Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 19
Sau khi Si-woo dũng mãnh đuổi được gã hướng dẫn điên ấy, lại trôi qua thêm một tuần nữa.
Nghe đâu sau đó gã đã quay trở về Mỹ. Si-woo chỉ tình cờ nghe lỏm cuộc trò chuyện giữa thư ký và ai đó nên không rõ vì sao hắn rời đi.
Cậu chỉ thấy như vậy cũng may rồi. Chẳng bao giờ muốn chạm mặt lại tên hướng dẫn đó nữa. Đến cả mái tóc bóng mỡ như quét bơ của hắn cũng ngứa mắt vô cùng. Mong hắn sống luôn ở tận nơi đất khách quê người ấy thì tốt biết mấy.
Do hét quá nhiều hôm đó, giọng của Si-woo tệ hại suốt hai ngày liền. Mỗi lần Si-woo phát ra giọng khàn khàn, Geon-ho lại nổi giận đùng đùng, suýt nữa xông đi bắt gã hướng dẫn kia về.
Cậu không biết hắn đã giận đến mức nào. Dù đã qua cả tuần, Si-woo vẫn không quên được vẻ mặt Geon-ho khi nhìn cậu ho sặc sụa.
Hắn lúc đó như sẵn sàng g**t ch*t tên hướng dẫn ấy thật sự. Cuối cùng nhờ thư ký và Seo-jun phải vất vả lắm mới ngăn lại được.
[Em đáng lẽ nên chăm sóc kỹ hơn, xin lỗi anh.]
Seo-jun lại tỏ vẻ nhu mì, rũ lông mày xin lỗi Geon-ho. Cậu chỉ kể lại chuyện hướng dẫn kia dọa mèo, ép kéo ra khỏi gầm giường khiến mèo hoảng loạn mà kêu khàn cả cổ.
[Với lại guiding cũng hình như không hợp lắm.]
Seo-jun nói vậy và bảo có lẽ hướng dẫn này không thích hợp. Còn những lời lẽ nặng nề mà cậu phải nghe, Seo-jun tuyệt nhiên không nhắc đến.
Với Si-woo, cậu không hiểu vì sao cậu ta lại giấu. Cái thằng nhóc đó, mới tí tuổi đầu mà đã giấu nhiều thứ thế.
Từ sau hôm đó, Si-woo cảm thấy có chút thương Seo-jun. Chỉ một chút thôi, không nhiều.
“Xem mưa à.”
Geon-ho bước vào phòng sau khi kết thúc guiding bằng máy. Hắn đến bên cửa sổ nơi Si-woo đang tựa mình nhìn những giọt mưa tí tách rơi xuống.
Suốt mấy ngày nay trời cứ đổ mưa. Mùa mưa ẩm ướt của mùa hè lại bắt đầu.
Geon-ho gãi gãi đầu Si-woo rồi cùng cậu ngắm mưa. Si-woo khẽ kêu “meo~” ra hiệu thấy dễ chịu. Thấy vậy, mặt Geon-ho lập tức nhăn lại.
“Cổ lại đau à?”
Hắn hé miệng Si-woo ra để kiểm tra cổ họng. Có lẽ nghe giọng c** nh* hơn bình thường nên nghĩ cậu đau họng.
“Chết tiệt… phải đưa đi khám mới được.”
Nhưng vì Si-woo cứ vùng vẫy dữ dội nên vẫn chưa thể đưa đến bệnh viện. Ngoài việc thỉnh thoảng ho ra, cậu vẫn ăn uống tốt nên chưa gọi bác sĩ đến.
Thực ra Si-woo lo sợ, nhỡ tới bệnh viện lại bị phát hiện là thú nhân nên cậu cố tình tránh né.
“Uống nước nhé?”
Meo.
“Được rồi, chờ chút. Anh đi lấy.”
Geon-ho lập tức đi ra bếp. Nhìn bóng lưng hắn khuất dần, Si-woo nheo mắt lại, trông có vẻ vui.
Thật ra lúc này Si-woo đang hơi… giả bệnh một chút.
Chính cái thằng ngốc đó khiến cậu thành ra như vậy. Chỉ cần ho khẽ hoặc kêu nhỏ giọng thôi, hắn sẽ dúi cho đầy đồ ăn vặt hoặc ngồi cạnh xoa bóp cả buổi.
Nhìn đấy, mới kêu nhỏ chút mà hắn đã hớt hải đi lấy nước.
“Uống nào.”
Si-woo l**m từng ngụm nước hắn đưa, vừa gừ gừ trong họng đầy mãn nguyện. Cậu còn khẽ quấn đuôi quanh tay hắn đang xoa mông mình.
“Có đau chỗ nào thì đừng giấu, nói ra nhé? Biết chưa?”
Anh mà hiểu tiếng mèo chắc tôi đã nói rồi, đồ ngốc.
Cậu cằn nhằn trong lòng, nhưng tiếng gừ gừ lại vang lên lớn hơn. Được ai đó lo lắng vì mình bị đau, cảm giác ấy… thật tốt. Có người thay mình nổi giận với kẻ làm mình đau, cũng chẳng tệ chút nào.
Meo~!
‘Giờ thì anh chính thức là thuộc hạ của tôi rồi đấy!’
Cậu hít sâu, cất tiếng kêu mạnh mẽ bằng cổ họng khàn khàn. Thấy cậu bỗng kêu rõ ràng hơn, Geon-ho thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười. Lại một lần nữa, Si-woo nhận ra gã này yêu mèo đến nhường nào.
“Tí nữa anh luộc rau cho nhé. Hôm nay ăn vặt thế thôi nhé.”
Cái thằng ngốc này thực sự rất tận tụy với mèo. Từ sáng đến tận khi đi ngủ, chỉ chăm chăm lo cho mèo.
Mỗi lần nhìn hắn như vậy, Si-woo lại nghĩ “À, hắn thật sự rất thích mèo nhỉ.” Nhưng cậu chưa bao giờ, dù chỉ một lần, nghĩ rằng đó là tình cảm dành cho chính mình.
Vì mình đâu phải mèo thật. Mình là người.
Thấy Si-woo bỗng xị mặt, Geon-ho lấy cần câu đồ chơi ra lắc lắc trêu. Si-woo chỉ khẽ đưa chân chạm vào, chẳng mấy hứng thú.
Cậu nhìn chằm chằm vào con cá bông lắc lư trước mắt mà lòng nặng trĩu. Bình thường vẫn sống vui vẻ, nhưng mỗi lần nhớ đến bản thân thật sự, tâm trạng lại chùng xuống.
Cũng đã gần nửa tháng trôi qua kể từ khi sống trong thân mèo.
Thời gian trôi đi, Si-woo càng ít thử biến lại thành người. Không phải cậu bỏ cuộc. Chỉ là do mãi chơi và ăn ngon nên… quên mất.
Huống hồ cái thằng ngốc kia cứ dính như sam cả ngày, chẳng có lúc nào thử biến hình.
Đôi khi Si-woo còn có cảm giác mình thật sự trở thành mèo mất rồi. Như tối qua, vô thức l**m dưới bụng trước mặt hắn, rồi chợt ngượng đỏ cả mặt mà ngừng lại.
Lúc ấy, trong đầu chỉ lóe lên một suy nghĩ: “À… mình với hắn vốn cùng là người mà.”
“Lại đây. Ngủ thêm chút nào.”
Geon-ho nằm xuống giường, gọi Si-woo. Dù mới uống thuốc ngủ để guiding bằng máy và ngủ say, hắn vẫn lại muốn ngủ tiếp. Hậu quả của việc lạm dụng thuốc ngủ.
‘Uống ít thôi, hại người lắm đồ ngốc.’
Dù là esper, lượng thuốc hắn uống vẫn quá nhiều. Mỗi lần thấy hắn nuốt thuốc như ăn thức ăn hạt, Si-woo lại thấy lo.
Tách—!
‘Tránh ra, đồ ngốc!’
Vừa mới lo cho Geon-ho xong, vậy mà thấy hắn nằm đè lên con chuột bông, Si-woo lập tức giơ chân trước đẩy ra không chút do dự. Với cái thân hình to lớn ấy, nếu đè lên thì con chuột chắc nổ banh mất.
“Xin lỗi, xin lỗi, đây rồi, còn sống này.”
Geon-ho bật cười, vội vã nhặt con chuột lên, bóp cho nó kêu “chít chít”. Ban đầu hắn cũng thấy âm thanh đó chói tai, nhưng vì Si-woo quá thích nên sau cùng hắn cũng quý luôn con chuột ấy.
Dù mua cả hộp đầy thú nhồi bông, nhưng Si-woo chỉ nhất quyết ôm ngủ mỗi con chuột này. Trên giường chỉ có mỗi con chuột trắng đó nằm cùng cậu. Cậu cắn và ngậm chặt thứ trông giống hệt mình.
“Nếu nó rách thì để anh khâu lại cho, đừng lo.”
Cả khâu vá cũng biết làm nữa. Đúng là thuộc hạ sinh ra để sai khiến.
Chít― chít―.
Si-woo chơi đùa với cái đuôi của con chuột mà Geon-ho đang lắc lắc. Ánh mắt cậu hướng về con chuột, nhưng trong đầu lại miên man ý nghĩ khác.
Dạo gần đây, cứ xuất hiện những ý nghĩ kỳ lạ.
Hay là… cứ ở lại đây, sống như một con mèo vậy… Một ý nghĩ vô lý như thế, cứ dần nhen nhóm.
“Anh về rồi. Có ai đón chào anh không đây?”
Trong tầm mắt ngơ ngẩn của Si-woo, Ji-han xuất hiện. Anh ấy gõ cửa rồi bước vào phòng của Geon-ho, vốn vẫn đang mở.
“Ờ, đi ra đi.”
Geon-ho vừa lắc nhẹ chân trước của Si-woo như chào, vừa đáp hờ hững. Dường như với Ji-han, hắn tỏ ra thoải mái nhất. Seo-jun và cả thư ký cũng vậy, khi ở cạnh Ji-han thì đều nói nhiều hơn.
Trái lại, Si-woo chẳng ưa Ji-han lắm. Giờ đây, cậu còn thấy khó chịu khi phải ở một mình với anh hơn cả với thằng nhóc em út.
Chính là vì ánh nhìn rõ rệt của anh.
Thỉnh thoảng, Ji-han nhìn chằm chằm vào Si-woo bằng ánh mắt dai dẳng. Dù không có ác ý, nhưng lại khiến người ta khó chịu một cách kỳ lạ. Cứ như thể bị anh nhìn thấu tất cả.
“Cậu ăn gì chưa?”
Cởi áo khoác xong, Ji-han đứng ở cửa hỏi. Mỗi lần như vậy, Si-woo lại nghĩ anh thực sự rất biết quan tâm người khác. Nhờ thế mà guild này mới vận hành trơn tru. Trong mắt Si-woo, anh mới giống hội trưởng nhất.
“Anh bảo đừng uống nhiều thuốc ngủ mà, cẩn thận kẻo ngủ liền mấy ngày đấy.”
“Vừa cười vừa nói mấy lời đó à.”
Geon-ho nhăn mặt, kéo chiếc gối lại. Hắn để đầu Si-woo tựa lên gối trước, rồi đắp lên người cậu một chiếc khăn mỏng – chiếc khăn vốn dùng như chăn riêng cho Si-woo.
“Cho nó ăn vặt được không?”
Sau khi xin phép, Ji-han mang ra tuýp súp thưởng mà Si-woo mê mệt.
súp thưởng kìa!
Chỉ mới nghe tiếng sột soạt của gói đồ, Si-woo định bật dậy nhưng lại thôi. Đó không phải tuýp súp thưởng đỏ mà cậu thích, mà là loại súp thưởng hữu cơ tốt cho sức khỏe. Thứ đó… chẳng ngon mấy.
“Khó chiều thật. Toàn thích mấy thứ hại sức khỏe thôi.”
Không để tâm đến phản ứng dỗi hờn của Si-woo, Ji-han vẫn đưa tuýp súp thưởng ra. Cậu chẳng mấy vui mừng, nhưng khi đưa đến miệng thì Si-woo lại nhanh chóng thè lưỡi. Vị hơi dở, nhưng súp thưởng vẫn là súp thưởng. Với Si-woo, đó vẫn là món ăn quý hiếm, lúc nào cũng thèm.
“Cái này ngon vậy sao.”
Vừa bóp súp thưởng ra, Ji-han vừa nghiêng đầu. Gần như ngày nào cũng ăn mà chẳng thấy ngán, đúng là lạ.
“Cũng tò mò không biết mùi vị ra sao thật.”
“Tan tanh, chẳng ngon đâu.”
Câu trả lời gọn lỏn của Geon-ho khiến Ji-han càng nghiêng đầu hơn.
“Cậu từng ăn thử à?”
“Người cũng ăn được mà.”
“Nhưng vậy là ăn thiệt luôn hả?”
“Ngày nào cũng ăn, đương nhiên phải thử xem có an toàn không chứ.”
Geon-ho đáp tỉnh bơ. Gương mặt như thể “có gì đâu mà ngạc nhiên” khiến Ji-han chỉ biết lắc đầu, ngậm miệng.
Si-woo vừa l**m tuýp súp thưởng vừa thầm chế giễu. Cái thằng ngốc từng cướp mất tuýp súp thưởng của mình, đúng là ngốc thật, nghĩ mà buồn cười.
“Anh về nhớ đóng cửa lại nhé.”
Geon-ho ngáp dài mấy lần, cuối cùng cũng nhắm mắt lại. Là cấp SS mà lại bị thuốc ngủ quật ngã. Si-woo khẽ thở dài, tiếp tục l**m nốt chỗ súp thưởng còn sót.
Vì mải ăn quá, cậu lỡ l**m trúng cả tay của Ji-han.
Ngay khoảnh khắc ấy, cả Ji-han đang bóp nốt tuýp súp thưởng và Si-woo thè lưỡi ra đều khựng lại.
Trước giờ cậu đã l**m tay Geon-ho không ít lần, nhưng đây là lần đầu tiên l**m tay Ji-han.
‘Giật… giật cả mình…’
Ngay khi đầu lưỡi chạm vào da anh, Si-woo chợt cảm thấy một luồng tê rần như điện giật. Đôi mắt cậu trợn to vì bất ngờ.
“Giật cả mình.”
Khoé môi Ji-han hơi cứng lại. Giọng nói vẫn mang chút đùa giỡn, nhưng trên mặt anh thoáng hiện vẻ ngơ ngác.
Cũng phải thôi. Cảm giác tê tê nơi đầu ngón tay vì lưỡi sần của mèo chạm vào, anh biết rõ là gì.
“Tưởng đang được guiding cơ đấy.”
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
