Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 142: Vòng tay tình bạn
Seo-jun không kịp che giấu vẻ mặt. Thứ vướng bận mãi trong lòng cậu chính là chiếc vòng đang siết nơi cổ tay.
Dù cố gắng lờ đi, cứ vừa quên được thì cổ tay lại trở nên nặng trĩu. Cái lạnh băng của kim loại cứng nhắc như liên tục chạm vào, thử thách cả tinh thần của cậu.
“Đã nói rồi mà. Chỉ là vòng thôi.”
Ji-han lên tiếng trước với giọng thản nhiên. Anh vừa khử trùng vết thương còn xước trên tay Si-woo, vừa bôi thuốc mỡ cho cậu.
Trong khi đó, Si-woo vẫn dò xét phản ứng của ba người bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.
Ji-han và Geon-ho thì không có gì thay đổi lớn, nhưng ánh mắt của Seo-jun lại thoáng rung lên như bị chột dạ. Giờ thậm chí còn tránh nhìn thẳng.
Rốt cuộc cái vòng đó là gì vậy?
“Thử tháo ra xem. Để tôi đeo thử.”
“Chẳng có gì đặc biệt cả. Với lại nặng lắm.”
Lần này Geon-ho lên tiếng. Hắn cũng tỏ ra thờ ơ với chiếc vòng chẳng khác gì Ji-han, thay vào đó lại lo lắng cho cánh tay bị thương của Si-woo nhiều hơn.
Thật may là da không rách toạc vì đòn quất roi vừa rồi. Chỉ nhờ sức Si-woo yếu mới thoát được. Nếu một Esper vung roi thì chắc chắn xương đã gãy nát.
Trong lúc Geon-ho còn mải bận tâm đến vết thương của Si-woo, cậu bất ngờ vươn tay ra muốn chạm vào vòng trên tay hắn. Động tác mạnh bạo như định tháo bằng được, nhưng bàn tay ấy lập tức bị Ji-han giữ chặt.
“Guide-nim.”
Giọng anh lạnh hẳn xuống trong khoảnh khắc. Tựa như một lời cảnh cáo.
Si-woo lúng túng rụt tay lại. Đây là lần đầu tiên cậu thấy Ji-han giận, có phần ngạc nhiên.
“……”
Một khoảng lặng gượng gạo trôi qua. Chỉ là bị giữ tay thôi, vậy mà Si-woo lại vô thức xoa bàn tay mình như thể vừa bị đánh. Nhìn dáng vẻ nghẹn lại ấy, ai cũng thấy nhói lòng.
“Được rồi, tôi sẽ nói thật.”
Đột nhiên giơ hai tay lên, Ji-han thở dài một tiếng nặng nề.
“Ji-han hyung…”
Seo-jun khẽ giữ lấy tay anh, ngăn lại. Còn Geon-ho thì hờ hững che chiếc vòng của mình đi.
“Guide-nim, nghe rồi đừng buồn nhé. Không thì bọn tôi còn đau lòng hơn. Được chứ?”
Si-woo nhìn từng người một rồi khẽ gật đầu. Rõ ràng chiếc vòng chẳng phải thứ bình thường.
Chẳng lẽ là đồ nguy hiểm? Nhưng không giống vòng kiềm chế…
“Là vòng tình bạn của bọn tôi đấy.”
Lời đáp của Ji-han khiến bầu không khí bỗng chốc tĩnh lặng. Si-woo hơi há môi ra, rồi chau mày.
“…Vòng tình bạn á?”
“Ừ, xin lỗi. Tụi tôi sợ cậu buồn nên không nói.”
Đôi mày Ji-han rũ xuống thành hình chữ . Seo-jun, người vẫn nắm tay anh, thở dài nhẹ một hơi — đó là tiếng thở phào, nhưng Si-woo thì không nhận ra.
“Bọn tôi đặt từ trước khi cậu gia nhập. Định đặt thêm một cái nữa, nhưng mà…”
Lời anh bỏ lửng, nét mặt hiện rõ vẻ khó xử và lúng túng. Thậm chí còn có chút xấu hổ. Thấy vậy, mắt Si-woo càng nheo lại.
“Giá đắt quá.”
Tóm lại là vì đắt nên không mua thêm được. Si-woo liền nghiêng đầu.
Không thể nào. Đây là hội Baekya kia mà. Chỉ vì thiếu tiền nên không mua nổi vòng? Trong khi Kang Tae-boem còn tự mình mua kết giới thạch cơ chứ.
Vừa nghĩ đến viên kết giới thạch mình đang cất giấu, cậu lại nuốt xuống nghi ngờ. Có khi toàn bộ tiền đã dồn hết vào đó cũng nên. Hoặc Tae-boem đã dùng tiền hội.
Nghĩ vậy, cậu lại thấy có phần áy náy vì đã cố gặng hỏi.
Mấy gã này… hóa ra chẳng giàu như mình tưởng.
“Tôi đang tìm mẫu giống nhất rồi. Chờ thêm một chút thôi.”
“Thôi khỏi. Không cần mua đâu.”
Si-woo vội xua tay, sợ họ tốn tiền. Đáng lẽ nên nói thật từ đầu chứ. Nghèo thì có gì phải xấu hổ.
“Giờ đi làm đi.”
Cậu gạt họ ra, tự mình thu dọn hộp cứu thương. Rồi nói sẽ không rời lều nên đừng lo, xong thẳng thừng bước đi.
Ba người còn lại chỉ đứng nhìn Si-woo một mình trở vào lều.
“Cái tên này, miệng ghê gớm thật.”
Chờ khi cánh cửa lều đóng lại, Geon-ho buột miệng. Nghe như chửi nhưng thực ra là lời khen. Seo-jun thì thầm thán phục Ji-han, người có thể trơn tru bịa ra lời nói dối như nước chảy.
“Seo-jun à, em đi vào cùng cậu ấy đi.”
“Vâng.”
Seo-jun lập tức nghe lời, bước vào lều theo Si-woo. Họ chưa bao giờ để cậu ở một mình, cho dù Si-woo có mạnh miệng bảo có kết giới thạch thì không sao.
“Anh mới gặp Hyung về hả?”
Geon-ho cắm tay vào túi, nhìn Ji-han. Hắn biết Ji-han vừa đi báo cáo ở phòng làm việc của Tae-boem về. Người chuyển tin tức chính là anh.
“Nói hết chưa? Hyung bảo sao?”
“À… quên mất rồi.”
Ji-han hờ hững đáp, mắt vẫn đảo quanh lều trại của họ. Geon-ho nhìn vẻ mặt thản nhiên ấy chỉ biết cạn lời, rồi đột ngột đổi câu hỏi.
“Hyung tôi có chuyện gì à?”
Dù trông thẳng tính, Geon-ho cũng là Esper. Bản năng sắc bén chẳng khác gì thú hoang, nên biết nhiều thứ dù chẳng muốn.
“Cũng như thường thôi.”
Vừa xoa cổ, Ji-han buông một câu khó hiểu.
“Vấn đề là… giống y như trước.”
Anh thở dài sâu, như trút ra một làn khói thuốc, rồi vươn vai. Gương mặt sáng lên ngay sau đó, như đang nói:
Dù sao cũng sẽ ổn thôi. Dù thế nào, chắc chắn sẽ rất ổn.
“Trước hết, chuyện này chúng ta tự giải quyết đi.”
Ji-han vỗ nhẹ vai Geon-ho rồi biến mất. Không phải dịch chuyển tức thì, mà chỉ là tàng hình để che giấu cơ thể.
Geon-ho cảm nhận được dao động của Ji-han đang xa dần, đồng thời cuối cùng đưa mắt nhìn quanh trại của họ, ánh nhìn dữ dội hơn cả thú săn mồi rình con mồi.
Rồi hắn khẽ nghịch chiếc vòng tay mà chút nữa Si-woo đã chạm vào.
****
Si-woo ngồi trên sofa, môi chu ra đầy bất mãn. Khuôn mặt tràn ngập tâm trạng khó chịu.
“Nói là có thể ở một mình rồi mà làm ầm lên……”
Cậu liếc Seo-jun, người cứ khăng khăng đi theo vào trại cùng mình, mà càu nhàu. Sự bất mãn đối với các Esper của mình, những người không cho cậu ở một mình dù chỉ một lúc, ngày càng tích tụ.
“Cậu cũng đi làm việc đi. Cổng bận rộn lắm còn gì.”
“Chỉ cần Geon-ho hyung là đủ rồi.”
Lời đáp khiến Si-woo nghẹn họng, không tìm được cách phản bác. Đôi môi bị chặn lời càng chu ra nhiều hơn. Lúc nhảy nhót vui vẻ thì trông như thỏ con, giờ hờn dỗi thì y như vịt con xị mặt.
Đâu phải mình ra ngoài là vì thế này. Mỗi lần một trong họ khăng khăng ở lại bên cạnh, Si-woo lại cảm thấy khó xử. Cậu vốn muốn giúp đỡ họ, nhưng trái lại, như thể chỉ làm tăng thêm những người mà mình phải được bảo vệ vậy.
“Em sẽ không nói chuyện đâu, anh cứ thoải mái đi.”
Seo-jun, để cho bán nhân mèo cần thời gian một mình, tìm việc khác làm. Không quấy rầy, cậu ấy lặng lẽ mở kệ và chuẩn bị bữa tối.
Người vốn phải giết quái vật lại cầm dao bếp thái nguyên liệu. Nhìn cảnh ấy, Si-woo chỉ biết gãi đầu sột soạt.
“Ở một mình rất nguy hiểm.”
Khi đã cho nguyên liệu thái xong vào nồi, Seo-jun nói dứt khoát.
“Có kết giới thạch thì ổn mà.”
“Quái vật thì chặn được. Nhưng nếu một Esper cấp cao cố tình tấn công thì cục đá đó chẳng cản nổi đâu.”
Seo-jun không phải không biết giá trị của kết giới thạch. Cậu ấy đã nghe Ji-han hyung giải thích rõ ràng.
“Guide-nim, hãy nhớ kỹ.”
Seo-jun đặt dao xuống, nhìn thẳng vào Si-woo.
“Con người còn nguy hiểm hơn quái vật.”
Cậu ấy nhấn mạnh, để khắc sâu vào đầu Si-woo rằng con người còn đáng sợ hơn cổng dịch. Chỉ khi đó Si-woo mới ngừng càu nhàu và ngả người vào sofa.
Đúng là vậy. Cái gọi là trại lính cũng chẳng phải nơi đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Suy nghĩ dần gọn gàng lại, cậu dụi má vào sofa mềm mại. Dù không bằng giường, nhưng sofa cũng rất thoải mái. Đụng vào món đồ chắc chắn đắt tiền ấy, cậu lại chợt nhớ đến Kang Tae-beom.
Có lẽ cái trại tồi tàn anh từng dùng đã để lại ấn tượng sâu. Tiếng cót két phát ra mỗi khi anh trở mình trên chiếc giường ọp ẹp cũng chẳng dễ quên.
Khi anh đổi tư thế, tiếng động lại càng ầm ĩ đến mức……
“Chết tiệt.”
Những hình ảnh thân mật bất giác ùa về khiến cậu văng tục. Cảm giác nóng ran trong người, Si-woo định úp mặt xuống gối sofa để xua đi thì đột nhiên ngoài cửa vang lên một tiếng động lớn.
Thình!
Âm thanh nặng nề của vật gì đó va vào cửa. Cánh cửa như khẽ rung lên.
Ngay lúc đó, Si-woo nhìn thấy lưng Seo-jun chắn trước cửa và lập tức rời sofa. Trong chớp mắt, Seo-jun đã đứng chặn, đưa tay ra sau ra hiệu cho cậu đừng nhúc nhích.
Cậu ấy tiến một bước về phía cửa. Nhưng trước khi tay chạm vào tay nắm cửa—cánh cửa đã bật mở trước.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
