Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 147: Mất tích
Không khí trong khu an toàn lập tức trở nên hỗn loạn.
Mọi người đều hoảng hốt trước hành động đột ngột tấn công Ji-han của Seo-jun, tưởng rằng cậu ấy đã mất kiểm soát. Có người còn nghi Seo-jun lên cơn bạo phát nên ngay cả kết giới sư cũng không dám manh động lại gần.
“Còn la hét nữa thì cút đi!”
Si-woo quát lớn, lấn át những người coi Seo-jun như quái vật và đòi khống chế cậu ấy ngay lập tức. Cậu thậm chí còn xô ngã vài kết giới sư để ngăn họ liều lĩnh áp sát.
“Cút, tôi nói rồi!”
Si-woo đã giải thích rằng đó không phải Ji-han thật, nhưng chẳng ai tin. Ngược lại, có người còn nghĩ Si-woo cũng mất trí và hô hoán mang thuốc ức chế đến.
Bỏ cuộc việc thuyết phục, Si-woo lao về phía Seo-jun. Lúc đó Seo-jun đã gần như nghiền nát gương mặt Ji-han. Nghe được lời thì thầm mơ hồ của Si-woo, cậu ấy không chút do dự đánh gục đối phương. Seo-jun tin tuyệt đối vào Si-woo, chẳng cần lời giải thích nào.
“Ha Seo-jun, đi thôi.”
Si-woo túm lấy vai cậu ấy kéo dậy. Seo-jun lập tức đứng lên, siết chặt người vào vòng tay đang mở rộng của Si-woo.
“Ngài Esper Ha Seo-jun! Xin hãy bình tĩnh!”
Các kết giới sư chắn ngang trước mặt họ, vũ khí đã rút ra. Ngay cả khi thấy cậu ấy ôm lấy Guide, họ vẫn định ra tay.
“Tránh.”
Seo-jun nheo mắt lóe tia dữ tợn, hất cằm về phía họ. Hành vi lạ lẫm ấy càng khiến họ chắc chắn rằng cậu ấy đã phát điên, lập tức vào thế công.
Thanh kiếm bôi thuốc ức chế và chiếc búa đầy gai cùng lúc bổ xuống. Seo-jun dựng tường băng chặn đòn.
“Không hiểu tiếng người à.”
Giọng lạnh như băng, cậu ấy dùng nắm đấm phá vỡ kết giới, đóng băng cả mặt đất. Trong khoảnh khắc đội hình chúng rối loạn, Seo-jun đông cứng tứ chi bọn chúng.
“Guide-nim.”
Chưa kịp dặn phải bám chắc, Si-woo đã tự ôm chặt lấy cổ cậu ấy. Được Si-woo giữ vững, Seo-jun bước ra khỏi khu an toàn, khẽ ngoái lại.
Ánh mắt cậu ấy chạm phải Ji-han, người đang ọc máu, cố vươn cánh tay gãy về phía họ. Môi hắn run rẩy định bật ra âm thanh.
Chỉ thoáng nhìn thôi, Seo-jun đã hiểu tín hiệu Si-woo đang khẽ ôm cổ mình Không chần chừ, cậu ấy lập tức hành động, trong lòng ngấm ngầm suy đoán người giả mạo Ji-han kia là gì.
“Ha Seo-jun, phía trên!”
Vừa ra khỏi khu an toàn, một cơn mưa quái ếch từ trên trời trút xuống.
Những con ếch ba đầu vung chiếc lưỡi dài, tìm con mồi. Đầu lưỡi chúng cắm đầy gai độc, chỉ cần sượt qua cũng đủ xé toạc da thịt.
Seo-jun giơ tay, đóng băng cả bầy quái. Nhưng số lượng quá nhiều, không thể giết sạch. Trừ khử cổng quái vẫn là ưu tiên.
Cậu ấy leo lên tảng đá cao để quan sát các cánh cổng xung quanh. Đang định hít thở lấy lại sức, bất ngờ cảm thấy Si-woo ép môi lên cổ.
“Anh…?”
Không chỉ chạm khẽ mà còn mạnh mẽ hút. Bất ngờ, Seo-jun đảo mắt nhìn xuống, cảm giác tê rần quanh yết hầu khiến cậu ấy nuốt nước bọt.
“Cậu chảy máu rồi.”
Môi cậu cạ nhẹ trên cổ, giọng đầy bực bội. Cái bực không phải nhắm vào Seo-jun, mà nhắm vào người giả dạng Ji-han.
-Khốn kiếp. Dám cả gan làm bị thương em út của Baekya.
Si-woo nghiến răng nguyền rủa người lạ mặt dám để lại vết cắt sâu trên cổ Seo-jun. Vết thương sắc gọn, hệt như dao bén rạch.
“Không sao. Em không thấy đau.”
Seo-jun ôm trọn Si-woo, để mặc cậu cẩn thận l**m lành vết thương. Nhờ guiding, máu nhanh chóng ngừng, cơn đau cũng tan biến.
Si-woo m*t yết hầu rồi kiểm tra quanh cổ xem còn chỗ nào bị thương không. May mắn chỉ là vết xước ấy.
“Ở đây nữa.”
Si-woo định rời môi, nhưng Seo-jun đã cúi xuống trước. Đôi môi ẩm áp chạm nhau, lư.ỡi cậu ấy mạnh mẽ tách khe răng.
Si-woo ngoan ngoãn đón nhận nụ hôn. Sắp tới sẽ phải tiêu hao nhiều sức lực, nên cậu không từ chối.
“Bám chắc lấy em.”
Seo-jun l**m môi, nuối tiếc rời khỏi đôi môi kia. Chỉ một nụ hôn ngắn cũng đủ khiến sức lực bùng dậy.
“Khoan đã.”
Si-woo giữ lại khi Seo-jun ngẩng đầu nhìn về phía cổng.
“Cậu không ngửi thấy à?”
“Ngửi thấy gì?”
Seo-jun hít một hơi, ngoài mùi thân quen của Si-woo thì chẳng còn gì. À, ý anh ấy là mùi hôi của quái vật chăng.
“Mùi cỏ. Giờ đang nồng nặc đây.”
Si-woo nhìn chằm chằm, chắc chắn cậu ấy phải nhận ra. Rời khu an toàn, mùi cỏ lạ ấy đã len lỏi, giờ càng rõ. Không phải ảo giác.
Thế nhưng Seo-jun vẫn ngơ ngác, không ngửi thấy. Làm sao một Esper cấp cao lại không cảm nhận được mùi này?
Cậu ra sức căng mũi hít. Ngay lúc đó, bầy ếch phá băng xông tới.
Seo-jun đập nát tảng đá, dùng mảnh vụn làm đạn pháo nã thẳng vào điểm yếu lũ quái.
“Anh muốn làm gì?”
Trong lúc thuần thục dọn dẹp quái, Seo-jun hỏi. Si-woo, lưỡi dao trong tay, vẫn nhăn mặt khó chịu vì cái mùi kia.
“Muốn tìm.”
Giọng cậu thấp, chần chừ nhưng quả quyết.
“Có lẽ phải tìm.”
Một lần nữa, chỉ là linh cảm. Dẫu biết nguy hiểm khi dựa vào trực giác, nhưng thôi thúc chiếm lấy nguồn mùi kia thật khó cưỡng.
“Vậy em sẽ mở đường. Guide-nim, anh đi tìm.”
Seo-jun nhướng mày, như muốn hỏi anh có làm được không. Si-woo đáp lại bằng cách khẽ nhúc nhích mũi.
Ngay sau đó, sống mũi cao thẳng của Si-woo chuyển sang hồng nhạt, rồi hai bên mọc ra những sợi ria dài trắng muốt.
Để tăng cường khứu giác, Si-woo đã lộ ra chiếc mũi thật của bản thể. Nhân tiện, cậu cũng để lộ cả đôi tai nhọn. Ý định của cậu là huy động mọi giác quan để tìm cho bằng được.
“Ha…”
Ánh mắt Seo-jun bị cuốn vào dáng vẻ ấy trong thoáng chốc, bất giác thở dài. Si-woo ngẩng lên nhìn đối phương, không rõ mình đã làm sai gì. Đôi tai nhọn lập tức giật nhẹ khi bắt được tiếng thở dài.
“Không, tại anh dễ thương quá thôi.”
Seo-jun vỗ nhẹ lưng cậu trấn an, đồng thời xoay cổ chân khởi động. Trước khi xuất phát, cậu ấy cúi xuống cắn khẽ chóp mũi tròn của Si-woo. Cái này thì tuyệt đối không nhịn nổi.
Si-woo lập tức để lộ cả cặp nanh nhọn, gắt gỏng vì hành động ấy. Nhưng rồi cậu vội rụt cổ xuống để không bị hất văng khỏi lưng Seo-jun, người đã lao đi với tốc độ kinh khủng.
Seo-jun phóng nhanh đến mức lũ quái không thể nào đuổi kịp, song vẫn liên tục dừng lại giữa chừng. Cậu ấy chờ Si-woo đánh hơi, rồi lại gật hoặc lắc đầu trước khi tiếp tục di chuyển.
Cả hai phối hợp khá ăn ý. Khi sức của Seo-jun có dấu hiệu giảm, Si-woo liền tinh ý phát tán guiding, truyền thêm năng lượng cho cậu ấy.
“Khẹc—!”
Tiếp sau bầy ếch, một đám quái phiền phức lại tràn ra. Seo-jun, vừa một mình dọn sạch lũ ếch, giờ nhìn lũ quái từ cánh cổng mới mở ra mà cắn môi. Xa xa, cả lũ quái dạng côn trùng cũng đang kéo đến.
- Số lượng này, một mình mình không thể cáng đáng nổi. Nếu là anh Geon-ho thì chắc đã dễ dàng xử lý, nhưng cấp bậc của mình lại không đặc biệt đến thế.
Seo-jun lập tức dựng tường băng như một kết giới, đóng băng lối ra của quái từ cổng. Cậu ấy hạ gục lũ quái áp sát trước, rồi đóng băng cả khoảng trời phía trên để chặn đòn tập kích của quái côn trùng.
-Mình chỉ còn cách cầm cự đến mức tối đa, rồi tìm cơ hội liên lạc với anh Geon-ho. Chắc hẳn giờ anh ấy đang lo khu C, nơi có cổng lớn nhất vừa mở.
Vì thế, Seo-jun không thể cầu cứu ngay được.
Đành cố gắng cầm chân đến cùng. Chỉ cần Guide-nim không bị thương là đủ.
“Ầm—!”
Đúng lúc Seo-jun đang nghiền nát lũ quái đông cứng, mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội. Chỉ trong chớp mắt, đất nứt toác, hơi thở quái vật thoát ra như làn sương.
Nhận thấy nguy hiểm, Seo-jun lập tức định phóng lên tảng đá cao. Nhưng Si-woo đã ngẩng đầu trước.
“Ha Seo-jun…!”
Từ khe nứt, mùi cỏ dại bốc lên nồng nặc. Đọc được biểu cảm ấy, Seo-jun nén tiếng thở dài.
Đứng trên mặt đất quá nguy hiểm. Tránh né quái vật chỉ còn là vấn đề thời gian. Nếu chỉ một mình, cậu ấy còn có thể liều chịu đòn mà phản kích, nhưng bây giờ thì không được.
“Anh bảo là mùi cỏ, phải không?”
“Ừ.”
Vừa nghe được câu trả lời, Seo-jun liền dựng lên một lớp băng dày ôm trọn lấy Si-woo. Ngay sau đó, cậu ấy phóng anh lên cao, văng khỏi khu vực nguy hiểm.
“Ha Seo-jun!”
Bỏ mặc tiếng gọi thất thanh, Seo-jun một mình lao trên mặt đất rung lắc dữ dội. Cậu ấy nhắm thẳng khe nứt lớn nhất.
“Choang!”
Seo-jun tạo ra thanh kiếm băng, rồi ghim mạnh xuống. Từ dưới lòng đất, một con quái dạng chuột chũi lao lên liền bị đâm xuyên, thân thể nổ tung.
Cậu ấy cứ thế hạ từng con quái trồi lên, đồng thời khoét khe nứt ngày một sâu hơn. Phải tìm cho được thứ cỏ kia mà Si-woo nói.
“Khẹc—!”
Ngay lúc ấy, một con quái lao đến từ phía sau, cắm răng nhọn vào bờ vai rộng của Seo-jun. Nhưng cậu ấy chỉ tập trung gia cố tấm băng đang bảo vệ Si-woo, chẳng còn dư sức né tránh.
Đến lúc này, thân hình cậu ấy đã bị nuốt gần nửa xuống lòng đất. Vẫn chẳng thấy cỏ đâu. Mùi hương càng không cảm nhận nổi.
Nhưng vẫn phải tìm.
Hình ảnh Si-woo tha thiết muốn biết nguồn mùi kia hiện lên trong đầu, khiến cậu ấy dấn sâu hơn, ghim mạnh thanh kiếm băng xuống. Thế rồi, một con rết khổng lồ bất ngờ xuất hiện, giương vuốt tẩm độc định xé nát cổ họng.
“Khẹc—!”
Nhưng ngay khi móng vuốt sắp chạm, con rết tự xoắn mình lại, phát ra tiếng rít lạ lùng.
“Ầm—!”
Mặt đất rung chuyển dữ dội hơn, và Seo-jun bị hất ngược ra khỏi hố sâu. Chính Geon-ho đã dùng năng lực niệm lực kéo cậu lên.
“Han Si-woo đâu.”
Vừa thấy Seo-jun, Geon-ho liền hỏi ngay về Si-woo. Cậu ấy lập tức chỉ tay lên khối băng đang lơ lửng.
“Đừng để một mình.”
Geon-ho quẳng Seo-jun về phía khối băng kia, đồng thời tiếp tục gây chấn động mặt đất. Lần này, hắn cố tình bẻ toạc từng mảng lớn, rồi từ độ sâu hút lên một thứ cây quái dị.
Seo-jun ôm Si-woo ra khỏi lớp băng, cùng anh dõi theo.
“Guide-nim, anh Geon-ho tìm thấy rồi.”
Si-woo nép vào ngực cậu ấy, lặng lẽ nhìn chằm chằm loài thực vật kỳ quái kia. Seo-jun đưa cả hai lên một mỏm đá an toàn, quan sát tiếp.
Những người trong kết giới khu an toàn gần đó cũng chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng. Khi Geon-ho quẳng loài thực vật ấy lên trời, lũ quái thú hung hãn đồng loạt lao theo.
Đợi số lượng tụ lại đủ nhiều, Geon-ho liền dồn ép, nghiền nát tất cả trong nháy mắt. Chỉ để lại thực vật kia, rồi lại dùng nó tiếp tục dụ đám khác.
“Đúng là anh Geon-ho.”
Seo-jun buông ra một tiếng cảm thán đầy ngỡ ngàng. Si-woo, đang nép trong lòng cậu ấy, chỉ hé miệng khẽ thở, chẳng thèm liếc đến cái vai đã ướt đẫm máu.
Seo-jun gắng không để mình thấy tủi thân. Chỉ cần anh ngoan ngoãn tựa vào lòng như búp bê thế này là đủ rồi.
Thế nhưng, cơ thể Si-woo lại chẳng truyền ra chút hơi ấm nào. Cảm giác bất an thoáng lướt qua, nhưng Seo-jun chỉ tự nhủ là do mình nghĩ quá. Cậu siết chặt vòng tay hơn.
“Ha Seo-jun.”
Bất ngờ, Geon-ho nhảy vút lên mỏm đá, nhìn thẳng vào mắt cậu và buông một câu hỏi kỳ lạ.
“Dạ?”
Seo-jun, tai ù đi, gương mặt đờ ra. Cậu chẳng hiểu nổi câu hỏi ấy.
Geon-ho nhìn xuống, chụp lấy cổ áo cậu kéo mạnh. Ánh mắt hắn bốc lửa, hơi thở nặng nề, nhưng giọng lại trầm tĩnh lạ thường, như đang cố nén cơn giận.
“Mở mắt ra mà trả lời cho rõ.”
Geon-ho siết chặt cổ áo cậu, rồi lại gằn hỏi.
“Han Si-woo đâu?”
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
