Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 7

“À, ra là vậy.”

Ji-han cũng tỏ vẻ hơi bất lực, như thể cùng chung suy nghĩ với Si-woo. Nhưng Geon-ho mặc kệ, vẫn giữ nguyên thái độ đầy chắc chắn.

“Với lại, tôi hỏi rồi, nó bảo không phải.”

“Ừ, ừ.”

Ji-han vừa nghe Geon-ho nói bằng giọng nghiêm túc, vừa vỗ nhẹ lưng hắn, như muốn nói “Cậu cứ làm điều mình muốn đi.” Nhìn bộ dạng này, rõ ràng anh đã rất quen với tính cách đơn giản của Geon-ho.

Ánh mắt mang theo nụ cười dịu dàng của Ji-han tự nhiên dời sang Si-woo.

“Không phải thú nhân à.”

“Ừ, không phải.”

Geon-ho lại lắc đầu thay cho Si-woo, trả lời chắc nịch. Trong lòng, Si-woo âm thầm khen ngợi hắn, rồi áp mặt lên bụng săn chắc của hắn để tránh ánh mắt soi mói của Ji-han.

“Hà……”

Nhưng Geon-ho lại hiểu lầm ý cử chỉ đó, liền há miệng bật cười. Mới nãy còn vùng vẫy muốn chạy trốn khỏi vòng tay hắn, vậy mà bây giờ lại chôn mặt vào ngực hắn.

Ban đầu chỉ định chăm sóc tạm thời thôi. Nhưng xem ra, “tạm thời” này sẽ kéo dài hơn dự kiến. Có khi… là cả đời cũng nên.

“Lạnh à? Muốn anh lấy mền cho nhóc không?”

Khóe miệng Geon-ho nhếch lên cao, tay khẽ v**t v* lưng chú mèo nhỏ đang rúc vào lòng mình. Cũng phải, từ ngoài trời nóng bước vào phòng mở điều hòa mạnh, lạnh cũng dễ hiểu.

“Dùng nhiệt cơ thể của cậu sưởi đi. Nó có vẻ thích vậy còn gì.”

“Đúng nhỉ. Hyung cũng thấy là nó thích tôi mà, phải không?”

Geon-ho liền chộp lấy câu nói đùa của Ji-han, cười càng tươi hơn. Ji-han chỉ khẽ cười, khoanh tay lại, lặng lẽ nhìn cơ thể trắng muốt và tròn trịa của chú mèo.

“Nhưng mà… là đực hay cái?”

“Chắc đực đấy.”

Geon-ho nhún vai, rồi bất cẩn đưa tay nắm lấy đùi Si-woo để tách ra. Si-woo đang cuộn người lập tức giật mình, toàn thân cứng đờ như hóa đá.

“Có đấy.”

Giọng Geon-ho thản nhiên như xác nhận lại, chỉ tay vào bộ phận quan trọng của Si-woo. Ngay lúc đó, Si-woo giận đến mức hét lên, tung cú đấm thẳng vào sống mũi cao của hắn. Với tất cả sức lực.

‘Nhìn cái quái gì vậy, đồ điên!’

Vì xấu hổ, Si-woo thậm chí còn giương cả móng vuốt ra – hoàn toàn không có chủ ý.

“À……”

Geon-ho hơi ngửa đầu ra sau, đưa tay che sống mũi. Có vẻ lần này cú đấm hơi mạnh thật.

‘Đáng đời, ai bảo nhìn!’

Thoát ra khỏi vòng tay hắn, Si-woo thở phì phì tức giận, nhảy phốc lên bàn sofa, thủ thế phòng thủ và trừng mắt nhìn hai người kia.

Mình tuy dùng móng vuốt thật, nhưng hắn là Esper mà, chắc không sao đâu. Hơn nữa, đâu phải Esper bình thường – mà là Esper cấp cao thuộc guild Baekya nổi tiếng. Chỉ chút vết xước cỏn con chắc chẳng xi nhê.

“Ổn chứ?”

Chắc chắn không thể bị thương đâu mà……

“Không sao.”

“Nhưng máu chảy kìa.”

Si-woo vểnh tai lên khi nghe đến chữ “máu”. Máu… máu chảy á?

“Chỉ sượt qua thôi.”

Vì bị Ji-han che mất nên từ chỗ Si-woo đang ngồi cũng không nhìn thấy rõ mặt Geon-ho. Nhưng nghe giọng hai người, xem ra bị thương đến mức chảy máu thật. Trong khi Geon-ho nói chỉ sượt qua thôi.

“ cậu được guiding gần nhất là khi nào?”

Geon-ho phớt lờ câu hỏi của Ji-han, chỉ dùng mu bàn tay lau qua vệt máu đang chảy. Trên sống mũi hắn, có một vết xước dài, mảnh, chạy ngang qua. Nhờ khuôn mặt góc cạnh của Geon-ho mà vết xước trông còn giống như bị dao rạch.

Nếu cơ thể hắn đang ở trạng thái tốt, thậm chí bị dao rạch thật cũng chẳng để lại dấu vết gì. Nhưng lúc này, do dòng sóng năng lượng bên trong cơ thể không lưu thông ổn định, ngay cả mô da cũng yếu đi. Tất cả chỉ vì thiếu guiding.

“Này, đừng lo quá. Không sao mà.”

Geon-ho nhìn chú mèo đang trốn trên bàn sofa rồi khẽ cười. Cái đầu lông trắng như tuyết khẽ ngẩng lên, ánh mắt như dò xét, lo lắng vì chính mình gây ra vết thương.

Hắn bước lại gần bàn, đưa tay ra về phía Si-woo – như muốn làm hòa.

“Từ giờ anh sẽ không ôm mạnh nữa. Xin lỗi nhé.”

Hắn lên tiếng xin lỗi vì khi nãy đã dùng lực mạnh nắm chân Si-woo. Thật ra, Si-woo nổi giận vì lý do khác, nhưng tất nhiên hắn chẳng thể biết.

Si-woo liếc nhìn vết xước khá rõ trên mặt Geon-ho, rồi cụp đuôi xuống, hơi áy náy.

Dù Geon-ho lại giơ tay ra ý muốn bế tiếp, nhưng Si-woo giả vờ không hiểu, quay mặt đi. Lỡ tay quào hơi sâu hơn dự tính, cậu cũng có chút hoảng.

“Các anh đang làm gì vậy?”

Ngay lúc đó, một người mới xuất hiện. Si-woo chỉ cần nghe giọng cũng biết ngay.

‘Là em út. Em út to xác.’

Người mà Si-woo ấn tượng nhất khi xem phỏng vấn guild Baekya. Dù vóc dáng to lớn và vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng khi cất lời lại trở nên hiền hòa.

“Ăn cơm chưa?”

Như dự đoán, cậu em út lên tiếng chào với nụ cười dịu dàng. Ji-han cũng mỉm cười, giơ tay chào lại.

“Chưa. Còn em?”

“Em ăn rồi.”

“Ăn nhanh vậy? Còn Geon-ho, cậu ăn chưa?”

Geon-ho chỉ lắc đầu lấy lệ, mắt vẫn chăm chăm nhìn Si-woo. Dường như còn tiếc vì Si-woo không lại gần.

“Con mèo này ở đâu ra vậy?”

Seo-jun cúi xuống nhìn Si-woo đang ngồi trên bàn. Si-woo cũng vô thức nhìn lại, rồi sững người.

‘Đôi mắt….’

Đôi đồng tử màu vàng kim sáng lấp lánh như ngọc. Qua màn hình tivi thì không thể cảm nhận được ánh sáng ấy.

Nhìn thân hình to lớn của cậu ấy, Si-woo đã đoán rồi, nhưng giờ càng chắc chắn – cậu ấy này cũng là thú nhân. Đặc điểm rõ nhất của thú nhân là màu mắt.

Si-woo, Seo-jun và Geon-ho – ba người họ đều có mắt sáng màu, ánh lên như ngọc. Chỉ trừ Ji-han là mắt tối màu bình thường.

“Geon-ho mang về đấy.”

“Bọn mình tính nuôi mèo à?”

Seo-jun nhìn vào thùng đồ mèo chất đầy, mắt tròn xoe ngạc nhiên. Với cái thùng to như vậy, trông chẳng giống chỉ nuôi một con.

“Chỉ tính chăm sóc tạm thôi. Nhóc này gầy quá.”

Ji-han thay Geon-ho giải thích, rồi đi tới ngó vào thùng đầy đồ chơi. Không biết hắn mang về bao nhiêu mà chất đầy một thùng to; nếu nuôi thì đủ dùng hơn cả năm.

“Nhìn đâu có gầy mấy đâu mà.”

Seo-jun chăm chú nhìn chú mèo, khẽ lẩm bẩm vẻ khó hiểu. Con mèo trắng như tuyết thoạt nhìn giống như được nuôi nấng tử tế.

Bộ lông trắng bóng mượt, cái mũi hồng nhạt, và trên hết là vẻ mặt kiêu kỳ đó – hoàn toàn không giống một con vật đói ăn.

“Đều là lông hết đấy. Lông thôi.”

Thấy Seo-jun ngạc nhiên, Geon-ho thở dài, ấn nhẹ bộ lông trắng. Lúc đó mới lộ ra thân hình gầy trơ xương.

Nhờ vừa ăn no hộp cá ngừ nên bụng hơi phình lên, nhưng cơ thể thì vẫn nhỏ và gầy. So với mấy con mèo hoang béo ụ trong trung tâm, nhóc này gầy đến tội nghiệp.

“Xinh thật đấy. Là mèo cái à?”

“Không, mèo đực.”

Seo-jun khẽ gật đầu, chăm chú nhìn Si-woo.

Si-woo chột dạ tự hỏi không biết cậu em út này – vốn cũng là thú nhân – có phát hiện ra thân phận thật của mình không, rồi vội lảng đi. Không phải tất cả thú nhân đều nhận ra nhau, nhưng những người nhanh nhạy, tinh ý thì dễ phát hiện.

Tên ngốc kia thì chắc chắn chẳng biết, nhưng em út này thì… khó nói.

“Hyung, nhưng mà……”

Nghe cậu em lên tiếng dè dặt, Si-woo nuốt khan. Đừng nói là… bị phát hiện rồi nhé?

“Leader có biết không?”

(Esper Kang Tae-beom (anh ta - hội trưởng Baekya) )

Câu hỏi của Seo-jun khiến cả Ji-han cũng nhìn sang Geon-ho. Dù đang mải mê v**t v* bộ lông trắng, Geon-ho cũng nhận ra ánh mắt hai người nhưng vẫn im lặng.

Leader chắc chắn không biết. Đương nhiên càng chưa được phép. Nếu biết, chắc chắn mèo và đống đồ này đã bị tống thẳng đến trung tâm cứu hộ.

“Ờ… Nhưng không phải nên báo một tiếng sao?”

Hiểu tình hình, Seo-jun gãi đầu nói. Có vẻ Geon-ho chỉ bốc đồng mà mang mèo về, chẳng tính gì đến sau này. Trước khi quá gắn bó, nên đem mèo đi hoặc báo thật với leader thì hơn.

“Leader đâu thích động vật……”

“Không ghét.”

Geon-ho lườm Seo-jun, cắt ngang rồi đứng bật dậy. Hắn cau mày như thể đã quyết điều gì đó, rồi quay lưng lại.

“Anh Ji-han, đi thôi.”

“Đi đâu?”

Ji-han, đang cầm cần câu mèo với con chuột bông đung đưa, chớp mắt nhìn hắn. Geon-ho khẽ thở ra một hơi ngắn, trả lời gọn lỏn:

“Đến chỗ hyung ấy.”

Xem chừng hắn định đi xin phép leader. Ji-han tỏ vẻ “Sao lại lôi cả anh theo?” nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.

“Nếu bị từ chối thì bỏ ngay đấy.”

Ji-han khuyên thêm, nhưng Geon-ho không đáp. Thay vào đó, hắn chỉ dặn Seo-jun:

“Trông mèo hộ, cho nhóc đó uống nước, chơi với nó bằng mấy thứ kia.”

“Vâng! Em dọn luôn cả khay cát nhé?”

Seo-jun nhanh nhẹn lục thùng đồ. Geon-ho “Ờ” một tiếng, vừa xong câu thì Ji-han đặt tay lên vai hắn, rồi cả hai biến mất nhờ năng lực dịch chuyển.

Khi Seo-jun, cậu em út tốt tính, đang dọn dẹp cát vệ sinh, Si-woo lặng im suy nghĩ. Khuôn mặt Geon-ho – trông rất quen – cứ chập chờn trùng lắp với ai đó.

‘A……!’

Cuối cùng, cậu nhớ ra. Cái vẻ mặt của tên ngốc này…

‘Y hệt luôn.’

Khác mỗi màu mắt, còn lại thì đôi mắt, đường nét khuôn mặt – đúng là bản sao của leader mà cậu từng thấy trên TV.

Tên leader cục súc đó… tên là gì nhỉ? Kang… cái gì ấy.

‘Giật cả mình.’

Khi Si-woo còn đang cố nhớ lại, thì ngay trước mặt cậu, một con chuột bông nho nhỏ lăn ra.

Chuột bông trắng như cậu, chỉ có đôi mắt đỏ rực. Theo phản xạ, Si-woo đưa tay tóm lấy đuôi chuột, rồi ngước mắt nhìn lên – là Seo-jun vừa ném ra.

Cậu tưởng Seo-jun muốn chơi cùng.

‘…….’

Nhưng Seo-jun, vừa ném chuột xong, lại nhìn Si-woo bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Vẻ mặt lúc này không còn chút cười, chỉ lặng lẽ nhìn cậu, rồi ngả người lên sofa, nằm phịch xuống với vẻ mệt mỏi, bất cần.

“Ê, rụng lông rồi kìa, tránh ra đi.”

Thêm nữa, cậu ta còn dùng chân hờ hững đẩy bát nước để sang chỗ khác, chứ không thèm dùng tay.

Si-woo nhìn cảnh đó, đầu hơi nghiêng sang bên.

Ồ, tên nhóc này… cũng “có số má” đấy chứ.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 7
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...