Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 141: nhảy nhót như thỏ trông

Si-woo đã ra hiện trường được một tuần.

Trong thời gian đó, không xảy ra thêm vụ bạo phát nào ở thú nhân. Nhờ toàn bộ thành viên của hội Baekya quay lại nhiệm vụ xóa bỏ cổng, bầu không khí nơi hiện trường nhanh chóng ổn định trở lại.

Chỉ riêng việc Geon-ho – người một ngày đáng giá ngàn vàng – xuất hiện trong khu vực cũng đủ để xoa dịu nỗi bất an của vô số người. Hơn thế, hắn xử lý cổng nhanh chóng và gọn gàng hơn nhiều so với trước. Mọi người nghĩ rằng hắn đang nỗ lực trấn an hiện trường bất ổn, nhưng sự thật không phải vậy.

Điều duy nhất Geon-ho dốc sức vì chính là Si-woo. hắn muốn xử lý thật nhanh để có thêm thời gian ở bên cậu.

“Ô, chết tiệt, cậu thiên tài à?”

Tiếng hô to của Geon-ho vang khắp khu lều. hắn đang đứng trước lều cùng Si-woo. Si-woo mặc bộ đồng phục chiến đấu dành cho Guide, vẻ mặt nghiêm nghị, đang vung thanh kiếm dài.

“Đỉnh thật đấy. Sao cậu lại giỏi thế này?”

Mỗi lần Si-woo vung kiếm, Geon-ho lại làm ầm ĩ lên khen ngợi. Nhờ thế, kiếm của Si-woo càng có lực hơn, đường chém cũng mở rộng thêm. Bề ngoài cậu làm như chẳng quan tâm, nhưng thực chất lại lắng nghe hết những lời khen của Geon-ho.

Seo-jun đứng nhìn từ cạnh bên, không giấu nổi vẻ khó chịu. Cậu ấy khó chịu khi thấy Si-woo phấn khích vì lời khen mà vung kiếm đến rã tay, lại càng khó chịu hơn khi Geon-ho lấy cớ chỉnh tư thế mà chạm vào người Guide-nim.

Thành thật mà nói, Seo-jun ghét việc Si-woo cầm vũ khí. Lỡ bị thương thì sao?

“Anh Geon-ho, vũ khí thì vẫn còn sớm quá. Em nghĩ nên để Guide-nim rèn thể lực cơ bản trước thì hơn.”

Không chịu được nữa, Seo-jun chen ngang. Ngay lập tức, lưỡi kiếm sắc bén xé gió ngay trước mặt cậu ấy như một lời cảnh cáo.

“Im.”

Si-woo dồn hơi vào giọng, hất cằm ra lệnh cho Seo-jun lùi lại. Seo-jun đành ngậm miệng, làm theo mà chẳng dám hó hé.

Ước gì anh Ji-han nhanh đến để ngăn lại. Seo-jun len lén liếc Geon-ho, rồi nhìn Si-woo với vẻ lo lắng.

Si-woo có phản xạ tốt nên tư thế khá ra dáng, nhưng sức lực thì vẫn thiếu. Seo-jun lo người này sẽ ảo tưởng mình giỏi thật rồi lao ra đối đầu quái vật.

Haiz… Mình lẽ ra không nên nói cái đó mới phải.

Seo-jun cắn môi, hối hận nhớ lại lời lỡ miệng với Si-woo cách đây hai tiếng. Thực ra, việc Si-woo cầm kiếm hôm nay hoàn toàn là lỗi của cậu ấy.

Khi đó, Si-woo đang làm hít đất một mình, còn mắt thì dán vào cảnh tượng các Guide mặc chiến phục chiến đấu quái vật ở đằng xa, trong lúc Geon-ho bận xử lý quái.

Cảnh những Guide trẻ tuổi vung kiếm đẹp mắt, lăn tròn né đòn quái thú khiến Si-woo tròn mắt kinh ngạc. Seo-jun phải kéo cậu vào trong lều, dụ đi ăn vặt mới chịu dứt mắt ra.

[ Mấy người đó là lão luyện cả đấy. Ai cũng có hơn mười năm kinh nghiệm. ] [ Nhưng nhìn trẻ mà? ] [ Nhìn dáng người đi, rõ ràng dân chuyên thể thao đấy. ]

Dù mặt mũi non choẹt, nhưng cơ thể thì chẳng kém gì Esper cấp thấp, và họ hạ quái vật thành thạo. Si-woo, vốn cũng là Guide, nhìn không chớp mắt.

[ Guide-nim khác mà. Anh không cần phải làm đến mức đó. ]

Seo-jun cố tách cậu ra khỏi sự tò mò ấy. Cậu ấy nhấn mạnh rằng rất hiếm Guide trực tiếp chiến đấu, chẳng phải ai cũng làm được. Nếu biết điều đó chỉ càng k*ch th*ch ý chí thừa mứa của Si-woo, cậu thà im còn hơn.

“Dồn thêm sức vào chân phải. Đúng, thế đấy.”

Geon-ho đặt tay lên bắp đùi mảnh khảnh của Si-woo, kề sát sau lưng để chỉnh tư thế. Si-woo đang cực kỳ tập trung nên chẳng mảy may chú ý đến phần trước quần của Geon-ho lỡ chạm vào hông mình. Cậu chỉ toàn tâm toàn ý dồn vào thanh kiếm.

“Muốn thử chém một con không?”

Cười khoái trá trước sự hăng hái của cậu, Geon-ho dùng năng lực điều khiển lực mang đến một con quái nhỏ, loại ít nguy hiểm nhất.

Được tiếp thêm tự tin, Si-woo hạ tấn, tạo dáng đầy khí thế. Vóc dáng vốn đẹp, cộng thêm học mót được nhiều động tác, khiến cậu toát ra uy thế hẳn hoi.

Geon-ho huýt sáo, còn Seo-jun thở dài. Si-woo hô “Hi-yap!” rồi chém mạnh xuống.

Lưỡi kiếm chệch hẳn con quái, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Geon-ho khéo léo dùng năng lực đẩy cổ nó vào lưỡi kiếm. Si-woo tất nhiên không hề hay biết.

“Ồ, chết rồi! Nó chết! Tôi giết được rồi!”

Thấy con quái gục tức khắc, Si-woo vừa kinh ngạc vừa nhảy cẫng lên. Geon-ho cũng cười rạng rỡ, không tiếc lời khen.

“Đúng là chơi vui ghê.”

Đúng lúc đó, Ji-han xuất hiện và nhìn thấy cảnh tượng ấy. Seo-jun thở phào, nhanh nhảu cầu cứu.

“Anh nói gì đi chứ. Cứ thế này Guide-nim sẽ bị thương mất.”

Ji-han đưa tay làm dấu OK. Dù hình ảnh Si-woo nhảy nhót như thỏ trông rất đáng yêu, nhưng cũng không thể để yên.

“Geon-ho à, anh coi thường Guide-nim của bọn mình đấy hả?”

Geon-ho và Si-woo, vừa còn cười vui vẻ, bỗng đồng loạt nhăn mặt quay đầu đi. Ji-han, bị cả hai ánh mắt nóng rực đổ dồn, chỉ mỉm cười thản nhiên rồi tiết lộ sự thật.

“Cái gì cơ?”

Si-woo nghe ra chuyện Geon-ho đã điều khiển quái vật để giúp mình thì gương mặt sa sầm lại. Cậu càng vui mừng nhảy cẫng bao nhiêu lúc nãy, thì giờ cảm giác bị phản bội càng lớn bấy nhiêu.

“Anh lừa tôi?!”

“Chỉ đẩy nhẹ thôi. Thật đấy, chỉ chút xíu thế này.”

“Không phải thế đâu. Seo-jun à, ít nhất cũng đẩy đến mức này đúng không?”

“Vâng, đúng vậy, anh. Thế thì chẳng phải coi như anh Geon-ho giết nó luôn rồi sao?”

Ji-han và Seo-jun liên thủ, đẩy Geon-ho vào thế kẻ lừa đảo. Si-woo giơ chân đá Geon-ho, bảo cút đi cho khuất mắt. Dù Geon-ho có giải thích lại thì niềm tin của Si-woo vào hắn cũng đã rơi xuống đáy.

“Phải dạy cho đàng hoàng chứ. Với cảm giác của Guide-nim, kiểu gì cũng học nhanh thôi mà.”

Nhân lúc đó, Ji-han tiến sát lại Si-woo, định tự nhận vai trò thầy hướng dẫn. Seo-jun cũng muốn chen vào, nhưng vũ khí vốn không phải sở trường của cậu, so với các anh thì thực lực chiến đấu vẫn còn thiếu.

“Để xem nào… Guide-nim của chúng ta thì…”

Ji-han tự nhiên dang hai tay Si-woo ra, như thể đang đo đạc chiều dài, vừa chậm rãi vuốt dọc cánh tay cậu.

“Người cao, tay chân dài, lại dẻo nữa, nên dùng dao găm thì hợp hơn. Tập luyện để có cơ bắp mất thời gian, nhưng cảm giác với dao thì cậu sẽ nắm nhanh thôi.”

Nói rằng cơ thể yếu như Si-woo không hợp với kiếm nặng, Ji-han chủ động chọn lại vũ khí cho cậu. Lời không hề sai, nên dù mặt mày Geon-ho khó chịu, hắn cũng không thể cãi lại.

“Hoặc là… cái này? Cậu thì hợp gu với loại này hơn.”

Ji-han dùng năng lực tạo ra một món vũ khí đưa đến trước mặt Si-woo. Đó là một cây roi, trên cán có gắn lông trắng. Si-woo vừa nhận đã lập tức nhổ mớ lông ở chuôi đi.

Dao găm thì cũng ổn, nhưng roi cũng chẳng tệ. Nhất là sau khi cậu đã từng tận mắt thấy một Guide kỳ cựu quất roi cuốn chặt người quái thú rồi đập xuống đất — hình ảnh ấy khiến cậu mê mẩn.

“…Cậu thật sự muốn dùng cái đó à?”

“Ừ.”

Thấy Si-woo nắm chặt cây roi mà mình chỉ đưa ra đùa chơi, Ji-han hơi bối rối.

“Cái đó khó điều khiển lắm. Kiếm vẫn tốt hơn.”

“Không, cái này tôi thích hơn.”

Si-woo sờ cây roi cứng chắc, vẻ mặt hài lòng như thể nó đã là của mình.

“Han Si-woo mà bị thương thì anh chết chắc đấy.”

Geon-ho khẽ buông lời với Ji-han, người vừa nhét cho Si-woo món vũ khí nguy hiểm kia. Seo-jun, vốn nãy giờ còn đứng về phe Ji-han, cũng bắt đầu cau mày.

Nhưng đã muộn. Ánh mắt long lanh của Si-woo khi nắm chặt roi khiến Ji-han chỉ biết nuốt một tiếng thở dài, gượng cười. Phải chi mình đừng đùa quá trớn…

“Ugh.”

Chưa đầy 30 phút sau buổi tập, trên cánh tay Si-woo đã hằn vết thương đỏ. Cậu lỡ quất sai mà tự đánh trúng mình, vội đưa tay ôm lấy cánh tay tê rát.

“Có sao không?”

Geon-ho hoảng hốt lao đến, cứ như cánh tay Si-woo sắp rụng rời. Sắc mặt Ji-han cũng chẳng mấy tươi sáng. Seo-jun thì vội vàng chạy vào lều lấy hộp cứu thương.

“Đưa tôi xem nào. Có chảy máu không?” “Guide-nim, bôi thuốc trước đã. Đưa tay đây.” “Phải khử trùng mới được. Đưa tôi.”

Ba người đàn ông to lớn chen nhau ngay trước mặt Si-woo, cúi rạp xuống mở hộp cứu thương. Cảnh tượng ba Esper vạm vỡ lom khom tìm thuốc, nhìn cứ lố bịch thế nào.

“Thôi, chỉ sượt qua thôi mà.”

“Dù vậy cũng phải bôi thuốc.” “Đúng rồi, phải bôi.”

Geon-ho chẳng biết thuốc men, đành giao hộp cứu thương cho Ji-han và Seo-jun, còn mình thì chăm chú quan sát cánh tay Si-woo. Ji-han quyết định tạm gác chuyện sẽ xử hắn sau, trước mắt phải lo cho Si-woo đã.

“Không đau à?”

Geon-ho nghiêm túc hỏi, Si-woo chỉ hơi nhún vai mơ hồ. Đúng là rát, nhưng không thật sự đau.

“Một chút… đau.”

Chẳng hiểu sao lại buột miệng nói vậy. Chính cậu cũng thấy lạ.

“Anh này, cậu ấy bảo đau kìa!” “Nghe rồi. Đợi đã.”

Ji-han liền lấy thuốc sát trùng và dụng cụ cầm máu. Rõ ràng chẳng hề chảy máu, mà anh vẫn rút cả đồ cầm máu, cho thấy chính anh cũng khá hoảng. Còn Seo-jun thì run đến mức lôi cả kéo y tế với kim chỉ ra, không biết định làm gì. Thứ đó trong mắt Si-woo còn đáng sợ hơn cả roi.

Si-woo suýt nữa bật cười trước dáng vẻ ngốc nghếch của ba người, nhưng nghĩ đến việc họ đang cuống quýt chỉ vì lo cho mình, cậu cố nhịn, chỉ đổi chủ đề.

“Cái đó của mọi người là gì thế?”

Si-woo đưa tay chỉ lần lượt vào cổ tay ba người.

“Sao ba người lại đeo cùng một loại vậy?”

Thứ cậu chỉ là chiếc vòng trên cổ tay họ. Cả Geon-ho, Ji-han lẫn Seo-jun đều đeo cùng một kiểu y hệt.

Hôm trước khi hỏi, họ chỉ bảo là vòng tay bình thường, nhưng xem ra không phải thế. Nó trông đặc biệt hơn nhiều.

“Có phải vòng khống chế gì đó không?”

Cậu thắc mắc, chẳng lẽ giống loại vòng mà các đội trưởng guide vẫn đeo. Nhưng nhìn nét mặt của Seo-jun thì có vẻ không phải.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 141: nhảy nhót như thỏ trông
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...