Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 113
Cả học sinh năm nhất và năm hai đều vô cùng hào hứng và nhiệt tình.
Không cần phải nói đến năm hai, mỗi người đều có hàng chục cuốn sổ ghi chép, tính hiếu học của bọn họ đã ăn sâu vào tận xương tủy, trở thành một thói quen.
Học sinh năm nhất cũng không kém cạnh, được các anh chị khóa trên dẫn dắt, bọn nó cũng vô cùng nghiêm túc và chăm chỉ, không thua kém bất kỳ ai.
Mặc dù ghi chú trên lớp có thể na ná nhau, nhưng ngoài ra, bọn nó còn có rất nhiều nghiên cứu tâm đắc riêng.
Đừng coi thường cấp bậc của bọn nó thấp, những điều này nhìn thì có vẻ không đáng giá, nhưng đều là thành quả nghiên cứu nghiêm túc của bọn nó cả.
Ai dám nói kiến thức cơ bản không tốt? Ở một số khía cạnh nhất định, ngược lại, kiến thức cơ bản mới càng quan trọng hơn.
Hơn nữa, dù là nội dung cơ bản như vậy, nhưng hàng trăm nghìn học sinh vẫn có thể tìm ra vô số hướng nghiên cứu khác nhau.
Những điều này, chưa nói đến ảnh hưởng đối với người khác, nhưng đối với những người nông dân, chủ trang trại chăn nuôi và những người muốn trở thành chủ trang trại thì vô cùng quý giá!
Những quý tộc này muốn nuôi sống hàng triệu, thậm chí là nhiều Siêu Phàm Giả hơn, thì việc sản xuất tài nguyên với quy mô lớn là điều bắt buộc.
Phỉ Lạc Ti không ngại bọn hắn đến học tập ở Lan Tư Duy Lợi, mô hình này không phải là kiểu người khác học được thì Lan Tư Duy Lợi sẽ không kiếm được tiền nữa.
Ngược lại, trong điều kiện thuận lợi như vậy, Lan Tư Duy Lợi sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.
Xét cho cùng thì, trong điều kiện lợi nhuận theo số lượng, thị trường càng lớn, kinh doanh càng tốt.
Hơn nữa, sức sống của thị trường cần có sự cạnh tranh, một doanh nghiệp độc quyền trong thời gian dài sẽ chỉ khiến doanh nghiệp đó mất đi động lực và trở nên trì trệ.
Nhưng “Miễn phí” thì không thể miễn phí được.
Khoản đầu tư 10 tỷ không phải là dành cho y, bọn hắn tự ý cho rằng đó là phí vào cửa, nhưng trên thực tế, khi thị trường đã trưởng thành, lợi nhuận mà nó mang lại cho hắn sẽ rất lớn.
Lúc này, vì coi thường và nóng vội, bọn hắn đã không quá chú ý đến việc chia lợi nhuận và quyền điều hành công ty, nhưng khi những “nhà đầu tư thiên thần” đầu tiên kiếm được tiền, tiếp theo sẽ điên cuồng đến mức nào cũng có thể dự đoán được.
Tuy nhiên, không phải dự án nào cũng có thể kiếm được tiền, tất cả vẫn phải dựa vào tầm nhìn!
“Tất cả số bút ký này đều được tặng!”
Làn sóng “So bì” vẫn tiếp tục, hàng trăm nghìn học sinh, mỗi người một cuốn đã là rất nhiều rồi, chưa nói đến việc có những học sinh xuất sắc đã mang đến hàng chục cuốn!
Chẳng mấy chốc, các kệ sách từ tầng 16 đến tầng 20 dần được lấp đầy.
Các nhân viên bắt đầu phát điểm tích lũy cho họ.
Bất kể là thẻ thư viện màu vàng hay màu bạc, mỗi người đều có 100 điểm tích lũy cơ bản.
Trước đây, có rất nhiều quy định trừ điểm, không ít người cảm thấy điểm tích lũy rất quý giá, bởi vì hết điểm sẽ bị đưa vào danh sách đen, tuy không vi phạm quy định thì không sợ bị trừ điểm, nhưng lỡ đâu không chú ý bị trừ điểm thì sao?
Không có chế độ cộng điểm, vẫn luôn khiến cho người ta có chút bất an.
Bây giờ – chế độ cộng điểm đã xuất hiện!
Tặng một cuốn sách, cộng 1 điểm tích lũy cơ bản, và trong 100 năm tiếp theo, với tư cách là tác giả gốc, mỗi lần nội dung sách được trích dẫn, sẽ nhận được 0,1 điểm; là người tặng sách không phải là tác giả gốc, theo tên của người tặng sách đầu tiên được ghi lại, mỗi lần được trích dẫn, sẽ nhận được 0,05 điểm.
Số lần mỗi bài viết được trích dẫn cũng sẽ được đánh dấu, thậm chí khi tìm kiếm, còn có tùy chọn “Sắp xếp theo số lần trích dẫn”.
Điều này không chỉ biến thư viện thành thư viện mà còn tạo ra uy tín về kiến thức.
Phỉ Lạc Ti rất tham vọng, nhưng trọng tâm hiện tại không phải là ở đây, mà là ở quy tắc nhận diện “Tác giả gốc”.
Nếu tác giả gốc xuất hiện để nhận diện thì tất cả điểm tích lũy của người tặng sách sẽ thuộc về tác giả gốc.
Xét đến tính đặc thù của loại sách này, cũng như khả năng tác giả gốc “Hồi sinh” dưới dạng Linh hồn, phương thức lấy sách có phải là ăn cắp hay không rất khó đánh giá, do đó người tặng sách ban đầu sẽ không bị xử phạt, nếu có tranh chấp, có thể khởi kiện ra tòa án, quyền xử lý tranh chấp không thuộc về thư viện.
Ngoài ra, khu vực diễn đàn của thư viện chính thức được mở, tất cả những người sở hữu thẻ thư viện đều có thể vào, sử dụng miễn phí, nhưng phải “Trả phí kiến thức”.
Nội dung trả phí đương nhiên là bài viết chất lượng và bài viết được đánh dấu.
A Cách Ni Ti vừa vào diễn đàn đã bị một loạt tiêu đề bài viết màu đỏ ở phía trước làm cho hoa mắt, đặc biệt là tên tác giả.
Diễn đàn có một số mục chính: Tán gẫu, Hồ Xanh, Trao đổi và thiên mã hành không.
Tán gẫu là khu vực trò chuyện, những mục khác không phù hợp đều có thể đăng bài ở đây; Hồ Xanh là khu vực để mọi người thả mình vào việc sáng tác câu chuyện, có thể là ngôi thứ nhất, ngôi thứ hai hoặc ngôi thứ ba, nói chung là có thể đăng tải các bài viết tự do ở mục này, miễn là câu chuyện của ngươi đủ màu sắc và thú vị. Ngoài ra còn có thể chơi đoán Anko và trò chơi Hải Quy Canh.
*Chú thích:
+ Trò chơi Anko là một trò chơi xuất phát từ một diễn đàn văn học online của Trung Quốc. Cách chơi cơ bản là, người chơi sẽ đưa ra một tình huống hoặc một câu hỏi bất kỳ, có thể là một sự kiện lịch sử, một tình huống tưởng tượng, hoặc thậm chí là một câu hỏi ngớ ngẩn. Những người chơi khác sẽ dựa vào tình huống đó để sáng tạo ra những câu chuyện hài hước, bất ngờ hoặc thậm chí là những câu chuyện có tính chất châm biếm. Điểm đặc biệt của Anko là sự kết hợp giữa yếu tố ngẫu nhiên và sự sáng tạo của người chơi. Nhằm tạo ra không khí vui vẻ, giải trí, rèn luyện khả năng sáng tạo và tư duy phản biện.
+ Hải Quy Canh là một trò chơi đố vui truyền miệng. Cách chơi cơ bản là, một người sẽ đưa ra một câu đố mở đầu, thường là một câu hỏi gây tò mò hoặc một tình huống bất thường. Ví dụ: “Tại sao người này lại có một con rùa trong tủ lạnh?”, những người chơi khác sẽ lần lượt đặt câu hỏi để tìm ra câu trả lời cho câu đố ban đầu. Mỗi câu hỏi phải dựa trên câu trả lời của câu hỏi trước đó và dần dần hé lộ câu chuyện hoàn chỉnh. Mục đích của trò chơi này là rèn luyện khả năng tư duy logic và khả năng đặc câu hỏi, từ đó tìm ra những câu trả lời bất ngờ và hài hước.
Mục Trao đổi thì nghiêm túc hơn, có thể đăng bài để yêu cầu trợ giúp, cũng có thể chia sẻ kinh nghiệm, nhưng tất cả đều phải trả phí, đơn vị tiền tệ đương nhiên là điểm tích lũy.
Vì liên quan đến việc trả phí và chia sẻ kiến thức, nên mục này được quản lý rất nghiêm ngặt, chỉ riêng quản trị viên đã có 20 người, và chắc chắn sẽ tuyển thêm nhiều quản trị viên hơn nữa khi số lượng người dùng tăng lên.
Xét cho cùng, nếu có người cố tình đăng tải những nội dung mang thông tin sai lệch khiến người khác tu luyện gặp sự cố thì thật là tai hại. Ngay cả khi chỉ đăng tải những nội dung ẩn chứa lời nguyền, thì tác hại gây ra cũng rất lớn!
Vì vậy, tất cả các nội dung đều phải được quản trị viên kiểm duyệt trước, sau khi được kiểm duyệt mới có thể được đăng tải để hiển thị.
Xét đến tính chất đặc thù của công việc, Phỉ Lạc Ti đã để Vu Yêu đảm nhận công việc này, việc viết sách có thể tạm gác lại.
Ban đầu, Vu Yêu rất miễn cưỡng, nhưng khi nghe nói là để bọn họ kiểm tra tính chính xác của kiến thức, bọn họ lập tức vui vẻ nhận công việc này.
Xét về độ thuần khiết trong việc theo đuổi kiến thức, hầu hết các chủng tộc khác đều không thể so sánh được với Vu Yêu.
Xét cho cùng thì, ngay từ đầu khi chuyển đổi từ các chủng tộc khác thành Vu Yêu, điều kiện tiên quyết là phải có chấp niệm mạnh mẽ với Hắc Ma Pháp.
Thậm chí nội dung của mục Thiên Mã Hành Không còn nguy hiểm hơn, bởi vì đó là những tưởng tượng và ý tưởng “Tôi nghĩ” vô trách nhiệm, vì vậy nó chỉ mở cho một số người dùng đã được phê duyệt.
Diễn đàn sử dụng tên thật, có thể đổi biệt danh, nhưng khi đăng bài chia sẻ kiến thức ở mục Trao đổi và trả lời bài đăng thì chỉ hiển thị thông tin tên thật.
Cái tên có sức mạnh của nó, nhưng Phỉ Lạc Ti đã thêm ma pháp lãng quên vào toàn bộ diễn đàn, khi xem diễn đàn có thể nhìn thấy tên của đối phương, nhưng một khi rời mắt, sẽ quên ngay lập tức.
Đồng thời y cũng sử dụng ma pháp này để bao phủ tất cả các lời nguyền có liên quan đến tên.
Và tên thật và biệt danh được tách biệt, ảnh đại diện cũng có hai lựa chọn. Có thể chọn thống nhất hoặc tách biệt.
Mục Thiên Mã Hành Không hoàn toàn sử dụng tên thật, xét cho cùng, ở đây có thể đưa ra đủ loại phỏng đoán chưa chắc chắn, thử nghiệm và hoàn thiện hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân, nếu có kẻ xấu cố tình tung hỏa mù, thì lúc đó cũng có thể bị “xử lý” kịp thời.
Diễn đàn này rất giống với diễn đàn thư viện của trường, trên thực tế, nó được hoàn thiện dựa trên phiên bản thử nghiệm của diễn đàn trường học.
Mọi người không còn xa lạ gì với diễn đàn, xét cho cùng thì Thiếu Niên Ma Pháp —— cũng có diễn đàn trò chơi riêng, rất nhiều người dù không chơi game cũng thích lướt diễn đàn, một khi đã lướt là mất cả ngày, thật sự rất thú vị!
Diễn đàn thư viện không có nhiều chức năng rườm rà như vậy, nhưng nội dung “Trả phí kiến thức” này vừa ra mắt đã khiến không ít người phải toát mồ hôi hột.
Đặc biệt là Phỉ Lạc Ti đã lôi kéo rất nhiều người đến viết kinh nghiệm trả phí kiến thức để xây dựng diễn đàn.
Chưa kể, hiệu trưởng và giáo viên trong trường đã viết rất nhiều bài đăng để ủng hộ việc này.
Những giáo viên này không phải là kiểu người chỉ biết vùi đầu vào sách vở, bọn họ không chỉ phải giảng dạy mà còn gánh vác trọng trách nghiên cứu khoa học quan trọng!
Vì vậy, bọn họ không chỉ có cấp bậc cao hơn, kinh nghiệm phong phú hơn, mà cách sử dụng ngôn ngữ cũng uyên thâm hơn so với học sinh.
Cho dù có hiểu hay không, ít nhất là khi đọc những dòng chữ của giáo viên viết, phản ứng đầu tiên bật ra trong đầu là ——
“Ồ ~ thì ra là vậy!”
Những giáo viên này, từ cấp 50 đến cấp 170 đều có bài đăng chia sẻ kinh nghiệm!
Ước Thư Á đã bổ sung thêm nội dung từ cấp 170 đến cấp 199.
Bài đăng kiến thức trả phí trong diễn đàn, có giá từ 1 điểm đến 9999 điểm, trả phí là có thể xem!
Muốn xem? Vậy thì nạp điểm đi.
Làm sao để nạp điểm? Hoặc là tặng sách, hoặc là tự mình chia sẻ kiến thức.
Tất nhiên, cũng có thể sử dụng 100 điểm ban đầu, nhưng khi dùng hết sẽ bị đưa vào danh sách đen.
Những học sinh đã nhận được điểm tích lũy: “Tuyệt vời!”
Những người chỉ muốn chiếm lợi, căn bản không ngờ tới còn phải bỏ tiền ra để có kiến thức: “. . . . . .”
Đáng sợ, thật sự là quá đáng sợ!
Chức năng trả phí kiến thức này, quả thật là một vũ khí lợi hại.
A Cách Ni Ti còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, đã nhanh tay click vào một bài đăng có tiêu đề Vừa lên cấp 50, luôn cảm thấy ma lực xa lạ là sao vậy? .
Người đăng bài đã trình bày chi tiết vấn đề mà mình gặp phải, hai mắt A Cách Ni Ti sáng lên, tuy rằng cô đã miễn cưỡng vượt qua giai đoạn này bằng cách thăng cấp nhanh chóng, nhưng vẫn có thể cảm nhận được cảm giác xa lạ và trì trệ khi sử dụng ma lực.
Vấn đề này nói lớn không lớn, chỉ cần nhanh chóng tiến vào cấp 60 là có thể giải quyết.
Cô đang định trả lời thì nhìn thấy một người có hậu tố “Cấp 103 – Truyền Kỳ” đã trả lời câu hỏi này.
“Đây là một vấn đề rất phổ biến, từ cấp 49 lên cấp 50, nhìn từ con số thì chỉ là vấn đề +1, nhưng về bản chất, ngươi đã từ một Pháp Sư trung cấp trở thành Pháp Sư cấp cao, hiểu biết về thế giới đột nhiên bước sang một cảnh giới khác.
Tôi biết rất nhiều người sẽ sử dụng cách thăng cấp nhanh chóng để né tránh vấn đề này, nhưng nó vẫn tồn tại, vấn đề này vẫn còn đó và sẽ bộc lộ khi ngươi thăng lên Truyền Kỳ ở cấp 99.
Thật lòng mà nói, tôi đã bị kẹt ở giai đoạn này 100 năm, sau khi trao đổi với vô số người cùng cấp và Truyền Kỳ, tôi phát hiện ra là do mình đã không xây dựng nền tảng vững chắc ở giai đoạn cấp 50, chỉ có thể dành thêm 100 năm nữa để bù đắp cho việc xây dựng nền tảng. Bạn nhỏ à, ta lấy kinh nghiệm của người đi trước để nói cho con biết, đừng nóng vội, nhất định phải. . . . . . > Trả 66 điểm để xem câu trả lời
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
