Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 135: Đừng thiên vị.

“Giật cả mình. Tưởng tim rớt ra ngoài luôn rồi chứ.”

Si-woo nhìn Geon-ho, người đang vững chắc đỡ lấy cơ thể cậu, rồi trấn tĩnh lại nhịp tim đang nhảy loạn.

“Ra sớm gì chứ. Tập luyện xong rồi thì đương nhiên phải ra.”

Geon-ho đáp lại câu hỏi hiển nhiên, còn Si-woo thì liếc nhìn rồi chăm chú quan sát gương mặt hắn.

“Đang làm gì mà ra đây vậy?”

Em út bảo rằng hắn đang ngủ. Nhưng gương mặt kia lại không giống người vừa tỉnh giấc, trái lại còn hơi mệt mỏi, như thể đã thức trắng cả đêm.

“Ngủ dậy rồi ra.”

Geon-ho bật cười tươi, khoe rằng mình đã ngủ thẳng cẳng. Đó là nụ cười hắn vẫn hay dành cho Si-woo. Chỉ cười thôi mà gương mặt mệt mỏi bỗng sáng bừng hẳn lên.

Có lẽ thật sự không phải mất ngủ. Si-woo thở phào, khẽ dựa vào hắn.

Ku-gu-gung―!

Ngay lúc ấy, mặt đất lại rung chuyển. Lần này là lũ bướm đêm khổng lồ vỗ cánh bay ra. Các Esper đang né độc khí từ lũ rết liền nghiến răng chửi rủa. Bướm đêm tuy không phun độc như rết nhưng vì có thể bay nên phạm vi tấn công rộng hơn nhiều.

“Ơ, kia chẳng phải là Esper Kang Geon-ho……?”

Một Esper đang chém rết dưới đất, khi nhìn thấy Geon-ho lơ lửng trên không liền reo lên.

“Là Esper Kang Geon-ho!” “Anh em, thả lỏng đi! Kang Geon-ho nim đến rồi!” “Có cả Guide đi cùng nữa kìa!”

Khi thấy hình ảnh Guide được ôm trong vòng tay hắn như búp bê, tiếng hoan hô lại càng vang lớn. Ngay cả khi một Esper thú nhân như Geon-ho xuất hiện, không ai tỏ ra lo lắng. Tất cả đều nhờ Si-woo.

Mọi người tin rằng, với tư cách Guide cấp SS, Si-woo chắc chắn sẽ kiềm chế được cơn baoh phát của một Esper. Thực tế, đã từng có một Guide cấp S nổi tiếng ở nước ngoài cứu sống Esper đã bước vào trạng thái bạo loạn.

Mà Si-woo còn là Guide riêng của Baekya, cấp bậc cao hơn, nên chắc chắn sẽ kiểm soát được cả thú nhân phát tác. Ai cũng tin tưởng điều đó.

“Tim cậu đập nhanh quá.”

Geon-ho cau mày khi cảm nhận được nhịp đập dồn dập vang qua lồng ngực Si-woo đang áp vào mình. Trông hắn chẳng hề quan tâm đến tình hình xung quanh, mà chỉ dồn hết chú ý vào Si-woo. Cả đám rết dưới đất hay bướm đêm trên trời đều bị bỏ ngoài tai.

“Cậu bị đau ở đâu à?”

“Không… chỉ là giật mình thôi.”

Si-woo lắc đầu để nói mình ổn, rồi vội vã đưa tay chỉ. Hàng chục con bướm đang lao thẳng tới họ.

“Này, phía sau anh kìa!”

Cậu hốt hoảng chỉ tay, nhưng Geon-ho vẫn không nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm vào cậu.

“Kang Geon-ho! Nhìn tụi nó kìa, không phải tôi!”

Si-woo túm lấy mặt anh, cố quay đầu hắn lại, nhưng Geon-ho cứng đầu giữ nguyên tư thế. Đôi mắt đỏ của hắn dừng lại ở băng dán trắng trên cổ Si-woo. Ánh mắt đó chỉ chứa nỗi sợ dành cho Si-woo mà thôi.

Đám bướm đêm đã lao đến sát bên, ngoác rộng miệng đầy răng mục, tưởng chừng sẽ ngoạm thẳng vào đầu Geon-ho. Si-woo hoảng loạn gào lên.

“Kang Geon-ho!”

Ngay lúc đó, Geon-ho chỉ hơi cúi người, rồi nhẹ nhàng vung chân ra sau.

Chỉ với một cú đá như vậy, hàng chục con bướm đêm bị quét bay như cuốn vào sóng thần, rơi thẳng xuống đất.

Kwoaang! Cùng với tiếng đất sụp, lũ bướm đêm gãy cột sống và cắm xuống đất. Bên dưới, những con rết cũng bị nghiền nát không kêu nổi một tiếng.

Dù tận mắt chứng kiến, Si-woo vẫn ngây người không tin được. Chỉ là một cú đá nhẹ thôi mà. Thế nhưng hàng trăm con quái khổng lồ đã bị diệt gọn trong chớp mắt.

Cho dù có là Esper cấp SS đi nữa… chuyện này thật quá sức tưởng tượng.

“Tôi mạnh lắm.”

Geon-ho đưa ngón tay nâng cằm cậu, khép miệng đang há hốc lại.

“Nơi này không có ai mạnh hơn tôi đâu.”

Đó không phải là khoe khoang, mà là sự thật. Không ai có thể phản bác. Si-woo cũng lập tức gật đầu thừa nhận.

Đến lúc này, cậu mới thực sự cảm nhận được sức mạnh của Geon-ho, hiểu vì sao hắn lại có thể thản nhiên xuất hiện nơi chiến trường.

“Vậy nên đừng sợ nữa.”

Bàn tay to lớn đưa tới, nhẹ nhàng xoa ngực cậu. Dù được trấn an, tim Si-woo vẫn đập thình thịch không ngừng.

Cậu ấy không tin mình sao. Thấy nhịp tim quá nhanh, nụ cười tự tin của Geon-ho thoáng nhạt đi.

“Geon-ho à, cậu sẽ xử lý hết đúng không?”

Đúng lúc đó, Ji-han tiến lại gần. Dưới đất, quái vật càng lúc càng tuôn ra. Các Esper khác đang cố gắng cầm cự, chỉ chờ lệnh rút lui.

“Hôm nay là ngày đầu tiên của Guide, đừng để cậu ấy chứng kiến cảnh quá kinh khủng.”

Ji-han đề nghị đưa Si-woo về doanh trại. Với tình hình này, cậu ấy cũng đã hiểu rõ chiến trường là thế nào. Thật ra anh không định dọa nhiều như vậy, nhưng vì quái ra quá khó nhằn, ngoài ý muốn lại khiến cậu hoảng loạn hơn.

“cậu thở có khó chịu không?”

Geon-ho chạm vào trán để kiểm tra thân nhiệt. Si-woo, với gương mặt tái nhợt, lập tức phát ra guiding dạng phóng xạ – như muốn nói mình ổn.

Dù hoảng sợ vì không có miễn dịch với quái vật, nhưng cậu không hề bị thương. Bên cạnh có Esper cấp SS thì còn lo gì. Thêm cả Ji-han bình thản, cậu thấy yên tâm hơn nhiều.

“Hội trưởng tài ba của chúng ta đã lo được kết giới thạch cho ậu ấy rồi đấy.”

Ji-han mỉm cười với Geon-ho, đang kiểm tra từng chút cho Si-woo, và giải thích lý do cậu có thể thở bình thường.

Geon-ho lặng lẽ cúi xuống nhìn Si-woo, khẽ mấp máy môi.

“Tốt quá rồi.”

Giọng hắn nghe như thấp xuống một cách kỳ lạ. Khi Si-woo ngẩng đầu nhìn Geon-ho, lúc đó Geon-ho rút tay khỏi eo cậu và nhấc bổng cậu lên không trung.

“Về lều nghỉ đi. Đừng phát guiding nữa.”

Geon-ho hôn sâu lên lòng bàn tay Si-woo, rồi đẩy luồng guiding mà cậu đang phát ra. Đang quen thuộc trong vòng tay hắn, Si-woo theo bản năng đưa tay với lấy Geon-ho.

“Tôi sẽ mau chóng kết thúc rồi quay lại.”

Geon-ho nắm lấy bàn tay ấy, hôn cả mu bàn tay trắng, rồi thản nhiên nói như thể chỉ đi dạo một vòng thôi. Dường như bọn quái kia chẳng hề là mối đe dọa đối với hắn.

“Nếu Yoo Ji-han giở trò thì gọi tôi ngay.”

So với quái vật, hắn lại lo điều đó hơn. Si-woo lập tức gật đầu mạnh.

“Biết rồi. Tôi gọi thì anh phải đến ngay đấy.”

Ji-han, đang đứng giữa hai người, bật cười gượng với vẻ oan ức rồi dẫn Si-woo rời đi.

“……”

Đôi mắt Geon-ho lặng lẽ đảo quanh, như thể tìm kiếm bóng dáng Si-woo đã biến mất, và nụ cười cũng biến mất theo. Với ánh mắt lạnh lẽo, hắn quét một vòng cánh cổng dịch chuyển sau bao lâu mới đặt chân trở lại.

Âm thanh chói tai, xác quái nằm vương vãi trên đất – tất cả vẫn y nguyên. Hít đầy không khí bẩn vào phổi, hắn xoay cổ, nới lỏng những cơ bắp căng cứng.

“Rút hết đi.”

Chỉ một mệnh lệnh ngắn ngủi, các Esper lập tức ngừng tấn công và rút lui, như thể đã chờ đợi sẵn. Ai cũng biết nếu còn nấn ná thì chỉ tổ cản đường Geon-ho.

Doanh trại của Baekya đặt ở chỗ an toàn, cách cổng một đoạn. Nhìn căn lều khá lớn, Si-woo ngạc nhiên hẳn.

“Đây là chỗ nghỉ à?”

“Ừ, chỗ riêng của bọn anh đấy. Cứ thoải mái mà dùng.”

Lều của Kang Tae-beom thì nhỏ và tồi tàn hơn hẳn. Khi nghe nói dẫn về lều, cậu đã nghĩ đến cảnh như vậy.

“Đến rồi à?”

Trước khi Ji-han kịp mở cửa, Seo-jun – người đã đến trước – ra đón.

“Trong này sạch chứ?”

“Vâng, chẳng có gì để dọn cả.”

Ji-han liền huênh hoang rằng chính anh đã dọn trước rồi. Không chỉ dọn, thực ra còn sắm thêm đồ nội thất để trang trí trong lều. Nghĩ đến chuyện có thể Si-woo sẽ đến, anh chẳng thể ngồi yên.

“Thế nào? Ổn chứ?”

Anh mở ra cho Si-woo xem, đầy mong chờ phản ứng. Tông màu nội thất cũng cố ý chọn giống ký túc xá. Dù cậu không nhận ra sự tinh tế ấy cũng được, chỉ mong cậu thấy thích. Biết ơn thì càng tốt.

“Cần gì thì cứ nói nhé. Tủ lạnh cũng đổi sang loại to hơn rồi.”

“Có cả tủ lạnh à?”

“Tất nhiên. Nấu nướng được luôn.”

May quá, trông vẻ mặt Si-woo thì có vẻ hài lòng. Cậu đảo mắt quanh căn lều rộng, vừa lạ vừa quen – có cảm giác giống ký túc, chẳng thấy xa lạ. Thật lòng, cậu khá thích.

Giường của Kang Tae-beom chật và cứng, còn đây rộng đến mức nằm chung cũng thoải mái, lại còn thêm sofa.

Khác biệt thật sự. Dù không muốn, cậu vẫn cứ đem so với căn lều tồi tàn của hội trưởng.

“Tạm thời cứ ở đây đi.”

“Còn chỗ nào khác à?”

“Nhiều lắm. Mỗi khu chúng ta phụ trách đều có lều riêng cả.”

Trong số đó, Ji-han nói đây là lều rộng nhất.

“Cũng na ná nhau thôi. Guide-nim dùng chắc không bất tiện đâu.”

“Nhưng tại sao…”

Si-woo ngập ngừng, đưa tay gãi má. Nếu có nhiều nơi tốt thế này, tại sao Kang Tae-beom lại ở chỗ tồi tàn kia?

Cậu không dám nói ra, sợ Ji-han sẽ bới móc chuyện cậu với Tae-beom trong lều. Với anh thì chuyện đó quá thừa sức.

“hội trưởng chỉ dùng lều tạm thôi. Hầu như không đụng đến chỗ riêng của Baekya.”

Ji-han, như thể đọc được suy nghĩ, trả lời luôn.

“Vì sao?”

“Không rõ. Chắc cậu ta thấy thoải mái hơn.”

“Nhưng lều tạm thì bé tí, đồ đạc cũng cũ kỹ…”

Si-woo cau mày, khó hiểu. Ji-han chỉ nhún vai cười.

“Tôi cũng muốn biết lý do lắm.”

Tae-beom luôn sống tách biệt, không ở cùng hội, ra hiện trường cũng hành động một mình. Đến mức mọi người đã quen và chẳng thắc mắc gì nữa.

“Seo-jun, cậu ở cùng Guide-nim đi.”

Nói xong, Ji-han chuẩn bị ra ngoài. Chơi bời thế là đủ, giờ phải làm việc.

“Tôi đi tuần quanh đây. Buồn thì cứ gọi tôi.”

Anh vẫy tay chào, chuẩn bị dịch chuyển thì bất ngờ bị Si-woo nắm cổ áo. Lần này đâu có làm gì sai?

“Nhớ về an toàn.”

Si-woo kéo anh lại gần, chạm môi lên trán anh. Cậu chủ động hôn, dù Ji-han chưa hề mở miệng đòi.

Rồi nhanh chóng đẩy anh ra, ra hiệu đi đi.

Ji-han đứng ngây một lúc, rồi phá ra cười sảng khoái. Anh rời đi với nụ cười hạnh phúc chưa từng có.

Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch ấy, Si-woo cũng bật cười.

“Cái gì. Sao nhìn?”

Cậu lắc đầu, vô tình bắt gặp ánh mắt của cậu em út. Gương mặt Seo-jun như ngậm phải thuốc đắng, dán chặt vào cậu.

“Đừng thiên vị.”

“Hả?”

Seo-jun sải bước tới gần, cúi người, đưa trán ra trước mặt cậu.

“Đừng có đối xử đặc biệt với riêng ai.”


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 135: Đừng thiên vị.
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...