta đem đi “bù hàng” gần hết.

 

Tuy rằng tiền là kiếm được từ hôm qua, nhưng vì chuyện làm ăn này, gã ta không chừa lại một đồng tiết kiệm nào, đã sống tằn tiện rất lâu rồi, chỉ chờ dựa vào lần này là một bước lên mây, cho nên vừa cầm được tiền trong tay là gã ta đã lâng lâng, đi mua rất nhiều rượu, kiếm được hơn một nghìn, cũng tiêu gần hết.

 

Phần tiền này chính là dùng khoai tây để bù.

 

Khoai tây mua vào với giá 2 đồng một cân, nếu như bày sạp bán một cách đàng hoàng, phân loại khoai tây to khoai tây nhỏ ra bán hai cân là có thể kiếm được 1 đồng, nhưng vì muốn thoát khỏi kiếp nạn lao tù, gã ta đành phải bù cho người ta theo giá bán buôn.

 

Một đồng cũng chẳng kiếm được, hơn nữa còn tự làm khổ bản thân mình suốt một thời gian dài!

 

Căn phòng mà ký túc xá tập thể phân cho nhà gã ta không lớn, căn nhà cũ của gã ta thì vừa cũ vừa nát, vì muốn chất số khoai tây này, ngay cả lúc ngủ gã ta cũng thấy chật chội.

 

Vậy mà chịu đựng chật chội khó chịu suốt một thời gian dài như thế, cuối cùng lại chẳng kiếm được đồng nào.

 

Hán Tư ấm ức, Hán Tư khó chịu.

 

Nhưng người hàng xóm của gã ta thì lại vui vẻ rạng rỡ.

 

Tối hôm qua sau khi giao dịch 13 đồng một cân kết thúc, bà ta lại nịnh nọt nói rất nhiều lời hay ý đẹp, nhân lúc có quen biết với hàng xóm nên đã mua 10 cân khoai tây giá 13 đồng một cân của Hán Tư, hôm nay toàn bộ đều dùng khoai tây để bù vào phần chênh lệch giá cả.

 

55 cân khoai tây được chuyển từ cửa nhà này sang cửa nhà cách đó hai bước chân, người hàng xóm vui mừng khôn xiết.

 

Tuy rằng hôm nay khoai tây trong siêu thị thực phẩm tươi sống vẫn là giá cũ, nhưng khoai tây của Hán Tư không phân biệt to nhỏ! Bà ta ước tính sơ qua, đại khái có thể chênh lệch khoảng 20 đồng, tương đương với việc nhà bà ta kiếm được món hời rồi!

 

Hán Tư nhìn thấy nụ cười của đối phương là thấy bực mình, nhưng gã ta bị đánh đến mức toàn thân không còn chỗ nào lành lặn, ngay cả việc hít thở thôi cũng thấy đau, đương nhiên là không còn sức lực để nổi giận hay trút giận.

 

“Mấy đứa mày đi bán số khoai tây này mua thuốc cho tao, nhanh lên!”

 

Hán Tư đau đến mức không chịu nổi, sai khiến vợ con làm việc.

 

Đương nhiên là vợ gã ta rất nhanh nhẹn, nhiều năm như vậy mà không nhanh nhẹn một chút là sẽ bị đánh, bà ta đã rèn luyện được bản năng siêng năng rồi.

 

Nhưng mấy đứa con gái của gã ta lại không lập tức hành động như trước kia.

 

Bọn nó nhìn người đàn ông này, đã từng cho rằng gã ta là bầu trời mà bọn nó không thể nào chống lại, nhưng bây giờ bọn nó lại cảm thấy, ông ta cũng chỉ có vậy.

 

“Nhìn cái gì mà nhìn! Còn không mau đi đi!” Hán Tư lại mắng một tiếng.

 

Cô con gái lớn nhất im lặng không nói gì, vác một bao tải khoai tây đi ra ngoài, những đứa con gái khác cũng lần lượt vác bao tải lên.

 

Nhưng chuyện càng thêm đáng sợ đã xảy ra.

 

Không có ai mua khoai tây của bọn nó.

 

Khoai tây mua vào với giá bán buôn 2 đồng một cân bán ra ngoài vẫn có lời, nhưng người ta dù có không có văn hóa đến đâu cũng sẽ tức giận!

 

Những kẻ bán hàng rong này đã lừa gạt bọn họ, bọn họ thà rằng mua đắt hơn một chút, phiền phức hơn một chút, cũng không muốn đến sạp hàng của bọn người đó mua đồ nữa.

 

Hơn nữa, sau khi trải qua chuyện ngày hôm qua, mọi người bỗng nhiên trở nên hào phóng hơn hẳn, trên đường toàn là mùi thịt thơm phức, gần như nhà nhà đều đang nấu thịt.

 

Mấy đứa con gái nhỏ nuốt nước miếng, trong mắt ngập tràn khao khát.

 

Trước mặt bọn nó chất đống rất nhiều khoai tây, nhưng bọn nó lại rất ít khi được ăn no.

 

Cô con gái lớn nhìn mấy đứa em gái gầy gò, đưa ra một quyết định ——

 

Cô bé vác khoai tây đến siêu thị thực phẩm tươi sống hỏi: “Dạ, ở đây có thu mua khoai tây không?”

 

Nhân viên làm việc tạm thời nói: “Có, 6 cân 10 đồng.”

 

Bàn tay cô bé run lên.

 

Xét về tuổi tác, cô bé đã không còn là cô bé nữa, mà nên gọi là thiếu nữ, nhưng cô bé quá gầy yếu, vừa gầy vừa thấp, không nhìn ra một chút vẻ đẹp rạng rỡ nào của thiếu nữ.

 

6 cân 10 đồng, khoai tây ở nhà đại khái còn khoảng 600 cân, tổng cộng là 1000 đồng, nhưng lúc mua lại tốn hết 1200 đồng.

 

Tuy rằng chênh lệch giá thu mua cho mỗi cân chỉ ít hơn một chút, nhưng vẫn rất đáng sợ.

 

200 đồng, đối với bọn họ mà nói là một khoản tiền rất lớn rồi.

 

Nhưng nghĩ đến mấy đứa em gái gầy yếu trong gió rét và người mẹ chỉ biết đến cha, cô bé cắn răng: “Dạ vâng, cháu đi vác đến đây.”

 

Cô bé có công việc, làm công việc khuân vác xi măng ở đội thi công, một ngày có thể kiếm được năm đồng tiền công, em gái thứ hai và em gái thứ ba của cô bé cũng có công việc, một người làm công việc rửa bát ở nhà ăn của đội thi công, một người làm công việc quét tuyết, em gái thứ tư và em gái thứ sáu thì mỗi ngày trời chưa sáng đã dậy đi bán khoai tây, em gái thứ bảy và em gái thứ tám thì ở nhà dán hộp giấy, bảy chị em bọn nó mỗi ngày kiếm được không ít tiền, nhưng cha vẫn đuổi em gái thứ năm đi.

 

Sau khi có tin tức cỏ lác có thể bán được tiền, bọn nó càng thêm chăm chỉ làm việc, ban ngày làm việc, buổi tối đi cắt cỏ lác, vô cùng cố gắng, nhưng khi cô bé thăm dò hỏi đến chuyện của em gái thứ năm, cha liền nổi trận lôi đình, đánh cho bọn nó một trận.

 

Lúc em gái thứ năm rời khỏi nhà còn dẫn người về dạy dỗ cha một trận, khiến cho ông ta rất mất mặt, cô bé nhắc đến chuyện này, chẳng khác nào đang chế giễu ông ta, vì vậy cô bé và các em gái đều bị đánh.

 

Tiền của bọn nó đều nằm trong tay cha, cuối cùng đổi lấy số khoai tây này.

 

Hiện tại, khoai tây cũng trở thành vụ mua bán thua lỗ.

 

Cô bé có nên khóc không? Cô bé không thể khóc.

 

Cô bé cất kỹ 10 đồng bạc và 23 đồng vào người, đây là toàn bộ số tiền bán khoai tây kiếm được, sau đó nói với mấy đứa em gái: “Đi theo chị.”

 

Cô bé không muốn quay trở lại căn nhà ngột ngạt đó nữa.

 

Cô bé đã có hôn ước, cho nên được cha đặt cho cái tên, Ny Na, cái tên của một người con gái được yêu thương.

 

Nhưng cô bé được gọi bằng cái tên này, không phải vì được yêu thương, mà là vì cha muốn bán cô bé với giá cao.

 

Cô bé đã từng cho rằng bản thân không thể nào chống lại cha, tuyệt đối không có khả năng.

 

Nhưng hiện tại, bỗng nhiên cô bé cảm thấy mình có thể phản kháng rồi.

 

“Sau này chị nuôi các em, không đúng, chúng ta có thể tự nuôi sống bản thân.”

 

Ny Na mỉm cười, ôm lấy em gái út đi về phía đồn cảnh sát ở hướng đông.

 

Mấy đứa em gái vừa nghi hoặc vừa lo lắng nhìn cô bé: “Chị ơi, chúng ta không về nhà sao? Cha sẽ tức giận đấy.”

 

Ny Na kiên quyết lắc đầu: “Ông ta không dám đâu.”

 

Lúc đến đồn cảnh sát, Ny Na nhìn thấy, gần đó có nhà đang cho thuê.

 

Mặc dù mọi người đều cảm thấy cảnh sát rất đáng sợ, nhưng Ny Na lại không nghĩ như vậy.

 

Cảnh sát tuy rằng giết người, nhưng chưa bao giờ có người tốt nào chết trong tay bọn họ.

 

Kẻ xấu xa như cha cô bé, cũng đã phải chịu trừng phạt, tuy rằng bọn nó bị mất rất nhiều tiền, nhưng trước kia số tiền đó đều do cha nắm giữ, cũng không thể coi là tiền của bọn nó được.

 

Còn có sự thật nào có sức thuyết phục hơn sao?

 

Cảnh sát là người tốt.

 

Nhưng đối với kẻ ác ôn như cha cô, cảnh sát là sự tồn tại vô cùng đáng sợ.

 

Chỉ cần bọn họ sống gần đồn cảnh sát, cha cô bé sẽ không dám đến gây sự!

 

Tuy rằng có khả năng sẽ bị chặn đường ở nơi bọn nó tan ca và đi làm, nhưng khả năng này… … Sau này hãy nói đi!

 

Nhân lúc cha cô bé còn đang nằm trên giường không thể động đậy, bọn nó phải nhanh chóng chuyển đi.

 

Bỏ lỡ cơ hội này, sẽ không còn cơ hội nào thoát khỏi ông ta nữa!

 

Đúng vậy, thoát khỏi.

 

Ny Na không có bao nhiêu khao khát về tình thân đối với cha cô bé.

 

Cô bé là chị cả, từ nhỏ đã phải chăm sóc từng đứa em gái một, vận mệnh của nhà bọn họ không biết nên nói là tốt hay không tốt, luôn luôn có con cái ra đời, con cái chết yểu cũng rất ít, nhưng lại không có con trai.

 

Vì không có con trai, địa vị của mẹ ở nhà rất thấp, bọn họ là sự tồn tại “thấp kém” hơn cả những gì “thấp kém” nhất.

 

Cũng giống như em gái thứ năm, bất cứ lúc nào cũng có thể bị vứt bỏ.

 

“Chị?”

 

Đang nghĩ đến em gái thứ năm, gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ đó đã xuất hiện trước mắt cô bé.

 

Cách Lôi Tây nhìn thấy chị gái và các em gái, nước mắt lập tức tuôn rơi: “Mọi người không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”

 

Hội Tương Trợ giống như một thế giới nhỏ tách biệt với thế giới bên ngoài, khu dân cư tuy rằng ở trong nội thành, nhưng mọi người rất ít khi ra khỏi khu dân cư, cũng ít tiếp xúc với tin tức của thế giới bên ngoài.

 

Gần đây Cách Lôi Tây bận rộn học tập và ghi chép nên cũng rất ít khi ra ngoài.

 

Nhưng chuyện giá cả lần này ảnh hưởng rất lớn, ngay cả trong Hội Tương Trợ cũng lan truyền khắp nơi.

 

Cách Lôi Tây lập tức nghĩ đến chị gái và các em của mình.

 

Chuyện người đàn ông kia tích trữ khoai tây, Cách Lôi Tây biết rất rõ ràng, cũng là vì chuyện này mà cô bé bị đuổi ra ngoài để nhường chỗ cho khoai tây.

 

Cô bé không đau lòng cho người đàn ông kia và người phụ nữ kia, nhưng tình cảm chị em rất tốt, từ nhỏ cô bé đã được các chị gái nuôi nấng, cũng đi chăm sóc các em gái, tám chị em nương tựa vào nhau, cho nhau chút ấm áp và sức mạnh để lớn lên.

 

Vì vậy, vừa nghe được tin tức, cô bé liền xin nghỉ chạy ra ngoài.

 

Cô bé không dám về nhà, sợ bị người đàn ông kia bắt được rồi nghĩ cách bán cô bé đi kiếm tiền, nhưng cũng không biết nên đi đâu tìm chị gái và các em mình, cũng thật may mắn, đang lúc đi lang thang thì nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.

 

Chị em gặp lại, mấy người đầu tiên là nhịn không được ôm nhau khóc một trận.

 

Sau đó, Cách Lôi Tây nghe xong nỗi phiền muộn của chị cả, cô bé do dự một lúc rồi nói: “Đi theo em!”

 

Cô bé không chắc Hội Tương Trợ có thể cưu mang chị gái và các em gái hay không, nhưng cô giáo và quản lý ký túc xá đã nhiều lần nhấn mạnh phải học cách cầu cứu người lớn, giáo viên, quản lý ký túc xá, cảnh sát, đều là những người có thể cầu cứu.

 

Vừa nãy chính là Cách Lôi Tây muốn đến đồn cảnh sát cầu cứu cảnh sát, còn Ny Na cũng dẫn các em gái đến gần đồn cảnh sát tìm nhà, nơi gần với người mà bọn nó có thể cầu cứu nhất chính là cảnh sát.

 

Cách Lôi Tây không chút do dự dẫn mọi người đi tìm cảnh sát.

 

Hôm nay người trực ban là Hải Luân, năng lực công tác của cô khá tốt, nhưng cấp bậc tương đối thấp, bởi vì khoảng thời gian giá cả hỗn loạn này tương đối nhạy cảm, không loại trừ khả năng có quý tộc đứng sau giở trò, cho nên gần đây Hải Luân được sắp xếp trực ban tương đối nhiều.

 

“Chào ngài, chúng em muốn……” Giọng nói bình tĩnh chỉ duy trì được vài giây, sau đó là tiếng khóc nức nở ấm ức.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 139
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...