Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 146: Cây cỏ - giả dạng

Tiếng hét thất thanh vang lên lác đác khắp khu C. Vốn dĩ khu C là nơi có độ nguy hiểm thấp đến mức các esper cấp thấp cũng dùng làm bãi huấn luyện.

Nhưng các esper ở đây, vốn chỉ quen đối phó với lũ tép riu, nay bị cổng khổng lồ bất ngờ mở ra làm cho hoảng loạn. Đám tân binh non nớt không theo kịp tốc độ mở cổng.

“Là, là Esper Kang Geon-ho!”

Những esper mặt cắt không còn giọt máu reo lên khi thấy Geon-ho xuất hiện trên không. Dù không tránh nổi đòn tập kích của quái, máu me be bét, họ vẫn hướng tay về phía hắn, cầu xin được cứu.

Geon-ho nhăn mặt khi nhìn thấy số người bị thương nhiều hơn hẳn dự tính. Cổng thì chỉ cần xử lý là xong, nhưng di chuyển người bị thương mới là vấn đề. Dùng năng lực tinh thần để bảo vệ những người không thể sơ tán cũng là việc rất hao sức.

Rầm rầm—!

Khi Geon-ho đang dẫm chết đám quái đang gào rú loạn xạ, mặt đất bỗng rung chuyển.

Một vết nứt tách ra trong nháy mắt, và từ đó quái mới trườn lên. Geon-ho, người đang nhìn chúng bằng ánh mắt chán chường, bất chợt nheo mắt lại.

Hắn hạ xuống đất, vặn gãy cổ một con rồi chăm chú quan sát khe nứt. Như đang kiểm chứng điều gì, hắn cúi đầu xuống, còn khịt mũi hít thử.

Trong lúc đó, cổng vẫn mở liên tiếp. Các esper, vốn chỉ biết trông cậy vào Geon-ho, giờ nhìn cảnh hắn bỗng ngừng đánh mà cúi xuống ngửi hít, ai nấy đều chết lặng. Có kẻ còn khóc lóc gào xin hãy cứu mình.

“Esper Kang Geon-ho!”

Tiếng gọi dồn dập từ bốn phía, nhưng Geon-ho chẳng mảy may đáp lại. Hắn chỉ tập trung khứu giác, chậm rãi bước dọc theo khe nứt.

Ở nơi hắn đi qua, xác quái chất thành đống. Những con còn sống, nhận ra nguy hiểm, liền quay sang nhằm vào các esper yếu hơn thay vì hắn.

Ngay khoảnh khắc lũ quái mọc gai tua tủa như cá nóc đổi hướng, mắt esper tái nhợt đồng loạt trợn to.

“Cái… cái đó là gì…?”

Geon-ho vừa thọc tay vào khe đất, vừa lôi ra một thực vật có hình thù quái dị.

Thoạt nhìn, esper ngỡ hắn đã bắt được một quái vật. Quái vật hệ thực vật.

Vẻ ngoài quả thực dễ nhầm: phía trên, rễ cây chỉ mọc vài lá cỏ bình thường; nhưng phần rễ phía dưới lại giống hệt hình dạng của một đứa trẻ sơ sinh. Nhìn lướt qua chẳng khác nào một con non của quái vật.

Kraaaahk!

Ngay lập tức, tất cả quái vật đồng loạt lao vào Geon-ho, người đang cầm thứ thực vật kỳ quái kia. Hắn nghiêng đầu, rồi thẳng tay ném vật đó thật xa.

Lũ quái lập tức nhảy chồm lên tranh giành. Quái mới tràn ra từ cổng cũng chẳng màng đến người, chỉ xông vào đám đông đang vây quanh cái cây kia.

Các espers ngẩn người, cứ thế nhìn cảnh quái vật tranh nhau một gốc cỏ. Hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

“Bên kia, hai người cấp cao. Lại đây.”

Giọng Geon-ho vang lên khiến tất cả bừng tỉnh. Hắn gọi hai esper cấp cao duy nhất được phái tới khu C.

“Anh gọi chúng tôi!”

Cả hai vội vàng chạy đến trước mặt hắn.

“Không ngửi thấy mùi này à?”

Geon-ho chìa ra một chiếc lá héo, là thứ hắn đã nhổ riêng từ trước khi ném cây đi.

Hai esper cấp cao dí sát mũi vào, hít hít liên tục, đến mức lá suýt chui cả vào mũi. Nhưng ngoài mùi tanh tưởi của quái, chẳng có gì khác.

“Xin lỗi, chúng tôi không nhận ra được.”

Cả hai đều trả lời giống nhau. Dù tập trung khứu giác đến mấy, lá đó cũng chẳng mang mùi gì đặc biệt.

Họ định mang đi hỏi thêm các esper khác. Nhưng Geon-ho đã giật lại. Thứ mà cấp cao còn không ngửi được thì nhóm cấp thấp cũng chẳng thể.

hắn trừng mắt nhìn chiếc lá, mùi cỏ hăng hắc xộc thẳng vào mũi. Tại sao chỉ mình hắn ngửi thấy? Vừa trầm ngâm thì có người tiến lại.

“Ơ… tôi… tôi ngửi thấy được.”

Một esper rụt rè bước lên. Đôi mắt sáng choang cho thấy cậu ta là esper thú nhân. Bất chấp lời can ngăn của guide phụ trách, cậu vẫn lấy hết dũng khí đứng ra.

“Là mùi cỏ tôi chưa từng ngửi bao giờ. Lúc đầu cứ tưởng mình ngửi nhầm nữa.”

“Cấp thấp?”

Câu hỏi gọn lỏn của Geon-ho lập tức khiến cậu ta gật đầu lia lịa, rồi vội giới thiệu bản thân.

Geon-ho liếc mắt một cái, bất ngờ bẻ đôi chiếc lá.

“Gom hết thú nhân lại. Đào bằng sạch thứ này ra.”

hắn ném nửa chiếc lá cho esper thú nhân kia, rồi lại bay thẳng lên trời. Khi cậu ta hỏi, nếu tìm thấy cây thì phải làm sao, Geon-ho không đáp—mà tự thân hành động cho bọn họ thấy rõ.

*****

Tiếng thở dài của Ji-han khẽ làm mái tóc Si-woo rung lên. Cậu khép hờ mắt rồi mở ra, gắng nặn ra một nụ cười.

“Guide, xin lỗi, nhưng bây giờ tôi không có thời gian.”

Anh ta nói rằng em út sẽ tự đến được, rồi lại đưa tay định nắm lấy tay Si-woo. Nhưng Si-woo né tránh, lùi lại phía sau.

“Sao thế?”

Nhìn thấy Si-woo cảnh giác với mình, Ji-han thoáng sững sờ.

“Anh đi giúp Ha Seo-jun trước đi. Tôi sẽ ở lại đây.”

Si-woo dứt khoát giữ khoảng cách. Bằng một linh cảm khó tả, cậu thấy mình tuyệt đối không nên đi cùng Ji-han lúc này.

Lý do không rõ ràng. Chỉ là trực giác mách bảo: không được theo Yu Ji-han đi bây giờ.

Xung quanh bắt đầu có ánh nhìn soi mói và tiếng xì xào.

Ji-han khẽ nhắm mắt, đưa tay vuốt mái tóc ướt mồ hôi ra sau. Vẻ bối rối dần nhường chỗ cho một nét chua chát.

“Anh không còn sức để giúp ai cả.”

Khi mở mắt ra lần nữa, phần tròng trắng đã loang những tia máu đỏ, như gốm trắng bị nứt vỡ. Mồ hôi lạnh lăn dài từ vầng trán tái nhợt xuống má. Ji-han trông đau đớn tột cùng.

“Tôi cần được guiding.”

Đó là lần đầu tiên Si-woo thấy Ji-han khổ sở đến vậy. Người đứng xem cũng choáng váng, vài ánh mắt bắt đầu đổ lỗi cho Si-woo vì chỉ đứng nhìn.

“Xin cậu đấy, Guide.”

Ji-han vươn tay ra, hơi thở dồn dập. Năng lượng tràn ra từ cơ thể anh cũng khẩn thiết cầu cứu guiding.

“Hửm? Làm ơn.”

Anh ta chờ Si-woo chủ động nắm lấy tay mình, gương mặt mang vẻ cầu khẩn, cố nén r*n r* mà run rẩy đưa tay ra.

“Không thể làm ở đây được.”

Anh gượng nở một nụ cười gượng gạo, như muốn pha chút đùa cợt. Si-woo nín thở, tâm trí rối bời. Hình ảnh Ji-han như sắp gục ngã khiến lòng cậu dao động.

“…Seo-jun sẽ đến ngay thôi.”

Thế nhưng cậu vẫn kiên quyết, lùi thêm một bước, tỏ rõ sẽ không đi đâu cho tới khi Ha Seo-jun tới.

“Cậu thật nhẫn tâm.”

Cúi gằm mặt, Ji-han bất ngờ lao tới, chộp chặt cổ tay Si-woo. Sức mạnh dồn xuống khiến chân cậu như muốn khuỵu. Nhưng rồi lực siết buông ra ngay.

“Ji-han hyung.”

Seo-jun đã trở về an toàn. Cậu ấy vặn tay Ji-han ra sau rồi dồn mạnh anh ta vào tường, đứng chắn trước mặt Si-woo, mắt không rời Ji-han đang loạng choạng.

“Anh ấy không muốn mà.”

Seo-jun lập tức nhận ra điều bất thường. Ép buộc guide nắm tay – đó không phải hành động của Ji-han. Dù có khát guiding đến mấy, Ji-han cũng là người đủ tự chủ. Seo-jun hiểu rõ hơn ai hết.

“Sao cả em cũng thế, Seo-jun?”

Ji-han vịn tay lên tường, thở ra một hơi dài, mồ hôi nhỏ giọt từ cằm xuống nền đất. Anh ta trông kiệt quệ.

“Tình hình bây giờ không ổn. Chúng ta không có thời gian để cãi nhau.”

“Nhưng anh lại dùng sức với Guide?”

Chỉ cần nhìn cũng biết, bàn tay ấy đã siết mạnh đến mức nào lên cánh tay mảnh khảnh.

“Ha Seo-jun.”

Một tiếng thở hắt nặng nề, giọng anh ta trở nên sắc lạnh. Ji-han nhìn thẳng Seo-jun, ra lệnh:

“Nghe lời anh.”

Anh ta chìa tay, như đòi Si-woo.

“Trước hết đưa Guide đến chỗ an toàn. Em ở lại xử lý cổng đi. Anh sẽ theo ngay sau.”

Vừa dứt lời, Ji-han ho sặc sụa. Dáng vẻ chông chênh ấy khiến những người chứng kiến không nhịn được mà xen vào.

“Nhìn là biết anh ấy cần guiding ngay.” “Đúng thế. Trông không ổn chút nào, có thể ngã bất cứ lúc nào.”

Nhóm guide và kết giới sư cũng hùa theo, giọng lớn dần.

“Ít nhất cũng phải cho anh ấy guiding. Ra mồ hôi thế kia mà không lo sao?” “Guide kia, cậu là phụ trách của Baekya mà. Định đứng yên nhìn mãi à?”

Dần dần, có người thẳng thừng chỉ trích Si-woo. Những kết giới sư lớn tuổi và dày kinh nghiệm còn lên giọng dạy bảo, bảo rằng tốt nhất nên để Ji-han và Si-woo đi cùng.

Ngay lúc đó, Si-woo dựa sát lưng Seo-jun, áp má vào cơ thể căng cứng của cậu ấy, rồi lặng lẽ đưa cánh tay mình ra.

Seo-jun hạ ánh mắt lạnh lùng xuống, nhìn cổ tay trắng trẻo mà Si-woo vừa chìa ra.

“Đm…”

Trên làn da trắng hiện rõ vết bàn tay. Cổ tay mảnh khảnh đã bắt đầu bầm tím. Khoảnh khắc ấy, mắt Seo-jun đỏ bừng.

“Anh điên rồi à?”

Không để ai kịp ngăn, cậu ấy lao thẳng vào Ji-han. Mọi người đều chết lặng trước thái độ khác thường của Seo-jun, chỉ biết nhìn cậu ấy tung cú đấm.

Si-woo cũng không ngăn cản. Ngược lại, chính cậu là người châm ngòi cho cuộc ẩu đả này.

“Đó không phải Yu Ji-han.”

Giọng nói chắc nịch vang lên. Nhìn Ji-han gục xuống sau một cú đấm, Si-woo càng khẳng định: Người kia chắc chắn chỉ đang giả dạng Yu Ji-han.

Bởi Ji-han mà Si-woo biết, không bao giờ yếu đuối như thế. Và càng không bao giờ làm cậu đau.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 146: Cây cỏ - giả dạng
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...