Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 121

Đầu óc Y Lệ Toa Bạch bỗng “Cạch” một tiếng, rơi vào trạng thái treo máy. Cô như bị lời nói của Ngải Mễ Lệ đánh cho trở thành kẻ ngốc.

 

“Cái gì?” Cô như trúng phải lời nguyền nào đó, vội vàng niệm mấy câu thần chú hóa giải debuff, rồi hỏi lại lần nữa, “Vừa rồi cậu nói đùa gì thế?”

 

Cô thà rằng Ngải Mễ Lệ đang cố tình trêu chọc mình.


 

Thế nhưng Ngải Mễ Lệ lại nói: “Thật mà, tháng sau tôi sẽ kết hôn, chồng tương lai của tôi là một vị Truyền Kỳ vĩ đại, thế nào…..”

 

“Đó là phạm tội!!!” Y Lệ Toa Bạch hét lên, “Ngải Mễ Lệ, đó là phạm tội đấy cậu có biết không?! Cậu mới mười hai tuổi!”

 

Cô rút pháp trượng ra, hùng hổ nói: “Ông ta ở đâu?! Tôi đi giết ông ta!”

 

Lúc này, lý trí của Y Lệ Toa Bạch đã hoàn toàn biến mất.


 

Cô vẫn biết Tử tước Tư Tháp Na đã tìm cho Ngải Mễ Lệ một mối hôn nhân “Tốt đẹp” – tốt đẹp cái khỉ gì! Đó chẳng qua là biến cô bé thành một món hàng để trao đổi mà thôi.

 

Sắc đẹp của cô bé, tài năng của cô bé, bảo thạch của cô bé, váy áo của cô bé…. Kể cả những đứa con của cô bé sau này, tất cả đều là hàng hóa trao đổi.

 

Tử tước Tư Tháp Na dùng bảo thạch và kim tệ để vun đắp cho Ngải Mễ Lệ trở thành một đóa hoa xinh đẹp, sau đó lại dùng đóa hoa xinh đẹp yếu ớt này để đổi lấy thêm nhiều kim tệ, bảo thạch và quyền thế hơn.


 

Còn Ngải Mễ Lệ thì sao?

 

Cô bé vẫn có bảo thạch, váy áo, giày dép, người hầu…. Rất nhiều rất nhiều thứ – chỉ cần bọn hắn không lấy đi, chỉ cần cô bé vẫn được sủng ái, chỉ cần cô bé có thể sinh ra những đứa con tài giỏi có thiên phú cao.

 

Người được lợi vẫn là Tử tước Tư Tháp Na, còn Ngải Mễ Lệ chẳng được lợi lộc gì, cô bé chỉ… Bị chuyển từ khu vườn này sang một khu vườn khác mà thôi.


 

“Y Lệ Toa Bạch, cậu xem cậu kìa, cậu đang tức giận cái gì vậy!” Ngải Mễ Lệ kéo tay cô, xoay một vòng, những viên bảo thạch lấp lánh trên người dưới ánh đèn được thiết kế riêng trong cửa hàng để tôn lên vẻ đẹp rực rỡ của chúng càng thêm phần lộng lẫy, chiếc váy dài xoay tròn càng thêm phần xinh đẹp.

 

“Chồng tương lai của tôi là một Truyền Kỳ! Sau này… tôi…” Sẽ có thêm nhiều bảo thạch và quần áo đẹp hơn nữa, sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn bây giờ.

 

“Cậu cũng có thể trở thành Truyền Kỳ mà!” Y Lệ Toa Bạch gào lên trong tuyệt vọng, “Ngải Mễ Lệ, cậu còn có thiên phú tốt hơn tôi nhiều! Nếu cậu trở thành Truyền Kỳ, cậu có thể…”


 

“Tiểu thư Tư Tháp Na, mời cô lùi lại!” Một người đàn ông mặc trang phục hiệp sĩ xuất hiện trong cửa hàng với tư thế bảo vệ, đưa tay ra tạo thành ranh giới giữa Ngải Mễ Lệ và Y Lệ Toa Bạch.

 

Ngải Mễ Lệ như bị cô dọa sợ, ngây người nhìn cô.

 

Mắt Y Lệ Toa Bạch ngấn lệ, muốn nắm lấy tay Ngải Mễ Lệ, nhưng đã bị hiệp sĩ kia lạnh lùng hất ra, ánh sáng lạnh lẽo của thanh kiếm vừa lóe lên, liền nghe thấy một giọng nói non nớt hét lớn: “Thật to gan!”


 

Ước Hàn lục lọi những cái tên quý tộc chó săn mà mình từng gặp trong ký ức, bắt chước y hệt bọn chúng: “Ngươi có biết Y Lệ Toa Bạch đại nhân là ai không?! Cô ấy là em gái của thư ký Lĩnh chủ – ngài Bối Đặc Tây!”

 

“Ngay cả Công tước Tư Tháp Na nhà các ngươi cũng không dám dùng thái độ bất kính như vậy với Y Lệ Toa Bạch đại nhân, ngươi chỉ là một hiệp sĩ nho nhỏ, hừ!”

 

Nhân viên bán hàng cũng phản ứng rất nhanh: “Bảo vệ! Hắn dám bất kính với Y Lệ Toa Bạch đại nhân, mau áp giải hắn đến Cục Công an!”


 

Bảo vệ trong cửa hàng phản ứng rất nhanh, ngay khi hiệp sĩ rút kiếm đã lập tức ra tay, nếu không Y Lệ Toa Bạch đã bị thương rồi. Nhân viên bán hàng nói như vậy cũng là để doạ tên hiệp sĩ ngạo mạn này.

 

Hiệp sĩ kia có chút luống cuống, vội vàng giải thích: “Ta, ta không phải, ta…”

 

Hắn ta cầu xin nhìn Y Lệ Toa Bạch, nhưng ánh mắt Y Lệ Toa Bạch không hề dừng lại trên người hắn ta dù chỉ một chút.

 

“Ngải Mễ Lệ, cậu thật sự muốn gả cho một lão già sao?”


 

Ngải Mễ Lệ cảm thấy mình nên tức giận, lão già gì chứ! Đó là người chồng có cấp bậc Truyền Kỳ của cô, là một trong những người đứng đầu thế giới này!

 

Tuy rằng, tuy rằng tuổi tác của ông ta quả thực có chút lớn, nghe nói đã hơn hai nghìn tuổi rồi, nhưng mà, nhưng mà…..

 

“Ngu ngốc!” Cô tức giận hừ một tiếng với Y Lệ Toa Bạch rồi bỏ chạy.

 

Hiệp sĩ kia không dám đuổi theo, hắn bị hai tên bảo vệ kẹp chặt, sẽ bị đưa đi lao động cải tạo hay gì đó, tất cả đều phải xem thái độ của Y Lệ Toa Bạch.


 

Y Lệ Toa Bạch nhìn chằm chằm bóng lưng bỏ chạy của Ngải Mễ Lệ một lúc, sau đó mới nói: “Lần này tha cho ngươi.” Ánh mắt cô đầy ẩn ý dừng lại trên người hiệp sĩ thêm một giây, khiến hắn ta sợ đến mức run rẩy.

 

Y Lệ Toa Bạch lau nước mắt, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, người vừa rồi suy sụp hoàn toàn không phải là cô.

 

“Đi thôi, không nhanh lên sẽ lỡ xe mất.”

 

Ước Hàn lo lắng nhìn cô, nhưng Y Lệ Toa Bạch lại rất dứt khoát, nhanh chóng đi về phía nhà ga Phong Huyền Phù, Ước Hàn chỉ có thể đuổi theo.

 

“Cảm ơn cậu, Ước Hàn.”

 

Nhận được lời cảm ơn của Y Lệ Toa Bạch khiến Ước Hàn đỏ mặt: “Không có gì.”

 

Cậu ta len lén liếc nhìn Y Lệ Toa Bạch, có vẻ như đang do dự có nên nói vài lời an ủi hay không.

 

Nhưng Y Lệ Toa Bạch đã mở miệng nhanh hơn cậu ta.

 

“Cậu có biết không? Ngải Mễ Lệ Tư Tháp Na chính là con gái của Tử tước Tư Tháp Na – người cai trị Lãnh địa Lạp Khắc Đạt Lợi Á.”

 

Ước Hàn: “!”

 

Cậu ta không biết Tư Tháp Na đại diện cho điều gì, nhưng Lãnh địa Lạp Khắc Đạt Lợi Á thì cậu ta biết rõ!

 

Cách đây không lâu, bọn cậu còn đến Lạp Khắc Đạt Lợi Á để thu mua hoa Tuyết Lê!

 

Y Lệ Toa Bạch cười nhạo, nói ra một số “thông tin” mà Ước Hàn không hề hay biết.

 

Lãnh địa Lạp Khắc Đạt Lợi Á rất gần Lan Tư Duy Lợi, vốn đã có rất nhiều người chạy trốn đến Lan Tư Duy Lợi, vì muốn ngăn chặn hiện tượng này mà Tử tước Tư Tháp Na đã tăng cường bóc lột, đám quan lại thì cũng “Học tập” theo Lĩnh chủ của chúng, bóc lột tầng tầng lớp lớp, khiến ngay cả một số người thuộc tầng lớp trung lưu cũng bị dồn vào đường cùng.

 

Sự kiện thu mua hoa Tuyết Lê cách đây không lâu giống như đổ thêm dầu vào lửa, khiến cho làn sóng di cư càng thêm dữ dội. Đến bây giờ, Lạp Khắc Đạt Lợi Á đã chẳng còn mấy người.

 

Chỉ còn lại Lĩnh chủ, quý tộc, quan lại và một số ít nô lệ không thể trốn thoát.

 

Tuy miệng lưỡi bọn hắn luôn nói thường dân và nô lệ thấp kém đến nhường nào, nhưng sự cao quý của kẻ bề trên lại phải dựa vào kẻ dưới mới có thể tôn lên được!

 

Thường dân và nô lệ vừa chạy trốn, đám quý tộc ngay cả khán giả để ra lệnh cũng chẳng còn.

 

Tử tước Tư Tháp Na hoàn toàn sụp đổ!

 

Nhưng sự sụp đổ của lão già Tử tước Tư Tháp Na cũng chẳng khác gì người khác.

 

Có lẽ sẽ có người cố gắng cứu vãn, nhưng lão già Tử tước Tư Tháp Na không những không có ý định cứu vãn, ngược lại còn oán hận người khác, đổ hết lỗi lầm lên đầu người khác.

 

Cuộc đấu tranh nội tâm bên trong không quan trọng, nhưng căn cứ vào những thông tin hiện có, có lẽ Ngải Mễ Lệ đã bị coi như món hàng để trao đổi lợi ích.

 

Dù sao thì Y Lệ Toa Bạch cũng lớn lên trong địa ngục đó, đối với những chuyện này cô có cách đánh giá riêng của mình.

 

Nếu như năm đó không rời khỏi Lạp Khắc Đạt Lợi Á đến Lan Tư Duy Lợi, có lẽ cô cũng sẽ cho rằng đây là nơi chốn tốt đẹp nhất của Ngải Mễ Lệ.

 

Cô bé là tiểu thư quý tộc, hôn nhân vốn không thể tự mình làm chủ, chi bằng gả cho người có tiền có thế còn hơn là gả đại cho ai đó. Đối tượng kết hôn của Ngải Mễ Lệ lại vừa là Truyền Kỳ vừa là Lĩnh chủ, sau khi gả qua đó cho dù chỉ là tình nhân thôi thì chất lượng cuộc sống cũng sẽ không hề giảm sút, chỉ có thể tốt hơn mà thôi.

 

Nhưng mà – Ngải Mễ Lệ mới chỉ mười hai tuổi.

 

Tuổi tác ở Đế quốc Vu Na Lợi Á không tính theo tuổi mụ, mà tính theo ngày sinh nhật thực tế, qua sinh nhật mới được tính là lớn thêm một tuổi.

 

Sinh nhật của Ngải Mễ Lệ vào tháng 7, còn hơn nửa năm nữa mới tròn 13 tuổi.

 

Y Lệ Toa Bạch vô cùng suy sụp.

 

Những cô bé 12 tuổi kết hôn không phải là nhiều, nhưng cũng không phải là sớm.

 

Sở thích của một số quý tộc thậm chí là những bé trai bé gái vài tuổi, hơn mười tuổi sẽ không còn cảm giác mới mẻ với bọn chúng nữa, vì vậy tình nhân, nô lệ tính nô, hay thậm chí là đồ chơi của bọn chúng cũng ở độ tuổi này.

 

Đây không phải là “Tội ác” sẽ bị xử tử sau khi bị phanh phui, trong luật pháp của các đế quốc lớn đều không tính là gì, chỉ có ở Lan Tư Duy Lợi mới bị coi là tội chết.

 

Ngải Mễ Lệ không phải là công dân Lan Tư Duy Lợi, đối phương cũng không phải, vì vậy đây là một cuộc hôn nhân chính đáng, hợp pháp, sẽ được “Chúc phúc”.

 

Nhưng Y Lệ Toa Bạch thì không thể chấp nhận được.

 

Những chuyện cũ cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, cuối cùng dừng lại ở bữa tiệc sinh nhật của Ngải Mễ Lệ vào tháng 7 năm nay, Ngải Mễ Lệ mặc váy công chúa lộng lẫy vui vẻ cầu nguyện với Nữ Thần May Mắn, Y Lệ Toa Bạch đứng bên cạnh nghe thấy cô bé lẩm bẩm —

 

“Tôi mong chồng của tôi là Hiệp sĩ Rồng lợi hại nhất thế giới, anh ấy sẽ cưỡi rồng đến cưới tôi! Vàng bạc châu báu chất đầy cả thành, hôn lễ của chúng tôi sẽ được tổ chức ở thành phố xa hoa nhất!”

 

Mong ước sinh nhật ngây thơ và viển vông ấy không ai coi là thật, kể cả bản thân Ngải Mễ Lệ.

 

“Mong ước” sở dĩ được gọi là “mong ước”, chính là vì không thể nào thực hiện được!

 

Dù sao thì ước gì cũng không thành hiện thực, vậy thì ước một điều viển vông nhất đi!

 

Như vậy cô bé sẽ không ôm ảo tưởng viển vông về tương lai nữa.

 

“Ước Hàn, cầm giúp tôi cái này.”

 

Vì khúc nhạc đệm vừa rồi, khi Y Lệ Toa Bạch và Ước Hàn đến ga thì đã sắp đến giờ tàu chạy.

 

Hai người bắt đầu chạy như bay vào trong nhà ga, dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía toa tàu.

 

******

 

“Ngải Mễ Lệ tiểu thư, cô sợ rồi sao? Đây là trà sữa mới ra mắt hôm nay, cô…..”

 

“Phiền chết đi được! Để tôi yên tĩnh một mình! Cút ra ngoài!” Ngải Mễ Lệ sắp kết hôn, nhưng vì thời gian gấp rút nên nhiều thứ vẫn chưa chuẩn bị xong, tuy Tử tước Tư Tháp Na coi Ngải Mễ Lệ như món hàng đổi tiền, nhưng giá trị của cô bé quyết định lợi ích có thể đổi được, vậy nên ông ta rất chịu chi cho của hồi môn.

 

Phố Tinh Hỏa của Lan Tư Duy Lợi là con phố trang bị nổi tiếng nhất ở đây, ở đó có vô số bảo thạch, ma tinh, trang bị…, đặc biệt là các loại trang sức có thể tôn lên vẻ đẹp của phái nữ.

 

Tư Tháp Na đưa cho Ngải Mễ Lệ một khoản tiền lớn, để cô tự sắm sửa đồ đạc, Ngải Mễ Lệ biết rõ, đây là cái giá mà cha cô dùng để mua đứt tương lai của mình.

 

Cô bé đã chấp nhận số phận này từ rất lâu rồi.

 

Tuy trong giới thượng lưu cô là nàng công chúa nhỏ được người người ngưỡng mộ, nhưng cô không phải là công chúa thực sự, tất cả những đối đãi tốt đẹp mà cha cô dành cho cô đều là vì cô có một gương mặt xinh đẹp, thiên phú cũng không tệ, có thể cống hiến cho gia tộc.

 

Từ khi còn chưa hiểu chuyện, cô đã được giáo dục tư tưởng này rồi, vì vậy khi chuyện đó xảy ra như dự đoán, cô sẽ không bất mãn, cũng sẽ không đau lòng.

 

Cô tiếp nhận tất cả rất tự nhiên, vui vẻ cầm tiền mua sắm mọi thứ cho mình.

 

Khoảng thời gian ở Lan Tư Duy Lợi, cô ở trong căn phòng sang trọng nhất của khách sạn lớn theo chủ đề « Vương Tử Biển Cả », giá một ngày là năm nghìn đồng vàng, là số tiền mà rất nhiều người phấn đấu cả đời cũng không kiếm được.

 

Đồ đạc cô mua được bày bừa bãi trên bàn, trên giường, trên thảm, tỏa ra hơi thở xa hoa mà xinh đẹp.

 

Nhưng Ngải Mễ Lệ lại cảm thấy, mình không vui như trong tưởng tượng.

 

Cô rất thích bảo thạch, vàng bạc, ma tinh, váy áo đẹp…, điểm này không sai.

 

Trên đời này ai mà không thích những thứ này chứ?!

 

Cô dễ dàng có được tất cả những thứ mà người khác không có, cô còn gì không hạnh phúc?

 

Nhìn Y Lệ Toa Bạch lam lũ kìa! Cô ta có cố gắng thêm nữa thì có ích gì?

 

Mười năm? Hai mươi năm? Một trăm năm?

 

Cô ta phải phấn đấu bao lâu mới có thể sống cuộc sống gần giống cô?

 

Mục tiêu mà cô ta nỗ lực, chẳng qua chỉ là điểm xuất phát của cô mà thôi!

 

“Đúng, đúng rồi, chính là như vậy!” Ngải Mễ Lệ nhìn bản thân xinh đẹp động lòng người như đóa hoa bảo thạch nhân gian trong gương, cố gắng nở nụ cười.

 

Nhưng trái tim lại yên tĩnh như chết lặng.

 

Không có tuyệt vọng, phẫn nộ, căm hận, cũng không có vui mừng và mong chờ của người sắp trở thành cô dâu.

 

“Mình đây là, a…”

 

“Không được giãy giụa!”

 

Giọng nói cố tình đè thấp vang lên từ phía sau, Ngải Mễ Lệ lập tức nhận ra đối phương.

 

Là Y Lệ Toa Bạch.

 

Y Lệ Toa Bạch không có ý định che giấu, thời gian gấp rút, tuy có cách ngụy trang hoàn hảo nhưng cô không có đủ trang bị, bỏ lỡ cơ hội này thì không hay.

 

Vì vậy cô đã mạnh dạn xông tới.

 

“Ngải Mễ Lệ, xin lỗi, tôi biết bây giờ cậu rất hận tôi, tôi cũng không thể chắc chắn nói ra câu ‘Sau này cậu sẽ cảm ơn tôi’, nhưng mà, xin lỗi. Nếu tôi không làm như vậy, tôi sẽ không thể thăng cấp được nữa.”

 

Y Lệ Toa Bạch bịt miệng cô bé, trói tay chân cô bé lại, cuối cùng kéo cô bé vào trong vali, cô không dám sử dụng ma lực, vì sợ sẽ để lại dấu vết ma lực dễ bị truy tìm.

 

Y Lệ Toa Bạch không dám nhìn vào mắt Ngải Mễ Lệ, cũng không giải thích gì thêm, chỉ nhét cô bé vào vali, sau đó mặc quần áo phục vụ giả làm nhân viên dọn phòng đẩy xe quét dọn rời đi.

 

May mắn là trên đường không gặp ai, suôn sẻ đến khó tin.

 

Ngải Mễ Lệ cuộn tròn trong vali, chiếc vali nhỏ chỉ đủ chứa cô bé, đến cả trở mình cũng không được.

 

Nhưng trong bóng tối và chật chội, Ngải Mễ Lệ lại không có ý định phản kháng.

 

“……”

 

Ngải Mễ Lệ biết, sợi dây dùng để trói tay chân mình chỉ là vải bố bình thường, tuy cô là một Thi Pháp Giả yếu đuối, nhưng thuộc tính sức mạnh cũng có 13 điểm, nếu dùng sức, cô vẫn có thể thoát ra được.

 

Sau khi thoát ra thì thế nào?

 

Bắt Y Lệ Toa Bạch đi tù sao?

 

Nhưng nếu bị đưa đi như thế này…..

 

Y Lệ Toa Bạch muốn làm gì?! Cô ấy muốn đưa cô mình đi đâu? Mục đích là gì?

 

Đầu óc Ngải Mễ Lệ rối bời, một bên là cuộc sống xa hoa sau khi kết hôn, một bên là cuộc sống khốn khổ sau khi bị Y Lệ Toa Bạch đưa đi, chỉ có thể gặm bánh mì đen.

 

Cuối cùng, cô ngủ thiếp đi.

 

Lần nữa tỉnh lại, cô đang nằm trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ, căn nhà tuềnh toàng phát ra tiếng tí tách như dàn nhạc giao hưởng.

 

Là mái nhà bị dột.

 

Bên ngoài trời đổ tuyết lớn, mái hiên chất đầy một lớp tuyết dày, trong nhà đốt than sưởi ấm, khiến bức tường cũng ấm lên, thế là tuyết tan thành nước, rỉ ra từ những lỗ thủng, được cái bát vỡ hứng lấy, phát ra đủ loại âm thanh.

 

“Đây là đâu?” Ngải Mễ Lệ ngủ một giấc thật sâu, lúc tỉnh lại đầu óc vẫn còn có chút choáng váng.

 

“Xong rồi! Trang bị không gian của tôi…..” Cô đột nhiên dừng lại, bởi vì cô đã phát ra trang bị không gian của mình vẫn nằm yên trên tay, hơn nữa bên trong còn được sắp xếp gọn gàng đâu ra đấy nhờ kỹ năng thu dọn cấp cao nhất.

 

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt cô vẫn sa sầm xuống.

 

Váy của cô bị bẩn.

 

Trong nhà tuy đã dùng lò sưởi và ma pháp giữ ấm, nhưng kết cấu nhà bằng đất vẫn không thay đổi, ngôi nhà được xây dựng bằng đất sét, cỏ khô và gỗ, một khi trời mưa thì đó đúng là thảm họa!

 

Bây giờ tuy không phải trời mưa, nhưng vì tường đất ấm áp làm tuyết tan chảy, nên trong nhà chỗ nào cũng ẩm ướt lầy lội.

 

Ngải Mễ Lệ được đặt ở vị trí duy nhất không có nhiều lỗ thủng, xung quanh là bát vỡ, tránh cho bùn đất bắn trực tiếp lên quần áo cô, nhưng bùn đất bắn vào bát vẫn làm bẩn váy cô.

 

“Y Lệ Toa Bạch?! Y Lệ Toa Bạch! Cậu ở đâu?! Đáng ghét! Đây là cái nơi khỉ ho cò gáy nào vậy!”

 

Ngải Mễ Lệ tức giận đến mức đỏ cả mắt, cô là một tiểu thư kiêu ngạo, chưa bao giờ phải chịu khổ như thế này!

 

Cô hùng hổ muốn đi tìm Y Lệ Toa Bạch tính sổ, nhưng vừa mở cửa ra, đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.

 

Một đám trẻ con mặc quần áo mỏng manh trốn dưới mái hiên, túm tụm sưởi ấm cho nhau.

 

Quần áo? Đó là quần áo à? Quần áo trên người bọn chúng rách rưới bẩn thỉu, Ngải Mễ Lệ hoàn toàn không phân biệt được đó là làm từ cái gì.

 

“Sao các người ở bẩn thế!” Ngải Mễ Lệ ghét bỏ lùi lại hai bước, “Ây da, đừng có truyền mùi hôi thối sang cho tôi!”

 

Lúc cô lùi lại, đám trẻ con cũng cẩn thận di chuyển cơ thể, dường như muốn tránh xa một chút, nhưng cơ thể bọn chúng đã bị đông cứng, nửa ngày cũng không thể điều khiển được cơ thể mình.

 

“Các em mau đứng dậy đi, đừng đợi ở đây nữa, không phải đã bảo các em đến tòa nhà số 5 trước sao?”

 

Lúc đang giằng co thì Y Lệ Toa Bạch quay về.

 

Toàn thân cô lấm lem, người dính đầy bùn đất, bẩn thỉu như vừa được vớt từ trong đầm lầy ra, chỉ có khuôn mặt là miễn cưỡng sạch sẽ.

 

“Cô, cô là ai! Y Lệ Toa Bạch đâu rồi?!” Rõ ràng là Ngải Mễ Lệ không nhận ra người trước mặt mình chính là Y Lệ Toa Bạch, bởi vì có thể cảm nhận được cấp bậc của đối phương cao hơn mình, giọng điệu gào thét của Ngải Mễ Lệ có phần thiếu tự tin.

 

Y Lệ Toa Bạch mệt mỏi đến mức không có thời gian để giải thích cho Ngải Mễ Lệ hiểu.

 

“Nhanh lên, giúp tôi một tay, không phải cậu là Pháp Sư hệ Thủy sao? Dùng ma pháp gom thêm tuyết lại đây, bọn trẻ bị đông cứng rồi, không xử lý kịp sẽ chết đấy!”

 

Có lẽ vì bọn trẻ tham lam chút hơi ấm từ bức tường nên mới chạy đến đây sưởi ấm, nhưng hơi ấm tỏa ra từ bức tường thì được bao nhiêu? So với trời đổ tuyết lớn kinh hoàng như thế này, chút hơi ấm đó chẳng đáng là gì!

 

Ngải Mễ Lệ vừa nghe thấy có người sắp chết trước mặt mình, trong lòng bỗng chốc dâng lên cảm giác kinh hãi đến dựng cả tóc gáy, cô cũng chẳng quan tâm đến đối phương là ai, muốn dùng tuyết để làm gì, vội vàng lấy pháp trượng ra, gom từng đống từng đống tuyết lại chỗ cô.

 

Bị đông cứng thì không thể trực tiếp hơ lửa sưởi ấm được, nóng lạnh đột ngột rất dễ làm cơ thể bị thương.

 

Dùng tuyết chà xát cơ thể là lợi dụng ma sát để máu huyết trong cơ thể dần dần khôi phục tuần hoàn, để cơ thể ấm lên từ trong ra ngoài.

 

Y Lệ Toa Bạch thành thạo xoa bóp cơ thể cho bọn trẻ, sau đó cho bọn trẻ uống thuốc hồi phục sinh mệnh đã được pha loãng.

 

Nhìn thấy sắc mặt bọn trẻ từ trắng bệch dần dần hồng hào trở lại, Y Lệ Toa Bạch mới thở phào nhẹ nhõm.

 

“Quần áo của các em đâu? Trước đó không phải đã phát áo bông dày cho các em rồi à?”

 

Lãnh địa Hân Vinh có quá nhiều người, người già yếu bệnh tật được ưu tiên phân phát vật tư trước, những người đến đây sưởi ấm đều là trẻ con, vật tư của trẻ con được ưu tiên phân phát ở mức độ cao nhất, mỗi đứa trẻ đều có một bộ trang phục có thể chống chọi với giá rét, từ áo len quần len mặc trong cho đến áo khoác bông, quần bông dày dặn, cản gió, thậm chí còn có cả tất, giày dép, đều đầy đủ cả.

 

Lẽ ra những đứa trẻ này sẽ không bị đông cứng thành ra như vậy mới đúng, nhưng sự thật là, đám trẻ con trước mắt này ngay cả một đôi giày cũng không có, bàn chân đen nhẻm không nhìn ra màu da ban đầu nữa, chỉ có mười ngón chân lộ ra bên ngoài là rõ ràng.

 

Vừa rồi lúc Y Lệ Toa Bạch dùng tuyết chà xát cơ thể cho bọn trẻ đã phát hiện ra, những đứa trẻ này….. đều là bé gái.

 

“Người nhà của các em đâu?” Sắc mặt cô nghiêm nghị đến đáng sợ, “Các em nên biết ta là ai, bây giờ người phụ trách quản lý vùng đất này là anh trai của chị, nếu như không trả lời câu hỏi của chị cho đàng hoàng, các em có biết hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào không?”

 

“Ở, ở kia!” Đám bé gái lập tức chỉ về phía căn nhà xa xa, tranh nhau nói.

 

Y Lệ Toa Bạch giống như người chăn cừu, lùa bọn trẻ đi: “Đi, dẫn chị đi tìm bọn họ!”

 

Không phải bậc cha mẹ nào sinh con ra cũng đều yêu thương con cái.

 

Bé gái mười mấy tuổi rất có giá trị, là tài sản.

 

Bé trai mười mấy tuổi đã có thể kiếm tiền phụ giúp gia đình giảm bớt áp lực rồi, là người nhà quan trọng.

 

Bé trai vài tuổi nuôi thêm một thời gian nữa cũng có thể trở thành lao động chính, hơn nữa nó là con trai.

 

Bé gái vài tuổi bỗng trở thành thứ có thể bị từ bỏ đầu tiên.

 

Xưởng may áo bông của Lan Tư Duy Lợi đang khẩn trương sản xuất, nhưng muốn bao quát tất cả mọi người trong thời gian ngắn như vậy quả thực là nhiệm vụ bất khả thi!

 

Thứ tự phân phát vật tư là, phụ nữ mang thai, trẻ em, người già, phụ nữ trẻ khỏe, đàn ông trẻ khỏe.

 

Trong một gia đình, có người có vật tư, có người không có vật tư, đó cũng là chuyện hết sức bình thường.

 

Cơm tập thể ai cũng được chia, nhưng áo bông thì chưa chắc.

 

Tuy cấm cướp đoạt, nhưng nếu là “Tự nguyện” thì sao?

 

Y Lệ Toa Bạch tức giận! Cho dù những bé gái này là “Tự nguyện” hay “Bị tự nguyện” gì thì trong lòng cô cũng như có lửa đốt!

 

Bọn trẻ đều có gia đình cơ mà!

 

Nhưng tại sao lại sống còn thảm hơn cả những đứa trẻ mồ côi?

 

Y Lệ Toa Bạch lại nghĩ đến anh trai mình, rõ ràng là con trai của cha, vậy mà nửa đời trước lại bị chính người cha ruột hủy hoại, nếu không có Phỉ Lạc Ti đại nhân và Ban Khắc lão đại, anh trai cô đã phải chịu đựng dày vò trong địa ngục đó cho đến chết trong uất hận rồi!

 

Y Lệ Toa Bạch thừa nhận, bản thân cô ích kỷ, cô không phải xuất phát từ chính nghĩa hay lòng trân trọng gì, mà chỉ là bị cảm giác không cam lòng và phẫn nộ thôi thúc.

 

Giống như việc đưa Ngải Mễ Lệ đi, rõ ràng cô không chắc chắn về suy nghĩ của Ngải Mễ Lệ, nhưng cũng giống như cha cô ấy, cô cũng không quan tâm đến ý muốn của cô ấy mà đã đưa cô ấy đi rồi.

 

Cô không cam tâm, không cam tâm nhìn Ngải Mễ Lệ kiêu ngạo như vậy lại rơi vào kết cục giống như mình trước đây.

 

Hiện tại cô cũng vì không cam tâm, không cam tâm nhìn những bé gái này “Tự nguyện” hiến dâng đồ của bản thân mình.

 

“Đợi, đợi tôi với!”

 

Rõ ràng là Ngải Mễ Lệ đã nhận ra Y Lệ Toa Bạch, nhận ra cô nhờ giọng nói.

 

Bị phớt lờ khiến cô bé có chút tức giận, nhưng vì không cam tâm bị bỏ lại, nên cũng nhấc váy đuổi theo.

 

“Này! Y Lệ Toa Bạch! Cậu giải thích tình hình hiện tại cho tôi nghe trước đã!”

 

Y Lệ Toa Bạch không quay đầu lại nói: “Đợi tôi quay lại rồi nói!”

 

Ngải Mễ Lệ bướng bỉnh gào lên: “Đừng có ra lệnh cho tôi!”

 

“Rầm!” Y Lệ Toa Bạch hùng hổ đá tung cửa tòa nhà số 2 gần đó nhất.

 

Khác với kiểu “Xếp gỗ” không có kỹ thuật của Ngải Luân, nhà ở mùa đông của Lãnh địa Hân Vinh có rất nhiều siêu phàm giả tham gia, hay nói đúng hơn là những đội ngũ thi công giỏi nhất đều được điều đến đây.

 

Công trình cơ sở hạ tầng ở Lan Tư Duy Lợi cũng không dừng lại vì mùa đông đến, ai ai cũng đều là siêu phàm giả, chút tuyết rơi này không ảnh hưởng gì mấy.

 

Nhưng cơ sở hạ tầng của Lan Tư Duy Lợi đã đủ dùng rồi, trước đó không dừng việc mở rộng cơ sở hạ tầng chỉ là để những người lao động không bị mất việc làm.

 

Bây giờ Lãnh địa Hân Vinh lại đang cần một lượng lớn đội thi công, đương nhiên là phải để bọn họ đến Lãnh địa Hân Vinh làm việc rồi.

 

Pháp Sư hệ Băng làm mềm lớp đất bị đóng băng, Pháp Sư hệ Thổ làm móng nhà, Pháp Sư hệ Phong trộn xi măng, Kiếm sĩ, Hiệp sĩ, Chiến sĩ giống như được tăng tốc gấp trăm lần, xoẹt xoẹt xoẹt xây nhà xong ngay, cuối cùng là Pháp sư hệ Hỏa “nướng” cho ngôi nhà thêm chắc chắn.

 

Theo bản thiết kế quy hoạch, từng tòa nhà cao tầng mọc lên như nấm sau mưa.

 

Nhưng để chứa hơn 300 triệu dân, không phải là chuyện có thể hoàn thành trong một giây, một giờ hay một ngày.

 

Để giảm thiểu tỷ lệ tử vong xuống mức thấp nhất có thể, một tòa nhà bố trí cho một vạn người chen chúc nhau ở là chuyện hết sức bình thường.

 

Dọc đường đi, Y Lệ Toa Bạch đã đá tung cửa 23024 căn phòng, một căn nhà 100 mét vuông có 7 hộ gia đình ở, kết cấu ba phòng ngủ, một phòng khách được sửa thành mỗi phòng ngủ một nhà, phòng khách một nhà, nhà vệ sinh một nhà, nhà bếp một nhà, ban công một nhà, theo diện tích đó, có nhà hai người cũng có nhà 9 người.

 

Phòng ngủ chính là căn phòng có diện tích lớn nhất, tới 35 mét vuông, 9 người ở quả thực có chút chật chội, nhưng so với căn nhà vừa dột vừa  thông gió trước kia thì tốt hơn nhiều rồi!

 

Nhà mới xây không những không có kẽ hở, mà còn có hệ thống sưởi ấm cung cấp thống nhất, nhiệt độ trong nhà được duy trì ổn định ở mức 22 độ.

 

Nhiệt độ này vẫn có chút se lạnh, thông thường 26 độ sẽ thoải mái hơn, nhưng để cho thêm nhiều người sống sót, cảm giác thoải mái gì đó chỉ có thể đặt phía sau.

 

“Xin hỏi, ngài là…..”

 

Thái độ ngạo mạn phách lối của Y Lệ Toa Bạch quá khác biệt so với những thường dân sống chui sống nhủi ở đây, tuy không phải ai cũng biết cô là “Em gái của người phụ trách”, nhưng những thường dân quen dùng thái độ lấy lòng để đối mặt với kẻ mạnh hơn mình, lúc nào bọn họ cũng có cách sinh tồn riêng.

 

Người phụ nữ trung niên vì lao lực mà lưng đã còng xuống, nhưng vẫn cố định hình dáng, nịnh nọt nhìn Ngải Mễ Lệ.

 

Bởi vì trong đám người đó chỉ có cô bé là xinh đẹp, sạch sẽ, sang trọng như một đại nhân vật!

 

Dù Y Lệ Toa Bạch có bị coi là một đứa con nít chạy việc vặt cũng không có ý định đôi co với bọn họ, quả thực cô rất tức giận, nhưng điều khiến cô tức giận không phải là việc mình bị coi thường.

 

Mà là–

 

“Đứa bé này là con gái của bà sao?”

 

Ánh mắt Y Lệ Toa Bạch sắc bén như kiếm, đâm thẳng vào người đàn ông đang nằm đắp chăn trên sàn nhà.

 

Người đàn ông nằm nghiêng ngủ, không nhìn rõ mặt, nhưng theo lẽ thường thì ông ta chính là chủ nhà.

 

Trong hoàn cảnh này, có quần áo ấm để mặc đã là một điều rất hạnh phúc rồi, cũng sẽ không cãi nhau vì chuyện quần áo màu gì.

 

Vì muốn kịp thời gian, lô quần áo mới làm ra đều lược bỏ công đoạn nhuộm màu, vì vậy đều là màu nguyên bản của vải thô.

 

Nhưng trong số những người từng dầm mưa, cũng có người luôn muốn che ô cho người khác, vì vậy quần áo được quyên góp có đủ loại màu sắc đẹp mắt.

 

Lúc phát vật tư, vì công bằng nên tất cả quần áo, vật tư đều được bốc thăm ngẫu nhiên, bốc trúng màu nguyên bản hay màu sắc khác đều dựa vào vận may, chỉ phân biệt kích cỡ quần áo thôi.

 

Cô bé bị đuổi ra ngoài kia rất may mắn, bốc trúng một chiếc áo khoác dài màu đỏ rất đẹp, thiết kế chiết eo, không quá cồng kềnh, nhưng vì được gia cố phù văn giữ ấm nên rất ấm áp, trên ngực thậm chí còn có hình thêu con Hỏa Diễm Tiểu Hồ.

 

Y Lệ Toa Bạch có thể tưởng tượng được tâm trạng của đứa trẻ khi quyên tặng bộ quần áo này—-

 

“Mong chị gái hoặc em gái nào bằng tuổi em trong những ngày tháng sắp tới có thể sống vui vẻ, hạnh phúc! Nhất định Hỏa Diễm Tiểu Hồ sẽ mang đến hơi ấm cho chị/em gái đó!”

 

Cô bé ấy rất mong bộ quần áo của mình có thể giúp đỡ cô bé mà mình chưa từng gặp mặt, thế mà—

 

“Cởi ra cho tôi!” Y Lệ Toa Bạch hung hăng đá gã ta một cái!

 

“Đó có phải là đồ của ông đâu mà mặc! Tuyết bên ngoài rơi nhiều như vậy, sao không thấy ông ra quét tuyết đi, cướp quần áo của con gái thì nhanh quá nhỉ, đồ rác rưỡi bẩn thỉu không biết xấu hổ!”

 

Người đàn ông nồng nặc mùi rượu lập tức bị cơn đau đánh thức khỏi giấc ngủ, ông ta theo bản năng chửi ầm lên: “Bà nó! Thằng chó nào dám đá tao?! Biết tao là ai không?! Tao nói cho mày biết, tao chính là–“

 

“Tôi mặc kệ ông là ai!”

 

Y Lệ Toa Bạch chỉ cảm thấy vừa rồi mình ra tay nhẹ quá, để cho đối phương cơ hội gào thét, lần này cô không nương tay nữa, cô rất khỏe, gần như đá gãy xương sườn của người đàn ông kia.

 

“A!” Người đàn ông hét lên một tiếng thảm thiết, cơn đau khiến tiếng kêu gào của ông ta trở nên đứt quãng.

 

“Đừng đánh nữa đừng đánh nữa, cô, cô đang làm gì vậy?!” Người phụ nữ sợ hãi tột độ, bà ta sợ Y Lệ Toa Bạch, nhưng lại càng sợ người đàn ông xảy ra chuyện hơn, sợ ông ta có mệnh hệ gì thì gia đình sẽ mất đi trụ cột.

 

“Lỵ Lỵ nhìn việc tốt mày đã làm đi?! Mày đã dẫn người nào về vậy! Nhìn xem mày đã hại ba mày thành ra thế nào kìa!” Bà ta không dám gầm lên với Y Lệ Toa Bạch, chẳng lẽ còn không dám trút cơn giận và nỗi sợ hãi lên con gái mình sao?!

 

“Cái con chết tiệt này, mày–” Bàn tay thô ráp vì lao động của người phụ nữ trung niên giơ lên cao, đó là một kiểu  đe dọa nhìn là biết rất đau.

 

Lỵ Lỵ im lặng nỗ lực thu nhỏ sự tồn tại của bản thân, sợ hãi nhắm chặt hai mắt, hai vai co rúm lại, cơ thể cứng đờ run rẩy, ngay cả việc kêu cứu theo bản năng cũng bị mài mòn đi mất.

 

Nhà nghèo nuôi con đều là đánh đập mắng mỏ, giáo dục bằng roi vọt mới là chuyện thường tình, có thể nuôi sống một đứa trẻ đã là không dễ dàng rồi.

 

Vì vậy, đánh trẻ con ở nơi tập trung thường dân và nô lệ, là chuyện hết sức bình thường.

 

Ngay cả Ước Hàn cũng từng bị đánh.

 

“Á!”

 

“Bà đang làm gì vậy!” Ngải Mễ Lệ không thể tin nổi dùng pháp trượng gõ vào mu bàn tay người phụ nữ, đây hoàn toàn là hành động theo bản năng, cô cao giọng hét lên, không dám tin vào mắt mình, nói: “Rõ ràng không phải lỗi của cô bé! Vừa rồi cô bé suýt chút nữa thì đã chết cóng rồi!”

 

Tuy Ngải Mễ Lệ kiêu ngạo, tùy hứng, nhưng cũng vì lý do này mà cô giống như một đóa hoa nhỏ mọc trong nhà kính, vừa ngây thơ, trong sáng, chưa trải sự đời, lại vừa giữ được nét ngây thơ và lòng trắc ẩn hiếm có của tầng lớp quý tộc.

 

Ngải Mễ Lệ quá xinh đẹp, trên đầu cô còn cài kẹp tóc kim cương, chiếc nơ trên băng đô được làm bằng pha lê, đôi bông tai được làm bằng hồng ngọc sáng lấp lánh, chiếc vòng cổ là một bộ trang sức tinh xảo có viên hồng ngọc lớn nhất còn to hơn cả viên đá nhỏ, ngay cả trên váy cũng được thêu bằng chỉ vàng chỉ bạc.

 

Chưa kể đến cây pháp trượng mà cô vô thức lấy ra.

 

Đám đông đang xem vội vàng lùi lại, bọn họ đồng loạt hít một ngụm khí lạnh: “Trời ơi, viên bảo thạch đó to quá! Tôi chơi trò nhặt đá cũng không dám dùng viên bảo thạch nào to như vậy!”

 

“Cái này, cái này phải bao nhiêu tiền vậy! Chắc, chắc phải đến một nghìn đồng vàng nhỉ?!”

 

“Làm sao có thể rẻ như vậy được, ít nhất, ít nhất cũng phải một vạn đồng vàng!”

 

“Trời — đắt quá! Lùi, lùi ra sau nữa đi, lỡ như bị hơi thở của chúng ta làm hỏng thì tôi không đền nổi đâu!”

 

Mọi người lại lùi về phía sau vài bước, ngay cả người phụ nữ trung niên bị pháp trượng đánh cũng sợ hãi.

 

Bà ta không sợ mình bị đánh bị thương, mà sợ làn da thô ráp của mình vô tình làm xước bảo vật đắt tiền như vậy.

 

Ngải Mễ Lệ bĩu môi khinh bỉ đám người nghèo kiết xác không hiểu chuyện đời này.

 

Một vạn đồng vàng thì mua được bảo thạch gì?!

 

Tất cả bảo thạch trong thế giới ma pháp đều là nguyên liệu để thi triển ma pháp, không chỉ là đồ trang trí, giá của đá thô chất lượng tốt một chút hiếm có loại nào thấp hơn một nghìn đồng vàng, huống chi là những viên bảo thạch mà cô bé đang đeo, tất cả đều là trang bị thuộc tính theo bộ!

 

Còn về phần “Viên bảo thạch” trên pháp trượng—–

 

Người bình thường không phân biệt được bảo thạch và ma tinh, viên ma tinh chính được nạm trên pháp trượng là một viên ma tinh còn to hơn cả nắm tay người lớn, nó còn đắt và đẹp hơn cả bảo thạch, ánh sáng ma lực chảy bên trong càng tăng thêm vẻ đẹp huyền bí cho nó.

 

Cấp bậc của Ngải Mễ Lệ tuy không cao, nhưng cô có tiền, cây pháp trượng này là cô mua cho bản thân trong tương lai, cây pháp trượng cấp cao cấp 50 này trị giá ba mươi triệu!

 

Ngải Mễ Lệ giống như một con công nhỏ, kiêu ngạo hất cằm lên: “Y Lệ Toa Bạch, xong chưa vậy! Tôi mà ở đây nữa là bị không khí nghèo nàn ở đây ám mùi mất.”

 

Y Lệ Toa Bạch không để ý đến Ngải Mễ Lệ, cô đang cởi từng chiếc áo trên người người đàn ông xuống.

 

Trẻ con thường dân và nô lệ đều trông nhỏ hơn so với tuổi thật, dù là 8, 9 tuổi, trông cũng chỉ như đứa trẻ 6 tuổi, lúc phân phát quần áo là phân theo kích cỡ.

 

Áo khoác mùa đông của trẻ em 6 tuổi không lớn, nhưng người đàn ông nghèo rớt mồng tơi chẳng có gì, cũng rất gầy gò, miễn cưỡng kéo khóa lên, nhét hai tay vào trong ống tay áo.

 

Vải bị kéo căng ra, trông như sắp rách đến nơi.

 

Y Lệ Toa Bạch rất cẩn thận c** q**n áo ra khỏi người ông ta, nhưng đối với người đàn ông lại rất thô bạo, để đảm bảo quần áo không bị hư hại, thậm chí suýt chút nữa đã bẻ gãy tay ông ta.

 

“Còn quần áo khác đâu?” Y Lệ Toa Bạch c** q**n áo xong, quay đầu hỏi người phụ nữ trung niên.

 

“Cái, cái gì?”

 

Y Lệ Toa Bạch chỉ vào cô bé đang co rúm trong góc, nhấn mạnh giọng điệu lặp lại một lần: “Quần áo khác của con bé đâu?”

 

Người phụ nữ đáng lẽ phải là chiếc ô che chở cho con cái mình, nhưng ánh mắt bà ta lại trốn tránh, nói: “Cái gì mà của nó, nó chỉ là một đứa con nít, lấy đâu ra—-“

 

Y Lệ Toa Bạch cắt ngang lời bà ta: “Số quần áo này, là phát cho ‘Lỵ Lỵ’, không liên quan gì đến việc con bé là con nít, là con gái bà!”

 

Người phụ nữ cao giọng nói: “Sao lại không liên quan gì chứ?! Tôi đẻ nó ra! Mạng nó là do tôi cho! Không có tôi thì nó đã chết từ lâu rồi! Nuôi nó lớn như vậy, dùng mấy bộ quần áo của nó thì đã sao chứ!”

 

Y Lệ Toa Bạch trừng mắt nhìn bà ta: “Đó là quần áo của con bé! Là của con bé! Là đồ của Lỵ Lỵ, không liên quan gì đến bà, càng không liên quan gì đến việc bà sinh ra nó, nuôi nó lớn như vậy!”

 

“Nếu đã sinh nó ra, thì hãy có trách nhiệm với nó! Đừng có coi nó là thứ gì của bà, muốn bán thì bán, muốn vứt thì vứt, nó là một con người, là một sinh mạng, không phải đồ vật vô tri vô giác như cục đá, như cái bàn!”

 

“Chẳng lẽ bà chưa từng nhìn thấy ánh mắt con bé nhìn bà sao? Nó đang mong bà đối xử tốt với nó hơn một chút đấy!”


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 121
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...