Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 5
Sau khi biết đến hương vị của súp thưởng, Si-woo đã ngộ ra một chân lý to lớn.
‘Ha, no quá.’
Người mang theo súp thưởng thì tuyệt đối không thể là người xấu – một chân lý bất biến. Dù có gọi mười con mèo đến hỏi, chắc chắn tất cả cũng sẽ trả lời giống nhau.
“Phải uống nước nữa chứ.”
Si-woo, đang lơ đãng nhìn bát nước đặt trước mặt, khẽ ngẩng đầu lên theo tiếng gọi.
“Mau lên.”
Người đàn ông có vẻ ngoài dữ tợn đưa bát nước lã vô vị lại gần. Chính là người lúc nãy đã ôm chặt cậu vào lòng một cách thô bạo, chẳng cần xin phép. Thiên thần súp thưởng với gương mặt đáng sợ.
Không biết định quyến rũ bao nhiêu con mèo nữa, hắn còn dự trữ trong túi nylon đen rất nhiều súp thưởng đủ mọi hương vị.
Nhìn thấy cả túi đầy ắp súp thưởng chứ không chỉ một hai cái, tim Si-woo đập thình thịch. Đó là cám dỗ khiến cậu không thể tiếp tục phản kháng. Hắn không chỉ giơ ra khoe, mà còn bảo sẽ cho hết – miễn là ngoan ngoãn đi theo.
Đang mệt lử vì đói, Si-woo liền nghĩ bụng đi đâu cũng được. Lời dặn của cấp trên rằng tuyệt đối không được mất cảnh giác với esper bị cậu quẳng ra sau đầu. Vì lúc đó cậu chỉ muốn lấp đầy cái bụng trống rỗng.
Và nơi mà người đàn ông dẫn cậu đến là phòng hướng dẫn (guiding room) ở tòa A. Quy mô lớn đến mức cậu còn ngỡ đó là chỗ dùng chung của nhiều guild.
“Bảo uống nước đi mà.”
Được ăn no đến căng bụng, Si-woo chẳng thèm liếc bát nước mà hắn ta đưa. Bây giờ bụng cậu phồng lên căng cứng, đến mức chẳng còn chỗ cho thứ chất lỏng vô nghĩa kia.
“Đã ăn đồ mặn thì phải uống nước chứ. Không thì sẽ sinh bệnh đấy.”
Nhưng hắn vẫn kiên trì bắt cậu uống.
“Nếu không uống thì anh không chơi với nhóc nữa đâu.”
hắn ngồi xuống sàn, ngang tầm mắt với Si-woo đang ngồi trên sofa, nghiêm giọng nói. Nhưng kiểu dọa dẫm đó chẳng xi nhê gì với Si-woo.
Si-woo hừ mũi, quay đầu đi và lấy chân sau đẩy bát nước ra xa.
“Ha, nhóc con này cứng đầu thật đấy.”
Người đàn ông bật cười, dựa khuỷu tay lên sofa rồi chống cằm, tay kia đùa nghịch với chiếc đuôi trắng của Si-woo, quấn quanh ngón tay.
Xem ra tên này thật sự rất thích mèo. Đến mức không rời mắt dù chỉ một giây.
Sau khi đưa Si-woo vào căn phòng mát mẻ, người đàn ông cũng thực hiện lời hứa: cho cậu ăn súp thưởng. Nhưng thay vì cho hết như nói, hắn chỉ lấy ra một tuýp. Si-woo tức giận, suýt nữa nổi loạn, thì hắn lại dỗ bằng một hộp cá ngừ đắt tiền.
Nói rằng ăn nhiều súp thưởng mặn quá sẽ không tốt. Vừa nói mấy lời nghe buồn cười, vừa lấy ra đầy hộp cá ngừ và hạt thức ăn hình cá. Quả nhiên là thiên thần súp thưởng, rất hiểu khẩu vị mèo.
Dù hạt thức ăn cũng ngon, nhưng Si-woo chỉ chén sạch hộp cá ngừ đắt tiền. So với loại cá ngừ đóng hộp rẻ tiền mà thỉnh thoảng cậu mới dám mua, mùi vị hoàn toàn không thể so sánh.
Tuy lời lẽ thô ráp, bàn tay cũng mạnh bạo, nhưng xem ra hắn ta là một esper khá giàu. Chỉ cần nhìn nơi hắn dẫn cậu tới là biết.
Đây là khu chính của trung tâm, chỉ dành riêng cho các đội cấp cao. Hơn nữa, là tòa A – nơi luôn có các năng lực gia dịch chuyển tài giỏi túc trực.
Nghe nói tòa A không phải cứ có cấp bậc cao là được vào. Chỉ những người thuộc top guild mới ra vào được.
Ví dụ như guild Baekya chẳng hạn.
‘…Không lẽ…’
Si-woo ngước lên nhìn người đàn ông, ánh mắt đầy tò mò. hắn vẫn đang lẩm bẩm một mình, tay thì tiếp tục nghịch đuôi cậu.
“Lông rụng khiếp nhỉ. Ôi, nhìn cái sofa này xem. Quét hết bằng đuôi này của mày đi.”
hắn khúc khích cười, túm lấy chiếc đuôi trắng của Si-woo, làm bộ quét qua sofa. Thấy cảnh ngớ ngẩn đó, Si-woo lập tức bỏ ngay ý nghĩ “không lẽ” kia.
‘Phải rồi, làm gì có chuyện.’
Một người chỉ ngồi nghịch đuôi mèo như thế này sao có thể là esper top guild. Nhìn dáng vẻ mang túi nylon đi lang thang ban ngày, trông cũng giống người vô công rồi nghề như cậu thôi.
Iyaaong! ‘Đừng có động vào nữa!’
Đang suy nghĩ, Si-woo tức giận nắm chặt chân trước, giơ lên như muốn đấm. Cậu nhịn mãi mà hắn cứ n*n b*p đuôi cậu như cục bột, lại còn dí mũi ngửi nữa.
“Rồi rồi, không làm nữa.”
Hắn vội buông đuôi cậu ra, thay vào đó xoa lên lưng. Cảm giác này cũng không tệ, nên Si-woo hạ chân xuống, quan sát gương mặt hắn.
Từ trước đã nhận ra, nhưng giờ ở khoảng cách gần trong phòng, gương mặt hắn càng đẹp trai hơn. Chỉ là bị ánh mắt dữ dằn che đi, chứ thật ra đường nét rất xuất sắc. Giá mà mắt đừng sắc đến thế, trông sẽ thu hút hơn nhiều.
Đang thảnh thơi ngắm nhìn, đầu Si-woo khẽ nghiêng nghiêng.
Cảm giác giống ai đó… mà cậu chưa nhớ ra được.
“Sofa cứng quá à? Có cần thêm gối không?”
Hắn cũng nghiêng đầu theo Si-woo, rút ngắn khoảng cách. Thấy mặt hắn bất ngờ áp sát, chân Si-woo theo phản xạ giơ lên – gần như là thói quen.
Hắn bật cười, khẽ chạm nhẹ nắm tay to của mình vào nắm chân bé xíu của cậu, giống như high-five.
“Ngồi yên ở đây nhé. Anh sẽ đi kiếm thứ gì ngon hơn.”
Chẳng phải “đi mua”, mà lại nói là “kiếm”. Với vẻ ngoài dữ tợn như vậy, nghe cứ như chuẩn bị đi ăn trộm thật.
“Đừng có đi đâu, cứ uống nước đi. Hiểu chưa?”
Người đàn ông chỉ vào bát nước bằng đầu ngón tay to bè, rồi rời khỏi phòng.
Mấy thứ như đệm thì thật ra chẳng cần thiết. Không có cũng chẳng sao, vì cái sofa này đã đủ mềm mại rồi.
‘Đúng là đồ ngốc thật.’
Si-woo thở dài khi nhìn thấy hành động của hắn: đặt luôn bát nước lên sofa chứ không phải dưới sàn. Đổ nước ra thì tính làm gì? Sao lại để trước mặt mình như thế.
Thật buồn cười khi có lúc cậu từng nghĩ hắn ta có thể là một esper đẳng cấp thuộc guild Baekya. Hắn không phải người xấu, nhưng rõ ràng có chỗ nào đó hơi khờ khạo. Đến cả chuyện nghi ngờ cậu là thú nhân cũng chẳng thèm, cứ tin sái cổ.
‘Là một kẻ ngốc tốt bụng.’
Nhưng vẫn còn tốt hơn nhiều so với một thiên tài xấu xa. Ấn tượng ban đầu thì chẳng tốt mấy, nhưng giờ cậu thấy cũng có thiện cảm, nhờ hắn cho ăn no nê.
Si-woo liếc nhìn cánh cửa đóng kín, vươn vai một cái.
‘Cảm ơn nhé, đồ ngốc.’
Ngẩng cao đầu đầy thỏa mãn, cậu nhảy phóc xuống sofa, cẩn thận để không làm đổ bát nước. Nếu là một con mèo thiếu cẩn trọng thì chắc đã làm đổ nước lên sofa lâu rồi.
Mà khoan… quần áo của mình đâu rồi?
Đôi mắt vốn bình thản của cậu trở nên sắc lạnh. Quần áo làm gì có chân mà tự chạy mất – chắc chắn có kẻ nào đó cố tình lấy đi.
‘Mà để bị bắt được thì đừng hòng yên với tao.’
Trong trung tâm này, chẳng ai nghèo tới mức phải ăn cắp quần áo của người khác. Có lẽ chỉ là trò đùa xấu tính thôi. Nhìn thấy cậu ngủ cạnh đống quần áo được chèn đá lên, liền lấy đi để trêu chọc.
Vì biết cậu là thú nhân biến hình.
‘Thật lố bịch.’
Không ngờ vẫn còn kẻ chơi mấy trò trẻ con này. Cậu từng bị trêu chọc thỏa thích hồi đi học, nhưng đây là lần đầu tiên sau rất lâu mới gặp lại.
Si-woo khịt mũi, ngẩng cao đầu rồi nhảy lên chiếc bàn cao. Dáng đi có mục đích, cực kỳ nhanh nhẹn.
Trước khi hắn ta quay lại, cậu tính gom thật nhiều súp thưởng rồi chuồn. Bụng đã no, cũng chẳng còn lý do gì để nán lại.
Túi nylon đựng đầy súp thưởng quý giá bị vứt hờ trên bàn.
Si-woo chỉ lấy một túi có năm tuýp súp thưởng dài. Dù người đàn ông kia hứa cho hết, cậu vẫn không tham lam.
Đó là kiểu “xin lỗi” vì bỏ đi mà không nói lời nào. Và còn để dành phần cho mấy con mèo khác nữa.
‘…….’
Ngậm chặt túi trong miệng, cậu quay đầu nhìn lại cánh cửa. Trong lòng thầm cảm ơn người đàn ông ngốc ấy, đang đi “lấy” đệm cho cậu. Cảm ơn, chỉ là nói thầm trong lòng thôi.
Giờ thì chuồn thôi.
Nếu biến lại thành người thì việc trốn đi dễ như trở bàn tay, nhưng lại không có quần áo. Mà nếu chỉ cầm súp thưởng đi lang thang khắp trung tâm trong bộ dạng tr*n tr**ng thì chỉ tổ bị gọi là “b**n th** súp thưởng”.
Si-woo bật người nhảy phốc lên bệ cửa sổ, nơi ánh nắng đang rọi vào. Vừa vào guiding room, cậu đã nhanh mắt tìm vị trí cửa sổ.
‘Làm ơn…’
Cậu tưởng cửa sổ sẽ mở, nhưng trớ trêu thay, tất cả đều khóa kín.
Bất ngờ trước tình huống ngoài dự đoán, Si-woo chớp mắt, áp bàn chân lên kính.
Thông thường, các esper vốn ghét không gian bí bách nên hay mở cửa sổ. Nhất là trời đẹp thế này, mấy tòa nhà dành riêng cho esper thường mở toang hết cửa sổ.
‘Sao lại khóa hết chứ!’
Cậu bực tức lấy chân trước cụng cụng lên chốt khóa, dù biết cũng chẳng ích gì.
Dĩ nhiên, nó chẳng hề nhúc nhích. Nếu biến thành người thì cậu mở ra dễ dàng, nhưng giờ thì chịu.
“Muốn anh giúp không?”
Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau, làm tim Si-woo rớt xuống tận bụng.
Si-woo mở to mắt, cắn chặt túi súp thưởng hơn nữa rồi quay đầu nhìn lại. Chủ nhân của giọng nói không phải gã ngốc đã dắt cậu đến đây.
‘Ơ… người này…’
Là esper của guild Baekya. Tên là… Yoo Ji-han, thì phải. (không phải hội trưởng đâu)
“Chỉ lấy bấy nhiêu thôi à?”
Anh ấy liếc nhìn túi súp thưởng mà Si-woo tha đi, khẽ cười, rồi bước thêm một bước, như muốn lại gần cho thêm nữa. Tay đưa ra phía cửa sổ, trông như sắp mở giúp.
Quả nhiên, gương mặt hiền lành này cũng giống tính cách. Đôi mắt Si-woo long lanh lên, người hơi ngọ nguậy.
Vừa chuẩn bị tư thế nhảy xuống, cậu vẫn không thể rời mắt khỏi khuôn mặt Ji-han.
So với hình ảnh trên TV, ngoài đời trông anh ấy còn thanh tú và đẹp hơn nhiều. Giống hệt cảm giác được gặp người nổi tiếng ngoài đời thực.
Cậu nghĩ, nếu anh ấy thật sự là nghệ sĩ, chắc hẳn báo chí sẽ có cả đống tin khen ngợi.
Chỉ một giây trước, cậu còn nghĩ vậy.
Cạch.
‘Hở…?’
Khi Si-woo còn đang tròn mắt ngạc nhiên, Ji-han đã khóa thêm cả chốt phụ của cửa sổ vốn đã khóa sẵn.
“Vào đây bằng cách nào vậy?”
Anh ấy cúi xuống, nhìn cậu chăm chú, giọng hỏi nhẹ nhàng và gương mặt dịu dàng như thiên thần.
====
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
