Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 137

Không khí trường học vào ngày thứ hai chẳng hề u ám hay nặng nề, trái lại, được tiếp xúc với môi trường khác hẳn với cuộc sống yên bình và sung túc trước đây, các học sinh đều đang hăng hái tiếp thu tri thức.

 

Nhưng mà, Ước Hàn vẫn còn có chút bàng hoàng. Không phải cậu ta ghét đi học, mà là tiền của cậu ta lại hết sạch rồi.

 

Kỳ nghỉ đông vừa rồi, cậu ta đã mang tất cả số tiền mình dành dụm được đến Lãnh địa Hân Vinh để tìm người chị gái đã bán mình làm nô lệ từ rất lâu trước kia. Cách cậu ta dùng tuy đơn giản nhưng cũng khá là “Thô bạo”.


 

Đầu tiên, cậu ta tìm đến nhân viên quản lý hộ tịch, miêu tả đặc điểm của chị gái. Bởi vì cái tên này trùng lặp quá nhiều, vậy nên miêu tả trực tiếp kết hợp với kỹ năng hệ tinh thần sẽ có khả năng tìm thấy người cao hơn.

 

Nhưng vô dụng.

 

Sức mạnh của chính quyền không tìm được, Ước Hàn lại đi nhờ vả đám trẻ con.

 

Cậu ta in rất nhiều tờ rơi tìm người, chỉ với giá một củ khoai tây là có thể thuê được không ít đứa trẻ giúp đỡ.


 

Phát tờ rơi, treo thưởng….. Nói chung Ước Hàn đã làm rất nhiều việc, gần như tất cả những gì cậu có thể nghĩ ra đều đã làm.

 

Nhưng tiếc là tất cả số tiền đó đều đã đổ sông đổ biển hết.

 

Thậm chí Ước Hàn còn không biết là mình nên vui hay nên buồn.

 

Tiền của cậu ta đã hết sạch, nhưng vẫn chưa tìm được manh mối nào về chị gái.


 

Nhưng ít nhất cũng không nghe tin chị ấy đã qua đời.

 

Có lẽ đây là điều may mắn trong bất hạnh.

 

Ước Hàn cũng biết việc tìm một người trong biển người mênh mông là vô cùng khó khăn, nên ngay từ đầu cậu đã chuẩn bị tâm lý. Nhưng cho dù có chuẩn bị kỹ càng đến đâu, thì việc tiêu hết sạch tiền….. vẫn khiến cậu ta có cảm giác thật thất bại.

 

“Ước Hàn, Ước Hàn, Ước Hàn, cậu mau nhìn xem đây là gì nè!”


 

Đột nhiên có người cầm cuốn sách hét lên.

 

“Sao vậy?” Ước Hàn theo bản năng nhìn sang, rồi sau đó không thể rời mắt.

 

Đây là sách giáo khoa môn tự chọn lớp ba, nhưng điều quan trọng không phải là chữ “Bói Toán Học Năm 3”, mà là dòng chữ “Ma pháp tìm người” trên trang sách đang mở ra.

 

Thiên phú của Ước Hàn không nằm ngoài dự đoán là khá bình thường, cho đến nay cậu ta vẫn chưa có ý định học vượt, mà dự định sẽ củng cố nền tảng kiến thức lớp một thật vững chắc trước khi cân nhắc việc lên lớp hai.


 

Chỉ là, cậu ta không muốn, nhưng một số người trong lớp lại muốn.

 

Một số người có quan hệ tốt với học sinh lớp hai đã mượn một số sách giáo khoa và vở ghi chép của lớp hai về để tự học, làm quen với những kiến thức trọng tâm của lớp hai.

 

Muốn học vượt thì bài kiểm tra học vượt không đơn giản như bài kiểm tra cuối kỳ lớp một, sau khi học vượt sẽ phải học chung với học sinh lớp hai, tiến độ không thống nhất sẽ chỉ làm chậm tiến độ của học sinh.


 

Vì vậy, độ khó của bài kiểm tra học vượt không hề đơn giản.

 

Tắc Ân là một đứa trẻ có thiên phú không tồi, chăm chỉ học tập và cũng rất có chí tiến thủ.

 

Đây không phải là một lời miêu tả xấu, ngược lại, những đứa trẻ như vậy mới có thể tiến xa hơn trên con đường học vấn.

 

Hôm nay Tắc Ân cũng như mọi khi, sau khi viết xong bài tập về nhà, cậu bé định xem qua sách lớp hai, nhưng trong đống sách lớp hai lại lẫn một cuốn sách tự chọn Bói Toán Học Năm 3.


 

Bói Toán Học là một môn học rất thần bí, nếu các môn học khác chỉ cần nỗ lực là có thể đạt điểm cao, thì Bói Toán Học chỉ có những học sinh có thiên phú xuất chúng và có duyên mới có thể học được một chút.

 

Lớp học này của Tế Ti tộc Nhân Ngư, ban đầu học sinh năm nhất cũng có thể được chọn môn này làm môn tự chọn, nhưng số lượng học sinh trượt môn nhiều đến mức ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần của bọn nó.

 

Vì vậy nên môn này đã bị hủy bỏ, năm nay được mở lại nhưng dời lên lớp ba.


 

Học sinh lớp ba có khả năng chịu đựng tâm lý tốt hơn, cho dù đã dành 99% nỗ lực để học tập nhưng cuối cùng vẫn chỉ nhận được điểm kém, mà như thế thì dường như cũng không dễ dàng nản lòng. Xét cho cùng thì, kiến thức và khả năng chịu áp lực tâm lý của bọn họ đã không còn là những đứa trẻ lớp một nữa.

 

Nhưng mà, không ít học sinh vì bốc đồng mà lựa chọn môn Bói Toán Học, sau đó lại bỏ học vì không hiểu gì.

 

Học sinh đã cho Tắc Ân mượn sách rất có thể là một trong số đó.


 

Xét cho cùng thì, Bói Toán Học, tiên tri, nghe có vẻ rất ngầu và thần bí mà.

 

Nhưng không có thiên phú thì là không có thiên phú, Bói Toán Học và tiên tri rất coi trọng thiên phú.

 

Nhưng các kỹ năng liên quan đến Bói Toán Học và tiên tri đều rất cường đại.

 

Ví dụ như “Ma pháp tìm người” được đề cập trong sách, chỉ cần cung cấp một số thông tin nhất định, có thể là mùi, vật dụng cá nhân, tóc, thậm chí chỉ là một số miêu tả là có thể nhìn thấy vị trí của đối phương qua quả cầu pha lê, thậm chí có thể quan sát môi trường xung quanh đối phương ở “góc nhìn ở ngôi thứ nhất”.

 

Tuy nhiên, các kỹ năng liên quan thì chỉ có các Thuật Sĩ cấp 70 trở lên mới có khả năng học được!

 

Nhưng mà, nhờ vào linh cảm, Nhà tiên tri thì lại có thể đạt được hiệu quả tương tự ở cấp bậc 30, đó chính là thiên phú!

 

Mặc dù trong khoảng thời gian này, Ước Hàn đã quen biết rất nhiều người và chứng kiến ​​nhiều ngành nghề khác nhau nhờ công việc môi giới, nhưng cậu ta thực sự chưa từng thấy ai học loại ma pháp nhỏ và ít phổ biến này.

 

Cấp bậc 70 không thấp, kỹ năng này rất hiếm, không có vài chục triệu thì không thể nào nhờ vả được.

 

Nhưng là một đứa trẻ nghèo, Ước Hàn căn bản không có kênh thông tin và kiến ​​thức để quen biết những người tài giỏi như vậy, thế nên không có cách nào thuê bọn họ tìm chị gái với giá cực thấp được.

 

Nhưng môn tự chọn lớp ba lại có dạy loại ma pháp không trừ điểm này!

 

Ước Hàn cảm thấy như mình được cái bánh từ trên trời rơi xuống đập trúng đầu, cả người lâng lâng hạnh phúc như muốn nổi bong bóng.

 

Số lượng học sinh lớp ba còn rất ít, chỉ có một số học sinh giỏi có thiên phú, học lực tốt và chăm chỉ mới đăng ký học vượt vào ngày khai giảng.

 

Nhưng dù vậy, độ khó của kỳ thi học vượt vẫn khiến một lượng lớn học sinh bị loại.

 

Chỉ còn lại lác đác vài người, đó chính là học sinh lớp ba hiện tại.

 

Rất ít người trong số này chọn học môn Bói Toán Học, hơn nữa lại có thiên phú để học tốt môn này, xác suất trùng hợp mọi thứ quá thấp.

 

Nhưng – Ước Hàn đã nhìn thấy hy vọng!

 

Kiến thức là sức mạnh, khoảnh khắc này, thế giới trong mắt cậu ta bỗng trở nên lấp lánh ánh vàng!

 

Ước Hàn nhanh chóng chạy về phía tòa nhà dạy học của năm ba, bây giờ các anh chị lớp trên chưa nắm vững Ma pháp tìm người cũng không sao, rồi sẽ có lúc nắm vững!

 

Phản ứng của Ước Hàn rất nhanh, ngay khi nhìn thấy trong sách giáo khoa Bói Toán Học có ma pháp này, cậu ta đã lập tức chạy đi, nhưng dù vậy, lúc này bên ngoài lớp học năm ba đã chật cứng người.

 

Lớp ba ít người, tất cả cộng lại cũng chỉ bằng số lượng học sinh của một lớp, tất cả đều chen chúc trong một lớp học, còn bên ngoài là những học sinh khác chạy đến.

 

Rất nhiều gương mặt quen thuộc.

 

Bọn họ đều rất quen thuộc với nhau, bởi vì bọn họ đã gặp nhau ở Lãnh địa Hân Vinh.

 

Nô lệ, người lang thang, nạn nhân của thảm họa…… Nguồn gốc dân số của Lan Tư Duy Lợi phần lớn là như vậy, nhiều gia đình đã mất liên lạc với người thân ngay từ đầu hoặc trong quá trình di cư.

 

Nếu cuộc sống vẫn còn lầm than như vậy, có lẽ bọn họ chỉ nghĩ về những điều đó khi đêm khuya thanh vắng, nằm trên giường, hoặc là mơ thấy những chuyện đã qua trong giấc mơ.

 

Nhưng rõ ràng là bây giờ bọn họ đều đã có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

 

Bọn họ có thể ăn no, mặc ấm, mặc đẹp, còn được ngồi học trong những lớp học sáng sủa, rộng rãi.

 

Nhưng gia đình của bọn họ đang ở đâu?

 

Khi bọn họ đang băn khoăn không biết hôm nay nên ăn lẩu hay ăn đồ nướng, thì gia đình của bọn họ có cơm ăn không?

 

Khi bọn họ dùng đồng vàng để mua một chiếc mũ chẳng có tác dụng gì ngoài việc giống hệt chiếc mũ trong « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan », thì gia đình của bọn họ có còn đồng xu nào trong tay không?

 

Những suy nghĩ này nếu không hiện ra thì thôi, một khi đã hiện ra, trái tim sẽ đau nhói từng cơn.

 

Bọn họ muốn tìm thấy người thân của mình, ít nhất là phải xác nhận xem họ sống có tốt không, có bình an không, có đủ ăn không… Có còn sống không?

 

Trong lòng bọn họ có lẽ đã có câu trả lời, nhưng vẫn ôm ấp một tia hy vọng mong manh – Biết đâu được? Biết đâu họ vẫn còn sống, biết đâu họ cũng đang chờ đợi ngày đoàn tụ với mình!

 

Lớp học năm ba bị chặn kín mít, hơn nữa còn có thể thấy càng ngày càng có nhiều người chạy về phía này.

 

Nhưng các học sinh trong lớp không hề tỏ ra tức giận vì bị làm phiền chuyện học hành.

 

Ái Lệ Ti đứng dậy vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người: “Tôi biết mọi người đều rất lo lắng, thực ra chúng tôi cũng rất lo lắng, mọi người cũng biết, Bói Toán Học là một môn học rất thần bí và khó, muốn đạt được tín chỉ môn này là vô cùng khó khăn, nhất định phải luyện tập rất nhiều.”

 

“Hay là như thế này nhé? Chúng ta thành lập một ‘Câu lạc bộ yêu thích Bói Toán Học’, mọi người thay nhau ‘trao đổi’, như vậy các nhà tiên tri có thể tích lũy kinh nghiệm từ mọi người, còn mọi người cũng có thể cùng chúng tôi trải nghiệm sự thần bí và thú vị của Bói Toán Học!”

 

Trước khi Ước Hàn nhập học, môn Bói Toán Học đã được mở trong một thời gian ngắn, nhưng dù chỉ là môn tự chọn, việc toàn bộ học sinh trượt môn cũng khiến tất cả học sinh và giáo viên đều cảm thấy thất bại, nhưng bọn họ phải thừa nhận sự thật đó.

 

Năm ba mở lại môn tự chọn này, cho dù là bài kiểm tra đầu vào, hội đồng soạn giáo án hay học sinh gì cũng đều thận trọng hơn rất nhiều.

 

Hiện tại số lượng học sinh đăng ký môn Bói Toán Học chỉ có 4 người, mặc dù tổng số học sinh lớp ba chỉ có 201 – tổng cộng ba trường chỉ có 201 học sinh vượt qua kỳ thi học vượt lớp ba, và chỉ có 4 học sinh chọn môn Bói Toán Học, do đó môn tự chọn Bói Toán Học được ba trường cùng nhau tổ chức, bốn học sinh cùng học chung một lớp.

 

Nhưng từ tỷ lệ đó có thể thấy, số người có thiên phú về mặt này thực sự rất ít.

 

Nhưng mà, theo số lượng học sinh lớp ba tăng dần, học sinh có thiên phú về mặt này cũng sẽ ngày càng nhiều.

 

Những học sinh học môn Bói Toán Học hiện tại còn chưa đạt đến giai đoạn nhập môn, từ nhập môn đến “Bói toán tìm người” còn một khoảng cách rất xa, nhưng “Câu lạc bộ yêu thích Bói Toán Học” của Ái Lệ Ti là một đề xuất rất mang tính xây dựng.

 

Độ thành thạo kỹ năng bói toán rất khó tích lũy.

 

Các kỹ năng liên quan đến vận mệnh không giống như ma pháp thông thường, chỉ cần bỏ ra ma lực, khi sử dụng bói toán để nhìn trộm vận mệnh, bản thân người sử dụng cũng sẽ bị vận mệnh chú ý.

 

Vì vậy, các nhà tiên tri thường rất ít sử dụng kỹ năng bói toán, độ thành thạo đều thấp đến mức đáng sợ, rất phụ thuộc vào thiên phú, và chỉ những người có thiên phú SSR+ mới có thể đạt được thành tựu.

 

Bởi vì độ thành thạo quá thấp, chỉ những người có thiên phú cao mới có khả năng sử dụng thành công trước khi bị vận mệnh nuốt chửng.

 

Các nhà tiên tri không có mảnh đất để “Chăm chỉ”.

 

Nhưng bây giờ tình hình đã khác.

 

Lực lượng học sinh của Lan Tư Duy Lợi rất lớn, nhưng dù vậy, số lượng học sinh có thiên phú về mặt này cũng chỉ có 82 người, hiện tại tổng số học sinh của ba trường tiểu học đã vượt quá một triệu, tỷ lệ này có thể nói là một phần vạn.

 

Hơn nữa, 82 đứa trẻ có thiên phú này, điểm số phần lớn đều nằm trong khoảng từ 10 đến 50, những đứa trẻ có chỉ số này, nếu được đặt trong tay quý tộc cũng chỉ là đồ bỏ đi.

 

Mặc dù có thiên phú, nhưng không cần thiết phải bồi dưỡng, có thể bị vứt bỏ không thương tiếc.

 

Đứa trẻ duy nhất được coi là thiên tài ngay cả khi được đặt vào giới thượng lưu, có chỉ số thiên phú vận mệnh là 92, là một đứa trẻ được nhặt về từ thùng rác, mới 5 tuổi, hiện đang học lớp một.

 

4 học sinh chọn môn Bói Toán Học có chỉ số thiên phú cao nhất chỉ là 62, 3 học sinh còn lại đều không vượt quá 40.

 

62 không phải là mức độ đạt yêu cầu theo khái niệm thông thường, phải từ 80 trở lên mới được.

 

Chỉ khi thiên phú vượt quá 80, mới có cơ hội được quý tộc bồi dưỡng và thay đổi vận mệnh.

 

Tuy nhiên, học sinh của Lan Tư Duy Lợi không tin vào điều này, một lần thất bại kỹ năng, hai lần thất bại kỹ năng đều không thể ngăn cản quyết tâm trở nên mạnh mẽ của bọn nó.

 

Vậy thì – một vạn lần thì sao? !

 

Kỹ năng bói toán gây hao tổn rất lớn cho nhà tiên tri, sử dụng nhiều lần sẽ rất nguy hiểm, nhưng nếu kết hợp với chiêu thức chuyển giao sát thương thì sẽ khác.

 

“Người ủy thác” muốn tìm người chỉ cần toàn tâm toàn ý tiếp nhận chuyển giao sát thương, việc đảo lộn vận mệnh một lần trong năm không phải là tai họa quá lớn.

 

Có thể sẽ có vài ngày xui xẻo, nhưng chỉ cần chuẩn bị nhiều thuốc hơn – mua hết tất cả các loại thuốc có thể mua được ở hiệu thuốc với số lượng một trăm phần, thì chút ảnh hưởng tiêu cực này vẫn hoàn toàn có thể chấp nhận được!

 

Bọn họ đã bỏ ra rất nhiều nhân lực, vật lực, tài lực để tìm người, nếu chỉ cần đánh đổi một chút may mắn là có thể tìm thấy người thân, thì quả thực quá xứng đáng!

 

Đối với những học sinh đã chọn môn học này, đây cũng là một điều hoàn toàn có lợi.

 

Xét cho cùng, thiên phú của bọn nó chỉ ở mức bình thường, muốn học giỏi thì phải tích lũy độ thành thạo, có người nguyện ý gánh chịu sát thương thay bọn nó, đây quả là người tốt!

 

“Đề nghị này rất tuyệt!” Ngay lập tức có người kêu lên, “Tôi đăng ký!”

 

“Tôi cũng đăng ký!”

 

Ước Hàn không chỉ đăng ký, mà còn đi gọi giáo viên.

 

Thành lập câu lạc bộ không chỉ cần thành viên, mà còn phải có giáo viên hướng dẫn.

 

“Tôi cũng đi! Tôi cũng đi!”

 

Vưu Phỉ Mễ Á là Tế Ti của tộc Nhân Ngư Vân Lãng, Nhân Ngư là một tộc người rất đoàn kết, nhưng nội bộ Nhân Ngư cũng có ý thức cạnh tranh rất mạnh mẽ.

 

Lưu Kim Nhân Ngư có Nặc Y, là một ngôi sao nổi tiếng với hàng chục triệu người hâm mộ, tộc trưởng của bọn họ còn cạnh tranh được chức hiệu trưởng của trường tiểu học; Nhân Ngư Ánh Trăng gần đây có Tây Tát đã nổi tiếng vang dội sau khi biểu diễn trên chương trình mừng xuân; Còn có Nhân Ngư Biển Sâu, Tế Ti của bọn họ rất giỏi trong việc chữa bệnh và ban phước lành, thường xuyên khám chữa bệnh miễn phí nên danh tiếng rất tốt.

 

Nhìn thấy những Lưu Kim Nhân Ngư, Nhân Ngư Biển Sâu và Nhân Ngư Ánh Trăng ai cũng đều vênh váo tự đắc, Vưu Phỉ Mễ Á rất bất mãn, bà kiên quyết yêu cầu mở lại môn tự chọn Bói Toán Học, để cả thế giới phải kinh ngạc trước thiên phú bói toán phi thường của Nhân Ngư Vân Lãng!

 

Chỉ là, chất lượng nguồn học sinh của trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi thực sự rất bình thường.

 

Nô lệ và thường dân không có khả năng chống lại quý tộc và thần điện là có lý do.

 

Huyết thống của các gia tộc lớn luôn được cải thiện qua từng thế hệ, bọn hắn có tiền, có tài nguyên, có thể sinh ra rất nhiều con cái cùng một lúc, những đứa trẻ không có thiên phú sẽ chết, những đứa trẻ sống sót đều là những đứa trẻ có thiên phú, sau đó từ những đứa trẻ có thiên phú, bọn hắn sẽ chọn ra những đứa trẻ có thiên phú tốt nhất để kế thừa gia tộc.

 

Sau hàng nghìn, hàng vạn năm chọn lọc như vậy, những gia đình quý tộc hùng mạnh hầu như không sinh ra những đứa trẻ không có thiên phú.

 

Sự khác biệt duy nhất là thiên phú tốt hay là thiên phú đặc biệt tốt.

 

Có thể thấy được từ chất lượng học sinh của Học viện Ma Pháp Hoàng Gia, nếu bọn hắn đến Lan Tư Duy Lợi để kiểm tra thiên phú, có lẽ tất cả đều là SSR+.

 

Bọn hắn là những thiên tài hàng đầu trong số những gia đình quý tộc, ngay cả thường dân cũng là những thiên tài hàng đầu được chọn lọc từ vô số thường dân trên toàn đế quốc.

 

Nhưng trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi, nơi nguồn gốc học sinh chủ yếu là nô lệ và thường dân, lại tiếp nhận tất cả trẻ em.

 

Những “Người không có thiên phú” mà quý tộc không thèm liếc mắt đến mới là số đông.

 

SSR và SSR+ đều là những người may mắn nổi bật giữa vô số người nhờ vào số lượng.

 

Trước đây, Vưu Phỉ Mễ Á cũng thường xuyên phàn nàn rằng, trong số hơn một trăm hạng mục dữ liệu của trung tâm tuyển sinh, giữa một loạt các số 0 và số có một chữ số, hiếm khi xuất hiện số có hai chữ số, và cũng không ít người có chỉ số cao nhất chỉ là 10 điểm.

 

Từ góc độ hiệu quả, những học sinh này hoàn toàn không có giá trị bồi dưỡng, chỉ lãng phí tài nguyên!

 

Nhưng Vưu Phỉ Mễ Á đã ở trường học lâu như vậy, ít nhiều cũng có chút thay đổi.

 

Sau khi môn tự chọn Bói Toán Học bị đóng cửa, Vưu Phỉ Mễ Á cũng dạy các môn như Ma pháp hệ Thủy và chiến đấu cận chiến.

 

Hàng ngày nhìn thấy nhiều học sinh như vậy, bà cũng bị lay động.

 

Những đứa trẻ này, chúng thực sự rất cố gắng.

 

Những “con số có một chữ số” mà bà từng xem thường cũng nghiến răng nghiến lợi học tập.

 

Mặc dù sẽ không bao giờ đạt điểm tối đa, học tập rất vất vả, nhưng chúng chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ cuộc.

 

Lần lượt, lần lượt, cho dù đã thất bại rất nhiều lần, nhưng ánh sáng kiên định trong mắt chúng vẫn không hề tắt.

 

Mở lại môn Bói Toán Học, Vưu Phỉ Mễ Á không giới hạn chỉ số kiểm tra thiên phú, chỉ là. lần này chỉ có 4 học sinh đăng ký.

 

Vưu Phỉ Mễ Á không hề thất vọng, theo bà, 4 đứa trẻ này đều là những đứa trẻ rất tốt, rất dũng cảm.

 

Phải biết rằng, lần đầu tiên mở lớp tự chọn, số lượng người đạt điểm trên 10 trong bài kiểm tra tại lớp là 0 – trong khi đó, điểm tối đa là 100, điểm đạt là 60.

 

Môn Bói Toán Học, không hiểu là không hiểu, không biết là không biết, không có lựa chọn “hiểu một chút” và “biết một chút”.

 

Vì vậy, theo quan điểm của Vưu Phỉ Mễ Á, vẫn còn 4 người dám đăng ký, thực sự rất can đảm.

 

Vưu Phỉ Mễ Á đang pha trà trong văn phòng và viết giáo án, thất bại trong lần giảng dạy đầu tiên không hề làm giảm nhiệt huyết của bà, ngược lại, nghĩ đến việc 4 học sinh kiên trì đăng ký môn tự chọn này, bà đã vô cùng xúc động, nhất định phải dạy dỗ bọn nó thật tốt!

 

“Cô Vưu Phỉ Mễ Á ơi -“

 

Đang lúc bà viết giáo án thì đột nhiên một tiếng la hét như sóng thần ập đến.

 

“Chuyện gì vậy?” Vưu Phỉ Mễ Á còn tưởng có chuyện gì xảy ra, kết quả câu đầu tiên của học sinh đã khiến bà không hiểu gì.

 

“Thưa cô, chúng em muốn mời cô làm giáo viên hướng dẫn của ‘Câu lạc bộ yêu thích Bói Toán Học’!”

 

Vưu Phỉ Mễ Á: “???” Cái gì cơ?

 

Ánh mắt Vưu Phỉ Mễ Á vô cùng hoang mang, nhưng các học sinh đều vô cùng phấn khích.

 

Nghe bọn nó ồn ào kể lại câu chuyện, biểu cảm của Vưu Phỉ Mễ Á bỗng trở nên phức tạp.

 

Theo quan điểm của Nhân Ngư, con người là một sinh vật xảo quyệt và nhẫn tâm.

 

Mặc dù Nhân Ngư cũng có nô lệ, nhưng chúng không phải là nô lệ theo nghĩa của xã hội loài người, mà là tộc người phụ thuộc.

 

Nhân Ngư nuôi dưỡng những con Hải Thú có trí thông minh cao, chúng là một chủng tộc ma pháp cấp thấp, Nhân Ngư dạy chúng chiến đấu và ma pháp, chúng đảm nhận trách nhiệm tuần tra lãnh thổ và tìm kiếm thức ăn.

 

Nói là “Nô lệ” thì không bằng nói là tộc người phụ thuộc sống dựa vào tộc Nhân Ngư, chỉ là trí thông minh tương đối thấp, không thể rời khỏi đại dương trong thời gian dài được.

 

Nhân Ngư sẽ bảo vệ chúng khỏi bị những con Hải Thú hung dữ cấp cao tấn công, đổi lại, chúng sẽ săn bắn trong phạm vi an toàn của lãnh thổ và dâng thức ăn cho Nhân Ngư, đồng thời số thức ăn dư thừa sẽ thuộc về chúng.

 

Nhân Ngư không thể tưởng tượng nổi việc con người đối xử tàn nhẫn với đồng loại của mình như vậy.

 

Kẻ mạnh bóc lột kẻ yếu, kẻ yếu lại chèn ép những kẻ yếu hơn mình.

 

Vợ, con, anh chị em, bạn bè, thậm chí là cả cha mẹ đều có thể bị bỏ rơi.

 

Nhưng những đứa trẻ này đến tìm bà để nói cái gì? !

 

Tụi nó nói…..

 

“Em muốn tìm chị gái / anh trai / mẹ / cha..…”

 

Vưu Phỉ Mễ Á lau đi giọt nước mắt xúc động nơi khóe mắt, rồi nói: “Được, giáo viên hướng dẫn chứ gì, tôi sẽ đảm nhiệm!”

 

Nhưng việc thành lập câu lạc bộ chỉ là bước chuẩn bị đầu tiên, điều quan trọng nhất vẫn là các học sinh vẫn chưa nắm được kiến thức cơ bản.

 

Bói toán tìm người được coi là một kỹ năng tương đối khó trong Bói Toán Học.

 

Nếu có vật trung gian thì khả năng thành công sẽ cao hơn, nhưng những người muốn tìm người thân, chẳng phải đều đã thất lạc người thân từ rất lâu rồi sao?

 

Tóc, móng tay, máu….. Thậm chí đến cả quần áo cũng không có, chỉ dựa vào miêu tả để tìm người thì quá khó khăn.

 

Nhưng các thành viên của câu lạc bộ không hề nản lòng, so với việc mò kim đáy bể như trước đây, ma pháp bói toán hiện tại đã là hy vọng lớn nhất của bọn nó rồi.

 

******

 

Trong khi trường học náo nhiệt vì việc mở lớp tự chọn Bói Toán Học, thì nông dân trên nông trại cũng đang bận rộn không kém.

 

Mã Đinh đang vung đũa phép khai hoang đất đai trong lạnh giá.

 

Mùa đông đã qua, vườn ươm lại tiếp tục được mở rộng quy mô.

 

Đúng vậy, mặc dù mùa đông đã qua, nhưng trang trại vẫn phải áp dụng mô hình vườn ươm.

 

Hiệu quả của việc sử dụng ma pháp đã khắc sâu vào tâm trí của mọi người.

 

Mô hình canh tác trước đây đã bị loại bỏ hoàn toàn.

 

Trong số 300.000 con tin của Quang Minh Thần Điện, sau một thời gian lo lắng bất an, một số gia đình đã đến chuộc người thân của bọn họ về.

 

Nhưng mà, không có nhiều người sẵn sàng rời đi cho lắm.

 

Mặc dù trên danh nghĩa là tù binh, nhưng ở đây bọn họ được đối xử không tệ.

 

Đối với giới quý tộc thì điều kiện sống ở đây rất tồi tàn, nhưng ngoài cái đó ra thì cuộc sống ở đây tốt hơn trước rất nhiều.

 

Nghe có vẻ vô lý, nhưng cuộc sống của những tù binh bị bắt làm nông dân lại tốt hơn so với cuộc sống của họ khi còn là những tiểu thư, cậu ấm quý tộc trước đây.

 

Nhưng đó là sự thật, không phải là trò đùa.

 

Một ngày bốn bữa ăn, có thịt có rau, mặc dù là cơm canh tập thể, nhưng sau khi ăn, bọn họ thực sự không thể nào rời bỏ được những bữa cơm được múc đầy đặn vào khay sắt như vậy.

 

Chủ nhật còn có thể vào thành phố ăn đủ món ngon, chơi đủ trò hay ho mới lạ.

 

Thỏa mãn về thể xác, tinh thần cũng được vui vẻ – đặc biệt là niềm vui và hạnh phúc khi bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.

 

Công việc của người nông dân không phải là kiểu lao động chân tay như nô lệ, ngày ngày còng lưng cuốc đất mệt mỏi đến mức không đứng thẳng người nổi, mà là “Lao động ma pháp” hiệu quả hơn.

 

Giống như Mã Đinh, sau một mùa đông học tập ở lớp đào tạo, cậu ta đã trở thành Thánh Kỵ Sĩ cấp 18, mặc dù là Thánh Kỵ Sĩ, nhưng cậu ta cũng không bỏ qua việc học các kỹ năng “phổ thông” dưới cấp 10.

 

Trước khi bắt đầu làm việc, cậu ta luôn tự mình gia trì ba buff, Thánh Kỵ Sĩ rất thông thạo và có lợi thế về mặt này.

 

Ba buff có thể tăng sức bền của cậu ta lên ít nhất ba lần, điều này thật đáng kinh ngạc, bởi vì các Thánh Kỵ Sĩ trước đây chỉ học kỹ năng của Thánh Kỵ Sĩ, nhưng cậu ta đã học rất nhiều kỹ năng “phổ thông”, các chiêu thức của Pháp sư, Kỵ sĩ, thậm chí là cả Druid, cái gì cậu ta cũng đều học một chút.

 

Ba buff mà cậu ta sử dụng mỗi ngày hiện tại là tổ hợp ba kỹ năng hiệu quả nhất, tiết kiệm ma lực và thời gian nhất do mọi người cùng nhau thảo luận.

 

Đối với những Siêu Phàm Giả cấp 30, hiệu ứng tăng cường này tương đối bình thường, nhưng đối với những Siêu Phàm Giả dưới cấp 30, đây quả là một sự kết hợp tuyệt vời!

 

Sau khi tự mình gia trì buff, Mã Đinh bắt đầu làm việc, mục tiêu cậu ta đặt ra cho mình vào buổi sáng là hoàn thành nhiệm vụ xới 1.000 mẫu đất.

 

Ma pháp hệ Thổ là cách thuận tiện nhất để xới đất, nhưng nếu chỉ sử dụng hệ Thổ thì hiệu quả vẫn chưa đủ cao.

 

Đầu tiên, cậu ta sẽ sử dụng một kỹ năng Druid để tăng cường nguyên tố Thổ trong khu vực này, sau đó sử dụng luân phiên một số ma pháp hệ Thổ.

 

[Nứt đất] được sử dụng để phân chia đất đóng băng xung quanh thành những mảnh nhỏ trên diện rộng, vì mặc dù [Nứt đất] là một kỹ năng tấn công nhóm, vậy nên nó tiêu hao rất nhiều mana, cậu ta phải kiểm soát hiệu ứng kỹ năng để tạo ra hiệu quả phân chia đất tối đa với lượng mana tối thiểu.

 

Sau đó, cậu ta sử dụng kỹ năng của Thợ săn là [Sa lầy] để làm cho đất xung quanh trở nên tơi xốp, cuối cùng sử dụng kỹ năng Thánh Kỵ Sĩ [Quang chi thuẫn kích] để đập đất thành trạng thái bùn có thể canh tác.

 

Cuối cùng, sử dụng ma pháp hệ Thổ [Lật đất] để cày đất một lượt.

 

Làm xong một loạt những động tác này, không chỉ có thể hoàn thành công việc 1.000 mẫu vào buổi sáng, mà còn có thể tăng độ thành thạo cho một số kỹ năng của mình lên rất cao.

 

Sau khi hoàn thành tất cả những việc này, cũng đã đến giờ nghỉ trưa.

 

Những người cầu kỳ sẽ quay lại nhà ăn để ngồi ăn, nhưng Mã Đinh không phải người cầu kỳ, cậu ta tùy tiện đặt hộp cơm trưa xuống đất là có thể ăn ngon lành, ghé miệng vào hộp cơm, dùng đũa gắp thức ăn, một hộp cơm lớn với mấy món ăn ngon đã được cậu ta ăn sạch sẽ, cuối cùng uống thêm một bát canh nóng hổi, tiếng thở dài mãn nguyện không kìm được mà phát ra khỏi miệng.

 

Giờ nghỉ trưa là thời gian tốt nhất để thiền định, giúp cơ thể hấp thụ ma lực nhanh chóng, sau một giờ thiền định, toàn thân lại tràn đầy sức lực, mà điều quan trọng nhất đó chính là – mỗi lần sử dụng hết ma lực rồi dùng thiền định để bổ sung ma lực nhanh chóng, lần nào cũng đều có thể cảm nhận được sức mạnh của bản thân được tăng lên một chút.

 

Cảm giác này thật sự rất dễ gây nghiện.

 

Lúc chiều đi làm, đi ngang qua mảnh đất đã được khai hoang vào buổi sáng, nhìn thấy mảnh đất bằng phẳng, đất đai tơi xốp, một cảm giác tự hào và mãn nguyện trào dâng trong lòng.

 

Nhìn kìa! Đây là mảnh đất do chính tay mình khai hoang đó! Chẳng bao lâu nữa, trên mảnh đất này, những loại cây trồng trĩu quả sẽ mọc lên, nhờ chúng mà sẽ có vô số người được no bụng!

 

Cảm giác hài lòng và tự hào đó – cống hiến một chút sức lực cho thế giới này, cho hạnh phúc của mọi người, về mặt tinh thần sẽ được đền đáp gấp bội.

 

Mã Đinh rất thích cuộc sống ở đây, cậu ta không biết những người khác có phải cũng vì lý do này mà không muốn về nhà hay không, nhưng cậu ta thực sự không muốn rời đi vì bầu không khí sống ở đây – mặc dù vì gia cảnh nghèo khó nên không có ai đến “Chuộc” cậu ta về nhà.

 

Người lao động phải được trả công, mặc dù Mã Đinh và những người khác là tù binh, nhưng vì đã lao động nên bọn họ cũng sẽ được trả công.

 

Số tiền này, Mã Đinh chỉ giữ lại một phần ba, số còn lại cậu ta đều dành dụm để nhờ người gửi về cho cha mẹ.

 

Những học sinh ở đây rất đơn thuần và có tinh thần chính nghĩa, chỉ cần cậu ta đăng nhiệm vụ trên Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả và chỉ định chỉ học sinh mới được nhận nhiệm vụ, thì không phải lo lắng những tên Mạo Hiểm Giả vô lương tâm ​​khác sẽ cướp tiền sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Cuộc sống ở đây rất bận rộn, ai cũng là người cuồng việc, bởi vì ai cũng cuồng việc nên những người cuồng việc lại càng cuồng việc hơn.

 

Ở đây không có khái niệm “Sống chậm” và “Thư giãn”, chỉ cần không nỗ lực, chắc chắn sẽ rất dễ bị bỏ lại phía sau.

 

Không tiến bộ thì thụt lùi, áp lực khủng khiếp buộc mọi người phải dốc hết sức lực để tiến về phía trước.

 

Nhưng mọi người cũng có thời gian để thư giãn và nghỉ ngơi.

 

Từ thứ hai đến thứ bảy, mọi người đều tập trung làm việc, dồn hết sức lực để làm việc, nếu không làm việc thì người khác sẽ coi thường ngay!

 

Nhưng chủ nhật thì có thể thư giãn thoải mái.

 

Đi ăn lẩu, đồ nướng, lẩu cay, xiên que, chơi game « Thiếu Niên Ma Pháp —— », đi đến đấu trường, đi đánh quái, pk, đi công viên giải trí, đọc tiểu thuyết, tạp chí, báo chí đã để dành cả tuần chưa đọc, tóm lại là sẽ có rất nhiều hoạt động nghỉ ngơi giải trí khác.

 

Từ 6 giờ chiều thứ bảy đến 6 giờ sáng thứ hai là thời gian thư giãn mặc định.

 

Cảm giác căng thẳng kéo dài từ công việc và học tập sẽ được xoa dịu bằng cảm giác thư giãn nghỉ ngơi vào chủ nhật, đồng thời thói quen tốt lâu dài cũng cho phép bọn họ lấy lại tinh thần và nhanh chóng bước vào trạng thái học tập và làm việc khi thứ hai đến.

 

Một mặt là cực đoan đến tột độ, mặt khác là thư giãn thoải mái.

 

Chính sự xen kẽ và thay đổi giữa hai trạng thái này đã tạo ra sự thay đổi về thể chất và gia tăng cấp bậc.

 

Trở nên mạnh mẽ hơn, hơn nữa còn đang trở nên mạnh mẽ một cách nhanh chóng.

 

Cường độ học tập ở nông trại không bằng ở trường học, nhưng dù vậy, Mã Đinh và những người khác đều trở thành những thiên tài hiếm có.

 

Mặc dù Mã Đinh và những người khác đều là những người có thiên phú SSR và SSR+ được Thần Điện chọn lọc kỹ càng, nhưng tốc độ của bọn họ không nên như hiện tại.

 

Cấp 18 lẽ ra phải là tốc độ bình thường của bọn họ khi 10 tuổi.

 

Nhưng chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, những đứa trẻ có thiên phú đã đạt đến cấp bậc cao nhất là cấp 23.

 

Cấp 18 của Mã Đinh thậm chí chỉ có thể coi là “Bình thường”.

 

Sự khác biệt về chất lượng nguồn học sinh ở đây đã thể hiện hết sức rõ ràng.

 

Những đứa trẻ này là học sinh “Bán thời gian”, chỉ có thời gian buổi tối để đến lớp, mặc dù ban ngày cũng có luyện tập kỹ năng, nhưng thời gian giáo viên lên lớp là cố định, một ngày ba tiết học, không có thời gian để đến văn phòng hỏi bài thoải mái, cũng không có thư viện tiểu học để sử dụng thỏa thích.

 

Nhưng việc lên 18 cấp trong ba tháng, ngay cả ở trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi cũng được coi là thiên tài!

 

Phải biết rằng, những đứa trẻ xuất thân nghèo khó như Mã Đinh, điểm xuất phát của chúng là 0.

 

“Mã Đinh, cậu cầm số hạt giống này, rải lên mảnh ruộng đó đi.”

 

“Vâng.”

 

Nhận nhiệm vụ mới, Mã Đinh không hề tỏ ra bất mãn.

 

Mặc dù công việc của cậu ta mấy ngày nay đều là cày đất, nhưng việc gieo hạt giống bản thân nó cũng không có gì phức tạp, ngược lại còn rất đơn giản.

 

Một cái [Phiêu Phù thuật] cộng với một [Phong Bạo] là có thể gieo hạt đều khắp 1.000 mẫu đất.

 

Khi sử dụng [Phong Bạo], cần chú ý kiểm soát lượng ma lực xuất ra, bởi vì chỉ có như vậy mới có thể khiến hạt giống rơi đều xuống ruộng, chứ không phải phía đông mọc um tùm, phía tây thưa thớt.

 

Người quản lý đưa cho cậu ta hạt giống của 1.000 mẫu đất, đồng thời cũng đưa cho cậu ta một lọ thuốc mana màu xanh lam.

 

[Phong Bạo] là ma pháp hệ Phong cấp15, Mã Đinh vẫn chưa thể sử dụng một cách dễ dàng, mặc dù thanh mana của Thánh Kỵ Sĩ dài hơn một chút so với thanh mana của Kỵ sĩ thông thường, nhưng dù sao cậu ta cũng không phải là Pháp sư, ma lực có hạn.

 

Cho dù có tự mình gia trì thêm một buff, nhưng muốn hoàn thành công việc một cách dễ dàng, cậu ta cũng không thể nào làm được nếu không bổ sung ma lực kịp thời.

 

Mã Đinh lịch sự cảm ơn, tranh thủ thời gian bắt đầu làm việc.

 

“Đây là giống cà chua mới sao?” Âu Lợi Á đi ngang qua chỗ Mã Đinh, đôi mắt sáng rực nhìn xuống.

 

Âu Lợi Á là con trai của Công tước, cũng là một trong những người có thiên phú tốt nhất, một người cuồng việc và là bậc thầy nổi tiếng về quản lý thời gian, nhưng hiện tại đã hoàn toàn trở thành một kẻ cuồng trồng trọt.

 

Mã Đinh có thể hoàn thành công việc của 1.000 mẫu đất trong một buổi sáng, còn Âu Lợi Á có thể hoàn thành công việc của 20.000 mẫu đất.

 

Chênh lệch gấp 20 lần!

 

Điều này không chỉ bởi vì cấp bậc của cậu ấy cao hơn, kỹ năng thành thạo hơn, Pháp sư có lợi thế hơn, mà còn là bởi vì cậu ấy dám chi tiền.

 

Cha của cậu ấy đã đến đón cậu ấy về nhà từ rất sớm, nhưng Âu Lợi Á không chịu, cậu ấy đã yêu say đắm cà chua ở đây, cà chua xào trứng, lẩu cà chua, tương cà, khoai tây chiên vị cà chua….. Theo như lời cậu ấy nói, sau này cậu ấy muốn kết hôn với yêu tinh cà chua!

 

Chỉ cần nghe đến những món ăn liên quan đến cà chua thôi, cậu ấy sẽ vô cùng vui mừng và mong đợi.

 

Vẻ mặt cuồng nhiệt của cậu ấy khiến cha cậu ấy hết hồn.

 

Nhưng Âu Lợi Á là một thiên tài.

 

Điều này có thể thấy được từ cấp bậc tăng vọt của cậu ấy.

 

Người giữ kỷ lục lên ba cấp liên tiếp trong một ngày chính là cậu ấy!

 

Một thiên tài siêu phàm và rất có thiên phú.

 

Cha của Âu Lợi Á vô cùng bối rối, con trai là một thiên tài, không còn tin tức nào tốt hơn tin tức này, nhưng khuyết điểm chung của các thiên tài là hầu hết đều có tật xấu, và điều này đã thể hiện rõ ràng trên con trai thiên tài của ông ta.

 

Cuối cùng, ông ta vẫn không nỡ rời xa nền giáo dục của Lan Tư Duy Lợi, nên đã nhẫn tâm gửi rất nhiều tiền vàng để Âu Lợi Á tiếp tục ở lại đây.

 

Âu Lợi Á có tiền, vậy nên tất nhiên cũng nhiễm luôn hội chứng sợ thiếu hụt hỏa lực của người Lan Tư Duy Lợi.

 

Trong nhẫn không gian của cậu ấy là đủ loại thuốc, trang bị, đạo cụ luyện kim.

 

Hết mana thì uống thuốc kịp thời, chứ không phải ngồi thiền để hồi phục như Mã Đinh.

 

Mặc dù thiền định có thể tăng tốc độ tu luyện, nhưng khi làm việc nó lại tốn thời gian quá.

 

Âu Lợi Á thích dùng thiền định thay cho giấc ngủ vào ban đêm, ban ngày thì làm việc nhiều hơn, điển hình cho kiểu người cày cuốc và đại gia.

 

Mã Đinh không nỡ chi tiền, chỉ có thể chọn cách cày cuốc thuần túy.

 

Hai phương pháp này, không có phương pháp nào tốt hơn, mà phải xem phương pháp nào phù hợp với bản thân hơn.

 

Việc Âu Lợi Á thể hiện mình “Muốn kết hôn với yêu tinh cà chua” trước mặt cha mình rõ ràng là để được ở lại.

 

Xét cho cùng thì, so với việc “Kết hôn với yêu tinh cà chua”, việc không muốn về nhà có vẻ vô hại và ngoan ngoãn hơn.

 

Nhưng mà, Âu Lợi Á cũng thực sự rất thích ăn cà chua.

 

“Gieo ở đâu? Để tôi làm cho!” Âu Lợi Á vui vẻ đề nghị.

 

Mã Đinh cũng không khách sáo với cậu ấy: “Gieo ở ruộng số 31.”

 

Âu Lợi Á giơ tay ra hiệu OK, vui vẻ cầm hạt giống đi về phía ruộng số 31.

 

Đầu tiên, cậu ấy kiểm tra sức sống của hạt giống, nhặt ra những hạt giống có sức sống kém hoặc đã mất sức sống, sau đó dùng ma pháp hệ mộc để ươm mầm lại.

 

“Thánh Quang chúc phúc!”

 

Khác với Mã Đinh, Âu Lợi Á còn sử dụng kỹ năng của Mục sư để ban phước cho hạt giống một lần nữa.

 

Những đứa trẻ được Quang Minh Thần Điện chọn lựa đều là những người có độ phù hợp với thuộc tính ánh sáng trên 80, thật đáng tiếc khi không đi theo con đường Mục Sư hoặc Thánh Kỵ Sĩ.

 

Từ nhỏ Âu Lợi Á đã biết thiên phú của mình, cậu ấy là một Mục Sư bẩm sinh.

 

Mặc dù sau này cậu ấy phát hiện ra mình thích trồng trọt hơn, Pháp sư hệ Mộc hoặc Druid phù hợp với cậu ấy hơn, nhưng độ phù hợp với nguyên tố Mộc của cậu ấy không quá nổi bật, nếu chọn trở thành Pháp Sư nguyên tố Mộc hoặc Druid, cậu ấy có thể sẽ trở nên tầm thường.

 

Hiện tại, Âu Lợi Á vẫn chưa có đủ dũng khí, hơn nữa giáo viên cũng đã nói chuyện với cậu ấy.

 

“Âu Lợi Á, con còn nhỏ, tương lai còn rất nhiều khả năng, đừng vội vàng quyết định bất cứ điều gì, giống như trước đây con rất thích ăn cà tím, hận không thể ngày nào cũng được ăn cà tím, sau này lại thích cà chua. Cứ từ từ, thử nghiệm nhiều hơn, quan sát nhiều hơn, thế giới này rất rộng lớn, con nên xem xét nhiều hơn rồi hãy quyết định. “

 

Giáo viên không nói cậu ấy nên từ bỏ Druid, cũng không nói cậu ấy nên kiên định với Mục Sư, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, cậu ấy vẫn quyết định đi theo con đường Mục Sư trước.

 

Giống như giáo viên đã nói, thế giới này rất rộng lớn và tuyệt vời, trồng trọt và Quang Minh Thần Điện không phải là tất cả cuộc sống của cậu ấy.

 

Nhưng mà, về mặt Mục sư, cậu ấy có thiên phú tốt và rất có lợi thế, lựa chọn nó không chỉ có thể khiến cha mẹ hài lòng và nhận được nhiều hỗ trợ về tài chính hơn, mà còn có thể nhanh chóng trở nên mạnh mẽ hơn.

 

Cậu ấy của tương lai muốn làm gì thì hãy để cậu ấy tự quyết định!

 

Dù sao cậu ấy cũng tài giỏi như vậy mà, sau này cho dù không thích làm Mục Sư nữa thì vẫn có thể làm những công việc khác! Dù sao cậu ấy cũng xuất sắc như vậy mà!


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 137
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...