Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 21
Si-woo nép trong vòng tay Geon-ho, mặt xị ra khó chịu. Trông cậu giận lắm, như thể đang giận dỗi một cách cứng đầu.
“Ghét đến vậy à?”
Dù Geon-ho ghé sát mặt hỏi chuyện, Si-woo cũng chẳng thèm đáp lại. Cậu chỉ trừng mắt ra sức thể hiện sự bực bội của mình.
Geon-ho phì cười, trông vẫn rất vui, rồi vỗ nhè nhẹ lên mông tròn của Si-woo. Không chịu nổi nữa, Si-woo dúi mặt vào ngực hắn mà gắt lên:
‘Không có túi hả, đồ ngốc!’
Cậu tưởng hắn định cho vào túi xách mang đi như bình thường. Ai ngờ đồ ngốc này lại nhét cậu vào trong áo khoác, chỉ kéo khóa lại cho chặt.
Tư thế bị nhét sát ngực hắn khiến Si-woo thấy tổn thương lòng tự trọng. Khác hẳn lúc cậu tự nguyện sà vào lòng hắn.
Nhưng thứ thực sự khiến Si-woo tức là cái vòng cổ da đen đang đeo trên cổ.
Không biết chuẩn bị từ bao giờ. Trước khi ra khỏi phòng Giding, Geon-ho đã đeo cho cậu cái vòng cổ da màu đen, có mặt dây chuyền tròn màu vàng.
‘Cái thứ vớ vẩn này không cần! Mang túi ra đây!’
Si-woo dùng chân sau cào cào để tháo vòng ra. Nghĩ rằng cào bằng móng sẽ làm đứt, ai dè thứ đó chắc chắn đến mức chẳng xước lấy một vết.
“Ê, ngoan nào. Về đến nhà anh tháo ra cho.”
Geon-ho dừng bước, dỗ Si-woo đang giãy giụa trong áo khoác. Hắn cúi xuống dụi cằm lên đầu cậu, vừa xin xỏ vừa vỗ nhẹ mông cậu.
‘Đừng có vỗ nữa! Sắp nổ mông tôi ra rồi!’
Nhưng hình như càng vỗ càng phản tác dụng nên hắn đành dừng lại. Geon-ho ngắm nghía Si-woo đang hậm hực, rồi chỉ khẽ xoa xoa vòng cổ da.
‘Anh nghĩ tôi là con nít chắc.’
Si-woo ghét cái vòng trông như thứ chỉ hợp cho con nít đeo.
‘Tháo ra ngay! tôi là mèo hoang không có chủ nhân!’
Đeo cái vòng này khiến cậu thấy như bị trói buộc mất tự do. Thậm chí còn tức hơn vì Geon-ho như thể đang làm ra vẻ là chủ nhân của cậu.
Trong mắt Si-woo, Geon-ho chỉ là thuộc hạ thôi. Một tên thuộc hạ tốt bụng luôn cho cậu ăn. Chưa từng là chủ nhân.
“Nếu có ai thấy dễ thương mà bắt cóc nhóc thì sao. Đeo cái này còn đỡ.”
Si-woo mặc kệ lời nhảm nhí đó, tiếp tục lấy chân sau đá đá mong tháo cái vòng. Dù thế nào cậu cũng không chịu để bị trói buộc bởi thứ này. Lòng tự tôn không cho phép.
“Hay tại anh làm bằng vàng thật nên nặng hả?”
Sợ Si-woo bị đau, Geon-ho đưa tay định tháo vòng ra. Dù tiếc vì hợp lắm, nhưng nếu cậu nhóc ghét thì cũng đành.
Ngay khi tay hắn vừa chạm vào vòng, Si-woo bất ngờ rụt cổ lại, chui tọt vào sâu trong áo khoác.
…Vàng thật á?
Cảm giác nặng nặng của mặt dây chuyền chạm vào ngực khiến Si-woo nuốt nước bọt. Bảo sao lại nặng vậy.
“Ổn chứ? Hay vẫn đeo nhé?”
Thấy Si-woo đột nhiên ngoan ngoãn, Geon-ho mừng rỡ, cầm ô lên. Trông chú mèo trắng muốt đeo vòng cổ da đen càng xinh hơn, hắn càng thấy may vì đã làm cái vòng này.
Vàng thật đấy, vàng.
Si-woo mê mẩn ngắm mặt dây chuyền trên ngực. Thấy tiếc vì không nhìn rõ, còn nghĩ giá mà nó nặng thêm tí nữa thì càng thích.
“À… Trời mà đẹp thì hay quá. Sao đúng mùa mưa chứ.”
Ngẩng nhìn trời, Geon-ho vẫn luyến tiếc nhưng gương mặt đầy phấn khích. Vì đây là buổi dạo đầu tiên cùng Si-woo nên hắn vui không giấu được.
“Sau này trời nắng, mình đi nữa nhé. Mùa thu ở đây đẹp lắm, cây cối kiểu… hoa― như này này.”
Hoa―? Ý hắn là sao cơ?
Si-woo nhăn mặt. Thằng ngốc này thỉnh thoảng nói chuyện cụt lủn.
Phải cho hắn đọc sách mới được. Nếu mọi người biết cấp SS Esper của guild Baekya lại ngốc vậy thì xấu hổ lắm. Dễ thương thì dễ thương thật, nhưng thiếu sót cũng đầy rẫy.
Si-woo bất giác nghĩ về những việc sẽ làm cùng Geon-ho sau này, mắt liếc quanh. Hắn cứ chọn chỗ ít người đi, điều đó làm cậu thấy hài lòng. Si-woo cũng ghét chỗ đông.
Đi dưới mưa cũng hay đấy chứ.
Si-woo thò mỗi đầu ra ngoài áo khoác ngắm cảnh. Nhờ cậu chịu ngồi yên, Geon-ho cũng thoải mái tận hưởng buổi đi dạo.
Nếu chỉ một mình, chắc hắn đã đội mưa mà đi rồi. Nhưng không thể để gương mặt nhỏ xíu này bị mưa tạt, nên đành vác ô và mang cả khăn.
Cứ thế, họ đi bộ suốt hơn ba tiếng.
Lâu rồi mới ra ngoài, Si-woo chẳng thấy chán chút nào. Còn biết thêm cả con đường dạo bộ mà trước giờ cậu không để ý, thấy thích thú vô cùng.
Đột nhiên, Si-woo nhận ra nhịp thở Geon-ho chậm lại, bèn ngẩng đầu nhìn.
‘Này, buồn ngủ đấy hả?’
Nhìn kỹ mới thấy mí mắt hắn sắp sụp xuống. Khuôn mặt cũng lộ rõ vẻ buồn ngủ.
Meo!
“Sao thế, khát à? Muốn uống nước không?”
Hắn hỏi Si-woo khi cậu bất ngờ kêu lên.
Nhưng giọng hắn chẳng còn chút sức lực. Có vẻ tác dụng phụ của thuốc ngủ khá nặng. Vừa nãy còn khỏe mà giờ đã mệt lả, thật kỳ lạ.
‘Tôi bảo anh đừng có uống thuốc ngủ nhiều quá rồi mà!’
“Qua kia ngồi nghỉ nhé.”
Geon-ho dỗ Si-woo đang meo meo, rồi rẽ vào chòi nghỉ gần đó.
Thấy có chiếc ghế dài, Si-woo thở phào. Mong Geon-ho sẽ chợp mắt một lát. Hắn trông như chỉ cần nhắm mắt là ngủ luôn được.
‘Đồ ngốc, buồn ngủ thì dừng sớm đi chứ.’
“Rồi rồi, để anh lấy nước. Đợi tí.”
‘Có não không đấy.’
“À, có cả đồ ăn vặt nữa này.”
Cuộc đối thoại không hề ăn khớp cứ kéo dài. Si-woo mắng hắn đủ điều trong đầu, nhưng vừa thấy hắn chìa đồ ăn vặt ra là cậu im bặt.
Cả hai lắng nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên mái và sàn. Si-woo duỗi người ra ghế, nằm xoài ra, Geon-ho ngồi cạnh cũng nằm xuống theo.
“Ôi, thích quá.”
Geon-ho nằm dài trên ghế, ngáp một cái rõ to. Si-woo liền nhảy phóc lên ngực hắn. Hắn quen thuộc ôm lấy cậu. Sợ cậu lạnh vì trời mưa, hắn còn cởi áo khoác đắp lên người cậu.
“Nhóc cũng thấy thích à?”
…Thích gì chứ?
Bị hỏi đột ngột, Si-woo lúng túng, đè lên ngực Geon-ho rồi cúi xuống nhìn hắn. Lúc đó cậu đang dậm dậm hai chân trước lên ngực hắn.
“Sau này mình thường xuyên đi dạo thế này nhé.”
À, ra hắn nói chuyện đi dạo.
Si-woo chỉ “meo” đại một tiếng rồi tiếp tục dậm chân. Cả ngày bị nhốt trong nhà, ra ngoài thế này thật sự cũng dễ chịu hơn cậu nghĩ.
Tính cậu vốn thuộc kiểu thích ở nhà, nên sống trong phòng Giding cũng chẳng thấy bí bách gì. Dù vậy, thỉnh thoảng ra ngoài thế này chắc cũng không tệ.
Cảm nhận được ánh mắt của Geon-ho, Si-woo ngước lên nhìn. Hắn vẫn gắng mở mắt ngắm cậu, không chịu nhắm lại dù buồn ngủ.
‘Nhìn gì. Ngủ đi chứ.’
Si-woo khẽ gõ gõ vào cằm hắn, giục ngủ mau. Ngay lúc đó, Geon-ho ngẩng đầu lên, bất ngờ “chộp” lấy chân trước của Si-woo.
‘Tôi đã bảo anh đừng làm thế nữa mà!’
Si-woo lập tức giật chân ra khỏi miệng hắn, bực bội. Đúng là đồ chó, cứ hở ra là cho chân cậu vào mồm.
Đặc biệt hắn còn thích cái đuôi của cậu. Lúc này đây, hắn vẫn đang v**t v* cái đuôi ấy.
“Gọi nhóc là gì thì được nhỉ.”
Geon-ho nhìn Si-woo chăm chú rồi hỏi.
“Muốn tên gì?”
‘Còn chưa quyết được à.’
Si-woo biết hắn đã nghĩ chuyện đặt tên cho cậu rất lâu rồi. Vậy mà mỗi lần chọn món ăn tối thì nhanh gọn, còn chuyện đặt tên mèo thì mất cả nửa tháng vẫn chưa xong, đúng là buồn cười.
Tên thì quan trọng gì chứ.
“Anh chọn ra được năm cái rồi. Nhóc nghe thử xem.”
Geon-ho giơ tay, vẻ mặt nghiêm túc. Có vẻ cuối cùng cũng sắp quyết được.
Cũng tò mò xem mấy cái tên đó ra sao, Si-woo tựa vào ngực hắn, nghĩ chắc cũng ra gì đấy vì hắn đã suy nghĩ lâu như vậy.
“Nghe nhé, tên của nhóc đấy.”
Geon-ho xòe tay, rồi lần lượt gập từng ngón lại khi đọc.
“Hwindung-i, Baekho―.”
‘Bỏ đi, nghe dở tệ.’
Ngay cái tên đầu tiên đã không vừa ý, Si-woo đập luôn vào miệng hắn. “Hwindung-i” với “Baekho”, toàn tên đặt cho chó.
“Nghe hết đã. Hwindung-i, Baekho, Happy, Yeoreum-i.”
Si-woo nghe tới đó thì nhắm tịt mắt lại. Còn quấn cả đuôi lên che mặt. Nghĩ hắn mất nửa tháng để nghĩ ra mấy cái này đúng là…
“Và… Shiro.”
Geon-ho gập nốt ngón cuối, nói cái tên cuối cùng. Ngay khoảnh khắc đó, đôi tai trắng mềm mại của Si-woo giật giật, cậu bật phắt đầu lên.
“Shiro? Thích không?”
Trong giây lát, cậu cứ tưởng hắn gọi đúng tên mình. Dù biết chắc không phải.
“Shiro nghe hợp nhất.”
Geon-ho hài lòng, cuối cùng cũng đặt xong tên cho mèo.
“Shiro, Kang Shiro.”
Si-woo chớp mắt, rồi lại rúc mặt vào ngực hắn.
Thay họ của người ta làm gì. Cậu chỉ âm thầm cằn nhằn, rồi dụi mặt vào hơi ấm của hắn.
Bàn tay Geon-ho vuốt nhẹ lưng cậu, hôm nay lại thấy ấm áp hơn thường ngày.
“Kang Shiro.”
Geon-ho vừa cười vừa gọi đi gọi lại cái tên mình chọn ra sau bao nhiêu đắn đo. Đặt tên xong, cảm giác như cuối cùng cũng trở thành gia đình thật sự.
“nhóc là người nhà của anh đấy. Shiro, biết không?”
‘…….’
“Anh sẽ cho nhóc béo ú lên. Con heo của khu này phải là nhóc.”
Giọng Geon-ho đều đều, lẫn vào tiếng mưa rơi.
Hắn tiếp tục vỗ nhẹ lưng Si-woo rồi từ từ nhắm mắt lại. Tiếng “grừ grừ” phát ra từ Si-woo càng lúc càng lớn, làm hắn thấy yên tâm hơn.
“Kang Shiro, trong tiếng Trung nghĩa là ‘trắng’ đấy.”
Hắn lẩm bẩm một hồi, rồi dần chìm vào giấc ngủ. Tay hắn vẫn ôm Si-woo, nhưng cũng dần lỏng ra.
Si-woo lắng nghe tiếng thở sâu của hắn, rồi tự thì thầm một mình.
‘Đó là tiếng Nhật, đồ ngốc.’
Nhờ hơi ấm của tên ngốc này, mí mắt Si-woo cũng nặng dần. Đến tận lúc sắp ngủ, cậu vẫn kêu “grừ grừ” không ngớt.
Nhưng xen lẫn với niềm hạnh phúc, lại có chút tê rát của tội lỗi. Trong đầu cậu bất chợt nhớ đến ngày đầu gặp Geon-ho, khiến tim đau nhói hơn.
[Tôi ghét nhất kẻ nói dối.]
A……
Giật mình tỉnh giấc, Si-woo rùng mình.
Mở mắt ra, cậu chẳng nhớ rõ mình đã mơ thấy gì. Chỉ còn sót lại cảm xúc buồn đến tê tái.
Muốn xua đi nỗi buồn, cậu lắc đầu mấy cái. Geon-ho vẫn ngủ ngon lành. Thấy bộ dạng bình yên đó, cậu lại thấy lòng dịu xuống.
Nhưng ngay khoảnh khắc ngẩng đầu lên, cảm nhận được có ai đó đang tiến lại gần, tim Si-woo đập thình thịch.
Miệng há hốc, Si-woo chết lặng, không phát ra nổi một âm thanh.
Sao anh ta… lại ở đây.
Kang Tae-beom mặc đồ đen như thần chết, cầm ô đen đứng đó. Anh im lặng nhìn Geon-ho đang nằm dưới Si-woo.
A, chết rồi.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
