Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 134: Tâm tư anh thư ký
“Chà, thật là.”
Thư ký Dong-gwon nhét chiếc điện thoại đã tắt chế độ rung vào túi, vẻ mặt đầy chán nản.
Mỗi ngày hàng chục cuộc gọi dồn tới khiến anh ngán ngẩm đến mức chẳng buồn xem. Có bỏ thời gian ra kiểm tra cũng chỉ toàn những chuyện vô bổ. Hơn nửa là lời mời tham gia chương trình truyền hình, số còn lại là nhờ dàn xếp một buổi gặp với hội Baekya.
Họ viện cớ chúc mừng việc Baekya có được một guide cấp SS chuyên trách, rồi tìm mọi cách níu lấy mối quan hệ. Ngay khi tin tức vốn chỉ công bố trong trung tâm bị rò rỉ ra ngoài, liên lạc đã ập đến như thác lũ. Thậm chí còn có kẻ rắp tâm tìm cách gặp riêng guide-nim.
“Gan to thật.”
May mắn thay, tất cả vẫn chỉ dừng ở liên lạc. Trong tình thế này, chẳng ai dám đường đột tìm đến làm càn. Nhân viên đài truyền hình thì không biết vụ bạo phát của esper, còn thường dân vốn dĩ đã bị cấm ra vào trung tâm.
“Hội trưởng, tôi vào đây.”
Thư ký quen tay gõ cửa phòng làm việc của Tae-beom. Anh vừa chợp mắt một chút sau khi bị Hội trưởng bắt chạy việc từ tờ mờ sáng.
“Những cái dưới sàn, mang đi.”
Ngay khi anh bước vào, Tae-beom lại giao việc. Thư ký nhìn đống tài liệu chất cao tới ngang tầm người mình mà thở dài.
“Ngài đã xem hết chỗ này sao?”
Từng tập tài liệu đều là hồ sơ quý giá, ghi chép về những người đã hy sinh để bảo vệ đất nước, đặc biệt trong những chiến dịch ngăn chặn thời kỳ bùng phát của cổng. Số người ngã xuống là không thể đếm xuể.
Tae-beom tập trung điều tra các hội từng tham gia “chiến dịch đột nhập cổng” – những cái tên đã đi vào lịch sử.
“Đào bới chuyện của người đã khuất thì… được gì chứ.” Thư ký khẽ thở dài, nhìn Hội trưởng chăm chú lật xem từng trang với dáng vẻ nghiêm cứng.
Nghiên cứu bên trong cổng vốn là dự án thất bại ngay cả ở nước ngoài. Giờ chẳng ai còn đi sâu nữa. Thời gian ấy đem đi tiêu diệt thêm một cổng còn hơn.
“Khụm… mở cửa sổ nhé?”
Viện cớ muốn thoáng khí, thư ký hé cửa. Trong phòng nồng nặc một mùi – không hẳn là mùi, mà là khí tức. Phải gọi là khí tức gợi dục mới đúng.
Dù không muốn biết chi tiết, nhưng anh vẫn hiểu quá rõ Tae-beom đã làm gì cùng guide. Bao nhiêu nồng nhiệt, bao nhiêu ái tình đều còn phảng phất lại.
“Giữ bộ mặt cứng nhắc thế thôi, chứ làm gì cũng đủ cả…”
Thư ký khẽ cựa mũi, rồi lại vội vã chỉnh giọng. “Chắc vì guide là cấp SS nên dấu vết để lại mới rõ thế này.”
Đúng là khác hẳn. Chỉ cần nhìn tỉ lệ đồng bộ phi thường giữa một esper hệ tinh thần và guide-nim là đủ thấy bất thường. Một guide như vậy trở thành người phụ trách chuyên trách thì quả là vận may hiếm có.
“Phải hầu hạ cả đời mới được.”
Trong men cảm kích, anh lẩm bẩm. Vội đưa tay che miệng, ngó sang Hội trưởng – nhưng không có lời trách mắng nào.
Lạ thật. Bình thường Tae-beom đã đuổi anh ra khỏi phòng từ lâu rồi.
“……”
Ánh mắt sắc lạnh vẫn chỉ dán vào tài liệu. Người vốn nhạy bén với mọi âm thanh và ánh nhìn, nay im lìm khiến anh thấy khó hiểu.
'Chắc chuyên tâm quá thôi.'
Không dám quấy rầy, thư ký lặng lẽ ôm tài liệu định rời đi. Thì tiếng Hội trưởng vang lên khiến bước chân anh khựng lại.
“Vẫn đang ngủ sao.”
Không cần chủ ngữ, thư ký cũng hiểu ngay ai được nhắc đến. Anh siết chặt tài liệu trong tay, rồi nhanh chóng đáp:
“Để tôi kiểm tra ngay xem guide-nim đang làm gì.”
Thực lòng, anh vẫn luôn mong Hội trưởng sẽ hỏi tới Si-woo. Mỗi lần người đàn ông tưởng như lạnh lùng ấy để lộ chút quan tâm, anh lại xúc động.
Ngón tay thoăn thoắt gõ lên bảng điều khiển, lòng đầy phấn khởi. Nhưng niềm vui chẳng kéo dài.
“Không… Sao lại… đã ở đó rồi…!”
Mắt anh dán chặt vào tọa độ hiện lên, sững sờ.
“Ở khu vực nào.”
Chỉ nhìn nét mặt biến sắc, Tae-beom đã đoán được.
“Cậu ấy đang ở A8.”
Anh lập tức mở bản đồ cổng, chìa cho Hội trưởng. Ngay ngày đầu đã bị đưa tới trung tâm – nơi cổng xuất hiện dày đặc nhất. Không biết là ai sắp xếp, nhưng rõ ràng chẳng có chút nghĩ cho người khác.
“Ngài muốn đi kiểm tra chứ? Tôi chuẩn bị esper dịch chuyển nhé?”
Anh hỏi, hy vọng Hội trưởng sẽ ra mặt. Lời anh chẳng ai nghe, nhưng chỉ cần Hội trưởng lên tiếng thì mọi người đều phải nghe theo. Nếu Hội trưởng trực tiếp đưa cậu ấy tới nơi an toàn, chắc chắn sẽ ổn thỏa.
“Chuyển tài liệu đi.”
Nhưng Tae-beom chẳng có chút ý định nhúc nhích. Chỉ cằm khẽ hất về đống hồ sơ.
“Dù vậy… hôm nay là ngày đầu tiên, chi bằng đích thân—”
Thư ký liếc nhìn Hội trưởng đang tiếp tục cắm đầu vào tài liệu, lời lẽ nghẹn lại.
Thật sự không định đi sao? Trong lòng anh tràn ngập hụt hẫng, hệt như ngày đầu đi công tác mà Hội trưởng không đến. Guide-nim chắc cũng đang chờ mong, nghĩ vậy lại càng thấy xót xa.
“Giá mà mình có thể hóa thành Hội trưởng để đi gặp guide-nim…”
Tiếc rằng anh chẳng có loại năng lực biến đổi ngoại hình đó.
***
“Khụ, phì!”
Si-woo nhắm chặt mắt, nhổ ra bụi đất lẫn trong miệng sau tiếng nổ khiến mảnh vỡ và cát bụi bay mù mịt. Cậu vội dùng cả hai tay che miệng và mũi để không hít thêm, nhưng thực ra cũng không cần làm vậy.
“Không được rồi, Guide-nim.”
Ji-han, người vừa đáp xuống cạnh Si-woo, kéo tay cậu xuống rồi ôm chặt lấy cơ thể đang co rúm lại. Anh dựng kết giới chắn tầm nhìn bị che phủ bởi khói bụi.
“Phải dựa vào tôi ngay. Ở đây mà đứng ngẩn ra thì nguy hiểm lắm.”
Vừa ôm chặt Si-woo, Ji-han cất mình lên không. Anh nhẹ nhàng nhắc nhở người vẫn còn cứng đờ vì hoảng sợ, đồng thời khuấy động một cơn gió lớn.
Gió nhân tạo thổi tung bụi đất, trả lại tầm nhìn. Khắp nơi lộ ra những Esper đã vào tư thế chiến đấu. Dù mặt đất nứt toác dưới chân, ai nấy vẫn đứng vững, theo dõi tình hình không hề nao núng.
Vì đây là khu vực do hội Baekya quản lý, tất cả đều là tinh anh thiện chiến. Ngay cả trước cơn địa chấn bất ngờ, họ cũng không hề hoảng loạn.
Kiiiiiik! Kiiiiiik―!
Nhưng ngay cả họ cũng cau mày khi thấy lũ rết khổng lồ bò ra từ dưới đất. Thân dài tới ba mét, trên đầu mọc cặp sừng chứa nọc độc. Vô số con nối đuôi nhau tràn lên mặt đất khiến các Esper buột miệng thở dài.
“Ồ, chắc mở tiệc chào mừng Guide-nim của chúng ta ngay ngày đầu tiên rồi đấy.”
Ji-han đảo mắt đếm số lượng, mỉm cười uể oải. Thực ra, chỉ cần được ôm chặt lấy Si-woo thế này, khóe môi anh đã tự nhiên cong lên.
Trái lại, Si-woo trợn tròn mắt, chết lặng nhìn biển quái vật. Cậu quên cả thở, khiến Ji-han phải áp tay lên ngực cậu, nhấn nhẹ để gợi nhắc.
Chỉ lúc đó Si-woo mới hít sâu, th* d*c và nghiêng người dựa vào anh. Ji-han lập tức siết chặt vòng tay, giữ cậu vững vàng hơn.
“Nguy hiểm lắm, bám chặt vào.”
Si-woo ngay lập tức vòng tay qua cổ anh, ôm cứng đến mức gần như siết nghẹt.
“Em… em phải làm gì?”
Cậu nhìn đám rết chen chúc trong khe nứt đất, hốt hoảng hỏi.
Ở phía dưới, các Esper đã lao vào chiến đấu, vung vũ khí chém nát thân và đập vỡ đầu lũ rết. Nhưng chúng không dễ chết: dù bị chém đôi hay nát đầu, cơ thể vẫn giãy giụa dữ dội, phun độc tứ tung.
“Ừm, chờ một chút.”
Ji-han dùng năng lực di chuyển nhanh chóng những người bị thương ra ngoài rồi ngẫm nghĩ. Ánh mắt anh sau cùng lại dừng ở Si-woo.
“Trước tiên, hôn cái đã.”
Anh nở nụ cười nửa đùa nửa thật, chờ bị ăn một cú đấm. Nhưng chưa kịp nhăn mặt thì đôi môi của Si-woo đã khẽ chạm lên má anh, rồi rời đi.
Truyền giding qua nụ hôn, Si-woo nhìn thẳng Ji-han, chờ anh ra hiệu bước tiếp. Dù chẳng chắc tác dụng lớn đến đâu, nhưng anh bảo làm thì cậu làm.
Cậu đã học rằng trong tình huống quái vật tràn vào, phải tuyệt đối nghe theo Esper. Khả năng cảm nhận nguy hiểm và đánh giá tình huống của họ vượt xa Guide, kể cả những guide giàu kinh nghiệm.
“… Một lần nữa.”
“Hả?”
Ji-han ngẩn người, rồi nghiêng đầu đưa má còn lại tới. Si-woo theo phản xạ chụt một cái rõ kêu. Không hề nghĩ anh đang giỡn, vì bầu không khí căng thẳng bủa vây.
“Xong chưa?”
Khi vừa phát tán guiding, cơ thể Ji-han liền căng lên đầy sức mạnh. Si-woo cảm thấy rõ cánh tay rắn chắc đang ôm mình trở nên mạnh mẽ hơn, liền tiếp tục truyền thêm năng lượng. Có lẽ cũng giúp được phần nào.
… Nhưng sao tai tên này lại đỏ bừng vậy?
Áp sát không rời, Si-woo nhíu mày nhìn đôi tai đỏ ửng kia. Không chỉ tai, cả má anh cũng hồng hồng. Ji-han vốn da trắng, nên hễ nóng mặt là lộ ra ngay.
“Guide-nim.”
Trong khi dùng năng lực rung chuyển đất, đẩy lũ rết rơi trở lại khe nứt, toàn bộ tâm trí Ji-han vẫn dồn hết vào Si-woo.
“Đừng… quá vậy.”
Nghe câu khó hiểu, Si-woo càng nghiêng đầu. Ý anh là bảo ngừng guiding sao? Mình đã làm nhiều nhặn gì đâu.
Đang thắc mắc, cậu còn định đưa tay chạm thử vành tai đỏ rực thì— cơ thể bỗng bị hất tung ra sau.
“Ááá!”
Mọi chuyện xảy ra trước khi Ji-han kịp phòng thủ. Bị hút đi như rơi vào hố đen, Si-woo chẳng kịp kêu, chỉ ngây ra trong thoáng chốc. Nhưng ngay sau đó, cậu được một vòng tay rắn chắc đón lấy.
Chỉ chạm vào, Si-woo đã lập tức biết ai là người kéo mình lại.
“Sao anh ra sớm thế.”
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
