Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 167: Chiến đấu
'Cái gì chứ! Làm như hiểu lắm rồi ấy!'
Si-woo tức tối trong lòng, đưa tay ôm đầu. Vì ăn ý với Geon-ho quá mức nên nhất thời cậu tưởng hắn hiểu hết những gì mình nói.
Nghĩ lại thì không hiểu mới đúng. Hắn là chó, còn mình là mèo mà. Si-woo thở dài thườn thượt, siết chặt cơ thể rồi nhắm mắt lại.
Cậu thử biến lại thành người, nhưng vô ích. Dù có nhắm rồi mở mắt bao lần thì trước mắt vẫn chỉ thấy đôi chân mèo phủ đầy lông trắng.
Phải mau truyền đạt kế hoạch mới được, nhưng làm sao đây.
“Có vẻ như cậu ấy bảo phải làm gì đó với bức tường kia.”
Geon-ho gãi đầu, đoán bừa.
“Meo!”
‘Đúng rồi đấy!’
Đuôi Si-woo xù phồng vì phấn khích. Cậu lấy đôi chân trước trắng muốt đập mạnh vào tường, tiếp tục truyền đạt kế hoạch.
“Meo! Nya-ong! Nyaa― Nyaang! Meo?”
“Ờ… thôi, cứ từ từ nói lại xem nào.”
Geon-ho nhìn chằm chằm Si-woo, lại càng gãi đầu mạnh hơn. Nói chậm thì tiếng mèo có biến thành tiếng người chắc? Ji-han nhìn hắn với ánh mắt đúng ý là như vậy.
“Có vẻ là bảo đập tường.”
Seo-jun, vốn đang quan sát Si-woo kỹ lưỡng, khẽ lẩm bẩm. Dường như đó là đáp án chính xác, Si-woo liền chạy đến bên cậu, vẫy đuôi liên hồi.
“Đập tường á? Tại sao?”
“Không được. Lỡ làm vỡ luôn kết giới bảo hộ thì sao? Nhờ nó mà chúng ta mới an toàn đến giờ đấy.”
Ji-han lập tức phản đối, nhưng Geon-ho và cậu em út lại khác. Cả hai liếc nhau, mắt lóe sáng như vừa nhận ra điều gì.
“Ý là phải phá cái kết giới do tên khốn kia dựng lên chứ gì?”
“Làm vậy thì kẻ địch sẽ mò đến chỗ chúng ta.”
Cuối cùng thì họ đã hiểu ý.
Si-woo đi qua lại giữa Geon-ho và Seo-jun, dùng chân ấn nhẹ vào đầu gối mỗi người một cái. Đúng vậy. Trước khi Kang Tae-beom kịp tự mình làm chuyện nguy hiểm, họ chỉ cần tạo ra một chuyện còn nguy hiểm hơn nhiều.
Như thế, anh chắc chắn sẽ quay lại.
“Đừng nói những lời vớ vẩn.”
Giọng Ji-han bỗng trở nên lạnh lẽo khác thường.
“Nếu mất tường bảo hộ, chúng ta sẽ không bảo vệ được Guide-nim. Đừng quên năng lực của chúng ta đều đang bị phong ấn.”
Anh giơ tay chặn lại trước khi Si-woo kịp kêu lên.
“Geon-ho, Seo-jun. Chính hai cậu là người nguy hiểm nhất lúc này.”
Nếu họ bạo phát, tình hình sẽ rơi vào thảm họa. Điều đó tuyệt đối phải ngăn chặn.
“Cứ ở đây tích trữ sức lực đi. Tôi sẽ đi tìm hội trưởng rồi hãy cùng bàn tiếp.”
Khi Ji-han nói đến đó, ánh mắt anh khẽ hạ xuống. Si-woo đang cắn chặt vào mắt cá chân anh.
Ánh mắt bén nhọn kia như muốn nói: tuyệt đối không để ai đi một mình.
“Anh định tìm anh trai tôi bằng cách nào?”
“Đúng đó. Ngay cả dịch chuyển của anh cũng bị chặn rồi còn gì.”
Geon-ho và Seo-jun đồng loạt tiếp lời. Nhưng Ji-han dù bị ba người dồn ép cũng không dễ dàng lung lay.
“Một mình tôi hành động sẽ nhanh hơn. Không cần liều mạng phá hủy bức tường bảo hộ, khiến tất cả rơi vào nguy hiểm. Với lại, chúng ta vẫn cần một nơi để quay về và ẩn náu.”
Như thể lập luận của mình là tuyệt đối đúng, Ji-han nói dứt khoát. Si-woo liền bật kêu gào dữ dội, nhưng dĩ nhiên chẳng ai hiểu được.
“Nya-ong! Nyaa, ưm!”
Geon-ho vội lấy tay che miệng cậu lại, sợ cổ họng bé nhỏ kia gào mãi sẽ rách toạc mất.
“Thà tất cả cùng nguy hiểm còn hơn.”
Hắn nhẹ nhàng v**t v* Si-woo đang run rẩy, cất giọng trầm thấp giống hệt Tae-beom.
“Chuyện gì cũng nên cùng nhau làm. Nếu tôi phát bệnh, thì anh trai sẽ kìm lại được, đúng không?”
Ánh mắt Geon-ho rơi vào chiếc vòng tay. Đi theo ánh mắt đó, đôi mắt nâu của Ji-han khẽ dao động.
“Đừng lo. Chúng ta không dễ chết đâu.”
Dù biết rõ công dụng của vòng tay, Geon-ho vẫn ngẩng cao đầu đầy thách thức. Seo-jun cũng bước đến, nắm lấy cổ tay Ji-han, ánh mắt kiên quyết chẳng khác gì Geon-ho.
“Chỉ biết tránh né và trốn thì sẽ không bao giờ thắng được.”
Geon-ho ôm Si-woo vào trong áo khoác, khẽ lẩm bẩm. Cậu mèo ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt ánh lên khi thấy Geon-ho chuẩn bị phá nát bức tường đá.
Tên nhóc này… lần này nói được phết đấy.
Si-woo thấy Geon-ho thật đáng khen nên l**m nhẹ vào cằm hắn. Cậu còn quấn đuôi quanh ngực hắn để không rời khỏi người hắn.
Ji-han nhìn cảnh ấy, rốt cuộc không thể ngăn cản thêm. Thật lòng mà nói, nếu bản thân phải ở lại trong hoàn cảnh này, anh cũng sẽ nói giống Geon-ho thôi.
Không ai có thể yên lòng khi để đồng đội thân thiết như gia đình lao vào chỗ nguy hiểm cả. Như Geon-ho nói, có lẽ cùng nhau đối mặt nguy hiểm còn hơn.
Nếu hội trưởng biết chắc sẽ nổi giận, nhưng chính người đó cũng đã làm chúng ta nổi giận chẳng khác gì.
‘Đừng lo. Tôi sẽ ngăn không hai người bạo phát.’
Với vẻ mặt đầy tin cậy, Si-woo bung guiding. Cứ tưởng khi ở dạng gốc sẽ khó điều khiển sức mạnh, ai ngờ lại dễ dàng hơn.
Cậu giải phóng guiding nhiều hơn hẳn bình thường, bao phủ lấy các Esper của mình.
“Đừng quá sức.”
‘Đừng có mà chết.’
Đôi mắt xanh biếc chăm chú nhìn lần lượt từ Geon-ho, rồi đến Ji-han và cậu út.
‘Tuyệt đối không được chết. Hứa với tôi đi.’
Lớp guiding bao quanh họ trở nên vững chắc hơn, chẳng khác nào một kết giới kiên cố.
“Được rồi.”
Geon-ho đại diện trả lời. Hắn ôm chặt Si-woo, hôn lên khóe mắt đang hằn giận của cậu mèo nhỏ liên tục kêu gào.
“Về rồi tôi cho cậu một triệu Tuýp súp thưởng. Một mình cậu ăn hết luôn.”
Đâu có phải đang đòi Tuýp súp thưởng đâu chứ. Si-woo lườm cái sự lảm nhảm vô lý của hắn, nhưng rồi vẫn gật đầu.
Dù sao thì, vì Tuýp súp thưởng nên phải còn sống khỏe mạnh. Nếu chết hay bị thương thì không ăn Tuýp súp thưởng được, cũng chẳng làm nổi mấy trò 18+ mà họ thích.
Nên nhất định phải cùng nhau. Nhất định phải sống sót cùng nhau mà bước ra ngoài.
Geon-ho và Si-woo nhìn sâu vào mắt nhau, cả hai cùng gật đầu. Sau đó Geon-ho tung cú đấm vào bức tường, Seo-jun cũng xông tới đập phá cùng hắn.
“Ầm! ẦM! ẦM―!”
Theo cơn chấn động dữ dội, bụi mù cuộn lên. Từ những khe nứt của bức tường bị phá, luồng khí âm u tràn vào.
Đó chính là bằng chứng lớp kết giới của gã đàn ông kia đã vỡ.
“Meo…”
‘Chưa đủ đâu…’
Trong lòng Geon-ho, Si-woo cựa quậy rồi tìm kiếm thứ gì đó. Geon-ho liền dõi theo ánh mắt của cậu.
“Cái đó hả?”
“Meo!”
Thứ Si-woo muốn chính là nhánh lá khô mà gã kia bỏ lại. Seo-jun, người đã cất nó cùng chiếc bình vào ba lô, lập tức đưa cho Geon-ho.
Ji-han thở dài khi thấy Geon-ho không do dự mở nắp bình. Anh chỉ biết lặng lẽ nhìn những đứa em liều lĩnh của mình.
Ngay khi Geon-ho rắc lá khô vào khe nứt của bức tường, lập tức có phản ứng.
Lũ quái ẩn náu xung quanh ngửi thấy mùi, ào ào kéo đến. Si-woo lặng lẽ chờ cho đến khi chúng xuất hiện và gây náo loạn.
Gã kia đã nói rất rõ. Nếu không gây ồn ào thì có thể sống yên ở đây cả đời.
Nghĩa là chỉ cần làm loạn thì kẻ địch sẽ xuất hiện. Nếu may mắn, trước khi kẻ địch đến, gã kia hoặc Tae-beom sẽ cảm nhận được động tĩnh mà xuất hiện trước.
Si-woo nghiến răng, đôi mắt lóe sáng.
Cho dù Kang Tae-beom có quay lại, cậu cũng sẽ không hề chào đón. Cứ xem như anh chưa từng tồn tại. Giống như cách anh từng đối xử với cậu.
“Han Si-woo, che mắt lại.”
Ngay khoảnh khắc quái vật xúc tu đầu tiên lao vào, Geon-ho lấy bàn tay to lớn che mắt Si-woo. Cậu nhanh chóng chui tọt vào trong áo hắn.
Hai bàn tay mềm mại ôm lấy gương mặt, chỉ đôi tai vểnh lên cảnh giác.
Tiếng thân thể quái vật nổ tung và bị xé rách vang rền. Tiếp theo là âm thanh hỗn loạn hơn nữa khi lũ quái kéo đến.
Nhưng cho đến giờ, vẫn chỉ có quái thú. Chưa thấy khí tức nào khác biệt.
Vì chẳng có chút thông tin nào về kẻ địch, họ cũng không biết phải tìm cảm giác gì. Si-woo chỉ có thể căng mọi giác quan, chuẩn bị đón chờ bất cứ thứ gì.
Cậu dồn thêm guiding, quyết không để bất cứ ai chạm đến Esper của mình.
Sức mạnh này rốt cuộc đến từ đâu chứ? Vừa chém giết quái vật, Geon-ho và Seo-jun vừa thầm kinh ngạc. Guiding trong khi đối phương đang di chuyển vốn là việc khó ngay cả với guide cấp đội trưởng.
Thế nhưng Si-woo lại làm được. Không chỉ một, mà còn cùng lúc guiding cho ba Esper đang chiến đấu.
Chuyện này có hợp lý không? Kinh ngạc rồi lại nhớ ra, cả ba khẽ gật đầu.
Phải rồi, cấp SS mà. Họ đã quên mất.
“Geon-ho, phía sau!”
Vừa chém xúc tu trồi lên từ đất, Geon-ho nghe tiếng Ji-han hét lớn liền quay lại. Một con quái dạng chuột chũi khổng lồ lao đến, cái miệng há rộng, bên trong phun ra làn khói mờ – chắc chắn có độc.
Geon-ho lập tức bẻ gãy cổ nó, rồi theo thói quen dùng niệm lực để chặn dịch nhớp đang tuôn ra từ miệng rách toạc.
“Chết tiệt…”
Thế nhưng dịch dính đặc vẫn xuyên qua niệm lực yếu ớt, chạm vào da.
Xèo xèo―! Âm thanh thịt bị ăn mòn khiến Si-woo giật mình kêu thất thanh.
“Không sao. Chỉ sượt qua thôi.”
‘Mùi như mực nướng cháy ấy! Là thịt anh đang cháy hả?!’
“Bảo là không sao mà.”
Geon-ho ngăn Si-woo thò mặt ra, giữ chặt cậu. Nhưng độc tính mạnh mẽ khiến lũ quái dồn dập lao vào Geon-ho.
Kỳ lạ là chỉ có những con quái độc hại nhất mới nhắm vào hắn. Ji-han và Seo-jun đều bận đối phó với lũ quái khác, không kịp hỗ trợ, nhưng cũng nhận ra điểm bất thường này.
Chuyển động của Geon-ho bắt đầu chậm lại. Chỉ là rất nhỏ, nhưng đủ để họ cảm thấy.
Độc kia không chỉ ăn mòn da mà còn tàn phá bên trong. Sắc mặt Geon-ho đã đổi khác. Không thể nào hắn lại gục ngã vì chút độc vật chứ.
‘Này! Anh bị thương rồi phải không? Nặng lắm đúng không?!’
Si-woo cảm nhận rõ nhịp tim Geon-ho chậm lại.
“Không sao.”
Miệng thì nói vậy, nhưng hơi thở hắn nặng nhọc. Rõ ràng hắn đang cố che giấu, cố thở mạnh để ngụy trang cho tiếng thở gấp.
Si-woo hốt hoảng dụi mặt vào ngực hắn, rồi bất ngờ đổi tư thế.
“Han Si-woo…?”
Geon-ho nghi hoặc, vì cảm nhận được Si-woo trong áo mình cựa quậy lạ thường. Rồi ngay khi thấy cậu lồm cồm chui xuống dưới, hắn hoảng loạn ném vội con quái đang cầm.
“Này! Cậu làm gì vậy?!”
Chưa kịp ngăn lại, Si-woo đã chui nhanh xuống dưới bụng. Bàn tay Geon-ho chậm chạp muốn giữ lại thì Si-woo đã lách ra ngoài vạt áo.
Ra được rồi, Si-woo lập tức biến lại thành người và bám chặt lấy Geon-ho.
May mắn thay, lần này biến đổi thành công. Dù chưa che được tai và đuôi, nhưng ít nhất cậu đã có miệng để thực hiện guiding trực tiếp. Vậy là đủ rồi.
“Guide-nim, cẩn thận!”
Đúng lúc ấy, từ trần hang trồi xuống những xúc tu nhớp nháp. Khí tức u ám cũng càng lúc càng đặc quánh.
Geon-ho ôm Si-woo bằng một tay, tay còn lại chộp một con quái ném thẳng vào đám xúc tu.
Con xúc tu nuốt trọn rồi phình to, lao thẳng về phía họ. Si-woo chẳng bận tâm, chỉ tập trung truyền guiding.
Cậu đặt môi lên vết thương của Geon-ho, dốc sức tuôn guiding, đôi mày chau chặt. Chẳng may vết thương lại nằm trên cánh tay trái.
Không nặng, nhưng hình ảnh cánh tay giả của hội trưởng bất giác hiện lên, khiến mũi Si-woo cay xè. Geon-ho ôm lấy Si-woo, vừa tránh đòn xúc tu vừa bật nhảy lên cao.
Theo cú nhảy ấy, chiếc áo khoác rộng thùng thình che chắn cơ thể Si-woo bị gió cuốn bay đi.
Đó chính là áo khoác Tae-beom từng đắp cho Si-woo, trong túi còn đựng kết giới thạch và hạt dẻ.
Si-woo vô thức vươn tay về phía nó. Dù biết đang trong tình huống nguy hiểm, thân thể cậu vẫn tự động phản ứng.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
