Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 112
Nhưng lo lắng của Ngải Luân rõ ràng là thừa thãi.
Dù cho việc hai người thừa kế vương vị cùng đến một nơi không mấy an toàn, nhưng trước lợi ích to lớn, mọi khó khăn đều không còn là khó khăn nữa.
Chưa kể, đế quốc Vu Na Lợi Á đã biết “Nhìn xa trông rộng”, sắp xếp một vị Truyền Kỳ ở Lan Tư Duy Lợi làm “Nội ứng”.
Thậm chí Ngải Luân còn bị thúc giục ngược lại.
Nhưng “Sự nghiệp” của hắn ta vẫn còn chưa được sắp xếp ổn thỏa, cứ thế buông tay ra đi, hắn ta thực sự không yên tâm.
Mặc dù hiện tại công tác cứu trợ đã được các bên liên quan tiếp quản, nhưng nói thật, Ngải Luân không mấy tin tưởng bọn hắn.
Hoàng thất, quan chức, quý tộc….. không phải tự nhiên mà thối nát.
Đợi đến khi Ngải Luân chợt nhận ra, mùi hôi thối đã khiến hắn ta choáng váng.
Mà bản thân hắn ta cũng là một trong những kẻ sắp thối rữa đó.
Hắn ta chỉ là…. may mắn phát hiện ra mùi hôi thối trên người mình trước khi thối rữa, kịp thời loại bỏ phần thịt thối mà thôi.
Hắn ta giao phó “Sự nghiệp” của mình ở kinh đô và một số thành phố lân cận cho các Kỵ Sĩ của mình.
Hiện tại, những người hắn ta có thể tin tưởng cũng chỉ có những Kỵ Sĩ đã đồng hành cùng mình suốt thời gian vừa qua.
Quyền lực trong tay các Kỵ Sĩ đều bắt nguồn từ Ngải Luân, mà bản thân Ngải Luân thì lại không có thực quyền, hắn ta biết rõ để các Kỵ Sĩ ở lại đây chưa chắc đã có kết quả tốt đẹp gì, nhưng dù sao thì những “sự nghiệp” đó cũng là kết quả nỗ lực phấn đấu bấy lâu nay của hắn ta.
“Nếu cảm thấy không vui thì đến Lan Tư Duy Lợi tìm ta, ta sẽ dạy các ngươi chơi Thiếu Niên Ma Pháp——.” Ngải Luân cố gắng nói sao cho bớt nhụt chí một chút.
Hắn ta đã có chuẩn bị.
Bây giờ, thường dân và nô lệ đã trở thành “Tài nguyên”, gần như tất cả các quý tộc đều tham gia vào “Cuộc chiến” này vì tham vọng hoặc tự vệ, bắt đầu tranh giành những thứ trước đây bọn hắn từng cho là thấp kém tầm thường.
Tuy nhiên, trước khi rời đi, Ngải Luân vẫn đến khu ổ chuột ở kinh đô một chuyến.
Ở đây đã thay đổi rất nhiều.
Những ngôi nhà bị tuyết đè sập đã được dọn dẹp sạch sẽ, một vài dãy nhà trệt lớn cũng đã được xây dựng thêm.
Mùa đông trời lạnh, đất đai đóng băng cứng như đá, nhưng may là nhà trệt không cần đào móng, sau khi người dân kiếm được tiền đều mua cho mình những bộ quần áo dày dặn và chăn bông ấp áp, cũng có thể chống chọi được với gió rét mùa đông. Dựng những ngôi nhà trệt này lên giống như xếp hình khối vậy.
Chỉ có điều, để đảm bảo an toàn, lần này bọn họ không dám xây nhà hai tầng nữa.
Những ngôi nhà thấp bé nối liền thành một mảng, chứa hàng trăm nghìn thường dân và người lang thang, tuy vẫn rất chật chội, nhưng trên khuôn mặt ai nấy đều hiện lên nụ cười đầy hy vọng vào tương lai.
Tuy nhà cửa không còn, nhưng họ vẫn sống sót.
Tài sản tuy mất mát quá nửa, nhưng bọn họ lại có cách khác để kiếm được tiền.
Số lượng phân bổ cho kinh đô chỉ là một phần nhỏ.
Vì vậy, nhiều người phải tự mình tìm việc làm.
Những công việc như vậy chưa chắc đã có thù lao, nhưng ngày càng có nhiều người sẵn sàng làm việc, bởi vì dù sao thì nơi đây cũng được coi là “Nhà” của bọn họ.
Nếu là trước đây, dù có thế nào bọn họ cũng không làm những việc này.
Một là đói, hai là lạnh.
Lúc đói, để có thể tận dụng mọi khả năng sống sót, đừng nói là dậy quét tuyết, ngoài việc dậy ăn cơm đi vệ sinh, bọn họ sẽ hạn chế di chuyển hết mức có thể.
Bởi vì bọn họ không có thức ăn.
Không có thức ăn mà còn thích vận động, vậy sẽ chết rất nhanh.
Một lý do khác là vì lạnh.
Cả nhà co ro bên nhau, dùng hơi ấm của nhau để sưởi ấm, đây là nguồn nhiệt và hơi ấm duy nhất mà bọn họ có được.
Trong nhà tuy cũng lạnh, nhưng so với bên ngoài thì tốt hơn rất nhiều.
Những người thậm chí còn không có lấy một “bộ quần áo”, bước ra khỏi cửa đồng nghĩa với cái chết.
Nhưng năm nay tình hình đã thay đổi.
Những ngôi nhà mới kiên cố, không bị gió lùa tuyết tạt, bên trong rất ấm áp.
Tuy không phải ai cũng có việc làm, nhưng “tiền công” mà hoàng tử Ngải Luân trả rất nhiều, chỉ cần một gia đình có ba người đi làm, cả nhà có thể ăn no nê một ngày.
Những gia đình có nhiều lao động, còn có thể để dành được một ít khoai tây.
Còn khoai lang, bọn họ không nỡ ăn. Khoai lang có vị ngọt, là thứ cực kỳ quý giá, xét về giá cả thì khoai lang cũng đắt hơn khoai tây.
Vì vậy, bọn họ tích trữ tất cả khoai lang mình nhận được để mang đi đổi lấy khoai tây, có thể đổi được nhiều khoai tây hơn để lấp đầy bụng.
Sau này có thêm công việc nhặt vải vụn, mọi người cũng dần sắm sửa được những món “đồ lớn” như quần áo, chăn bông.
Ăn no bụng, lại có quần áo giữ ấm, không gian trong nhà chật chội dần trở nên chật chội hơn.
Bọn trẻ không ngồi yên được nữa, bắt đầu chạy ra ngoài, tiện thể nhận luôn việc quét tuyết trên đường đi bên ngoài.
Những bộ quần áo đó trong mắt Ngải Luân vẫn còn quá mỏng manh, nhưng lũ trẻ lại vô cùng mãn nguyện, vui mừng vì mình cuối cùng cũng có “áo mới” để mặc, ngay cả trong ngày tuyết rơi cũng cười toe toét sung sướng, cầm dụng cụ cần mẫn làm việc.
“Chút nữa ta phải ăn ba củ khoai tây! Mẹ nói ta phải ăn nhiều khoai tây thì mới cao lớn được!”
“Ta có bốn củ khoai tây! Anh trai ta hôm qua được khen thưởng! Mẹ ta nói hôm nay phải ăn mừng thật hoành tráng!”
“Ta, ta tuy chỉ có hai củ khoai tây, nhưng khoai tây của ta là khoai tây to!”
“To thế này này! Ta có củ khoai tây to thế này này!”
Trẻ con cũng có lòng hiếu thắng, so xem ai ăn được nhiều khoai tây hơn, so xem ai quét được nhiều tuyết hơn.
Đây là “Bầu không khí ganh đua” mới xuất hiện gần đây, trước đây làm gì có điều kiện để làm việc này!
Lũ trẻ cười ngây thơ, giọng nói non nớt trong trẻo như tiếng chuông gió, tràn đầy niềm vui sướng mãn nguyện.
Ngải Luân đứng im lặng ở lối vào một lúc, vừa chua xót vừa vui mừng, khóe miệng hắn ta nở nụ cười, mà ngay chính bản thân hắn ta cũng không nhận ra.
“Thật tốt……”
Ngải Luân nhìn một lúc rồi chuẩn bị rời đi, hy vọng lần sau quay lại, thứ để chúng ganh đua có thể trở thành thịt.
Thịt gà, thịt vịt, thịt lợn, thịt cừu, thịt bò……
Chứ không chỉ là khoai tây.
“Oa! Mọi người xem kia là ai kìa?”
Đứa trẻ đang kêu gào sau này muốn ăn khoai lang tinh mắt nhìn thấy một người đang đứng ở lối vào.
Nơi đây đã có tên, gọi là “Tân Thôn”, tuy không biết tại sao rõ ràng đang ở kinh đô, lại lấy cái tên là “Tân Thôn”, nhưng bởi vì là tên do hoàng tử Ngải Luân đặt, cho nên mọi người đều tiếp nhận rất vui vẻ.
Diện tích Tân Thôn không lớn, tuy dung nạp mấy chục vạn người, nhưng nơi đây vô cùng sơ sài, mọi người đều chen chúc sống chung với nhau, không có chất lượng cuộc sống, chỉ đơn thuần là có thể tồn tại.
Nhưng cũng chỉ là tồn tại mà thôi.
Khu ổ chuột trước đây tuy nhà cửa xiêu vẹo, nhưng diện tích lại rất lớn.
Tân Thôn chỉ chiếm một khu đất nhỏ, gần như là những ngôi nhà trệt nối liền nhau và những con đường không hề giống nhau.
Không có thiết kế, chỉ là chịu ảnh hưởng của Lan Tư Duy Lợi nên được quy hoạch rất ngăn nắp.
Vì phải đảm bảo chỗ ở nhanh chóng và tối đa nhất, nên không có bất kỳ thứ gì rườm rà, chỉ làm một tấm biển cắm xuống đất ở phía ngoài cùng.
Lúc nãy Ngải Luân đang đứng gần tấm biển có ghi hai chữ “Tân Thôn”.
Tuyết đã vùi lấp hơn phân nửa tấm biển, ngay cả trên tấm biển cũng chất đầy một lớp tuyết dày, nhưng hai chữ “Tân Thôn” lại rất sạch sẽ, nhìn là biết có người lau chùi hàng ngày. Có lẽ hôm nay Ngải Luân đến sớm, người phụ trách lau biển hiệu vẫn chưa kịp dọn dẹp tuyết trên tấm biển.
“Quần áo của người đó đẹp quá!” Lũ trẻ không khỏi trầm trồ, tuy chỉ nhìn từ xa như vậy, nhưng độ sang trọng của bộ quần áo kia vẫn khiến bọn chúng chấn động.
Một đứa trẻ đột nhiên linh quang chợt lóe: “Các cậu nói xem, đó có phải hoàng tử Ngải Luân không?”
Bốn chữ “Hoàng tử Ngải Luân”, giống như một giọt nước lạnh rơi vào chảo dầu sôi, lập tức nổ tung thành những tiếng xèo xèo vang dội.
Đối với tất cả mọi người ở Tân Thôn này thì Hoàng tử Ngải Luân không phải là người xa lạ, bởi vì bọn họ không chết cóng trong trận bão tuyết trăm năm khó gặp này là nhờ lòng nhân từ của hoàng tử Ngải Luân.
Nhưng mọi người đều biết hoàng tử Ngải Luân, không có nghĩa là ai cũng đã từng gặp mặt hoàng tử Ngải Luân rồi.
Ngải Luân rất bận rộn, không chỉ có thần dân của thành phố này đang chờ ngài ấy cứu giúp.
Vậy nên ngài ấy không có thời gian để ở bên bọn họ.
Rất nhiều thành phố cần cứu trợ, thậm chí ngài ấy còn chưa kịp lộ diện một lần.
Một đứa trẻ lập tức phản bác: “Hoàng tử Ngải Luân rất bận rộn, hơn nữa ngài ấy cao quý như vậy, sao có thể đến nơi như chúng ta chứ?”
“Nhưng…. ngoài hoàng tử Ngải Luân ra, còn ai đối xử tốt với chúng ta như vậy chứ?”
Chúng chỉ là nhỏ tuổi, chứ không phải ngốc nghếch.
Trong cuộc đời hạn hẹp của chúng, trong khoảng thời gian ở Tân Thôn này, đây là khoảng thời gian chúng sống hạnh phúc nhất, bởi vậy chúng tôn thờ “hoàng tử Ngải Luân” gần như một vị Thần.
Bởi vì, trong nhận thức hạn hẹp của chúng, chỉ có Thần thánh mới nhân từ như vậy, ngay cả giáo sĩ trong giáo hội cũng sẽ không đối xử tốt với bọn chúng như vậy.
“Đúng vậy, nếu không phải hoàng tử Ngải Luân, thì ngài ấy là ai chứ?”
Bộ quần áo sang trọng như vậy, chắc chỉ có hoàng tử Ngải Luân mới mặc được thôi!
Lũ trẻ phấn khích, câu “Nghé con không sợ cọp” chính là để nói về đám nhóc này, tuy chúng cũng có ý thức giai cấp rất mạnh, nhưng lại rất hạn chế, hơn nữa đối phương còn là hoàng tử Ngải Luân mà chúng tôn kính, bị hạnh phúc làm cho đầu óc choáng váng, chúng căn bản không biết “Sợ” là gì.
“Hoàng tử Ngải Luân——”
“Hoàng tử Ngải Luân điện hạ ——”
“Hoàng tử Ngải Luân đại nhân——”
“Hoàng tử Ngải Luân đại nhân——”
Lũ trẻ vừa kêu gào vừa chạy về phía Ngải Luân, động tĩnh của chúng đã thu hút sự chú ý của người lớn.
“Cái gì?! Hoàng tử Ngải Luân đến rồi sao?! Ta cũng phải đi! Hoàng tử Ngải Luân đại nhân——”
Đám đông nghìn nghịt vừa la hét vừa lao tới, khiến Ngải Luân nhìn mà giật cả mình, hắn ta theo bản năng muốn bỏ chạy, nhưng lúc này hắn ta lại nghe thấy có tiếng khóc.
“Hoàng tử Ngải Luân đại nhân, hu hu hu——”
Đường xá trơn trượt do tuyết rơi rất nhiều, đường đi ở Tân Thôn tuy đã được dọn dẹp gần hết tuyết, nhưng tuyết bên ngoài vẫn chưa dọn, đứa trẻ chạy vội vàng không cẩn thận đã bị ngã.
Đứa bé còn chưa kịp đứng dậy đã nhìn thấy đám đông cuồn cuộn phía sau, liền bị dọa cho khóc thét.
Người chạy phía trước tuy đã nhìn thấy đứa trẻ bị ngã, nhưng người phía sau quá đông, gần như là người sau xô đẩy người trước.
Ngải Luân chỉ nhìn một cái mà trái tim đã suýt chút nữa nhảy ra ngoài.
Hắn ta vội vàng chạy ngược về lại phía sau, một tay túm lấy đứa trẻ bị ngã, lớn tiếng an ủi đám đông đang kích động.
“Mọi người bình tĩnh, ta là Ngải Luân, ta không đi đâu cả, ta vẫn ở đây, mọi người mau bình tĩnh lại!”
Vừa nghe thấy hắn ta thừa nhận mình là “hoàng tử Ngải Luân”, đám đông càng thêm kích động, nhưng đồng thời cũng ngoan ngoãn an tĩnh lại, không tiếp tục xông lên phía trước nữa.
Dù sao đối phương cũng là hoàng tử Ngải Luân! Bọn họ phải ngoan ngoãn nghe lời mới được!
Nói cũng kỳ lạ, rõ ràng hoàng tử Ngải Luân còn cao quý hơn cả những quý tộc lớn kia, nhưng bọn họ vẫn sợ hãi các quý tộc đó mà lại không hề sợ hãi hoàng tử Ngải Luân.
Không chỉ không sợ hãi, thậm chí còn muốn đứng gần ngài ấy hơn.
“Hoàng tử Ngải Luân….”
Rất nhiều người nghẹn ngào bật khóc.
Bọn họ cũng không biết tại sao mình lại khóc, thậm chí còn cảm thấy bản thân mình thật kỳ lạ, nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn ra như thế.
Ngải Luân nhìn bọn họ với tâm trạng phức tạp, bọn họ cũng rưng rưng nước mắt ngước nhìn Ngải Luân.
Đứa trẻ được Ngải Luân cứu giúp ngây ngốc nhìn Ngải Luân, kích động đến mức cả người đỏ bừng.
“Chụt——”
Đứa trẻ đột nhiên làm ra một hành động vô cùng lớn mật —— nó hôn chụt một cái lên má Ngải Luân.
Sau khi đứa trẻ hôn xong, khuôn mặt càng đỏ hơn, nhưng nó vẫn dũng cảm nói ra tiếng lòng của mình: “Hoàng tử Ngải Luân, sau này con muốn trở thành người có sức mạnh như ngài, để cứu giúp thêm thật nhiều thật nhiều người!”
Giọng nói của đứa trẻ non nớt biết bao, nhưng trong giọng nói non nớt ấy lại toát lên sự kiên định và dũng cảm tiến về phía trước.
Sau khi nó hét lên, càng nhiều tiếng nói vang lên: “Hoàng tử Ngải Luân, sau này con muốn trở thành người vĩ đại như ngài!”
Bọn trẻ còn nhỏ, không hiểu được sự khác biệt giữa người thường và Siêu Phàm Giả, không hiểu được khoảng cách giữa thường dân và quý tộc, không hiểu được thiên phú có thể quyết định giới hạn của một người.
Những thứ này, bọn trẻ đều không hiểu, nhưng chúng hiểu được ước mơ của mình.
Chúng lớn lên cùng với cái tên Ngải Luân, được sự che chở của Ngải Luân, chúng ngưỡng mộ Ngải Luân, chúng sùng bái Ngải Luân, Ngải Luân chính là tấm gương của chúng.
Ngải Luân đã khóc.
Hắn ta vẫn luôn cảm thấy, thân là một chiến sĩ thì không thể khóc, là một người đàn ông, cho dù máu có chảy cạn cũng không được rơi một giọt nước mắt nào.
Nhưng hắn ta lại một lần nữa rơi lệ.
Khóc thương cho những sinh mạng mà bản thân bất lực không thể cứu vớt, khóc vì sự tôn kính và sùng bái của những con người này.
Ngải Luân vốn không chắc chắn bản thân mình có đủ khả năng gánh vác trách nhiệm và sức nặng này hay không, nhưng vào khoảnh khắc này, hắn ta đã hạ quyết tâm —— hắn ta phải gánh vác tất cả, sải bước tiến về phía trước!
Không phải là cố gắng để làm được, mà là nhất định phải làm được!
Ngải Luân đặt đứa trẻ xuống, cúi đầu thật sâu trước mọi người, sau đó mặc kệ mọi người giữ lại, hắn ta xoay người, kiên định rời đi.
“Hoàng tử Ngải Luân —— Chúng ta sẽ luôn cầu nguyện cho ngài!”
“Hoàng tử Ngải Luân, hãy sống thật hạnh phúc nhé ——”
Lời chúc phúc của mọi người bị gió rét lẫn trong tuyết lớn thổi bay đi mất, nhưng Ngải Luân lại cảm thấy, sức mạnh nâng đỡ hắn ta càng thêm mạnh mẽ.
Ngải Luân rời đi, đám đông lưu luyến nhìn theo bóng lưng hắn ta cho đến khi biến mất.
Ngải Luân như được tiếp thêm động lực, còn một người khác cũng bị sức mạnh này làm cho chấn động.
Đó chính là A Cách Ni Ti.
Là một đứa trẻ rất nhạy cảm với cảm xúc, A Cách Ni Ti nhận thấy cảm xúc của Ngải Luân có gì đó không ổn, vậy nên đã lặng lẽ đi theo sau anh trai mình.
Sau đó, cô đã chứng kiến cảnh tượng vô cùng cảm động trước mắt.
A Cách Ni Ti còn nhỏ tuổi hơn cả Ngải Luân, mà sự ra đời của cô lại ngập tràn hương vị “kỳ tích”, bởi vậy từ bé cô đã được mọi người nuông chiều.
Ngây thơ, rực rỡ, vô lo vô nghĩ……
Sau khi đã có một người anh trai tài năng như vậy, cho dù là ai, cũng không yêu cầu gì nhiều ở cô.
A Cách Ni Ti cũng sống rất tùy ý.
Nhưng đồng thời cũng có một tiền đề —— anh trai Ngải Luân của cô rất ưu tú.
A Cách Ni Ti lớn lên trong hình bóng của người anh trai ưu tú Ngải Luân, ngưỡng mộ, sùng bái, khao khát…. Tình cảm của cô bé tuy không mãnh liệt như những đứa trẻ ở Tân Thôn, nhưng những cảm xúc này vẫn luôn được tích lũy theo thời gian.
Trên thực tế, A Cách Ni Ti là người đồng cảm với những người này nhất.
Bởi vì bọn họ cũng giống như cô, đều sùng bái cùng một người.
Chỉ là, điểm khác biệt giữa sùng bái của cô và những người này là ——A Cách Ni Ti có tiền, có địa vị, có tài nguyên, cũng có thứ quan trọng nhất trên thế giới này —— thiên phú.
Trách nhiệm của công chúa, không, của Nữ Vương là gì?
A Cách Ni Ti bắt đầu suy nghĩ về vấn đề này.
“A Cách Ni Ti? A Cách Ni Ti, con đi đâu vậy?”
A Cách Ni Ti như người mất hồn trở về vương cung, nhìn thấy đồ đạc chất đống trên mặt đất, tất cả đều là do mẫu hậu sai người thu dọn.
Tuy trước đó có chút không vui, nhưng cho dù là mẫu hậu hay phụ hoàng gì cũng đều rất yêu thương bọn họ.
Các quý tộc đều là người tinh tường, sẽ không dễ dàng suy nghĩ mọi việc theo chiều hướng đơn giản như vậy, nếu quốc vương có chút khuynh hướng ủng hộ Ngải Luân, nhất định bọn hắn sẽ hoài nghi quốc vương muốn có được thứ gì đó, thu hồi thứ gì đó, tước đoạt thứ gì đó từ tay quý tộc.
Chỉ có hai anh em bọn họ là cố chấp “Không hiểu chuyện” mới khiến bọn họ tự do hơn.
Quý tộc cũng không phải không biết thâm ý của quốc vương, nhưng thứ bọn hắn muốn chỉ là thái độ của quốc vương, còn Ngải Luân và A Cách Ni Ti, chắc chắn là không được coi trọng.
Ngải Luân và A Cách Ni Ti không phải là không tức giận, cảm giác bị coi thường này thật sự rất tệ! Nhưng hiện thực chính là —— thực lực quyết định tất cả.
Bọn họ yếu đuối, cho nên bị coi thường cũng là chuyện không có cách nào.
Nhưng phong thủy luân phiên, vị hoàng tử và công chúa trước đây bị cho là ngu ngốc bướng bỉnh, giờ đây lại lột xác thành đại biểu cho những người có trí tuệ và mưu tính sâu xa.
Nhưng dù là cái nào đi chăng nữa thì A Cách Ni Ti cũng không còn để tâm.
“A Cách Ni Ti, sao giờ cậu mới đến vậy?!”
Lúc A Cách Ni Ti đến, Vi Nhược Lạp đã ở đây chờ một lúc lâu rồi, tuy cũng không đến mức nhàm chán lắm.
Cô nàng nhét khoai lang nướng phô mai mình mới xếp hàng mua được vào tay A Cách Ni Ti: “Đừng xem thường chúng chỉ là khoai lang với phô mai thôi, nhưng mà ngon bá cháy bọ chét luôn đó!
Vừa nói, Vi Nhược Lạp vừa nuốt nước miếng cái ực, không thèm giữ hình tượng tiểu thư gì mà mô tả món khoai lang nướng phô mai ngon tuyệt đỉnh.
Khác với những loại quả rẻ tiền bán bên ngoài, khoai lang ở Lan Tư Duy Lợi rất ngọt, không chỉ ngọt mà hình dáng còn đều tăm tắp, chỉ cần nướng trên lửa, phần giữa sẽ lộ ra màu sắc tuyệt đẹp như mật ong chảy.
Khoai lang mềm dẻo vô cùng, ngọt ngào thanh mát đặc trưng, kết hợp với phương pháp nướng than củi truyền thống khiến cả củ khoai lang thấm đẫm hương thơm nồng nàn.
Đúng là món ngon đỉnh cao của mùa đông!
Còn món khoai lang nướng phô mai mà Vi Nhược Lạp mua thì càng khỏi phải bàn!
Khoai lang được nướng chín tới rồi rạch ra, phết phô mai lên trên, sau đó cho vào lò nướng lần nữa, khoai lang chín đều, phô mai bên trên cũng được nướng vàng ươm, tỏa ra mùi thơm béo ngậy rất hấp dẫn.
Múc một thìa tràn đầy phô mai và khoai lang hạnh phúc cho vào miệng, vị khoai lang dẻo quánh quyện với phô mai béo ngậy bùng nổ trong khoang miệng, tuyệt đến mức không biết phải dừng lại như thế nào.
Nhưng món ngon như vậy mỗi ngày mỗi người chỉ được mua giới hạn một phần!
Sản lượng khoai lang tuy cao, giá thành rẻ, chỉ cần 2 đồng là có thể mua được nửa cân ở siêu thị, nhưng hiện tại tình hình đã khác.
Khoai lang nướng 5 đồng 1 củ, khoai lang nướng phô mai 8 đồng một phần, giá cả không đổi nhưng bắt đầu giới hạn số lượng mua.
Đây là giống khoai mới do Lan Tư Duy Lợi nghiên cứu ra, khoai lang thu hoạch trước khi mùa đông đến rất hạn chế, khoai lang phân phối ra ngoài tuy là khoai lang thường “Lấy” được từ các thế lực khác, nhưng bản thân bọn họ cũng sắp không đủ ăn.
Khoai lang trong siêu thị là loại mới thu hoạch, khoai lang trồng trên diện tích mấy vạn mẫu, thu hoạch nhiều đến mức mấy kho hàng cũng không chứa hết, nhưng nguyên liệu làm khoai lang nướng vẫn khan hiếm.
Khoai lang sau khi thu hoạch cần một khoảng thời gian để chúng chuyển hóa tinh bột thành đường, lúc đó khoai mới ngon hơn.
Mà khoai lang nướng và khoai lang nướng phô mai là món ngon hot nhất mùa đông, lượng tiêu thụ vượt xa dự kiến.
Còn việc dùng khoai lang chưa chuyển hóa tinh bột làm nguyên liệu, những người bán hàng chuộng chất lượng sẽ không bao giờ làm ra hành động tự đập phá bảng hiệu của mình như vậy đâu.
Cho dù có dùng ma lực thúc chín loại khoai lang này ngọt hơn, dẻo hơn cũng không được!
Khoai lang chưa chuyển hóa tinh bột đã thơm như vậy rồi, sau khi chuyển hóa chẳng phải sẽ ngon ngất ngây luôn sao?!
Vậy nên bây giờ chỉ có thể giới hạn số lượng mua thôi.
Vi Nhược Lạp là fan cuồng của khoai lang nướng phô mai, một ngày cô nàng không ăn khoai lang nướng phô mai là không chịu nổi, nhưng vì A Cách Ni Ti mà phải nhịn một ngày….. cô nàng vẫn có thể làm được…
“ch** n**c miếng rồi kìa, lau đi.”
Vi Nhược Lạp: “!!!”
Vi Nhược Lạp vội vàng lau miệng, quả nhiên không sờ thấy gì ẩm ướt, phát hiện mình bị lừa, Vi Nhược Lạp giơ tay định giật lại phần khoai lang nướng phô mai.
“Được rồi được rồi, ta không giận nữa! Không trách cậu đâu.”
A Cách Ni Ti biết nguyên nhân cô bạn thân thay đổi thái độ, đồng ý nhường phần khoai lang nướng phô mai mình cực kỳ yêu thích cho cô, lý do cũng rất đơn giản lắm, chẳng qua là vì cảm thấy áy náy do không thể đến Vương đô giúp cô được.
Nhưng chuyện này nói ra cũng không thể trách Vi Nhược Lạp.
Vi Nhược Lạp tuy có thiên phú rất tốt, tương lai vô hạn, nhưng bây giờ cô nàng cũng chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ giống như cô, không thể cãi lời cha mẹ.
Vi Nhược Lạp rất muốn giúp A Cách Ni Ti, nhưng cha mẹ cô nàng không cho phép, cô nàng không thể đi được.
Giữ vững niềm tin “Thà đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ và gia tộc cũng phải đứng về phía bạn bè” là điều không cần thiết, cũng chẳng có ý nghĩa gì.
A Cách Ni Ti và Ngải Luân đâu phải bị trục xuất khỏi hoàng thất, cũng không phải tự hủy hoại bản thân, chờ chuyện qua đi, tất cả lại trở về vị trí ban đầu, giống như hiện tại.
Cha của Vi Nhược Lạp không cho cô nàng đi cũng là vì lý do này.
Không đi sẽ không phá hủy tình cảm bạn bè giữa Vi Nhược Lạp và A Cách Ni Ti, nhưng nếu cô nàng đi, gia tộc của cô nàng sẽ vì chuyện này mà bị coi là phản bội giai cấp quý tộc.
Đến lúc đó, bị đám quý tộc nhìn chằm chằm, nhân cơ hội cắn xé mất mấy miếng thịt thì cũng có chút không đáng.
Chẳng hạn như cha của Vi Nhược Lạp, hiện tại ông ta đang đắc ý lắm! Ông ta đã sớm đưa Vi Nhược Lạp đến Lan Tư Duy Lợi, có lợi thế cạnh tranh hơn các quý tộc khác rất nhiều.
Lợi thế cạnh tranh gì? Đương nhiên là “Học hỏi” phương pháp nuôi dưỡng 6 triệu Siêu Phàm Giả rồi!
2 triệu? Không không không, sao có thể thiển cận như vậy? Chỉ vỏn vẹn 2 triệu thì làm sao xứng với thân phận gia tộc bọn họ được?
Còn chuyện bị thường dân và nô lệ lật đổ thống trị —— đừng có nói bậy bạ lung tung!
“Đám người lớn tự cho mình là đúng kia!” Vi Nhược Lạp rất bực bội.
Mặc dù kiến thức chính trị của cô nàng cho biết phán đoán của cha mình là chính xác, nhưng đứng trên lập trường của bạn bè, cô nàng không thể đồng tình!
A Cách Ni Ti thì tâm lý rất tốt, cô đã trải qua nhiều chuyện bất lực hơn Vi Nhược Lạp, bởi vậy khả năng chấp nhận cũng cao hơn.
Ánh mắt Vi Nhược Lạp nhìn A Cách Ni Ti rất đau lòng, không biết khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì, mà tính cách của A Cách Ni Ti cũng thay đổi rất nhiều.
Cô nàng đảo mắt: “Ta không tin, trừ khi cậu chia cho ta một miếng.” Nói rồi định thò cổ sang cắn.
A Cách Ni Ti sợ hãi hét lên, đẩy đầu Vi Nhược Lạp ra, kéo dãn khoảng cách giữa cô nàng với phần khoai lang nướng phô mai.
Hai người nháo nhào một hồi, sau đó khoác tay nhau vui vẻ ra ngoài dạo phố.
Mới chỉ một thời gian không đến, A Cách Ni Ti ngạc nhiên phát hiện Lan Tư Duy Lợi đã thay đổi rất nhiều.
Lần thay đổi này rất lớn, trước tiên là người bán hàng rong hai bên đường nhiều hơn, phần lớn đều là rau củ quả.
Vi Nhược Lạp nói: “Cây trồng ngoài thành mọc khắp nơi, Lĩnh chủ đại nhân đã lên tiếng, tuy là hạt giống của nông trại, nhưng đây là kết quả nỗ lực của tất cả mọi người, vì vậy mỗi người khi vào thành sẽ thu 50% thu hoạch, số còn lại thuộc về cá nhân người đó.”
“Gần như tất cả mọi người đều đi tranh nhau thu hoạch, nhưng phần lớn đều là giúp đỡ tự nguyện, toàn bộ số nông sản thu hoạch được đều giao nộp.”
“Nhưng vùng ven vẫn còn một vùng đất rộng lớn bị ma lực ảnh hưởng, tuy sinh trưởng không được tốt lắm, nhưng đào tuyết đi vẫn có thể thu hoạch được rất nhiều.”
“Do ảnh hưởng của ma lực mà một số loại thảo dược mọc dại cũng sinh trưởng rất nhiều!”
Quả nhiên, Vân Đóa bào tử cấp 1, Đầu khỉ cấp 2, Thanh Thanh hoa cấp 5….. Ma thực dưới cấp 5 nhiều vô số kể.
Vi Nhược Lạp cảm thán: “Bây giờ giá cả ở Lan Tư Duy Lợi càng ngày càng kỳ diệu, cậu chưa đến chợ đầu mối xem đâu, giá cả ở đó còn khoa trương hơn.”
Theo thời gian, quy trình công nghiệp hóa, quy mô hóa, tiêu chuẩn hóa của các ngành nghề đều được mọi người biết đến và chấp nhận.
Thiếu vốn thì đến ngân hàng vay, thiếu kiến thức thì tìm học giả góp cổ phần kỹ thuật, thiếu nhân lực thì đến trường tuyển học sinh…
Dần dần, sản lượng công nghiệp của Lan Tư Duy Lợi trong lĩnh vực chế tạo cấp thấp đã trở nên vô cùng đáng kinh ngạc.
Tất nhiên, “Cấp thấp” ở đây không phải là “Cấp thấp” về chất lượng sản phẩm, mà là phần lớn nguyên liệu và sản phẩm dưới cấp 10.
Cấp cao hơn không phải là không có, mà là bị hạn chế bởi thời gian.
Thời gian sản xuất nguyên liệu thô dưới cấp 10 rất ngắn, có thành quả nhanh chóng, còn những thứ từ cấp 10 trở lên cần nhiều thời gian hơn.
Những dự án nghiên cứu nhanh đã được sản xuất hàng loạt và tung ra thị trường, nhưng những dự án khởi động muộn, nghiên cứu chậm vẫn cần phải kiên nhẫn chờ đợi.
A Cách Ni Ti hoa cả mắt, tuy cách đây không lâu đã từng bị Lan Tư Duy Lợi làm cho chấn động một lần, nhưng cô phát hiện, mỗi lần đến đây, lần nào cô cũng đều bị chấn động tột độ.
Nghĩ đến lúc Ôn Toa rời đi đã vênh váo tự đắc như thế nào, lúc trở về lại trái ngược hẳn, im lặng không nói gì, A Cách Ni Ti liền hiểu ra.
Tính cách Ôn Toa rất mạnh mẽ, cô ta gây sự vô lý ép Áo Cổ Tư Tháp đưa mình đến Lan Tư Duy Lợi, lúc trở về lại không lập tức khoe khoang những gì mình nhìn thấy ở Lan Tư Duy Lợi, rất có thể là đã bị mọi thứ ở Lan Tư Duy Lợi làm cho chấn động.
Cô ta tự xưng là tiểu thư công tước cao quý, lại bị một nơi hẻo lánh như Lan Tư Duy Lợi làm cho chấn động, nếu cô ta về nhà khoe khoang, chẳng phải là tự vả vào mặt mình sao?
Nếu đã như vậy, chi bằng không nói gì cả.
Vi Nhược Lạp nháy mắt với cô: “Chưa hết đâu!”
Vi Nhược Lạp kéo A Cách Ni Ti đến thư viện Lan Tư Duy Lợi, lắc lắc tấm thẻ thư viện màu vàng kim lóng lánh trong tay: “Chúng ta đi làm cho cậu một cái tạm thời trước, sau đó vào đó từ từ xem!”
Lượng người đến thư viện trong kỳ nghỉ đông lại lập kỷ lục mới, tầng 11-15 cũng được mở cửa.
Sách trên giá cũng nhiều hơn.
Không tính trùng lặp, tổng cộng có 1,5 triệu cuốn sách.
Sau khi thành thạo cách biên soạn sách mới, hiệu suất của các Vu Yêu rất cao.
Mặc dù số lượng mỗi cuốn sách được trưng bày là một cuốn, nhưng giá sách đã được yểm ma pháp theo nguyên lý “Máy bán hàng tự động”, khi có người lấy đi một cuốn, sẽ có hàng dự trữ xuất hiện trên giá sách.
Nhưng nếu chỉ còn lại một cuốn sách duy nhất, cuốn sách cuối cùng đó sẽ không thể mượn được, có thể thoải mái đọc trong thư viện, nhưng không được phép mượn về.
Đây là lần đầu tiên A Cách Ni Ti đến đây, cô choáng ngợp trước mọi thứ trước mắt.
Cho dù là công chúa của đế quốc Vu Na Lợi Á, trước biển kiến thức rộng lớn như vậy, cô cũng chỉ nhỏ bé như một hạt cát.
Vi Nhược Lạp lắc lắc tấm thẻ thư viện màu vàng của mình: “Chưa nói đến chuyện khác, tấm thẻ này thật sự không dễ lấy đâu! Nhưng A Cách Ni Ti yên tâm! Thẻ thư viện của mình chính là của cậu! Chúng ta cùng dùng chung.”
Một trăm tỷ đồng vàng, hoàng thất không phải là không có, nhưng dù có nghĩ thế nào cũng không thể mang ra để làm thủ tục chuyển hộ khẩu cho công chúa.
Đường đường là công chúa, là Nữ Vương tương lai, kết quả lại nhập hộ khẩu vào lãnh địa trực thuộc một vị Tử tước của đế quốc, chuyện này, chuyện này chẳng phải là muốn hoàng thất bị người ta cười chết sao?!
Sau khi nghe quy tắc làm thẻ thư viện, A Cách Ni Ti cũng có chút thất vọng, nhưng giống như Vi Nhược Lạp nói, hai người dùng chung, mượn 30 cuốn cũng đủ rồi!
“A Cách Ni Ti, ta đề cử những cuốn sách này trước, đừng thấy những cuốn sách này đều ghi ‘Lời giới thiệu’, ‘Cơ sở’, ‘Khái luận’ gì đó, nhưng ta đọc rồi, thật sự có cảm giác như được khai sáng!”
Vi Nhược Lạp nói rất nghiêm túc.
Ban đầu cô nàng nghe lời cha đến đây sao chép sách vì sự phát triển của lãnh địa, nhưng sao chép một hồi cô nàng lại say mê.
Từ nhỏ Vi Nhược Lạp đã được hưởng nền giáo dục quý tộc ưu tú, những thứ cơ bản, cô nàng luôn cho rằng mình sẽ không thua kém bất kỳ ai!
Nhưng cô nàng đã sai.
Kiến thức lý luận trong những cuốn sách này thật sự rất hay, tuy ghi là “Giáo trình quy định lớp 1 tiểu học”, nhưng đối với cô nàng cũng rất hữu ích!
Sau khi đọc xong những cuốn sách cơ bản này, những chỗ trước đây cô nàng luôn cảm thấy mơ hồ đều có giải thích hoàn mỹ, bỗng nhiên cảm thấy nền móng lung lay của mình vững chắc như mọc ra từ vỏ trái đất.
Ngay cả ma pháp cấp 50 đang học, dường như cũng trở nên đơn giản hơn.
Đương nhiên là A Cách Ni Ti rất tin tưởng Vi Nhược Lạp, hai mắt cô sáng rực cầm lấy một cuốn Dẫn luận về tinh thần lực —— Kiến thức cơ bản mà Thi Pháp Giả phải đọcbắt đầu xem.
Nhưng chưa kịp nhìn vào chữ cái đầu tiên, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào.
Lông mày A Cách Ni Ti và Vi Nhược Lạp đồng thời nhíu lại.
Có điều cũng thật kỳ lạ, thư viện là nơi sợ ồn ào nhất, khẩu hiệu cấm ồn ào có thể nhìn thấy ở khắp mọi nơi, thậm chí còn có cả ma pháp trận yên lặng.
Vậy những tiếng ồn ào này là chuyện gì đã xảy ra?
Hai người cùng nhau thò đầu ra ngoài cửa sổ gần nhất nhìn, sau đó nhìn thấy một bức tượng lớn bằng vàng ròng được di chuyển đến.
Không, nói là tượng lớn thì không chính xác lắm, bởi vì trên đó tuy là một thiên sứ 12 cánh tỏa ánh sáng vàng rực rỡ, nhưng phần dưới lại là hình chữ nhật dài ngoằng.
Nhân viên công tác bên dưới đang giới thiệu: “Đây là [Bia công đức], dùng để ghi lại những người tốt bụng đã quyên góp sách.”
Bia công đức này không hề nhẹ, nó cao sáu mét, được làm bằng vàng nguyên chất, từng đường nét của thiên sứ đều toát lên vẻ đẹp tinh xảo như thật, thánh quang được thay thế bằng ánh sáng vàng của vàng thật, đẹp đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt.
Chưa nói đến tay nghề, chỉ riêng số nguyên liệu này thôi cũng phải nung chảy ít nhất 1 tỷ đồng vàng, đặc biệt là phần đế hình dạng cuốn sách dùng để cố định trọng tâm bên dưới.
Tuy vàng là vật liệu ma pháp rất tốt, nhưng nó quá mềm, bức tượng này hẳn là đã được tôi luyện sơ bộ rồi quán chú ma lực, nghĩ như vậy, giá trị của nó lại càng cao hơn.
Lượng người đến trong kỳ nghỉ đông đã đạt đến đỉnh điểm, nhưng việc chế tạo bia công đức đã bắt đầu từ lâu, vốn định là nhân dịp mở cửa tầng 11-15, thư viện sẽ mở thêm một bia công đức vinh danh những người đã quyên góp sách.
Kiểu dáng cũng được quyết định từ sớm, là hình ảnh thiên sứ thánh khiết và rực rỡ.
Đã là công đức thì tạo hình cũng phải phù hợp với cái tên, chỉ là bọn họ nhập gia tùy tục, vậy nên đã sử dụng hình ảnh thiên sứ “Sáng ngời, thánh khiết, nhân ái, công bằng, chính nghĩa” mà thôi.
A Cách Ni Ti và Vi Nhược Lạp đồng thời trầm mặc.
Ý là, lúc thiết kế tạo hình này, ngài Lĩnh chủ có từng nghĩ đến việc ngài ấy vừa mới xé xác một Thiên Sứ 12 cánh thật sự cách đây không lâu không?
Bên kia vừa mới xé xong, bên này đã sử dụng hình ảnh của người ta, chuyện này, chuyện này có phải hơi ác ma quá rồi không?
Không, ác ma nhìn thấy cũng phải cung kính gọi Phỉ Lạc Ti một tiếng “Ác ma đại nhân”.
Ngay lúc A Cách Ni Ti và Vi Nhược Lạp còn đang kinh ngạc trước độ ác ma của Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti, thì nhân viên công tác bên dưới đã giới thiệu xong.
Đại lục Thản Tháp Lợi rất xa lạ với khái niệm “Bia công đức”, nhưng nó cũng giống như bảng xếp hạng mùa giải của Thiếu Niên Ma Pháp——, có thể sử dụng thẻ thư viện để xem.
Không chỉ khắc tên và số lượng người quyên góp bằng vàng ròng lấp lánh ở cổng chính thư viện, mà ngay cả trên thẻ thư viện mang theo bên người cũng có thể xem được.
Bảng xếp hạng số lượng quyên góp, bảng xếp hạng cấp bậc quyên góp, bảng xếp hạng độ yêu thích của sách được quyên góp….. Top 10 đều có trong thẻ thư viện, nhất định sẽ nhìn thấy lúc mượn sách, còn người từ hạng 11 trở đi, phải tự tay nhấp vào “Xem thêm” mới thấy được.
A Cách Ni Ti nhìn thẻ thư viện của mình, lại nhìn thẻ thư viện của Vi Nhược Lạp, tuy một cái là tạm thời, một cái là vĩnh viễn, nhưng ngoài đường viền màu vàng và bạc trên bìa khác nhau, trang mượn sách của A Cách Ni Ti là màu trắng xám ra, những thứ khác đều giống nhau.
Bao gồm cả những bảng xếp hạng này.
Hiện tại, những bảng xếp hạng này đều trống trơn, chỉ có “Bảng xếp hạng đóng góp” ở trang cuối cùng là kín mít.
Tác giả sách, chủ sở hữu trước đây của sách, tên của nhân viên biên soạn lại…… Tất cả đều được ghi rất rõ ràng.
Tuy nhiên, từ đây mọi người cũng phát hiện ra một quy luật….. Sách trong thư viện, ngoài những giáo trình và kỹ năng giảng dạy do chính Phỉ Lạc Ti viết ra, thì những cuốn còn lại….. Đều là do Phỉ Lạc Ti cướp được rồi giao cho các Vu Yêu biên soạn lại.
Ừm….. Quả nhiên, mức độ đáng sợ của Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti mỗi ngày đều được refresh lại nhận thức của mọi người!
“Làm cái bảng xếp hạng này để làm gì? Chẳng lẽ…..”
Một suy nghĩ đáng sợ và khó tin hiện lên trong đầu.
A Cách Ni Ti và Vi Nhược Lạp nhìn nhau, đều nhìn thấy sự khó tin trong mắt đối phương.
Kiến thức là tài sản quý giá nhất, không có gì sánh bằng.
Đây là nhận thức chung của thế giới này.
Chẳng hạn như công thức của một lọ thuốc sinh mệnh, chỉ cần nắm giữ nó là có thể kiếm được vô số của cải.
Thậm chí có thể dựa vào công thức này để chứng kiến sự trỗi dậy và hùng mạnh của một gia tộc.
Bởi vậy, kiến thức là tài sản quan trọng và quý giá nhất, không có gì sánh bằng.
Mọi người như phát điên chi ra một trăm tỷ để “Đầu tư”, hoàn toàn là vì kiến thức.
Dù sao thì hãy nhìn vào hợp đồng ý định đầu tư mà bộ phận chiêu thương đầu tư đưa cho họ xem!
Tủ giữ tươi cơ bản có giá 1 đồng vàng, máy làm đá có giá 2 đồng vàng, máy sưởi có giá 1 đồng vàng…..
Thật là điên rồ!
Người lập bảng ý định đầu tư này có não không vậy!
Nhưng rất tiếc, nhân viên của bộ phận chiêu thương đầu tư là công chức, là người của Phỉ Lạc Ti.
Nhà đầu tư không có quyền “Lựa chọn”, mỗi ngày đều có một cuộc họp chiêu thương đầu tư, có hàng trăm gian hàng, đều là một đám người trẻ tuổi cầm theo bản chào giá đến “Bán tương lai”.
Nếu đổi lại là tình huống khác, các quý tộc sẽ chẳng thèm liếc mắt nhìn một cái, lãng phí thời gian.
Nhưng để có được tư cách mua nhà ở Lan Tư Duy Lợi, bọn họ buộc phải chi ra một trăm tỷ đồng vàng.
Các quý tộc không cho rằng những thứ trẻ con này có thể kiếm được tiền, nhưng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Ví dụ như cha của Vi Nhược Lạp, ông ta sa sầm mặt mũi ký hơn bốn trăm bản hợp đồng nắm giữ cổ phần chia cổ tức tại hội nghị chiêu thương đầu tư mới tiêu hết một trăm tỷ đồng vàng.
Ký xong, ông ta liền ném thùng giấy chứng nhận cổ phần chia cổ tức cho Vi Nhược Lạp.
Những nhà đầu tư như bọn hắn chỉ tham gia chia cổ tức, không có quyền kinh doanh.
Vì vậy, rất ít người cho rằng đây là một hợp tác thực sự có thể kiếm tiền cho mình.
Nhưng một trăm tỷ coi như mua “vé vào cửa” cũng là quá hời!
Các quý tộc đổ xô đến thư viện thành phố Lan Tư Duy Lợi, nhưng bọn hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc quyên góp sách.
Tuy nội dung của sách có thể sao chép, nhưng kiến thức bên trong là vô giá!
Phần “Vô giá” của nó ở một mức độ nhất định là do tính “duy nhất” của nó.
Giống như lọ thuốc sinh mệnh cấp 30 hiện đang thịnh hành ở Lan Tư Duy Lợi, giá thành của nó chỉ có 3 đồng bạc, nhưng hiệu quả lại rất tốt, có thể tăng 3500 máu trong một lần, ngay cả một Thi Pháp Giả bình thường cũng không có 3500 máu!
Đây chẳng khác nào như thêm một mạng!
Nhưng trong hiệu thuốc ở Lan Tư Duy Lợi bán với giá bao nhiêu? Chỉ bán 90 đồng bạc! Mua một lần trên 10.000 lọ, thậm chí còn được giảm giá 9,5%! Nếu có thẻ thành viên, đến mua vào ngày thứ tư, thậm chí có thể được giảm giá 8,8% trên cơ sở 9,5%!
Đúng là muốn chọc cho các quý tộc tức đến hộc máu.
Nếu để cho bọn hắn bán, một lọ thuốc tương đương với mạng sống thứ hai như vậy, dù sao cũng phải bán với giá 900 đồng vàng chứ!
Đây chính là lọ thuốc bảo vệ tính mạng siêu cấp mà ngay cả Thi Pháp Giả cấp 50 cũng có thể sử dụng đó!
Hoàn toàn có thể dùng thủ đoạn marketing khan hiếm, bán đấu giá với giá cao!
1 lọ gần như lãi ròng 900 đồng vàng! 10.000 lọ là 9 triệu đồng vàng!
Mắt các quý tộc ai cũng đỏ ngầu.
Nhưng bọn hắn cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi.
Bởi vì công thức của lọ thuốc sinh mệnh cấp 30 là bài thi bắt buộc trong kỳ thi cuối kỳ môn Ma Dược học năm hai.
Số lượng học sinh năm hai là bao nhiêu? Ba vạn người.
Mức độ lan truyền của ba vạn người, cho dù có lấy được công thức này cũng vô dụng, bởi vì trong ba vạn người đó có 90% học sinh đạt điểm từ 80 trở lên.
Muốn độc quyền thảo dược cũng không được, bởi vì việc trồng trọt thảo dược ở Lan Tư Duy Lợi đã trở thành một dây chuyền sản xuất.
Trước khi môn Ma Dược học bắt đầu dạy về ma dược, giáo viên môn Thảo Dược học đã dạy cho học sinh cách trồng thảo dược.
Khoảng một tuần sau khi môn Thảo Dược kết thúc, trang trại trồng thảo dược liên quan cũng được xây dựng xong, trong khoảng thời gian từ lúc gieo trồng đến lúc học Ma Dược, mẻ thảo dược đầu tiên gần như đã lớn.
Tiếp theo là thuốc được tung ra thị trường với số lượng lớn.
Giá cả rẻ đến mức không thể tin được, số lượng lại khổng lồ.
Vào lúc này, nhân cơ hội bồi dưỡng một nhóm công nhân chuyên làm loại ma dược này, quy trình hóa, phân công nhiệm vụ theo từng bước.
Chờ đến khi học sinh bắt đầu học loại Ma Dược mới, chuỗi sản xuất cũng đã được xây dựng xong.
Dây chuyền sản xuất hàng loạt chính thức hoàn thiện!
Sau một loạt thao tác như vậy, đừng nói là nuôi sống 3 triệu người, 30 triệu người cũng dư dả.
Các quý tộc muốn có lợi nhuận cao nhất, từ thảo dược đến công thức đến Dược Sư, rồi đến khâu bán hàng, tất cả đều độc quyền, tự mình kiếm lời toàn bộ.
Nhưng những người khác thì sao? Bọn hắn không quan tâm, thế giới của những kẻ mạnh được yếu thua, người khác chết đói cũng là đáng đời.
Nếu có trách thì chỉ có thể trách bọn họ quá yếu đuối.
Nhưng sự độc quyền này chắc chắn sẽ không kéo dài.
Mỗi người độc quyền những thứ khác nhau, điều này có nghĩa là kiếm được lợi nhuận cao như nhau, sau đó phải chi trả hàng chục loại phí cao ngất ngưởng khác để mua hàng.
Cuối cùng, người chịu thiệt vẫn chỉ là bản thân bọn hắn.
Nhưng sản xuất quy mô lớn của Lan Tư Duy Lợi không phải như vậy.
Học sinh là chủ lực, đồng thời cũng là chất xúc tác quan trọng kết nối mọi mắt xích.
Học sinh nắm vững cách trồng thảo dược mới có thể dạy cho nhiều công nhân hơn trồng trọt, như vậy chất lượng nguyên liệu mới tốt, số lượng mới nhiều.
Tương tự như vậy, học sinh thành thạo kỹ thuật điều chế Ma Dược, lúc mở cửa thị trường, bồi dưỡng thêm nhiều công nhân lành nghề, đồng thời tổng kết quy luật phổ biến, phân công hợp tác, nâng cao hiệu quả.
Ma Dược chất lượng tốt, giá cả phải chăng xuất hiện trên thị trường, giá bán 90 đồng bạc một lọ còn được giảm giá, vậy nên ai cũng có thể mua được, như vậy cho dù có đi đến dãy núi Nhật Bất Lạc, vùng biển Hỗn Loạn, Bình Nguyên Vô Tận để rèn luyện bản thân, cũng có thêm tự tin hơn.
Có thể nâng cao bản thân trong môi trường nguy hiểm, tỷ lệ bị thương nặng và tử vong cũng sẽ không cao, còn gì tuyệt vời hơn!
Còn về lợi nhuận……
Một lọ thuốc sinh mệnh cấp 30 sau khi trừ hết chi phí vẫn còn lãi trên 50 đồng bạc, như vậy vẫn chưa đủ nhiều sao?
Sản lượng thuốc sinh mệnh của nhà máy dược phẩm Quang Huy mỗi tháng sản xuất trung bình được 500 triệu lọ! Trong Lễ hội Thu Hoạch và sự kiện Thú triều, thậm chí còn đạt tới con số 3,2 tỷ lọ, thật đáng kinh ngạc!
Dù sao thì hạn sử dụng của loại thuốc này là 100 năm, mua về để đó, biết đâu sẽ có lúc dùng đến, lỡ như không có lại không ổn.
Mua nhiều quá thì để đến lúc hết hạn, cũng chỉ lãng phí 90 đồng bạc, à không, 75 đồng bạc thôi!
Nhưng từ công nhân trồng trọt, chủ trang trại, học sinh, giáo viên, công nhân nhà máy dược phẩm, công nhân nhà máy chai lọ, đến khách hàng, tất cả mọi người đều được hưởng lợi!
Chưa nói đến chuyện khác, bỏ ra 7600 đồng vàng nhập 10.000 lọ, sau đó đến thành phố khác, bán “giá cao” 5 đồng vàng một lọ, cũng có thể kiếm được bộn tiền!
Người tiêu dùng mua được hàng an toàn, thương nhân kiếm được tiền, mọi người đều vui vẻ!
Nhưng nếu là thị trường 900 đồng vàng một lọ thì sao? Đừng nói là sản lượng 500 triệu lọ, một tháng 50.000 lọ, thị trường cũng không tiêu thụ hết.
Dù sao thì số lượng Siêu Phàm Giả cũng có hạn, Siêu Phàm Giả có 900 đồng vàng để mua thuốc càng có hạn hơn.
Những Siêu Phàm Giả ở tầng lớp thấp nhất, vì 30 đồng vàng mà nhận nhiệm vụ có tỷ lệ tử vong lên đến 60%, đó mới là chuyện thường tình.
Bản tính toán này là thứ mà các quý tộc sẽ không bao giờ tính đến.
Không phải do bọn họ tính toán kém, cũng không phải đầu óc ngu ngốc, mà là không muốn từ bỏ quyền lực và địa vị.
Lọ thuốc cứu mạng 900 đồng vàng một lọ, hơn nữa còn bị hạn chế, muốn mua được phải tốn rất nhiều công sức, trong quá trình này, cảm giác thỏa mãn của kẻ độc quyền khiến người ta nghiện.
Còn hiện tại, Phỉ Lạc Ti lại muốn đám quý tộc ngày ngày chỉ nghĩ đến chuyện độc quyền độc quyền và độc quyền này vô tư hiến tặng kiến thức quý giá sao?
Thật là nằm mơ giữa ban ngày!
“Tuy những bảng xếp hạng này thật sự rất kích động lòng người, nhưng thật sự sẽ có người quyên góp sách sao?”
Đừng nói là A Cách Ni Ti và Vi Nhược Lạp nghi ngờ, ngay cả Ngải Luân cũng rất lo lắng.
“Ừm… hay là ta kiếm cớ về nhà nhỉ?” Ngải Luân cảm thấy, bản thân đã nhận được rất nhiều lợi ích từ Lan Tư Duy Lợi, cũng đến lượt mình báo đáp lại một hai phần.
Bây giờ chính là cơ hội tốt.
Nhưng vừa đến đã về nhà, mục đích có vẻ hơi rõ ràng quá.
Tuy rất muốn giúp đỡ, nhưng chuyện liên quan đến việc cất giấu sách của hoàng thất… Mức độ nghiêm trọng của sự việc không phải là vấn đề có thể so sánh với chuyện bình thường.
Nhất định phải nghĩ ra cách khác tốt hơn – Hả? Cái gì thế?!
Ngay lúc Ngải Luân đang đau đầu, [Bia công đức] ở giữa đại sảnh lập tức xuất hiện vô số dòng chữ nhỏ.
Trên thẻ thư viện tạm thời của hắn ta, bảng xếp hạng cũng được cập nhật theo thời gian thực.
“Bà nó, sao hắn ta viết nhiều thế! Ta cũng không thể thua kém được! Ta còn ba quyển sổ ghi chép nữa!”
“Ta,Nghiên cứu định hướng biến dị của Cỏ Kim Tinh Ba Đầucủa ta có được không? Đây là chữ ký của giáo viên hướng dẫn của ta, ông ấy có thể xác nhận tính xác thực!”
“Còn của ta nữa, Báo cáo nghiên cứu về ảnh hưởng của nồng độ Phong nguyên tố đối với Phong Tức Thảocủa ta cũng muốn quyên góp!”
“Ta, tiểu thuyết của ta có được không? Đây, đây là tuyển tập truyện ngắn ta đã gửi cho Báo chiều Lan Tư Duy Lợi.”
“Sổ ghi chép của ta hơi lộn xộn, nhưng ta đã viết lại một bản tiêu chuẩn, có thể tính là hai cuốn không?”
……..
Trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi có một tiết học báo cáo nghiên cứu riêng, tuy không được tính vào môn học chính khóa bắt buộc, nhưng bởi vì từ ban đầu, học sinh đã được bồi dưỡng trong bầu không khí chia sẻ thảo luận sôi nổi, vì vậy mọi người rất nhiệt tình học môn này.
Trong thư viện trường học còn có vô số bài đăng kinh nghiệm bổ sung tinh tế, được đánh giá rất cao.
Từ đầu Phỉ Lạc Ti đã không trông cậy gì vào đám quý tộc thối nát kia.
Trẻ con, mới là hy vọng của thế giới này.
Nhìn những học sinh ôm một chồng sách đến với ánh mắt rực lửa, nhân viên công tác thư viện cũng không khỏi cảm thấy tự hào.
Nhìn xem, đây chính là những đứa trẻ của Lan Tư Duy Lợi bọn họ đó!
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
