Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 166: Chó với mèo vốn là hai loài hoàn toàn khác nhau.
Kwak Seok-jin lao đi một mình trong bóng tối.
“Hự, ư ư… khụ!”
Chỉ mới chạy thôi mà cơ thể hắn đã chạm đến giới hạn. Mỗi bước chân đặt xuống, nội tạng vỡ nát như muốn trào ngược ra cổ họng.
Thế nhưng hắn vẫn không dừng lại. Đó là mạng sống đổi được nhờ ném một thuộc hạ trung thành làm mồi nhử. Hắn không thể để mọi thứ kết thúc thế này.
[Hội tr..!]
Trong đôi tai ù đặc của Kwak Seok-jin vang vọng tiếng gọi cuối cùng của Ho-il.
Khoảnh khắc hắn bật lửa soi sáng, chỉ trong chớp mắt nhưng hắn cũng kịp thấy. Hình dạng ghê tởm của con quái vật ẩn giấu trong bóng tối.
Kwak Seok-jin đã ném Ho-il về phía quái vật rồi một mình bỏ chạy. Hắn làm ngơ trước tiếng gọi của thuộc hạ, chỉ biết cắm đầu chạy về phía trước.
Trước mắt hắn chỉ toàn bóng đêm đặc quánh, mờ mịt như thể đang lao vào bức tường vô tận.
“Khặc!”
Bàn chân giẫm phải xác thối rữa của một con quái khiến hắn mất thăng bằng, ngã chúi xuống. Cả khuôn mặt đập mạnh xuống đất, sống mũi bị nghiền nát.
Thân thể vốn đã vượt quá giới hạn giờ chỉ còn quằn quại trên nền đất. Cảm giác đau đớn vốn đã chết lặng nay sống dậy, siết nghẹt lấy hơi thở hắn.
“Cút… đi…”
Không thể chết thế này được.
Đôi mắt phủ đầy tơ máu bật trào ra huyết lệ. Hắn chẳng còn sức đứng lên, chỉ đập tay xuống đất, chửi rủa cái chết đang áp sát.
“Ngươi nghĩ ta sẽ chết thế này sao?! Ta là kẻ đã bảo vệ đất nước này! Ta, Kwak Seok-jin này!”
Giọng khàn nứt rách tan vào trong gió lạnh. Thứ gió đó lọt vào hơi thở của thứ tồn tại trong bóng tối, khiến nó tiến lại gần hơn.
“Chính ta! Ta đã bảo vệ tất cả! Ta là hội trưởng của Seo-wol!”
Thân thể run rẩy như cây trước gió, hắn lặp lại những lời ấy không ngừng. Càng cảm nhận rõ luồng khí tối tăm đang áp sát, hắn càng gào to hơn.
“Ta là Kwak Seok-jin! hội trưởng của Seo-wol!”
Khuôn mặt dính đầy máu và mồ hôi đã biến dạng vì sợ hãi. Hai chân rã rời ướt sũng, mái đầu mất máu lạnh dần đi.
“Ta… là kẻ đã cứu đất nước này! Là hội trưởng của Seo-wol…”
Mi mắt dần khép lại, tiêu cự từ lâu đã tan biến. Cơ thể kiệt quệ rốt cuộc cũng đang hướng thẳng về cái chết.
“Ta là… hội trưởng của Seo-wol.”
Ngay khoảnh khắc ý thức lịm đi, một giọng nói từ bóng tối vang lên khiến hắn choàng tỉnh.
“hội tr…”
Rõ ràng đó là giọng của con người. Kwak Seok-jin trợn to mắt, không tin nổi vào tai mình.
“Hội tr…”
Âm thanh méo mó ấy ngày càng rõ rệt, hắn vô thức nín thở.
Con quái vật đang nói tiếng người. Chỉ là bắt chước những âm thanh nó nghe thấy sao? Ý nghĩ vừa thoáng qua, thì quái vật lại tiếp lời.
“Hội trưởng… phải… bảo vệ…”
Giọng nói ngắc ngứ lay động ý thức hắn. Trên gương mặt đang tuyệt vọng bỗng ánh lên niềm phấn khích.
“Ngươi… là người à?”
Xuyên qua mùi hôi thối, hắn cảm nhận được luồng sóng Esper rõ ràng. Không lẫn vào đâu được – là của một Esper cấp cao.
Bóng tối che khuất không phải một con quái vật, mà là một con người. Không, là một thượng cấp Esper.
Máu nóng dồn khắp cơ thể, đầu óc đặc quánh nay bỗng vận hành trở lại vì hưng phấn. Trên môi kẻ cận kề cái chết ấy nở một nụ cười – nụ cười của kẻ vừa tìm ra đáp án.
“Chính ngươi đã gây ra bạo phát thú nhân, đúng không?”
Khi từ “thú nhân” vang lên, sóng Esper kia lập tức dao động. Nhận ra điều đó, Kwak Seok-jin nở nụ cười độc địa.
“Trong này là ngươi khơi mào cho bạo loạn của thú nhân Esper, phải không? Đúng chứ?”
Sóng dao động càng trở nên dữ dội. Càng như vậy, nụ cười méo mó của hắn càng lớn hơn.
“Hãy cho ta biết cách làm đó đi.”
Hắn quỳ gối trước “quái vật mang mặt nạ người”, chắp tay van vái như cầu xin thần thánh. Hắn muốn biết cách giết sạch lũ thú nhân kia.
“Nguy… hiểm…”
Giọng chậm chạp ngập ngừng cất lên.
“Thú… nhân, rất nguy… hiểm…”
“Đúng! Chúng là mối nguy hại!”
Kwak Seok-jin khạc ra máu, nhưng vẫn tuôn ra lời dồn dập. Trong mắt hắn lóe lên ánh sáng hy vọng, như thể vừa gặp được thần linh thật sự.
“Hãy cùng ta giết lũ thú nhân đó! Ta đứng về phía ngươi! Những con thú nhân giả dạng người đều phải chết! Chúng không xứng đáng để tồn tại!”
Những lời tuôn trào như mưa rào bỗng nhiên bị cắt đứt. Thay vào đó là tiếng “bịch” khô khốc – chiếc lưỡi bị chém rơi xuống đất.
Đôi mắt hắn co giật dữ dội. Bản năng thôi thúc hắn lục tìm chiếc lưỡi vừa mất, nhưng cánh tay còn lại cũng bị chặt phăng.
ẦM ẦM!
Luồng sóng Esper phẫn nộ gây ra địa chấn. Giữa những câu lẩm bẩm méo mó chẳng nghe rõ, tựa như lời nguyền của thần linh, vang lên dồn dập.
“Nguy… hiểm… phải… loại bỏ…”
Không còn lưỡi, không còn hai tay, Kwak Seok-jin bị nuốt chửng xuống lòng đất nứt toác. Tiếng rên bị nghẹt trong cổ họng, rồi cũng bị chấn động nuốt chửng.
ẦM! ẦM! ẦM―!
Cơn địa chấn không ngừng. Đất vỡ, tường sụp, tiếng gào thét của muông thú xen lẫn trong tiếng sập đổ. Đó là tiếng khóc chứa đầy căm phẫn.
Và rồi đột ngột, tất cả lặng đi.
Con quái vật ngẩng đầu giữa bóng tối, khịt mạnh mũi như thể cảm nhận được thứ gì đó.
Mùi hương lan đến – mùi của một esper thú nhân cực mạnh.
****
Rầm!
Khi không kiềm chế được cơn kích động, Geon-ho đấm mạnh vào vách đá. Hắn chẳng thể ngồi yên dù chỉ một khoảnh khắc, giống như người mắc chứng bất an.
Hắn vừa lẩm bẩm phải tìm anh trai đã mất tích, vừa rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Bởi lý do khiến anh trai biến mất đã quá rõ ràng.
“Geon-ho à, bình tĩnh trước đã.”
Ji-han trao Si-woo cho em em út vốn trấn tĩnh hơn, rồi cố gắng làm dịu Geon-ho. Thế nhưng Geon-ho dường như không thể tự kiểm soát, hắn ôm lấy mặt, th* d*c kịch liệt.
Sự vắng mặt của người anh khiến hắn rơi vào nỗi bất an không thể kiểm soát, điều chẳng thể nào dùng ý chí mà kìm nén.
hắn rúc vào một góc, dùng móng tay cào mạnh vào vách đá cho đến khi hơi thở lắng xuống, hệt như con chó vừa mất đi chủ nhân – người vốn là cả thế giới của nó.
“Meo―!”
Si-woo kêu to về phía Geon-ho.
Dù bản thân cũng vừa hoảng loạn vừa tuyệt vọng, nhưng khi thấy Geon-ho còn sụp đổ nặng nề hơn mình, cậu lại trở nên tỉnh táo. Cậu nghĩ mình phải gượng dậy, chí ít là vì Geon-ho.
“Meo! Nya-ong!”
Si-woo vùng khỏi vòng tay cậu em út, lao thẳng về phía Geon-ho.
‘Không sao đâu! Bình tĩnh lại! Tôi sẽ tìm thằng Kang Tae-beom về cho!’
Cậu nhảy phốc lên đầu gối Geon-ho, dụi mạnh cơ thể vào gương mặt đẫm mồ hôi lạnh của hắn.
Chỉ vì Tae-beom bỏ rơi hắn mà hắn đã trở nên thế này. Ngay lúc ấy, Si-woo mới hiểu ra lý do Tae-beom cứ giấu giếm bệnh tật của mình khiến người khác phát cáu.
Không còn cách nào khác, bởi với Kang Geon-ho, chỉ có người anh trai là tất cả.
‘Geon-ho, ổn mà. Đừng lo lắng gì hết!’
Si-woo hết lòng an ủi, lấy bộ lông của mình chùi đi mồ hôi ướt sũng trên mặt anh.
“Meo! Mya-ooong!”
‘Đi bắt tên khốn đó về! Bắt về rồi dần cho một trận!’
Từ an ủi, giọng kêu dần biến thành phẫn nộ. Càng nghĩ đến Tae-beom, lồng ngực cậu càng sôi sục.
‘Phải trói anh lại, không để anh ấy biến mất lần nữa! Tuyệt đối không cho tên khốn ấy làm mấy trò nguy hiểm!’
Si-woo gào đến khản cổ, âm thanh chói tai đến mức khiến tai Geon-ho nhức nhối.
“Nyaaaagh―!”
Rõ ràng đã hứa sẽ đi nhận guiding, vậy mà lại giấu giếm rồi biến mất một mình. Đồ tệ bạc. Kẻ dối trá.
Cứ ngọt ngào, dịu dàng đến mức cậu tin rằng cuối cùng anh ta cũng đã mở lòng. Cậu đã vui mừng biết bao khi nghĩ rằng Tae-beom thật sự dựa vào mình.
“Meo! Meo! Nyaaa-ong!”
“Rồi, rồi. Tôi bình tĩnh rồi. Han Si-woo, tôi thật sự đã bình tĩnh lại rồi.”
Nhờ tiếng kêu rền vang chẳng khác nào mèo nhập hồn của Si-woo, ánh mắt Geon-ho dần trở nên rõ ràng. Trái lại, hắn ôm lấy Si-woo, vỗ về trấn an cậu.
Kiệt sức sau khi khóc, Si-woo vùi mặt sâu vào ngực Geon-ho, nhưng miệng vẫn còn cất tiếng meo meo, như thể vẫn còn chưa trút hết nỗi niềm.
“Đừng guiding. Không sao đâu. Tôi giờ ổn rồi.”
Geon-ho – đã trấn tĩnh lại – ngăn Si-woo phát guiding. Ji-han tiến đến, lấy chiếc áo khoác mà Tae-beom bỏ lại, phủ lên người Si-woo.
“Guide-nim, mặc cái này vào đi.”
Anh buộc tay áo, nhét Kết giới thạch và hạt dẻ vào túi, biến áo khoác thành chiếc áo choàng tạm cho Si-woo. Tuy cũng hoảng hốt, nhưng anh vẫn giữ được bình tĩnh hơn cả.
Việc cần kíp nhất bây giờ là trấn tĩnh cả bon, rồi tìm ra thủ lĩnh. Ji-han xoa nhẹ mái tóc trắng của Si-woo, đồng thời quan sát Geon-ho và Seo-jun.
May mắn thay, cả hai lúc này đều lo cho Si-woo hơn là người anh vừa biến mất.
“Há miệng ra xem. Cổ cậu không bị rách chứ?”
“Để em đi tìm nước.”
Trong khi Geon-ho và Seo-jun chăm sóc Si-woo, Ji-han cố tìm cách để lần ra Tae-beom.
Dẫu vậy, anh không thể cứ khoanh tay đứng nhìn. Hơn ai hết, Ji-han hiểu Tae-beom – một người đã quen với sự hi sinh. Nhất là khi liên quan đến đứa em trai, anh sẵn sàng làm mọi thứ.
“Trước hết, mấy đứa ở yên đây.”
Ji-han quyết định một mình rời khỏi hang. Để Geon-ho – mục tiêu chính của kẻ địch – và em út đi cùng là quá nguy hiểm.
“Anh sẽ đi tìm Hội trưởng. Mấy đứa hãy bảo vệ guide.”
“Meooow!”
Si-woo, đang tựa vào Geon-ho, lập tức kêu gắt gỏng về phía Ji-han. Geon-ho, người đang vỗ về cậu, liền dịch lại.
“Cậu ấy bảo: im đi.”
“Geon-ho, cậu cũng biết tiếng mèo à?”
“Ji-han hyung, nếu anh còn nói mấy câu kiểu đó thì tốt nhất là im luôn đi.”
Seo-jun – đang lục lọi balo cũ – liệng cho Ji-han một bình nước.
Dù bị cậu em út xấc xược đáp trả, Ji-han vẫn giữ bình thản. Giờ chính anh phải gánh vai trò người lớn, thay hội trưởng dẫn dắt bọn họ.
“Các cậu…”
“Meoooww!”
Si-woo nổi giận đến mức còn giơ chân đá Ji-han. Geon-ho vội bịt miệng Ji-han lại, nhắc anh rằng cậu đã gào khản cả cổ rồi.
“Uống nước đi.”
Si-woo l**m từng ngụm nước mà Geon-ho rót vào nắp chai, dần dần lấy lại bình tĩnh.
Không còn thì giờ để chìm trong giận dữ hay buồn bã nữa. Họ phải hành động trước khi Tae-beom gây ra chuyện.
Đột nhiên, Si-woo ngẩng lên, nhìn chằm chằm vào bức tường đá bao quanh. Sau đó quay sang nhìn Geon-ho và Seo-jun, hít sâu một hơi.
Suy nghĩ của cậu không kéo dài. Với vẻ mặt đầy quyết tâm, Si-woo rời vòng tay Geon-ho, tiến thẳng về phía vách đá.
“Meo.”
Đứng bằng hai chân, Si-woo chống tay lên tường, gõ mạnh và cất tiếng kêu liên hồi, dường như ra sức trình bày kế hoạch.
“Meo! Nya-ong! Nyaah, Nyaa-ong! Meo? Nya-ong!”
Cả Ji-han lẫn Seo-jun đều đưa mắt về phía Geon-ho. Si-woo cũng ngước lên nhìn, cái đuôi vẫy liên hồi như hối thúc hắn mau thông dịch.
Nhưng làm sao mà biết được chứ.
“…Tôi là… chó mà.”
Chó với mèo vốn là hai loài hoàn toàn khác nhau.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Story
Chương 166: Chó với mèo vốn là hai loài hoàn toàn khác nhau.
10.0/10 từ 42 lượt.
