Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 6
==== Esper Kang Tae-beom (anh - hội trưởng Baekya) = Esper Yoo Ji-han (anh ấy) > Kang Geon-ho (hắn- người mang mèo về) Esper Ha Seo-jun (cậu ấy - em út) ====
Tên này vốn dĩ là kiểu người vậy sao.
Si-woo chớp mắt đầy bối rối khi nhìn Ji-han đóng kín cả cửa sổ hai lớp. Suýt nữa cậu làm rơi tuýp súp thưởng đang ngậm trong miệng vì quá hoảng.
“Em lại tìm ra cái đó ở đâu vậy.”
Ji-han nhìn Si-woo đang sững sờ với vẻ thích thú, rồi khẽ đảo mắt quanh phòng. Thấy bàn ăn bừa bộn đầy chai nước và đồ ăn vặt, anh bật cười khẽ.
“Thế này thì bảo sao mèo hoang chẳng chui vào.”
M… mèo hoang á. Si-woo nhăn mặt, lộ rõ vẻ chột dạ.
Rõ ràng cậu lấy tuýp súp thưởng này là kết quả của một cuộc “giao dịch” đàng hoàng. Cái gã ngốc đó nói chỉ cần đi theo thì sẽ cho tất cả mà. Nghĩ kỹ thì, đống kia vốn thuộc về cậu, chỉ là cậu cố ý lấy mỗi một tuýp thôi.
Vậy mà dám gọi cậu là mèo hoang trộm cắp ư.
“Nhìn gì mà ghê thế. Quý lắm à.”
Thấy Si-woo trừng mắt nhìn mình, Ji-han cong một bên khóe môi ra vẻ trêu chọc. Thái độ khinh khỉnh ấy càng làm Si-woo nổi giận, lông dựng cả lên, phì phì tức tối. Cậu ghét cái kiểu bị xem thường như thế.
“Chắc cậu không cần giúp đâu nhỉ.”
Thấy Si-woo đang quên cả tình hình mà phùng mang trợn mắt, Ji-han khẽ liếc về phía cửa sổ đã khóa chặt. Trong lòng Si-woo tất nhiên muốn biến lại thành người, đập nát cái cửa sổ đó ra, nhưng cậu đành nhịn.
Cậu hiểu rằng nếu để đối phương phát hiện mình là thú nhân thì sẽ rất phiền. Không chỉ đơn giản là xấu hổ nữa.
“Nếu muốn gì thì ngoan ngoãn một chút.”
Không phải sao? – Ji-han nghiêng đầu, nở nụ cười lười nhác rồi bất ngờ chạm tay lên trán Si-woo.
“……”
Như thể có cơn đau đầu, anh khẽ ấn lên thái dương một lúc, nhưng khóe môi cong lên thì vẫn giữ nguyên. Trông chướng mắt vô cùng.
“Lần sau đừng có tự tiện chui vào đây.”
Ji-han vuốt tóc rồi mở chốt phụ trên cửa sổ. Lúc đầu trông như thể định giữ cậu lại, nhưng cuối cùng lại thả cậu ra dễ dàng.
“Leader (hội trưởng) của bọn tôi… khá đáng sợ đấy.”
Dù không cần anh nhắc, Si-woo cũng chẳng có ý định bén mảng tới khu A của tòa nhà chính nữa. Cũng vì cảm thấy khó xử nếu phải gặp lại gã ngốc kia – kẻ đã cho cậu ăn no bụng.
Nơi này, cậu tuyệt đối sẽ không quay lại.
“Đi đường cẩn thận.”
Cuối cùng, Ji-han tiễn cậu bằng giọng khá dịu dàng. Si-woo liếc lên nhìn lần cuối, thấy anh ấy thực sự tháo luôn cái chốt mà cậu từng chạm vào.
Khó mà đoán nổi tính cách của tên này. Hoàn toàn khác hẳn gã ngốc kia.
Dù sao thì, nghĩ rằng cuối cùng cũng thoát được, Si-woo thò đầu qua khe cửa sổ mà Ji-han mở ra. Cậu chuẩn bị nhảy xuống sau khi ước lượng độ cao.
“Hyung!”
Nhưng đúng lúc ấy, một tiếng hô vang lên, và thân thể Si-woo bị nhấc bổng lên đầy thô bạo. Cùng lúc đó, cửa sổ tự động “cạch!” đóng lại. Rõ ràng không ai chạm vào.
“Anh tính để nhóc ấy chạy ra ngoài hay sao mà anh còn mở cửa nữa!”
Kang Geon-ho – người tay bưng một cái thùng to, hớn hở bước vào guiding room – gào ầm lên. Hắn ném phịch cái thùng, rồi dùng năng lực điều khiển lực để kéo Si-woo lại, ôm chặt vào lòng.
“Tôi mở ra là để cho nó ra ngoài đấy.”
Ji-han nhún vai đáp gọn. Rồi nhìn Kang Geon-ho đang giam chặt Si-woo trong tay, anh khẽ nghiêng đầu khó hiểu.
“Geon-ho này.”
“Gì.”
“Cậu định bóp cho nổ ra thật à?”
“Anh nói cái gì?”
Kang Geon-ho nhíu mày, rồi mở to mắt khi thấy con mèo phát ra tiếng “ư ử” r*n r*. Do không kiểm soát được sức mạnh, hắn suýt làm con mèo vốn đã gầy trơ xương kia bẹp dí trong lòng.
“Này, ổn không đấy?! Vẫn sống chứ?!”
Hắn luống cuống áp tai sát ngực Si-woo để nghe nhịp tim. May thay, con mèo vẫn còn sống.
Niyaooong―!
Chỉ có điều, nó tức điên lên thôi.
“Wow, cá tính ghê đấy.”
Ji-han nhìn Geon-ho bị con mèo vả tới tấp vào mặt mà ra vẻ thích thú. Mèo nhỏ xíu, thế mà mỗi cú tát lại kêu “bốp, bốp!” khá rõ.
'Phải! Điều! Khiển! Lực! Chứ! Đồ ngốc này!'
Si-woo, giận sôi máu, đập thẳng vào cái cằm vuông của hắn. Mỗi cú vả, cậu lại phát ra tiếng rên giận dữ, xả hết cơn tức.
“Xin lỗi, xin lỗi! Anh sai rồi!”
‘Xin lỗi là xong à! Suýt nữa gãy xương sườn rồi đó!’
Niyaooong! – Si-woo gào lên đầy phẫn nộ, dùng cả chân sau đạp mạnh để thoát khỏi vòng tay to kệch của hắn. Cứ bị ôm chặt thế này thì mạng cũng chẳng còn.
Một Esper mà không biết kiểm soát sức mạnh cơ bản ư? Thật khó tin hắn ta lại là Esper của hội Baekya.
Si-woo trốn lên bàn ăn, vừa l**m cánh tay và ngực còn tê rát, vừa trừng mắt nhìn Ji-han và gã ngốc kia.
“Ổn chứ?”
“Không, chắc sái cả hàm rồi.”
“Để tôi xem nào.”
Nhìn cách Esper Yoo Ji-han tỏ ra thân thiết như vậy, đúng là cùng một guild thật rồi.
Cứ tưởng chỉ là phỏng đoán, vậy mà hóa ra thật sự là Esper của một guild top đầu.
‘Tên ngốc này á? Vì sao?’
Si-woo bối rối, chăm chú quan sát gã ngốc ấy. Nhìn bề ngoài thì có vẻ mạnh mẽ, nhưng hành động thì quá ngớ ngẩn.
‘Chắc nhiều tiền lắm nhỉ.’
Vì vẫn chưa học được cách cảm nhận sóng năng lượng, Si-woo chẳng cảm thấy chút sức mạnh nào tỏa ra từ Geon-ho. Cậu hoàn toàn không nhận ra hắn thực sự mạnh cỡ nào.
‘À, tuýp súp thưởng của mình!’
Chợt nhớ ra tuýp súp thưởng đã rơi khỏi miệng lúc nãy, Si-woo giật mình tỉnh táo lại. Cậu suýt quên mất thứ quan trọng nhất.
‘Đâu rồi, ở đâu được nhỉ…’
Si-woo dáo dác nhìn quanh, rồi mặt lập tức cau có lại. Tuýp súp thưởng đỏ, có dấu răng nhỏ, đang nằm ngay cạnh chân gã ngốc kia. Lại ngay chỗ đó.
“Là con mèo cậu mang về à?”
“Ừ.”
“Còn cái đống này là gì?”
Ji-han hất cằm chỉ vào chiếc thùng mà Geon-ho đem theo. Dù chưa nghe câu trả lời, anh cũng đoán ra phần nào.
“Chỉ là… thấy nên mang về thôi.”
Geon-ho nói nhỏ, giọng cụt ngủn, rồi dùng năng lực sắp xếp lại cái thùng bị đổ ra sàn. Trong chiếc thùng to ấy, toàn là đệm mềm và đủ thứ đồ cho mèo – đúng như Ji-han đoán.
“Không tính nuôi luôn đấy chứ.”
“À, không.”
Miệng thì chối nhanh, nhưng mắt lại tránh đi – đủ để thấy thừa điều hắn nghĩ gì. Ji-han thở dài, bước tới, tự tay lấy ra một món trong thùng.
“Thật sự không tính nuôi đấy chứ?”
Thứ Ji-han cầm lên là một chiếc nhà vệ sinh cho mèo. Cả bao cát vệ sinh hắn cũng mua sẵn, trông Geon-ho như đã chuẩn bị xong xuôi để làm sen. Nhưng rồi tính sao tiếp theo đây.
“Mèo gầy quá. Tôi chỉ tính cho nó béo lên rồi gửi đến trạm cứu hộ hoặc trung tâm bảo vệ động vật.”
Cuối cùng Geon-ho thú nhận, vừa nói vừa dùng năng lực dọn mấy món đồ mèo lên bàn.
Thật ra, ban đầu hắn chỉ tính mua một cái đệm thôi. Nhưng nhìn con mèo nhỏ gầy trơ xương, hắn lại không nỡ để mặc thế.
“Cơ mà đâu phải ngày một ngày hai mà béo lên được.”
“Một tuần. Trong một tuần tôi sẽ vỗ béo nó.”
Geon-ho giơ ngón trỏ lên, đáp chắc nịch. Nhìn thái độ kiên quyết ấy, Ji-han cũng thôi không cản nữa. Dù sao có cản cũng chẳng nghe đâu.
“Với tôi thì không sao, nhưng cậu nghĩ leader sẽ đồng ý chắc?”
Ji-han gãi nhẹ gáy, nhắc đúng điểm yếu nhất. Geon-ho cũng biết chuyện đó phiền phức, nên im lặng không trả lời.
Đúng lúc đó, cục bông trắng lén lút tiến lại gần.
“Thấy chưa, nó thích tôi đấy.”
Geon-ho chỉ cằm về phía Si-woo đang rón rén lại gần, nghĩ chắc cậu đang định làm hắn giật mình. Nhìn con mèo nhỏ dạn dĩ thế, hắn mỉm cười – cảm thấy nó bắt đầu tin tưởng mình.
“Nếu ghét thì đã chẳng tự lại gần thế này.”
“Chắc cậu nhầm rồi.”
Ji-han khoanh tay, mắt nhìn về phía tuýp súp thưởng rơi cạnh chân Geon-ho, lẩm bẩm. Nhưng anh cũng chẳng nói thẳng ra. Nhìn Geon-ho cười tươi như đứa trẻ, anh ngại phá hỏng tâm trạng đó.
Niya, niyaong!
Nhưng ở bên này, tâm trạng Si-woo thì khác hẳn. Bị Geon-ho lại bế lên, cậu bắt đầu sợ hắn ôm chặt quá làm mình nghẹt thở như ban nãy.
“Không siết đâu. Nhẹ thôi, được chưa?”
Như hiểu được lo lắng của Si-woo, Geon-ho nhẹ nhàng vỗ lưng, bế cậu thật cẩn thận. Trên mặt hắn lộ rõ niềm vui khi thấy con mèo tự đi tới gần mình.
“Dù cậu có thích đến mấy cũng đừng tự ý ôm. Đừng dẫn nó về tận ký túc xá nữa.”
Ji-han nhắc nhở. Dù Geon-ho chẳng ngán ai, nhưng cái tính mất cảnh giác ấy thật sự đáng lo.
“Sao cơ?”
“Nhỡ đâu nó là người thì sao.”
Trong trung tâm này, số thú nhân khá đông. Một phần vì thú nhân có cơ thể khác biệt nên xác suất trở thành dị năng giả cao hơn người thường.
“Không đâu. Chắc chắn là mèo mà.”
Geon-ho vẫn ôm chặt Si-woo, đáp chắc nịch. Thái độ tự tin đến mức Si-woo, đang vùng vẫy, cũng hơi sững người.
“Cậu kiểm tra rồi chắc?”
Ji-han ngạc nhiên hỏi. Và đúng kiểu Geon-ho, câu trả lời cũng ngắn gọn và… ngớ ngẩn.
“Không, chỉ là… cảm giác.”
Cảm giác ngốc nghếch ấy! Si-woo chỉ biết nuốt lại câu chửi trong bụng, bực mình đến muốn cắn hắn một cái.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
