Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 145: Điềm gở - người giả dạng

“ Esper hội Seo-wol, Lee Ho-il.”

Ngay khi tên mình bị gọi, khí thế của gã đàn ông đột ngột lắng xuống. Làn sóng dao động dữ dội khi nãy bỗng trở nên bình lặng như chưa từng có. Đúng như Ji-han dự đoán, hắn ta chỉ đang cố tình diễn kịch quá lố.

Esper Lee Ho-il của hội Seo-wol. Hắn ta giả vờ là kẻ cuồng ghét thú nhân để che giấu thân phận. Ngay cả khuôn mặt cũng đã thay đổi.

Bất ngờ, Ji-han vươn tay chộp lấy tai hắn ta rồi xé toạc khuôn mặt. Tiếng da thịt rách toạc bị lấp đi bởi tiếng rên bị nén chặt của gã đàn ông.

“Quả nhiên là vậy. Tao chỉ thử cảm giác thôi.”

Ji-han ném miếng da mặt bị xé xuống nền như một chiếc mặt nạ rách. Dù lớp da bị lột ra, máu cũng không chảy một giọt.

“Mày là người ít thông tin nhất trong Seo-wol, nên tôi luôn tò mò. Giờ thì đã được diện kiến rồi.”

Hắn là Esper gia nhập Seo-wol muộn nhất. Có nhiều điểm giống với Seo-jun nên Ji-han vẫn để mắt. Hắn cũng từng là “em út” của Seo-wol, và giống Seo-jun, hắn chưa bao giờ công khai năng lực thực sự.

“Khá thú vị đấy. Mày còn dùng được cả tàng hình nữa.”

Một năng lực vừa tàng hình vừa biến thành người khác. Không cần hỏi cũng hiểu vì sao hắn giấu kín, bởi đó là năng lực thích hợp nhất để trà trộn vào guild đối thủ.

“Vậy mà cuối cùng cũng bị Geon-ho phát hiện. Uổng phí công che giấu nhỉ.”

Ho-il, kẻ trước đó gào thét điên loạn, nay lại nhìn Ji-han với ánh mắt điềm tĩnh. Nhưng những gì hắn nói thì vẫn một mực như cũ.

“Thú nhân phải biến mất.”

“Thôi bỏ mấy lời nhảm đó đi. Nói chuyện đàng hoàng nào.”

Ji-han hơi nghiêng người về phía gương mặt thật vừa lộ ra của Ho-il.

“Đây là lệnh của hội trưởng mày đúng không? Muốn mày lén lấy gì đó từ Baekya à?”

“Này, Esper Yoo Ji-han.”

Ho-il gọi tên Ji-han, đôi mắt đỏ ngầu vì vỡ mạch máu mở to.

“mày không thấy bất công sao? Chỉ vì là thú nhân mà Kang Geon-ho và Ha Seo-jun lại mạnh hơn mày.”

Trước khi lại bị bịt miệng, hắn nhanh chóng tuôn lời.

“mày có thể dùng hàng chục loại năng lực thì sao? Vẫn chẳng được ngủ yên, lúc nào cũng bị gọi đi khắp nơi. Trong khi Geon-ho chỉ cần vung tay một cái, mọi người đã hò reo cuồng nhiệt.”

Hắn giơ tay bắt chước Geon-ho dùng năng lực điều khiển vật thể. Đôi mắt lạnh lùng của Ji-han thoáng liếc qua cánh tay gãy của hắn.

“Lẽ ra mày phải gia nhập Seo-wol. Không phải đi theo Kang Tae-beom, kẻ chỉ biết lo cho em trai thú nhân. Ở với bọn tao, mày đã có thể tung cánh.”

Mồm hắn hoạt động điên cuồng, răng gãy rơi lộp bộp, máu tràn xuống. Có lẽ trong lúc nói quá nhanh, hắn tự cắn lưỡi. Nhưng hắn không hề tỏ vẻ đau đớn, cứ thế nói không ngừng.

Đó là tác dụng phụ của viên thuốc Ji-han đã cho. Nó cực đại hóa khả năng hồi phục, đổi lại là sự tê liệt cảm giác hoặc tinh thần rối loạn. Thậm chí có thể đồng thời xảy ra cả hai.

“Baekya đang phá hoại Trung tâm.”

Có lẽ hắn nói nhiều cũng vì tác dụng phụ. Ji-han chống cằm, quan sát kỹ Ho-il.

“mày nghĩ một con thú nhân đứng trên con người là điều chấp nhận được sao? Đó là sự đảo lộn không thể dung thứ.”

Hắn thở dài, nói rằng thế giới này đang trở nên điên loạn. Giọng điệu bình thản, ánh mắt sắc bén. Hắn không hề mất kiểm soát.

Nghĩa là… hắn hoàn toàn tỉnh táo.

“mày rồi cũng sẽ thua cả Ha Seo-jun thôi. Nó còn non trẻ, nhưng tốc độ trưởng thành rõ rệt. Chỉ vì nó là thú nhân mà thôi.”

Đôi mắt Ji-han nheo lại, xoáy vào hắn. Sao hắn lại cố tình bộc lộ sự thù địch đến vậy? Rõ ràng hắn biết mọi thứ trong phòng đang được ghi hình. Trông hắn chẳng khác nào kẻ bị dồn vào đường cùng.

“Ngay cả gã Guide đó cũng chẳng để mày vào mắt.”

Ngay khoảnh khắc Si-woo bị nhắc tới, cơ thể Ji-han cứng đờ. Ho-il không bỏ lỡ khe hở ấy.

Hắn hất bàn đánh mạnh vào bụng Ji-han, rồi rút ra con dao giấu trong lớp da giả. Lập tức, hắn lao thẳng tới. Dây trói từng khóa chặt phần th*n d*** hắn đã rơi xuống đất từ lúc nào.

Là một Esper giấu năng lực, chỉ dùng vũ khí để tiêu diệt Cổng, kỹ năng cận chiến của hắn ta vượt trội. Ji-han gạt phăng cổ tay hắn, né được nhát dao nhắm vào cổ. Nhưng bàn tay còn lại của Ho-il đã ghì chặt vào hông Ji-han, xé toạc từng mảng thịt.

Máu phun ra dữ dội từ cơ thể mất thăng bằng của Ji-han.

“mày phải đứng về phía bọn tao mới đúng.”

Ngay lập tức, Ji-han dùng năng lực tâm linh chế ngự hắn ta, tái tạo dây trói siết chặt. Nhưng chỉ một thoáng sau, một linh cảm dữ tợn chạy dọc sống lưng.

“Haa……”

Ho-il biến mất.

Ji-han chống tay lên bàn, nhìn chằm chằm vào sợi dây trói rơi trên nền đất, tay kia giữ chặt vết thương để nội tạng không trào ra.

Cùng lúc hắn biến mất, toàn bộ vết máu loang trên sàn và tường cũng biến mất sạch sẽ. Nghĩa là kẻ vừa rồi chỉ là một phân thân.

Hắn ta còn có thể dùng phân thân thuật sao…

“Esper Yoo Ji-han! Ngài không sao chứ?”

Nhân viên phụ trách thẩm vấn nghe tiếng động chạy vào, định đỡ Ji-han. Nhưng Ji-han gạt đi, lập tức dịch chuyển tức thời.

Điềm gở trong lòng anh đang trở nên hiện thực theo hướng tồi tệ nhất.

***

“Khèee! Khèèè!”

Seo-jun vừa ôm chặt Si-woo trong lòng vừa đối mặt với bầy quái. Một tay đỡ ngang eo một người, nhưng cậu ấy vẫn thành thục hạ gục từng con quái.

Để không trở thành gánh nặng, Si-woo cuộn tròn người như con bọ, dán sát vào cậu ấy. Thỉnh thoảng cậu còn thọc dao găm vào mắt con quái.

“Ha Seo-jun Esper-nim! Có thêm một cổng nữa mở ra rồi!”

Một esper vừa xử lý xong đám quái liền báo cáo với Seo-jun. Quả thật, trên không trung, một cổng khá lớn đang lóe sáng. Đó là dấu hiệu quái vật sắp tuôn trào.

“Anh, bám chắc vào.”

Si-woo lập tức ôm chặt lấy anh hơn. Seo-jun nhanh chóng di chuyển trước khi lũ quái kịp tràn ra từ cổng.

Cậu ấy chạy nhanh đến nỗi gió tạt rát mặt khiến Si-woo phải cúi đầu tránh.

Trong chớp mắt, họ đã đến một khu an toàn cách xa cổng. Ở đó, các guide đang tập trung để hỗ trợ tại hiện trường.

Đột ngột thấy Seo-jun xuất hiện, mấy guide đang lánh nạn liền lùi lại. Có người còn tỏ vẻ khó chịu ra mặt. Seo-jun coi như không thấy, chẳng buồn liếc mắt.

“Anh, tạm thời ở đây nhé.”

Si-woo, tóc tai rối bù vì gió, ngơ ngác nhìn quanh.

“Em sẽ quay lại nhanh nhất có thể. Cổng mở ra nhiều hơn dự đoán, tình hình nguy hiểm rồi.”

Si-woo mấp máy môi định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ gật đầu. Seo-jun khẽ vuốt má cậu, chỉnh lại tóc.

“Esper-nim, xin nhờ anh.”

Cậu ấy cúi đầu với kết giới sư đang trấn giữ khu an toàn, rồi quay đi ngay.

Seo-jun biến mất chỉ trong thoáng chốc, để lại gương mặt lo lắng của Si-woo. Dù kết giới sư mời cậu ngồi nghỉ, cậu cũng làm như không nghe thấy.

Si-woo đứng nguyên chỗ suốt một lúc lâu. Khuôn mặt trầm tư khiến chẳng ai dám bắt chuyện.

“Ê, chẳng phải đó là guide của Baekya sao?” “Đúng rồi. Nãy giờ thấy Ha Seo-jun mang theo cậu ta mà.”

Những tiếng xì xào cũng chỉ lướt qua tai cậu. Mỗi khi có guide mới đến, họ lại liếc nhìn Si-woo, nhưng cậu vẫn im lặng. Đôi mắt chỉ dán chặt vào vô số cổng đang mở ra ngoài rìa kết giới.

Có gì đó bất thường. Dù chưa quen cảnh chiến trường cổng, nhưng cảm giác bất an cứ quẩn quanh.

“Xin lỗi.”

Sau một hồi đứng một mình ở góc, Si-woo tiến đến gần một kết giới sư. Người vốn đang lén nhìn trộm cậu liền đáp vội: “Vâng?”

“Ở hiện trường… vốn dĩ cũng có mùi này sao?”

“Mùi… gì ạ?”

Người này nghiêng đầu hỏi lại. Ngay cả Si-woo cũng thấy câu hỏi mình thật mơ hồ, phản ứng kia cũng là lẽ thường.

“Kiểu như… mùi cỏ cây vậy.”

Giọng cậu hơi do dự, lời nói cũng mập mờ. Nhưng không có cách nào diễn đạt khác.

Mùi cỏ.

Khi được Seo-jun ôm, cậu đã ngửi thấy một hương thực vật rất mơ hồ. Giữa mùi tanh nồng máu và hôi thối quái vật, lẫn vào đó là một mùi cỏ kỳ lạ.

“Ừm… tôi chưa bao giờ ngửi thấy.”

Sau đó quay sang hỏi đồng nghiệp đối diện: “Có từng ngửi mùi cỏ gì không?” Người kia chỉ nhún vai lắc đầu.

“Có khi mùi từ cổ tay Guide-nim chăng?”

Ánh mắt tò mò dừng lại ở tay Si-woo. Cậu cúi nhìn vòng cỏ ba lá quấn quanh cổ tay.

Không phải mùi từ đó. Hương cỏ kia đậm và sắc hơn nhiều.

Si-woo lắc đầu, trở lại chỗ cũ. Thiếu thông tin và kinh nghiệm, cậu chẳng thể khẳng định gì. Có lẽ chỉ là ảo giác — chưa quen với mùi quái vật, nên nhầm sang mùi cỏ lạ. Thế nên cậu không kể với Seo-jun.

“Chỉ cần ngửi lại một lần nữa thôi…”

Cậu khẽ nhăn mũi, đặt tay lên tường chắn kết giới. Nếu được đến gần cổng, chắc chắn sẽ phân biệt rõ. Nếu Kang Geon-ho ở đây, hẳn đã đưa cậu đi rồi.

“Esper Yoo Ji-han?”

Khi đang bứt rứt dõi theo cổng, một giọng hoảng hốt vang lên từ cửa ra vào.

Si-woo lập tức quay lại, nghĩ rằng Ji-han đến, và quả nhiên bị anh nhào tới ôm chặt.

“Guide-nim, cậu không sao chứ?”

Mọi ánh mắt trong khu an toàn dồn cả vào họ. Bất ngờ trước hành động đột ngột của Ji-han, Si-woo chỉ biết chớp mắt.

“Thật sự ổn chứ? Không bị thương ở đâu chứ?”

“Ờ, tôi vẫn bình thường.”

Si-woo gật đầu, đồng thời vuốt nhẹ lưng anh. Tấm lưng ướt đẫm mồ hôi, tim đập thình thịch. Có lẽ đã tiêu hao năng lực quá nhiều, ngay cả sóng năng lượng cũng bất ổn.

“Có chuyện gì vậy?”

Si-woo lập tức phát guiding gỡ căng thẳng, rồi hỏi. Ji-han chỉ vùi mặt vào vai cậu, ôm siết hơn.

“Tình hình xấu rồi. Đi thôi.”

Nói đoạn, Ji-han ngẩng đầu, nắm chặt vai cậu.

Bàn tay đang vỗ về lưng anh của Si-woo khựng lại. Cậu ngẩng nhìn Ji-han, thấy sức nắm của anh quá mạnh.

“Đợi Ha Seo-jun về, rồi cùng đi.”

Si-woo khẽ đẩy ngực anh ra.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 145: Điềm gở - người giả dạng
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...