Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 122

Cuối cùng Y Lệ Toa Bạch cũng dùng biện pháp cứng rắn để lấy lại toàn bộ quần áo của Lỵ Lỵ, nhưng chúng đã không còn nguyên vẹn như trước.

 

Áo khoác thì cha của Lỵ Lỵ, một người đàn ông gầy gò, có thể mặc vừa, nhưng quần thì không.

 

Nó đã bị cắt ra để làm thành một chiếc chăn nhỏ.

 

Dù sao thì nó cũng đủ để đắp cho đứa em trai sơ sinh của cô bé, như vậy, em trai cô bé sẽ có hai chiếc chăn ấm áp.


 

Khăn quàng cổ được đưa cho anh trai cả của Lỵ Lỵ, người đang làm công việc thời vụ tại công trường. Mỗi ngày cậu ta phải đội gió tuyết để khuân vác gạch, rất vất vả. Mặc dù công nhân thời vụ ở công trường được phát đồng phục lao động, nhưng thời tiết bên ngoài quá lạnh, có thêm một chiếc khăn quàng cổ sẽ ấm áp hơn rất nhiều.

 

Tất và quần áo giữ nhiệt mùa thu được đưa cho hai người anh trai sinh đôi lớn hơn cô bé hai tuổi, còn đôi giày thì được tặng cho em trai của chồng sắp cưới của chị gái Lỵ Lỵ.

 

Chị gái Lỵ Lỵ năm nay mười ba tuổi, nhưng đã được hứa hôn. Đáng lẽ năm nay sẽ kết hôn, nhưng cha cô đột ngột quyết định tăng thêm mười đồng tiền thách cưới, nhà trai không đồng ý, hai bên đang trong thế giằng co thì gia tộc Cao Nhĩ Đặc sụp đổ. Người phụ trách mới đến lãnh địa đã tạo ra rất nhiều công việc mới, chị gái Lỵ Lỵ hiện đang làm việc trong đội dọn tuyết. Công việc mỗi ngày rất vất vả, nhưng có ba đồng tiền công. Gia đình chồng sắp cưới của Lỵ Lỵ lập tức gom góp được mười đồng, nhưng cha cô lại cho rằng mười đồng là quá ít, bây giờ ông ta đòi ba đồng bạc.


 

Vì vậy, hôn sự lại một lần nữa bị trì hoãn.

 

Hiện tại trong nhà có anh cả, chị cả và mẹ là ba người đi làm. Anh cả làm việc nặng nhọc nhất nhưng cũng kiếm được nhiều tiền nhất, một ngày được năm đồng. Chị cả và mẹ mỗi người ba đồng, thu nhập một ngày mười một đồng khiến cuộc sống của cả gia đình cũng trở nên dễ dàng hơn.

 

Thậm chí bọn họ còn có một nơi ở mới!


 

Nơi đây không có gió, không có tuyết, ấm áp và rất thoải mái.

 

Tuy nhiên, nơi này lại quá nhỏ.

 

Tám người chen chúc trong một phòng ngủ phụ, 30 mét vuông cho 8 người, đúng là quá chật chội.

 

Mặc dù người cha không đi làm, nhưng ông ta có nhiều bạn bè. Nghe tin gần đây sẽ có một lô khoai tây giá rẻ đến mức không thể tưởng tượng nổi, ông ta muốn dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm của gia đình để đổi lấy khoai tây.


 

Khoảng thời gian này, bọn họ cũng đã tiết kiệm được một ít tiền.

 

Tuy nhiên, đã có tiền rồi thì một nơi an toàn lại trở thành vấn đề.

 

Vì vậy, Lỵ Lỵ đã trở thành “Thứ không quan trọng” có thể bị hy sinh để nhường chỗ cho khoai tây.

 

Từ lâu người cha đã bất mãn với việc cô bé ăn không ngồi rồi trong nhà.


 

Mặc dù Lỵ Lỵ có trách nhiệm chăm sóc em trai mới sinh, nhưng chăm sóc trẻ con thì có bao nhiêu công việc? Hoàn toàn không thể tạo ra giá trị gì cho gia đình! Điều quan trọng nhất là – Lỵ Lỵ ăn quá nhiều!

 

Việc phân phát thức ăn cho 300 triệu người không phải là một việc dễ dàng, vì vậy phần lớn mọi người đều nhận thức ăn theo hộ gia đình.

 

Gia đình Lỵ Lỵ có một phụ nữ mang thai và năm đứa trẻ vị thành niên, khẩu phần được cấp khá nhiều. Người mẹ là một người phụ nữ rất biết vun vén gia đình, ba bữa một ngày, có hai bữa bà sẽ mang đi đổi lấy khoai tây, loại thực phẩm dễ bảo quản hơn.


 

Nói cách khác, một bữa ăn, mọi người phải chia thành ba bữa để ăn.

 

Dù Lỵ Lỵ còn nhỏ nhưng cái bụng của cô bé thì không hề nhỏ. Khoảnh khắc hạnh phúc nhất mỗi ngày của cô bé là được ăn cơm, cô bé vẫn luôn là người ăn xong phần của mình nhanh nhất, sau đó nhìn chằm chằm vào người khác ăn.

 

Đôi khi cô bé sẽ bị đuổi đi, nhưng có đôi khi cũng xin được một ít đồ ăn.

 

Người cha cảm thấy cô bé không làm việc mà lại ăn nhiều như vậy, từ lâu đã không còn kiên nhẫn nữa.


 

Trước đây cho cô bé ăn cháo cỏ dại cũng không tốn kém gì, vốn nghĩ là đợi cô bé lớn hơn một chút thì sẽ gả đi để lấy sính lễ cao.

 

Nhưng bây giờ là ăn cháo khoai tây, chi phí bỗng chốc trở nên cao ngất ngưỡng.

 

Sau này phải tốn bao nhiêu sính lễ mới bù đắp được đây! Ít nhất cũng phải mười đồng bạc! Nhưng người có mười đồng bạc thì ai mà thèm cưới con bé này chứ!


 

Vẫn nên cắt lỗ kịp thời mới là chính xác!

 

Trên thực tế, ban đầu ông ta muốn bán Lỵ Lỵ đi để lấy lại chút vốn.

 

Nhưng hiện tại ở lãnh địa Hân Vinh đã có lệnh cấm hành vi này, một khi bị bắt sẽ bị đuổi ra khỏi lãnh thổ ngay. Trong khi trời đổ tuyết lớn như vậy, vào mùa đông lạnh giá như thế này, rời khỏi đây chẳng khác nào đi chịu chết cả.

 

Vì vậy, dù không muốn, nhưng ông ta cũng chỉ có thể để Lỵ Lỵ tự rời khỏi nhà.


 

Nhưng trong lòng vẫn không ngừng nguyền rủa đứa con gái lỗ vốn này.

 

Súp cỏ dại tuy không tốn tiền, nhưng nó cũng đã ăn rất nhiều cháo khoai tây, mà đó là khoai tây đấy!

 

Còn cả số thuế ông ta đã đóng cho cô bé trước đây nữa, tiền của ông ta, tất cả đều là tiền của ông ta!

 

“Tôi sai rồi, tôi sai rồi, xin hãy tha thứ cho tôi!”

 

“Hu hu hu…”

 

Người đàn ông gầy gò và người phụ nữ già nua khóc lóc cầu xin, đứa trẻ sơ sinh cũng bị ảnh hưởng mà khóc ré lên, hiện trường hỗn loạn vô cùng.

 

Y Lệ Toa Bạch nhìn cặp song sinh đang trốn trong đám đông không dám ra mặt, bất lực và sợ hãi, lại nhìn cặp vợ chồng đáng thương và đứa con nhỏ, nhưng trên mặt cô không có nhiều biểu cảm lắm.

 

“Nếu hai người không cần con bé, sau này thân phận của nó sẽ được tách ra thành trẻ mồ côi, từ nay về sau sẽ không còn bất kỳ quan hệ gì với hai người nữa. Nhưng điều đó không có nghĩa là tội bỏ rơi con cái của hai người sẽ được xóa bỏ.”

 

Y Lệ Toa Bạch lạnh lùng nói: “Lát nữa đội chấp pháp sẽ đến và thông báo cho hai người biết hình phạt của tội bỏ rơi con cái.”

 

Lãnh địa Hân Vinh hiện tại do Lan Tư Duy Lợi tiếp quản là đúng, nhưng nơi đây không chỉ có chế độ đãi ngộ không theo kịp Lan Tư Duy Lợi, mà phần lớn hệ thống pháp luật cũng còn man rợ hơn.

 

Có chút giống với nghiêm trị, nhưng lại có chút khác biệt với nghiêm trị.

 

Để nhanh chóng kiểm soát tình hình, phong cách hành động trong việc thi hành luật pháp rất cứng rắn.

 

Ví dụ như Y Lệ Toa Bạch, cô không phải là nhân viên chấp pháp, lẽ ra hành vi hiện tại của cô ở Lan Tư Duy Lợi sẽ bị coi là “Gây rối trật tự”, nhưng ở lãnh địa Hân Vinh, vì tình huống bắt buộc, hơn nữa cô lại thuộc diện bán biên chế – không phải em gái của Bối Đặc Tây, mà là tình nguyện viên đăng ký tham gia học tập và thực tập vào kỳ nghỉ đông.

 

Vì vậy, hành vi của cô không những không bị coi là “Gây rối trật tự”, mà ngược lại còn được khẳng định là có tinh thần làm việc tích cực.

 

Chuyện nhà Lỵ Lỵ nhanh chóng được lan truyền, khi đến nhà thứ hai, thứ ba, mọi việc đã suôn sẻ hơn rất nhiều.

 

Những cô bé gầy gò như que củi ôm lấy bộ quần áo vừa giật lại được, cúi đầu đi theo sau Y Lệ Toa Bạch và Ngải Mễ Lệ như những con rối gỗ, khiến Ngải Mễ Lệ cảm thấy có hơi khó chịu.

 

“Bây giờ chúng ta sẽ đi đâu?” Ngải Mễ Lệ không chịu nổi bầu không khí này, không nhịn được lên tiếng hỏi.

 

“Hội Tương Trợ.” Y Lệ Toa Bạch nói: “Ở đó có rất nhiều trẻ em, ít nhất chúng sẽ không bị chết cóng.”

 

Hội Tương Trợ cũng được chia thành Hội Tương Trợ nam và Hội Tương Trợ nữ.

 

Trẻ em ở đây không phân biệt thường dân, nô lệ hay con riêng của quý tộc, bé trai ở các tòa nhà từ số 1 đến số 4, bé gái ở các tòa nhà từ số 11 đến số 18.

 

Một tòa nhà có thể chứa khoảng ba vạn đứa trẻ, hết chỗ thì ở tòa nhà tiếp theo, công trường ở đây đều do đội thi công ưu tú của Lan Tư Duy Lợi phụ trách, vì vậy an toàn và tiến độ đều rất đảm bảo.

 

Ngải Mễ Lệ ngạc nhiên: “Tại sao khu nhà ở của bé gái lại có nhiều tòa nhà như vậy?”

 

Y Lệ Toa Bạch không trả lời, mà dẫn bọn họ đi đến cổng tòa nhà số 8, gõ cửa, sau đó dùng thẻ căn cước cà lên cửa sổ tương ứng. Sau khi xác minh thông qua, cánh cửa lớn mới từ từ mở ra.

 

Cửa vừa mở, một luồng nhiệt ấm áp phà ra.

 

Đôi mắt của những bé gái vốn dĩ như những con rối gỗ, lúc này mới xuất hiện một chút ánh sáng.

 

Dì quản lý ký túc xá nữ số 8 là một phụ nữ trung niên hơi mập mạp. Vì từng suýt chết đói nên sau khi có tiền, bà gần như dồn hết tiền bạc vào việc ăn uống.

 

“Các cháu gái, chào các cháu, dì là Mã Lệ, sắp tới chúng ta sẽ chung sống với nhau một thời gian, mong mọi người đều yêu quý dì. Nếu được các cháu gái xinh đẹp yêu quý, dì sẽ rất vui!”

 

Mã Lệ là một người phụ nữ khi cười lên trông rất đỗi thân thiện, trên người toát ra ánh sáng rạng rỡ của người mẹ, đối với những cô gái nhỏ thiếu thốn tình yêu thì sức hút ấy thật khó cưỡng, như cỏ bạc hà mèo vậy.

 

Đầu tiên là Mã Lệ dẫn bọn trẻ đi tham quan phòng tắm, tiện thể cho chúng tắm rửa.

 

“Đây là khu vực tắm vòi sen, đây là khu vực tắm bồn, trước tiên dì sẽ dẫn các con đến khu vực tắm vòi sen. Những buồng tắm ở đây đều có thể khóa lại, các con thấy chỗ này không? Nếu là màu đỏ thì có nghĩa là bên trong có người, nếu là màu xanh lá cây thì có thể đẩy cửa vào tắm.”

 

“Đây là nước lạnh, bên này là nước nóng, đây là dầu gội đầu dùng để gội đầu, đây là sữa tắm, dùng để tắm rửa cơ thể, còn đây…..”

 

Một tòa nhà có ba vạn đứa trẻ, chỉ có một dì quản lý ký túc xá là không đủ.

 

Trong khi Mã Lệ dẫn các cô bé mới đến đi tắm rửa, Y Lệ Toa Bạch có nhiệm vụ kể sơ lược tình hình của những đứa trẻ này cho dì Ngải Lâm phụ trách đăng ký nghe.

 

“Thật là những đứa trẻ đáng thương…..” Những người phụ nữ trung niên được cử đến làm quản lý ký túc xá đều là người có tấm lòng nhân ái. An toàn và cơ sở hạ tầng ở lãnh địa Hân Vinh kém xa so với Lan Tư Duy Lợi, mặc dù tiền lương có cao hơn một chút, nhưng lại thiếu đi môi trường thuận tiện và phồn hoa như Lan Tư Duy Lợi, liệu có thể bù đắp được bằng mức lương cao hơn vài đồng mỗi ngày?

 

Nhưng mà, số người đến đăng ký lại không ít.

 

Trải qua nhiều vòng thi viết và phỏng vấn, mức độ cạnh tranh gay gắt không kém gì một số vị trí thi công chức!

 

Dì Ngải Lâm cẩn thận ghi lại thông tin, nhìn đồng hồ rồi nói: “Cũng không còn sớm nữa, giờ cháu về thì không biết đến bao giờ mới được ăn cơm nóng và nghỉ ngơi tử tế đâu! Hay là ở lại đây một đêm đi, lũ trẻ giờ này vẫn đang học, phòng tắm đều trống, cũng còn vài phòng trống đấy.”

 

Ký túc xá nữ tuyệt đối cấm nam giới bén mảng tới, dù là giống đực, lưỡng tính hay nữ giới trong tâm hồn gì cũng không được!

 

Y Lệ Toa Bạch và Ngải Mễ Lệ đều là con gái, lại vẫn là trẻ vị thành niên, “Thu nhận” các cô một đêm cũng không vi phạm điều lệ gì.

 

Y Lệ Toa Bạch không từ chối, cô cũng đã kiệt sức rồi.

 

Ngải Mễ Lệ vốn định từ chối, nhưng vừa nghĩ đến việc có thể phải quay về căn phòng bẩn thỉu và dột nát kia thì cô lại thấy rùng mình.

 

“Vậy chúng cháu cũng đi tắm trước đã.”

 

Sau khi tắm qua loa dưới vòi hoa sen, Y Lệ Toa Bạch đi tắm bồn.

 

Nước trong bồn tắm được pha thêm một loại thuốc giúp thư giãn tinh thần, mặc dù hiệu quả đã bị loãng đi rất nhiều khi pha với lượng nước lớn như vậy, nhưng kết hợp với nhiệt độ nước vẫn mang đến cảm giác thoải mái về cả tinh thần lẫn thể chất.

 

Có thể nói, điều kiện ở Hội Tương Trợ tốt hơn ở khu ổ chuột rất nhiều.

 

Vì những đứa trẻ ở đây đều là trẻ mồ côi, nên dù là ngân sách của Lan Tư Duy Lợi hay là các khoản quyên góp từ các nhà hảo tâm trong xã hội gì cũng đều được ưu tiên.

 

Tuy nhiên, để ngăn chặn tình trạng bỏ rơi trẻ em trên diện rộng, điều kiện ở Hội Tương Trợ nhìn bề ngoài rất bình thường.

 

Ngải Mễ Lệ tắm xong cũng đến ngâm mình trong bồn tắm, nhưng cô lại tỏ vẻ chê bai: “Nơi này thật là đơn sơ! Không khí chẳng bằng một góc của khu nghỉ dưỡng suối nước nóng!”

 

Y Lệ Toa Bạch bất lực nói: “Đã miễn phí rồi thì đừng có kén chọn nữa!”

 

Ngải Mễ Lệ hậm hực nhíu mũi.

 

Mỗi tầng ở mỗi tòa nhà ký túc xá đều có giờ giấc sinh hoạt lệch nhau, vì vậy phòng tắm không cần phải xây lớn để chứa đủ ba vạn người cùng một lúc, chỉ có mười phòng tắm, sức chứa tối đa là năm trăm người.

 

Hiện tại đang là giờ học, phòng tắm rộng lớn có sức chứa hàng trăm người chỉ có mỗi Y Lệ Toa Bạch và Ngải Mễ Lệ, những cô bé vừa được các cô đưa đến vẫn còn đang loay hoay với lớp bọt xà phòng đầy người.

 

Phòng tắm rộng lớn nhất thời trở nên yên tĩnh đến lạ thường.

 

“Này, cậu vẫn chưa trả lời tôi đấy! Tại sao ký túc xá nữ lại có nhiều số hiệu hơn ký túc xá nam vậy hả?”

 

Ban đầu Y Lệ Toa Bạch không muốn trả lời câu hỏi này, nhưng có vẻ như nếu cô không trả lời Ngải Mễ Lệ sẽ hỏi đến cùng, vì để đôi tai của mình yên tĩnh, Y Lệ Toa Bạch đành phải lên tiếng.

 

“Cậu cũng đã thấy rồi đấy, con gái là tài sản dự trữ dễ bị bỏ rơi nhất. Bọn trẻ sống kiểu “Có cũng được, mà không có cũng chẳng sao” trong gia đình, khi gặp thứ gì đó ưu tiên hơn, bọn nó sẽ bị loại bỏ, hoặc bị mang đi trao đổi.”

 

“Bán đi là giải pháp đầu tiên, tiếp theo là vứt bỏ, khi phân bổ lại nguồn lực hiện có, phải tranh thủ kiếm lợi cho bản thân mình.”

 

“Hiện tại lãnh địa này đã cấm buôn bán người, vì vậy chỉ có thể chọn cách thứ hai.”

 

“Tất nhiên, trước khi quy định này được ban hành, số lượng bé gái được thu nhận ở đây đã nhiều hơn bé trai rất rất nhiều. Hầu hết các cô bé ở đây đều là trẻ lang thang hoặc nô lệ. Nếu là mấy ngày trước thì những cô bé vừa rồi hẳn cũng đã là nô lệ.”

 

Giọng điệu Y Lệ Toa Bạch nói những lời này rất bình tĩnh, nhưng Ngải Mễ Lệ lại cảm thấy bất an.

 

“Cậu đang châm chọc tôi đấy à?!” Giọng Ngải Mễ Lệ đột nhiên trở nên gay gắt, “Cậu nghĩ cậu là ai chứ! Đừng tưởng cấp bậc của cậu cao hơn tôi một chút là có thể vênh váo! Tôi nói cho cậu biết—-“

 

“Suỵt —” Y Lệ Toa Bạch nhắm mắt lại, dựa đầu vào thành bồn, uể oải nói, “Tôi hơi mệt.”

 

Cô không nói dối.

 

Sau khi bắt cóc Ngải Mễ Lệ đến lãnh địa Hân Vinh, cô chỉ kịp thu xếp ổn thỏa cho Ngải Mễ Lệ rồi lao vào công việc bận rộn.

 

Khó khăn trong việc quản lý lãnh địa Hân Vinh còn lớn hơn cô tưởng tượng, Bối Đặc Tây không có đủ uy lực tuyệt đối để trấn áp, nô lệ và thường dân là những “con thú hoang” bề ngoài ngoan ngoãn, nhưng bên trong lại tranh giành từng đồng lẻ.

 

Lối cai trị của gia tộc Cao Nhĩ Đặc đã ảnh hưởng sâu sắc đến mảnh đất này, không phải ai cũng rơi vào đường cùng và cho rằng người Lan Tư Duy Lợi đến để giải cứu họ.

 

Hoặc nói đúng hơn là họ không quan tâm đến lý do của người khác, chỉ cần bản thân có lợi là đủ!

 

Ngay ngày đầu tiên đến đây, khoai tây đã bị trộm.

 

Bối Đặc Tây đã xử tử rất nhiều người, chém giết nhiều đến mức chính bản thân cô cũng cảm thấy sợ hãi, nhưng những kẻ đói khát này dường như hoàn toàn không có khái niệm “Sợ hãi”, thậm chí chúng còn sẵn sàng đốt căn nhà mới xây để dụ lính canh đi chỗ khác rồi vào ăn trộm thêm một củ khoai tây, dù sao đó cũng không phải là nhà của chúng, chỉ có khoai tây ăn vào bụng mới là của mình.

 

Đây là lần đầu tiên Bối Đặc Tây gặp phải tình huống như vậy, cậu ta luống cuống đến mức không biết phải làm sao, đành phải viết thư cho Phỉ Lạc Ti cầu cứu, nhưng phản hồi của đối phương lại vô cùng thờ ơ, thái độ “muốn giết sạch cũng được” khiến Bối Đặc Tây bị hù cho sợ hết hồn.

 

Cậu ta không dám sử dụng biện pháp tàn nhẫn “giết sạch”, chỉ có thể liều mạng tìm kiếm lối thoát trong “Tuyệt cảnh”!

 

Khi Y Lệ Toa Bạch đến, chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, Bối Đặc Tây đã trưởng thành với tốc độ chóng mặt, và cái giá phải trả là không ngủ, không nghỉ.

 

Cô còn chưa kịp xót xa cho anh trai của mình, trông gầy rộc đi trông thấy chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, thì bản thân cô đã bị lôi đi làm việc.

 

Trong khi Ngải Mễ Lệ thì ngủ ngon lành trên giường, Y Lệ Toa Bạch đang bận rộn xử lý vụ sập hầm mỏ.

 

Trước khi Tinh Linh nổi điên, nô lệ đã bị nhốt trong các hầm mỏ bỏ hoang.

 

Xây nhà trên mặt đất quá tốn kém, chi bằng ném xuống đất.

 

Một số hầm mỏ khá sâu, hiệu quả chắn gió và giữ nhiệt còn tốt hơn cả các tòa nhà trên mặt đất.

 

Nhưng cũng có khả năng hầm mỏ sẽ bị sập, và lúc đó thì tất cả nô lệ đều sẽ bị chôn vùi bên trong.

 

Tất cả đều dựa vào may mắn – bị đè chết hay bị chôn sống, chỉ có thể nói là Nữ Thần May Mắn không mỉm cười với những nô lệ đó.

 

Hôm nay vừa xảy ra một vụ sập hầm mỏ, hơn một nghìn người đã bị Nữ Thần May Mắn ruồng bỏ, ước chừng có hơn ba trăm người chết ngay tại chỗ, nhưng ma pháp dò tìm sự sống cho thấy vẫn còn hơn một nghìn người bị thương nặng hoặc không bị thương.

 

Nếu được giải cứu kịp thời, bọn họ vẫn còn một cơ hội sống sót.

 

Hầm mỏ rất sâu, hơn nữa còn có nguy cơ tiếp tục sập nữa, may mắn là bọn họ đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm từ lần giải cứu người dân trong trận chiến với Ma thú trong đợt Thú Triều trước đó, từ việc đào bới cứu hộ cho đến việc bố trí cứu trợ, tất cả đều đạt được hiệu quả rất cao.

 

Tỷ lệ tử vong do không được điều trị kịp thời đã được kiểm soát ở mức 0%, nhưng cái giá phải trả là toàn bộ nhân viên cứu hộ đều kiệt sức.

 

Y Lệ Toa Bạch mệt mỏi đến mức ngay cả thuốc bổ thể lực cũng không thể giúp cô lấy lại được tinh thần, cô đã kiệt sức vì cứu người trong hầm mỏ, quay về lại phát hiện một đám trẻ suýt chết cóng ngay trước cửa ngôi nhà tạm bợ của mình, nội tâm cô như muốn sụp đổ.

 

Cố gắng gượng đến khi đưa được bọn trẻ đến Hội Tương Trợ, cảm giác mệt mỏi hoàn toàn ập đến.

 

Đây là công việc còn mệt mỏi hơn cả việc tham gia cứu hộ trong đợt Thú triều.

 

Giải cứu người dân trong Thú triều tuy rất mệt mỏi, mỗi giây trôi qua đều là cuộc chiến giành giật sự sống với tử thần, không ai dám nghỉ ngơi, hơn nữa, mỗi giây trôi qua cũng có rất nhiều người chết, cảm giác tuyệt vọng đó luôn dày vò tinh thần và thể xác các cô.

 

Nhưng nói về cảm giác mệt mỏi và bất lực thì nơi này còn kinh khủng hơn gấp bội.

 

Những người đã khuất trong trận chiến với Thú triều rất đáng thương, nhưng những người còn sống sót sẽ có một tương lai mới.

 

Nhưng trên mảnh đất này, cô gần như không nhìn thấy chút hy vọng nào.

 

Tham lam, xảo quyệt, lừa dối, ích kỷ, tổn thương…..

 

Y Lệ Toa Bạch không thể hình dung ra tương lai của mảnh đất này sẽ như thế nào.

 

“Này, Y Lệ Toa Bạch, cậu đừng chết đấy! Sao tự dưng cậu lại chết thế này?! Cơ thể, cơ thể làm sao vậy hả! Đừng chết mà!”

 

Ngải Mễ Lệ thấy cơ thể Y Lệ Toa Bạch đột nhiên mềm nhũn chìm xuống nước, thậm chí trên mặt nước còn không có lấy một bong bóng nước, cô bé sợ đến ngây người, hốt hoảng vớt Y Lệ Toa Bạch lên.

 

“Chưa chết.” Đầu óc Y Lệ Toa Bạch tỉnh táo hơn sau khi bị nước nóng ngâm một lúc.

 

Cô có chút ngạc nhiên nhìn Ngải Mễ Lệ: “Tôi còn tưởng cậu sẽ lập tức ra lệnh cho tôi giải thích tình hình, không đúng, tôi còn tưởng—-” Đột nhiên cô dừng lại, vì lòng tự trọng yếu đuối của công chúa nhỏ Ngải Mễ Lệ, cô đã không hỏi ra câu hỏi đó.

 

Vậy mà Ngải Mễ Lệ lại ngoan ngoãn nghe lời như thế cũng khiến cô khá bất ngờ.

 

Nếu biết trước đối phương sẽ không bỏ trốn, có lẽ cô đã không nhét cô ấy vào chiếc vali chật hẹp và tối tăm kia để mang đi.

 

Không đúng, nói cách khác, cô gái kiêu ngạo này sẽ không dễ dàng ngoan ngoãn đi theo cô như vậy.

 

Y Lệ Toa Bạch thực sự không hiểu tại sao Ngải Mễ Lệ lại ngoan ngoãn đi theo cô như vậy, theo như những gì cô biết về Ngải Mễ Lệ, bây giờ cô ấy hẳn phải làm ầm ĩ lên và yêu cầu cô đưa mình trở về mới đúng.

 

Nhưng Ngải Mễ Lệ đã không làm như Y Lệ Toa Bạch nghĩ.

 

“Nhìn tôi bằng ánh mắt đó làm gì?!” Ngải Mễ Lệ nổi cáu.

 

Y Lệ Toa Bạch lắc đầu.

 

Hành động bắt cóc của cô là do nhất thời bốc đồng, nhưng bốc đồng cũng có cái lợi của bốc đồng, vì không có chuẩn bị gì nên cũng ít để lại dấu vết hơn.

 

An ninh của khách sạn không tệ, nhưng tiếc là Y Lệ Toa Bạch lại là “Người trong nhà”, trước đây cô đã từng làm việc ở đây một thời gian, rất quen thuộc với lịch trình tuần tra.

 

“Sơ hở” duy nhất có lẽ là lúc rời đi đã bị hộ vệ của Ngải Mễ Lệ phát hiện, nhưng đó là do cô cố ý.

 

Trong tiệm bán nhẫn, hắn ta đã từng chĩa kiếm vào Y Lệ Toa Bạch, sau đó được thông báo thân phận của Y Lệ Toa Bạch – em gái của Bối Đặc Tây, thư ký của Lĩnh chủ đại nhân.

 

Rõ ràng hắn ta không phải là người thường trú tại Lan Tư Duy Lợi, theo như Y Lệ Toa Bạch biết, hắn ta là hộ vệ do chồng chưa cưới của Ngải Mễ Lệ tặng cho cô bé.

 

Ấn tượng của hắn ta về Lan Tư Duy Lợi có lẽ cũng giống như những thành phố khác – quý tộc có quyền có thế muốn làm gì thì làm.

 

Hắn ta tuyệt đối không dám tố cáo Y Lệ Toa Bạch, thậm chí để thoát tội, hắn ta còn cố tình giả vờ như đã hộ tống Ngải Mễ Lệ rời khỏi Lan Tư Duy Lợi, sau đó gặp nạn ở dãy núi Nhật Bất Lạc hoặc Bình Nguyên Vô Tận.

 

Mặc dù kể từ khi Phỉ Lạc Ti trở thành Lĩnh chủ của mảnh đất này, Bình Nguyên Vô Tận đã không còn dám mở rộng về phía Lan Tư Duy Lợi nữa, tỷ lệ tử vong của các Mạo Hiểm Giả ở một phần dãy núi Nhật Bất Lạc giáp với Lan Tư Duy Lợi gần như là 0%, nhưng thế giới bên ngoài không hề biết đến chuyện này.

 

Trong mắt mọi người, Bình Nguyên Vô Tận và dãy núi Nhật Bất Lạc vẫn là vùng đất chết chóc đầy rẫy nguy hiểm.

 

Ngay cả học sinh của Lan Tư Duy Lợi, mỗi lần thành lập đội đi đến dãy núi Nhật Bất Lạc đều phải mang theo đầy đủ vật tư, chưa kể đến những Mạo Hiểm Giả khác.

 

Lý do mà Phố Tinh Hỏa của Lan Tư Duy Lợi có thể phát triển thịnh vượng lâu như vậy, đúng là không thể tách rời khỏi dãy núi Nhật Bất Lạc được.

 

Còn về phía gia tộc Tư Tháp Na thì càng khỏi phải nói, lão Lĩnh chủ có thể sẽ rất tức giận vì cái chết “Bất ngờ” của Ngải Mễ Lệ, nhưng để không đắc tội với gia tộc của vị hôn phu của Ngải Mễ Lệ, ông ta nhất định sẽ nghĩ ra cách giải quyết thích hợp nhất—-

 

Còn về cách giải quyết cụ thể là gì, Y Lệ Toa Bạch tạm thời chưa nghĩ ra, nhưng đó là chuyện mà lão lĩnh chủ Tư Tháp Na phải lo lắng, ông ta đang bận tối mắt tối mũi, sẽ không có thời gian để khám phá ra sự thật rồi đi tìm kiếm Ngải Mễ Lệ đâu.

 

Vậy thì, muốn quay về hay lựa chọn một con đường khác, tất cả đều phụ thuộc vào sự lựa chọn của Ngải Mễ Lệ.

 

Mối quan hệ giữa Y Lệ Toa Bạch và Ngải Mễ Lệ trước đây không tệ, nhưng cũng không thể nói là tốt đẹp.

 

Tình bạn giữa các cô có thể nói là đơn giản cũng được, phức tạp cũng được.

 

Đơn giản là vì giới quý tộc đều như vậy, phức tạp là vì có rất nhiều lợi ích ràng buộc.

 

Y Lệ Toa Bạch dựa vào gia thế của Ngải Mễ Lệ để có được một chút ưu thế trong gia đình, giúp cô “Cáo mượn oai hùm”. Ngải Mễ Lệ dựa vào Y Lệ Toa Bạch để có được cảm giác được tâng bốc, đồng thời xây dựng hình tượng một quý cô thanh lịch.

 

Cả hai cùng có lợi.

 

Nhưng nếu nói là không có chút tình cảm nào, chỉ đơn thuần là trao đổi lợi ích thì cũng không chính xác.

 

Con người là động vật sống có tình cảm, ở chung lâu ngày sẽ nảy sinh tình cảm là chuyện rất bình thường.

 

Ngải Mễ Lệ và Y Lệ Toa Bạch cũng có tình cảm, tình bạn giữa bọn họ có pha trộn nhiều thứ đó khiến nó không còn thuần khiết nữa, nhưng cũng giống như cảm xúc phức tạp của các cô lúc này vậy.

 

Y Lệ Toa Bạch không hỏi những câu như “Cậu có muốn quay về không? Tương lai định thế nào?”, cũng giống như Ngải Mễ Lệ cố tình không nhắc đến lý do tại sao cô lại đưa mình đến nơi này.

 

Có lẽ ban đầu cô bé rất tức giận, nhưng bây giờ cô đã hoàn toàn không còn nghĩ như vậy nữa.

 

Mặc dù những cô gái đó gầy gò, rách rưới, trên người bẩn thỉu, bốc mùi hôi thối, nhưng xét cho cùng, các cô và những cô bé đó cũng không khác nhau là mấy.

 

Chỉ là, mấy cô bé đó nghèo, còn cô thì có thêm được một chút tiền.

 

—-Một chút tiền nhỏ nhoi rơi ra từ kẽ tay của bọn hắn.

 

Ngải Mễ Lệ vẫn luôn nghĩ, nếu số phận của bản thân không thể tự mình làm chủ, vậy thì có tiền cũng tốt, người ta không thể sống thiếu tự do và tiền bạc.

 

Nhưng sau khi chứng kiến ​​hoàn cảnh của Lỵ Lỵ và những người khác, chênh lệch quá lớn và cảm giác tuyệt vọng đã khiến cô tỉnh ngộ.

 

Từ đầu đến cuối….. cô chưa bao giờ được coi là một sinh mệnh.

 

Một món hàng, một thứ có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.

 

Một mặt là lý trí – trong cuộc sống không thể lựa chọn, hãy chọn giải pháp tối ưu nhất là có nhiều tiền nhất.

 

Một mặt là lòng tự trọng và kiêu hãnh — hãy thử xem, biết đâu bản thân cũng có thể dựa vào nỗ lực của bản thân mình để kiến tạo ra một kết cục tốt nhất?

 

Mặc dù….. quá trình này có thể rất dài, rất khó khăn, có thể phải mất đến vài trăm năm mới có thể đạt đến trình độ của giải pháp tối ưu.

 

Nhưng…..

 

Ngải Mễ Lệ không thể giải thích được tại sao lúc đó cô lại gọi Y Lệ Toa Bạch và nói chuyện với cô ấy.

 

Ghen tị à? Có lẽ là ghen tị đến mức sắp tràn ra ngoài luôn rồi.

 

Mặc dù trên người không có bất kỳ món đồ trang sức nào, nhưng Y Lệ Toa Bạch đứng đó lại toát lên vẻ tự tin rạng rỡ, vẻ đẹp ấy khiến cô không thể không ngưỡng mộ.

 

Đẹp hơn cả bảo thạch, nét đẹp ấy tô điểm thêm cho vẻ đẹp tự tin, mạnh mẽ và tự do của cô ấy.

 

Lúc đó, trong lòng cô đang nghĩ gì?

 

Có lẽ là – Đừng chói mắt như vậy nữa, nếu không, chẳng phải trông tôi càng thảm hại hơn sao? Thảm hại như một món trang sức trưng bày trên kệ vậy.

 

Cô vừa tự ti vừa kiêu ngạo, không muốn thừa nhận, cũng không thể cầu cứu Y Lệ Toa Bạch như vậy.

 

Nhưng Y Lệ Toa Bạch vẫn đến “Cứu” cô.

 

Không phải là Y Lệ Toa Bạch không biết hậu quả nếu sự việc bại lộ – nếu Ngải Mễ Lệ tố cáo cô, cô có thể sẽ phải đối mặt với án tù rất dài, thậm chí có thể sẽ bị kết án tử hình.

 

Nhưng cô vẫn làm.

 

Nếu phải hỏi tại sao, có lẽ là —-

 

“Cậu mới mười hai tuổi.” Y Lệ Toa Bạch thản nhiên nói, “Tôi có nghĩa vụ phải bảo vệ trẻ em, bởi vì tôi cũng từng được bảo vệ.”

 

Ngải Mễ Lệ im lặng một lúc, sau đó tức giận nói: “Cậu cũng mới mười bốn tuổi, đừng có giả vờ trưởng thành, giả vờ đáng tin cậy như người lớn nữa!”

 

Mặc dù nói vậy, nhưng Ngải Mễ Lệ vẫn dịu giọng cầu xin cô: “Tôi không muốn về nhà, nhưng tôi hết tiền rồi thì phải làm sao?”

 

Bầu không khí mua sắm ở Lan Tư Duy Lợi quả thực giống như một lời nguyền – lời nguyền không tiêu hết tiền thì không thể rời đi!

 

Thật không may, trên đường từ Phố Tinh Hỏa trở về, Ngải Mễ Lệ đã tiêu hết đồng cuối cùng của mình ở một quầy hàng ven đường.

 

“Không một xu dính túi”, chính là từ ngữ chính xác đang nói về cô lúc này.

 

“Thành phố này có nhà đấu giá không? Đáng ghét thật, trang bị của tôi vừa mới mua chưa được bao lâu!”

 

Thế giới này không có tiệm cầm đồ, nhà đấu giá đóng vai trò là tiệm cầm đồ, nếu không muốn bị phát hiện, những trang bị, lễ phục, trang sức….. đã qua sử dụng không thể bán được, rất dễ bị lần theo dấu vết.

 

Những thứ mới mua ở Lan Tư Duy Lợi thì có thể bán, vì đều là hàng sản xuất hàng loạt, vừa đẹp vừa rẻ, đồng thời nó cũng không có đặc điểm gì nổi bật.

 

Nhưng những thứ mới mua này rõ ràng đều là thứ mà Ngải Mễ Lệ yêu thích, nghĩ đến việc chưa kịp sử dụng đã phải bán đi, Ngải Mễ Lệ cảm thấy rất buồn.

 

Y Lệ Toa Bạch nói: “Không cần bán, vừa hay tôi biết một công việc phù hợp với cậu.”

 

Bây giờ Ngải Mễ Lệ chắc chắn không thể quay về Lan Tư Duy Lợi, bởi vì nơi cô bé ở trước khi “Bất ngờ qua đời ” chính là Lan Tư Duy Lợi, khả năng Tư Tháp Na và gia đình nhà chồng của cô sẽ cử người đến tìm rất cao.

 

Hơn nữa, Lan Tư Duy Lợi nói lớn thì rất lớn, nói nhỏ cũng rất nhỏ, nếu cô đến trường, khả năng bị phát hiện là rất cao.

 

Nếu đến các thành phố và lãnh địa khác sinh sống, một cô gái giàu có nhưng không có thế lực như Ngải Mễ Lệ sẽ trở thành mục tiêu lý tưởng để người ta cướp bóc.

 

Ngải Mễ Lệ hoàn toàn không có khả năng tự lập, đây cũng là lý do tại sao cả hai gia đình đều có thể loại trừ khả năng cô bé tự mình bỏ đi ngay lập tức.

 

Tuy nhiên, lãnh địa Hân Vinh hiện tại rất phù hợp với cô.

 

Nơi này cách Lan Tư Duy Lợi rất xa, để xây dựng tuyến đường Phong Huyền Phù bay thẳng này với tốc độ nhanh nhất, rất nhiều Thi Pháp Giả cấp cao, thậm chí cả Truyền Kỳ cũng đã được điều động đến giúp đỡ.

 

Đi tàu hỏa hai chiều đã mất một ngày một đêm, chưa kể đến những phiền phức khác.

 

Cho dù là đến lãnh địa Tư Tháp Na hay lãnh địa chồng chưa cưới của Ngải Mễ Lệ gì cũng, khoảng cách đều rất xa, nếu bọn hắn muốn cử người đến đây, trước tiên phải đến Lan Tư Duy Lợi mua vé, sau đó mới có thể đi tàu đến đến.

 

Sau khi đến đây, nơi này không chỉ có một căn cứ thành thị, nếu cẩn thận một chút, xác suất bị phát hiện là rất nhỏ.

 

Còn về vấn đề công việc, Y Lệ Toa Bạch cũng đã suy nghĩ cho Ngải Mễ Lệ rồi, cô bé mới mười hai tuổi, lẽ ra phải đi học mới đúng, tuy lớp học xóa mù chữ ở lãnh địa Hân Vinh đã mở, nhưng nội dung giảng dạy lại quá dễ, quá đơn giản, không phù hợp với Ngải Mễ Lệ.

 

Vừa phải được tiếp nhận nền giáo dục phù hợp, vừa phải có nguồn thu nhập, vậy thì, giáo viên ban phụ đạo lớp học xóa mù chữ là lựa chọn tốt nhất!

 

Cạnh tranh việc làm ở lãnh địa Hân Vinh rất gay gắt, nhưng đó là đối với người lao động địa phương, chẳng hạn như công việc dọn tuyết, một con phố chỉ cần hai công nhân dọn tuyết là đủ, số lượng việc làm có hạn, việc cố gắng tạo ra việc làm chỉ là để tạo thu nhập cho người dân ở tầng lớp thấp nhất mà thôi.

 

Nhưng nhân tài có kỹ thuật giỏi thì lại vẫn luôn khan hiếm.

 

Ví dụ như giáo viên dạy lớp học xóa mù chữ.

 

Giáo viên dạy lớp xóa mù chữ phải chịu trách nhiệm dạy học cho hơn 300 triệu học sinh, tuy là hình thức dạy học trực tiếp cộng với học trực tuyến, nhưng thực sự có rất nhiều bài tập, hơn nữa cũng cần phải quan tâm đến tiến độ học tập của học sinh, một người là không thể nào làm hết việc được.

 

Bên Lan Tư Duy Lợi có rất nhiều người đăng ký, nhưng vẫn thiếu, rất rất thiếu.

 

Ngải Mễ Lệ là tiểu thư quý tộc, cô bé không chỉ biết chữ, mà cấp bậc cũng không thấp, khả năng học tập rất tốt, đồng thời cô bé cũng cần phải học.

 

Theo như Y Lệ Toa Bạch biết, giáo viên dạy lớp học xóa mù chữ cũng phải liên tục học tập, tiến độ không được phép chỉ hơn học sinh một chút, mà phải nắm chắc kiến thức!

 

Sau khi khai giảng, Y Lệ Toa Bạch phải quay lại Lan Tư Duy Lợi, ở trường có sách trong thư viện để đọc, ra ngoài có thể đến thư viện thành phố sao chép sách, khi đó cô sẽ thường xuyên gửi cho Ngải Mễ Lệ một số sách và ghi chú học tập, tài nguyên giáo dục có thể không bằng ở trường, nhưng chắc chắn phải hơn ở nhà gấp trăm, gấp ngàn lần.

 

Quan trọng nhất là, Ngải Mễ Lệ có thể ở lại Hội Tương Trợ, cô bé còn nhỏ, lại không có gia đình, hoàn toàn có thể dạy học cho các bé gái ở Hội Tương Trợ.

 

Ký túc xá nữ của Hội Tương Trợ vẫn luôn thiếu giáo viên, số lượng bé gái bị bỏ rơi thật sự quá nhiều, hơn nữa học sinh ở đây đều là những bé gái còn rất nhỏ, việc lựa chọn giáo viên chỉ có thể chọn giáo viên nữ, nhu cầu về số lượng lại càng lớn hơn, vì vậy thường xuyên xuất hiện trường hợp vừa mới tuyển dụng xong 3 người, lại cần thêm 2 giáo viên nữ.

 

Y Lệ Toa Bạch là người rất quyết đoán, lập tức kéo Ngải Mễ Lệ đi tìm dì quản lý ký túc xá.

 

“Cháu muốn đến ứng tuyển?! Thật là hồ đồ! Cháu còn nhỏ như vậy, không lo học hành mà đến đây ứng tuyển cái gì chứ!”

 

Tuy thời gian ngắn ngủi, nhưng tư tưởng khuyến học đã lan truyền trong đầu óc người dân Lan Tư Duy Lợi nhanh hơn cả dịch bệnh.

 

Các dì kiên nhẫn khuyên nhủ Ngải Mễ Lệ: “Cô bé à, cháu mới mười hai tuổi, thời gian kiếm tiền sau này còn dài mà! Bây giờ hãy học hành cho tốt, sau này mới có thể tìm được một công việc tốt hơn!”

 

“Học tập không phải là điều kiện duy nhất để thành công, nhưng học tập có thể giúp cháu có nhiều lựa chọn hơn trong tương lai.”

 

“Truyền Kỳ có thể đi quét đường, nhưng người không có kiến ​​thức thì chỉ có thể quét đường. Không phải nói quét đường là thấp kém, nhưng kiến ​​thức của cháu quyết định phạm vi lựa chọn của cháu.”

 

Lúc đầu chỉ có dì Ngải Lâm quản lý ký túc xá, nhưng sau đó, một số quản lý ký túc xá khác nghe thấy tiếng động cũng chạy đến, ai cũng tiếng khuyên nhủ Ngải Mễ Lệ học hành ngày càng nhiều.

 

Ngải Mễ Lệ cảm thấy đầu óc mình ong ong.

 

Nghe nói Ngải Mễ Lệ mới mười hai tuổi đã phải đi làm, không được đi học, các dì tỏ ra vô cùng đau lòng.

 

Cấp bậc của các dì quản lý ký túc xá đều không cao, nhưng mắt bọn họ không mù, nhìn thế nào thì cũng thấy Ngải Mễ Lệ không giống người nghèo, cô bé hoàn toàn có tiền đến Lan Tư Duy Lợi học tập, vì vậy, mấy dì quản lý đã thay nhau khuyên nhủ cô bé.

 

Y Lệ Toa Bạch cũng không còn cách nào khác, cô biết đến Lan Tư Duy Lợi học là lựa chọn tốt nhất cho tương lai của Ngải Mễ Lệ, nhưng nơi đó không thể quay về.

 

“Các dì ơi, cháu nói thật với các dì vậy, Ngải Mễ Lệ bỏ trốn vì không muốn kết hôn, bây giờ mà về thì sẽ bị bắt đi lấy chồng mất, xin các dì đấy, hãy giúp con bé với!”

 

“Này! Y Lệ Toa Bạch, cậu —” Ngải Mễ Lệ sắp tức chết rồi, dù có nói thế nào Y Lệ Toa Bạch thì cũng là tiểu thư quý tộc, một tiểu thư quý tộc cao quý như vậy lại cúi đầu trước đám thường dân này, thật là, thật là…..

 

Không cần phải hy sinh vì tôi nhiều như vậy! Ngải Mễ Lệ không kìm được mà đỏ hoe mắt.

 

Nghe vậy, sắc mặt của các dì quản lý ký túc xá lập tức thay đổi: “Sao lại như vậy chứ! Con bé mới mười hai tuổi, đây chẳng phải là đẩy con bé vào chỗ chết sao?!”

 

“Tên khốn kiếp đó, ngay cả một đứa trẻ nhỏ như vậy mà cũng ra tay được, chết quách đi cho rồi, cái loại rác rưởi đó nên chết ngay lập tức mới vừa!”

 

“Đó là loại cha mẹ gì vậy, căn bản không xứng làm cha mẹ!”

 

Các dì phẫn nộ mắng chửi cha mẹ ruột của Ngải Mễ Lệ, tất nhiên, người bị mắng nhiều nhất vẫn là lão già kia.

 

May mà các dì quản lý ký túc xá không biết Ngải Mễ Lệ bị gả cho một lão già hơn hai nghìn tuổi làm vợ bé, nếu không bây giờ bọn họ đã muốn cầm chổi đi đánh người rồi.

 

“Đứa trẻ đáng thương, đừng suy nghĩ nhiều nữa, sau này nơi này chính là nhà của cháu, cứ yên tâm ở lại đây đi. Kỳ thi tuyển dụng được tổ chức hàng ngày, chúng ta không vội, cứ từ từ thi, thi không đậu cũng không sao, ở đây bao ăn bao ở mà!”

 

Dì Ngải Lâm quản lý ký túc xá nhẹ nhàng ôm Ngải Mễ Lệ vào lòng, động tác vô cùng dịu dàng, như thể đang nâng niu một báu vật dễ vỡ vậy.

 

Vòng tay ấm áp như vòng tay của người mẹ thật sự, khiến Ngải Mễ Lệ cảm nhận được rõ ràng rằng mình đang được trân trọng.

 

Bỗng chốc, Ngải Mễ Lệ đỏ hoe mắt.

 

Ngải Mễ Lệ sững sờ nhìn những người trước mặt, cô bé vẫn luôn nghĩ rằng, bản thân mình là một đứa trẻ hư, vì một chút không cam tâm mà ngang bướng bỏ trốn.

 

Nhưng mà, có rất nhiều người đang mắng chửi cha cô, mắng chửi lão già kia là kẻ cặn bã.

 

Hàng loạt lời nguyền rủa th* t*c ném vào họ, nhưng đối với cô thì lại là cưng chiều hết mực.

 

Thái độ đối xử hai mặt như vậy khiến cho nỗi uất ức và sợ hãi của cô không thể kìm nén được nữa, chúng bỗng hóa thành nước mắt và những tiếng nức nở nghẹn ngào.

 

“Hu hu hu, cháu sợ quá, cháu không muốn lấy chồng, tại sao lại là cháu chứ, tại sao nhất định phải là cháu chứ, hu hu hu…”

 

Ở cửa, một đám bé gái ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 122
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...