Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 120

Chương trình năm hai yêu cầu mười lăm môn học bắt buộc, cộng thêm năm môn học tự chọn, phải đảm bảo việc học tập đã được đẩy nhanh gấp 1,5 lần, đồng thời năm ba kết hợp với việc đi chuyên sâu vào sở trường, rất ít người có thể làm được điều này.

 

Tiểu học vốn là giai đoạn quan trọng để xây dựng nền tảng vững chắc, nếu chỉ vì muốn lên lớp mà lên lớp thì đó là một suy nghĩ ngu xuẩn đi ngược lại với triết lý giáo dục!

 

Vì vậy, quy định lên lớp sau năm thứ hai rất nghiêm ngặt.

 

Không chỉ yêu cầu đạt điểm tuyệt đối ở cả 15 môn học bắt buộc và 5 môn học tự chọn, mà còn yêu cầu đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi đánh giá lên lớp.

 

Đến kỳ thi cuối kỳ, có tổng cộng 1.300 học sinh đã đạt được yêu cầu khó tin là 2.000 điểm, nhưng những học sinh đủ điều kiện tham gia kỳ thi nhảy lớp, chỉ sau khi xem đề thi đã tiếp tục ôn tập, không một ai lựa chọn tham gia kỳ thi nhảy lớp nữa.

 

Về điểm này, Phỉ Lạc Ti vẫn tương đối hài lòng, điều này chứng tỏ bọn nhóc không hề trở nên kiêu ngạo tự mãn vì điểm số tuyệt đối nhất thời.


 

Ba trường có gần tám trăm nghìn học sinh, với con số khổng lồ này và dưới tiền đề đã được tôi luyện trong khó khăn gian khổ, không thiếu những SSR+ vừa tài năng vừa chăm chỉ.

 

Vinh quang của Lan Tư Duy Lợi là sau mười mấy năm nữa, ít nhất là vào thời điểm bọn nhóc tốt nghiệp trung học!

 

“Sao ta cảm thấy ngài còn kiên nhẫn hơn cả ta vậy?”

 

Ước Thư Á có chút kinh ngạc.


 

Trong mắt Phỉ Lạc Ti hiếm khi lộ ra chút vui mừng: “Chờ mong một tương lai chưa biết, chẳng phải là một điều khiến người ta vui vẻ sao?”

 

Trò chơi hay đến mấy, nhiệm vụ chính tuyến, nhiệm vụ phụ, bản mở rộng, thông tin boss….. Bị nắm rõ quy luật là chuyện rất bình thường, tuy Phỉ Lạc Ti rất thích chơi game, nhưng so với hiện thực đầy rẫy những điều chưa biết, thử thách và biến số, y vẫn thích hiện thực hơn một chút.

 

…… Đại khái là vậy.


 

“Nói chắc chắn một chút đi!” Ước Thư Á chỉ muốn trêu chọc y một chút, nào ngờ lập trường của Phỉ Lạc Ti lại lung lay nhanh chóng như vậy.

 

Ước Thư Á vội vàng nói: “Đây chẳng phải là lãnh địa, là thành phố của ngài sao?! Phải có lòng tin hơn vào nó một chút chứ!”

 

Phỉ Lạc Ti nhếch mép tượng trưng, cố gắng để sự thay đổi dịch chuyển vài pixel thể hiện sự quyết tâm và kiên định của mình.

 

Ước Thư Á: “……”


 

Hắn bất đắc dĩ nói: “Đừng trêu ta nữa….” Hắn uể oải nằm vật ra bàn như một con mèo vàng óng.

 

Mái tóc vàng rực rỡ mượt mà hơn cả lông mèo Ba Tư cứ thế phơi bày trước mặt Phỉ Lạc Ti, khiến lòng bàn tay y không nhịn được mà động đậy.

 

Giây tiếp theo, Ước Thư Á cảm nhận được đầu ngón tay xuyên qua lớp vải vuốt lên mái tóc mình, thỉnh thoảng lại cảm nhận được chân tóc được nhẹ nhàng v**t v*.


 

Ước Thư Á sững sờ, nhưng vẫn để mặc cho Phỉ Lạc Ti muốn làm gì thì làm.

 

Kỹ thuật của Phỉ Lạc Ti rất thuần thục, hay nói đúng hơn là y chỉ biết một kiểu v**t v* này, v**t v* xong mái tóc vàng óng ấm áp, ngón tay lại theo bản năng nắm cằm Ước Thư Á, y tiến lại gần, bốn mắt nhìn nhau, lúc này mới giật mình phát hiện ra đây là Ước Thư Á, không phải là Tiểu Quai của y.

 

Tuy Tiểu Quai không có lông, nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến việc y thích v**t v* nó.


 

Nhưng người trước mặt rõ ràng không phải Tiểu Quai.

 

Ước Thư Á chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, nhìn vào đôi mắt màu xanh ở khoảng cách gần, sâu thăm thẳm, gần như thâm tình.

 

Phỉ Lạc Ti trung nhị và những người khác trung nhị bình thường có chút khác biệt, khi những người khác đều thích tóc bảy màu, đồng tử dị sắc, đồng tử ma pháp trận thì Phỉ Lạc Ti lại thích cảm giác độc đáo “Giữa dòng đời vạn người say, chỉ mình ta tỉnh”.


 

*Chú thích: Trung nhị là một thuật ngữ mạng thường dùng để chỉ những người trẻ tuổi có xu hướng làm quá lên, thích thể hiện cái tôi của mình và thường có những suy nghĩ hơi “ảo tưởng”.

 

Khi tất cả mọi người đều lựa chọn đôi mắt và mái tóc sặc sỡ, y không hề thay đổi màu mắt và màu tóc của mình.

 

Màu đen trầm tĩnh khiến y trông có phần điềm tĩnh hơn.

 

Nhưng thực ra không phải vậy.


 

Phỉ Lạc Ti luôn tự tin về gu thẩm mỹ của mình, cho đến khoảnh khắc này.

 

Đột nhiên y cảm thấy, mái tóc vàng rực rỡ kết hợp với đôi mắt xanh thẳm lấp lánh như bảo thạch thật sự rất đẹp.

 

“Muốn sờ thử không?” Ước Thư Á bị v**t v* một hồi, không những không tức giận mà còn mỉm cười nắm lấy tay y.

 

“Cái gì?”


 

Ước Thư Á nắm tay y đưa lên mắt mình.

 

Mặc dù Phỉ Lạc Ti cảm thấy đôi mắt này rất đẹp, nhưng việc trực tiếp chạm vào nó vẫn vượt quá sức tưởng tượng của y.

 

Ngón tay y khẽ động, điểm rơi cuối cùng là mí mắt mềm mại ấm áp của hắn.

 

Hàng mi Ước Thư Á khẽ run lên, ngoan ngoãn để y sờ nắn đường viền mắt mình.

 

Hàng mi của hắn cũng có màu vàng óng như mái tóc, không chói chang như ánh mặt trời, nhưng lại dễ khiến người ta liên tưởng đến ánh ban mai và đất trời rực rỡ sức sống.

 

Ước Thư Á, là sắc màu của mùa xuân…..

 

Cuối cùng, Phỉ Lạc Ti chạm nhẹ vào hàng mi dài của hắn, tâm trạng vui vẻ rụt tay về: “Làm việc cho tốt, lát nữa ta mời ngươi đi ăn cơm thịt bò!”

 

Ước Thư Á chớp chớp mắt, bầu không khí có chút mờ ám vì câu nói này của y mà biến mất không còn một mảnh, không còn lưu lại chút dấu vết nào.

 

Ước Thư Á: “……”

 

Ước Thư Á không khỏi cảm thấy có chút thất vọng, kế hoạch quyến rũ nơi công sở, thất bại.

 

Hắn có chút ủ rũ đứng thẳng dậy, ủ rũ sờ sờ lọ thuốc mà Phỉ Lạc Ti đã tặng trước đó, vẻ mặt ủ ê khiến cả người hắn toát lên vẻ u buồn.

 

Nhưng không biết là Phỉ Lạc Ti không có dây thần kinh đó hay là như thế nào, y chỉ nhắc nhở hắn: “Trước khi vào xuân hãy tìm một khoảng thời gian rảnh rỗi để sử dụng sớm, nếu không việc thích ứng với sức mạnh sẽ rất rắc rối.”

 

Mùa xuân có nhiều việc, mùa đông còn có thể tranh thủ lúc rảnh rỗi để “mò cá”, nhưng mùa xuân không những nhiều việc mà công việc bên lãnh địa Cao Nhĩ Đặc cũng sẽ ngày càng nhiều.

 

Ước Thư Á ngẩn người, tuy hắn luôn mang theo lọ thuốc này bên mình, nhưng nếu nói về hiệu quả thì hắn chưa từng xem qua.

 

Đạt đến cấp bậc như hắn, rất nhiều loại thuốc đều không có tác dụng với hắn.

 

Về bản chất, thuốc, trang bị, ma pháp quyển trục, ma pháp trận… Đều là sự phát huy của ma lực dưới các hình thái khác nhau.

 

Thuốc hồi máu cấp 5 có thể kéo người bình thường từ bờ vực cái chết trở về, tác dụng kéo dài sự sống rất mạnh, cấp 10 thậm chí còn có thể phớt lờ nội tạng bị thương nặng của người bình thường mà chữa trị cho họ.

 

Đó là bởi vì trong cơ thể người bình thường có rất ít ma lực, gần như là không có.

 

Vì vậy, thuốc có ma lực sẽ phát huy tác dụng như thần dược.

 

Nhưng đối với Ước Thư Á thì lại vô dụng, thậm chí là thuốc cấp 200 cũng không có tác dụng với hắn.

 

Thanh mana của hắn quá dài, so với những lọ thuốc đó, giống như sự khác biệt giữa một đại dương và một giọt nước vậy.

 

Thuốc nước dùng một lần thường dễ làm và có hiệu quả nhanh hơn.

 

Ví dụ như Thuốc tăng sức mạnh cấp 20 có thể tăng 60 điểm thuộc tính sức mạnh trong vòng ba giờ, gần như là tăng lên hẳn 12 cấp!

 

Tại các tiệm thuốc ở Lan Tư Duy Lợi, loại thuốc này rất được ưa chuộng, giá bán 1 đồng vàng một lọ.

 

Nhưng thuốc tăng sức mạnh vĩnh viễn lại rất hiếm và đắt đỏ.

 

Phải đến cấp năm mươi mới có Ân huệ của Đại địa, loại thuốc tăng vĩnh viễn năm điểm sức mạnh.

 

Vì hiện tại chỉ có giáo viên trong trường và nhân viên cấp cao của nhà máy dược phẩm mới có thể điều chế ra loại thuốc này, vậy nên giá bán của nó rất đắt, sản lượng tại Lan Tư Duy Lợi khoảng 20.000 lọ mỗi ngày, giá bán cũng lên tới 50 vạn đồng vàng một lọ.

 

Mỗi người chỉ được mua tối đa một lọ, mua nhiều hơn cũng vô dụng, bởi vì sau khi sử dụng lọ thứ hai, hiệu quả sẽ giảm một nửa.

 

Lọ đầu tiên tăng 5 điểm sức mạnh, lọ thứ hai tăng 2.5 điểm, lọ thứ ba tăng 1.25 điểm, lọ thứ tư hoàn toàn không có tác dụng.

 

Nhưng dù vậy, hàng ngày nó vẫn là thứ bán hết sớm nhất.

 

Mỗi người chỉ được mua một lọ, nhưng ai có tiền thì luôn có thể tìm người mua hộ, một người sử dụng ba lọ, chi 150 vạn là có thể dễ dàng tăng 8.75 điểm thuộc tính sức mạnh, không còn gì tuyệt hơn nữa!

 

Trong việc sử dụng thuốc, Phỉ Lạc Ti chưa bao giờ cảm thấy thuộc tính phải tự mình luyện ra mới là tốt nhất, ai chơi game mà không theo đuổi những thứ này chứ! Miễn là có thể chuyển hóa chúng thành thực lực của bản thân thì cứ việc sử dụng thoải mái.

 

Vì vậy [Ân Sủng Đại Địa] chỉ là bước đầu tiên, còn có [Ân Sủng Sinh Mệnh] dùng để tăng thể chất, [Ân Sủng Ma Lực] dùng để tăng tinh thần, [Ân Sủng Nguyên Tố] dùng để tăng trí lực, [Ân Sủng Phong Thần] dùng tăng sự nhanh nhẹn.

 

Đợi thị trường của [Ân Sủng Đại Địa] ổn định, có thể tung ra thêm một loại khác, cứ từ từ từng loại một, k*ch th*ch tiêu dùng ở mức độ lớn nhất! Giá cả cũng không phải là “50 vạn” bất biến, mà là 70 vạn, 80 vạn thậm chí là 100 vạn!

 

Đợi đến khi học sinh lên năm thứ tư, những loại thuốc này có thể sản xuất hàng loạt, đến lúc đó giá cả giảm xuống còn một hai vạn, ai cũng có thể dùng được, muốn mua một lọ hay ba lọ gì cũng được.

 

“Ước Thư Á?”

 

Giọng nói của Phỉ Lạc Ti đã gọi Ước Thư Á tỉnh lại, hắn từ từ lấy lại tinh thần.

 

Rõ ràng là hắn đã ngẩn người khi nhìn thấy nội dung giám định của lọ thuốc đó.

 

Mặc dù được đựng trong một chiếc bình rẻ tiền nhất, nhưng Ước Thư Á cảm thấy, trên thế giới này hẳn là không có loại thuốc nào đắt hơn nó.

 

[Ân Điển Của Nữ Thần Trí Tuệ]: Trí lực +100, Tinh thần +100.

 

Chỉ có hai dòng chữ rất đơn giản, nhưng hiệu quả lại đáng sợ đến kinh người.

 

Thuộc tính có thể tăng lên khi cấp bậc tăng, nhưng không cố định, mà trước khi đạt đến cấp bậc Truyền Kỳ thì dễ tăng lên hơn, có thể lên một cấp cộng 5 điểm, cũng có thể cộng 6 điểm.

 

Nói trắng ra thì đây chỉ là kinh nghiệm mà mọi người đúc kết được, lấy từ giá trị trung bình, không thể đại diện cho tất cả mọi người.

 

Nhưng sau khi đạt đến cấp bậc Truyền Kỳ, thậm chí là Sử Thi, thì độ lệch này rất nhỏ.

 

Thuộc tính trước Truyền Kỳ có quan hệ tương ứng với các giá trị khác là X50, ví dụ như thể chất là 10 điểm, thì giới hạn máu tương ứng là 500.

 

Truyền Kỳ là X100, điểm thuộc tính của cấp 99 và cấp 100 có thể giống nhau, nhưng một bên là Truyền Kỳ, cho dù là thanh máu, thanh mana, công, thủ hay bất cứ thứ gì khác đều mạnh hơn cấp 99 rất nhiều!

 

Đó chỉ là sự thay đổi sâu sắc hơn trong nhận thức về thế giới, cách sử dụng ma lực đã tạo ra ảnh hưởng.

 

Sử Thi là X300, Truyền Thuyết là X1000.

 

Ước Thư Á đã kẹt ở cấp 299 – đỉnh cao của Sử Thi từ rất lâu rồi.

 

Cấp 300 là một cảnh giới hoàn toàn khác.

 

[Truyền Thuyết].

 

Cấp 300 trở lên là lĩnh vực của Thần minh.

 

Nhiều người coi cấp 300 là giai đoạn [Bán Thần].

 

Nhưng trên thực tế, Bán Thần là Bán Thần, Truyền Thuyết là Truyền Thuyết, Thần Minh là Thần Minh.

 

Ba cấp bậc này rất rõ ràng.

 

Bán Thần là giai đoạn con người chuyển sang thành thần, cần phải tiếp nhận lực lượng tín ngưỡng, chuyển hóa lực lượng tín ngưỡng thành lực lượng của bản thân, đồng thời lĩnh ngộ pháp tắc thế giới, sau đó nắm giữ [Quyền Năng], trở thành [Thần].

 

Chỉ có nắm giữ được Quyền Năng của pháp tắc mới là [Thần], mới là tồn tại được pháp tắc thế giới công nhận, có thể phát triển lên cấp 300 trở lên.

 

Phỉ Lạc Ti không định phát triển theo hướng Thần minh, vì vậy y không phải là Thần Minh cũng không phải là Bán Thần.

 

Mặc dù cấp bậc không thay đổi, nhưng thuộc tính của Phỉ Lạc Ti vẫn luôn thay đổi.

 

Theo như sự hiểu biết về ma lực ngày càng sâu sắc của y, Phỉ Lạc Ti có thể cảm nhận được thuộc tính tinh thần và trí lực của mình luôn muốn tăng lên.

 

Nhưng ở cấp bậc của y, đừng coi thường việc tăng “1” điểm thuộc tính không đáng kể này, nhưng “Điểm kinh nghiệm” cần thiết còn nhiều hơn cả từ cấp 1 đến cấp 99 cộng lại.

 

Tuy Ước Thư Á không phóng đại như Phỉ Lạc Ti, nhưng hắn đang ở giai đoạn mấu chốt từ lượng biến đến chất biến, việc tăng thêm mỗi điểm thuộc tính cũng khó khăn như rót ra một biển ma lực.

 

Nhưng [Ân Điển Của Nữ Thần Trí Tuệ] lại có thể tăng 200 điểm thuộc tính chỉ trong một lần.

 

Thuộc tính của Ước Thư Á thực ra không tệ.

 

Nhân vật: Ước Thư Á.

 

Cấp bậc: 299.

 

Chủng tộc: Vu Yêu.

 

Nghề nghiệp: Kỵ Sĩ Thần Quyến & Pháp Sư Hắc Ám.

 

Thuộc Tính (-)

 

Sức mạnh: 530.

 

Thể chất: 520.

 

Nhanh nhẹn: 235.

 

Trí lực: 515.

 

Tinh thần: 550.

 

Máu: 15600/15600

 

Mana: 16500/15600

 

Thuộc tính của Ước Thư Á không tệ, thậm chí trong số những thiên tài ở Thời Đại Hoàng Kim cũng là người nổi bật.

 

Điểm thuộc tính trung bình của cấp 299 là 1795, nhưng Ước Thư Á lại có 2350, đủ để thấy được hắn thật sự rất ưu tú, thiên phú cũng rất cao.

 

Nếu không phải vì âm mưu trong sự kiện “Độc Thần” đó thì hắn đã sớm là Truyền Thuyết rồi.

 

Nhưng sau khi bị Thần Phạt giáng xuống, cấp bậc của hắn không còn khả năng tăng lên nữa, trừ khi có tồn tại nào đó lợi hại hơn hai vị thần đã giáng xuống Thần Phạt loại bỏ lời nguyền trên người hắn.

 

Thần Phạt, nói trắng ra là Thần Phạt được thi triển bằng Thần Lực.

 

Mặc dù [Ân Điển Của Nữ Thần Trí Tuệ] không thể loại bỏ được Thần Phạt trên người hắn, nhưng bản thân nó là một thứ gì đó cực kỳ quý giá.

 

“Lĩnh chủ, cái này…..” Hắn có chút xấu hổ, Phỉ Lạc Ti đối xử tốt với hắn như vậy, nhưng trong đầu hắn vẫn luôn nghĩ đến những thứ lung tung, hắn…..

 

Phỉ Lạc Ti lại đưa cho hắn vài lọ thuốc nữa.

 

Đó là thuốc tăng thể chất, tăng sức mạnh, tăng độ nhanh nhẹn, tăng tinh thần và trí lực.

 

Vẫn là thuốc đựng trong những cái bình rẻ tiền nhất đó, nhưng khi dùng Giám Định Thuật để xem xét, tất cả đều là Truyền Thuyết màu vàng kim lấp lánh!

 

Uống hết mấy lọ này, tuy cấp bậc của Ước Thư Á khó có thể tăng lên, nhưng thuộc tính của hắn cộng lại cũng phải có hơn 3500 điểm.

 

Ước Thư Á cảm thấy đầu óc mình cứ ong ong.

 

Giọng điệu Phỉ Lạc Ti nói rất bình thường: “Nhìn xem tâm trạng như thế nào rồi chọn uống là được.”

 

Ước Thư Á ngẩn người, khi nở nụ cười, trong mắt cũng nhiều thêm mấy phần dịu dàng hiện lên hết sức rõ ràng.

 

“Được.”

 

Đây là một món quà mà hắn không thể từ chối được.

 

Hắn v**t v* lọ thuốc, mặc dù đó chỉ là chiếc lọ được sản xuất hàng loạt rất rẻ tiền, nhưng trong mắt hắn, nó lại tỏa ra ánh sáng màu hồng, cho dù nói đó là báu vật đẹp nhất trong số những báu vật cũng không quá đáng.

 

Ma lực trong ngực hắn đang đánh trống hò reo, Ước Thư Á khẽ thở ra, phải mất rất nhiều sức lực mới có thể khiến tâm trạng mình dần dần bình tĩnh trở lại.

 

Ước Thư Á biết, bản thân hắn đã không còn đường lui nữa rồi, hắn đã hoàn toàn rơi vào dòng sông tình yêu, có bị chết đuối dưới đáy sông cũng chẳng sao cả.

 

Người thông minh không rơi vào lưới tình, vậy thì hắn cứ làm kẻ ngốc là được.

 

*****

 

Y Lệ Toa Bạch đã sắp xếp tất cả đồ đạc lớn lớn nhỏ nhỏ, bạn cùng phòng của cô đau lòng giúp cô dọn giường.

 

“Y Lệ Toa Bạch, cậu thật sự muốn đến nơi đó sao?”

 

“Nơi đó” trong miệng bạn cùng phòng chính là lãnh địa Cao Nhĩ Đặc, hiện tại đã được đổi tên thành [Lãnh địa Hân Vinh].

 

Nơi đó từng là một thành phố lớn, nhưng đó là “từng”.

 

Vì gia tộc Cao Nhĩ Đặc đã bị diệt vong, vậy nên lãnh địa Hân Vinh hiện tại đã trở thành một thành phố tội ác, giết người, cướp bóc và c**ng b*c, cái gì cũng có.

 

Có rất nhiều người từ Lan Tư Duy Lợi đến, nhưng những kẻ liều mạng ở đó còn nhiều hơn.

 

Dòng sông còn chưa kịp gột rửa màu đỏ của máu do đợt thanh trừng trước đó, thì giờ đã có thêm nhiều màu đỏ hơn nhuộm đỏ cả mảnh đất này.

 

Sau đó, trong thời tiết lạnh giá, nó bị đóng băng thành một phần của lớp băng, không biết đến bao giờ mới có thể được thiên nhiên gột rửa sạch sẽ.

 

Y Lệ Toa Bạch nói không sợ là giả, tuy cấp bậc của cô đã lên cấp 36, nhưng vẫn bị xếp vào nhóm người “Nhỏ yếu”.

 

Cô đã nhận được lời mời thực tập của nhà máy dược phẩm lớn nhất Lan Tư Duy Lợi, cho dù là xét từ khía cạnh thù lao hay nâng cao bản thân gì cũng vậy, cứ tiếp tục thực tập ở đó là lựa chọn tốt nhất.

 

Nhưng anh trai cô, Bối Đặc Tây đang ở lãnh địa Hân Vinh.

 

Hiện tại anh ấy đang phụ trách những công việc lớn nhỏ ở lãnh địa Hân Vinh, thiếu người, an ninh không đảm bảo, tiến độ công việc không suôn sẻ…..

 

Từ những tin tức nghe ngóng được, Y Lệ Toa Bạch có thể phán đoán rõ ràng tình hình hiện tại của Bối Đặc Tây rất tệ.

 

Mặc dù hai anh em đến Lan Tư Duy Lợi rất ít khi gặp mặt, nhưng tình cảm của cả hai thậm chí còn tốt hơn.

 

Ở thành phố này, cả hai đều đang nỗ lực phấn đấu cho tương lai tốt đẹp hơn, còn gì hạnh phúc hơn thế nữa chứ?!

 

Không còn nữa.

 

Mặc dù vì bận rộn mà không thể thường xuyên gặp mặt, nhưng biết đối phương vẫn an toàn, và ngày càng tốt hơn, điều này đã rất hạnh phúc rồi!

 

Nhưng hiện tại, Bối Đặc Tây không được an toàn.

 

Y Lệ Toa Bạch lo lắng đến mức ngay cả kem đá cũng không thể khiến cô lấy lại tinh thần.

 

Mặc dù cô chưa chắc đã giúp được gì, nhưng thành tích bào chế ma dược của cô vẫn luôn đạt được thành tích rất tốt, ma dược cấp 5 đơn giản nhất –  Dược Tề Sinh Mệnh, nếu nguyên liệu đầy đủ thì một ngày bào chế mười vạn lọ cũng không thành vấn đề!

 

Cô phải đến lãnh địa Hân Vinh, cho dù chỉ có thể giúp đỡ một chút thì cô cũng phải đi!

 

Y Lệ Toa Bạch lấy hết số tiền mình có ra, thành tích bào chế ma dược và ma pháp trận của cô đều rất tốt, hai nghề phụ này cũng là nghề kiếm tiền nhất, trong sự kiện Lễ Hội Thu Hoạch, sự kiện Thú Triều, cô đã kiếm được rất nhiều tiền!

 

Cộng lại có lẽ đã được năm ngàn vạn rồi!

 

Nhưng Thi Pháp Giả là một nghề rất tốn kém.

 

Việc thường xuyên thay đổi trang bị cần nhiều tiền hơn, cô nghiến răng mua một bộ trang bị dành cho Thi Pháp Giả có thể mặc đến cấp 49.

 

Chỉ là, dù kiểu dáng cơ bản cũng không hề rẻ, mua xong bộ này thì trong tay cô cũng không còn một xu dính túi. Cây trượng của cô vẫn là được anh trai hỗ trợ một ít mới có đủ tiền mua.

 

Điều duy nhất khiến cô cảm thấy thật an ủi là anh trai không giục cô trả tiền, cô dựa vào khoảng thời gian này chăm chỉ kiếm tiền lại tích cóp được một vạn đồng vàng.

 

Lại vay thêm bạn cùng phòng một ít, gom góp đủ hai vạn đồng vàng, đổi toàn bộ số đồng vàng đó thành nguyên liệu ma dược.

 

Hoàn cảnh kinh tế của bạn cùng phòng với Y Lệ Toa Bạch cũng gần giống cô, thậm chí còn tệ hơn một chút, dù sao thì tiền lương cộng với tiền thưởng của Bối Đặc Tây cũng không ít, lại vô cùng ổn định.

 

Nhưng những người khác không có điều kiện tốt như vậy, không phải mồ côi thì trong nhà cũng có rất nhiều người, tuy ăn uống không lo, nhưng cũng không hỗ trợ được bao nhiêu.

 

1 vạn đồng vàng không phải là số tiền nhỏ, có thể nghĩ mọi cách giúp cô gom góp tiền mua nguyên liệu đã là bạn bè rất tốt mới làm được như vậy.

 

Số lượng lớn nguyên liệu mà Y Lệ Toa Bạch mua đã được chuyển đến lãnh địa Hân Vinh bằng xe chở hàng, nhưng đủ loại chai lọ và đạo cụ để nấu ma dược cũng không ít.

 

Các bạn cùng phòng đã giúp cô đóng gói xong, lưu luyến tiễn cô xuống lầu.

 

Ước Hàn đã ở đó chờ sẵn.

 

Lần này cậu ta đến lãnh địa Hân Vinh là để tìm chị gái.

 

Chị gái cậu ta tên Tạp Lạc Lâm, sau khi cha và anh trai cậu ta qua đời vì tai nạn trong hầm mỏ, chị gái của cậu ta đã bán mình làm nô lệ.

 

Trước đây không phải là Ước Hàn không tìm cô ấy, nhưng khi chị gái bán mình đi, bọn họ chưa bao giờ nghĩ có ngày mình có thể tìm cô ấy về, vì vậy đã không tích cực tìm kiếm tin tức của cô ấy.

 

Trước khi rời khỏi thành Khang La La đến Lan Tư Duy Lợi, quả thật bọn họ muốn dò hỏi, nhưng cũng không có kết quả gì.

 

Mùa đông đã gần đến hồi kết, Ước Hàn không biết chị gái mình có còn sống hay không, nhưng chỉ cần có một tia hy vọng mong manh thì cậu ta cũng không thể bỏ lỡ được!

 

Hiện tại cậu ta vẫn là học sinh, vì vậy không thể tham gia kỳ thi tuyển công chức, muốn thông qua việc thi tuyển vào bộ phận quản lý hộ tịch để tìm kiếm tin tức liên quan đến chị gái là điều không thể.

 

May mắn thay, dựa vào khoảng thời gian này, cậu ta và mẹ đã làm việc chăm chỉ và dần dần tích cóp được một số đồng vàng.

 

Cậu ta đã bàn bạc với mẹ, dự định đổi toàn bộ số tiền này thành thức ăn để vận chuyển đến lãnh địa Hân Vinh.

 

Cậu chỉ có một mình, sức lực rất nhỏ, hiệu quả tìm kiếm rất thấp, nhưng ở một nơi như lãnh địa Hân Vinh có rất nhiều đứa trẻ.

 

Chỉ cần một củ khoai lang nướng là có thể thuê bọn nó giúp đỡ tìm người.

 

Gia đình Ước Hàn đến Lan Tư Duy Lợi chưa lâu, trong hai tháng đã tích góp được hơn một nghìn ba trăm đồng vàng, tuy có một phần là tiền bồi thường, nhưng đó cũng là một khoản “Tiền khổng lồ”.

 

Nói không hề tiếc nuối khi dồn hết số đồng vàng vừa kiếm được này vào việc tìm kiếm chị gái là không thể, số tiền này tuy có một ít là đầu cơ trục lợi, nhưng đều là do bọn họ vất vả kiếm được.

 

Nhưng so với mạng sống của chị gái thì nó dường như chỉ là chuyện nhỏ nhặt.

 

Khi còn ở thành Khang La La, thậm chí nửa đời người bọn họ cũng chưa từng thấy qua đồng vàng! Hiện tại ở Lan Tư Duy Lợi, bọn họ đều có nguồn thu nhập ổn định, hai tháng có thể tích góp được hơn một nghìn đồng vàng, sau này còn có thể tích góp được hơn một vạn đồng vàng! Hơn một trăm vạn đồng vàng!

 

Nếu chỉ cần bỏ ra hơn một nghìn đồng vàng là có thể tìm được chị gái, thì đây là kết quả tốt nhất rồi.

 

Nếu không tìm được….. Ước Hàn chỉ hy vọng mình có thể tìm kiếm mãi mãi.

 

Cậu ta sẽ kiếm được rất rất nhiều tiền, sau đó tiếp tục tìm kiếm, tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc!

 

“Đàn chị Y Lệ Toa Bạch, để em giúp chị một tay.” Ước Hàn rất biết điều, nói.

 

Tuy thiên phú của cậu ta rất bình thường, nếu chỉ dựa vào công việc bán thời gian ở trường học thì thì cậu sẽ không kiếm được nhiều tiền như vậy, nhưng trong việc kiếm tiền thì đầu óc cậu ta xoay chuyển nhanh hơn người khác một chút.

 

Không ít các anh chị khóa trên đều thích tập trung vào việc nghiên cứu, học tập, luyện tập hơn, Ước Hàn bắt đầu làm người trung gian trong mảng này, kiếm lời từ “phí môi giới”.

 

Cậu ta ăn nói ngọt ngào, lại rất có duyên, các anh chị khóa trên đã hợp tác với cậu ta đều rất thích duy trì mối quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi này.

 

“Không sao đâu, không nặng lắm.”

 

Y Lệ Toa Bạch mỉm cười dịu dàng, sau khi rời khỏi ngôi nhà đó, trên người cô rất ít khi xuất hiện trang sức, châu báu và váy áo lộng lẫy, nhưng nụ cười của cô lại ngày càng sinh động và ấm áp.

 

“Tôi phải đến phố Tinh Hỏa trước, cậu có thể đến nhà ga đợi tôi.”

 

Y Lệ Toa Bạch và Ước Hàn hẹn nhau lúc chín giờ sáng, nhưng Ước Hàn có thói quen đến sớm một tiếng, cậu bé ngồi bên bồn hoa đọc sách cũng không thấy chán.

 

Y Lệ Toa Bạch cũng vừa hay xuống lầu sớm hơn một tiếng, vì cô phải đi ký gửi đồ trước.

 

Chuyện tích trữ nguyên liệu, sao có thể nói là “tích trữ” được chứ? Cùng một loại đồ, giá bán sỉ rẻ hơn giá bán lẻ rất nhiều!

 

Giống như một số vật phẩm tiêu hao, bọn họ đều có thói quen mua chung theo đợt, dù sao cũng sẽ dùng đến.

 

Y Lệ Toa Bạch đã đổi toàn bộ số tiền thành nguyên liệu điều chế Dược Tề Sinh Mệnh, trong tay cô không còn một xu dính túi, nhưng may mắn là còn một ít nguyên liệu khoáng thạch, thức đêm làm thành thành phẩm, bán cho ông chủ tiệm trang sức hoặc ký gửi đều có thể thu hồi được một phần vốn.

 

Ước Hàn vội nói: “Vậy em cũng đi cùng luôn! Vừa hay em cảm thấy mình mua “bom nhỏ” chưa đủ.”

 

“Bom nhỏ” là một loại sản phẩm luyện kim tương đối rẻ, lực sát thương không lớn, nhưng dùng để dọa người, xua đuổi những kẻ có ý đồ xấu thì rất hiệu quả.

 

Cấp bậc của hầu hết những tên côn đồ đều rất thấp, nếu thật sự đánh nhau, bọn họ không có dũng khí giết người, “bom nhỏ” không thể g**t ch*t người, nhưng lực sát thương còn mạnh hơn pháo hoa, hiệu ứng thị giác rất đáng sợ, dùng để đuổi người là tốt nhất.

 

Ước Hàn cũng chỉ vừa mới nhớ ra khi đang thu dọn đồ đạc mang theo bên người.

 

Người dân Lan Tư Duy Lợi đều mắc chứng sợ hãi hỏa lực không đủ, cho dù là áo choàng, áo len, áo khoác, quần dài, thậm chí là mũ, q**n l*t và giày dép đều sẽ thiết kế “túi bí mật”, sau đó bổ sung thêm ma pháp không gian mở rộng, thu nhỏ các loại vật tư rồi lặng lẽ nhét một ít vào trong.

 

Ước Hàn nhắc đến “bom nhỏ”, Y Lệ Toa Bạch cũng nhớ ra mình không còn nhiều hàng tồn loại này, vì vậy lại bổ sung thêm mục này vào danh sách vật tư dự kiến.

 

“Bom nhỏ” rất rẻ, 1 đồng bạc có thể mua được một trăm quả, 1 đồng vàng cô vẫn có thể bỏ ra được.

 

“Vậy chúng ta mau đi thôi!”

 

Đầu tiên là hai người đi mua “bom nhỏ”, sau đó mới đến “Tiệm Nhẫn Sa Lý Phù”.

 

“Y Lệ Toa Bạch? Là Y Lệ Toa Bạch phải không?!”

 

Cái tên Y Lệ Toa Bạch tuy không được coi là phổ biến, nhưng cũng không ít người trùng tên, lý do Y Lệ Toa Bạch vừa nghe thấy giọng nói đã quay đầu lại cũng rất đơn giản – giọng nói vừa gọi cô hình như rất quen thuộc.

 

Giọng nói quen thuộc như vọng lại từ một không gian khác, khiến cô vừa quen thuộc vừa cảm thấy vô cùng xa lạ.

 

“Ngãi Mễ Lệ?!”

 

Y Lệ Toa Bạch đã thay đổi rất nhiều, khiến người ta phải nhìn chằm chằm một lúc lâu mới dám lên tiếng dò hỏi bằng giọng điệu không chắc chắn, nhưng Ngãi Mễ Lệ lại không có bất kỳ thay đổi nào.

 

Không, cũng có thay đổi.

 

Cô ấy càng thêm xinh đẹp, châu báu trên người càng thêm rực rỡ, số lượng nhiều hơn, tà váy càng thêm to lớn và lộng lẫy hơn.

 

Ngãi Mễ Lệ vừa mới qua sinh nhật lần thứ mười ba, xinh đẹp như đóa hoa được vun trồng bằng châu báu và tiền tài.

 

Ngược lại thì trên người Y Lệ Toa Bạch không có một món trang sức nào, không có một viên đá quý nào, thậm chí còn mặc một chiếc áo choàng đen kịt, chỉ để lộ một khuôn mặt và một lọn tóc.

 

Y Lệ Toa Bạch lên tiếng trước: “Chào buổi sáng, Ngãi Mễ Lệ.”

 

Cô không còn gọi cô ấy là “Tiểu thư Ngãi Mễ Lệ” hay là “Tiểu thư Tư Tháp Na” như trước nữa.

 

Ngãi Mễ Lệ chú ý đến sự thay đổi này, ánh mắt cô ấy lóe lên, nhưng không nói gì.

 

Trước đây Ngãi Mễ Lệ có thể duy trì tư thế “Công chúa” kiêu sa trước mặt tất cả các cô gái khác, tuy không thể tách rời khỏi gia thế của Tư Tháp Na, nhưng bản thân cô ấy cũng có thiên phú không tồi, mới mười hai tuổi, cô ấy đã là Pháp Sư hệ Phong cấp 20, thiên phú này đã là tốt nhất trong giới tiểu thư quý tộc ở thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á rồi!

 

Nhưng chỉ mới vài tháng không gặp, Ngãi Mễ Lệ đã không còn cảm nhận được cấp bậc của Y Lệ Toa Bạch nữa.

 

Tuy chiếc áo choàng đen kịt, nhưng huy hiệu trên đó….. Nếu cô ấy nhớ không lầm thì đó là huy hiệu của học sinh năm hai trường Lan Tư Duy Lợi.

 

Ánh mắt Ngãi Mễ Lệ nhìn cô rất phức tạp.

 

Lúc Y Lệ Toa Bạch và Bối Đặc Tây rời đi đã gây ra náo động rất lớn, cả thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á đều bàn tán về chuyện của nhà Ôn Đốn.

 

Giới quý tộc đều đang chờ xem trò cười của hai anh em Y Lệ Toa Bạch, từ bỏ thân phận tiểu thiếu gia và tiểu thư quý tộc tốt đẹp, đi làm c* li cho người khác, thật sự là cười chết người ta!

 

Nhưng sự phát triển của sự việc đã nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

 

Bối Đặc Tây chuyển mình biến thành thư ký của Lĩnh chủ Lan Tư Duy Lợi, ngay cả Lĩnh chủ Tư Tháp Na – chủ nhân của thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á cũng phải nịnh nọt anh ta.

 

Y Lệ Toa Bạch không làm thư ký ở phủ Lĩnh chủ, vì vậy tin tức về cô ít hơn anh trai mình rất nhiều, nhưng là em gái của Bối Đặc Tây, chắc hẳn cuộc sống của cô cũng sẽ không tệ.

 

Ngãi Mễ Lệ không nói rõ là mình ghen tị hay là hâm mộ.

 

Cô ấy nghĩ mình nên tức giận mới đúng, kẻ hầu hạ từng không bằng cô ấy ở điểm nào, tại sao lại sống tốt hơn cô ấy chứ?!

 

Nhưng không biết tại sao, so với sự ghen tị chua xót, rõ ràng hơn lại là hâm mộ.

 

Hâm mộ? Tại sao cô ấy phải hâm mộ Y Lệ Toa Bạch chứ?! Rõ ràng người trông xinh đẹp và cao quý hơn phải là cô ấy mới đúng!

 

Những kẻ hầu hạ đi theo Ngãi Mễ Lệ đều không xa lạ gì với Y Lệ Toa Bạch, dù sao trước đây Y Lệ Toa Bạch cũng từng là một thành viên trong số bọn họ.

 

“Y Lệ Toa Bạch, cùng đến quán cà phê đi?”

 

Bọn họ che giấu tâm tư phức tạp trong mắt, anh trai Bối Đặc Tây của Y Lệ Toa Bạch hiện tại đã là nhân vật lớn rồi, bọn họ sẽ không ngu ngốc đến mức dễ dàng để lộ biểu cảm khác thường.

 

Y Lệ Toa Bạch lắc đầu: “Tôi phải đi rồi, lần sau gặp lại mọi người.”

 

Cả hai chỉ vừa mới gặp mặt, nhưng lại có cảm giác như đã cách xa một đời.

 

Thật ra, bọn họ cũng chỉ mới vài tháng không gặp.

 

Y Lệ Toa Bạch không biết nên dùng biểu cảm gì để đối mặt với bọn họ nữa.

 

Oán hận không? Không, thật ra quãng thời gian làm kẻ hầu người hạ cho Ngãi Mễ Lệ, địa vị của cô trong gia tộc thậm chí còn cao hơn, đãi ngộ cũng tốt hơn.

 

Nói một cách nghiêm túc, tuy tính cách của Ngãi Mễ Lệ có chút kiêu ngạo, thích cảm giác được người khác dỗ dành, nhưng cô ấy không hề cay nghiệt, không đánh người, cũng không mắng người, là một cô gái ngọt ngào rất đáng yêu, đôi khi Y Lệ Toa Bạch cũng bị sự đáng yêu của cô ấy chinh phục.

 

Nhưng sự xuất hiện của bọn họ khiến cô không khỏi nhớ đến cuộc sống như địa ngục trước đây.

 

Lúc ở trong địa ngục, cô không biết đó là địa ngục, có đá quý, váy áo, túi xách xinh đẹp và người hầu, trong cuộc sống cô không bị bạc đãi.

 

Thậm chí vì không có dòng máu Ma Mị quyến rũ như Bối Đặc Tây, nên tương lai của cô còn tươi sáng hơn rất nhiều.

 

Nhưng bây giờ nhìn lại, chỉ cảm thấy có nỗi sợ hãi ghê rợn.

 

Nhìn lại những tiểu thư quý tộc giống như cô ngày trước, Y Lệ Toa Bạch đang cố gắng kiềm chế.

 

Kiềm chế bản thân mình không lập tức xông lên nói với bọn họ rằng – “Mau chạy đi!!!”

 

Cô không biết mình nên dùng lập trường gì để khuyên nhủ bọn họ, càng rõ ràng hơn là những người sống trong địa ngục sẽ không cảm kích cô, thậm chí sẽ dùng góc độ ác ý nhất để nguyền rủa hành động của cô.

 

— Cô hiểu rất rõ, bởi vì trước đây cô cũng từng là người như vậy.

 

Vì vậy, Y Lệ Toa Bạch chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ, đóng cửa đầu óc mình lại, không muốn suy nghĩ nữa.

 

Cô là một kẻ hèn nhát.

 

Ngãi Mễ Lệ Tư Tháp Na lại gọi cô lại: “Y Lệ Toa Bạch, cô không phải đến mua trang sức sao?”

 

Lúc này Y Lệ Toa Bạch mới nhớ ra, mình còn chưa bán số nhẫn đã làm xong.

 

Ngãi Mễ Lệ và các cô gái đến mua trang sức, Y Lệ Toa Bạch đến bán trang sức, thuộc tính của trang sức nói chung đều thấp hơn vũ khí, áo giáp, giày dép…. cùng cấp, nhưng giá cả lại cao hơn trang bị bình thường rất nhiều.

 

Xét cho cùng, ngoài thuộc tính là yếu tố quyết định giá cả ra, thì kiểu dáng của trang sức đẹp mắt hơn, đồng thời cũng tiện mang theo hơn.

 

Vì vậy, rất nhiều học sinh có gu thẩm mỹ cao đều sẽ chọn chế tác trang sức để kiếm tiền.

 

Y Lệ Toa Bạch đến đây là để ký gửi “Bài tập” của mình, trừ khi giáo viên quy định bài tập luyện kim và rèn phải là một món trang bị nào đó, ngoài ra cô đều chọn trang sức.

 

Hơn nữa còn chuyên về nhẫn.

 

Cô biết thiên phú luyện kim và rèn đúc của mình rất bình thường, nên dứt khoát dùng độ thuần thục để bù đắp, quan trọng nhất là gu thẩm mỹ của cô rất tốt, cho dù chỉ là tác phẩm có thuộc tính bình thường, nhưng vì thiết kế của cô đẹp, vậy nên cũng sẽ nhanh chóng bán được.

 

Cô cứng đờ bước đến trước quầy, đặt chiếc vali nhỏ trong tay lên bàn.

 

“Tôi muốn ký gửi.”

 

Nhân viên bán hàng đeo găng tay, mở vali ra xác nhận một chút.

 

Tổng cộng có 352 chiếc nhẫn, cấp bậc từ 30 đến 49, không đều nhau.

 

Trước khi đến Lan Tư Duy Lợi, Y Lệ Toa Bạch đã có tài sửa chữa trang sức, nhà Ôn Đốn là một gia tộc quý tộc sa sút, trang sức quần áo trong nhà đã lâu không có mẫu mới, là một đứa trẻ không được cưng chiều cũng không có thiên phú cao như cô, sẽ không có tài nguyên nghiêng về phía cô, may mắn là cô rất khéo tay.

 

Ngãi Mễ Lệ và các cô gái đi cùng đều sững sờ, ánh sáng lấp lánh chiếu ra từ hộp nhẫn khiến những tiểu thư quý tộc như bọn họ cũng phải kinh ngạc.

 

Bọn họ nhìn Y Lệ Toa Bạch với vẻ ngoài đen kịt, tuy không đến mức cho rằng cuộc sống của cô rất tồi tệ, nhưng chắc hẳn cũng có sự khác biệt rất lớn so với trước đây.

 

Nhưng hộp nhẫn này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của bọn họ, khiến bọn họ bị sốc vô cùng.

 

Y Lệ Toa Bạch đã hợp tác với cửa hàng này được một thời gian dài, vì vậy cả hai bên đều không cần nói quá nhiều lời.

 

Nguồn hàng ổn định của loại cửa hàng lớn này là hàng nhà máy, chất lượng bên đó ổn định và số lượng tồn kho lớn, quan trọng là dịch vụ hậu mãi tốt. Nhưng cũng sẽ nhận ký gửi tác phẩm của người mới có thiên phú.

 

Loại ký gửi này có yêu cầu rất cao về thuộc tính và thiết kế, xét cho cùng thì phải kinh doanh cao cấp, không thể tự hạ giá mình, giá trị của thương hiệu thậm chí còn cao hơn chính bản thân món đồ!

 

Y Lệ Toa Bạch cũng đã tốn rất nhiều công sức mới có được tư cách ký gửi ở đây.

 

Học sinh bán tác phẩm của mình phần lớn đều qua bốn kênh, phổ biến nhất là bán cho cửa hàng thu mua tương ứng, nơi đó sẽ đưa ra mức giá chỉ đạo thấp nhất, không để quyền lợi của học sinh bị tổn hại, nhưng giá cả cũng không cao lắm.

 

Ngoài ra còn có bán cho các cửa hàng bên ngoài, có thể kiếm được nhiều lợi nhuận hơn một chút, nhưng có nguy cơ bị lừa, và phải tự mình xử lý vấn đề hậu mãi sau bán hàng.

 

Ngoài ra còn có nhận đơn đặt hàng thông qua trung gian, lợi nhuận như vậy sẽ cao hơn, nhưng số lượng đơn hàng không ổn định. Công việc Ước Hàn làm chính là việc này, cậu ta làm trung gian kết nối hai bên, thu một ít phí dịch vụ.

 

Còn một loại khác là ký gửi.

 

“Phí dịch vụ ký gửi vẫn là 5%, sau khi khấu trừ giao dịch thành công, đây là tiền đặt cọc.”

 

Cửa hàng đưa ra 50% giá trị hàng hóa làm “Tiền đặt cọc”, không có giá bán cố định, nếu bán được giá cao thì phí dịch vụ cũng có thể nhận được cao hơn.

 

Tuy nhiên, ngưỡng cửa cũng cao hơn.

 

Tuy chỉ có 50% giá trị hàng hóa, nhưng đối với Y Lệ Toa Bạch mà nói thì đã là thu hồi vốn rồi, thứ quý nhất của nhẫn là thiết kế và thuộc tính, thứ cô kiếm được chính là tiền kỹ thuật, ngược lại thì nguyên liệu lại là chuyện nhỏ.

 

Chỉ là, trước đây sau khi nhận được tiền, Y Lệ Toa Bạch sẽ lập tức đi mua một lượng lớn nguyên liệu, vậy nên trong tay cô không còn bao nhiêu tiền, nhưng nếu tính toán kỹ lưỡng thì cô còn giàu hơn cả Ngãi Mễ Lệ.

 

Ánh mắt Ngãi Mễ Lệ nhìn cô vô cùng phức tạp, đột nhiên cô ấy nói: “Y Lệ Toa Bạch, đi uống cà phê với tôi đi. Tháng sau tôi phải lấy chồng rồi, có lẽ sau này sẽ không còn cơ hội gặp mặt nhau nữa.”


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 120
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...