Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 123

Lỵ Lỵ vẫn biết bản thân mình chỉ là người thừa thãi trong gia đình.

 

Cô bé không phải là con lớn nhất có thể gả đi đổi tiền, cũng không phải là con út được cưng chiều, mà quan trọng nhất là, bởi vì cô bé không phải là con trai.

 

Là một đứa con gái chẳng có chút giá trị gì, cô bé có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào, mỗi ngày cô bé đều sống trong sợ hãi, nỗ lực làm việc, nỗ lực lấy lòng tất cả mọi người xung quanh.

 

Nhưng rõ ràng, phần lớn những gì cô bé làm đều vô ích.

 

Không ai thích cô bé, không ai quan tâm đến cô bé, cô bé giống như cỏ dại, nhẹ nhàng đến với thế giới này rồi lại lặng lẽ ra đi.

 

Thậm chí chí cô bé còn không dám hy vọng xa vời đến cái suy nghĩ nhỏ nhoi, gần như cầu xin “Nếu mình chết, liệu bọn họ có buồn không?”.


 

Quả nhiên, cô bé đã bị bỏ rơi.

 

Khi nghe cha mẹ bàn bạc dùng toàn bộ số tiền ít ỏi để mua khoai tây, mua rẻ bán đắt kiếm lời, cô bé biết, sinh mệnh của mình đã đến hồi kết.

 

Có lẽ đã biết trước sẽ có ngày này, vậy nên Lỵ Lỵ không hề đau buồn như trong tưởng tượng.

 

Thậm chí cô bé còn cảm thấy rất vui, bởi vì vào giây phút cuối cùng, cô bé đã được mặc một bộ quần áo mềm mại, ấm áp và xinh đẹp như vậy, mặc dù rất ngắn ngủi, nhưng đối với một đứa trẻ như cô bé, đó là khoảng thời gian hạnh phúc và ấm áp nhất trong cuộc đời.


 

Cả chuyện ăn uống cũng vậy, khoảng thời gian này, là khoảng thời gian cô bé được ăn no nhất, không phải là cảm giác no giả tạo do uống nước, mà là thực sự có thức ăn trong bụng, cảm giác no bụng thực sự.

 

Vì chưa bao giờ có được thứ gì, vậy nên chỉ cần được sở hữu trong phút chốc cũng đủ khiến cô bé cảm thấy mãn nguyện và hạnh phúc.

 

Lỵ Lỵ biết, mình không thể tham lam như vậy, muốn được ăn no mãi mãi, muốn được mặc quần áo đẹp mãi mãi, đó không phải là giấc mơ mà mình có thể mơ ước.


 

Chỉ cần được sở hữu trong một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi, cô bé cũng đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi!

 

Cảm giác cơ thể bị đông cứng dần dần mất đi sinh mệnh là như thế nào?

 

Lỵ Lỵ chỉ cảm thấy mình rất bình tĩnh, cô bé đã quá quen thuộc với cảm giác lạnh lẽo rồi, vậy nên cũng không thấy khó chịu, cách chết như vậy, đối với cô bé mà nói, có lẽ đã là nhân từ nhất rồi.

 

Bởi vì chết cóng còn dễ chịu hơn là chết đói và bị đánh chết.


 

Sau khi cơ thể bị đông cứng, ngay cả cảm giác đau đớn cũng biến mất, chẳng phải rất tốt sao?

 

Lỵ Lỵ uể oải chìm vào giấc ngủ, cứ ngỡ như vậy là kết thúc, nhưng bản năng sinh tồn của cơ thể vẫn khiến cô bé khát khao hơi ấm.

 

Một nhóm các cô gái nhỏ bé bị bỏ rơi run rẩy cuộn tròn bên cạnh căn nhà nhỏ tỏa ra hơi ấm, tuyết tan thành nước, hòa lẫn vào bùn đất rơi trên người, nhưng bọn nó chẳng hề hay biết.


 

Mãi cho đến khi một cô gái xinh đẹp đến mức chỉ cần nhìn một cái cũng đủ khiến bọn nó cảm thấy tự ti đến tận cùng xuất hiện.

 

Chị ấy ghét bỏ bảo bọn nó tránh xa ra một chút, Lỵ Lỵ sợ hãi tột độ, vào thời khắc cuối cùng của cuộc đời, cô bé không muốn trải qua cảm giác đau đớn đó nữa.

 

Cô bé cố gắng động đậy, động đậy, mau động đậy, cô bé không ngừng thúc giục cơ thể mình phải di chuyển, nhưng dường như cô bé đã lời nguyền của tuyết lớn, cơ thể và linh hồn của cô bé đã bị chia lìa.


 

Cơ thể cứng đờ không thể cử động, đầu óc cũng cứng nhắc không thể suy nghĩ được gì.

 

Ngay sau đó, một người khiến bọn nó có chút sợ hãi xuất hiện.

 

Chị gái có khuôn mặt lấm đầy bùn đất trông có vẻ rất dữ tợn, toàn thân toát ra khí thế muốn đánh người, các cô gái run rẩy, nhưng ngay cả lời cầu xin cũng không thốt ra được.

 

Nhưng chị ấy không đánh bọn nó, thậm chí còn giúp bọn nó giành lại quần áo, đưa bọn nó đến một nơi ở mới.


 

Đầu óc của Lỵ Lỵ vẫn còn cứng đờ, có lẽ vì bọn nó quá ngốc nghếch, vậy nên mới phản ứng rất chậm với mọi thứ đang xảy ra, bọn nó chỉ có thể ngơ ngác nhìn mọi thứ.

 

“Ấm, ấm quá…..” Cho đến khi dòng nước ấm nóng từ trên đầu dội xuống, toàn thân ướt đẫm, cô bé không còn cảm giác lạnh đến mức da muốn nứt ra như mọi khi tắm nữa.

 

Cô bé như một con cá sắp chết khát, không ngừng tận hưởng hơi ấm của dòng nước nóng trên cơ thể mình, đôi mắt sáng đến đáng sợ, dường như dòng nước nóng này cũng đã làm tan chảy đi lớp băng giá trong cái đầu cứng đờ của cô bé.


 

“Ư…..”

 

Mặc dù các buồng tắm được ngăn cách với nhau bằng ván gỗ, nhưng phía dưới và phía trên đều có khe hở rộng bằng nửa cái đầu, đây là thiết kế có chủ ý để không khí lưu thông.

 

Do đó, các buồng tắm không cách âm.

 

Giữa tiếng nước chảy ào ào, Lỵ Lỵ nghe thấy có tiếng khóc.


 

Hình như là bên trái, hình như là bên phải, lại hình như là phía trước và phía sau, tiếng khóc nức nở như vọng đến từ bốn phương tám hướng, cô bé có chút muốn hỏi xem đã xảy ra chuyện gì?

 

Nhưng khi cổ họng vừa rung động, cô bé mới phát hiện ra mình cũng đang khóc.

 

“Hu hu hu…..”

 

Phần lớn tiếng khóc đã bị tiếng nước át đi, nhưng bởi vì có rất nhiều người đang khóc, vậy nên những tiếng khóc nhỏ bé ấy cũng hội tụ lại thành một thứ gì đó ghê gớm.

 

Lỵ Lỵ cảm thấy, không có gì đáng để khóc cả, cho dù có chết ngay lúc này, thì đó cũng là…..

 

“Mình không muốn chết… Lạnh quá, lạnh quá, mình sợ quá, hu hu hu…”

 

Một đứa trẻ đa sầu đa cảm không thể nào sống sót, cứ khóc lóc suốt ngày, bụng vừa được lấp đầy lại khóc đến đói meo.

 

Khóc lóc cũng cần phải có sức lực và dũng khí.

 

Lỵ Lỵ đã không còn nhớ lần cuối cùng mình khóc là khi nào.

 

Ngay cả khi bộ quần áo mới bị cướp mất, cô bé cũng chỉ cảm thấy trống rỗng trong lòng, chứ không hề khóc.

 

Nhưng bây giờ không hiểu sao, rõ ràng cơ thể rất mệt mỏi, rõ ràng bụng rất đói, nhưng cô bé lại muốn gào khóc thật to.

 

Cuộn tròn người lại, Lỵ Lỵ ôm lấy chính mình, dồn hết sức lực còn sót lại trong người để khóc, dòng nước ào ào đổ xuống, nhưng giữa dòng nước như vậy, cô bé vẫn có thể nếm được vị mặn của nước mắt mình rơi ra.

 

Vị mặn mặn, xen lẫn chút đắng chát, thật khó nuốt.

 

Nhưng nó như thể mang theo tất cả nỗi đau đớn và tuyệt vọng của cơ thể trào ra ngoài.

 

Lỵ Lỵ khóc đến nghẹn ngào, nhưng đầu óc lại lâng lâng cảm thấy thoải mái.

 

Khóc mệt rồi, Lỵ Lỵ mới nhớ ra mình còn chưa cảm ơn chị gái lợi hại kia, cô bé vội vàng bò dậy, luống cuống tắm rửa.

 

Đợi đến khi vụng về sấy khô tóc, mặc quần áo chỉnh tề đi ra ngoài, thì đã là chuyện của rất lâu sau rồi.

 

Các cô gái túm tụm lại với nhau, vì nhút nhát nên giọng nói cũng nhỏ xíu.

 

Trên người bọn nó đều đã thay bộ quần áo mà Y Lệ Toa Bạch vừa giành lại cho bọn nó, nhưng có hơi không được đồng bộ.

 

Có người thì quần bị sửa lại, có người thì khăn quàng cổ bị sửa lại, có người thì tất bị sửa lại.

 

Nhưng đối với bọn nó, có được một bộ quần áo của riêng mình đã là điều hạnh phúc nhất trên thế giới này rồi! Vì vậy, bọn nó không hề cảm thấy mất mát gì.

 

Bọn nó bắt đầu dò dẫm trong căn nhà này.

 

Không biết hai chị gái Thiên Sứ vừa nãy đang ở đâu…..

 

Nhưng dù thế nào, bọn nó cũng muốn nói lời cảm ơn với hai chị ấy.

 

Lỵ Lỵ nâng niu xoa xoa hình chú cáo nhỏ trên ngực áo, cô bé không nhận ra đây là Khế Ước Thú nổi tiếng trong « Thiếu Niên Ma Pháp —— », nhưng thứ đồ chơi nhỏ bé sống động như thật này trông đẹp quá!

 

Chắc chắn chủ nhân cũ của bộ quần áo này là một người rất tốt bụng và đáng yêu!

 

Lỵ Lỵ rất muốn cảm ơn cô ấy, nhưng hiện tại cô bé chẳng thể làm gì khác ngoài việc nghĩ như vậy.

 

“Hình như mình nghe thấy tiếng gì đó…..”

 

Phòng tắm chung và ký túc xá của quản lý ký túc không xa nhau, vì đều ở tầng một, nhưng các cô bé vẫn còn xa lạ với mọi thứ, bọn nó rất nhút nhát và rụt rè, mặc dù quản lý ký túc Mã Lệ vừa nãy đã nói tắm xong thì có thể đến tìm bà, nhưng một đám trẻ con cũng không dám nhìn ngó lung tung trên hành lang.

 

Bọn nó cúi đầu, tầm nhìn chỉ giới hạn trong đôi chân và khoảng mười cm phía trước, bả vai co rúm lại, cho dù đã gội đầu bằng dầu gội, mái tóc như cỏ dại cũng không thể nào trở nên suôn mượt đẹp đẽ ngay lập tức được.

 

Bọn nó trông giống như một đám trộm cắp non nớt, lo lắng và thận trọng đối mặt với mọi thứ xa lạ.

 

Chờ đến khi bọn nó khó khăn lắm mới lần theo tiếng nói tìm được ký túc xá của dì quản lý ký túc, quãng đường ngắn ngủi vài chục mét lại tốn rất nhiều thời gian.

 

“Hu hu hu, cháu sợ quá, cháu không muốn lấy chồng, tại sao lại là cháu, tại sao nhất định phải là cháu chứ, hu hu hu…”

 

Ngải Mễ Lệ đang khóc, mấy cô bé nghe thấy tiếng khóc của cô thì như bị lây nhiễm, mũi cũng bắt đầu cay cay, mắt sưng húp.

 

Vừa nãy ở phòng tắm bọn nó đã khóc một lúc rất lâu rồi, mặc dù mắt đã được nước nóng rửa sạch, nhưng vẫn đỏ hoe, các dì quản lý ký túc giàu kinh nghiệm, chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn ra ngay.

 

Nhưng cho dù vừa mới khóc xong, nước mắt vẫn như dòng suối bị động đất làm cho phun trào, tuôn ào ạt không ngừng.

 

Tiểu thư quý tộc trong phòng đang khóc, những cô bé bình dân bên ngoài cũng vậy, các dì quản lý ký túc xá giàu lòng trắc ẩn làm sao chịu nổi cảnh tượng này, bọn họ cũng òa khóc theo.

 

Người duy nhất không khóc là Y Lệ Toa Bạch: “…..”

 

Cô kìm nén, không cho nước mắt chực trào, nhịn một chút, lại nhịn thêm một chút, nhưng cũng chỉ là kéo dài thời gian thêm một chút mà thôi.

 

“Tách, tách -“

 

Từng giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay, Y Lệ Toa Bạch cảm thấy ý chí của mình vẫn chưa đủ kiên định.

 

Tại sao cô lại khóc chứ! Cô có học, có tiền, còn có anh trai để nương tựa, có thể nói, cô là đối tượng đáng ghen tị nhất trong số những người có mặt ở đây mới đúng!

 

Nhưng nước mắt cứ thế tuôn rơi không thể kiểm soát được, cô cũng rất bất lực, cô cũng không có cách nào khác!

 

******

 

“Con muốn đi con muốn đi, con muốn đi mà!”

 

Trong một căn nhà ở Lan Tư Duy Lợi, Lỵ Lỵ Ti đang làm nũng với mẹ mình.

 

Lỵ Lỵ Ti muốn đến lãnh địa Hân Vinh, nhà máy sản xuất đồ chơi theo chủ đề của « Ma Pháp Thiếu Niên —— » đang chuẩn bị mở nhà máy chi nhánh ở lãnh địa Hân Vinh, lần này không phải là nhà máy sản xuất đồ chơi ma pháp, mà là nhà máy sản xuất đồ chơi nhồi bông thông thường.

 

Kỳ thực tập hè này Lỵ Lỵ Ti làm việc tại xưởng luyện kim của nhà máy chính, người hướng dẫn cô là một bậc thầy nổi tiếng có kỹ thuật tinh xảo trong số những Người Lùn.

 

Lỵ Lỵ Ti rất trân trọng cơ hội thực tập lần này.

 

Nhưng mà, vì nhà máy chi nhánh sắp được mở tại lãnh địa Hân Vinh, nên vị sư phụ này phải đi công tác một thời gian.

 

Lỵ Lỵ Ti lập tức có chút động lòng.

 

Một mình cô bé không dám đến lãnh địa Hân Vinh, hiện tại nơi đó ngư long hỗn tạp, có thể nói là một mớ hỗn độn.

 

Nhưng cô bé lại rất tò mò, một nơi như vậy sau này sẽ trở thành như thế nào?

 

Là một người dân bản địa của Lan Tư Duy Lợi, cô bé đã chứng kiến ​​sự thay đổi của thành phố này từ thành Đạt Nhã Khắc thành Lan Tư Duy Lợi như thế nào.

 

Chỉ vỏn vẹn nửa năm trôi qua, dấu tích còn sót lại của thành Đạt Nhã Khắc chỉ còn ở khu khách sạn khu 2, nơi đó vốn là những ngôi nhà nguy nga tráng lệ của các quý tộc và quan lại, nhưng sau khi bị Lĩnh chủ đại nhân tịch thu, nơi đó đã trở thành khách sạn.

 

Tuy nhiên, cùng với sự phát triển ngày càng lớn mạnh của ngành du lịch, các tòa nhà được cải tạo, mở rộng và bổ sung thêm nhiều ma pháp trận, cũng dần dần không còn nhìn ra hình dáng ban đầu nữa.

 

Phủ Lĩnh chủ vẫn giữ nguyên hình dáng ban đầu, nhưng Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti rất ít khi quay lại đó, sau khi được gắn ma pháp trận tự làm sạch, những người hầu cũng được điều động đến các vị trí khác nhau.

 

Có thể nói, Lan Tư Duy Lợi hiện tại gần như không còn bóng dáng của ngày xưa nữa, khắp nơi đều là đường sá rộng rãi sạch sẽ, người đi đường ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề sạch sẽ, không còn nhìn thấy những kẻ lang thang hốc hác như thể sắp chết đến nơi nữa.

 

Lỵ Lỵ Ti rất thích Lan Tư Duy Lợi của hiện tại, có lẽ chính vì lý do này mà cô bé cũng có chút kỳ vọng với lãnh địa Hân Vinh – kỳ vọng lãnh địa Hân Vinh có thể trở thành một nơi như thế nào?

 

Tất nhiên, cô không có tình cảm gì sâu sắc với lãnh địa Hân Vinh, tất cả chỉ là do tò mò mà thôi.

 

Cô bé không có ý định từ bỏ mọi thứ ở Lan Tư Duy Lợi để đến lãnh địa Hân Vinh, nhưng chuyến công tác lần này của sư phụ cũng là một cơ hội khá tốt.

 

Một mình đến đó vẫn quá nguy hiểm, nhưng đi cùng đoàn khảo sát thì tính an toàn sẽ được đảm bảo hơn rất nhiều.

 

Về trang bị, cô bé cũng đã chuẩn bị rất đầy đủ, chụp một số bức ảnh, quay một số video để làm tư liệu, so sánh với vài năm, mười mấy năm, vài chục năm, vài trăm năm thậm chí là vài nghìn năm sau, nhất định sẽ cảm thấy rất chấn động, đúng không?!

 

Lỵ Lỵ Ti nghĩ thôi đã cảm thấy phấn khích tột độ rồi, gần đây cô bé rất mê phim ảnh và truyện tranh, những thứ có hình ảnh cụ thể đó đã khơi dậy cảm giác phấn khích và nhiệt huyết trong lòng cô bé.

 

Hiện tại chưa chắc cô bé đã quyết tâm trở thành đạo diễn phim tài liệu hay đạo diễn điện ảnh, nhưng thiết bị quay phim ma pháp cũng không đắt, mua cả bộ cơ bản cũng chỉ hết 10 đồng vàng.

 

Lỵ Lỵ Ti đã dành 100 đồng vàng để mua một bộ thiết bị cấu hình cao hơn, mẹ cô bé tuy biết chuyện nhưng cũng không nói gì nhiều, dù sao đó cũng là tiền do Lỵ Lỵ Ti tự kiếm ra.

 

Hơn nữa, Lỵ Lỵ Ti không phải là đứa trẻ tiêu xài hoang phí, cô bé chỉ thích quay phim chụp ảnh, ngay cả tiền mua thiết bị cũng là do bản thân đặt ra mục tiêu nhỏ, sau khi hoàn thành mục tiêu thì tự thưởng cho mình hoặc “Dư” ra từ số tiền tiết kiệm được.

 

Chỉ là, mặc dù cha mẹ đã đồng ý cho cô bé mua máy quay ma pháp, nhưng lại kịch liệt phản đối chuyện cô bé đến lãnh địa Hân Vinh.

 

“Con có biết ở đó toàn là loại người gì không? Không được, nguy hiểm lắm, con là con gái, dù có đi cùng người lớn thì đã sao? Bọn họ cũng đâu thể nào lúc nào cũng kè kè bên cạnh bảo vệ con được!”

 

Lo lắng của bố mẹ không phải là không có lý, bọn họ đều là thường dân, là những người hiểu rõ mặt tối của thế giới này nhất.

 

Tuy Lan Tư Duy Lợi tuy tốt đẹp, nhưng cũng bởi vì nó là [Lan Tư Duy Lợi], cùng một mảnh đất, cùng một con người, vào thời kỳ nơi này còn là thành Đạt Nhã Khắc, bọn họ nào có được thân thiện và bao dung như bây giờ.

 

Bây giờ nhìn thấy người khác gặp khó khăn, bọn họ sẽ dang tay giúp đỡ, dù là lương thực “Quý giá”, cũng sẽ chia sẻ rất hào phóng.

 

Nhưng trước đây thì không phải như vậy.

 

Cho dù đó chỉ là một bó cỏ lác, bọn họ cũng sẽ tranh giành với người khác, mùa hè nắng nóng mưa ít, thậm chí còn có thể đánh nhau chỉ vì chuyện ai đến trước đến sau lấy nước.

 

Lúc đó trong đầu bọn họ ngoài sinh tồn ra thì chẳng còn suy nghĩ gì khác, bất kỳ ai dám cản trở bọn họ sống sót đều là kẻ thù hết!

 

Bây giờ bọn họ sẽ lên án người khác vì hành động bán con gái, nhưng nửa năm trước, chẳng phải Lỵ Lỵ Ti cũng từng sống trong nỗi sợ hãi như vậy sao?

 

Tuy trong nhà không quá nặng nề chuyện trọng nam khinh nữ, nhưng Lỵ Lỵ Ti là đứa ăn không ngồi rồi trong nhà, đi làm ở quán rượu cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, khi gặp khó khăn về tài chính, không cần nghĩ cũng biết Lỵ Lỵ Ti nhất định là người đầu tiên bị bán đi.

 

Bây giờ bọn họ đã biết chữ, đã hiểu chuyện, hiểu biết pháp luật, gia đình cũng khá giả hơn, vậy nên mới trở nên bao dung, lương thiện và giàu lòng trắc ẩn hơn.

 

Nhưng những chuyện trong quá khứ, bởi vì sau khi thăng cấp, tinh thần lực và trí lực tăng cường, vậy nên rất khó quên.

 

Chính vì bọn họ từng nghèo khó, vì bọn họ từng là những con người như vậy, thế nên bọn họ mới sợ hãi lãnh địa Hân Vinh, sợ con gái mình đến đó rồi sẽ không bao giờ quay trở về được nữa.

 

“Lỵ Lỵ Ti, con biết đấy, mẹ không thể nào sống thiếu con được!” Người phụ nữ hơi mập ôm lấy con gái, sau khi nghiêm khắc từ chối, lại dùng lời lẽ mềm mỏng, “Đừng đến nơi nguy hiểm khiến mẹ phải lo lắng nữa, được không con?”

 

Lỵ Lỵ Ti vươn tay ôm lấy mẹ, tuy có chút thất vọng, nhưng cô bé không nỡ để mẹ buồn lòng.

 

“Mẹ, con sẽ không đi nữa.”

 

Người mẹ lập tức nở nụ cười rạng rỡ, bà lấy ra năm đồng bạc đưa cho Lỵ Lỵ Ti: “Con ngoan, đi mua ít thịt kho về đi, tối nay mẹ làm lẩu cho con ăn, được không?”

 

Mẹ của Lỵ Lỵ Ti làm đầu bếp trong bếp của “Tiệm lẩu Say Sưa”, tuy không phải là bếp trưởng, nhưng sau một thời gian dài, bà cũng đã được thăng chức từ vị trí phụ bếp lên nấu bếp.

 

Tay nghề của bà cũng rất khá!

 

Thịt kho nhúng lẩu nghe có vẻ hơi “Lạc quẻ”, nhưng thực tế chỉ cần ăn một lần là biết ngay chúng là trời sinh một cặp!

 

Thịt kho rất đậm đà, hương thơm nồng nàn, từng thớ thịt đều thấm đẫm mùi hương của gia vị, hòa quyện với hương thơm của thịt tạo thành một vị ngon độc đáo, vô cùng đậm đà.

 

Mỡ bò vừa thơm vừa cay, mang đến cảm giác k*ch th*ch và thỏa mãn tột độ trong khoang miệng và vị giác, sau khi nhúng miếng thịt kho trong nồi lẩu mỡ bò một lúc, khi gắp ra, miếng thịt bóng loáng quả thực là một cú hích cực độ cho vị giác!

 

Lỵ Lỵ Ti rất thích sự kết hợp này, đặc biệt là sự kết hợp giữa gân bò kho cộng với lẩu mỡ bò, một vài miếng gân bò do nằm ở những vị trí khác nhau nên rất giòn, khi nhai kỹ, hương vị của thịt kho tạo cho nó mùi hương vô cùng thơm ngon, vị cay nồng của dầu ớt lại khiến nó bùng nổ ngay lập tức, thật không ngoa khi nói Lỵ Lỵ Ti có thể ăn hết cả nồi mà không cần dừng lại!

 

Một số phần gân bò khác thì lại rất dai, nhúng vào nồi lẩu nấu lâu hơn một chút, nấu đến khi gân bò mềm nhũn, đó lại là một hương vị hoàn toàn khác.

 

Nhưng cho dù là loại nào thì một khi đã ăn rồi sẽ rất khó bỏ.

 

Thu nhập của gia đình Lỵ Lỵ Ti khá tốt, chị gái và cô đều đang đi học, anh trai là công nhân xuất sắc của nhà máy thép, cha mẹ cũng có công việc ổn định, cả nhà ai cũng có thể tiết kiệm được một khoản tiền.

 

Hầu hết thời gian bọn họ đều ăn cơm ở bên ngoài, thỉnh thoảng cũng tự nấu nướng ở nhà, mẹ là đầu bếp nên những món ăn tự nấu ở nhà cũng rất ngon!

 

Những việc lặt vặt như rửa rau, rửa bát cũng trở nên đơn giản hơn nhờ sự hỗ trợ của ma pháp.

 

Nói về tiện lợi trong cuộc sống thì kỹ năng của Pháp sư Áo Thuật thực sự rất hữu ích, ví dụ như Bàn tay Pháp sư.

 

Là kỹ năng cấp 1 của Pháp sư Áo Thuật, ngưỡng học rất thấp, có thể dùng ma lực ngưng tụ thành một “bàn tay” vô hình khổng lồ, bàn tay này rất trừu tượng, có thể điều khiển nó giúp đỡ làm việc gì đó, ví dụ như nhặt một tờ giấy, nhặt một miếng vải, cầm lấy cây chổi….. Trước đây, nó luôn bị coi là kỹ năng vô dụng, cũng chẳng có sức sát thương gì.

 

Hầu hết những người sử dụng ma pháp học nó chỉ là một “kỹ năng công cụ” để làm quen với trạng thái thi triển ma pháp nhanh nhất, sau khi học được ma pháp tiếp theo thì vứt bỏ, vì vậy rất ít người để ý đến nó.

 

Nhưng bây giờ thì khác, là một trong những kỹ năng bắt buộc phải học ở trường học và lớp học xóa mù chữ, số người học nó đã lên tới ba triệu người!

 

Trong chương trình giảng dạy cơ bản, nó có ba biến thể, [Bàn tay Pháp sư – Ma pháp cuốc đất], [Bàn tay Pháp sư – Ma pháp khai thác mỏ], [Bàn tay Pháp sư – Ma pháp xây dựng].

 

Ban đầu, nó chỉ được sử dụng rộng rãi như một kỹ năng thiết yếu của nông dân, thợ mỏ và công nhân xây dựng, nhưng khi ngày càng có nhiều người sử dụng, trình độ thành thạo được nâng cao, thì không ít người đã thử nghiệm những công dụng khác.

 

Với số lượng người dùng lớn như vậy, hiện tại đã có hàng trăm biến thể ứng dụng được phát triển.

 

[Bàn tay Pháp sư – Ma pháp rửa rau], [Bàn tay Pháp sư – Ma pháp bóc vỏ], [Bàn tay Pháp sư – Ma pháp nhặt gai]….. Tóm lại, chỉ cần ngươi có thể nghĩ ra thì không gì là không thể làm được.

 

Ma pháp thay đổi cuộc sống, là một nhân viên nhà hàng, trình độ sử dụng [Bàn tay Pháp sư – Ma pháp rửa bát] của mẹ Lỵ Lỵ Ti rất cao!

 

Lỵ Lỵ Ti cất năm đồng bạc vào túi, những đồng bạc sáng bóng cũng không thể xoa dịu được nổi nỗi buồn của cô bé.

 

Mới đó mà đã bao lâu rồi….. Lỵ Lỵ Ti vẫn còn nhớ, vào cái đêm nghe tin Lĩnh chủ mới sắp đến, ông chủ quán rượu Mạch Khắc đã cho cô một đồng, chỉ một đồng, một đồng thôi đã khiến cô vô cùng vui mừng và trân trọng.

 

Vậy mà bây giờ cô lại chẳng còn hứng thú gì với đồng bạc nữa, thật là một chuyện vừa đáng sợ vừa hạnh phúc!

 

“Ông Mạch Khắc ơi, cho cháu một suất thịt kho bốn món ạ.”

 

Bước vào quán rượu của Lão Mạch Khắc, tuy là ban ngày ban mặt, nhưng công việc kinh doanh ở đây vẫn rất tốt, trong quán đa phần là các Mạo Hiểm Giả, mọi người mặc thường phục thoải mái, vừa uống rượu vừa gọi một đĩa đậu phộng, thịt nướng, đồ chiên, thịt kho, vừa trò chuyện rôm rả.

 

Khách hàng của quán rượu vào ban ngày đa phần là những Mạo Hiểm Giả rảnh rỗi, hiện tại, những Mạo Hiểm Giả bị thu hút bởi “Phố Tinh Hỏa” của Lan Tư Duy Lợi gần như đã đến là không muốn rời đi nữa.

 

Trang bị, vật tư, bán đồ, nghỉ ngơi, uống rượu, tất cả đều có đủ, sau khi đã nếm trải sự tiện lợi của Lan Tư Duy Lợi, khi đến các thành phố khác, bọn họ hoàn toàn không thể chấp nhận cách thức giao dịch lạc hậu và những cửa hàng cung cấp vật tư thiếu thốn đủ thứ ở đó.

 

Mặc dù dãy núi Nhật Bất Lạc nguy hiểm hơn một chút, nhưng điều kiện y tế ở đây cũng tốt, chỉ cần không quá tham lam, gặp nguy hiểm thì quyết đoán rút lui, được điều trị kịp thời thì sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.

 

Buổi tối, quán rượu sẽ còn nhộn nhịp hơn, những người lùn ban ngày chăm chỉ làm việc sẽ kéo nhau vào các quán rượu, những người mệt mỏi sau ngày dài lao động cũng sẽ chọn đến đây uống một ly để thư giãn.

 

Trước đây, Lão Mạch Khắc từng bị thương nặng, cứ ngỡ cả đời này chỉ có thể sống như vậy, nhưng không ngờ, sau khi giải quyết vấn đề cơm no áo ấm, việc đầu tiên mà Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti làm là nâng cấp hệ thống y tế.

 

Chi phí điều trị thương tích nặng nề đối với Lão Mạch Khắc lúc bấy giờ là rất cao, nhưng cám dỗ của khoản vay không lãi suất quá lớn, vì vậy ông đã chi 500 đồng vàng để có được cuộc sống mới.

 

Quán rượu đã phải đóng cửa một thời gian vì giải tỏa mặt bằng, nhưng địa điểm và diện tích mặt bằng mới lại lớn hơn rất nhiều, trong thời gian đóng cửa, ông cũng đã đi học thêm một khóa đào tạo.

 

Tuy không có năng khiếu về khoản nướng thịt, chiên rán, xào cơm, nhưng thịt kho, đặc biệt là đậu phộng kho của ông lại là nhất tuyệt!

 

Vì vậy, sau khi quán rượu khai trương trở lại, công việc kinh doanh của ông tốt đến mức chỉ trong vài ngày đã trả hết nợ trước hạn.

 

Lỵ Lỵ Ti và lão Mạch Khắc đã quen biết nhau từ lâu, khi Lan Tư Duy Lợi còn là Đạt Nhã Khắc, Lỵ Lỵ Ti đã làm việc ở đây, mặc dù tiền lương chỉ có hai bữa ăn mỗi ngày, nhưng đó đã là mức lương chính thức rất bình thường rồi, rất nhiều nơi còn không có đãi ngộ này.

 

Nói chung, Lão Mạch Khắc là một người tốt.

 

Quán rượu bị giải tỏa, nhà của Lỵ Lỵ Ti đương nhiên cũng bị giải tỏa, ngôi nhà mới nằm ngay gần quán rượu, sau khi cha mẹ của Lỵ Lỵ Ti tan làm cũng hay đến đây uống vài ly, vì vậy gia đình Lỵ Lỵ Ti và lão Mạch Khắc rất thân thiết.

 

Hàng ngày tiếp xúc với vô số khách hàng, lão Mạch Khắc có kinh nghiệm riêng trong việc quan sát nét mặt, ông liếc mắt một cái đã nhận ra tâm trạng của Lỵ Lỵ Ti không tốt.

 

Suy nghĩ một chút, ông đại khái cũng đoán được nguyên nhân.

 

“Lỵ Lỵ Ti, nghe nói giáo viên thực tập của cháu sắp đến lãnh địa Hân Vinh rồi hả?”

 

Tin tức của lão Mạch Khắc rất nhanh nhạy, vừa gói thịt cho Lỵ Lỵ Ti, ông vừa tò mò hỏi.

 

“Lẽ ra kỳ thực tập của cháu phải đi theo giáo viên chứ? Nhưng lãnh địa Hân Vinh hiện tại không được yên bình cho lắm, theo phong cách của nhà trường, chắc là sẽ không yêu cầu đám trẻ các cháu đi theo đâu nhỉ? Vậy thì cháu còn phiền não gì nữa?”

 

Đúng là nhà trường không yêu cầu học sinh đi theo giáo viên, vì sợ nhà máy hiểu lầm nên còn bổ sung thêm một thông báo, nếu giáo viên tham gia đoàn khảo sát đến lãnh địa Hân Vinh, điểm thực tập của học sinh sẽ tạm thời được giữ nguyên, không bị trừ điểm.

 

Gần như là nói thẳng ra rằng không cho phép học sinh đi theo.

 

Nhưng lý do không nói rõ cũng rất đơn giản – quy tắc kẻ mạnh ức h**p kẻ yếu của thế giới ma pháp không vì họ là trẻ con mà biến mất, nhà trường có nghĩa vụ đảm bảo an toàn cho học sinh, họ sẽ không chủ động đẩy học sinh vào nơi nguy hiểm, nhưng cũng không phản đối học sinh đến những nơi nguy hiểm.

 

Chỉ có nguy hiểm mới thực sự khiến những đứa trẻ trưởng thành, trở thành những con đại bàng có thể tự mình đối mặt với nguy hiểm, chúng phải trở nên mạnh mẽ, nhất định phải mạnh mẽ!

 

Vì vậy, đoàn khảo sát cũng chấp nhận đơn đăng ký tự nguyện của học sinh.

 

Có thể nói học sinh là nhóm người ngây thơ nhất, cho dù là vì ước mơ, hay chỉ đơn giản là ngây thơ, thì học sinh là một nhóm người rất dễ bị kích động.

 

Rất nhiều học sinh vừa nghe nói có thể tự nguyện đăng ký đã lập tức viết đơn đăng ký.

 

Lỵ Lỵ Ti cũng không ngoại lệ.

 

Lão Mạch Khắc là người kín miệng, ngồi trong quán rượu, hàng ngày nghe không biết bao nhiêu là chuyện phiếm và chuyện khoác lác, cũng có thể là do hình tượng ông lão phúc hậu, dễ gần, sau khi béo lên lại trông càng thêm vô hại, khiến người ta dễ dàng buông bỏ cảnh giác, tóm lại, Lỵ Lỵ Ti cũng không nhịn được mà trút bầu tâm sự với ông.

 

Lỵ Lỵ Ti thở dài: “Mẹ cháu nói không cho cháu đi.”

 

Lão Mạch Khắc rót cho cô bé một ly sữa nóng: “Mời cháu.” Quán của ông tuy là quán rượu, nhưng xét cho cùng thì giống một tiệm tạp hóa hơn, bán đủ thứ từ đồ ăn sẵn, rượu bia, nước ngọt, sữa tươi.

 

“Không đi được thì tiếc quá, ban đầu ta còn nghĩ nếu cháu đi, có thể tiện thể giúp ta dò hỏi một chút tin tức, làm khảo sát thị trường gì đó.” Nghe nhiều chuyện phiếm trong quán rượu như vậy, lão Mạch Khắc cũng có cả một bộ kỹ năng dỗ dành người khác, trước tiên ông dùng logic lợi ích để chứng minh mình và Lỵ Lỵ Ti là đồng minh, sau đó mới tiếp tục.

 

Lỵ Lỵ Ti vừa nghe, quả nhiên đã buông bỏ cảnh giác hơn phân nửa!

 

Sự quan tâm của lão Mạch Khắc có lẽ là thật lòng, tại sao ư? Đương nhiên là vì ông muốn Lỵ Lỵ Ti giúp ông dò hỏi một số thông tin hữu ích rồi!

 

Gần đây, lão Mạch khắc rất thích cảm giác kiếm tiền, dù sao thì đó cũng là kiếm tiền mà! Ai mà chẳng thích tiền chứ?

 

Công việc kinh doanh của quán rượu Lão Mạch Khắc rất tốt, rượu bia thì lãi cao, cộng thêm khả năng kiếm tiền từ đồ ăn cũng không ít.

 

Nhưng làm gì có ai chê tiền nhiều đâu?

 

Lão Mạch Khắc đang nghĩ xem liệu có thể tìm được cách kiếm tiền nhanh hơn và dễ dàng hơn ở lãnh địa Hân Vinh hay không.

 

Mở chi nhánh quán rượu thì thôi khỏi, chưa nói đến việc phiền phức, chỉ riêng mức tiêu thụ, lãnh địa Hân Vinh cũng chẳng có đất cho quán rượu phát triển.

 

Cái mà ông muốn thử chính là kinh doanh đồ ăn vặt.

 

Món bán chạy nhất trong quán rượu chính là các loại đậu phộng, đậu phộng kho, đậu phộng rang muối, đậu phộng tỏi ớt và đậu phộng da hổ.

 

Không chỉ là món nhắm rượu ngon, mà hàng xóm còn thường xuyên sai con cái đến mua cả túi lớn mang về làm đồ ăn vặt.

 

Đậu phộng được mùa, giá đậu phộng hiện tại không đắt, đậu phộng sống 5 đồng một cân, cộng thêm các loại chi phí, bán 15 đồng một cân, nếu bán được nhiều thì vẫn có lãi!

 

Chẳng phải thị trường súp viên đông lạnh đã được mở ra hết sức suôn sẻ hay sao?! Hơn nữa, tình hình đang rất khả quan!

 

Bây giờ ngày nào cũng có rất nhiều quý tộc vung tiền tìm kiếm dự án đầu tư, khiến lão Mạch Khắc cũng thấy phấn khích theo.

 

Những dự án lớn, ông không chắc chắn có thể kiếm được tiền hay không, nhưng chỉ là một xưởng chế biến đậu phộng….. Cho dù không thể mở rộng thị trường ra bên ngoài, chỉ bán trong Lan Tư Duy Lợi thôi thì cũng không đến nỗi thua lỗ.

 

Nhưng nếu chỉ bán trong Lan Tư Duy Lợi thì đậu phộng rang dường như không có sức cạnh tranh cho lắm, với tư cách là một món ăn vặt thì so với đậu phộng, khoai tây chiên có sức hút lớn hơn rất nhiều!

 

Vì vậy, trước khi có thông tin chính xác, lão Mạch Khắc không có đủ quyết tâm để khởi nghiệp.

 

Còn quán rượu của ông ư? Quán rượu của ông không thể tính là khởi nghiệp! Nhà là của mình, chi phí trang trí và vốn đã thu hồi từ lâu rồi, nhân công chỉ có một mình, vì vậy dù kiếm được nhiều hay ít thì đó cũng là lợi nhuận ròng của ông, rủi ro thua lỗ là rất nhỏ.

 

Là hàng xóm, Lỵ Lỵ Ti cũng biết rõ những thông tin này.

 

Chính vì là thông tin do bản thân tự tổng hợp được, nên Lỵ Lỵ Ti càng thêm tin tưởng lão Mạch Khắc.

 

Nhưng rất nhanh, sau khi nói xong những lời từ góc độ của Lỵ Lỵ Ti, bước ngoặt đã đến.

 

“Haiz, mẹ cháu cũng là lo lắng cho cháu thôi, haiz…” Lão Mạch Khắc an ủi Lỵ Lỵ Ti, nhưng trên mặt không giấu được vẻ thất vọng.

 

Ông đã già rồi, tuy đã được chữa khỏi bệnh và đi học thêm lớp đào tạo, cấp bậc đã trở lại cấp 35, nhưng dù sao ông cũng đã hơn một trăm tuổi rồi.

 

Lãnh địa Hân Vinh nguy hiểm như vậy, ông không dám cũng không còn khí thế để đến đó nữa, ông rất hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình, buổi sáng ngủ đến khi nào tự dậy thì thôi, ra ngoài ăn sáng rồi về chuẩn bị cho việc mở cửa hàng, ngồi ở quầy thu ngân trò chuyện, uống rượu với mọi người, sau khi trải qua một ngày vui vẻ nhàn nhã, tiện thể kiếm được một khoản tiền, những ngày không muốn dậy thì đặt đồ ăn giao tận nơi, rồi lướt diễn đàn cho hết ngày.

 

Cuộc sống như vậy tuy nhàn hạ nhưng lại lãng phí sinh mạng, nhưng lão Mạch Khắc lại cảm thấy, đây là khoảng thời gian hạnh phúc và tươi đẹp nhất trong cuộc đời ông.

 

Ông rất trân trọng khoảng thời gian này, vì vậy ông nói với Lỵ Lỵ Ti: “Cháu gái à, trên đời này không có gì quý hơn sinh mạng, cháu có biết được sống thoải mái như bây giờ là điều quý giá đến nhường nào không?”

 

Lỵ Lỵ Ti cũng rất trân trọng khoảng thời gian này, nhưng cô bé nói với lão Mạch Khắc: “Nếu như ai cũng chỉ biết hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc nhàn hạ này, vậy thì thế giới này còn tốt đẹp như vậy nữa hay không?”

 

Lão Mạch Khắc sững người.

 

“Xin lỗi, hình như cháu lỡ lời rồi.” Lỵ Lỵ Ti lúng túng mím môi, định với tay lấy hộp đồ ăn rồi rời đi, nhưng lại thấy lão Mạch Khắc không những không tức giận, mà còn cười ha hả.

 

“Là do ta quá nhát gan.” Lão Mạch Khắc nói, “Lỵ Lỵ Ti, cháu là một cô bé thông minh và dũng cảm, những gì cháu nói đều đúng, chính vì luôn có những người mang trong mình niềm tin ‘Dù có phải trả giá bằng cả mạng sống cũng không tiếc’ kiên định tiến bước, nên mới có những lão già chỉ biết hưởng thụ như ta được ngồi đây thoải mái như vậy.”

 

Nhưng rồi ông lại đổi giọng: “Nhưng mà, đối với cha mẹ cháu, cháu còn quan trọng hơn cả mạng sống của bọn họ. Vì lý tưởng, vì chính nghĩa và niềm tin, có lẽ bọn họ sẽ sẵn sàng hy sinh bản thân, nhưng bọn họ không nỡ để cháu phải mạo hiểm!”

 

Lần này đến lượt Lỵ Lỵ Ti sững người.

 

Lão Mạch Khắc bảo cô bé thử đặt mình vào vị trí của bọn họ: “Nếu bây giờ phải để mẹ cháu đối mặt với nguy hiểm để đổi lấy việc cháu thực hiện được ước mơ của mình, thì cháu có bằng lòng không?”

 

“Làm sao có thể chứ?! Tại sao ước mơ của cháu lại phải hy sinh mẹ cháu mới thực hiện được chứ!” Lỵ Lỵ Ti suýt chút nữa thì nổi cáu.

 

Lão Mạch Khắc cố gắng xoa dịu: “Giả sử, chỉ là giả sử thôi! Giả sử ước mơ của cháu và ước mơ của mẹ cháu giống nhau, nhưng bây giờ mẹ cháu phải hy sinh vì ước mơ đó, thì cháu…..”

 

Lỵ Lỵ Ti quay đầu đi, lão Mạch Khắc nhìn thấy giọt nước mắt long lanh trong mắt cô bé, vậy nên ông cũng không nói tiếp nữa.

 

Ông nhét ly sữa nóng vào tay Lỵ Lỵ Ti: “Về nhà đi, nói chuyện đàng hoàng với bố mẹ cháu, có những lời không nói ra, làm sao họ biết được?”

 

Lỵ Lỵ Ti im lặng một lúc lâu, sau đó mới khàn giọng nói: “Cháu cảm ơn ông, ông Mạch Khắc.”

 

Cô bé nói lời cảm ơn xong, cúi đầu chạy đi, không biết là do ngại ngùng hay là do vội vàng muốn về nhà.

 

“Haiz, con bé này!” Lão Mạch Khắc gãi đầu, cũng có chút ngượng ngùng.

 

Lão Mạch Khắc chưa bao giờ nghĩ rằng, mình lại có ngày được người khác cảm ơn.

 

Trước đây tính tình của ông không tốt, vì bị thương, tương lai của một Thi Pháp Giả cũng tan thành mây khói, ông không chỉ chán nản, mà còn có tâm lý căm ghét những người sống tốt hơn mình.

 

Nhưng có lẽ cũng giống như thân hình ngày càng phát tướng của ông, không biết từ khi nào, những suy nghĩ đen tối đó cũng dần biến mất.

 

Thay vào đó là thái độ tôn trọng và thân thiện của rất nhiều người xung quanh.

 

Ông đã già rồi, tuy là một Siêu Phàm Giả nhưng không còn khả năng tiến bộ, đã là một lão già sắp lìa đời, nhưng trong mắt người thường, ông đã trải qua rất nhiều chuyện, đôi khi chỉ một lời vô tình nhắc nhở cũng khiến người ta được lợi rất nhiều.

 

Tuy rất hay dạy dỗ người khác, nhưng tuổi tác và ngoại hình của ông lại khiến ông có đủ điều kiện để người khác tâm phục khẩu phục.

 

Vì vậy, không biết từ bao giờ, ngày càng có nhiều người tìm đến ông để tâm sự.

 

Có khi là mượn rượu giải sầu, cũng có khi là nhân tiện mua đồ.

 

Tóm lại, đôi khi lão Mạch Khắc cũng tự hỏi – không biết mình đang mở quán rượu đơn thuần, hay là đang mở quán rượu tư vấn tâm lý nữa!

 

Nhưng mà, cảm giác được người khác cảm ơn….. Nói thật là rất thích.

 

Hơn nữa, dù là đến uống rượu hay mua đồ ăn sẵn thì cũng đều giúp ông kiếm tiền mà!

 

Lão Mạch Khắc rất thích sự tự giác này của bọn họ.

 

Cầm năm đồng bạc trên tay, lão Mạch Khắc vui vẻ rót cho mình một ly rượu, vừa định uống thì một cô bé khác lại đến.

 

Không phải Lỵ Lỵ Ti, nhưng trên mặt lại mang vẻ mặt không khác Lỵ Lỵ Ti là mấy.

 

Lão Mạch Khắc: “…..” Thật là, tâm trạng phức tạp ghê, xem ra bọn họ thực sự coi nơi này là cửa tiệm vạn năng rồi!

 

Lỵ Lỵ Ti không hiểu được nỗi phiền muộn vừa vui mừng vừa lo lắng của lão Mạch Khắc, nhưng nhờ lời nhắc nhở của ông mà cô bé thực sự nhận ra mình đã đi sai hướng.

 

Lỵ Lỵ Ti mơ hồ nhận ra rằng, giao tiếp giữa mình và cha mẹ không phải là giao tiếp hiệu quả.

 

Cô bé không phải chỉ đơn thuần là muốn đi chơi, muốn thỏa mãn sự tò mò của bản thân.

 

Hơn nữa, lãnh địa Hân Vinh cũng không đáng sợ như cha mẹ cô tưởng tượng, tuy nguy hiểm hơn Lan Tư Duy Lợi một chút, nhưng cũng không đến mức là đầm rồng hang hổ!

 

Cô bé dự định sẽ làm một bài thuyết trình, giải thích từ ước mơ của mình đến sự an toàn của lãnh địa Hân Vinh và việc mình đến đó không phải là đánh cược cả mạng sống của bản thân, giải thích cho cha mẹ hiểu tất cả mọi thứ!

 

Còn về việc cuối cùng cha mẹ có đồng ý hay không….. Lỵ Lỵ Ti vẫn hy vọng bọn họ sẽ đồng ý.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 123
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...