Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 139: Đồ ngôc
Nghe tiếng cửa lều bật mở, Si-woo bừng mắt rồi đẩy mạnh Seo-jun ra. Seo-jun, bị đẩy đi mà chẳng hề phản kháng, chỉ l**m môi một cái chứ chẳng buồn lau nước dãi còn dính quanh miệng.
Chỉ có Si-woo mới cuống quýt, gấp gáp lau miệng rồi quay sang nhìn Geon-ho, người đang nắm tay nắm cửa. Mới qua chưa mấy phút, sao lại đến nhanh thế này?
“A–anh, anh xong việc rồi à?”
Geon-ho đứng bất động ngay cửa, khẽ gật đầu một cái. Trông như chỉ cúi đầu xuống mà thôi.
Hắn chậm rãi đóng cửa lại, vẫn đứng nguyên tại chỗ. Rồi bất chợt trừng mắt nhìn Seo-jun, người đang ngồi ở mép giường.
“Chỉ số của cậu bao nhiêu.”
Thay vì chửi bới, câu hỏi ngoài dự đoán thốt ra từ miệng Geon-ho. Si-woo lo ngay ngáy, sợ hắn sẽ đánh Seo-jun, nên không rời mắt theo dõi tình hình. Tên này vốn nổi tiếng ghen tuông dữ dội với chuyện “guiding”, nên không thể nào yên tâm được.
“Trong mức ổn định ạ.”
Seo-jun rút điện thoại ra kiểm tra chỉ số sóng của mình. Vốn đã không cao, nay nhờ vào “guiding” của Si-woo mà càng thêm ổn định.
“Nghe rồi chứ, Han Si-woo. Nó bảo trong mức ổn định đấy.”
Ánh mắt Geon-ho quay sang Si-woo. Trong lúc Si-woo còn bối rối chớp mắt, Geon-ho dùng năng lực tinh thần nâng cậu lên, treo lơ lửng giữa không trung.
“Này, nhóc. Vác giường ra ngoài đi.”
“Vác… giường á?”
Seo-jun nghiêng đầu, thật sự khó hiểu. Cảm nhận được ánh nhìn sát khí của Geon-ho, Si-woo khua chân lia lịa, ra hiệu bảo nhanh chóng mang ra đi. Quả thật ngay chính Si-woo cũng thấy cái giường này giờ nguy hiểm.
Seo-jun nhìn bàn chân đang quẫy hướng về mình, rồi rốt cuộc cũng bế cả chiếc giường đứng dậy. Cái giường king-size được cậu ấy nâng lên như thể chỉ là cái túi, nhưng thay vì đi ra cửa, cậu lại tiến thẳng về phía Geon-ho.
“Là em năn nỉ người ta làm cho đấy.”
Nụ cười hiền lành thường ngày biến mất, gương mặt cậu ấy lúc này lại đầy nghiêm túc.
“Cho nên đừng trách Guide-nim.”
Từ nếp nhăn giữa chân mày có thể thấy rõ cậu ấy sẽ không đi nếu chưa nhận được câu trả lời. Geon-ho lặng lẽ nhìn Seo-jun một hồi, rồi đưa tay lên.
“Đừng đánh!” (Si-woo)
“Không đánh.”
Tiếng hét của Si-woo vừa dứt thì Geon-ho cũng đáp lại ngay. Vốn dĩ hắn chẳng có ý định ra tay.
“Này, Ha Seo-jun.”
Geon-ho đặt tay lên vai cậu em út, rút ngắn khoảng cách. Ánh mắt như muốn bảo: đừng nói vớ vẩn. hắn ấn vai thằng em cao kều xuống để kéo thấp tầm mắt.
“Anh đấy quý Han Si-woo hơn nhóc đấy.”
Lời nói thấp và nặng như lời cảnh cáo, rồi ngay lập tức hắn dùng đầu gối th*c m*nh vào mông Seo-jun, tống cả người lẫn giường ra ngoài cửa.
Đã đuổi đi thì cũng đuổi cho đàng hoàng đi chứ. Bị treo lơ lửng giữa không trung, Si-woo cau mặt khó chịu nhìn xuống Geon-ho. Dẫu vậy, thấy hắn không gây loạn như lo sợ ban đầu, cậu mới hơi an tâm.
“Có cần tôi tiếp tục treo cậu thế này không?”
Geon-ho bước đến gần, cười nhạt. Trông thấy Si-woo đã quen với năng lực tinh thần của mình, vẻ mặt hắn sáng sủa hẳn lên.
Si-woo không đáp, chỉ nheo mắt, ra vẻ trách móc.
“Để yên thì tự tôi xuống thôi. Nhưng sao phải đá vào mông người ta?”
“Sao lại không.”
Geon-ho nhấc Si-woo lên cao thêm chút nữa, đáp lại như thể lẽ đương nhiên.
“Sợ thằng kia dòm ngó m.ông cậu đấy.”
Cái m.ông chết tiệt ấy thật là.
Si-woo nhăn nhó, vung tay như sắp đánh, dù chính mình là người lỡ miệng nói trước. Thế nhưng vẫn ấm ức.
“Đưa cái miệng lại đây. Hôm nay phải ăn đấm mới được.”
Geon-ho vui vẻ chìa môi ra, kéo Si-woo vào lòng. Vừa chạm đất, Si-woo liền đấm thẳng vào miệng hắn. Nhưng Geon-ho chẳng né tránh.
“Han Si-woo.”
Để mặc Si-woo đánh cho hả giận, rồi lại trầm giọng, nghiêm nghị nói tiếp:
“Giữ lời hứa đi.”
“Hứa cái gì.”
Si-woo giẫm chặt lên chân Geon-ho, ngẩng mắt lườm. Ra ngoài hiện trường, cậu đâu làm gì ngoài guiding cho Seo-jun. Cậu chẳng nhớ đã thất hứa điều gì.
“Đã bảo rồi còn gì. Nếu không phải tình huống nguy hiểm thì không được guiding trên giường.”
Đôi mắt xanh của Si-woo khẽ rung. Mình từng hứa thế à?
“Không nhớ. Chả biết.”
“Vậy thì hứa từ bây giờ. Không làm nữa.”
“Dù sao anh cũng vứt giường đi rồi còn gì.”
Đã chẳng còn điều kiện để làm, hứa với hẹn cái gì. Si-woo hiên ngang đi đến sofa, ngồi phịch xuống, hai vai ngang dọc. Ý rằng: tôi chẳng có lỗi gì, anh tự mà nguôi giận đi.
Geon-ho cũng không dây dưa thêm, ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh Si-woo. Hắn dang tay rộng, làm gối cổ cho cậu.
Cánh tay chạm vào gáy, Si-woo tự nhiên dẫn guiding ra. Muốn ổn định lại sóng năng lượng của Geon-ho sau khi hắn vừa giết sạch đám quái vật. Nhưng lạ thay, trông hắn chẳng có gì kiệt sức cả.
“Không mệt à?”
Lẽ ra Si-woo phải hỏi câu đó, nhưng Geon-ho lại hỏi trước. Bị cướp mất lời, Si-woo trố mắt nhìn hắn.
“Tôi đã làm gì đâu mà mệt.”
“Có làm đấy. Guiding còn gì.”
Geon-ho liếc về phía chỗ cái giường từng đặt, gặng hỏi.
“Nếu không guiding, thì sao lại c*n m*t nhau thế?”
Ánh mắt đầy chất vấn. Si-woo đành đáp lại, đúng là đã guiding, để khỏi nói nhiều rồi thật sự mệt.
“Nhưng cũng chẳng đến mức mệt nhọc.”
Cùng lắm chỉ được vài phút. Nếu đến thế mà đã kiệt sức thì nên bỏ nghề guide đi cho xong.
“Dù thế cũng đừng quá sức.”
Geon-ho bóp vai Si-woo, đẩy guiding đang bám lấy mình ra. Chính Si-woo cũng thấy, hắn trông chẳng cần guiding lúc này.
Dù vậy, cậu vẫn muốn làm. Nhưng hắn đã bảo không cần thì thôi vậy.
Được bóp vai với lực vừa phải, Si-woo dần thả lỏng, thu guiding lại. Thấy thế, khóe môi Geon-ho khẽ nhếch cười.
“Lều bọn tôi thế nào. Có gì bất tiện không?”
“Không. Cứ như ký túc xá vậy.”
“Vậy thì tốt rồi.”
Geon-ho cười hiền, tựa đầu lên vai Si-woo. Cái vai gầy chỉ toàn xương, đáng lẽ phải cứng ngắc, vậy mà với hắn lại như gối êm. Si-woo mặc kệ cái mũi đang cọ cọ vào vai mình, chỉ lặng lẽ đọc sóng năng lượng của hắn.
Sóng của Geon-ho cũng ổn định chẳng kém cậu em út. Yên ả đến mức Si-woo thoáng nghĩ: có uống thuốc không đấy? Dù vừa mới dùng năng lực xong mà chẳng hề dao động.
“Có mùi của anh trai.”
Geon-ho dụi mũi vào cổ trắng ngần của Si-woo, lầm bầm.
“Gì… cơ?”
Si-woo chớp mắt liên tục nhìn hắn. Nhưng vì Geon-ho đang tựa đầu lên vai, nét mặt hắn chẳng rõ.
“Có mùi của anh trai tôi.”
Hắn nói tỉnh bơ, rồi lấy chóp mũi cọ vào chỗ dán băng gạc. Ở đó vương mùi của hyung đậm nhất.
“Tôi vừa tắm ra mà…”
Si-woo đưa tay ngửi cánh tay mình, ngượng ngập quay mặt đi. Nhớ lại chuyện vừa rồi với hội trưởng, dù chỉ là “guiding” chứ không phải quan hệ bình thường, vẫn khiến cậu đỏ mặt. Cũng sợ hắn lại giận dỗi nữa.
“Không phải ghét. Chỉ là… vậy thôi.”
Giọng điềm nhiên tiếp lời khiến Si-woo càng bối rối. Tên này uống thuốc thật sao? Bình tĩnh đến lạ thường.
Geon-ho nhìn Si-woo đang ngờ vực, rồi lại cười toe, tựa đầu thêm vào vai cậu.
“Cậu bảo tôi đừng ghen còn gì.”
Hắn đã hứa với Si-woo rồi. Từ cái ngày vì ghen mà phá cửa xông vào lúc Ji-han đang guiding. Hắn thề sẽ không để ghen tuông làm mờ mắt, phá ngang guiding nữa.
“Tôi giữ lời giỏi lắm. Chẳng bao giờ quên đâu.”
Giọng trầm thấp dội lên từ vai Si-woo. Cậu ngạc nhiên, gương mặt dần dịu lại.
“Ngốc thật. Người ta chỉ dạy một lần mà cứ ôm khư khư cả đời.”
Si-woo chớp mắt, cúi xuống nhìn hắn. Cậu kéo cằm Geon-ho lên để soi thẳng gương mặt hắn.
“Có chuyện gì à?”
Vẫn là biểu cảm thường ngày: không quá buồn, chẳng cố gượng cười. Nhưng giọng lại có chút buồn.
“Ai bảo anh ngốc? Ai chửi anh à?”
Geon-ho khẽ cười, lắc đầu. Rồi đan tay cậu thật chặt, ấn sâu đến tận kẽ. Và hắn buộc cậu hứa một điều.
“Chỉ cần ở bên tôi thôi.”
“……”
“Đừng rời ra. Đừng tự dưng biến mất một mình.”
Giọng hắn trầm thấp, y hệt giọng anh trai. Cộng thêm vẻ điềm tĩnh hiếm thấy, càng giống hơn.
“Thề đi. Tuyệt đối không được như thế.”
“Tôi đâu có làm vậy.”
Si-woo nhìn thẳng vào mắt xanh của hắn. Không hiểu lý do, nhưng cảm nhận rõ sự bất an trong lòng Geon-ho.
“Xin thề.”
Geon-ho vốn hay thề lấy anh trai mình. Còn Si-woo, chẳng có gì để đặt cược, chỉ đành hứa bằng lời.
“Đừng lo.”
Nhìn hắn u ám, Si-woo liền chộp cổ tay Geon-ho, kéo bàn tay to ấy lên, chà xát vào cổ mình. Cậu đang cố để mùi của hắn dính lên da, che đi mùi còn vương lại.
“Giờ thì có mùi anh rồi, đúng không?”
Cậu buông tay, mỉm cười hỏi. Hy vọng cách này xoa dịu được hắn. Nhìn phản ứng, có vẻ đúng là hiệu quả.
Geon-ho bật cười lớn, tiếng cười sảng khoái quen thuộc. Si-woo cũng bất giác nhếch môi.
Rồi cậu cầm tay hắn, lại dụi thêm vào cổ mình, cùng cười vang. Cả hai vừa cười vừa bóp vai, nắn tay nhau, hưởng chút bình yên hiếm hoi.
Cảm giác ấm áp chẳng khác gì ở nhà khiến Si-woo khẽ ngáp. Cậu tránh bàn tay định khép mi mắt mình lại, nhưng cuối cùng vẫn thua cơn buồn ngủ.
“Cho tôi ngủ năm phút thôi.”
“Ừ, ngủ thêm cũng được.”
Geon-ho ôm cậu vào lòng. Ngay khi Si-woo nhắm mắt, hắn quay đầu nhìn về phía cửa.
Đôi mắt hắn nheo lại. Và đúng khoảnh khắc ấy, luồng khí mờ nhạt ngoài cửa lập tức biến mất. Một dao động quá yếu đến mức Seo-jun hoàn toàn không hay biết.
Ngay cả Si-woo – vốn là Guide – cũng chẳng cảm nhận được có ai đó đang nghe lén. Chỉ một mình Geon-ho nhận ra.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
