Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 111

Phỉ Lạc Ti bị theo dõi

 

Việc bị theo dõi cũng nằm trong dự liệu của y, nhưng y chẳng hề tức giận.

 

Thế giới này vốn dĩ vận hành theo quy luật “Cá lớn nuốt cá bé”.

 

Hơn nữa, một hành trình thuận buồm xuôi gió cũng thật nhàm chán.


 

Phỉ Lạc Ti cố ý đi chậm lại, chờ đợi đám người bám đuôi phía sau theo kịp.

 

Trong mắt tên Người Báo lóe lên tia tham lam, bàn tay và móng vuốt của hắn ta đã biến thành hình dạng hung dữ hơn, sẵn sàng tấn công.

 

Thú Nhân hiếm khi sử dụng vũ khí, bọn họ là những chiến binh Rèn Thể Giả trời sinh, sở hữu thể chất phi thường. Vì vậy, thay vì dùng vũ khí, bọn họ thích sử dụng móng vuốt sắc bén của chính mình hơn.


 

Một số ít Thú Nhân theo trường phái Thi Pháp Giả thì sẽ sử dụng pháp trượng, nhưng đám đông đang bám theo Phỉ Lạc Ti với ý đồ cướp bóc, tất cả đều là những chiến binh thuần túy.

 

“Tao thấy rồi, đến cả cúc áo của y cũng được làm bằng bảo thạch, chắc chắn là một tên quý tộc giàu có!”

 

“Dùng không gian trang bị để đựng mấy thứ thịt vô dụng, không phải là kẻ lắm tiền nhiều của thì cũng là kẻ may mắn nhặt được kho báu từ trong di tích.”


 

“Con mồi béo bở!”

 

“Quả là con mồi béo bở!”

 

Lũ Người Báo túm tụm lại, thì thầm to nhỏ với nhau. Dần dần, số lượng Người Báo bám theo y ngày càng đông, mười… hai mươi… ba mươi…

 

Từ chỗ lén lút cướp bóc, chúng đã chuyển sang công khai cướp giật.


 

“Một tên nhân loại dám ăn mặc lòe loẹt thế này đến địa bàn của chúng ta, có khi nào là Truyền Kỳ không?”

 

“Truyền Kỳ….. Thế chẳng phải càng có tiền hơn sao? Mày sợ à?”

 

“Nói đùa! Làm sao Ba Đế Lạp đại nhân lại sợ hãi! Đợi lát nữa cứ để Ba Đế Lạp đại nhân đánh đầu trận! Xem tao bẻ gãy cái cổ mỏng manh của y như thế nào!”

 

Thú Nhân được nuôi dạy theo kiểu tự do phóng khoáng, khác hẳn với “Quy tắc xã hội” đầy rẫy lễ nghi của nhân loại. Toàn bộ đế quốc Thú Nhân đều thấm nhuần tư tưởng “Mạnh được yếu thua”.


 

Kẻ yếu thách thức kẻ mạnh hơn mình là chuyện thường ngày ở huyện.

 

Sự hung hãn nhắm vào con mồi và quyết tâm xé xác con mồi là quy luật sinh tồn của chúng trong điều kiện khắc nghiệt này.

 

Mặc dù tiếp giáp với lãnh thổ của Lan Tư Duy Lợi, nhưng lãnh thổ rộng lớn của đế quốc Thú Nhân lại có điều kiện sống khắc nghiệt hơn cả đế quốc Vu Na Lợi Á.

 

Nơi đây ma lực cuồng bạo hơn, phía Tây giáp ranh với vùng Bình Nguyên Vô Tận, cuộc sống tàn khốc là chuyện thường tình.


 

Do đó, làm gì có chuyện lo lắng Phỉ Lạc Ti là Truyền Kỳ mà không dám ra tay? Không đời nào.

 

Ba mươi… bốn mươi… Sau khi trận chiến nổ ra, sẽ còn nhiều Thú Nhân hơn nữa chạy đến hòng kiếm chác.

 

Nói là đoàn kết cũng được, nói là máu lạnh cũng chẳng sai.

 

Đó chính là quy luật sinh tồn của đế quốc Thú Nhân.


 

Có lẽ cũng chính vì lý do này, mặc dù khả năng sinh sản của Thú Nhân mạnh hơn nhân loại, nhưng số lượng người trưởng thành lại ít hơn rất nhiều.

 

Phỉ Lạc Ti không muốn thảo luận về tính hợp lý trong quy tắc sinh tồn của Thú Nhân vào lúc này.

 

Y thầm cảm thán, có nhiều Người Báo bám theo như vậy mà không hề xảy ra tranh giành nội bộ, xem ra Người Báo rất đoàn kết.


 

Về điểm này thì lũ đạo tặc nhân loại không thể nào làm được.

 

Nhân loại xảo trá và đa nghi nên bọn họ không bao giờ có thể đoàn kết từ đầu đến cuối được. Chắc chắn bọn họ sẽ tự triệt tiêu lẫn nhau trước khi ra tay với y.

 

Nhưng Phỉ Lạc Ti cũng chỉ cảm thán một chút mà thôi, đối với y, đối thủ là ai, có chức nghiệp gì, số lượng bao nhiêu đều không quan trọng.


 

Đối với một game thủ lão làng, phải dũng cảm đón nhận mọi thử thách và nhiệm vụ!

 

Chỉ là…..

 

“Ra đi, ta thấy ngươi rồi.” Một con dao găm trượt ra khỏi tay áo, Phỉ Lạc Ti nắm chặt lấy nó, thản nhiên lên tiếng.

 

Đám Người Báo bám đuôi ngẩn người, khó hiểu nhìn nhau.

 

Số lượng đông đảo và sức mạnh vượt trội khiến chúng gần như không còn “Che giấu tung tích” nữa, hoặc nói đúng hơn là với hàng chục người bám theo, muốn che giấu cũng khó.

 

Trong trường hợp chúng bám theo với ý đồ xấu rõ ràng như vậy, nếu nói có kẻ không phát hiện ra, chúng thật sự sẽ nghi ngờ tai mắt và giác quan của kẻ đó có vấn đề.

 

Phỉ Lạc Ti không có vấn đề gì, y nói như vậy thì rõ ràng không phải là nhắm vào đám Người Báo này.

 

“Hiện tại ta đang rất tức giận. Xét thấy ngươi còn chút giá trị lợi dụng, ta cho ngươi một cơ hội. Đếm đến ba, nếu không chịu ló mặt…..” Phỉ Lạc Ti cười lạnh.

 

“Ba…”

 

Giây tiếp theo, trời đất tối sầm.

 

Lời thì thầm khàn đặc vang lên từ bốn phương tám hướng: “Tối tăm hơn cả bóng tối, tà ác hơn cả tà ác, hỗn loạn hơn cả hỗn loạn…..”

 

“Bóng tối luôn kề cận, hắc ám lôi kéo, hỗn loạn và tà ác bào mòn ý chí, thế giới rồi sẽ diệt vong…..”

 

“Tối tăm hơn cả bóng tối, tà ác hơn cả tà ác, hỗn loạn hơn cả hỗn loạn…”

 

Trong bóng tối, dường như có vô số giọng nói đang lặp đi lặp lại điều gì đó.

 

Đó là lời thì thầm của Thần linh, hỗn loạn, vô trật tự, tuyệt vọng, chết chóc…..

 

“A a a a a…..”

 

Có vài tên Người Báo đứng gần đó ôm đầu ngã lăn ra đất, đau đớn gào thét.

 

Vô số bóng tối tràn ra từ người Phỉ Lạc Ti, nhưng bóng tối chỉ nhẹ nhàng “lướt qua” cơ thể lũ Người Báo, cơ thể chúng lập tức héo mòn.

 

Chúng không chết ngay lập tức, bởi vì quyền năng mà Tà Thần đánh cắp là [Ôn Dịch]. Điều khiến [Ôn Dịch] trở nên đáng sợ không phải là tỷ lệ tử vong cao, mà là hành hạ dai dẳng và khả năng lây lan khủng khiếp.

 

Không thể chết ngay, mà phải trơ mắt nhìn sinh lực dần sói mòn, nhìn người thân, bạn bè, hàng xóm lần lượt nhiễm bệnh và chết đi.

 

Nỗi đau đó kéo dài và vô cùng tuyệt vọng.

 

“Sức mạnh của Thần linh quả nhiên khác biệt.”

 

Vô số [Ôn Dịch] ập đến tấn công Phỉ Lạc Ti, thông báo debuff hiện lên liên tục, nhưng chỉ trong nháy mắt đã biến thành ma lực nuôi dưỡng y.

 

Bộ trang bị trên người Phỉ Lạc Ti là trang bị Sát Thủ phẩm chất Truyền Thuyết màu vàng, được y tự tay thu thập nguyên liệu chế tạo sau này.

 

Mặc dù là trang bị Sát Thủ, nhưng nó tham khảo một số đặc điểm của trang bị Pháp Sư.

 

Suy cho cùng, Pháp Sư mới là lớp nhân vật đầu tiên y chơi, ít nhiều gì cũng có chút tình cảm đặc biệt.

 

Chính vì vậy, bộ trang bị được y đặt tên là [Hoàng Hôn Của Chư Thần] này có một hiệu ứng đặc biệt sau khi được trang bị – [Kẻ Trộm Thần Vô Sỉ].

 

Nghe tên là có thể đoán được đại khái hiệu ứng – có thể chuyển đổi đòn tấn công của Thần linh thành ma lực và HP của bản thân.

 

Trừ khi đối phương có thể g**t ch*t y chỉ trong nháy mắt, hoặc tốc độ hồi phục nhanh hơn y, nếu không tất cả các đòn tấn công của đối phương đều trở thành “món quà” dành cho y.

 

“Ta đã….. mong chờ ngày này từ rất lâu rồi!”

 

Là một game thủ, ai mà chẳng muốn “Đồ sát thần”?

 

Đặc biệt là đối với Phỉ Lạc Ti, kẻ dám ra tay với NPC quan trọng trong chuỗi nhiệm vụ Truyền Thuyết ngay cả khi đang ở trạng thái [Thân Thiện], thảm họa thứ tư.

 

[Ôn Dịch Chi Chủ (Tà Thần)]

 

Cấp bậc: ???

 

Máu: ????????/????????

 

Ma lực: ????????/????????

 

Lưu ý: Hắn đã đánh cắp quyền năng của Thần linh, nhận được đặc quyền của Thần linh, hiệu quả tấn công của bạn đối với hắn giảm 80%.

 

“Hỗn loạn?”

 

“Vô trật tự?”

 

“Điên cuồng?”

 

Ánh mắt Phỉ Lạc Ti lóe lên tia hưng phấn, ngũ quan tuấn tú trở nên vặn vẹo vì phấn khích.

 

Y không lựa chọn bộ trang bị tăng thuộc tính cao nhất, như vậy thật nhàm chán.

 

Áp đảo tuy sướng, nhưng cũng quá nhanh.

 

Áp đảo lúc nào cũng có thể, nhưng cảm giác nguy hiểm này, lại không phải lúc nào cũng được hưởng thụ.

 

Y cởi từng món trang bị màu vàng trên người mình xuống, cuối cùng chỉ giữ lại con dao găm quen thuộc —

 

Hiệu ứng [Kẻ Trộm Thần Vô Sỉ] tất nhiên cũng biến mất vì trang bị đã được cất đi, nhưng như vậy mới k*ch th*ch, phải không?

 

Bóng tối ảnh bộ, Tẩm Độc, Lóc Xương, Phá Giáp…

 

-373542, -692425, -636374, -872835, -1352632…..

 

Phỉ Lạc Ti tạm thời coi hắn ta như một con Boss thế giới cấp 300, không, phải nói là phiền phức hơn cả Boss thế giới.

 

Dù sao thì thanh máu của Boss thế giới có dài đến đâu cũng có thể đánh cạn, nhưng câu “Đặc quyền của Thần linh” này thật sự khiến người ta phải suy ngẫm.

 

Giảm 90% sát thương, chỉ có giảm 80% sát thương thôi sao?

 

“Hiệu ứng chưa biết, kỹ năng chưa biết, quả thật….. Khiến người ta phấn khích mà!”

 

Vì sự “Lớn mật” của Phỉ Lạc Ti đã chọc giận Ôn Dịch Chi Chủ. Cùng với tiếng thét giận dữ, mặt đất nứt toác ra như mạng nhện, vô số [Ôn Dịch] tuôn trào ra từ những vết nứt.

 

Nhưng cũng nhờ vậy, Phỉ Lạc Ti đã nhìn rõ hình dạng của Ôn Dịch Chi Chủ.

 

Đó là một khối u thịt khổng lồ trông giống như tế bào ung thư, vô số [Ôn Dịch] đang gào thét bên trong cơ thể hắn ta.

 

Hỗn loạn, vô trật tự, điên cuồng…

 

Nhưng cũng nhờ hắn ta, thông tin hiển thị từ Kỹ Năng Giám Định cuối cùng đã trở nên đầy đủ.

 

[Ôn Dịch Chi Chủ (Tà Thần)]

 

Cấp bậc: 330.

 

Máu: 924244561/10 tỷ.

 

Ma lực: 876276522/10 tỷ.

 

Lưu ý: Hắn ta đã đánh cắp quyền năng của Thần linh, nhận được đặc quyền của Thần linh, hiệu quả tấn công của bạn đối với hắn ta sẽ giảm 80%.

 

Solo với “Boss thế giới” cấp 330 không phải là chuyện dễ dàng. Mặc dù mỗi nhát dao găm đều có thể cạo đi một đoạn máu, nhưng thanh máu 10 tỷ vẫn là quá dài, rất rất dài. Chưa kể đến việc khi game thủ chiến đấu không thể hồi máu, còn Boss có thể tùy ý hồi máu, tốc độ hồi phục 50 triệu/phút thật sự khiến người ta tuyệt vọng.

 

Nghĩ thử xem, một phút cạo được 80 triệu máu, nhưng đối phương hồi phục 50 triệu, vậy chỉ cạo được có 30 triệu, mà đối phương lại có thanh máu tận 10 tỷ!

 

Nhưng đối với Phỉ Lạc Ti, người vô cùng kiên nhẫn, thì chuyện đó chẳng là gì cả.

 

“Sâu kiến! Con sâu cái kiến đáng chết…..” Ôn Dịch Chi Chủ bị xúc phạm, nổi trận lôi đình, hắn ta càng thêm điên cuồng chửi rủa và tấn công Phỉ Lạc Ti.

 

Phỉ Lạc Ti thản nhiên như không, né tránh những đòn tấn công có thể né, không né được thì cứ thế chịu đựng. Tinh thần y đang vô cùng phấn khích, nhưng động tác lại cực kỳ thuần thục, thậm chí còn tăng tốc. Mặc dù trang bị trên người chỉ còn lại con dao găm có thể tăng thuộc tính, nhưng thuộc tính cơ bản của y vốn đã rất cao, cộng thêm tốc độ được tăng cường, một bộ combo tung ra có thể cạo đi khoảng 55 triệu máu của đối phương.

 

Thanh máu xuống một nửa thì uống thuốc, đại gia nạp thẻ kết hợp với Gan Đế không bao giờ chịu thua!

 

1505w… 1301w… 1000w! Dựa theo kinh nghiệm của y, khi thanh máu chỉ còn 1%, Boss sẽ nổi điên (Treo máy) chơi xấu!

 

Phỉ Lạc Ti căn thời gian, chờ đến khi cooldown của các kỹ năng sát thương cao đều kết thúc, y nhanh chóng tung ra một bộ combo lên người boss.

 

– 3157326 – 5135265 – 5123732 – 10341677…..

 

Phỉ Lạc Ti: “???”

 

Con số 315w đầu tiên khiến Phỉ Lạc Ti cho rằng đó là do trang bị và kỹ năng gây ra bạo kích gấp nhiều lần, nhưng con số sát thương tiếp theo hiện lên khiến y không khỏi khó hiểu.

 

Nhưng mà, y cũng không có thời gian để ý đến những điều này nữa, tinh thần tập trung cao độ giúp trạng thái của y cực kỳ tốt, đầu óc hoạt động nhanh nhạy, thân hình như ma quỷ, chuỗi sát thương liên tục khiến thanh máu của Boss tụt xuống với tốc độ chóng mặt.

 

“Ầm ầm……”

 

Cơ thể đồ sộ của Tà Thần bị Phỉ Lạc Ti kéo lên khỏi mặt đất rồi ném xuống, mặt đất nứt toác, cả thế giới rung chuyển dữ dội, không gian vỡ vụn, bầu trời sụp đổ, như thể cả thế giới sắp bị xóa sổ.

 

Adrenaline tăng vọt, Phỉ Lạc Ti nhắm mắt lại, cảm thấy mình như bước vào một trạng thái kỳ diệu.

 

[Thiên thượng địa hạ, đuy ngã độc tôn]

 

Y chưa bao giờ có cảm giác này, như thể y có thể nắm giữ tất cả, sức mạnh cường đại chảy xuôi trong cơ thể.

 

Chỉ cần ta muốn, y có thể kiểm soát tất cả.

 

Phỉ Lạc Ti tự đâm mình một nhát, con dao găm thần thánh được tẩm độc gây ra sát thương màu đỏ -1570000, nhưng ngay sau đó lại hiện lên hồi phục màu xanh lá cây +4300000, thanh máu lập tức đầy.

 

Phỉ Lạc Ti cũng thoát khỏi trạng thái đó.

 

Y mở mắt ra, việc g**t ch*t Ôn Dịch Chi Chủ mang lại cho y một lượng kinh nghiệm khổng lồ. Lần này hoàn toàn khác với cảm giác khi g**t ch*t Thiên Sứ Mười Hai Cánh trước đó.

 

Bản thể của Thiên Sứ Mười Hai Cánh chỉ là mảnh vỡ thần cách, cho dù Phỉ Lạc Ti có nghiền nát nó thành bột thì cũng chỉ là xé bỏ lớp ngụy trang.

 

Thần cách không có thanh máu, tất nhiên cũng không có khái niệm cạn kiệt.

 

Nhưng lần này, Phỉ Lạc Ti đã thực sự g**t ch*t Ôn Dịch Chi Chủ, một lượng lớn sức mạnh tràn vào cơ thể y.

 

Phỉ Lạc Ti mở bảng thuộc tính của mình ra xem.

 

Nhân vật: Ta Thấy Tức Ta Biết (Phỉ Lạc Ti)

 

Nghề nghiệp: Đạo Tặc & Pháp Sư (???)

 

Cấp bậc: 300 (Truyền Thuyết)

 

Thuộc Tính: (-)

 

Sức Mạnh: 3300 (+900)

 

Thể Chất: 3000 (+1000)

 

Nhanh Nhẹn: 3400 (+2000)

 

Trí Lực: 3700 (+2200)

 

Tinh Thần: 3600 (+2100)

 

Điểm Thuộc Tính Tự Do: 1000.

 

Máu: 400 vạn / 400 vạn.

 

Ma lực: 570 vạn / 570 vạn.

 

…….

 

Chuỗi số liệu này so với trước đó không có nhiều thay đổi lớn. Bởi vì y chưa chuyển chức thành [Thần], vậy nên giới hạn cấp bậc vẫn chỉ là 300. Nhưng y lại thực sự “Đồ sát thần”, tuy là Tà Thần, nhưng một lượng lớn sức mạnh sau đó đều bị y hấp thụ hết.

 

Lực lượng này là sự hiển hiện của quy tắc thế giới, vì vậy nó đã chuyển hóa từ điểm kinh nghiệm vô dụng thành điểm thuộc tính tự do.

 

Phỉ Lạc Ti gật đầu, sau đó cộng 200 điểm vào mỗi thuộc tính.

 

Giờ đây, y không còn bị giới hạn bởi nghề nghiệp nữa, có thể sử dụng thành thạo kỹ năng của mọi nghề nghiệp, tất nhiên cũng phải “Phát triển toàn diện”.

 

“Ơ? Vẫn chưa chết?”

 

Phỉ Lạc Ti vừa cộng xong điểm, chỉ trong nháy mắt, khối u thịt đáng lẽ không còn chút hơi thở sinh mệnh nào trên mặt đất lại bắt đầu có dấu hiệu của sự sống.

 

Phỉ Lạc Ti nhớ đến dòng ghi chú “Đặc quyền” từ Kỹ Năng Giám Định, hai mắt y sáng lên, quả nhiên thứ đồ chơi này có thể đánh được nhiều lần!

 

Y nhanh chóng nhặt khối u thịt dưới đất lên. Lúc này, nó không còn là Tà Thần “Oai phong lẫm liệt” như ban nãy nữa, khối u thịt cao nửa mét không còn chút “Uy nghiêm của Thần linh” nào, cảm nhận được Phỉ Lạc Ti lại muốn ra tay với mình, nó sợ hãi co rúm lại, định bỏ chạy.

 

Nhưng Phỉ Lạc Ti đã nhanh hơn một bước, bóp chặt lấy nó.

 

“A a a…” Ôn Dịch Chi Chủ kêu lên thảm thiết. Phỉ Lạc Ti vừa mới cộng điểm, tuy sức mạnh chỉ tăng thêm 200, nhưng ở giai đoạn Truyền Thuyết, mỗi điểm sức mạnh tương đương với 1000 sát thương vật lý. Lực đạo hiện tại có phần giống với lúc y bước vào trạng thái “Siêu thần” trước đó, chưa kịp thích nghi nên Ôn Dịch Chi Chủ đã chết dưới sát thương (3500 + 900) x 1000.

 

Lần này, Phỉ Lạc Ti không nhận được một điểm thuộc tính tự do nào.

 

Khí tức cuồng bạo như vũ bão ngưng tụ trong mắt Phỉ Lạc Ti.

 

Y sử dụng Kỹ Năng Giám Định.

 

[Ôn Dịch Chi Chủ (Chuyển Sinh Lần 2)]

 

Cấp bậc: ???

 

Máu: 1/????

 

Ma lực: 1/????

 

Thiên phú đặc biệt: [Thần Minh Vĩnh Sinh]

 

Là một kẻ theo chủ nghĩa thực dụng, Phỉ Lạc Ti tặc lưỡi khinh bỉ: “Hừ, phế vật!”

 

Nhưng dù có phế đến đâu đi chăng nữa, Ôn Dịch Chi Chủ cũng là một Tà Thần, Phỉ Lạc Ti sẽ không bỏ qua cho hắn ta. Đầu tiên là bóc tách [Quyền Năng Ôn Dịch (Giả)] ra, sau đó là [Thần Huyết] , cũng không thể bỏ qua được.

 

Ngoại trừ Thần linh ra, không ai có thể sở hữu Thần Huyết, càng không thể nào sử dụng được.

 

Nhưng dùng để làm năng lượng cho các loại động cơ thì rất tốt.

 

Còn về phần Ôn Dịch Chi Chủ……

 

Phỉ Lạc Ti cười lạnh: “Đã gây ra rắc rối lớn như vậy cho lãnh địa của ta, giờ thì hãy sám hối mãi mãi đi!”

 

Phỉ Lạc Ti ghét bỏ khối u thịt xấu xí, vậy nên đã tùy tiện nhét nó vào bao tải một cách hết sức qua loa.

 

Còn về phần đám Thú Nhân……

 

Thôi bỏ đi, hiện tại y còn có việc quan trọng hơn cần làm.

 

Đầu tiên là dọn dẹp đống hỗn độn mà Ôn Dịch Chi Chủ để lại.

 

Tà Thần không thể thực sự chết đi, vì vậy nếu bỏ mặc những nguồn ô nhiễm này, toàn bộ vị diện sẽ trở thành nạn nhân.

 

Đến lúc đó, [Ôn Dịch] lan tràn khắp vị diện, liệu Phỉ Lạc Ti có cứu hay không?

 

May mắn thay, hiện tại trong tay y đang có [Quyền Năng Ôn Dịch (Giả)]. Mặc dù chỉ là thần cách giả do Tà Thần đánh cắp, nhưng chỉ cần không gặp phải Thần Ôn Dịch chân chính, nó chính là quyền năng tối cao.

 

Dùng nó để dọn dẹp “Nguồn ô nhiễm” rất tiện lợi, chỉ cần đến gần khu vực bị ô nhiễm, [Ôn Dịch] sẽ tự động bay đến như mạt sắt gặp nam châm, không cần Phỉ Lạc Ti phải tốn công tập hợp 2 triệu người để tạo ra vụ mùa bội thu trên 32 triệu héc-ta nữa.

 

Ngoài ra, còn có……

 

Phỉ Lạc Ti ngẩng đầu nhìn không gian rách nát, bất đắc dĩ dùng ma lực làm keo dán, tỉ mỉ vá lại các vết nứt không gian như chơi trò chơi ghép hình.

 

“Tất cả đều tại ngươi gây thêm phiền phức cho ta!”

 

Ôn Dịch Chi Chủ tỉnh lại chưa lâu, nhưng tốc độ của Thần linh không phải là chậm. Phỉ Lạc Ti dùng [Quyền Năng Ôn Dịch (Giả)] cảm nhận một chút, phát hiện có tổng cộng 92 địa điểm bị ô nhiễm.

 

Tâm trạng Phỉ Lạc Ti càng thêm tồi tệ.

 

Ôn Dịch Chi Chủ không thể thực sự chết đi, nhưng trong thời gian ngắn như vậy hắn ta đã chết hai lần dưới tay Phỉ Lạc Ti, còn bị bóc mất [Quyền Năng Ôn Dịch (Giả)], tuy không chết nhưng cũng chẳng khác gì đã chết.

 

Phỉ Lạc Ti không phải là người dây dưa dài dòng, sau khi sửa chữa xong không gian bị xé toạc thành hình mạng nhện, y liền rời đi.

 

Bên trong khu rừng nhỏ cách đó không xa, đám Người Báo biến tay thành móng vuốt sắc bén, đang chuẩn bị ra tay thì bị dọa cho chết đứng.

 

Tên Thú Nhân vừa nãy còn mạnh miệng “Để ta lên trước” giờ đây đến cả đường cũng không đi nổi.

 

Thần Thú phù hộ! Vừa nãy hắn ta định đối đầu với một quái vật như vậy sao?!

 

Tuy không nhận ra con quái vật đã chết trong tay Phỉ Lạc Ti chính là Tà Thần, nhưng uy áp bẩm sinh mà Thần linh mang đến cho sinh vật cấp thấp là nỗi sợ hãi xuất phát từ tận sâu thẳm trong linh hồn.

 

Trời ơi! Đừng để ý đến hắn ta! Hắn ta còn chưa muốn chết!

 

Phải vất vả lắm mới đợi được quái vật kia biến mất, nhưng chân vẫn còn run lẩy bẩy.

 

“Chờ, chờ ta với….”

 

Tên Pháp Sư có thể chất yếu ớt túm lấy quần áo đồng bọn, lắp bắp: “Nhanh, chân ta bủn rủn rồi…. Đỡ ta đi cùng.”

 

Đám Thú Nhân này vì “Theo dõi” Phỉ Lạc Ti nên đã bị sức mạnh của Tà Thần ảnh hưởng, cơ thể xuất hiện những dấu vết bị bệnh màu xám trắng, nhưng đó chỉ là di chứng mà thôi.

 

[Ôn Dịch] trong khu vực này đều đã bị “Hút” đi hết, bao gồm cả [Ôn Dịch] trên người đám Thú Nhân đó.

 

Tuy cơ thể vẫn còn bị ảnh hưởng, nhưng với sức sống mãnh liệt của Thú Nhân, chỉ cần nghỉ ngơi vài tháng là khỏi hẳn.

 

*****

 

“Ca, Ca ca, anh xem này, đây là cái gì vậy?!”

 

Trong khi Phỉ Lạc Ti bận rộn dọn dẹp đống hỗn độn mà Ôn Dịch Chi Chủ gây ra, ở một nơi khác của Đế quốc Vu Na Lợi Á, A Cách Ni Ti đã nhận được vật tư viện trợ.

 

Mối quan hệ của A Cách Ni Ti và Ngải Luân rất tốt, cô đương nhiên kiên quyết đứng về phía anh trai mình, vì vậy cũng không có gì ngạc nhiên khi cô không nhận được bất kỳ ủng hộ nào từ phía cha mẹ và các anh chị em của mình.

 

A Cách Ni Ti và Ngải Luân trước đây rất giàu có, nhưng bọn họ còn trẻ, tuy Ngải Luân đã 29 tuổi, nhưng Quốc vương đã hơn một nghìn tuổi mà vẫn còn đang sung sức thì không thể nói 29 tuổi là già được.

 

Vì vậy, cả Ngải Luân và A Cách Ni Ti đều không có lãnh địa riêng.

 

Không có lãnh địa đồng nghĩa với việc bọn họ không có nguồn cung cấp lương thực, vật tư và tiền bạc ổn định.

 

Hai người bọn họ gần như đã dồn hết tiền bạc vào công tác cứu trợ nạn tuyết lở mùa đông, nhưng khu vực bị ảnh hưởng quá rộng lớn, số lượng người dân gặp nạn quá nhiều, nguồn lực mà bọn họ có thể huy động và số tiền cần chi ra quá chênh lệch, có thể kiên trì đến bây giờ là kết quả mà bọn họ đã nghĩ đủ mọi cách để chèo chống xoay sở.

 

Nếu không có viện trợ của Lan Tư Duy Lợi, có lẽ bọn họ đã sớm lâm vào cảnh khánh kiệt rồi.

 

Nhưng bọn họ đã kiên trì đến tận bây giờ, cuối cùng phép màu cũng đã xuất hiện!

 

Đúng vậy, là phép màu.

 

Quốc vương đã gửi cho bọn họ một lượng lớn vật tư và nhân lực, thậm chí còn ban hành sắc lệnh mới, yêu cầu tất cả các quan lại và lãnh chúa phải chung tay cứu sống thường dân và nô lệ.

 

A Cách Ni Ti bối rối, Ngải Luân lao đầu vào công tác cứu trợ, bận rộn đến mức không có thời gian ăn uống, A Cách Ni Ti cũng bận rộn không kém, cô phải giúp anh trai giải quyết các vấn đề hậu cần, nếu không những sinh mạng mà anh trai vất vả cứu sống sẽ nhanh chóng chết đi.

 

Như vậy chẳng phải là uổng phí công sức của anh trai sao?! A Cách Ni Ti biết anh trai đã vất vả như thế nào, cô tuyệt đối không thể để công sức của anh trai đổ sông đổ biển được!

 

Hai anh em hợp sức tham gia công tác cứu trợ, bận rộn đến mức ước gì mình có thêm một trăm tám mươi cái tay, vì vậy không còn tâm trí nào để ý đến cuộc sống của giới quý tộc nữa.

 

Mà tin tức chấn động đang lan truyền trong giới quý tộc hiện nay chính là “Cộng Hưởng Ma Lực”.

 

Phỉ Lạc Ti đã thực hiện nó một cách hết sức dễ dàng, thành công ngay trong lần thử đầu tiên.

 

Nguyên lý của nó cũng không phải là quá khó hiểu, chỉ cần suy nghĩ kỹ một chút là mọi người đều có thể nghĩ ra.

 

Sở dĩ trước đây chưa ai làm như vậy, không phải vì bọn hắn không có khả năng, mà là chưa bao giờ có ai coi trọng đám thường dân và nô lệ thấp kém kia.

 

Nhưng Phỉ Lạc Ti đã dùng thực tế cho bọn hắn thấy khả năng này.

 

Vậy thì giới quý tộc còn có thể ngồi yên được nữa sao?

 

Phản ứng đầu tiên của bọn hắn chính là: Ta cũng muốn có!

 

Quý tộc luôn là chủ sở hữu của nguồn tài nguyên, thường dân và nô lệ, nói trắng ra cũng chẳng khác gì bát đũa, ghế tựa, hàng hóa.

 

Vì vậy, khi nhìn thấy cảnh tượng [Vạn Vật Sinh Trưởng], bọn hắn không hề nghĩ đến việc lũ thường dân và nô lệ này sẽ lật đổ sự thống trị của mình.

 

Khả năng đó, bọn hắn căn bản chưa từng nghĩ tới!

 

Xét cho cùng thì đó là điều không thể.

 

Trước hết, muốn tạo ra “Cộng Hưởng Ma Lực” thì cần phải có sự hướng dẫn và hỗ trợ của một Truyền Kỳ.

 

Mà Truyền Kỳ lại là tầng lớp thống trị!

 

Nếu thường dân và nô lệ muốn lật đổ chế độ hiện tại, vậy thì phải lật đổ ai? Chẳng phải là lật đổ chính bọn họ sao?!

 

Làm sao có thể có Truyền Kỳ nào ngu ngốc đến mức đi giúp đỡ một lũ thường dân và nô lệ lật đổ chính mình chứ!

 

Không thể nào, hoàn toàn không thể nào!

 

Vậy thì, khi loại bỏ khả năng này, điều còn lại chính là “Lợi ích”.

 

Truyền Kỳ không thể sản xuất hàng loạt, giới hạn tài năng quyết định số lượng Truyền kỳ, những người có tài năng đỉnh cao sẽ không bao giờ có số lượng nhiều.

 

Nhưng 2 triệu người cấp 10, nếu cố gắng một chút thì vẫn có thể!

 

Môi trường và tài nguyên của Lan Tư Duy Lợi kém như vậy mà họ có thể làm được, vậy tại sao bọn hắn, những kẻ có điều kiện tốt hơn, giàu có hơn Lan Tư Duy Lợi lại không làm được?!

 

Chẳng phải chỉ là 2 triệu người cấp 10 thôi sao?! Cùng lắm là đến Lan Tư Duy Lợi học hỏi mô hình sản xuất hàng loạt của bọn họ là được!

 

Giới quý tộc đã vô cùng tự tin.

 

Tất nhiên, lý do quan trọng nhất vẫn là: Sợ hãi.

 

Bọn hắn không sợ thường dân và nô lệ lật đổ sự thống trị của mình, mà sợ bị các quý tộc khác “Xâm chiếm”.

 

Phải biết rằng, quý tộc là những kẻ tham lam và xảo quyệt, bản thân bọn hắn cũng là quý tộc, còn ai hiểu rõ bản chất của quý tộc hơn bọn hắn chứ?!

 

2 triệu người cấp 10 có thể đạt đến sức mạnh của Truyền kỳ, việc này đã xảy ra ở Lan Tư Duy Lợi, giống như chiếc hộp Pandora đã được mở ra.

 

Bọn hắn khao khát sức mạnh, nhưng cũng sợ hãi sức mạnh.

 

Số lượng Truyền Kỳ rất ít, trước đây bọn hắn chỉ cần duy trì mối quan hệ tốt đẹp với số ít Truyền Kỳ đó là được.

 

Nhưng hiện tại, “ai ai” cũng có thể sở hữu sức mạnh sánh ngang Truyền Kỳ, nếu bản thân không có sức mạnh này, chẳng phải sẽ trở thành con cừu non yếu đuối để mặc người khác xâu xé sao?!

 

Không được! Tuyệt đối không thể được!

 

Sau khi nhận ra mình phải có 2 triệu, thậm chí là nhiều hơn 2 triệu người cấp 10, thường dân và nô lệ trong lãnh địa bỗng chốc trở thành những người vô cùng quan trọng, cần được trân trọng.

 

Trước đây, bọn hắn luôn cho rằng thường dân và nô lệ rẻ mạt, muốn dùng thế nào thì dùng, cũng không thấy tiếc, nhưng hiện tại, bất kỳ quý tộc nào có chút thực lực đều muốn tạo ra “Sức mạnh Truyền Kỳ”, vấn đề dân số bỗng trở nên khẩn trương.

 

Một đứa trẻ, từ khi mang thai đến khi sinh ra, rồi lớn lên cho đến khi có thể trở thành lực lượng chiến đấu, đều cần có thời gian.

 

Thời gian, thời gian, thời gian, thứ bọn hắn thiếu nhất bây giờ chính là thời gian!

 

Phản ứng của Hoàng thất thậm chí còn chậm hơn một nhịp, những người hành động sớm nhất lại là giới quý tộc.

 

“Điện hạ Ngải Luân, mau lại đây uống chút nước nóng nghỉ ngơi đi, những việc nặng nhọc này cứ để ta lo liệu!”

 

Khi bị Công tước Hi Khế Khoa Khắc nhiệt tình kéo sang một bên, Ngải Luân vẫn còn chưa kịp phản ứng.

 

Công tác cứu trợ ở khu ổ chuột có sự tham gia của thường dân và nô lệ, nhưng những nô lệ này, chỉ có Ngải Luân và các Hiệp sĩ của hắn ta tự mình làm việc.

 

Tuy bị cha mẹ khiển trách, nhưng giới quý tộc không dám trực tiếp đuổi đi hay làm hại hắn ta, cùng lắm là phớt lờ.

 

Vì vậy, ngoài việc mệt mỏi, Ngải Luân cũng không phải chịu quá nhiều lời trách móc nặng nề.

 

Nhưng được Công tước Hi Khế Khoa Khắc – chủ nhân của những nô lệ này ân cần như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên.

 

Lãnh địa của Công tước Hi Khế Khoa Khắc có rất nhiều mỏ đá quý cấp thấp, có thể nói là vô cùng giàu có, số lượng nô lệ của ông ta cũng nhiều vô kể, nhưng ông ta không quan tâm đến việc liệu những nô lệ này có thể sống sót qua mùa đông hay không.

 

Bởi vì nô lệ của ông ta đa phần là thợ mỏ, mà thợ mỏ thì đều là vật tiêu hao.

 

Hầm mỏ sập, gặp phải Ma Thú khi xuống hầm….. Cho dù may mắn không gặp phải bất kỳ tai nạn nào thì mạng sống của thợ mỏ vẫn rất ngắn ngủi.

 

Vì vậy, Công tước Hi Khế Khoa Khắc căn bản không quan tâm đến việc họ có sống sót qua mùa đông hay không.

 

Cho dù sống sót qua mùa đông, đến mùa xuân cũng sẽ nhanh chóng chết đi, đến lúc đó vẫn phải mua thêm rất nhiều nô lệ.

 

Nhưng hiện tại đã khác! Hiện tại, nô lệ bỗng trở nên vô cùng “quý giá”!

 

Công tước Hi Khế Khoa Khắc đã liên lạc với rất nhiều chủ nô khác ngay lập tức, nhưng tất cả đều chỉ ậm ừ cho qua.

 

Cho dù là tăng giá hay là tự mình giữ lại gì cũng vậy, chắc chắn giá nô lệ vào năm sau vẫn sẽ tăng vọt lên một mức giá rất đáng sợ.

 

Không, không chỉ vậy, nếu chỉ là giá nô lệ tăng vọt lên thì cũng không sao, vấn đề quan trọng là, nếu số lượng thường dân chết quá nhiều, đến năm sau, cho dù muốn mua nô lệ cũng chưa chắc đã mua được!

 

Công tước Hi Khế Khoa Khắc sốt ruột, lập tức ra lệnh phải dốc toàn lực cứu trợ!

 

Cả khu ổ chuột và khu nô lệ, tất cả đều phải nhanh chóng cứu viện!

 

“Điện hạ Ngải Luân…..” Hi Khế Khoa Khắc nịnh nọt nhìn Ngải Luân, trong mắt ông ta lúc này, Ngải Luân chẳng khác gì một chiếc đùi gà to bự.

 

Việc Ngải Luân và A Cách Ni Ti đến Lan Tư Duy Lợi du lịch không phải là bí mật, việc Truyền Kỳ Đạo Cách bị “cướp” thậm chí còn trở thành câu chuyện phiếm được bàn tán xôn xao trong giới quý tộc.

 

Mặc dù không dám cười nhạo một cách công khai, nhưng quyền được bàn tán thì không thể nào tước đoạt được!

 

Trong khoảng thời gian này, không biết có bao nhiêu người cười thầm sau lưng Hoàng thất.

 

Việc sau khi Ngải Luân trở về từ Lan Tư Duy Lợi rồi phát điên, nói muốn cứu vớt thường dân và nô lệ cũng trở thành chủ đề bàn tán không ngớt của giới quý tộc.

 

Nhưng không ngờ, chỉ trong chớp mắt, tình thế đã đảo ngược.

 

Hóa ra, những kẻ ngu ngốc lại chính là bọn hắn!

 

Hoàng tử Ngải Luân và Công chúa A Cách Ni Ti điên rồ cái gì chứ, rõ ràng là đã phát hiện ra bí mật ở Lan Tư Duy Lợi!

 

Truyền Kỳ Đạo Cách cũng không phải bị “cướp”, mà là do tên nhóc Quốc vương kia phái Truyền Kỳ Đạo Cách đến đó làm gián điệp!

 

Phải biết rằng, hiện tại những quý tộc muốn đến Lan Tư Duy Lợi làm công chức, có thể xếp thành một hàng dài từ Sảnh Chấp Chính của Lan Tư Duy Lợi đến tận trang trại vùng ngoại ô!

 

Nguyên lý của “Cộng Hưởng Ma Lực” không khó, nhưng nuôi sống 2 triệu người cấp 10 lại là một vấn đề nan giải!

 

Bài học xương máu của Huyết Tộc năm xưa vẫn còn đó, nhưng việc Lan Tư Duy Lợi nuôi sống hơn ba triệu người làm nên sức mạnh Truyền Kỳ là sự thật.

 

Rốt cuộc phải làm sao để vừa có thể nuôi sống được bọn họ, vừa không bị kéo cho sụp đổ, đồng thời sở hữu được sức mạnh của Truyền Kỳ?

 

Vấn đề này vô cùng quan trọng!

 

Mà Đạo Cách, Ngải Luân và A Cách Ni Ti, chính là những người biết rõ bí mật này!

 

Công tước Hi Khế Khoa Khắc nịnh nọt nhìn Ngải Luân, muốn nhân cơ hội Ngải Luân còn chưa bị gọi về mà moi móc thêm một chút thông tin, nhưng Vương hậu đã không cho ông ta cơ hội đó.

 

Hi Khế Khoa Khắc vừa mới dặn dò đầu bếp mang bánh ngọt lên thì Đoàn trưởng Đoàn K sĩ Hoàng gia đã đến “Bái phỏng”.

 

Rõ ràng là đến để đưa Ngải Luân trở về.

 

Mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng là Hoàng tử của Đế quốc, Ngải Luân vẫn có những kiến thức chính trị cơ bản, hắn ta thản nhiên trò chuyện với Công tước Hi Khế Khoa Khắc về chủ đề nhàm chán và lịch sự nhất – thời tiết, cho đến khi Đoàn trưởng Đoàn Kỵ sĩ đến, hắn ta liền thuận thế cáo từ.

 

Đợi đến khi rời khỏi lãnh địa của Công tước Hi Khế Khoa Khắc, Ngải Luân mới vội vàng hỏi chuyện gì đã xảy ra.

 

Đoàn trưởng Đoàn Kỵ sĩ kinh ngạc: “Điện hạ, ngài đừng trêu chọc thuộc hạ nữa, ngài cho rằng thuộc hạ không thể nói cho ngài biết sao?”

 

Ngải Luân lộ ra vẻ mặt bối rối còn hơn cả ông ta.

 

Lúc này Đoàn trưởng Đoàn Kỵ sĩ mới tin, chậm rãi thuật lại sự việc bằng những từ ngữ ngắn gọn dễ hiểu.

 

Sau khi nghe xong, Ngải Luân kinh ngạc há hốc mồm: “Chuyện này, chuyện này sao có thể, chuyện này……”

 

Thậm chí hắn ta còn không tìm ra được từ ngữ nào để diễn tả sự chấn động của mình.

 

Nhưng khi nghe nói từ Hoàng thất đến quý tộc, tất cả đều đang dốc toàn lực cứu vớt thường dân và nô lệ, tâm trạng hắn ta lại trở nên vô cùng phức tạp.

 

“Phụ hoàng đâu? Bây giờ ta phải đi gặp người!” Đương nhiên là Ngải Luân không biết “Bí mật” của Lan Tư Duy Lợi, nhưng suy nghĩ đã dần hình thành trong lòng hắn ta lúc này càng trở nên rõ ràng hơn.

 

— Hắn ta phải đến Lan Tư Duy Lợi!

 

Nhưng lần này không phải đi chơi, mà là đi học hỏi.

 

Hắn ta càng cố gắng, càng phát hiện ra bản thân mình chỉ là một người bình thường nhỏ bé và bất lực.

 

Trên vai hắn ta mang trọng trách và sinh mạng của vô số thần dân, nhưng kiến ​​thức nông cạn của hắn ta không đủ để gánh vác trọng trách và sức nặng của những sinh mạng đó.

 

Phụ hoàng và mẫu hậu không thể dạy hắn ta, giáo viên của hắn ta cũng không thể.

 

Nhưng Lan Tư Duy Lợi thì có thể!

 

Ở thành phố tươi đẹp khiến tất cả mọi người đều khao khát đó, hắn ta tin rằng mình có thể học được cách trở thành một vị Hoàng tử xứng đáng.

 

Phụ hoàng đang ở tuổi tráng niên, tiềm lực của A Cách Ni Ti cũng rất cao, Ngải Luân không cho rằng mình nhất định sẽ trở thành Quốc vương của Đế quốc này, nhưng hắn ta có thể khẳng định một điều, dù là Lãnh chúa, Hoàng tử hay là Quốc vương gì cũng vậy, với tình trạng hiện tại, hắn ta đều không đủ tư cách và năng lực.

 

Tuy một vị Hoàng tử chạy đến một lãnh địa nhỏ bé của Đế quốc để học cách trở thành một “vị Hoàng tử xứng đáng” là một chuyện rất buồn cười, nhưng đây là lựa chọn duy nhất của hắn ta.

 

Có lẽ trước ngày hôm nay, hắn ta không thể dùng lý do buồn cười này để đến Lan Tư Duy Lợi học tập, làm việc, thậm chí là sinh sống lâu dài ở đó.

 

Nhưng bây giờ thì có thể rồi.

 

[Gián điệp], chỉ cần dùng cái cớ này, Ngải Luân có thể nhận được sự ủng hộ của cha mẹ. Bởi vì hắn ta có lợi thế hơn bất kỳ ai.

 

Đánh giá nhiệm vụ [Ánh Sáng – Bóng Tối] của hắn ta rất cao, đây là nhiệm vụ trong trò chơi, cũng là hoạt đ*ng t*nh nguyện, trong các buổi phỏng vấn xin việc, đặc biệt là kỳ thi công chức ở Lan Tư Duy Lợi, nó có thể được cộng điểm!

 

Hiện tại, vị trí công chức ở Lan Tư Duy Lợi không chỉ bị Hoàng thất và quý tộc của Đế quốc Vu Na Lợi Á nhắm đến, mà thậm chí còn bị nhiều chủng tộc khác dòm ngó.

 

Ngoại trừ tộc Nhân Ngư ít người và tộc Tinh Linh không màng thế sự, Huyết Tộc, Người Lùn, Địa Tinh, Hải tộc, thậm chí là Thú Nhân cũng đã bắt đầu rục rịch.

 

Đế quốc Vu Na Lợi Á tuyệt đối không thể tụt hậu được!

 

Trên đường đi, Ngải Luân luôn suy nghĩ đến những lý do khoái thác, khi hắn ta đến nơi, A Cách Ni Ti đang làm nũng trong lòng mẹ.

 

Cô bé cũng muốn đến Lan Tư Duy Lợi.

 

Sau khi Ôn Toa từ Lan Tư Duy Lợi trở về, tin tức về thư viện thành phố Lan Tư Duy Lợi đã lan truyền khắp trường học.

 

Gần như tất cả giáo viên và học sinh đều đang chờ đợi kỳ nghỉ để đổ xô đến Lan Tư Duy Lợi mượn sách.

 

Nếu không phải vì muốn giúp anh trai, A Cách Ni Ti cũng sẽ dành kỳ nghỉ này ở Lan Tư Duy Lợi rồi.

 

Trái tim Ngải Luân bỗng chốc nặng trĩu.

 

Ở lại lâu dài là điều rất khó đối với một Hoàng tử và Công chúa như bọn họ, có lẽ Ngải Luân có thể lấy cớ “Thu thập thông tin” sẽ thành công, nhưng hai anh em cùng ở lại đó ít nhất một tháng…… Nghĩ thế nào cũng sẽ bị từ chối!

 

Ngải Luân có lý do nhất định phải đi, nhưng nếu chỉ có một người được đi….. A Cách Ni Ti đã giúp hắn ta rất nhiều, không thể để cô bé phải chịu thiệt thòi như vậy được.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 111
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...