Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 20

Si-woo cứng đờ, thè lưỡi ra mà chết lặng. Trái tim cậu đập thình thịch vì câu nói đùa thoáng qua của Ji-han.

Tưởng đang được guiding cơ đấy. Sao lại có thể… nói ra thứ vô lý mà lại nghe hợp lý đến vậy chứ.

Trong đầu vốn đã rối loạn, giờ càng thêm rối tung. Nghe Ji-han nói xong, Si-woo càng có cảm giác như sinh lực đang bị hút ra khỏi lưỡi mình.

Nhưng cậu vẫn không dám chắc.

Si-woo vốn là một hướng dẫn mới vào nghề, đến cả tay của esper còn hiếm khi chạm tới. Hơn nữa, cậu còn luôn thấy khó chịu với tiếp xúc trực tiếp, nên chỉ cố chấp dùng phóng xạ guiding. (lan toả năng lực ra bên ngoài)

Vì thế, giờ phút này Si-woo hoàn toàn không nhận ra bản thân vừa thực hiện hướng dẫn với Ji-han. Cậu cũng chẳng hề biết, khi tiếp xúc sâu với một esper có tỉ lệ hoà hợp cao, sẽ có cảm giác như thế này.

Chụp!

Si-woo, đang ngơ ngác, lập tức rụt lưỡi lại. Là vì Ji-han toan nắm lấy lưỡi của cậu.

Si-woo mím chặt miệng, trừng mắt nhìn bàn tay của Ji-han vừa vươn tới.

“Chỉ sờ một chút thôi.”

Ji-han hụt tay, hơi cúi người xuống. Anh ngồi quỳ gối trên sàn, khuỷu tay tì lên giường, khuôn mặt thoáng hiện vẻ tiếc nuối.

“Chỉ một lát thôi mà.”

Khuôn mặt Ji-han lại tiến lại gần, Si-woo bèn giơ chân đạp nhẹ vào cằm anh. Lát với chả lắt.

“Thế… chỉ nhìn thôi thì? Cũng không được à?”

Tuyệt đối không. Nói thế thôi, chứ chỉ cần cậu thè lưỡi ra, kiểu gì anh cũng thò tay sờ. Nhìn bộ dạng kia, chắc chắn là thế.

Si-woo đang định lắc đầu dứt khoát thì khựng lại, khẽ liếc đi chỗ khác. Suýt nữa thì trả lời mất. Mình bây giờ là mèo cơ mà.

“Không thích nhỉ.”

Ji-han nở nụ cười uể oải, rồi ngoan ngoãn rút tay lại. May thay, anh cũng không cố gắng cưỡng ép cậu hé miệng.

“Thế thì đành chịu vậy.”

Vừa nói, Ji-han vừa xoa nhẹ bàn tay bắt hụt lưỡi của mình, rồi chống cằm nhìn Si-woo. Miệng bảo lui ra, nhưng anh vẫn ngồi đó, nhìn Si-woo không rời.

Ánh nhìn ấy làm Si-woo thấy ngột ngạt vô cùng.

Cậu cố gắng nuốt nước bọt, ra vẻ bình tĩnh, giả vờ như không quan tâm đến ánh mắt ấy. Si-woo nghiến răng, cố gắng tỏ ra tự nhiên.

Bởi vì cậu linh cảm, nếu giờ mà tránh đi, bí mật sẽ bị lộ. Hoặc… có thể đã bị lộ rồi.

Không đâu. Nếu biết thật thì đã bị đuổi thẳng rồi.

Tự trấn an như vậy, cậu tập trung nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ. Đã định nhảy khỏi giường mà chạy, nhưng Ji-han ngồi chắn ngay phía trước nên đành chịu.

Ji-han vẫn cứ nhìn cậu chằm chằm, không nói một lời. Như thể muốn khắc sâu hình ảnh Si-woo vào mắt mình.

Định nhìn đến bao giờ nữa chứ. Rốt cuộc Si-woo cũng không chịu nổi ánh mắt đeo bám ấy, khẽ xoay người.

Ư…ưm…

Cậu chớp mắt chậm rãi, giả vờ buồn ngủ, rồi nép sát vào người Geon-ho. Dựa mặt vào lồng ngực rắn chắc ấy, cậu cảm thấy hơi yên tâm. Nhưng chỉ được một chút thôi.

“Thích Geon-ho đến vậy sao?”

Câu nói đùa thoảng qua của Ji-han làm Si-woo khó chịu.

Nói gì vậy. Biết gì mà nói.

Trong lòng cậu tự nhủ, không phải thích, chỉ là thấy thoải mái thôi. Dù muốn cãi lại, cậu chỉ đành trừng mắt nhìn Ji-han.

“Cũng đúng. Cậu ấy tốt với nhóc thế cơ mà, thích là phải.”

Đã bảo là không thích rồi mà!

Si-woo vẫn chỉ lớn tiếng phủ nhận trong lòng, buồn bực thở dài. Thật muốn đấm vào cái bộ mặt trông như trai bao của anh một cú.

Nhưng cậu biết rõ, đấm bằng cái móng vuốt bông này thì chỉ khiến người ta khen dễ thương mà thôi. Si-woo chỉ còn cách thở dài liên tục, rồi siết chặt lấy cánh tay Geon-ho.

Mùi hương quen thuộc của Geon-ho dần trấn tĩnh lại nhịp tim hỗn loạn của cậu.

Đấy, thấy chưa. Bên hắn chỉ là thoải mái thôi mà.

“Anh cũng có thể chiều chuộng nhóc mà.”

Ngay lúc đó, một bàn tay của Ji-han luồn vào dưới lớp khăn mỏng đang đắp trên người Si-woo.

Bàn tay ấy nhẹ nhàng v**t v* lưng cậu. Vì tiếp xúc đến chậm, Si-woo không giật mình. Dù gì đây cũng không phải lần đầu Ji-han sờ cậu.

“Anh sẽ chiều chuộng hơn.”

Ji-han thì thầm dịu dàng, vuốt dọc bộ lông trắng mềm của Si-woo. Vừa xoa lưng, anh vừa bóp nhẹ sau gáy.

Sao lại đúng chỗ đó chứ. Sau gáy là điểm yếu nhất của Si-woo.

Grừ… Cuối cùng, Si-woo không kìm nổi, cắn nhẹ lên cánh tay Geon-ho. Trong lòng thì muốn gạt tay Ji-han ra, nhưng đuôi cậu lại khẽ ve vẩy sang hai bên.

Cái tên Yoo Ji-han này cũng khéo tay ra phết. Trước giờ ít bị anh sờ nên cậu không nhận ra.

“Thích chỗ này nhỉ.”

Bàn tay đang mát-xa sau gáy từ từ chuyển xuống cằm, gãi nhẹ dưới cằm, khiến mắt Si-woo lim dim khép lại.

A, sướng thật.

Cơ thể đang lịm đi của Si-woo cứ thế nghiêng về phía Ji-han.

Ưm!

Nhưng đúng lúc đó, một cánh tay to lớn ôm chặt lấy cậu. Geon-ho, trong cơn mơ màng, đã kéo cậu vào lòng.

‘Nghẹt thở chết mất!’

Si-woo hoảng hốt, kêu meo lên và giãy giụa, Geon-ho liền lơi lỏng tay ra.

“Ngủ thêm chút nữa…”

Dù mắt vẫn nhắm, Geon-ho vẫn v**t v* cậu, lẩm bẩm dịu dàng. Hình như kể cả khi ngủ, hắn vẫn cảm nhận được từng động tác của Si-woo.

Ji-han thấy vậy thì khẽ cười, rồi đứng dậy.

“Ừ, ngủ tiếp đi.”

Trước khi rời phòng, anh ngoái lại nhìn bóng lưng Si-woo đang nép vào Geon-ho. Thứ nhỏ trắng tròn ấy, nhìn như cục tuyết, được anh khắc sâu vào trí nhớ. Chỉ vì… quá dễ thương.

“Anh cũng có nhiều Tuýp súp thưởng lắm.”

Trước khi đóng cửa, Ji-han để lại một câu. Chỉ riêng từ “súp thưởng” ấy đã đủ khiến đôi tai của Si-woo dỏng lên.

****

Sau hôm đó, Si-woo bắt đầu tránh mặt Ji-han.

Hễ thấy Ji-han, dù đang ăn cơm cậu cũng lập tức chạy trốn vào phòng hoặc trèo tít l*n đ*nh cao nhất của cây nhà mèo. Cảm giác tê rần còn vương lại trên đầu lưỡi cứ liên tục hiện lên khiến cậu càng muốn tránh xa anh.

Và càng tránh Ji-han, Si-woo lại càng dính lấy Geon-ho hơn.

Meooo—!

“Sao lại thế, hả?”

Nhờ vậy, khóe môi Geon-ho lúc nào cũng vương ý cười. Suốt cả ngày Si-woo chỉ tìm đến Geon-ho, khiến hắn vui sướng như thể sở hữu cả thế gian.

“Anh vừa chơi với nhóc rồi còn gì. Muốn chơi nữa à?”

Geon-ho bật cười bất lực, đỡ chắc mông Si-woo đang trèo lên cổ hắn. Hắn vừa chơi trò săn mồi đuổi bắt với Si-woo xong. Huy động đủ thứ đồ chơi, chơi đến hơn hai tiếng đồng hồ, vậy mà Si-woo vẫn chưa thấy đủ.

“Nghỉ chút đi. Anh ra ngoài một lát rồi về.”

‘Cho tôi đi với! Đừng để tôi lại một mình!’

Si-woo túm chặt gáy Geon-ho, không chịu buông. Cậu nhất quyết không muốn rời khỏi hắn dù chỉ một giây.

Cậu sợ phải ở một mình với Ji-han.

“À… anh phải đi dạo nữa chứ.”

Dù bị túm tóc đau điếng, Geon-ho vẫn cười toe, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa lớn đang đổ xối xả, vậy mà hắn vẫn nhắc chuyện đi dạo.

Trời đẹp thì đi dạo chứ. Si-woo chẳng thể hiểu nổi tại sao từ khi mùa mưa bắt đầu, Geon-ho vẫn cứ khăng khăng đòi ra ngoài.

Nếu muốn vận động thì vào phòng tập thể hình cũng được cơ mà. Vậy mà hắn cứ phải mặc áo mưa, thong dong đi dạo ngoài trời.

‘Coi chừng cảm lạnh đấy, đồ ngốc!’

“Chỉ đi bộ ba tiếng… không, hai tiếng thôi rồi về.”

Geon-ho dỗ dành Si-woo, bảo sẽ gọi anh Ji-han đến trông. Thấy Si-woo lắc đầu nguầy nguậy, hắn lại nói sẽ gọi thư ký.

Hắn tuyệt đối không bao giờ để Si-woo ở một mình. Dù chỉ rời đi chốc lát cũng nhất định để lại một người trông. Mà đáng tiếc, người đó thường là Ji-han, nên Si-woo càng kiên quyết từ chối. Ở bên Geon-ho vẫn dễ chịu nhất.

‘Đừng đi màaa—!’

Geon-ho vẫn cố lấy áo mưa, Si-woo tức giận kêu toáng lên, rốt cuộc hắn đành bỏ cuộc.

“Được rồi, được rồi. Anh không đi nữa.”

Hắn thở dài pha lẫn tiếng cười, ôm chặt lấy Si-woo rồi kéo ra bên cửa sổ. Hắn ngồi phịch xuống sàn, nắm lấy hai chân trước của Si-woo, chơi trò bắt giọt mưa.

Cả hai cùng đập nhẹ lên những giọt nước mưa trong suốt bám trên cửa kính.

Si-woo đập nước chán rồi khẽ ngước mắt nhìn Geon-ho. Cậu hơi lo lắng, sợ chỉ mình cậu thấy vui.

Đúng như đoán, Geon-ho vẫn còn lưu luyến chuyện đi dạo. Trong đôi mắt đỏ đang nhìn ra ngoài cửa sổ vẫn còn đọng lại chút tiếc nuối.

Có gì vui mà đi dạo chứ.

Si-woo lén nhìn Geon-ho, rồi bất giác nghiêng đầu nghĩ ngợi.

Chẳng lẽ… hắn là loài động vật thích đi dạo sao?

Đến giờ Si-woo vẫn không biết Geon-ho và Seo-jun là giống thú gì. Họ luôn ở hình dạng con người. Chưa bao giờ để lộ tai hay đuôi.

Khác với Si-woo, khi ở một mình thỉnh thoảng vẫn để ria mép mọc ra. Họ thì luôn giữ nguyên hình người. Tại sao vậy?

Có phải vì tên hội trưởng không?

Nghe nói hội trưởng của guild Baekya là kẻ xấu tính, ghét động vật. Vì Geon-ho và Seo-jun luôn phải dè chừng anh ta, nên có lẽ họ cố tình không lộ hình thú.

Hoặc cũng có thể… là mệnh lệnh của anh ta.

Chỉ nghĩ đến thôi, hơi thở của Si-woo đã gấp gáp. Nếu thật sự anh ta bắt ép họ không được biến thành thú, Si-woo nhất định sẽ nhổ sạch tóc anh ta.

‘Đồ tồi. Sao lại ghét cả em trai mình chứ.’

Geon-ho đang tựa cằm lên bậu cửa sổ, khẽ vỗ lưng Si-woo đang phừng phừng giận dữ. Hình như hắn đã quá quen với việc dỗ Si-woo mỗi lần cậu tự nổi giận.

Tội nghiệp thật.

Si-woo dụi mặt vào bụng Geon-ho. Hắn vừa mỉm cười, vừa nhẹ nhàng xoa đầu cậu, nhưng ánh mắt vẫn dõi ra ngoài cửa sổ. Có vẻ hắn vẫn rất muốn ra ngoài.

Cứ ở đây với tôi đi mà. Trời mưa rồi còn đâu.

Si-woo dán chặt vào người Geon-ho, ngước lên nhìn hắn lâu hơn. Thấy hắn cứ muốn đi dạo, cậu bắt đầu đoán ra một chút.

“A, không được rồi.”

Geon-ho, vẫn nhìn ra ngoài, bất ngờ bế Si-woo bật dậy.

“Đi luôn cùng anh nhé. Thế là xong, đúng không?”

Hắn đưa mắt hỏi ý Si-woo, tay vẫn đỡ chắc chú mèo đang móc móng vào áo hắn.

Có vẻ hắn định đưa cậu đi cùng.

Si-woo khẽ hừ một tiếng, tựa đầu vào ngực hắn. Ý là: làm gì thì làm, đừng để tôi lại đây một mình.

“Chỉ đi bộ một chút thôi nhé. Vì trời mưa mà.”

Geon-ho bước nhanh hơn, vội lấy áo mưa. Vì còn phải chuẩn bị đồ cho Si-woo nên hắn tất bật chạy đi chạy lại.

Si-woo nhìn hắn đang hớn hở chuẩn bị, thầm nghĩ:

Kang Geon-ho đúng là… chó. Một con chó to đùng.

Sao giờ mới nhận ra nhỉ. Rõ ràng tính tình y chang chó con.

“Rồi, đi thôi!”


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 20
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...